Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
toan-dan-chay-nan-ky-nang-cua-ta-co-the-thang-cap.jpg

Toàn Dân Chạy Nạn, Kỹ Năng Của Ta Có Thể Thăng Cấp

Tháng 2 9, 2026
Chương 178: Lâu Vĩ Văn minh chương cuối, F001 khu kết thúc Chương 177: Hai cái nghề nghiệp kỹ năng
huyen-huyen-bat-dau-qua-manh-lam-sao-bay-gio.jpg

Huyền Huyễn: Bắt Đầu Quá Mạnh Làm Sao Bây Giờ

Tháng 1 17, 2025
Chương 1446. Nổ lớn Chương 1445. Văn Minh cự thú
truong-sinh-tu-tien-tu-phuc-tu-bat-dau

Trường Sinh Tu Tiên: Từ Phúc Tu Bắt Đầu

Tháng 2 5, 2026
Chương 1028: Vô Cực Thánh cảnh Chương 1027: Thái Uyên bí cảnh
cuong-thi-huyen-hoc-tinh-thong.jpg

Cương Thi Huyền Học Tinh Thông

Tháng 2 6, 2025
Chương 371. Đại kết cục Chương 370. Một ngày sư phụ
pha-ta-thanh-hoi-han-van-nam-chinh

Phá! Ta Thành Hối Hận Văn Nam Chính

Tháng 2 6, 2026
Chương 1037: Vương giả trở về Chương 1036: Ngươi vị bằng hữu này nói cái gì à?
hai-tac-vo-thuong-luyen-linh.jpg

Hải Tặc: Vô Thượng Luyện Linh

Tháng 1 23, 2025
Chương 348. Đại vũ trụ chi thần Chương 347. Thiên Nhất lại xuất hiện
vo-dich-tu-thuc-tinh-bat-dau.jpg

Vô Địch Từ Thức Tỉnh Bắt Đầu

Tháng 2 4, 2025
Chương 555. Vận mệnh nghịch chuyển Chương 554. Rất lâu không có thấy ngươi cười
cuu-mang-cai-nay-chua-cuu-the-qua-lao-luc

Cứu Mạng, Cái Này Chúa Cứu Thế Quá Lão Lục

Tháng 12 14, 2025
Chương 2080: Kết thúc cảm nghĩ Chương 2079: Tai Thiên Đế tang lễ
  1. Mạt Thế Độc Tiên
  2. Chương 104: Cha vợ
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 104: Cha vợ

Bầu không khí bỗng chùng xuống, cả hai người đàn ông mặt đối mặt với nhau, một lúc sau Lâm Tích Khanh ông ta cũng thả lỏng một chút, rồi đi sang một bộ bàn ghế đối diện ngồi xuống.

“Ngồi đi.”

Thường Sinh không nói gì, hắn cùng Lâm Thanh Mộc ngồi vào ghế sofa đối diện hắn.

Lâm Tích Khanh tựa lưng ở ghế, động tác tuy thả lỏng nhưng ánh mắt vẫn không dời đi khỏi Thường Sinh. Ông ta cầm ấm trà trên bàn, rót ba ly trà nhỏ, khói bốc lên nghi ngút.

Trong căn phòng chỉ có tiếng nước róc rách là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng của căn phòng.

Lâm Tích Khanh đẩy hai ly trà bốc khói về phía Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc, từ từ nói: “Ta rõ ràng gửi gắm con cho ông ta, nhưng một năm trước con tự tiện rời đi biệt tăm, không có một lời nhắn với ta.”

Lời ông ta bình tĩnh, nhỏ nhẹ nhưng lời nói lại mang theo chất vấn Lâm Thanh Mộc, làm nàng cúi mặt không nói gì.

Nàng cầm ly trà trước mặt cầm lên nhưng không uống, ly trà nóng phả vào lòng bàn tay lạnh ngắt của nàng.

“Con xin lỗi, vì không kịp báo với cha một tiếng.”

Lâm Tích Khanh nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong cổ họng như chính tâm trạng của ông lúc này. Ông không nhìn con gái, mà đưa mắt nhìn về phía Thường An đang nằm ngoan ngoãn trong vòng tay nàng, rồi lại dời tầm mắt sang Thường Sinh.

“Đứa bé mấy tháng tuổi rồi?”

Ông ta nhẹ giọng, không tiếp tục chất vấn nàng.

“Thằng bé ba tháng tuổi.”

Thường Sinh lúc này bên cạnh, tiếp lời ông ta, đôi mắt tím đen nhìn thẳng vào người đàn ông trung niên trước mặt.

Lâm Tích Khanh nhìn vào hắn, rồi gật đầu hiểu, nhìn lại Thường An đang trong lòng của nàng.

Đôi mắt ông ta dịu lại một chút, khi nhìn thấy cháu ngoại của mình, ông ta không hề nổi giận, mà chỉ thở dài.

“Các ngươi đi nghỉ đi, các ngươi đi đường cũng xa rồi, ngày mai lại nói tiếp.”

Ông ta vừa nói, liếc nhìn Trần Tinh Gia đứng bên cạnh, ra hiệu hắn dẫn người đi.

Trần Tinh Gia hiểu ý hắn, gật đầu bảo hai người đứng dậy theo hắn rời đi.

Lâm Thanh Mộc và Thường Sinh đứng dậy nhìn Lâm Tích Khanh ngồi đối diện vẫn không nhúc nhích, hai người khẽ cúi đầu chào hắn rồi mới đi theo Trần Tinh Gia.

Cánh cửa khép lại, lúc này trong phòng chỉ còn lại Lâm Tích Khanh, ánh mắt ông ta di chuyển sang một bức ảnh, được đóng khung gỗ nhỏ bên bàn, một người phụ nữ xinh đẹp, một người đàn ông và một cô bé được ông ta bế trên tay nhìn vào phía trước.

—

Bên này Lâm Thanh Mộc và Thường Sinh đi theo Trần Tinh Gia, họ đi ra khỏi toà nhà to, họ đi sang một toà nhà trắng tinh, giữa toà nhà cao to, có những ô cửa sổ sáng đèn rọi sáng trưng cả một dãy.

Họ đi sâu vào bên trong lên tới tầng 10, khi đi tới giữa hành lang, Trần Tinh Gia mới dừng lại, nhìn lại bảng phòng một lần nữa xác nhận, mới lấy một tấm thẻ màu đen, quét lên cánh cửa ổ khoá điện tử.

Tích…

Một tiếng máy móc vang lên rồi chốt cửa được mở ra.

Trần Tinh Gia mới quay về phía hai người, mới đưa tấm thẻ, và kèm theo một tấm thẻ tương tự đưa cho Thường Sinh.

“Đây là cửa phòng của các con.”

“Phòng này cũng trống trải, đặc biệt dành cho hai con.”

Thường Sinh cầm lấy hai tấm thẻ.

“Cảm ơn chú.”

Trần Tinh Gia mỉm cười, nhìn hai người.

“Ừ, ta đi đây, ngày mai ta lại đến.”

Trần Tinh Gia quay người đi về phía ngoài, Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc cứ thế nhìn bóng lưng của người đàn ông đó một lúc, khi mà bóng người dần khuất đi khi đi khỏi chỗ quẹo.

“Vào thôi.”

Hắn nhắc nhẹ Lâm Thanh Mộc, còn ngẩn người nhìn bóng lưng của Trần Tinh Gia.

“Ừ.”

Khi đẩy cửa phòng ra, một căn phòng sang trọng, cho hai người, bố trí đơn giản nhưng đầy đủ tiện nghi dành cho hai người, có cả phòng bếp, chính giữa căn phòng là một chiếc giường lớn.

Có cả ban công, hướng thẳng về phía bên ngoài nhìn xuống sân cát to ở dưới.

Lúc này Thường An tò mò ngó nhìn xung quanh cả căn phòng, Lâm Thanh Mộc bế hắn đi tới gần giường đặt thằng bé nằm xuống.

“a…a…”

Lâm Thanh Mộc cười híp mắt nhìn Thường An, đang còn nhìn ngó xung quanh.

“A… A…”

Thường An hét lên, to dần rồi nhìn nàng giơ tay, như thể thằng bé muốn thứ gì đó.

Lâm Thanh Mộc lập tức hiểu ý, bế thằng bé ngồi trên giường, vạch áo ra cho hắn bú sữa mẹ, nàng nhìn thấy Thường Sinh lúc này cũng nhìn nàng.

Điều đó làm nàng hơi đỏ mặt, trưng mắt ra nhìn hắn.

“Ngươi quay chỗ khác đi.”

“Ừ.”

Thường Sinh đáp lại rồi quay người, sắp xếp lại đồ đạc mà cả hai người mang theo, nào là bình sữa nhựa, bột sữa khẩn cấp, bỉm cho trẻ em, hắn cứ thế lấy ra từng thứ đặt bên ngoài đề phòng, nếu có biến hắn sẽ hành động.

Hắn sắp xếp xong thì quay người đã thấy Lâm Thanh Mộc cho Thường An ăn xong: “Ngươi đi tắm trước đi, Thường An để ta.”

Lâm Thanh Mộc ngước đầu lên, nhìn hắn rồi chậm rãi gật đầu, bước tới chỗ hắn đưa Thường An cho hắn bế.

“A… A…”

Thường An trong tay Thường Sinh bỗng vùng vẫy một chút, không chịu rời khỏi vòng tay Lâm Thanh Mộc, kêu gào.

“Mẹ đi tắm, con ở chỗ cha chút nhé.”

Lâm Thanh Mộc nghe tiếng Thường An, nàng mới sát lại nhìn hắn rồi dịu dàng nói, rồi chậm rãi hôn vào má thằng bé.

Thường An dường như cảm nhận được hơi ấm và lời dỗ dành của mẹ, tiếng kêu “a, a” nhỏ dần rồi im đi.

Thằng bé túm lấy ngón tay của Thường Sinh, đôi mắt tròn xoe nhìn về phía bóng dáng Lâm Thanh Mộc cho đến khi nàng vào phòng tắm và tiếng nước vang lên.

Căn phòng giờ chỉ còn Thường Sinh và Thường An hai cha con không ai nói gì, Thường Sinh hắn bế đi ra ban công, hắn không bật đèn chỉ có ánh sáng nhạt nhoà từ sân cát rọi sáng.

“A… A…”

Thường An nhìn về phía dưới, bỗng phát ra tiếng giơ tay nhỏ bé muốn nắm ánh sáng ở dưới sân cát kia.

“Sáng mai ta sẽ cho con xuống kia, giờ thì không được.”

Thường Sinh nhìn thằng bé, ánh mắt nhìn sân cát phía dưới lấp lánh.

Thằng bé, như thể nghe hiểu lời nói Thường Sinh, không còn phát ra tiếng nào nữa.

Gần nửa tiếng sau, tiếng nước trong nhà tắm tắt đi, Lâm Thanh Mộc nàng mặc một chiếc áo ngủ màu trắng đi ra ngoài.

Lúc này Thường Sinh đang để cho Thường An nằm trên giường ngó xung quanh.

Thằng bé ngước nhìn thấy Lâm Thanh Mộc, liền cười nhìn nàng muốn nàng bế hắn.

Lâm Thanh Mộc đi tới bế Thường An lên, thằng bé cười khanh khách, vang lên trong căn phòng yên tĩnh.

Lâm Thanh Mộc bế thằng bé lên, khẽ cọ chóp mũi mình vào mũi thằng bé, mặc cho mái tóc còn ẩm ướt rũ xuống.

“Con ngoan quá, ở với cha ngoan thế nhỉ?”

Thường Sinh ngồi bên cạnh mép giường, ánh mắt tím đen sâu nhìn vào hai mẹ con, hắn mới cười khẽ nhìn thấy cảnh ấy. Bây giờ trong cuộc đời của hắn, chính là bảo vệ hai người này, đây là lẽ sống hiện tại của hắn.

Lâm Thanh Mộc ngồi xuống cạnh hắn, mùi hương thanh khiết sau khi tắm xong của nàng lan tỏa, nhẹ nhàng và dễ chịu. Nàng vừa trêu đùa Thường An, vừa liếc nhìn Thường Sinh đang nhìn nàng cười nhẹ.

“Có chuyện gì khiến ngươi vui sao?”

Nàng tò mò hỏi hắn.

“Không, chỉ là thấy ngươi và Thường An ta thấy vui thôi.”

Lời nói của hắn, khiến nàng đỏ mặt.

“Ngươi gần đây, thường nói mấy lời kỳ quặc.”

Thường Sinh không trả lời nàng, chỉ tới gần nàng, lấy chiếc khăn bên cạnh, khẽ lau tóc còn đang ướt của nàng.

Nàng cứ thế ngồi im, mỉm cười cảm nhận được đôi bàn tay bên cạnh Thường Sinh cứ thế lau cho mái tóc của nàng.

Lau xong, hắn buông khăn xuống, Thường An lúc này cũng đã chơi mệt, thằng bé dụi mắt rồi lăn ra giường ngáp ngắn ngáp dài.

“Ngươi ngủ trước đi, ngươi ở trên xe lâu chắc cũng mệt.”

“Ta đi tắm.”

“Ừ.” Nàng khẽ gật đầu nhìn bóng lưng hắn đi vào trong phòng tắm.

Nàng khẽ đặt Thường An nằm giữa giường, nàng nằm bên trái, ở bên phải không nói cũng biết chắc chắn là của Thường Sinh.

Lâm Thanh Mộc khẽ tắt bớt ánh đèn trong căn phòng chỉ để lại đèn ngủ bên cạnh đầu giường, để cho Thường An không bị chói mắt.

Cứ thế một lúc, nàng nằm nghiêng người, một tay kê đầu, tay kia vỗ về trên ngực Thường An ru thằng bé ngủ.

Trong đầu nàng lúc này quanh quẩn câu nói của Thường Sinh lúc nãy ở văn phòng kia: “Tôi là chồng của Lâm Thanh Mộc.”

Nàng khẽ mỉm cười, một nụ cười an lòng chưa từng có, chậm rãi hôn vào trán Thường An, ru cho thằng bé ngủ, một lúc sau chính nàng cũng chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau.

Thường An là người dậy đầu tiên, thằng bé dậy lúc trời mới thấy ánh sáng ló dạng, chậm rãi, ngước nhìn xung quanh, bên trái là Lâm Thanh Mộc, còn bên phải là Thường Sinh nằm bên cạnh.

“a… a…”

Tiếng kêu nhỏ nhưng, điều đó là Thường Sinh đang nhắm mắt, bỗng mở mắt ra, thấy thằng bé đang nhìn hắn.

Thường Sinh hắn biết, Thường An muốn gì, điều này hắn đã quen thuộc, hắn chậm rãi bế Thường An, chầm chậm bước xuống giường đi vào trong phòng tắm, bắt đầu rửa mông, và thay tã.

Tiếng nước róc rách vang lên, có lẽ hôm qua là một ngày khá mệt mỏi với Lâm Thanh Mộc, tới lúc này nàng ngủ rất sâu, hắn cứ thế quen thuộc mặc tã cho Thường An, rồi bế hắn quay trở lại giường.

Chậm rãi đặt Thường An xuống giường thằng bé nhìn hắn rồi cười, Thường Sinh cũng nằm lại, từ từ kiên nhẫn dỗ thằng bé ngủ tiếp.

Thường An sau khi được vệ sinh sạch sẽ, cảm giác thoải mái bao trùm bao quanh cơ thể, đôi mắt tròn xoe cũng từ từ líu lại rồi chìm vào giấc ngủ.

Căn phòng buổi sớm yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng hít thở nhẹ nhàng của Lâm Thanh Mộc ở phía bên kia. Thường Sinh nhìn gương mặt nàng khi ngủ, không còn vẻ căng cứng hay đề phòng hôm qua, chỉ còn lại sự thoải mái.

Khi Thường An đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ lần nữa, Thường Sinh vẫn không nhắm mắt. Hắn lắng nghe.

Tai hắn nhạy bén hơn người thường gấp nhiều lần. Hắn nghe tiếng giày va chạm ở dưới sân cát đều đặn phía dưới, tiếng binh lính sáng sớm tỉnh dậy để huấn luyện.

Ánh bình minh bắt đầu len lỏi qua khe rèm, rọi một vệt sáng nhạt qua cửa kính xuyên qua rọi xuống nền phòng.

Thường Sinh khẽ nhắm mắt lại, nhưng không phải để ngủ.

Trong cơ thể hắn, những mạch máu tím đen, đang điên cuồng luân chuyển trong cơ thể, một luồng khí đen đang len lỏi trong cơ thể, chúng đang nằm ở nơi nào đó, chúng đang chờ đúng thời cơ để thoát ra ngoài.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nu-de-van-la-nhoc-dang-thuong-bi-ta-thu-duong.jpg
Nữ Đế Vẫn Là Nhóc Đáng Thương, Bị Ta Thu Dưỡng
Tháng 1 21, 2025
nu-nhieu-nam-thieu-huynh-de-nguoi-lam-sao-thanh-van-nguoi-me.jpg
Nữ Nhiều Nam Thiếu, Huynh Đệ Ngươi Làm Sao Thành Vạn Người Mê
Tháng 2 6, 2026
nhan-sinh-kich-ban-ta-cang-la-nhan-vat-phan-dien-gia-toc-lao-to.jpg
Nhân Sinh Kịch Bản, Ta Càng Là Nhân Vật Phản Diện Gia Tộc Lão Tổ
Tháng mười một 27, 2025
thien-tuong-chi-chu-tu-ngu-suong-mu-bat-dau.jpg
Thiên Tượng Chi Chủ: Từ Ngự Sương Mù Bắt Đầu
Tháng 1 27, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP