Chương 105: Bất Thường
Ánh sáng ban mai rọi thẳng vào mắt khiến Lâm Thanh Mộc khẽ nheo lại, nàng vươn vai một cái rồi mới từ từ mở mắt. Cảm giác êm ái của chiếc đệm mềm.
Bấy lâu giờ nàng chưa từng nằm trên một chiếc nệm mềm trong suốt một năm trời, nàng chỉ nằm một chiếc giường gỗ lót lớp lá dày được Thường Sinh làm cho nàng.
Nàng quay sang nhìn Thường An vẫn đang ngủ say, môi nhỏ hơi chu ra trông cực kỳ đáng yêu.
Nhưng vị trí bên phải đã trống không.
Nàng chậm rãi ngồi dậy, nhìn quanh căn phòng. Thường Sinh không có ở đó, nhưng đồ đạc của Thường An đã được sắp xếp lại ngăn nắp, chiếc tã bẩn cũng đã được dọn sạch.
“Dậy rồi sao?”
Tiếng của Thường Sinh vang lên từ phía ban công. Hắn bước vào, trên người hắn vẫn là một bộ đồ đen thường ngày quen thuộc, hắn đi chỗ bếp bên cạnh, hắn lấy ra một đĩa thức ăn, mà hắn đã làm, những nguyên liệu này có sẵn trong tủ lạnh bên cạnh, có lẽ là do Trần Tinh Gia bảo người chuẩn bị cho bọn hắn.
“Ngươi vệ sinh buổi sáng đi, rồi ăn.”
“Ừ.”
Lâm Thanh Mộc khẽ gật đầu, nhìn hắn rồi đi vào phòng vệ sinh.
Một lúc sau nàng đi ra ngoài, đã thấy hắn đang làm cà phê sữa nóng, mùi cà phê thoang thoảng trong không khí làm nàng hơi tỉnh người.
Hắn đẩy một ly cà phê sữa đến phía trước bàn, ra hiệu nàng ngồi xuống.
Lâm Thanh Mộc ngồi xuống ghế, đón lấy ly cà phê nóng hổi từ tay Thường Sinh. Hơi ấm lan toả từ lòng bàn tay, khiến nàng có chút ngẩn ngơ. Đã bao lâu rồi nàng không được tận hưởng buổi sáng như này, từ khi tận thế ập tới, nàng chưa bao giờ trải qua khoảng khắc giống như này một lần nào nữa.
Nàng nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng ngọt hoà quyện khiến tinh thần nàng tỉnh táo hẳn ra. Nhìn đĩa thức ăn được hắn chuẩn bị, nàng khẽ hỏi: “Ngươi dậy từ lúc nào vậy? Thường An ban sáng có quấy ngươi không?”
Thường Sinh không ngẩng đầu, tay vẫn đang lau khô mấy chiếc bình sữa của Thường An, thản nhiên đáp: “Thằng bé dậy sớm. Ta đã thay tã và dỗ nó ngủ tiếp rồi.”
Lâm Thanh Mộc khẽ gật đầu, ăn đồ ăn trên đĩa, miếng bánh mì với trứng trên đĩa, bữa sáng đơn giản nhưng lâu rồi nàng chưa ăn kiểu này.
Thường Sinh ngối xuống đối diện nàng, hắn cũng lấy ra phần của hắn tương tự như nàng, cả hai đều ăn không ai nói gì với nhau nữa.
Cộc… Cộc… Cộc…
Tiếng gõ cửa bên ngoài, làm cả hai trong phòng đều liếc nhìn về phía cánh cửa, Thường Sinh hắn đứng dậy ra hiệu nàng ăn tiếp, hắn bước tới mở cánh cửa ra.
Trước mặt là Lâm Tích Khanh mặc đồ bình thường, một bộ áo thun màu xanh nhạt của quân đội, vết hằn năm tháng khắc khổ trên mặt của ông ta, nếu người khác nhìn vào chỉ nghĩ ông ta chỉ một người đàn ông bình thường.
“Chào ngài.”
“Ừ, ta vào được chứ?”
“Được.”
Thường Sinh hắn nép sát người một bên để Lâm Tích Khanh đi vào.
Lâm Thanh Mộc nàng lúc này cũng đứng dậy tò mò nhìn bên phía cánh cửa, nàng thấy chính là cha nàng gõ cửa, đang bước vào bên trong.
“Cha.”
Lâm Tích Khanh khẽ gật đầu với con gái, ánh mắt lướt qua bàn ăn còn dở dang rồi dừng lại chiếc giường lớn, nơi Thường An còn đang chìm trong giấc ngủ bình yên. Sự xuất hiện của ông trong bộ đồ thường nhật khiến bầu không khí bớt đi vẻ trang nghiêm quân đội.
Ông ta chậm rãi bước tới gần giường, đứng lặng lẽ nhìn đứa cháu ngoại một lúc lâu. Đôi bàn tay ông ta khẽ siết lại một chút.
“Nó giống con lúc nhỏ.” Lâm Tích Khanh trầm giọng nói, không quay đầu lại.
Lâm Thanh Mộc nghe cha nhắc lại chuyện xưa, lòng bỗng chùng xuống. Nàng đứng cạnh bàn, đôi tay đan vào nhau có chút bối rối: “Cha ăn sáng chưa? Để con bảo Thường Sinh làm thêm một phần.”
“Ta ăn ở nhà ăn trung tâm rồi.” Ông quay người lại, kéo một chiếc ghế đơn gần đó ngồi xuống, ra hiệu cho hai người cũng ngồi.
“Ta đến đây chỉ hỏi thăm con, và tiện ghé thăm cháu ta thôi.”
Lâm Thanh Mộc ngượng ngùng nhìn ông ta, rồi nhìn Thường Sinh ngồi bên cạnh.
“Căn phòng này ổn chứ?”
“Dạ, rất tốt, người dạo này có khoẻ không?”
“Ta bình thường.”
Bầu không khí trong phòng lúc này trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn so với sự căng thẳng tại văn phòng tối qua. Lâm Tích Khanh vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng cách ông ngồi tựa lưng vào ghế, đôi mắt thỉnh thoảng liếc nhìn về phía đứa nhỏ đang ngủ cho thấy ông ta thực sự trân trọng giây phút đoàn tụ này.
Ông nhìn Lâm Thanh Mộc, rồi lại liếc sang Thường Sinh đang ngồi tĩnh lặng như một pho tượng.
“A… a…”
Lúc này Thường An bỗng nhiên tỉnh dậy, thằng bé nhìn ngó xung quanh phát ra tiếng để làm mọi người chú ý tới hắn.
Lâm Thanh Mộc vội vàng đứng lên đi tới cạnh giường, bế thằng bé lên.
Thường An nhìn nàng cười, nắc nẻ.
Tiếng cười ngây thơ của Thường An như một làn gió mát làm tan đi sự khô khốc của căn phòng. Lâm Thanh Mộc bế thằng bé, nhẹ nhàng đung đưa, ánh mắt tràn ngập vẻ dịu dàng.
Lâm Tích Khanh không kìm được nữa, ông chậm rãi đứng dậy, từng bước tiến lại gần hai mẹ con. Người đàn ông luôn quyết đoán trong mọi chuyện giờ đây lại có chút lúng túng khi đứng trước đứa cháu ngoại nhỏ xíu.
“Để… cha bế nó một chút được không?”
Lâm Thanh Mộc mỉm cười gật đầu, cẩn thận chuyển Thường An sang tay ông.
Lâm Tích Khanh bế đứa bé trong tay cẩn thận, Thường An không hề sợ hãi, thằng bé chớp chớp đôi mắt tròn xoe nhìn ông lão lạ mặt trước mắt, rồi bất ngờ vươn bàn tay bé xíu túm lấy chòm râu ngắn lởm chởm trên cằm ông.
“Ha ha… thằng nhóc này, gan cũng lớn đấy!”
Lâm Tích Khanh bật cười thành tiếng, một nụ cười sảng khoái hiếm hoi khiến Lâm Thanh Mộc cũng phải ngẩn người.
Thường Sinh ngồi bên cạnh, lặng lẽ quan sát cảnh tượng đó không nói gì.
Sau một lúc chơi đùa với cháu, Lâm Tích Khanh trả Thường An lại cho con gái, gương mặt ông trở lại vẻ nghiêm nghị nhưng ánh mắt đã mềm mỏng hơn rất nhiều. Ông quay sang Thường Sinh: “Cảm ơn ngươi.”
Thường Sinh cũng hơi bất ngờ nhìn ông ta.
“Vì điều gì?”
“Ta biết được trong suốt chặn đường kia, ngươi đã bảo vệ con gái ta.”
Thường Sinh nhìn ông ta, một lúc.
“Đó là điều tất nhiên tôi sẽ làm, Thanh Mộc quyết định theo tôi lúc đó tôi phải có trách nhiệm với nàng.”
Lâm Tích Khanh ông ta không nói tiếp, ánh mắt ông không còn vẻ dò xét như lúc trước, chỉ khẽ giật lông mày lên một chút rồi mỉm cười nhẹ.
Ông ta chậm rãi gật đầu.
Lâm Tích Khanh quay sang nhìn con gái, thấy nàng đang bế Thường An vẻ mặt nhẹ nhõm hơn trước, Lâm Tích Khanh nhẹ giọng: “Buổi chiều, các con có thể đi xuống phòng y tế kiểm tra sức khoẻ cho thằng bé.”
“Ta đã dặn người rồi.”
“Ta đi đây.”
Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc gật đầu nhìn ông ta.
Sau khi nói xong ông ta quay người bước về phía cánh cửa, sải bước ra ngoài căn phòng. Cánh cửa khép lại trầm đục, trả lại không gian yên tĩnh cho ba người.
Lâm Thanh Mộc thở phào một hơi, nàng ngồi xuống chiếc nệm trên tay bế Thường An, bỗng thằng bé cố níu lấy cổ áo nàng.
“A… a…”
Lâm Thanh Mộc hiểu ý, nàng cho Thường An ăn.
Thường Sinh cũng hiểu ý, hắn đứng dậy dọn tàn dư bữa ăn của hai người.
Buổi chiều hôm ấy.
Gia đình cả ba người bắt đầu đi xuống tầng trệt của toà nhà, khi đi ngang qua lối hành lang, có vài người lính nam có, nữ cũng có đi ngang qua nhìn thấy ba người liền tò mò nhìn theo.
Trong khu quân sự này có trẻ con không thiếu, nhưng mà khí chất của Thường Sinh bên cạnh làm mọi người không tự chủ nhìn theo hắn.
Không phải là nhìn theo si mê, mà là cảm giác lạnh sống lưng, những ánh mắt tò mò lúc đầu nhanh chóng chuyển sang e dè khi Thường Sinh đi qua bọn hắn. Hắn chẳng làm gì ai, nhưng cái sự im lặng trống rỗng trong đôi mắt của hắn như một vực sâu không đáy, làm người khác không tự chủ né tránh cách hắn vài mét.
Họ sải bước đi ra khỏi toà nhà trắng, họ cứ thế đi ra ngoài một sân cát, đi sang quẹo phải có một toà nhà ba tầng bệnh viện, chuyên điều trị những binh lính bị thương.
Khi bước tới cổng ra vào, mùi thuốc khử trùng đặc trưng ập thẳng vào mũi.
Họ bước vào sảnh chính. Một y tá nữ ở quầy chính đang kiểm tra lại hồ sơ bỗng nàng ngẩng đầu lên định cất tiếng hỏi theo thủ tục, nhưng khi chạm phải ánh mắt tím đen của Thường Sinh, lời nói bỗng nghẹn lại trong cổ họng. Cô nàng run tay, đánh rơi cả cây bút xuống mặt bàn.
“Xin chào, tôi là Lâm Thanh Mộc đã có hẹn, cô có thể xem giúp tôi được chứ?”
Lâm Thanh Mộc bế Thường An bên cạnh thấy nàng sửng sốt nhìn Thường Sinh, nàng lập tức lên tiếng đánh tỉnh lại nàng.
“A, cô đợi chút để tôi kiểm tra… đúng là có đặt trước, mời đi theo tôi.” Nữ y tá lắp bắp, vội vàng dẫn đường để thoát khỏi cái áp lực vô hình đang đè nặng lên ngực mình.
Họ được dẫn tới một phòng khám chuyên biệt dành cho nhi khoa ở tầng hai. Bên trong, một vị bác sĩ già với mái tóc bạc trắng, đang ngồi nghỉ ngơi, thấy có người đẩy cửa vào ông vội đeo kính lên nhìn Lâm Thanh Mộc rồi nhìn sang đứa bé.
“Thưa bác sĩ Trần, tôi đưa người tới có đặt lịch hẹn trước.”
“À, cô vất vả rồi.”
Cô nữ y tá kia nghe được lời ông ta, vội vã rời đi.
Vị bác sĩ già, được gọi là bác sĩ Trần, chậm rãi đứng dậy. Ông không vội vàng kiểm tra đứa trẻ ngay mà đưa ánh mắt hiền từ nhưng đầy trải đời quan sát cả ba người. Khi ánh mắt ông dừng lại ở Thường Sinh, ông khẽ khựng lại một chút rồi thôi.
“Chào bác sĩ, tôi đến đây để kiểm tra cho con tôi.”
Lâm Thanh Mộc nhìn ông ta, lễ phép nói.
“Ừ, đặt đứa nhỏ lên đây đi.”
Bác sĩ Trần khẽ gật đầu, ra hiệu cho nàng đặt Thường An lên chiếc bàn khám có lót đệm trắng muốt.
Lâm Thanh Mộc nhẹ nhàng đặt Thường An xuống, Thường An vốn đang lơ mơ ngủ vừa chạm vào mặt đệm lạ lẫm liền mở to đôi mắt tròn xoe, ngó nghiêng xung quanh. Thấy bác sĩ Trần đưa tay lại gần, thằng bé ngơ ngác nhìn ông lão trước mặt, thằng bé không khóc mà lại vươn đôi bàn tay nhỏ xíu ra, định túm lấy cái ống nghe bạc lấp lánh trên cổ ông.
“Thằng bé dạn người quá nhỉ.” Bác sĩ Trần mỉm cười, giọng ông trầm thấp và ấm áp. Ông bắt đầu thực hiện các bước kiểm tra chuyên môn, từ nhịp tim, nhịp thở đến các phản xạ tự nhiên của trẻ sơ sinh.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng máy móc kêu “tít tít” nhẹ nhàng và tiếng bác sĩ Trần lầm bầm ghi chép. Thường Sinh vẫn đứng đó, ngay sát cạnh Lâm Thanh Mộc. Hắn không nói gì, nhưng đôi mắt tím đen vẫn luôn đóng đinh vào từng cử động của bác sĩ.
“Sức khỏe rất tốt, phát triển hoàn hảo so với độ tuổi, thậm chí là cứng cáp hơn hẳn những đứa trẻ cùng tháng.” Bác sĩ Trần vừa nói vừa đẩy gọng kính, ánh mắt ông thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc khi nhìn vào các chỉ số trên màn hình.
“Dưới điều kiện mạt thế mà nuôi nấng được như thế này, hai người chắc hẳn đã vất vả lắm.”
Lâm Thanh Mộc khẽ thở phào, nàng liếc nhìn Thường Sinh, trong lòng dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm vô ngần.
“Nhưng mà…” Bác sĩ Trần bỗng ngập ngừng, ông nhìn sang Thường Sinh rồi lại nhìn đứa bé.
“Có một điểm khá kỳ lạ. Chỉ số năng lượng sinh học của đứa bé này hơi lớn bất thường…”
Thường Sinh nhướng mày, không đáp lời, ánh mắt vẫn sâu thẳm như cũ, hắn hơi đoán được lý do.