Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bat-dau-thien-menh-nu-de-bi-tu-hon-ta-tro-tay-tiet-ho.jpg

Bắt Đầu Thiên Mệnh Nữ Đế Bị Từ Hôn, Ta Trở Tay Tiệt Hồ

Tháng 2 6, 2026
Chương 744: Sợ quá khóc, nghiêm khắc nhất phụ thân! Chương 733: Chẳng phải một cái thế giới à, khiến cho ai dường như không có
cong-tu-chi-thuong.jpg

Công Tử Chí Thượng

Tháng 1 10, 2026
Chương 249: Hiểu lầm làm sâu thêm Chương 248: Nhập! Thượng Thanh Thiên
tu-phong-ba-ngan-nam-xuat-the-tuc-vo-dich.jpg

Tự Phong Ba Ngàn Năm, Xuất Thế Tức Vô Địch

Tháng 3 24, 2025
Chương 300. Ta là... Tuyên cổ chí cao! Chương 299. Không giống nhau hỗn độn cảnh! Liễu quân thần ẩn núp chi địa!
bat-diet-ba-the-quyet.jpg

Bất Diệt Bá Thể Quyết

Tháng 1 18, 2025
Chương 4378. Thái Cổ Hồng Mông Thụ Chương 4377. Đại Thánh cuộc chiến
tuyet-the-yeu-de-1.jpg

Tuyệt Thế Yêu Đế

Tháng 2 26, 2025
Chương 358. Long Hoàng lại hiện Chương 357. Ly khai
chien-quoc-lai-khong-thu-luoi-ta-lien-thanh-vua-hai-tac.jpg

Chiến Quốc Lại Không Thu Lưới, Ta Liền Thành Vua Hải Tặc !

Tháng 2 9, 2026
Chương 325: Ōka Shichibukai kế hoạch · Khởi động Chương 324: Lão đại yên tâm, ta Quinn nhất định sẽ không để cho tổ chức thất vọng!
ta-chi-muon-huy-diet-tong-mon-the-nao-nghich-thien-thanh-than

Ta Chỉ Muốn Hủy Diệt Tông Môn, Thế Nào Nghịch Thiên Thành Thần

Tháng 2 5, 2026
Chương 1815: Cổ bảo bình tâm xưng! Chương 1814: Chúng ta là hắc tử lại không phải người ngu!
dau-la-tuyet-the-duong-mon-thien-su-cung-la-sat-lai-den

Đấu La: Tuyệt Thế Đường Môn, Thiên Sứ Cùng La Sát Lại Đến

Tháng 12 4, 2025
Chương 405: Đại kết cục (2) Chương 405: Đại kết cục (1)
  1. Mạt Thế Độc Tiên
  2. Chương 20: Đao và Kiếm
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 20: Đao và Kiếm

Cả hai đều lao vào nhau, nhưng Tiêu Vũ bên kia di chuyển lại nhanh hơn một bậc như mèo vậy, còn Lý Kiệt thấy bên kia cũng nhào vào trước mặt hắn giơ nắm đấm, đấm thẳng ở phía trước, cô gái kia nhanh nhẹn né qua bên phải.

Tiêu Vũ không đối cứng, cô nghiêng người sang phải trong gan tấc, cú đấm lướt qua sát vai, thậm chí còn chưa kịp chạm vào cô.

Ngay khi nấm đấm Lý Kiệt còn chưa thu kịp, Tiêu vũ đã xoay hông, bước chân cắt chéo, luồn thẳng ra phía sau lưng hắn. Động tác liền mạch, cô bật nhảy.

Hai chân kẹp lấy eo Lý Kiệt từ phía sau, cánh tay quấn quanh cổ hắn, trọng lượng toàn thân dồn ép xuống vào người hắn, ép đối phương mất thăng bằng. Một chuỗi động tác chỉ diễn ra trong nháy mắt.

Lý kiệt tức giận gầm lên, hai chân trụ xuống đất. Hắn đưa tay ra phía sau cố bắt cô, nhưng cô đã chuẩn bị sẵn. Tiểu vũ siết chặt cánh tay quấn cổ, đồng thời mượn lực người dãy về phía sau lấy lực rồi dùng đầu gối thúc vào sau lưng hắn, không mạnh nhưng đủ để làm hắn ê người.

Ngay khoảng khắc đó, Tiêu vũ buông tay, xoay người giữa không trung, tiếp đất gọn gàng ở phía sau hắn. Khi Lý kiệt tức giận quay người lại, Tiêu vũ bước lên nữa bước, bàn tay quấn băng vải đáng thẳng vào khớp vai, sau đó là một cú quét chân vào đầu hắn.

Lúc này mọi người tưởng là trận chiến kết thúc, thì Lý kiệt lúc này mới bắt được chân của Tiêu vũ. Sức nặng và lưc kéo bùng nổ trong tích tắc.

Tiêu vũ đồng tử co rút lại.

Cô lập tức xoay người, định rút chân về, nhưng Lý kiệt dễ gì cho Tiêu vũ rút chân lại, cơ bắp toàn thân căng phồng, nhấc bổng cô lên khỏi mặt đất, tình thế đổi ngược làm mọi người kinh ngạc.

Lý kiệt hắn vung tay mạnh sang một bên, thân hình Tiêu vũ bị kéo lệch, va xuống mặt đất, cú va chạm làm không khí bật ra khỏi lồng ngực Tiêu vũ.

Chưa kịp đứng dậy, Lý kiệt đã lao tới, đè ép bằng trọng lượng cơ thể, bàn tay to như cái kìm siết chặt vai cô, ép xuống đất.

Tiêu vũ cắn răng, hai tay chống xuống đất, cố xoay người thoát ra, nhưng sức mạnh chênh lệch quá lớn. Lý kiệt giữ chặt một bên chân, một tay đè vai khoá chặt cơ thể cô.

Giây tiếp theo, giọng sĩ quan áo xanh vang lên dứt khoát:

“Dừng!”

Lý kiệt thở hồng hộc, ban tay run nhẹ vì dùng quá sức, rồi chậm rai thu lại. Tiêu vũ nằm trên đắt vài giây, mới chống tay đứng dậy.

Trận đấu kết thúc.

Không phải bằng áp đảo tuyệt đối, mà là một khoảng khắc đảo chiều lật ngược tình thế, một bài học rõ ràng rằng trong thực chiến, chỉ cần một sai lầm, toàn bộ ưu thế, thế chủ động trước đó đều có thể trở thành vô nghĩa.

“Trận tiếp theo.”

“Thường Sinh với Minh Thông.”

Cái tên vừa được xướng tên, ánh mắt không ít người lập tức dồn sự chú ý về phía sân.

Minh Thông bước ra một bước. Hắn cao gần một mét tám, thân hình gầy nhưng không hề yếu ớt. Ngược lại, những bó cơ nơi cánh tay nổi lên rõ ràng, săn chắc và gọn gàng, kiểu sức mạnh được rèn luyện lâu dài chứ không hề lớn phô trương. Ánh mắt hắn trầm ổn, bước chân chắc nịch, không có gì là nóng vội.

Hắn đi thẳng tới giá vũ khí, đưa tay chọn một cây đao gỗ. Cán đao vừa tới tay, lưỡi dày, thiên về sức mạnh bùng phát đúng lúc.

Ở phía đối diện, Thường Sinh bước ra.

Hắn không do dự, đi tới giá vũ khí còn lại, rút ra một thanh kiếm gỗ. Kiếm thân thẳng, trọng lượng vừa phải, chuôi nắm quen tay. Khi cầm vào, động tác của hắn tự nhiêu đến mức giống như đã làm điều này hàng trăm lần.

Ngay khoảng khắc hai người đứng vào vị trí, bên ngoài bỗng vang lên một tiếng hét cực kỳ không đúng lúc.

“Thường Sinh! Đập hắn đi! Cho hắn biết thế nào là kiếm sĩ đỉnh cao —!”

Giọng Văn Bình vang dội cả sân.

Không ít người quay đầu lại nhìn, ánh mắt vừa tò mò vừa khó chịu. Ngay cả sĩ quan áo xánh cũng liếc sang cảnh cáo hắn.

Thường Sinh đứng trong sân, tay nắm kiếm gỗ, khoé miệng khẽ giật một cái.

Hắn không quay đầu, nhưng trong lòng lúc này đã âm thầm “hỏi thăm” toàn bộ họ hàng của tên lắm mồm kìa một lượt.

Minh Thông nhìn Thường Sinh, ánh mắt hơi nheo lại. Hắn không cười, cũng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng hạ thấp trọng tâm, đao gỗ nghiêng về phía trước.

Hai người đứng đối diện nhau.

Một dùng đao.

Một dùng kiếm

Không khí trên sân lặng đi, cho đến khi tiếng còi vang lên.

Cả hai đều động, Minh thông bước một bước một thước dài, chỉ trong khoảng khắc, khoảng cách vốn cần hai, ba bước người thường đã bị hắn rút ngắn hoàn toàn, hắn chạy với tốc độ cực nhanh, như con báo đang khoá chặt vào con mồi trước mặt.

Thường Sinh cũng không thua kém mặc dù hắn không dùng bộ pháp, nhưng hắn di chuyển bình thường cũng nhanh hơn người thưởng rất nhiều.

Khi tới đủ khoảng cách, cả hai đều dơ binh khí lên chém trước mặt đối phương, hai thanh đao kiếm gỗ va vào nhau tạo ra tiếng đinh tai.

Cạch—!

Hai thanh binh khí va cham vào nhau, âm thanh khô khốc vang lên chói tai, lực chấn đông truyền ngược về cổ tay của hai người.

Lưỡi đao và thân kiếm kẹt chặt trong tích tắc.

Rõ ràng đây là một cuộc đối đầu đo sức mạnh thuần túy ngay từ giây đầu tiên.

Minh Thông lúc này hắn động trước, cổ tay xoay mạnh, di chuyển sang phải lưỡi đao gỗ theo vòng cung mà chém lên trước mặt Thường Sinh.

Thường Sinh phải né về phía sau nửa bước, mũi chân trượt nhẹ mặt sân để kéo giãn khoảng cách. Minh Thông không cho đối phương thời gian ổn định, hắn bước tiếp một bước, thuận đà chém xuống, đòn thứ hai nối tiếp đòn trước đó, lực từ hông truyền thẳng đến cánh tay. Thế đao nặng nề, ép thẳng từ trên xuống.

Thường Sinh nâng kiếm gỗ lên đỡ.

Cạch—!

Lực cực mạnh từ đao khiến cổ tay Thường Sinh run nhẹ, bàn chân trụ hơi lúng xuống mặt đất. Nhưng ánh mắt hắn vẫn bình thản, thân kiếm hơi nghiêng để phân tán đi bớt lực, không hoàn toàn đối cứng với đối phương.

Ngay khi Minh Thông định chuẩn bị rút đao đổi hướng tấn công, Thường Sinh bỗng xoay cổ tay, mũi kiếm trượt dọc theo thân đao, ép lệch quỹ đạo tấn công sang một bên.

Hắn không tiến lên.

Ngược lại, Thường Sinh chủ động lùi về sau, kéo giãn khoảng cách.

Hành động này khiến Minh Thông thoáng sững lại. Rõ ràng đối phương vừa tạo ra được một khe hở hoàn hảo, hoàn toàn có thể nhân cơ hội phản công, thậm chí áp sát kết liễu. Nhưng Thường Sinh lại chọn cách rút lui, như thể cố ý từ bỏ ưu thế vừa nắm trong tay.

Minh Thông thực sự không hiểu.

Thực ra Thường Sinh làm vậy vì hắn không muốn trận đấu kết thúc quá nhanh, nếu như khoảng khắc đó hắn có thể hạ đối phương trong một chiêu nhưng. Đây là lần đầu tiên hắn đối đầu với một người sống, có trình độ rõ ràng, chứ không phải là đám du côn hay bọn xác sống lao lên theo bảng năng.

Điều đó làm hắn tò mò liệu nếu như chỉ dựa vào kiếm thuật, bản thân mình có thể tiến xa tới mức nào.

Ở bên ngoài giáo quan áo xanh cũng phát hiện ra điều bất thường.

Ánh mắt ông ta không rời khỏi Thường Sinh, từ tư thế cầm kiếm, bước chân lùi đúng nhịp, cho tới cách hắn chủ động nhường thế chủ động. Những chi tiết đó rơi vào mắt người ngoài có thể chỉ là thận trọng, nhưng với một người từng trải qua chiến trường thật sự, thì lại mang ý nghĩ khác.

“Không phải không làm được… mà là không muốn.”

Ông ta khẽ nheo mắt, bàn tay cầm bảng danh sách siết chặt hơn một chút.

Trên sân, Minh Thông lúc này đã điều chỉnh lại tư thế. Ánh mắt hắn trở nên nghiêm túc hẳn đi, không còn giữ sự chủ động ban đầu. Đối thủ trước mặt khiến hắn cảm thấy khó chịu, không phải vì áp lực, mà vì không đoán được giới hạn.

Thường Sinh đứng đó, kiếm gỗ hạ thấp một chút, tư thế nhìn không hề mang tính uy hiếp, nhưng chính sự bình thản ấy, lại khiến không khí quanh sân trở nên nặng nề.

Hai người giằng co trong vài giây.

Minh Thông không ra tay

Sự im lặng kéo dài khiến hắn càng thận trọng.

Thường Sinh nhận ra điều đó. Đối phương không định chủ động nữa, vậy thì hắn phải di chuyển.

Thường Sinh nhấc chân lên không nhanh, không chậm, chỉ là một bước tiến lên rất bình thường. Nhưng khi bàn chân chạm đất, toàn bộ trọng tâm thân thể di chuyển, thân hình hắn hơi nghiêng lên đằng trước, kiếm gỗ theo đó nhích lên một đường ngắn.

Minh Thông lập tức phản ứng.

Hắn hạ thấp thân người, đao gỗ thu về sát sườn, chuẩn bị chém ngang phản kích, nhưng Thường Sinh lại không xông thẳng.

Bước thứ hai của hắn lại là một bước chéo, kéo thân hình lệch sang trái, mũi kiếm khẽ rung lên.

Minh Thông cắn răng, không ra đòn vội. Hắn xoay người theo nhịp di chuyển của Thường Sinh, khoảng cách giữa hai người vẫn giữ nguyên, không ai dám vượt quá nửa bước.

Rồi—

Thường Sinh đột ngột tăng tốc.

Không có tiếng hét, không động tác thừa. Hắn đạp mạnh mũi chân, thân hình như trượt tới, kiếm gỗ vẽ ra một đường thẳng gọn gàng, nhắm vào giữa người của Minh Thông.

Chỉ khoảng khắc này, ánh mắt Minh Thông co lại, hắn không kịp phản ứng lại nên không kịp để tránh, cắn răng đành lấy thân đao ra chặn một kích này của Thường Sinh.

Cạch—!

Âm thanh va chạm nặng nề, lực đánh trực diện này của Thường Sinh khiến cánh tay hắn tê dại. Đao gỗ bị ép lùi về sau, thân người hắn cũng theo đó chao đảo nửa bước.

Nhưng Thường Sinh không dừng lại, ngay khi kiếm chạm thân đao, cổ tay hắn xoay nhẹ, lực từ mũi kiếm trượt sang bên, giống như nước chảy qua đá.

Minh Thông còn chưa kịp điều chỉnh lại trọng tâm, Thường Sinh đã bước lên nữa bước, ép sát mũi kiếm gỗ lướt ngang qua đánh vào cổ tay cầm đao, đòn đánh tuy không mạnh, nhưng cực kỳ chuẩn.

Đao gỗ trong tay Minh Thông run lên dữ dội, suýt nữa tuột khỏi tay.

Hấn vội vàng thu tay về, lùi lại nửa bước, nhịp thở lần đầu tiên trở nên gấp gáp. Ánh mắt hắn không còn giữ được sự bình tĩnh ban đầu, trong đó đã xuất hiện một tia chấn động không che giấu được.

Hắn đã bị ép vào thế bị động.

Giong Minh Thông lần đầu tiên vang lên, mang theo chút khàn khàn vì thở gấp.

“Ngươi bao nhiêu tuổi?”

Thường Sinh nhìn hắn một cái, ánh mắt thoáng hiện vẻ khó hiểu, nhưng vẫn đáp.

“Ta mười chín, có vấn đề gì à?”

Miệng hắn nhếch lên, nụ cười đó không mang theo khinh thường, mà là một cảm giác phức tạp khó nói thành lời. Đây là lần đầu tiên hắn bi một người nhỏ tuổi hơn mình ép vào thế này. Trước giờ, ở võ quán, hắn luôn là người được sư phụ và mọi người gọi là “thiên tài” là kẻ tiến bộ nhanh nhất, là người luôn đứng trên kẻ khác một bậc.

Nhưng lúc này kẻ trước mặt hắn đã phá vỡ nhận thức đó.

Cảm giác ấy không phải ghen tị, mà là một loại chấn động sâu sắc. Như thể bức tường mà hắn luôn tin là giới hạn của bản thân, vừa bị ai đó nhẹ nhàng đẩy sang một bên.

Minh Thống siết chặt lại đuôi đao, thay vào đó là sự tập trung tuyệt đối.

“Không có gì.”

Hắn hít một hơi sâu, hạ thấp trọng tâm thêm chút. Lần này hắn sẽ dùng tới tuyệt chiêu mà hắn luôn tự hào có thể đánh bại mọi đối thủ.

《Quỷ Ảnh Trảm》

Toàn bộ khí lực đều dồn vào cánh tay cầm đao, từng thớ cơ trên tay Minh thông căng lên, mạch máu nổi rõ. Khí thế quanh người hắn dần nâng cao, áp lực vô hình lan ra khiến mặt đất dưới chân rung động.

Lúc này Thường Sinh cũng cảm nhận được rõ ràng luồng năng lượng toả ra từ đối phương.

Hắn khẽ cười, không phải cười nhạo mà là hứng thú, hắn biết Minh Thông đang chuẩn bị tung ra đòn quyết định.

Để đáp lại sự nghiêm túc đó, Thường Sinh cũng không tiếp tục giữ lại.

Hắn chậm rãi nâng kiếm gỗ lên, thân kiếm dựng thẳng, mũi kiếm hơi chếch về phía trước. Cả người đứng yên, khí tức lại dần thu liễm.

Xung quanh gió như bị thu hút bởi thanh kiếm gỗ, những cơn gió thầm lặng đang tụ lại trên thanh kiếm.

《Kiếm Phong》

Ở cành cây ngoài sân, một chiếc lá xanh không chịu nổi ánh nắng gay gắt, khẽ tách ra khỏi cành

Chiếc lá rơi xuống, xoay nhẹ trên không trung khi nó chạm đất.

Cả hai đồng thời động.

Minh Thông gầm khẽ một tiếng, cánh tay vung ra. Đao thế hợp nhất toàn bộ lực đạo, một nhát chém thẳng, mang theo sức nặng như bổ nát không khí trước mặt.

Thường Sinh bước lên nửa bước. không né, không lùi, kiếm gỗ trong tay hắn xuất ra đúng một đường.

Đao và Kiếm giao nhau trong tích tắc ngắn ngủi đến mức mắt thường khó mà bắt kịp.

Cách—!!!

Một tiếng vang trâm đục lan khắp sân, luồng khí xung quanh bắn ra làm bụi đất tung lên.

Trong khoảng khắc đó mọi người đều nín thở.

Khi bụi mù tang đi mới thấy kiếm gỗ gãy làm đôi, thanh đao trong tay Minh Thông cũng nứt toác, mảnh gỗ văng ra tứ phía.

Hai người đứng yên, cách nhau chưa đầy một cánh tay.

Minh Thông sững sờ nhìn thanh đao đang gãy trong tay mình, chỉ trong khoảng khắc va chạm đó, hắn cảm nhận rất rõ.

Thường Sinh đã thu lực.

Nếu không… thanh kiếm kia đã không chỉ phá nát đao gỗ trên tay hắn, mà còn đâm thẳng vào người hắn.

Một giọt mồ hôi lạnh lăn xuống thái dương Minh thông.

Thường Sinh lúc này mới lại gần hắn cười nói.

“Đao pháp kia của ngươi rất mạnh.”

Minh Thông đứng yên tại chỗ, bàn tay vẫn còn giữ chặt cán đao đã gãy. Câu nói kia của Thường Sinh vang lên rất nhẹ, nhưng lại nặng như đè thẳng vào ngực hắn.

“Rất mạnh…”

Hắn cười khổ trong lòng, chính vì mạnh, nên mới thua.

Hai người đứng đối diện nhau, khoảng cách chưa đầy một cánh tay. Kiếm gỗ gãy làm đôi, đao gỗ nứt toác không ai còn binh khí hoàn chỉnh trong tay.

Trên khán đài, giáo quan áo xanh nhìn cảnh tượng ấy một lúc lâu, rồi chậm rãi lên tiếng: “Song phương vũ khí đều hủy.”

“Hai bên không phân thắng bại.”

“Trận này hòa.”

Lời tuyên bố vừa dứt, không ít người xung quanh mới thở ra một hơi. Ánh mắt nhìn về phía Thường Sinh và Minh Thông lúc này đã hoàn toàn khác trước.

Minh Thông buông lỏng bàn tay, để mặc cán đao gãy rơi xuống đất. Hắn ngẩng đầu nhìn bóng lưng Thường Sinh, hoà nhưng hắn biết rõ khoảng cách giữa hai người vẫn còn đó.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cai-nay-tu-trach-dot-nhien-vo-dich.jpg
Cái Này Tử Trạch Đột Nhiên Vô Địch
Tháng 1 17, 2025
cao-vo-ta-luyen-vo-toan-bo-nho-co-gang.jpg
Cao Võ: Ta Luyện Võ Toàn Bộ Nhờ Cố Gắng
Tháng 1 24, 2025
son-mon-bi-vay-de-tu-cua-ta-hac-hoa.jpg
Sơn Môn Bị Vây, Đệ Tử Của Ta Hắc Hóa
Tháng 1 23, 2025
xuyen-thanh-king-bat-dau-truc-dien-vaccine-man.jpg
Xuyên Thành King? Bắt Đầu Trực Diện Vaccine Man!
Tháng 1 31, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP