Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nguyen-lai-bao-tang-nu-hai-doi-ta-muoi-bay-nam.jpg

Nguyên Lai Bảo Tàng Nữ Hài Đợi Ta Mười Bảy Năm

Tháng 2 8, 2025
Chương 206. Cả đời có ngươi, thật tốt Chương 205. Này cẩu lương vung, đâm tâm a!
phan-phai-mo-phong-bat-dau-chat-group-cam-xuong-nu-de.jpg

Phản Phái Mô Phỏng: Bắt Đầu Chat Group, Cầm Xuống Nữ Đế

Tháng 2 2, 2026
Chương 491: Viễn Cổ Tiên Đình phế tích Chương 490: Nguyên Tổ bản chép tay
phan-phai-cam-khu-than-tu-ta-di-san-thien-menh-dai-dao.jpg

Phản Phái: Cấm Khu Thần Tử! Ta Đi Săn Thiên Mệnh Đại Đạo

Tháng 1 22, 2025
Chương 685. Lấy thương sinh vì cờ, duy nhất bên thắng, tân cố sự tiết điểm! Chương 684. Chân đạp thiên lộ, gánh vác đại đạo, ta cũng vẫn như cũ vô địch
tu-hop-vien-tu-thien-dao-thu-can-bat-dau.jpg

Tứ Hợp Viện: Từ Thiên Đạo Thù Cần Bắt Đầu

Tháng 2 8, 2026
Chương 224: Lôi đình thủ đoạn, Dịch Trung Hải đền tội (1w ) (4) Chương 224: Lôi đình thủ đoạn, Dịch Trung Hải đền tội (1w ) (3)
hai-tac-manh-nhat-trong-lich-su-loi-quang.jpg

Hải Tặc: Mạnh Nhất Trong Lịch Sử Lôi Quang!

Tháng 2 9, 2026
Chương 166: Quyền Cốt · Ngân Hà lôi táng! Chương 165: Hỏa Long đại cự
hy-lap-mang-ac-nhan

Hy Lạp Mang Ác Nhân

Tháng 10 15, 2025
Chương 2: Phiên ngoại 2 Chương 1: Phiên ngoại 1 vô năng thê tử nhóm
tich-diet-van-thua.jpg

Tịch Diệt Vạn Thừa

Tháng 1 26, 2025
Chương 1000. Tịch Diệt thiên tử Chương 999. Tuyệt đại thiên kiêu
ta-xuyen-qua-thoi-khong-vong-tay.jpg

Ta Xuyên Qua Thời Không Vòng Tay

Tháng 1 25, 2025
Chương 1162. Đại kết cục Chương 1161. Kiếm Tổ
  1. Mạt Thế Độc Tiên
  2. Chương 42: Con Rắn Và Lưỡi Kiếm
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 42: Con Rắn Và Lưỡi Kiếm

Cơn gió lùa qua con hẻm hẹp, mang theo mùi bụi và kim loại.

Thường Sinh tay vẫn giữ kiếm, cũng không tiến lên. Hắn ngẩng đầu nhì thẳng người nói chuyện trên mái nhà.

“Giải thích.”

Chỉ hai chữ, nhưng đủ nặng để người kia im lặng vài giây, rồi ra hiệu. Hai bóng người khác hạ nòng súng xuống một chút, vẫn ngắm nhưng không còn siết cò.

“Vào trong rồi nói, ở ngoài này không an toàn.”

Văn Bình nhíu mày: “Tin được không?”

Văn Thiệu không trả lời, ánh mắt lướt qua những toàn nhà có điểm nhìn xung quanh. Bố trí phòng thủ không thô, nhưng rất có ý đồ. Ít nhất, nếu họ muốn bắn, vừa rồi đã bắn.

“Đi, giữ đội hình.”

Cánh cửa kim loại ở tầng trệt một căn nhà mở ra từ bên trong. Không khóa, nhưng có chốt thủ công. Bên trong là cầu thang hẹp dẫn xuống tầng hầm.

Ánh đèn pin được bật lên.

Không phải là kho lưu trữ đồ, cũng không phải là nơi trú ẩn tạm bợ. Bên dưới được gia cố bằng thép, có bản đồ dán kín mặt tường, đánh dấu chằng chịt các tuyến đường, mũi tên đỏ, vòng tròn chống lên nhau.

Thường Sinh liếc qua là hiểu ngay.

“Bản đồ di chuyển của zombie.”

Người dẫn đường nhìn hắn một cái, gật đầu: “Đúng.”

Trong phòng đã có bốn người khác. Tổng cộng tám. Không ai còn trẻ, cũng không ai quá già. Trên người đều có vết thương cũ.

“Chúng tôi là đội sống sót từ tuyến tây nam, không thuộc Thanh Xà. Trước kia là dân vận tải, sau này bị kẹt lại.”

Thanh Dao nhìn lên bản đồ: “Những mũi tên này đều hướng về trung tâm?”

“Ban đầu là vậy, nhưng ba ngày trước thì khác.”

Hắn dùng bút gõ nhẹ lên một khu vực bị khoanh đậm.

“Zombie bắt đầu đổi hướng. Không còn tụ về một điểm. Chúng đi tuần.”

Sở Sinh hít sâu một hơi: “Đi tuần?”

“Có chu kỳ. Có khoảng nghỉ.”

“Có lúc dừng lại, như đang chờ lệnh.”

Không ai nói gì.

Thường Sinh bước tới gần bản đồ hơn. Hắn nhìn rất lâu vào những đường vẽ chồng chéo, rồi hỏi một câu tưởng như không liên quan: “Thanh Xà đâu?”

Người kia cười nhạt: “Nếu các người nghĩ Thanh Xà kiểm soát nơi này…”

Hắn lắc đầu.

“Thì các người đánh giá chúng quá cao rồi.”

Hắn chỉ vào một khu vực khác, nằm sâu hơn về phía tây nam, gần rìa bản đồ.

“Một ngày trước, Thanh Xà rút người khỏi khu này.”

“Sau đó?” Văn Thiệu hỏi.

“Sau đó Zombie bắt đầu xuất hiện nhiều hơn và những thứ này.”

Hắn đi tới trước tủ lấy ra một thiết bị méo mó, vỏ ngoài cháy sém, trên bề mặt còn khắc ký hiệu không rất quen thuộc đối với nhóm Thường Sinh.

Thanh Dao sững người: “Cái này giống…”

“Nhà máy.” Thường Sinh nói tiếp.

Không phải nghi vấn. Là khẳng định, người kia nhìn hắn rất lâu, rồi gật đầu chậm rãi: “Vậy là các người cũng đã thấy rồi.”

Không khí trong phòng chùng hẳn xuống, thiết bị liên lạc bên hông Văn Thiệu rung nhẹ. Tin nhắn là của từ đội khác:

[Đội 4: tiếp xúc lực lượng lạ không phải Thanh Xà]

[Thiết bị gây nhiễu xác nhận tồn tại]

[Khả năng nguồn phát > 1]

Văn Thiệu ngẩng đầu lên, nhìn quanh căn phòng bán hầm chật hẹp.

“Xem ra toàn bộ Tây Nam đã biến thành một cái bẫy.”

Thường Sinh đặt tay lên chuôi kiếm, ánh mắt hắn lạnh đi.

“Vấn đề chỉ còn là ai đã đặt bẫy.”

Không một ai trả lời câu hỏi đó, ánh đèn pin chiếu lên bản đồ rung nhẹ nhờ nhịp thở của từng người. Những mũi tên đỏ chằng chịt, giao nhau rồi tác ra, như mạch máu của một cơ thể bệnh.

Người dẫn đường phá vỡ im lặng: “Chúng tôi không biết là ai, chỉ biết thứ này không phải là đồ của Thanh Xà.”

“Thanh Xà có vũ khí, có người, nhưng nền tảng của chúng là cướp bóc và bạo lực, không đời nào đủ trình độ để nghiên cứu ra loại công nghệ này”

“Có người đang thử nghiệm, ngay trong vùng đất đang chết này.” Văn Thiệu trầm ngâm nói tiếp.

Không khí quanh phòng lạng dần đi.

Văn Bình tặc lưỡi: “Thể thì xui cho bọn thử nghiệm rồi.”

Thường Sinh vẫn đứng trước bản đồ kia, hăn đưa tay, đặt nhón trỏ lên một điểm giao nhau giữa ba tuyến mũi tên.

“Chỗ này.”

Người dẫn đường nhìn theo, gật đầu ngay: “Hai ngày trước có tín hiệu mạnh nhất ở đây.”

“Chúng tôi không dám lại gần.”

“Vì sao?”

“Vì Zombie ở khu đó, chúng nó không tản ra khi mất tín hiệu.”

Cả phòng im phăng phắc.

“Chúng đứng yên, như đang chờ mệnh lệnh.”

Thiết bị liên lạc của Văn Thiệu lại rung. Lần này là kênh chung.

[Đội 2: tiếp xúc Thanh Xà chúng đang rút sâu về trong]

[Đội 5: phát hiện khu vực cấm Zombie mật độ cao bất thường]

[Tất cả đội: giữ liên lạc, tránh giao tranh lớn]

Văn Thiệu tắt màn hình, ngẩng đầu: “Rõ rồi.”

Hắn nhìn từng người trong đội số 7.

“Thanh Xà không phải trung tâm, chúng chỉ là lớp ngoài.”

Văn Bình siết chặt cán vũ khí: “Vậy nhiệm vụ của chúng ta?”

“Tiếp tục đi vào, nhưng không lao thẳng vào.”

Hắn quay sang người dẫn đường: “Các anh biết đường vòng không?”

Người kia gật đầu: “Có. Nhưng phải đi qua khu dân cư cũ. chật, nhiều ngóc ngách.”

Thường Sinh ánh mắt liếc qua người kia: “Đi đường đó.”

Không ai phản đối.

Văn Thiệu gật đầu dứt khoát: “Nghỉ một giờ. Kiểm tra trang bị.”

Ánh đèn trong tầng hầm tắt bớt, chỉ để lại một bóng sáng yếu. Mỗi người tìm một góc, kiểm tra vũ khí, thay băng đạn, băng lại vết thương.

—

Không có hiệu lệnh xuất phát, cũng không có lời nhắc dư thừa. Mỗi người tự động vào vị trí của mình, khoảng cách vừa đủ.

Thường Sinh đi đầu.

Kiếm chưa rút ra, nhưng tay hắn vẫn luôn đặt sẵn ở chuôi kiếm. Địa hình phía trước bắt đầu thay đổi, những con đường rộng dần đang bị bóp hẹp lại, nhà cửa chen chúc.

Khu dân cư cũ, nơi mà trước tận thế từng đông nghịt người, giờ đây chỉ còn lại tĩnh lặng, không phải kiểu an toàn, mà là loại im lặng khiến người khác nín thở.

Thường Sinh đi đầu bỗng dừng lại một ngã ba hẹp, ra hiệu cả đội áp sát tường. Một mùi tanh nhè nhẹ theo gió lùa ra từ khe cửa vỡ của một căn nhà tầng hai. Không phải là mùi xác thối cũ, mà là mùi mới.

Sở Sinh cúi xuống nhìn vết kéo dài dưới đất: “Dấu chân bị kéo lê.”

“Ba con” Thanh Dao khẽ lên tiếng.

Câu nói vừa dứt lời, một tiếng động khẽ vang lên.

Cộp—!

Không lớn, nhưng trong không gian yên tĩnh nó vang lên rất rõ.

Một bóng đen lắc lư xuất hiện ở cuối hẻm, rồi thêm một con nữa, rồi lại thêm một con nữa. Chúng không lao tới, không gào rú như thường lệ. Chỉ đứng đó, đầu hơi nghiêng.

Thường Sinh bước lên một bước.

Ngay lập tức, ba con Zombie cùng quay đầu về phía hắn.

Thường Sinh không lùi, băng vải kiếm trượt xuống, hắn rút kiếm. Chỉ một cái rút nhẹ, ba con Zombie cùng lúc lao tới.

Ba con zombie cùng lúc cử động.

Không phải lao tới, mà là tách ra, mỗi con chiếm một góc, chặn đường rút.

“Chúng biết bao vây.” Văn Bình nghiến răng.

“Không, là thứ gì đó đang điều khiển chúng.”

Thường Sinh hắn tiến lên chém, một đường kiếm gọn, không thừa lực, nhưng đủ. Con Zombie bên trái ngã xuống trước khi kịp phát ra âm thanh. Con thứ hai vừa cử động liền bị Văn Bình tích điện ở tay chưởng ra, giật nổ tung đầu.

Con còn lại nó đang do dự, chỉ một lúc rồi nó quay đầu bỏ chạy, không phải chạy tán loạn, mà chạy về cùng một hướng.

Thường Sinh nhìn theo con đang chạy kia.

“Đúng hướng rồi.”

Văn Thiệu giọng bình tĩnh: “Giữ đội hình. Đi tiếp.”

Càng đi sâu, mật độ zombie càng tăng, nhưng kỳ lạ là không có đợt vây lớn, chúng xuất hiện rải rác xung quanh.

Đến khi họ đứng trước một khu đất trống hình vòng cung. Ở giữa là một tòa nhà thấp, không biển hiệu, không cửa sổ, xung quanh dựng hàng rào sắt đã bị tháo mất một nửa.

Trên nền đất, những vệt bánh xe chằng chịt, rất mới, hắn cúi xuống tay chạm nền đất. Dấu bánh xe không lộn xộn, rất có trật tự, xe vào, dừng, rồi rời đi.

Là vận chuyển.

Văn Thiệu ra hiệu chia đội hình ra làm hai bên.

Hắn, Thanh Dao và Sở Sinh vòng bên phải.

Thường Sinh, Văn Bình và Lâm Thanh Mộc áp sát từ bên trái.

Tiếng gió lùa qua hàng rào gãy phát ra tiếng kèn kẹt. Không có Zombie lao ra, cũng chẳng có bẫy. Sự yên tĩnh này lại khiến người ta càng khó chịu.

Thường Sinh dừng lại trước một cánh cửa sắt đóng kín.

Không khóa, chỉ khép, hắn đẩy nhẹ cửa mở ra một khe hẹp, mùi kim loại, mùi dầu máy và mùi máu khô trộn lẫn, các mùi đó xộc thẳng vào mũi của từng người.

Bên trong là một không gian rộng, trần thì thấp. Dưới ánh sáng mờ, từng dãy thiết bị được dựng: máy phát điện nhỏ, bộ khuếch đại sóng, dây dẫn chằng chịt trên sàn.

Không có người, nhưng có dấu vết rất mới.

Lâm Thanh Mộc nhìn những vệt kéo dài trên nền xi măng: “Có thứ gì đó, được đưa đi rất gấp.”

Sở Sinh vừa định nói thì.

Ầm—!

Một tiếng nổ trầm vang lên từ phía xa, không lớn, nhưng đủ để làm mặt đất rung nhẹ, không phải ở đây, mà là hướng khác.

Văn Thiệu lập tức mở bản đồ, định vị nhanh. Một điểm đỏ vừa xuất hiện ở rìa tây nam cách đó không xa.

“Có đội khác chạm phải rồi.”

Không một ai trong nhóm vui mừng, điều đó có nghĩa là thứ đứng sau chuyện này nó đã bắt đầu phản ứng.

Thường Sinh nhìn vào sâu trong tòa nhà, nơi những sợi dây cáp biến mất xuống một lối cầu thang tối.

“Chỗ chúng ta không phải trung tâm, nhưng nó là đường dẫn chúng ta tới đó.”

Thường Sinh ra hiêu, cả đội lập tức ép sát tường tiến xuống cầu thang.

Cầu thang hẹp, dốc, mỗi bước đi đều vang lên tiếng bước chân trong một không gian hẹp. Dây cáp treo lủng lẳng trên trần.

Xuống hết tầng cuối, không gian mở ra đột ngột.

Một phòng điều khiển rộng hơn hẳn ở phía trên. Ở trung tâm là một khối máy móc méo mó, ghép từ nhiều thiết bị khác nhau.

Và nó đang ở đó, không hẳn là Zombie, thân thể nó bị cố định vào ghế kim loại, nửa người dưới hòa lẫn với máy móc, đầu cúi thấp xuống.

Thanh Dao hít sâu: “Nguồn điều khiển là một cá thể.”

Cặp mắt đục ngầu của sinh vật kia đột nhiên mở ra, ngay khoảng khắc đó, toàn bộ máy móc xung quanh rú lên.

Ầm—!

Tường rung mạnh, trần rơi bụi, từ các khe thông gió, tiếng gào Zombie đồng loạt vang vọng lại, như thể được bật công tắc.

“Phá ngay!” Văn Thiệu quát.

Thường Sinh đã lao lên trước, kiếm chém xuống, không nằm trên sinh vật kìa, mà nhắm thẳng lõi kết nối giữa nó và máy. Kiếm khí thành hình màu xanh va chạm vào kim loại phát ra tiếng chói tai. tia lửa bắn ra.

Sinh vật kia gào lên, không phải là tiếng Zombie, mà là một âm thanh méo mó, đau đớn mang theo sóng xung kích tinh thần.

Lâm Thanh Mộc điều khiển dây leo, phá hủy các bộ khuếch đại xung quanh. Từng máy một nổ tung, rồi ánh sáng tắt dần.

Thường Sinh xoay cổ tay, chém ngang, lần này là đầu.

Âm thanh lập tức đứt đoạn, khối máy trung tâm run lên vài giây, rồi tắt hẳn.

Văn Thiệu nhìn màn hình liên lạc tín hiệu nhiễu đã biến mất: “Xong rồi.”

“Không, đây có thể chỉ là một trạm.”

Cả đội đều hiểu, cả nhóm bắt đầu rời khỏi phòng bán ngầm khi hệ thống tắt hẳn, không còn sóng dẫn, nhưng Zombie ngoài kia chưa kịp tan hết, chỉ là bị mất phương hướng. Điều đó khiến con đường phía trước nguy hiểm và hỗn loạn hơn.

Họ di chuyển theo đường cáp chính, bám sát tuyến năng lượng chạy ngầm dưới lòng đất. Càng đi sâu, thiết bị càng ngày dày đặc hơn, mới hơn, được lắp ráp có chủ ý rõ ràng.

“Nhà kho kia đúng là đồ thử nghiệm” Thanh Dao thấp giọng. “Thứ này là hệ thống hoàn chỉnh.”

Chưa dứt lời, phía trước vang lên tiếng súng nổ dồn dập. Không phải là của Zombie, là giao tranh của người với người.

Văn Thiệu ra tay dừng lại, cả đội áp sát mép hành lang. Qua khe nứt của bức tường bê tông, họ nhìn thấy một khu trung tâm, ở giữa là cột phát sóng khổng lồ.

Hai phe đang giằng co.

Một đội tác chiến khác, trang bị tiêu chuẩn quân đội, bị ép sát sau các khối máy. Đối diện họ là những kẻ mang dấu hiệu quen thuộc áo khoác xanh đậm, ký hiệu rắn cuộn nơi cổ tay.

Người của Thanh Xà.

Nhưng phía sau chúng, đứng cạnh bàn điều khiển, là một kẻ khác.

Gầy, cao, kính bảo hộ che kín nửa khuôn mặt, tay dính đầy vết cháy năng lượng. Hắn không hề nhìn trận chiến, chỉ chăm chú vào dữ liệu trên màn hình.

“Không phải thủ lĩnh.” Lâm Thanh Mộc nói chắc.

“Có thể là người làm ra thứ này sao?”

Văn Thiệu cau mày đáp lại: “Đi thôi, chúng ta phải tiếp viện cho họ.”

Cả nhóm gật đầu.

Thường Sinh không nói gì. Hắn đã rút kiếm, một nhát kiếm đã làm vỡ vết nứt thành một lối đi, vết nứt trên tường bê tông bị kiếm khí xé toạc, đá vụn rơi lả tả.

Thường Sinh là người lao ra đầu tiên.

Ngay khi hắn xuất hiện, ánh đèn trong khu trung tâm chớp vài nhịp, vài kẻ của Thanh Xà quay đầu lại, phản ứng chậm hơn một chút so với chiến trường phía trước.

Một chút đó đã đủ chết người.

Kiếm quang lóe lên, hai bóng người ngã gục gần như cùng lúc, cổ họng bị chém gọn, máu chưa kịp phun ra đã bị đầu lìa khỏi cổ.

“Xông lên!”

Văn Thiệu quát lên, giọng trầm nhưng dứt khoát, hắn giẫm mạnh mặt đất dưới chân.

Ầm—!

Mặt sàn kim loại dưới chân rung chuyển, các tấm thép vốn bằng phẳng bỗng nhô lên, biến dạng, dựng thành những bức chắn nghiêng. Địa hình trung tâm bị bóp méo trong chớp mắt, che chắn cho đội tác chiến đang bị ép sát.

“Bên trái! Lên cao!”

Văn Thiệu xoay cổ tay, một cột trụ gãy nứt, mặt sàn phía dưới đội Thanh Xà sụp xuống nửa mét, khiến đội hình của chúng rối loạn.

Những người kia nhìn về phía nhóm Thường Sinh lập tức mừng rỡ.

“Có quân tiếp viện, tấn công bọn chúng!”

Vài người trong đó dị năng hỏa đã chuẩn bị sẵn, lao ra lửa trào ra tay bắn tới những tên cầm súng kia, chúng bị thu hút sự chú ý của nhóm người Thường Sinh không để ý, đến khi ngọn lửa tới gần trước mặt đã quá muôn.

Ngọn lửa quét ngang chiến trường, ép những kẻ cầm súng của Thanh Xà phải lăn người tránh né. Đội hình vốn đã rối loạn lập tức bị xé toạc, tiếng hét vang lên liên tiếp.

“Giữ nhịp! Đừng để chúng áp sát cột phát sóng!”

Một người trong đội tác chiến bên kia quát lớn, vừa bắn vừa lùi.

Thanh Xà lập tức phản ứng. Hai dị năng giả của hắn lao lên, một kẻ dựng khiên năng lượng, kẻ còn lại phóng lưỡi gió chém thẳng về phía đội tiếp viện.

“Văn Bình!” Văn Thiệu gầm lên.

Không cần nhắc lần hai, Văn Bình đã xông lên nửa bước. Điện quang tụ lại nơi cánh tay, tiếng lách tách vang chói tai. Hắn đẩy thẳng một chưởng ra trước.

Lôi lực va vào khiên năng lượng, nổ tung thành một vòng xung kích. Khiên vỡ, người phía sau bị đánh bật lùi, ngã lăn xuống sàn.

Ngay khoảnh khắc đó, Sở Sinh đã áp sát. Thân ảnh hắn thấp xuống, động tác gọn và nhanh, như một con báo thực sự. Hắn lướt qua khe hở, đánh gục kẻ vừa mất thăng bằng, rồi quay đầu đối phó mục tiêu kế tiếp, không hề dừng lại.

Lâm Thanh Mộc siết chặt bàn tay.

Những sợi dây leo trồi lên từ sàn nứt vỡ, quấn lấy cổ chân và eo đối phương, kéo họ ngã nhào. Một tên dị năng giả của Thanh Xà vừa định phản công thì bị trói chặt, chưa kịp giãy đã bị đội tác chiến bắn hạ.

Nhưng đúng lúc đó, một luồng khí lạnh ép thẳng tới.

Thanh Xà không biết từ đâu mà lao ra.

Ngay khi Thanh Xà lao tới như một mũi tên với trường đao chém ngang, Thường Sinh không chọn cách đối đầu trực diện ngay tại trung tâm.

Keng—!

Thường Sinh kịp thời xoay ngang thanh kiếm, dùng sống kiếm đón đỡ nhát chém của đối phương, một tiếng vang dội khắp căn phòng, tia lửa từ hai thanh kim loại bắn tung tóe.

Hắn khẽ liếc qua vị trí của Văn Bình và đội tác chiến đang bị hỏa lực địch ép sát, rồi đột ngột xoay người, mượn lực va chạm từ nhát đao đầu tiên để bật ngược ra phía sau, lao thẳng về phía hành lang kỹ thuật tối tăm bên cánh trái.

“Muốn chạy sao?” Thanh Xà cười gằn, cho rằng đối phương sợ hãi, hắn lập tức bám sát như hình với bóng.

Văn Thiệu thấy vậy định hét lên, nhưng nhìn thấy ánh mắt bình thản của Thường Sinh, hắn lập tức hiểu ý, quay sang quát lớn: “Chặn đứng đám lính của hắn lại, để khu vực đó cho Thường Sinh!”

Tại hành lang hẹp, nơi những ống dẫn khí xì ra hơi trắng mờ mịt, Thường Sinh dừng bước. Không gian ở đây chỉ đủ cho hai người đứng, hoàn toàn tách biệt với tiếng súng nổ rền vang bên ngoài.

Thanh Xà lúc này mới khựng lại, nhận ra mình đã bị tách biệt khỏi đám thuộc hạ: “Ngươi tự chọn cho mình một chỗ chết khá yên tĩnh đấy.”

Thường Sinh không trả lời hắn. Hắn xoay cổ tay, kiếm thế đổi hướng, từng nhịp một ép đối phương lùi lại.

Thanh Xà lùi nửa bước, gót chân cày xuống mặt sàn thép phát ra tiếng ma sát chói tai. Hắn nheo mắt, trường đao trong tay hắn xoay một vòng, mũi đao hắn bùng lên một lớp vảy vô hình như dang bao quanh thân thể.

Thường Sinh khẽ nhận ra, tư thế đó là võ công.

“Nhìn cái kiểu đánh này…” Thanh Xà cười nhạt, giọng khàn đi lạnh như băng.

“Ngươi không phải tên lính bình thường nhỉ?”

Thường Sinh vẫn im lặng nhìn thế đứng của hắn.

Kiếm trong tay hắn khẽ rung lên. Ngay khoảng khắc Thanh Xà định tiến lên lần nữa, Thường Sinh trước mặt hắn đã biến mất.

Không phải lao nhanh, cũng chẳng phải né tránh mà là tan đi.

Thanh Xà đồng tử co rút, trường đao chém ngang theo phản xạ, nhưng chỉ chém trùng một tàn ảnh mờ nhạt. Không khí phía trước bị xé rách, còn mục tiêu đã không còn đó.

Thanh Xà khựng lại trong khoảnh khắc rất ngắn.

Không phải vì hoảng, mà vì nhận ra.

“Thân pháp hư thực?”

Hắn nghiến răng, bàn chân xoay nửa vòng, đao thế trong tay lập tức đổi khác. Trường đao không còn chém loạn, mà thu về sát thân, sống đao dựng đứng, khí tức toàn thân hạ thấp.

Đó là võ công thực chiến.

“Vậy càng thú vị.”

Thanh Xà đạp mạnh xuống sàn, thân hình không lùi mà xoay tròn tại chỗ, đao thế mở ra như cánh quạt. Không khí xung quanh lập tức bị kéo xoắn, tạo thành một vòng áp lực tròn bao lấy hắn.

“《Đao pháp — Xà Bàn Tỏa》.”

Vòng đao quét ngang, không nằm hướng cố định, mà phong kín toàn bộ phạm vi quanh thân. Dù Thường Sinh xuất hiện ở đâu, cũng sẽ bị ép ra.

Quả nhiên bên trái, không khí chấn động.

Một bóng người hiện hình.

Keng—!

Kiếm và đao va vào nhau trong cự ly cực ngắn. Thường Sinh vừa phải xuất hiện đã phải nghiêng người tránh, mũi đao lướt sát cổ họng hắn, mang theo luồng khí lạnh rợn người.

Thanh Xà không cho hắn khoảng trống.

Một đao chưa dứt, đao thứ hai đã nối liền, thân pháp trượt thấp, vai ép xuống, cả người như con rắn lớn áp sát mặt đất, đao chém xiên từ dưới lên.

Thường Sinh nhấc mũi chân, thân hình bật ngược ra sau, kiếm chém chéo xuống.

Keng—keng—keng!

Ba nhịp va chạm liên tiếp, tia lửa bắn tung trong không gian hẹp, hai người đổi chiêu nhanh đến mức chỉ thấy tàn ảnh.

Thanh Xà vừa đánh vừa cười lạnh: “Không phải kỹ thuật quân đội mà là sát pháp.”

“Hệ thống quân đội dạy không ra được thứ này.”

Trường đao thu về, tay trái mở ra, khí tức trong cơ thể bộc phát, cơ bắp nổi lên từng đường gân xanh. Đao thế bỗng nhiên nặng hẳn, mỗi nhát chém đều kéo theo áp lực như đè sập không khí.

“《Đao pháp — Trấn Xà》.”

Ầm—!

Một đao bổ thẳng, sàn thép dưới chân Thường Sinh nứt ra hình mạng nhện. Thường Sinh bị ép lùi nửa bước, cổ tay chấn động nhẹ.

Lần này hắn không biến mất.

Thường Sinh nâng kiếm, hạ thấp trọng tâm, kiếm thế trong tay hắn thay đổi, chúng không còn nhanh, nhưng mà sắc bén. Không khí xung quanh lặng đi một nhịp rất ngắn, rồi tụ lại quanh lưỡi kiếm. Gió bị kéo thành từng luồng xanh, xoáy dọc theo sống kiếm.

Thanh Xà cảm nhận được điều gì đó, sắc mặt lần đầu tiên thay đổi.

“Đây là—”

《Kiếm Phong》.

Thường Sinh bước lên một bước, kiếm chém ra khoảng không giữa hai người. Lưỡi gió vô hình bắn ra trước mặt Thanh Xà

Ầm—!

Thanh Xà bị đánh bật lùi, gót chân trượt dài, lưng đập mạnh vào bức tường. Hắn phun ra một ngụm máu, ánh mắt không còn che giấu được sự kinh hãi.

“Không thể nào…”

Hắn nhìn Thường Sinh như nhìn một thứ không thuộc về thế giới này.

“Ngươi là dị năng giả? hay là thứ gì khác?”

Thường Sinh không đáp. Hắn không cho Thanh Xà cơ hội để hít thở, thân hình lướt đi, lưỡi kiếm rung lên tạo ra những tiếng rít xé gió.

Thanh Xà gầm lên, dốc toàn bộ sức bình sinh còn lại, vung trường đao tạo thành một màn đao quang dày đặc để phòng thủ.

Keng! Keng! Keng!

Ba tiếng va chạm vang lên liên tiếp. Mỗi nhát kiếm của Thường Sinh đều chém vào điểm yếu nhất trên đao thế của đối phương. Ở nhịp thứ tư, Thường Sinh xoay người, một đường kiếm ngang mang theo kình lực của 《Kiếm Phong》 chém thẳng vào thân đao.

Rắc!

Trường đao của Thanh Xà gãy đôi. Lưỡi kiếm của Thường Sinh không dừng lại, nó lướt qua cổ họng đối phương nhanh đến mức chỉ để lại một vệt sáng mờ nhạt.

Thanh Xà cứng người. Hắn cúi xuống nhìn nửa lưỡi đao rơi trên sàn, rồi nhìn dòng máu nóng hổi bắt đầu tuôn ra từ cổ mình.

“Không… thể nào…”

Thân thể cao lớn của hắn đổ sụp xuống sàn, máu loang ra, thấm vào những sợi cáp đang rung nhẹ dưới chân. “Rắn” của Tây Nam đã bị chặt đứt.

Thanh Xà đổ sụp xuống.

Thường Sinh bước tới, một ánh sáng lóe lên. Hắn cúi xuống, bàn tay dính máu tóm lấy tóc đối phương, xách ngược cái đầu Thanh Xà lên. Hắn đi dọc ra từ hành lang hẹp, khi hắn bước ra bên ngoài với cái đầu đẫm máu trên tay.

Trong khoảng khắc đó, toàn bộ khu trung tâm như chững lại.

Những kẻ khác đang giao chiến bên phía Thanh Xà đồng loạt khựng tay. Có người quay đầu, có người chết lặng nhìn về xác chết nằm giữa ánh đèn nhấp nháy.

Thủ lĩnh đã chết.

“Thanh… Thanh Xà chết rồi?”

Một tiếng thì thào vang lên, rồi lan nhanh như bệnh dịch.

Tinh thần của đám người Thanh Xà sụp đổ gần như ngay lập tức. Có kẻ quay đầu bỏ chạy, có kẻ hoảng loạn bắn loạn xạ, đội hình tan vỡ chỉ trong vài nhịp thở.

“Dọn sạch.”

Văn Thiệu quát lớn.

Mặt đất dưới chân hắn lại rung lên, những mảng sàn nghiêng hẳn, ép đám người đang tháo chạy dồn về một góc. Văn Bình lao lên, điện quang bùng nổ trên cánh tay, một chưởng đánh ra, sét đánh lan qua kim loại, quật ngã liên tiếp mấy kẻ còn cầm súng.

Sở Sinh thân hình co rút trong chớp mắt rồi bành trướng, móng vuốt sắc bén xé toạc khoảng cách, thân pháp như báo săn, hạ gục từng mục tiêu còn dám chống cự.

Lâm Thanh Mộc không nhìn đầu Thanh Xà thêm lần nào. Ánh mắt nàng đã khóa chặt vào kẻ đứng cạnh bàn điều khiển.

Tên khoa học gia.

Hắn không chạy. Trong khi đám lính Thanh Xà hoảng loạn, hắn vẫn thản nhiên nhấn một phím cuối cùng trên màn hình rồi mới từ từ quay lại. Gương mặt hắn sau lớp kính bảo hộ không có chút sợ hãi.

Lâm Thanh Mộc phất tay, dây leo bật lên quấn chặt lấy tứ chi hắn. Hắn không hề kháng cự, cứ thế để mặc cho những sợi dây siết vào da thịt.

“Muộn rồi.” Hắn nói, giọng rè rè qua bộ lọc âm thanh “Dữ liệu đã truyền đi thành công.”

“Ngươi không phải người của Thanh Xà.” Thường Sinh bước tới nói nhẹ, nhưng là một lời khẳng định.

Tên khoa học gia cười khẩy, không đáp, đôi mắt hắn nhìn lướt qua cột phát sóng như nhìn những món đồ chơi sắp hỏng. Hắn nhìn Thường Sinh lâu hơn một chút, một tia phấn khích bệnh hoạn hiện lên trong đồng tử: “Chúng ta sẽ còn gặp lại ở một phiên bản hoàn hảo hơn.”

Chưa kịp để Lâm Thanh Mộc siết chặt dây leo hay, tên khoa học gia đột ngột nghiến mạnh hàm.

Rắc—!.

Một luồng khói xanh nhạt nhẽo thoát ra từ khóe môi hắn. Chỉ trong hai giây, toàn bộ mạch máu trên mặt hắn chuyển sang màu đen kịt, đôi mắt trợn trừng rồi nhanh chóng mờ đục đi. Cơ thể hắn đổ rụp xuống trong đống dây leo, đầu ngoẹo sang một bên, hơi thở tắt lịm ngay lập tức.

“Chết tiệt! Hắn cắn thuốc độc!” Văn Bình lao tới định xốc hắn dậy nhưng đã quá muộn.

Ngay khi hơi thở tên khoa học gia vừa dứt, màn hình điều khiển đột ngột hiện lên một dòng lệnh tự hủy chạy ngược. Các dãy mã số bắt đầu bị xóa trắng với tốc độ chóng mặt.

“Thanh Dao! Chặn nó lại!” Văn Thiệu hét lớn.

Thanh Dao không đợi lệnh, cô đã lao tới bàn điều khiển, tay trái rút ra một thiết bị giải mã cắm thẳng vào cổng vật lý của máy chủ, tay phải gõ liên tục trên bàn phím ảo.

“Hắn đã truyền dữ liệu lõi đi rồi, chỉ kịp ngắt kết nối vật lý để giữ lại dữ liệu đệm và cấu trúc sóng thôi!” Thanh Dao nghiến răng, mồ hôi chảy dài trên trán khi cô giật mạnh một tấm thẻ nhớ đỏ rực vì quá nhiệt ra khỏi máy.

Ở trung tâm, cột phát sóng khổng lồ rung lên một nhịp cuối cùng rồi tắt lịm. Những bóng đèn tín hiệu trên các khối máy cũng tối đen.

Văn Thiệu nhìn cái xác, rồi nhìn cột phát sóng tắt hẳn, gương mặt hắn trở nên vô cùng nặng nề: “Dọn dẹp chiến trường. Thu hồi tất cả ổ cứng còn lại. Chúng ta phải mang thứ này về cho tổng bộ.”

Thường Sinh hắn nhìn cột phát sóng một giây, rồi xoay người rời đi.

“Kết thúc rồi.”

Bên ngoài khu trung tâm, tiếng gào của Zombie dần thưa thớt đi. Những âm thanh hỗn loạn trước đó mất phương hướng, tản ra, không còn bị kéo về một điểm.

Từ khoảng khắc này, Tây Nam sẽ không còn là của Thanh Xà nữa.

—

Một ngày sau.

Cổng khu an toàn Dương Nam mở ra tiếng kim loại nặng nề.

Đoàn xe nối đuôi tiến vào, thân xe loang lổ vết đạn, bùn đất và máu khô. Không có tiếng reo hò, chỉ có những ánh mắt nhìn theo, lặng lẽ, dè chừng, rồi dần chuyển thành nhẹ nhõm.

Tin tức đã truyền về trước đó.

Thanh Xà đã bị tiêu diệt.

Nguồn gây nhiễu Zombie ở Tây Nam cũng đã bị phá hủy.

Nhóm số 7 xuống xe.

Thường Sinh đi phía trước, Trên người vẫn là bộ Thanh Phong Bì Giáp hai màu xanh đen đặc trưng vẫn còn dính chút máu khô, kiếm vẫn đeo ngang hông. Văn Bình còn mệt nhưng vẫn gượng cười, Văn Thiệu vẫn im lặng như cũ, Sở Sinh đã trở lại thành hình người, Thanh Dao tháo kính lau đi lau lại, Lâm Thanh Mộc vẫn đi theo sau cùng.

Những đội khác cũng lần lượt rút về.

Có đội đủ người, cũng có đội thiếu một nửa, còn có đội không quay về. Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu cái giá của nhiệm vụ cấp đỏ lần này.

—

Báo cáo kéo dài gần nửa ngày.

Thu hồi thiết bị, đánh giá dư chấn Zombie, phân chia khu vực phong tỏa. Mọi việc đều có người tiếp nhận, nhóm số 7 được lệnh tạm nghỉ.

Khi trời vừa tối, Thường Sinh ở trong phòng chưa tháo Thanh Phong Bì Giáp đang mặc trên người, thì đã có người gõ cửa.

Cộc. Cộc.

Hai tiếng, dứt khoát.

“Thường Sinh.”

Thường Sinh đi ra mở cửa.

Một sĩ quan truyền lệnh đứng bên ngoài, cúi đầu rất nhẹ: “Tổng chỉ huy gọi cậu.”

—

Thường Sinh lúc này đang đứng trước phòng tổng chỉ huy, cánh cửa đang hé ra, hắn vẫn lịch sự gõ cửa.

“Vào đi.”

Bên trong Lý Hồng Quân đứng trên bàn bản đồ, áo khoác chưa cởi, tóc đã bạc thêm vài sợi so với lần Thường Sinh gặp. Trên màn hình phía sau là bản đồ Tây Nam, toàn bộ khu vực Thanh Xà từng kiểm soát đã bị đánh dấu xóa bỏ.

“Ngồi đi.” Lý Hồng Quân nói.

Thường Sinh không ngồi, chỉ đứng thẳng: “Ông gọi tôi.”

Lý Hồng Quân không trách. Ông nhìn hắn một lúc lâu, ánh mắt không còn chỉ là của một chỉ huy nhìn cấp dưới.

“Ngươi làm rất tốt.”

“Mức độ vượt dự tính.”

Ông xoay màn hình.

Hiện lên là dữ liệu thu hồi từ cột phát sóng, cấu trúc sóng điều khiển Zombie, những ghi chú điên loạn của tên khoa học gia.

“Thứ này không phải một mình hắn nghĩ ra.” Lý Hồng Quân nói chậm rãi.

“Hắn chỉ là người thực hiện, đằng sau còn người khác.”

Thường Sinh im lặng.

“Chúng ta đang lần theo dấu vết của một thế lực chưa từng lộ mặt.”

“Và nhiệm vụ lần này, ngươi đã chặt đứt một nhánh quan trọng của chúng.”

Lý Hồng Quân nhìn hắn, nói thẳng: “Ta gọi ngươi tới chỉ để nói điều đó.”

Một khoảng lặng ngắn trôi qua.

Rồi ông hỏi: “Ngươi muốn gì?”

Thường Sinh đáp gần như ngay lập tức, không do dự: “Không cần gì cả.”

Lý Hồng Quân khẽ cười, nụ cười rất nhạt.

“Ta biết ngươi sẽ nói vậy.”

“Nhưng ta vẫn nói một lần nữa.”

“Nếu ngươi muốn bất cứ thứ gì, trong phạm vi ta có thể đáp ứng, ta sẽ cho ngươi.”

Thường Sinh nhìn thẳng ông, bình tĩnh đáp: “Vậy thì cứ để sau.”

“Đến lúc cần, tôi sẽ tự nói.”

Lý Hồng Quân gật đầu, không ép: “Ta sẽ chờ.”

Thường Sinh gật đầu, cuối người nhẹ rồi xoay người, bước ra khỏi phòng tổng chỉ huy.

Cánh cửa khép lại phía sau.

Trong hành lang sáng trắng, bước chân hắn vang lên đều đặn, không ai gọi lại, không có mệnh lệnh mới. Chỉ là những binh sĩ đi ngang qua đều vô thức dừng ánh mắt trên người hắn, rồi nhanh chóng quay đi, như thể sợ chạm phải thứ gì đó không nên hỏi tới.

Bên ngoài, trời đã tối.

Ánh đèn pha chiếu xuống sân căn cứ, kéo dài cái bóng của hắn trên mặt đất.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-thanh-the-than-cua-thien-menh-chi-tu.jpg
Ta Thành Thế Thân Của Thiên Mệnh Chi Tử
Tháng 1 24, 2025
nguoi-tai-than-quy-nhuc-than-vo-han-thoi-dien.jpg
Người Tại Thần Quỷ, Nhục Thân Vô Hạn Thôi Diễn
Tháng 12 6, 2025
doan-am-duong-ngu-hanh-chung-van-co-truong-sinh
Đoạn Âm Dương Ngũ Hành, Chứng Vạn Cổ Trường Sinh
Tháng 10 21, 2025
chet-tiet-ke-nao-tung-tin-don-ta-la-sat-tinh.jpg
Chết Tiệt! Kẻ Nào Tung Tin Đồn Ta Là Sát Tinh?!
Tháng 2 4, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP