Chương 55: Không trả bằng người
Ánh bình minh bắt đầu hạ dần cho mặt trăng ló dạng, trời phủ đầy mây, xung quanh đường là những ven cỏ, trên mạch đường phía bắc hai bên là đồng bằng, có hai bóng người đang đi dọc vô định.
Thường Sinh ngầng đầu nhìn trời đã bắt đầu trở tối, hắn quay người.
“Chúng ta sẽ nghỉ ở đây.”
Lâm Thanh Dao gật đầu, nàng cũng đã quen với những lúc như này rồi.
Cứ thế hắn đi xung quanh nhặt những mảng gỗ khô, cỏ khô còn sót lại ven đường. Một lúc sau cuối cùng cũng đã gom đủ, đống lửa nhỏ được nhóm lên.
Khi ánh lửa lóe lên, thì trời lúc này cũng đã tối hẳn, hai người ngổi đối diện nhau, trên tay mỗi người đều cầm thức ăn đóng hộp đã hâm bên đóm lửa. Khi mở nắp ra mùi đồ ăn nóng hổi bốc lên.
Cứ thế cả hai ăn tư từ chậm rãi, không ai nói gì với nhau, chỉ có tiếng gió lùa qua cỏ khô, và tiếng lửa nổ lách tách.
Một lúc sau Lâm Thanh đặt hộp thức ăn sang một bên. Nàng lấy trong túi ra viên tinh thể đỏ sẫm. Ánh sáng của nó phản chiếu trong mắt nàng, không ổn định, lúc sáng lúc tối cứ như thể nó đang thở vậy.
“Viên này… khác hẳn” nàng nói khẽ.
Thường Sinh nhìn qua.
“Ừ.”
“Hung tính mạnh hơn, không giống tinh thể từ Zombie người.”
Lâm Thanh Mộc siết nhẹ viên tinh thể trong tay. Nàng đã từng hấp thu tinh thể trước đây một vài lần, nhưng cảm giác lần này lại khiến cho nàng không yên tâm.
Lâm Thanh Mộc im lặng vài giây.
Nàng hít sâu một hơi, ngồi thẳng người, đặt viên tinh thể lên giữa hai lòng bàn tay.
Dị năng trong cơ thể bắt đầu vận chuyển, ban đầu rất chậm. Tinh thể đỏ rung nhẹ, ánh sáng dâng lên từng đợt nhỏ. Nhưng chỉ sau một vài giây.
Bùng—!
Một luồng khí nóng dữ dội xộc thẳng vào cơ thể nàng. Lâm Thanh Mộc khẽ rên một tiếng, lưng lập tức căng cứng. Những dây leo dưới đất quanh nàng run lên, mọc nhanh rồi lại co rút, như phản ứng theo cảm xúc của chủ nhân.
“Giữ nhịp thở.” Thường Sinh nói thấp.
“Đừng để nó kéo ngươi đi.”
Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán Lâm Thanh Mộc. Nàng cảm nhận rõ ràng một thứ gì đó không thuộc về mình đang cào xé bên trong không phải ký ức, mà là bản năng săn mồi, đói khát, hung bạo, không giống zombie.
Mà là thú.
Trong đầu nàng hiện lên những hình ảnh rời rạc: bóng đêm, mùi máu, cảm giác rượt đuổi con mồi yếu hơn, tay nàng run lên. Dây leo đột ngột bắn ra, cắm sâu vào mặt đất, như để giữ nàng tại chỗ.
“Thanh Mộc.” Thường Sinh gọi tên nàng, giọng hắn không lớn, nhưng ổn định đến lạ.
“Đó không phải ngươi.”
Lâm Thanh Mộc nghiến răng, ép dị năng quay lại theo nhịp quen thuộc. Không đối kháng, mà lọc, từng chút một. Tinh thể đỏ trong tay nàng mờ dần, ánh sáng bên trong bị kéo giãn, phân tán, rồi tan vào cơ thể. Khoảnh khắc cuối cùng, một luồng hung tính dữ dội bùng lên như phản công tuyệt vọng.
Ngọn lửa trước mặt chao đảo mạnh.
Thường Sinh đã tới chỗ nàng từ lúc nào, một tay đặt nhẹ lên vai nàng, không truyền lực. chỉ đặt nhẹ tay lên vai như một điểm tựa.
Dị năng của Lâm Thanh Mộc cuối cùng cũng ổn định lại, tinh thể trong tay nàng vỡ thành bột mịn, tan theo gió đêm. Nàng thở dốc, cúi đầu một lúc lâu mới ngẩng lên được.
“Suýt nữa…” nàng nói, giọng khàn đi.
“Ta tưởng mình không kéo lại được.”
Nhìn thấy vẻ đau đớn chưa kịp tan trên khuôn mặt Lâm Thanh Mộc, trong lòng Thường Sinh khẽ trầm xuống, hắn đã đoán được nguy hiểm.
Nhưng khi thực sự nhìn thấy nàng suýt bị kéo đi, hắn mới nhận ra có những thứ không nên đem ra đặt cược.
“Là lỗi của ta.” hắn nói rất thấp.
Lâm Thanh Mộc khưng lại, quay đầu nhìn hắn.
“Ngươi không—”
“Ta biết nó nguy hiểm.” Thường Sinh cắt lời, giọng trầm và đều.
“Ta vẫn để ngươi làm.”
Hắn nhìn viên tinh thể đã vỡ vụn, bột đỏ còn vương trên mu bàn tay nàng. Ngọn lửa trước mặt bập bùng, ánh sáng phản chiếu trong mắt nàng đã trở lại bình thường, không còn hỗn loạn.
“Ta đã từng hấp thu rồi, không phải lần đầu.”
“Nhưng lần này khác.” Thường Sinh đáp.
Lâm Thanh Mộc cúi đầu nhìn hai bàn tay mình. Những đường gân xanh nhạt dưới da vẫn còn hiện rõ, dây leo quanh nàng đã rút xuống, nằm im lìm trên mặt đất.
“Ta biết, nhưng nếu không hấp thu, ta sẽ là người chậm lại.”
Nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn, ánh mắt rất thẳng: “Ta không muốn trở thành gánh nặng.”
Một câu nói đơn giản, nhưng khiến ngực Thường Sinh siết lại, hắn rút tay về. Không phải vì xa cách, mà vì sợ nếu giữ thêm một giây nữa, hắn sẽ không còn đủ bình tĩnh để đứng đúng vị trí của mình.
“Ngươi không phải gánh nặng.”
“Nhưng ta cũng không muốn lần sau phải nhìn ngươi như vừa rồi.”
Lâm Thanh Mộc khẽ cười, nụ cười mệt nhưng không yếu: “Vậy thì lần sau, ngươi đừng để ta một mình.”
Thường Sinh nhìn nàng: “Ta chưa từng có ý định đó.”
Lâm Thanh Mộc thả người, ngã xuống đống cỏ đằng sau lưng, rồi hít sâu một hơi, rồi từ từ đứng dậy.
“Ta ổn rồi, chỉ là… cần quen với cảm giác này.”
Thường Sinh gật đầu.
“Ngủ đi, ta gác.”
Nàng nhìn hắn một lúc, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi bắt đầu mới quay người về phía đống lửa cuộn áo khoác lại.
Khi nàng đã nhắm mắt, Thường Sinh mới quay mặt đi, ánh mắt hắn trầm xuống, dừng lại rất lâu ở nơi viên tinh thể đã tan thành bụi. Gió đêm thổi qua đồng bằng phía bắc, mang theo hơi lạnh. Ngọn lửa khẽ rung lên, bóng của hai người kéo dài trên mặt đường cũ nứt nẻ.
Thường Sinh ngồi xuống, lưng dựa vào cột mốc giao thông đã đổ. Hắn không nhìn Lâm Thanh Mộc nữa, nhưng mọi chuyển động nhỏ của nàng vẫn lọt vào tai hắn rất rõ, nhịp thở đều đặn.
Hắn nhắm mắt lại lúc lâu, trong đầu hắn hiện lên rất rõ cảm giác khi mà hắn hấp thu huyết khí, không phải là đau, mà là thèm. Thèm đè nát, thèm dùng sức mạnh đè nát tất cả.
Hắn đã quen với thứ đó, quen đến mức chính xác ranh giới ở đâu.
Nhưng nàng thì chưa.
“Ngu ngốc…” hắn lẩm bẩm rất nhỏ, không rõ là nói với nàng hay là chính mình. Thường Sinh mở mắt, nhìn lên bầu trời đầy mây. Ánh trăng bị che khuất, chỉ lộ ra từng mảng ánh sáng mờ, như bị ai đó cố tình che đi.
“Ngươi nói không muốn trở thành gánh nặng…”
Hắn khẽ siết tay lại, biết nàng đã ngủ nhưng hắn vẫn nói.
“…ta cũng vậy.”
Hắn không sợ chết, nhưng hắn sợ một ngày nào đó, vì hắn mà người bên cạnh phải đi nhanh hơn khả năng của mình và rời đi.
Gió thổi mạnh hơn, cỏ ven đường xào xạc.
Thường Sinh đứng dậy, kiểm tra lại khu vực xung quanh, không có động tĩnh, không có dấu vết di chuyển mới, hắn mới đặt thanh kiếm bên tay phải.
Hắn quay lại ngồi lại chỗ cũ, giữ tư thế canh gác quen thuộc. Ánh lửa chiếu lên nửa khuôn mặt hắn, nửa còn lại chìm trong bóng tối.
Con đường phía trước vẫn còn một đoạn nữa mới tới nơi, từ khoảng khắc này, hắn biết hắn không thể chỉ một mình làm quen với bóng tối nữa, phải chậm lại, hoặc dạy nàng cách đi cùng.
Dù thế nào đi nữa, hắn cũng sẽ không để nàng bước vào thứ mà ngay cả hắn cũng phải cảnh giác.
Ngọn lửa lách tách nổ nhẹ.
Đêm trôi qua trong im lặng.
—
Sáng sớm hôm sau
Ánh nắng nhẹ của bình minh bắt đầu ló dạng, mây trôi chậm trên nền trời màu xám. Lâm Thanh Mộc tỉnh dậy khi ánh sáng vừa đủ nhìn rõ mặt đường cũ nứt nẻ trước mặt.
Nàng ngồi dậy, cử động nhẹ hai bàn tay. Dị năng vận hành trơn tru hơn tối qua, không còn cảm giác rối loạn, chỉ hơi mỏi như vừa dùng quá sức.
Thường Sinh vẫn ngồi đó, tựa vào cột mốc giao thông, kiếm đặt ngang đùi. Tư thế vẫn không thay đổi đang vận chuyển 《Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết》những đường mạch tím sẫm hiện rõ dưới làn da, rồi dần dần lắng xuống theo từng nhịp thở đều đặn.
Lâm Thanh Mộc nhìn một lúc, không lên tiếng. Nàng dã quen với cảnh này, nhưng mỗi lần thấy vãn không tránh khỏi cảm giác nghèn nghẹn, hắn luôn tu luyện theo cách giống như tự ép mình chịu đựng.
Một lúc sau, Thường Sinh mở mắt.
Màu tím sẫm trên các đường mạch hắn đã tan, mắt đỏ đã tan đi rất nhanh. Hắn thở ra một hơi dài, đứng dậy, tiện tai phủi bụi bám theo áo.
“Tỉnh rồi?” hắn hỏi.
“Ừ.” Lâm Thanh Mộc gật đầu, rồi thử điều động dị năng một chút. Dây leo dưới chân khẽ rung lên, mềm mại và ổn định hơn hôm qua nhiều.
“Đỡ hơn nhiều rồi.”
Thường Sinh nhìn qua một cái, ánh mắt trầm lại một chút, nhưng cũng không nói gì. Hắn quay người dập tắt đống lửa, dùng mũi giày phủ dất lên tro than cho sạch dấu vết.
“Ăn nhanh, chúng ta đi tiếp.”
Hai người chia nhau nốt phần lương khô còn lại. Không ai nói chuyện nhiều, nhưng không còn cảm giác căng thẳng như hôm qua. Mọi thứ quay về nhịp quen thuộc của hành trình.
Khi thu dọn xong, Thường Sinh đi trước dẫn đường. Con đường phía bắc mở ra rất thẳng, hai bên là đồng bằng trống trải, cỏ thấp, tầm nhìn xa. Những bảng chỉ đường cũ kỹ nghiêng ngả, mũi tên sơn trắng chỉ về phía những cái tên đã mờ gần hết.
Lâm Thanh Mộc nhìn theo một bảng còn đọc được chữ: “Ra khỏi Nam An rồi, chúng ta đi đâu?” nàng hỏi.
Thường Sinh bước chậm lại nửa nhịp.
“Lên phía bắc nữa.” hắn đáp.
“Có một tuyến thành phố cũ dọc ven biển. Ít người, ít tranh chấp.”
“Và?” nàng đợi hắn nói tiếp.
“Ta muốn ngươi quen dần.” hắn nói thẳng.
“Không phải với tinh thể, mà là với thế giới bên ngoài.”
“Còn ngươi?” nàng hỏi.
Thường Sinh im lặng một chút: “Ta cũng cần xem.”
“Xem mình có thể đi được tới đâu, mà không phải chỉ một mình.”
Câu nói rất bình thản, nhưng Lâm Thanh Mộc nghe ra được thứ ẩn phía sau. Nàng không nói thêm, chỉ bước lên đi song song với hắn, khoảng cách vừa đủ gần.
Mặt trời dần lên cao hơn, ánh sáng trải dài trên con đường cũ nứt vỡ. Phía trước là vùng đất chưa ai đặt chân tới trong một thời gian dài.
Hành trình rời Nam An, lúc này mới thật sự bắt đầu.
—
Đến trưa, cảnh vật bắt đầu đổi khác.
Con đường bê tông thẳng tấp cuối cùng cũng kết thúc ở đoạn sụp lớn. Phía trước không còn đồng bằng trống trải nữa, mà là một vùng đồi thấp đan xen rừng, đất đỏ lẫn đá, cây cối mọc lệch lạc như bị ép lớn trong điều kiện thiếu nước.
Một tấm biểng gãy được cắm bên đường, chữ chỉ còn đọc được phân nữa:
— KHU VỰC TÁI ĐỊNH CƯ SỐ 3 —
Bên dưới là vết cháy đen loang lổ.
Thường Sinh dừng lại.
“Ra khỏi phạm vi Nam An rồi.” hắn nói.
Không cần bản đồ, hắn vẫn biết. Không khí ở đây khác hẳn không có mùi mặn của biển, thay vào đó là mùi đất ẩm thấp lẫn lộn với tro. Gió thổi qua rừng tạo thành âm thanh rì rào, giống như có thứ gì đó đang chuyển động từ bên trong.
Lâm Thanh Mộc nhìn quanh, những ngôi nhà thấp bằng bê tông xuất hiện rải rác giữa đồi, cửa sổ bịt ván, mái sập từng mảng. Không có Zombie lang thang bên ngoài.
Quá yên tĩnh.
“Nơi này… từng có người sống đông.” nàng khẽ nói.
“Ừ.” Thường Sinh gật đầu.
“Và rời đi rất gấp”
Hắn bước xuống con dốc dất đỏ, giày đạp lên để lại dấu vết rõ ràng, rồi khựng lại, nghiêng người quan sát.
“Có dấu chân mới, không quá một ngày.”
Lâm Thanh Mộc lập tức cảnh giác: “Người hay Zombie?”
“Người” Thường Sinh đáp ngay.
Hắn không tháo băng vải kiếm, chỉ hạ thấp giọng.
“Đây không còn là vùng vắng, mặc dù chưa đi sâu vào trong trung tâm.”
“Nhưng không còn là vùng bỏ hoang nữa.”
Lâm Thanh Mộc hiểu ra. Đây chính là vùng trung chuyển, nơi những kẻ sống sót tụ tập, thử vận may, lập nhóm, săn lùng hoặc săn người.
Nàng hít sâu một hơi: “Vậy thì sao?”
Thường Sinh nhìn về cánh rừng phía trước, nơi giữa các thân cây có khói mỏng bốc lên rất mờ.
“Vậy thì từ đây trở đi, chúng ta cần phải cẩn thận hơn.” hắn nói rất chậm.
Thường Sinh cứ thế tiên lên, tốc độ không nhanh, không chậm, nhưng mỗi bước chân đều nhẹ đi rõ rệt. Hắn không còn để lại dấu dày sâu như trước, mũi chân đặt xuống trước, lực tản ra rất đều.
Lâm Thanh Mộc nhìn thấy, liền điều chỉnh theo.
Hai người đi men theo rìa rừng, không vào thẳng. Khói phía trước không đứng yên, mỏng và tản, chứng tỏ không phải lửa lớn, nhiều khả năng chỉ là bếp nhỏ có người canh.
“Có ít nhất ba người, nhưng có người canh gác.” Thường Sinh nói thấp giọng.
“Ngươi nhìn thấy?” nàng hỏi khẽ.
“Nghe.”
Hắn nghiêng đầu, dừng lại một chút. Gió lùa qua tán cây mang theo tiếng kim loại chạm nhẹ, rất nhỏ, nhưng đều là âm thanh quen thuộc của người cầm vũ khí đang đổi thể vì mỏi.
“Không phải đội chính quy.” hắn nói tiếp.
“Nhưng cũng không phải là dân chạy loạn.”
Lâm Thanh Mộc siết chặt dây đeo balô sau lưng.
“Đi vòng qua?”
Thường Sinh lắc đầu.
“Vòng thì được, nhưng có thể phía sau là rừng thấp, dễ bị khóa đường.”
Hắn dừng lại sau một thân gãy, quay lại nhìn nàng.
“Quy tắc cũ, không ra tay trước. Nhưng nếu họ ép chúng ta—”
Hắn không nói hết câu, nhưng Lâm Thanh Mộc đã ngầm hiểu gật đầu.
Hai người tiếp tục tiến lên phía trước, không hoàn toàn che giấu nhưng cũng không có lộ diện quá rõ ràng, khoảng cách rút ngắn dần.
Rồi một giọng nam vang lên từ trong rừng, không lớn nhưng đủ để nghe: “Dừng lại!”
Ba bóng người bước ra giữa những thân cây. Không giơ súng ngay, nhưng tay đều đặt ở trên vũ khí. Ánh mắt họ liếc nhìn qua Thường sinh, rồi dừng lại lâu hơn trên người Lâm Thanh Mộc.
“Đi ngang hay tìm chỗ ở?” người đứng giữa tiến lên hỏi.
Thường Sinh im lặng vài giây, giọng trả lời bình thản: “Đi ngang.”
Người kia cười nhẹ.
“Qua vùng này, không có chuyện đi ngang miễn phí”.
Không khí bỗng nhiên căng thẳng lên rất nhanh.
Lâm Thanh Mộc cảm nhận được cơ thể Thường Sinh khẽ điều chỉnh, không phải là để tấn công, mà là chuẩn bị chịu lực. Hắn đang khóa rất chặt thứ bên trong, giống như tối qua.
Nàng liếc sang hắn một cái.
Thường Sinh không nhìn nàng, nhưng giọng nói vẫn đều.
“Chúng tôi trả được.”
“Nhưng không thể trả bằng người.”
Gió trong khu rừng bỗng ngừng lại
Người đứng giữa nhướng mày lại, khóe miệng cong lên.
“Khẩu khí ngươi lớn thật.”
Hắn nghiêng đầu ra hiệu, hai kẻ còn lại lập tức tách sang hai bên, vũ khí chúng chưa bao giờ rời khỏi tay.
Sai lầm của chúng là bước thêm một bước.
Thường Sinh động trước, không có tiếng hét, không có tăng tốc phô trường. Hắn chỉ nghiêng người, mũi chân xoay nhẹ, cả thân người như trượt đi một khoảng ngắn. Kiếm chưa tháo ra hoàn toàn khỏi băng vải trăng, chỉ lộ ra phân nửa.
Xoẹt—!
Một đường chém gọn, cực nhanh.
Tên bên trái chỉ kịp cảm thấy cổ tay mình lạnh đi. Dao rơi xuống đất trước khi hắn kịp kêu lên tiếng, bàn tay hắn bị chém đứt gọn, máu phun ra như bị mở van. Hắn ngã khụy xuống đất, tiếng thét chói tai giữa khu rừng.
Tên bên phải giật mình bóp cò.
Ầm—!
Viên đạn sượt qua vai Thường Sinh, xé rách vải áo. Hắn không dừng lại, một bước tiến lên áp sát kiếm trong tay xoay ngược. chém thẳng vào đầu gối.
Rắc!
Xương gãy nghe rất rõ.
Tên kia đổ gập xuống đất, súng văng khỏi tay. miệng há ra nhưng không kịp hét, chỉ còn tiếng thở gấp gáp vì đau.
Tất cả chỉ diện ra trong vòng ba giây.
Người đứng giữa lùi mạnh lại một bước, mặt tái đi. Hắn giơ súng lên, tay run lên thấy rõ.
“Khoan—!”
Thường Sinh đã đứng trước mặt hắn, không chém. Chỉ đưa mũi kiếm đặt ngang bắp đùi.
“Ta đã nói,” giọng hắn thấp và lạnh,
“không trả bằng người.”
Xoẹt—!
Một đường cắt sâu vào bắp cơ đùi, không chí mạng, nhưng đủ để chảy máu xối xả và cảm giác ở chân mất lực. Tên kia gào lên, ngả ngửa ra đất, hai tay bò loạn xạ.
Thường Sinh không nói gì lùi lại một bước, lau kiếm cuốn lại thanh kiếm bằng vải rồi đặt ngang hông.
Ba kẻ nằm trên mặt đất, một mất một cánh tay, một gãy chân, còn kẻ còn lại be bết máu, chưa ai chết, nhưng ánh mắt chúng nhìn hắn đã không còn là hung hẳng như lúc ban đầu, mà là hoảng sợ thuần túy.
Ánh mắt Thường Sinh lạnh ngắt, như thể nhìn ba kẻ đã chết, lý do hắn không giết chúng chỉ là có Lâm Thanh Mộc ở phía sau.
Thường Sinh lúc này mới lên tiếng: “Nếu còn sống, thì nhớ cho rõ.”
“Có những người, đừng thử lấy bằng miệng.”
Hắn quay lưng, đi thẳng về phía trước mặt rìa rừng.
Lâm Thanh Mộc theo sau. Khi đi ngang qua hắn, nàng hạ giọng rất khẽ: “Ngươi giữ lời rồi.”
Thường Sinh không đáp lại, đi thêm vài bước hắn mới nói: “Không phải vì sợ, mà là vì không cần thiết.”
Hai người cứ thế rời khỏi khu rừng. Sau lưng họ, tiếng rên rỉ vẫn vang lên lẫn tiếng gió, đủ để những kẻ còn sống nhớ rất lâu.
Đi sâu thêm chừng nửa giờ, mùi khói bắt đầu rõ rệt, không phải mùi cháy bừa bãi của nhà đổ xe nổ, mà là mùi nhiều đống lửa, trộn lẫn: gỗ, dầu, thức ăn. Âm thanh cũng xuất hiện dần, tiếng nói chuyện, tiếng cười khan, tiếng kim loại va chạm vào nhau, tiếng trẻ con khóc bị che lại rất nhanh.
Thường Sinh dừng lại trên một gò đất thấp, cúi người nhìn xuống.
Phía dưới là một khu dân cư đã bị dựng lại theo kiểu thô sơ. Nhà tôn thép, xe buýt hỏng được làm tường chắn, container xếp thành vòng cung. Lối vào có hai lớp chốt, trên cao có người canh gác, không dấu diếm, trên tay cầm súng rõ.
Người sống sót rất đông.
Không phải là mấy chục, mà là vài trăm.
“Ba kẻ lúc nãy chỉ là canh giữ.” Lâm Thanh Mộc nói nhỏ, ánh mắt hơi căng thẳng.
Thường Sinh gật đầu.
“Chỉ là canh đường. Thử phản ứng, nếu gặp người yếu thì cướp, gặp mạnh thì cho qua.”
Hắn nhìn kỹ hơn, trong trại không chỉ có dân chạy nạn. Có nhóm vũ trang rõ ràng, có người mặc áo giáp tự chế, có kẻ đeo dao dài bên hông, ánh mắt quen với việc dùng bạo lực. Nhưng cũng có người già, phụ nữ, trẻ nhỏ họ tụm lại thành từng cụm. sống dựa vào khu trại này.
“Một cái ổ.” Lâm Thanh Mộc nói.
“Nhưng không phải toàn rác.”
“Ừ.” Thường Sinh đáp.
“Cho nên mới khó.”
Hắn không thích những nơi như thế này. Không phải là vì đông người, mà vì một ranh giới mờ. Ở đây, kẻ cầm súng có thể là đồ tể, cũng có thể là người bảo vệ. Một quyết định sai, sẽ kéo theo rất nhiều người không đáng chết.
Thường Sinh không nói thêm, hắn chỉnh lại balô, bước ra khỏi bóng tường đổ, cùng Lâm Thanh Mộc đi thẳng về phía lối vào của trại.
Không giấu, cũng không quá phô trường chỉ là đi thẳng.
Ngay khi hai người lộ diện, tiếng huýt gió vang lên từ trên cao. Một họng súng đổi hướng, rồi hai, rồi bốn. Không ai nổ súng, nhưng tất cả đều đã khóa mục tiêu.
“Dừng lại.”
Giọng một kẻ gác cổng vang lên. “Muốn vào làm gì?”
“Đi qua, ở lại vài ngày.” Thường Sinh đáp lại.
Một tiếng cười khàn vang lên.
“Đi qua chỗ này, ai cũng nói vậy.”
Hai người bước ra từ bên hông, dao cầm sẵn trên tay. Một kẻ khác cố tình tiến gần Lâm Thanh Mộc nửa bước, ánh mắt không che giấu ý đồ dò xét.
Thường Sinh không quay đầu, nhưng khí thế quanh hắn đã đổi.
Kẻ kia vừa đặt chân thêm một bước—
Rắc.
Một tiếng gãy khô khốc vang lên.
Không ai kịp thấy hắn rút kiếm từ khi nào. Chỉ thấy cánh tay cầm dao của kẻ đó rơi xuống đất, máu phun thành tia. Hắn chưa kịp hét, Thường Sinh đã quay người, chuôi kiếm đập thẳng vào đầu gố tên còn lại.
Kẻ kia ngã sập xuống, tiếng thét lúc này mới bật ra, méo mó và hoảng loạn.
“Lùi lại.” Thường Sinh nói không lớn, nhưng đủ rõ.
Hai kẻ còn lại lập tức khựng lại. Trên cao có người giương súng, nhưng không ai bóp cò. Bởi vì chỉ trong một vài giây, thế chủ động đã bị đổi hoàn toàn.
Không giết, nhưng đủ để tất cả hiểu: đây không phải là con mồi.
Không khí căng như dây đàn, rồi một giọng khác vang lên, trầm và khàn, từ sâu bên trong trại.
“Đủ rồi.
Một người đàn ông bước ra.
Cao vừa phải, áo khoác da cũ, trên mặt có một vết sẹo ngang từ gò má tới khóe miệng. Ánh mắt hắn không nhìn gãy tay, cũng không nhìn đám gác cổng, mà nhìn thẳng Thường Sinh.
Nhìn rất lâu.
Người có sẹo kia cười nhạt, rồi giơ tay lên.
“Hạ vũ khí.”
Không một ai phản đối, hắn quay sang Thường Sinh: “Ta là Khương Liệt, ta là đội trưởng đội cảnh vệ ở đây.”
Rồi liếc qua Lâm Thanh Mộc một cái, rồi dời đi rất nhanh.
“Các ngươi vào được, không ai đụng tới các ngươi.”
“Đổi lại, ở đây có luật.”
Thường Sinh gật đầu một cái tỏ ra hiểu.
“Ta không muốn tìm phiền phức.”
Khương Liệt nhếch mép: “Nhưng nếu phiền phức tìm ngươi—”
“Thì ta sẽ xử lý.” Thường Sinh trả lời bình thản.
Khương Liệt bật cười.
“Được”
Hắn nghiêng người, nhường hai người đi vào.
“Hoang nghênh tới Trại Kinh Bắc.”