Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
thanh-mai-tien-dao.jpg

Thanh Mai Tiên Đạo

Tháng 1 26, 2025
Chương 1001. Đại kết cục Chương 1000. Mở rộng thế giới
nhan-giao-giao-su-ta-giao-thu-lien-co-the-manh-len.jpg

Nhẫn Giáo Giáo Sư, Ta Giáo Thư Liền Có Thể Mạnh Lên

Tháng 3 23, 2025
Chương 10. Ngươi là Obito Chương 9. Ta mới là Obito
yeu-linh-vi-nghiep.jpg

Yêu Linh Vị Nghiệp

Tháng 2 4, 2025
Chương 886. Đại kết cục Chương 874. Cuối cùng quyết chiến (2)
vi-dien-phao-hoi-cap-cuu-tram.jpg

Vị Diện Pháo Hôi Cấp Cứu Trạm

Tháng 2 3, 2025
Chương 640. 1 đạo vĩnh hằng Chương 639. Sát cơ bao phủ
thong-u-dai-thanh.jpg

Thông U Đại Thánh

Tháng 1 26, 2025
Chương 582. Đại Kết Cục Chương 581. Thần uy
phan-phai-duoc-roi-ta-van-la-cuoi-em-gai-nguoi-a.jpg

Phản Phái: Được Rồi, Ta Vẫn Là Cưới Em Gái Ngươi A

Tháng 1 21, 2025
Chương 160. Cuối cùng Chương 159. Phiên ngoại: Chạy diễn viên quần chúng
truong-sinh-tu-tam-dai-dong-duong-bat-dau.jpg

Trường Sinh: Từ Tam Đại Đồng Đường Bắt Đầu

Tháng 2 26, 2025
Chương 338. Chung mạt Xong Chương 337. Chung mạt Năm
xuyen-qua-thanh-lao-gia-gia-mo-ra-nam-ngua-nhan-sinh.jpg

Xuyên Qua Thành Lão Gia Gia, Mở Ra Nằm Ngửa Nhân Sinh

Tháng 2 9, 2026
Chương 379: Đã đoán đúng đâu! Chương 378: Chuyện cũ
  1. Mạt Thế Độc Tiên
  2. Chương 31: Cuồng nhân
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 31: Cuồng nhân

Thường Sinh lúc này đã bước tới trước cửa khu ký túc.

Ánh sáng đèn hành lang chiếu xuống người hắn, xua đi phần nào hơi lạnh ở bên người Thường Sinh. Hắn vừa bước qua nghưỡng cửa, ba ánh mắt trong phòng đồng loạt quay lại.

Văn Bình là người phản ứng đầu tiên.

Hăn đang ngồi dựa lưng vào giường, tay cầm lon nước ngọt đã uống hơn phân nửa không biết hắn lấy từ đâu ra, vừa thấy Thường Sinh thì bật dậy đánh rầm một tiếng, cái lon rơi xuống sàn lăn mấy vòng.

“Đệt—!”

Hắn nhìn chằm chằm vào Thường Sinh từ đầu tới chân, rồi ánh mắt dừng lại ở lớp băng quấn ngang mắt phải, những vết máu khô dính dưới áo.

“Cậu còn sống thật à?”

Giọng hắn hơi khàn chút, Minh Thông đứng ở bên bàn, tay đang lau đao của hắn, khi nhìn thấy Thường Sinh, động tác hắn khựng lại chút. Ánh mắt hắn không biểu lộ nhiều cảm xúc.

“Về rồi”

Hắn nói một câu rất ngắn.

“Ừm.”

Thường Sinh đóng cửa lại phía sau lưng, tiếng cửa khẽ cạch một cái, như cắt đứt với thể giới bên ngoài.

“Chưa chết.”

Hắn nói, giọng khàn nhưng bình thản, câu nói làm căn phòng yên lặng chốc lát.

Văn Bình là người phá vỡ bầu không khí này trước, hắn bước tới hai bước, nhìn kỹ vết băng, rồi cau mày: “Đùa à? Thể này mà gọi là chưa chết?”

Thường Sinh tháo kiếm, đặt dựa vào tường. Lúc này cả ba mới để ý thấy tay hắn hơi run, không phải vì sợ, mà là vì mệt đến mức không còn sức giữ thăng bằng hoàn toàn.

Minh Thông bước tới, đỡ lấy vai hắn, giọng trầm xuống: “Ngồi xuống.”

Thường Sinh không từ chối.

Hắn ngồi xuống mép giường, lưng dựa vào tường, thở ra một hơi dài. Đến lúc này, vẻ căng thẳng mới thật sự rời khỏi thân thể hắn.

Thanh Tiền lặng lẽ lấy hộp y tế ra, đặt lên bàn, mở nắp: “Băng này thay lại đi. Máu khô rồi.”

Văn Bình nhìn chằm chằm vào hắn thêm vài giây nữa, rồi hạ giọng, không còn vẻ đùa cợt thường ngày: “Bên ngoài rốt cuộc cậu gặp cái gì?”

Thường Sinh im lặng một nhịp, rồi hắn đáp, rất chậm: “Thứ không nên tồn tại ở cấp trung.”

Căn phòng lại chìm vào im lặng, không ai hỏi gì thêm vết thương trên người hắn chính là câu trả lời rồi.

Đêm đó trôi qua rất chậm.

Thường Sinh không nhớ rõ mình ngủ từ khi nào. Chỉ biết là khi ý thức chìm xuống, thân thể đau nhức đau nhức đến mức không còn tâm trí nghĩ gì thêm bất cứ thứ gì. Cả cánh tay, bả vai và nửa bên mặt đều âm ỉ.

Sáng hôm sau.

Ánh nắng mờ nhạt xuyên qua cửa số ký túc, Thường Sinh mở mắt, cảm giác đầu tiên không phải là nguy hiểm mà cảm giác nặng nề.

Hắn thử vận chuyển chân khí.

Chân khí vẫn lưu chuyển trong cơ thể, chậm nhưng ổn định. Vết thương chưa lành, nhưng cũng không xấu đi. Ngoài hành lang, tiếng bước chân, tiếng nói chuyện rộng ràng vang lên.

Hôm này là ngày bình thường nên là có luyện tập thường lệ.

Văn Bình, Minh Thông và Thanh Tiền đều đã rời phòng từ sớm, trước khi đi, không ai nói gì nhiều, chỉ dặn hắn nghỉ ngơi cho đàng hoàng. Thường Sinh không có ý định đi theo cùng luyện tập, hắn cũng không có ý định ép chính bản thân.

Hắn ngồi tựa vào giường, nhắm mắt dưỡng thần.

Khoảng gần trưa.

Cửa phòng bị đẩy ra cái rầm.

“Ầm—!”

Thường Sinh mở mắt ra.

Văn Bình xông vào, mặt hớn hở đến mức không giấu nổi, bước chân còn chưa đứng vững đã mở miệng: “Ngươi biết tin gì chưa?!”

Thường Sinh liếc hắn một cái, giọng khàn: “Không.”

“Vậy thì nghe cho kỹ đây.”

Văn Bình chống tay lên đầu gối, hạ giọng xuống một chút nhưng vẫn không kìm được kích động.

“Ngươi nổi tiếng rồi.”

Thường Sinh nhíu mày: “Cái gì?”

Văn Bình bật cười: “không phải kiểu nổi tiếng bình thường đâu. Trong khu an toàn bây giờ, người ta đang truyền nhau về một kẻ—”

Hắn dừng lại một nhịp, nhìn thẳng vào Thường Sinh.

“một mình đi ra ngoài ba ngày, làm nhiệm vụ độc lập.”

“Giết không biết bao nhiêu zombie cấp trung.”

“Và quan trọng nhất, giết được một con zombie cấp trung biến dị”

Căn phòng yên lặng trong chốc lát.

Thường Sinh không phản ứng gì đặc biệt, chỉ hơi khẽ thở ra.

“Bọn họ gọi ngươi là gì, ngươi biết không?”

Văn Bình cười khẽ nhấn mạnh hai từ cuối: “Cuồng nhân.”

Hắn giơ ngón tay cái lên: “Cuồng đến mức không giống người bình thường.”

Thường Sinh im lặng, hắn không hề cảm thấy vinh quang, cũng chẳng có chút tự hào nào. hắn chậm rãi nói:

“Bọn họ chỉ thấy kết quả.”

Văn Bình sững lại, không khí trong phòng lắng xuống.

Văn Bình không cười nữa. Hắn đứng thẳng người, gãi đầu: “…Ừ.”

Rồi hắn lại nói thêm, giọng nghiêm túc hơn: “Nhưng dù sao thì từ hôm nay trở đi, trong khu an toàn này, không ai còn dám xem ngươi là tân binh nữa đâu.”

Thường Sinh không trả lời hắn, danh tiếng, với hắn mà nói, chỉ là thứ tồn tại ngoài thân. Nó không giúp vết thương bớt đau, cũng không khiến con zombie lần sau chậm lại nửa nhịp.

Hắn nhắm mắt lại, tựa lưng vào tường.

Cộc. Cộc.

Tiếng gõ cửa vang lên, nhẹ nhưng rõ ràng.

Văn Bình còn chưa kịp phản ứng thì cánh cửa vốn đã khép hờ được đẩy ra.

Là Lâm Uyển.

Trên tay cô xách một hộp sắt đựng đồ ăn đơn giản, bên trong tỏa ra mùi thức ăn còn nóng. Phía sau, Trần Nghiên ló đầu ra, hai tay ôm một hộp nhỏ, ánh mắt vừa tò mò vừa lo lắng.

“Xin lỗi bọn tôi không làm phiền chứ?”

Giọng Lâm Uyển hạ thấp, như sợ làm phiền trong phòng.

Văn Bình thoáng sững người, rồi lập tức lùi sang bên: “Không, không phiền đâu.”

Ánh mắt Trần Nghiên nhanh chóng rơi lên băng quấn trên mắt phải Thường Sinh. Con bé cắn môi, bước tới bên cạnh giường: “Chú… chú còn đau không?”

Một bên Văn Bình nhịn cười quay mặt đi rất nhanh.

Vai hắn run lên bầng bật, rõ ràng là đang cười.

“Khụ”

Hắn họ nhẹ một tiếng, cố làm vẻ nghiêm túc, nhưng khóe miệng vẫn giật giật.

Thường Sinh liếc sang hắn một cái.

Văn Bình lập tức thẳng lưng, ánh mắt nhìn trần nhà, như thể vừa rồi người cười không phải là hắn:

“Ta, ta ra ngoài hít thở chút.”

Lâm Uyển cũng hơi sững lại khi nghe tiếng gọi “chú” rồi bất giác mỉm cười, nhưng không sửa lời Trần Nghiên. Trong hoàn cảnh này, tuổi tác đã chẳng còn là thứ quan trọng.

Thường Sinh nhìn Trần Nghiên, giọng trầm xuống, cố ý chậm lại: “Không đau.”

Con bé chớp mắt: “Thật không?”

“Ừ.”

Trần Nghiên nhìn băng vải trên mắt hắn thêm vài giây, rồi như thở phào, hai tay ôm chặt hộp nhỏ hơn: “Vậy là tốt rồi.”

Lâm Uyển đặt túi đồ ăn lên bàn, giọng nói mềm hơn: “Nghe nói cậu bị thương nên chúng tôi tới xem thử. Trong bếp khu hậu cần hôm nay còn ít đồ nóng, tôi xin thêm được một phần.”

Cô chỉ mở hộp sắt đựng đồ ăn ra, đẩy về phía hắn: “Ăn đi. Bị thương thì không nên để bụng trống.”

Mùi cơm nóng lan ra, rất khác với mùi máu, mùi gỉ sắt ngoài kia.

Trần Nghiên đặt hộp nhỏ mình mang theo lên bàn, giọng nhỏ hơn: “Cái này là cháo. Dễ ăn hơn.”

Thường Sinh nhìn hộp cháo một lúc.

Hắn gật đầu: “Cảm ơn.”

Không phải lời cảm ơn khách sáo.

Mà là thật lòng.

Giữa mùi thức ăn còn nóng và ánh đèn vàng nhạt trong phòng, không khí bớt căng thẳng hơn hẳn.

Thường Sinh mở nắp hộp, hơi nóng bốc lên, mùi gạo chín hòa lẫn chút mùi thịt nhạt và rau thái nhỏ, rất đơn giản nhưng trong khoảng khắc ấy lại khiến bụng hắn cồn cào rõ rệt. Ba ngày bên ngoài, hắn ăn uống qua loa, thậm chí có lúc chỉ dựa vào đan dược chống đỡ, cảm giác được ăn một bữa tử tể đột nhiên trở nên xa xỉ.

Hắn cầm thìa, múc một muổng nhỏ, nhiệt độ cơm vừa phải, không bỏng cũng không nguội.

Thường Sinh ăn chậm rãi, không phải vì để ý ánh mắt người khác, mà vì hắn muốn cảm nhận rõ ràng từng ngụm một, hơi ấm lan dần trong bụng, kéo theo cảm giác mệt mỏi tích tụ suốt mấy ngày qua cũng dịu lại đôi phần.

Trong phòng không ai nói gì.

Văn Bình hắn tựa lưng vào tủ, khoanh tay nhìn hắn ăn, không truê chọc như thường ngày nữa. Minh Thông và Thanh Tiền không biết lúc nào đã tiến vào trong phòng, Minh Thông ngồi ở góc bàn, lật qua lật lại con dao nhỏ, nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng liếc về Thường Sình. Thanh Tiền đứng cạnh cửa sổ, kéo rèm lại để bớt ánh sáng, để trong phòng chỉ còn màu vàng dịu.

Lâm Uyển ngồi xuống ghế, giọng nói nhẹ đi: “Bên ngoài chắc hẳn là rất khó khăn.”

Thường Sinh dừng thìa lại một nhịp, rồi gật đầu: “Ừ.”

Chỉ một chữ.

Nhưng không ai cần hắn nói thêm. Vết băng trên mắt, những vết xước trên áo giáp, thanh kiếm chưa kịp lau sạch kia đã kể hết rồi.

Trần Nghiên ngồi xuống mép góc giường, hai chân đung đưa nhẹ, lén nhìn Thường Sinh một lúc lâu, rồi mới nhỏ giọng: “Chú… lần sau đừng bị thương nữa.”

Thường Sinh khựng lại, hắn ngẩng đầu nhìn con bé, ánh mắt thoáng mềm đi, rất nhanh, nhưng đủ để người tinh ý nhận ra.

“Ta sẽ cố.”

Không phải lời hứa, chỉ là một câu nói thật.

Hắn ăn xong, đặt thìa xuống, đậy nắp hộp lại gọn gàng. Trong khoảnh khắc ấy, căn phòng ký túc xá nhỏ bé, cũ kỹ này lại giống như một nơi trú ẩn đúng nghĩa, không phải vì tường dày hay khóa chắc, mà vì ở đây có người chờ hắn trở về.

Thường Sinh tựa lưng vào tường, nhắm mắt lại, lần này, hắn không nghĩ tới zombie biến dị, không nghĩ tới hướng tây nam, cũng không nghĩ tới con đường phía trước.

Chỉ để cho thân thể thật sự nghỉ ngơi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thien-dao-thu-can-ta-lien-ho-hap-deu-co-the-tang-truong-tu-vi.jpg
Thiên Đạo Thù Cần, Ta Liền Hô Hấp Đều Có Thể Tăng Trưởng Tu Vi
Tháng 1 30, 2026
bat-dau-hon-don-kiem-the-ta-vo-dich.jpg
Bắt Đầu Hỗn Độn Kiếm Thể, Ta Vô Địch!
Tháng 2 4, 2026
tu-khoi-loi-hoang-tu-den-hac-da-quan-vuong.jpg
Từ Khôi Lỗi Hoàng Tử Đến Hắc Dạ Quân Vương
Tháng 2 26, 2025
ta-tai-bach-the-trong-luan-hoi-truong-sinh.jpg
Ta Tại Bách Thế Trong Luân Hồi Trường Sinh
Tháng 5 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP