Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
gia-gai-lam-thanh-nu

Giả Gái Làm Thánh Nữ

Tháng 2 6, 2026
Chương 422: sợ hãi thán phục ( bên trên ) Chương 421: tuyên bố
Trêu Chọc Cẩu Lưu Miêu! Thưởng Thức Trà

Trêu Chọc Cẩu! Lưu Miêu! Thưởng Thức Trà!

Tháng mười một 5, 2025
Chương 523: Hết trọn bộ Chương 522: Uyển Du lại thắng
sieu-than-dong-thuat-su-ta-dua-vao-hai-mat-khai-thien-tich-dia.jpg

Siêu Thần Đồng Thuật Sư! Ta Dựa Vào Hai Mắt Khai Thiên Tích Địa

Tháng 1 23, 2025
Chương 533. Diệp Như Nhất mạo hiểm cố sự Chương 532. Phiên ngoại số một kết cục tốt đẹp
thai-khau-chi-thuong.jpg

Thái Khâu Chi Thượng

Tháng 3 3, 2025
Chương 420. Ngọc La phong bầy ong biến hóa Chương 419. Ủy khuất Cương Nhị
su-thuong-toi-nguu-tong-mon.jpg

Sử Thượng Tối Ngưu Tông Môn

Tháng 1 23, 2025
Chương 938. Chương kết: Hôn lễ Chương 937. Tiêu diệt!
hong-hoang-bat-dau-tay-con-luan-ngu-thai-to-khi-hoa-hinh.jpg

Hồng Hoang: Bắt Đầu Tây Côn Luân, Ngũ Thái Tổ Khí Hóa Hình

Tháng 1 28, 2026
Chương 262: kết cục (2) Chương 262: kết cục (1)
chi-ton-than-vi.jpg

Chí Tôn Thần Vị

Tháng 2 28, 2025
Chương 1677. Chương 1677 Chương 1676. Chương 1676
hoang-da-truc-tiep-ta-dinh-chuoi-thuc-vat-nam-nhan.jpg

Hoang Dã Trực Tiếp: Ta, Đỉnh Chuỗi Thực Vật Nam Nhân

Tháng 1 23, 2025
Chương 463. Đệ nhất thế giới, hoang dã chi vương Chương 462. Cánh bay lượn, Lục Kỳ đây là muốn lên trời
  1. Mạt Thế Độc Tiên
  2. Chương 34: Dấu Hiệu Bị Dẫn Dắt
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 34: Dấu Hiệu Bị Dẫn Dắt

Sau khi Văn Thiệu gửi toàn bộ tình hình về tổng bộ, kèm theo tọa độ chiếc xe trinh thám được tìm thấy, đầu bên kia chỉ im lặng vài giây rồi đưa ra chỉ thị ngắn gọn.

Tiếp tục tiến lên theo tuyến đường hiện tại đã vạch ra trước đó.

Viện binh sẽ xuất phát, bám theo lộ trình của các đội.

—

Lúc này trời đã ngã về chiều, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ những tòa nhà đổ nát, kéo theo bóng người và bóng zombie dài trên mặt đất.

Ở một khu đó không xa, một nhóm người đang đối phó với lũ quái vật trước mặt.

Lũ quái vật tràn lên không dứt. Dù từng con vẫn ngã xuống dưới hỏa lực dị năng và vũ khí lạnh, nhưng số lượng chúng quá đông, lớp này ngã thì lớp tiếp theo lập tức chen vào, không cho họ một giây thở.

“Giờ chúng ta làm gì đây, đội trưởng.”

Một người thanh niên trên tay bùng cháy lên ngọn lửa, lo lắng nói với người cầm thanh đao to, mặc áo choàng đen.

“Chúng ta đã mất đi hai người rồi, chúng ta không thể chết ở nơi này được.”

Người đàn ông trung niên kia siết chặt cán đao to, ánh mắt lướt qua một vòng đội hình, những gương mặt mệt mỏi, ánh mắt vừa quyết liệt vừa sợ hãi.

Hắn không quát tháo, cũng không tỏ ra hoảng loạn.

“Giữ đội hình, không được loạn.”

Giọng hắn trầm lại, cảm giác nặng nề.

“Bên trái có tiệm cửa hàng tiện lợi trống, tôi sẽ mở đường cho các cậu chạy vào đó.”

Lời nói vừa dứt, ông ta liền động, thanh đao lớn trong tay vung lên, chém thẳng vào đám zombie chắng ngang đường, phía sau là một đoàn zombie đang rượt theo như những con thiêu thân.

Cả nhóm vừa đánh vừa lui, cuối cùng cũng lao vào bên trong cửa hàng tiên lợi.

“Đóng cửa!”

Một thành viên phía sau hét lên, dồn lực kéo cửa sắt xuống. Cửa sắt mỏng vừa kéo xuống, thì đã bị hàng chục con zombie thò tay bẩn thiểu đập ầm ầm từ bên ngoài.

Âm thanh vang dội, rung cả khung cửa.

Bôn người còn lại lập tức chống đỡ cánh cửa, dùng thân thể và vũ khí chặn lại. Nhưng số lượng zombie quá đông, áp lực không ngừng tăng lên, từng khung sắt bắt đầu bị bung ra.

Bên ngoài, lũ zombie ào ạt kéo tới, gần như che kín cửa vào của cửa hàng.

Ngay lúc đó một bóng người, không biết xuất hiện từ đâu ra, lướt qua từng con zombie, mỗi khi lướt qua những con zombie đó đều bị mất đầu tức khắc.

Nhanh đến mức chỉ để lại một vết bóng mờ trong tầm mắt.

Không có tiếng gào hét, không có ánh sáng dị năng, chỉ trong vài nhịp ngắn ngủi, số lượng zombie bên ngoài đả giảm đi đáng kể, từng con đổ gục không kịp phản ứng.

Nhưng bên trong tình thế không khả quan.

Sức người có hạn, trong lúc hỗn loạn, một tiếng kêu vang lên thảm thiết, một người cố dùng thân thể chặn cửa đã bị một còn zombie kéo đầu lại cắn ngay vai, máu tươi phun ra khắp sàn. Một người khác hỗn loạn kéo cố kéo hắn lại nhưng đã không kịp.

Từng thanh chắn bắt đầu bị bung ra, vài đầu xác sống lao vào cắn tên kia không kịp trở tay.

Không khí trong cửa hàng lúc này lập tức trở nên nặng nề, hơn bao giờ hết. Họ biết rõ điều đó có nghĩa là gì.

—

Bên ngoài.

Thường Sinh không dừng lại.

Thanh kiếm trong tay hắn gần như không còn hình dạng rõ ràng, chỉ còn lại những vết sáng xé gió mà lướt qua những đám zombie. Mỗi bước chân đạp xuống, mặt đất bật máu lên. Mỗi lần đường kiếm chuyển động, một đường kiếm đã xuyên qua cổ, xuyên qua đầu.

Những tiếng động phía sau cũng thu hút những con zombie khác, liền lao vào Thường Sinh như thể trước mặt chúng là một miếng thịt ngon lành, nhưng chúng nào biết được trước mặt chúng là người đã giết không biết bao nhiêu zombie còn đáng sợ hơn nhiều.

Không có do dự, không có la hét thảm thiết, chỉ có một ý định trong đầu Thường Sinh.

Giết, giết hết bọn chúng.

Zombie phía trước vừa quay đầu đã bị chém đứt đầu. Zombie phía sau chưa kip chen lên đã bị ngã xuống trong vũng máu của đồng loại. Ngự Kiếm Thuật liên tục vận chuyển ở cự ly ngắn, kiếm bay vòng lại, đối hướng liên tục, không cho bất kỳ con nào áp sát được hắn.

Gió quét qua, máu bắn lên mặt tường, xác chồng đổ lên xác.

Chỉ trong thời gian mấy chục giây, trước cổng cửa hàng tiện lợi đã biến thành một bãi đồ sát. Máu chảy tràn xuống mặt đường, tụ lại thành từng dòng đỏ sẫm, như tạo thành một con suối nhỏ huyết.

Không khí lúc này đặc tanh nồng mùi máu, cảnh tượng ấy lập tức khiến người khác buồn nồn.

Phía sau, nhóm Văn Thiệu vừa tới nơi thì lập tức nhập trận nhưng khi họ vừa giơ vũ khí lên đã không còn bao nhiêu con zombie để giết.

Văn Thiệu chém gục vài con cuối cùng rìa chiến trường đẫm máu, đứng sững lại một nhịp. Ánh mắt lướt qua xung quanh, rồi dừng lại thân ảnh đang đứng trước bầy xác zombie, khắp người hắn giờ như nhuộm đỏ bởi máu.

Từ đầu tới chân hắn gần như bị nhuôm đỏ. Máu zombie bám đầy lên Thanh Phong Bì Giáp, không khác gì một sát thần giáng thế xuống trần gian, để gieo rắc địa ngục cho nhân gian.

Cảnh tượng đó không khỏi làm cả nhóm Văn Thiệu chết lặng đứng nhìn hắn.

Văn Bình nuốt khan một cái, tay cầm vũ khí khựng lại giữa không trung. Hắn vốn đã quen nhìn Thường Sinh liều mạng, quen thấy hắn giết chóc, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến hắn cảm thấy da đầu hơi tê dại.

Sở Sinh thu móng vuốt lại, ánh mắt lặng đi.

Thanh Dao đứng im, lông mày nhíu lại, quay đầu chỗ khác không dám nhìn cảnh tượng khủng khiếp trước mặt.

Lâm Thanh Mộc nhìn Thường Sinh đứng đó rất lâu.

Hắn đứng đó, lưng thẳng, kiếm rũ thấp, máu nhỏ giọt từ kiếm xuống con sông huyết, chính sự bình thản của hắn mới khiến mọi người khó lòng mà thở được.

Nàng khẽ siết chặt ngón tay, móng tay gần như cắm vào lòng bàn tay, nhưng vẫn không nói gì.

Chỉ có Văn Bình là người phá vỡ bầu không khí.

Hắn hít sâu một hơi, nhếch môi cười, rồi bước tới vài bước, giày dẫm lên vũng máu phát ra tiếng “lách tách” rất nhỏ.

“Ta nói này ngươi giết kiểu này.”

Giọng hắn vẫn mang chút đùa cợt quen thuộc, nhưng rõ ràng đã bị ép xuống thấp hơn thường ngày.

Hắn liếc nhìn bãi xác một vòng, rồi nhìn lại Thường Sinh, khóe miệng giật giật.

“Là định không để bọn ta có việc làm luôn à?”

Câu nói vừa dứt, phía sau bỗng vang lên một tiếng két trầm đục.

Cánh cửa sắt cửa hàng tiện lợi chậm rãi được đẩy lên từ bên trong.

Bàn lề kêu rít nhẹ, ba người bên trong lần lượt bước ra.

Người đi đầu là người đàn ông trung niên lúc sáng mà cả nhóm gặp Phan Tấn Trung, thanh đao to vẫn cầm trong tay, mũi đao vẫn còn dính máu chưa kịp khô. Vai áo hắn rách một mảng lớn, hơi thở nặng nề, nhưng lưng vẫn thẳng.

Phía sau là một thanh niên tóc ngắn, cánh tay phải vẫn còn bốc khói nhạt—dấu vết của dị năng hỏa vừa tắt, sắc mặt tái đi vì tiêu hao quá mức.

Người cuối cùng là một nữ dị năng giả, vết máu kéo dài từ bắp chân xuống giày, bước chân có phần khập khiễng, rõ ràng đã bị thương nhưng vẫn cố giữ im lặng.

Ba người vừa bước ra, liền dừng lại. không phải vì mệt, mà vì cảnh tượng trước mắt.

Xác zombie ngồn ngang xếp chồng lên nhau, máu trộn lẫn nước mưa cũ động thành từng vũng, kéo dài đến tận đầu đường. Không còn tiếng gào, không còn tiếng cử động, chỉ còn mùi tanh nồng nặc đè nặng lên không khí.

Người thanh niê cầm lửa vô thức nuốt nước bọt.

Hắn nhìn bãi xác, rồi nhìn sang Thường Sinh, ánh mắt chấn động rõ rệt.

Phan Tấn Trung chậm rãi hít sâu, rồi bước lên phía trước một bước, giọng trầm xuống.

“Là cậu… đã ra tay?”

Thường Sinh xoay người lại, ánh mắt lướt qua ba người, dừng lại ở người đội trưởng một nhịp, rồi gật đầu.

“Ừ.”

Không có giải thích, chỉ một tiếng đáp lại đơn giản.

Phan Tấn Trung nhìn hắn vài giây, khẽ bỗng nhớ lại lời đồng nghiệp trước đây mô tả cậu thanh niên trước mặt. Những câu chuyện nửa đùa nửa thật đồn về một kẻ được gọi là “Cuồng Nhân”.

Một tân binh, một mình ra ngoài ba ngày. Trở về với vết sẹo dọc mắt lập nên nhiều chiến công dữ dội, lúc đó hắn chỉ nghe đồn chứ hắn không thật sự tin.

Còn bây giờ.

Phan Tấn Trung chậm rãi cúi đầu.

“Ân tình này, đội chúng tôi ghi nhớ.”

Hai người phía sau khựng lại nửa nhịp, rồi cũng cúi đầu theo. Người thanh niên cầm lửa cúi sâu hơn một chút, ánh mắt không còn chỉ là sợ hãi, mà đã pha thêm kính nể.

Thường Sinh không nói gì, gió thổi qua, mang theo mùi máu dần loãng đi, nhưng áp lực hắn tạo cho ba người trước mặt không giảm đi.

Văn Bình liếc mắt nhìn ba người kia, rồi lại nhìn Thường Sinh một cái. Hắn khẽ thở ra, bước lên nửa bước, giơ tay gãi gãi sau gáy, giọng vẫn giữ vẻ tùy tiện quen thuộc, nhưng đã không còn chút đùa cợt nào.

“Được rồi, đừng cúi nữa.”

“Giết zombie thôi mà, có phải cứu mạng gì to tát đâu.”

Nói vậy, nhưng ánh mắt hắn lại lướt rất nhanh về phía nữ dị năng giả đang khập khiễng đứng sau cùng.

“Người bị thương, để lâu không ổn đâu.”

Phan Tấn Trung ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng động. Hắn không nói cảm ơn lần nữa, chỉ gật đầu thật mạnh.

“Phiền các cậu.”

Văn Thiệu lúc này mới bước tới. Hắn quan sát nhanh chiến trường, liếc qua cửa hàng tiện lợi bị phá nát một phần, rồi nhìn sang ba người vừa được cứu. Giọng nói trầm ổn, mang theo nhịp điệu quen thuộc của một đội trưởng.

“Chúng tôi đang làm nhiệm vụ trinh sát tuyến ngoài. Khu vực này vừa xuất hiện dị thường, tổng bộ đã nắm được tình hình.”

Hắn dừng một chút.

“Các anh bị truy đuổi từ đâu tới?”

Phan Tấn Trung siết nhẹ cán đao, ánh mắt trầm xuống.

“Từ hướng đông nam. Ban đầu chỉ là một đàn zombie thông thường nhưng đi được nửa đường thì số lượng bắt đầu tăng bất thường. Như thể có thứ gì đó đang dồn chúng lại.”

Câu nói vừa dứt, không khí lập tức lắng xuống.

Thanh Dao khẽ nhíu mày.

Lâm Thanh Mộc ngẩng đầu lên, ánh mắt lóe nhẹ.

“Bị dẫn dắt?” nàng thấp giọng.

“Hoặc bị xua.” Sở Sinh tiếp lời, giọng khàn khàn.

Văn Thiệu không đáp ngay. Hắn quay đầu nhìn Thường Sinh.

Thường Sinh lau vệt máu trên má bằng mu bàn tay, ánh mắt bình tĩnh khác thường.

“Không chỉ một nhóm.”

“Dọc đường tới đây, số zombie đều đang di chuyển về cùng một hướng.”

Hắn ngẩng đầu, nhìn về phía hoàng hôn đang dần tắt lịm nơi chân trời.

“Phía trước có thứ gì đó.”

Một câu nói ngắn, nhưng khiến tim mọi người nặng trĩu.

Gió chiều thổi qua con phố đẫm máu, mang theo mùi tanh chưa tan hết. Xa xa, trong những tòa nhà đổ nát nhuộm màu đỏ sậm, dường như có thứ gì đó đang lặng lẽ chuyển động không phát ra tiếng, nhưng đủ để khiến người ta bất an.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-thuc-nhan-thu-than-hoa-cam-khu.jpg
Ta, Thực Nhân Thụ, Thân Hóa Cấm Khu
Tháng 3 26, 2025
bat-dau-bi-quang-ta-quay-nguoi-tro-thanh-uc-van-phu-ong
Bắt Đầu Bị Quăng, Ta Quay Người Trở Thành Ức Vạn Phú Ông
Tháng 2 5, 2026
ta-chi-la-tho-vang-ma-nguoi-lai-de-ta-pha-dai-an
Ta, Chỉ Là Thợ Vàng Mã, Ngươi Lại Để Ta Phá Đại Án
Tháng 12 31, 2025
chuyen-ve-hong-long-chuyen-sinh-bi-long-nuong-xau-xa-thu-lam-do-de.jpg
Chuyện Về Hồng Long Chuyển Sinh Bị Long Nương Xấu Xa Thu Làm Đồ Đệ
Tháng 1 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP