Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
Kiếm Từ Bầu Trời Tới

Cao Võ: Ta Mới 18, Dòng Có Tài Nhưng Thành Đạt Muộn?

Tháng 5 17, 2025
Chương 191. Đại kết cục Chương 190. Cực hạn
ta-tai-cao-vo-thoi-dai-nhac-len-tu-tien-cuong-trieu

Tu Tiên, Ta Có Một Cái Cao Võ Thế Giới

Tháng mười một 22, 2025
Chương 353: Đại kết cục Chương 352: Minh Thú xâm nhập, làm sao phá cục? Chỉ có thành tiên!
quet-ngang-ba-ngan-the-gioi.jpg

Quét Ngang Ba Ngàn Thế Giới

Tháng 1 22, 2025
Chương 465. Đại kết cục Chương 464. Mười chuyển Thiên Đế
thoi-dien-van-phap-tu-nhan-luc-xa-phu-luyen-thanh-dai-dao-quan

Thôi Diễn Vạn Pháp: Từ Nhân Lực Xa Phu Luyện Thành Đại Đạo Quân

Tháng 10 28, 2025
Chương 398: Nhị Nha cho tới bây giờ đều biết, người mình thích là cái đại anh hùng ( Chương cuối ) Chương 397: Thu hoạch tràn đầy, chiến hậu trùng kiến
tan-the-toan-cau-hai-duong-bat-chet-giao-hoa-tram-van-vat-tu.jpg

Tận Thế Toàn Cầu Hải Dương, Bắt Chẹt Giáo Hoa Trăm Vạn Vật Tư

Tháng 1 24, 2025
Chương 502. Đời thứ ba người quan sát, Trần Triệt Chương 501. Nó không biết tử vong ý vị như thế nào, nhưng nó nguyện ý
than-huyet-chien-si.jpg

Thần Huyết Chiến Sĩ

Tháng 1 26, 2025
Chương 860. Thần Chương 859. Thứ bảy quy tắc
hai-tac-chi-thien-phu-he-thong.jpg

Hải Tặc Chi Thiên Phú Hệ Thống

Tháng 1 21, 2025
Chương Lời cuối sách. Chương 560. Thời đại mới
tung-hoanh-hoa-ky-tu-quyen-vuong-bat-dau.jpg

Tung Hoành Hoa Kỳ, Từ Quyền Vương Bắt Đầu

Tháng mười một 25, 2025
Chương 662: Miami bãi biển Chương 661: Trao giải cùng thi đấu
  1. Mạt Thế Độc Tiên
  2. Chương 103: Bắc Thiên
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 103: Bắc Thiên

Lúc này, chiếc Jeep đen đang băng qua vùng đồng bằng hoang vắng đầy đá lổm chổm. Trong xe, Thường Sinh lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ. Đã một khoảng thời gian kể từ khi họ bị đống chướng ngại vật kia ngăn cản.

Trời đã về chiều, ánh hoàng hôn rọi lên khuôn mặt mỗi người thông qua kính chắn gió. Thường An lúc này đã trở lại vòng tay của Lâm Thanh Mộc, thằng bé ngó nhìn xung quanh tò mò, miệng phát ra tiếng “a, a” nhỏ trong không gian im lặng

“Chúng ta gần tới rồi.” Trần Tinh Gia nhìn phía sau hai người, khẽ nói.

“Rốt cuộc, chúng ta tới đâu vậy.”

Lâm Thanh Mộc nhìn phía trước.

“Thành an toàn Bắc Thiên.” Trần Tinh Gia nhẹ nhàng nói.

“Nếu ở phía Nam có thành Dương Nam, thì ở phía bắc chúng ta có thành Bắc Thiên.”

“Nhưng quy mô ở đây, lớn hơn thành Dương Nam nhiều.”

Ông ta nói, ánh mắt ông ta đầy vẻ tự hào.

Thường Sinh, hắn không nói gì chỉ nhìn bên ngoài cửa sổ kính, cảnh vật thay đổi.

Sau một tiếng di chuyển, lúc này trời đã trở tối, con đường trước mặt lúc này đã bị màn đêm bao phủ, buộc chiếc xe jeep phải bật đèn để soi phía trước.

Hai bên lúc này đã không còn là một dải đồng bằng bạt ngàn nữa, xung quanh lúc này đã có thưa thớt nhà dân bỏ hoang, đi thêm chút nữa thấy đằng xa xa là một cây cầu bắc qua và sau đó là một dãy toà nhà chọc trời.

Thành Phố Bắc Thiên, biểu tượng cho sự phồn vinh của phía Bắc.

Chiếc xe băng qua chiếc cầu vượt qua sông để đến thành phố trước mặt, họ đi xuyên qua màn đêm vượt qua những chiếc xe vật cản đường nằm ngổn ngang nằm trên đường mà đi vào lòng thành phố tối mù.

Trong thành phố, sự im lặng bao trùm lên mọi ngóc ngách, một thứ im lặng đầy áp lực và chết chóc.

Dưới ánh đèn pha của chiếc xe jeep, những toà nhà trước mặt hiện lên như những bóng ma, cửa kính vụn vỡ, những bảng hiệu treo lơ lửng.

“Lạ thật, chẳng lẻ nơi này không có Zombie sao?”

Lâm Thanh Mộc khẽ nhìn xung quanh hỏi, nàng rõ ràng cảm giác được xe đã vào thành phố được một lúc lâu rồi, động cơ xe vang dội ở bên trong thành phố yên tĩnh này mà không có một con Zombie nào xuất hiện.

“Là bởi vì cả thành phố này, bọn ta đã quét sạch hết Zombie rồi.”

Trần Tử Bình ngồi ở sau cùng, không nhịn được mà trả lời nàng.

“Dọn sạch sao?”

“Ừ.”

“Ở ngoài phạm vi thành phố này thì còn, nhưng ở trong thành phố đã đều được quân đội dẹp hết rồi.”

Trần Tinh Gia nhìn về phía trước trả lời.

Thường Sinh nhìn sang hai bên, đúng như lời của Trần Tử Bình nói, hắn cảm nhận xung quanh hơn hai trăm mét theo hình vòng cung, hắn không hề cảm nhận được vật thể nào di chuyển.

“Nhưng dọn sạch, chưa hẳn là an toàn hoàn toàn.” Trần Tinh Gia trầm giọng lại, khi mà chiếc xe vượt qua trạm kiểm soát bỏ hoang.

Chiếc xe tiếp tục lăn bánh tiến vào thẳng trung tâm, lúc này ở phía xa xa, ánh đèn điện bắt đầu xuất hiện, một bức tường khổng lồ cao lớn trước mặt, cánh cổng to chừng hơn mười lăm mét.

Cánh cửa sắt có vẻ được đúc bằng hợp kim cứng cáp, cánh cửa sừng sững ngăn cách giữa thế giới hoang tàn và bên trong pháo đài thành Bắc Thiên.

Trên cánh cửa có đầy vết cào xước, lớn nhỏ đều có, hai bên cánh cửa sắt thép đồ sộ ấy có hai tháp canh, bên trên là súng máy tự động to đùng.

Ngay khi chiếc xe jeep tới gần cánh cửa thép đó, ánh đèn từ xe từ xa làm những người đứng trên tháp canh đó, họ giật mình.

Hàng loạt đèn pha công suất lớn, trên mặt thành đồng loạt bật sáng, rọi thẳng vào chiếc xe, làm Lâm Thanh Mộc phải lấy tay che lại tầm mắt của Thường An.

“Yêu cầu dừng xe! Tắt máy!”

Tiếng loa phát thanh vang vọng ra từ bên ngoài, cùng lúc hàng chục họng súng đen ngòm chỉa thẳng vào chiếc xe đang jeep đen đang đi từ từ tới.

Trần Tinh Gia hạ cửa sổ bên cạnh xuống, ông ta ngó đầu ra ngoài, khẽ lấy từ trong ngực một dây chuyền quân đội màu bạc óng đưa ra ngoài.

Người dần đầu trên tháp canh nhìn thấy cảnh đó, mới hiểu ra, hắn ra hiệu cho tất cả mọi người hạ súng.

Cánh cửa sắt bắt đầu mở ra từ từ.

Két… Két…

Khi cánh cổng mở ra, một đường hầm được thấp sáng bởi những ánh đèn từ hai bên, cạnh đó là một trạm kiểm soát có vài người lính mặc quân phục màu xanh đứng hai bên.

Chiếc xe từ từ lăn bánh tiến vào, khi đi tới gần một thanh chắn kiểm soát.

“Ra ngoài đi.”

Trần Tinh Gia quay người lại nói với Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc, dứt lời ông ta cũng mở cửa xe đi ra ngoài.

Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc gật đầu, Thường Sinh hắn mở cửa đi ra ngoài trước, rồi bế Thường An từ trong tay nàng, để cho nàng dễ ra ngoài.

Sự xuất hiện của một người đàn ông đang ôm một đứa bé, lập tức thu hút ánh nhìn của những tên canh gác xung quanh.

Một người viên sĩ quan trung niên bước ra ngoài, nhìn thấy Trần Tinh Gia lập tức giơ tay chào, ông ta cũng chào lại.

Ông ta lập tức ra hiệu hai người đằng sau, hai người đằng sau ông ta, lập tức cầm một thiết bị gì đó quét lần lượt người Trần Tinh Gia và hai người lính còn lại.

Tít… Tít… Tít…

Khi qua tới Thường Sinh, hắn đưa Thường An đang ngủ sâu qua cho Lâm Thanh Mộc.

Một người trẻ tuổi tiến tới quét từ đầu tới chân Thường Sinh, hắn bỗng khựng lại một chút, nhìn vào thiết bị trong tay hắn.

Lông mày hắn nhíu chặt lại khó hiểu, vẻ mặt lộ ra hoang mang thấy rõ.

“Có chuyện gì?” Viên sĩ quan trung niên trầm giọng hỏi, tay hắn đã đặt lên báng súng bên cạnh.

“Báo cáo… thiết bị không phản ứng với người này.” Người trẻ tuổi hắn lắp bắp trả lời. Hắn thử lắc lắc máy quét rồi lại quét người Thường Sinh lần nữa.

Nhưng màn hình lại không có phản ứng gì với người trước mặt.

Lời của hắn lập tức khiến trạm kiểm soát căng thẳng. Những họng súng vốn đang buông lỏng lúc này có hơi xu hướng nhắm vào Thường Sinh.

Lâm Thanh Mộc đứng bên cạnh bế Thường An, nàng lo lắng nhìn hắn.

Người trẻ tuổi nhìn lên mặt Thường Sinh, hắn nhìn vào đôi mắt tím đen sâu thẳm trống rỗng của Thường Sinh, cái cảm giác ấy khiến hắn nổi da gà.

Thường Sinh lúc này hắn bình thản trước những ánh mắt nhìn chằm chằm vào hắn, hắn nhìn thiết bị trên tay của tên lính trước mặt, lúc này hắn mới nói.

“Cái này nó là gì?”

Người trẻ tuổi giật mình, tỉnh thần lại, mới vội vàng đáp lại, mặc dù hắn không biết vì sao phải trả lời câu hỏi của tên trước mặt nhưng không biết thế lực nào đó khiến hắn phải trả lời câu hỏi của Thường Sinh.

“Cái này, nó là thiết bị kiểm tra…”

“Nó hoạt động dựa trên việc thu nhận sóng điện từ của não bộ và nhịp tim.”

“Chỉ cần là sinh vật sống, nó sẽ phản hồi lại…”

Thường Sinh nheo mắt lại, nhìn vào thiết bị trước mắt, hắn âm thầm thu lại chân khí khắp cơ thể, dồn chân khí tập trung vào vị trí đan điền.

“Làm lại đi.”

“Hả, ừ…”

Người kia lúng túng một giây, rồi đưa thiết bị kia, khởi động lại quét từ đầu tới chân Thường Sinh, lúc này thiết bị kia không còn im lặng mà kêu lên tiếng bình thường.

Tít…

“Báo cáo, có phản hồi rồi, chỉ số bình thường, không có vấn đề gì.”

Viên sĩ quang trung niên kia đi tới nhìn vào màn hình thiết bị, sau đó nhìn vào Thường Sinh. Dù thiết bị đã báo lên bình thường, nhưng ông ta có cảm giác có gì đó không đúng ở đây.

Nhưng vẫn không có chứng cứ nào để xác định được, thứ đó là gì, ông ta đành phải để hắn qua.

Dòng chân khí hắc ám trong người hắn vốn không phải là năng lượng sinh học bình thường mà con người có thể hiểu được.

Khi hắn không chủ động khống chế, luồng chân khí này luân chuyển trong cơ thể một cách tự nhiên nhất, chúng tạo nên một bức tường vô hình bao phủ toàn bộ cơ thể của hắn.

Thường Sinh bước tới Lâm Thanh Mộc bế Thường An lại, người lính canh đó cũng quét từ đầu tới chân nàng cũng không phát hiện ra điều bất thường gì.

Cứ thế cả nhóm người Thường Sinh đi qua trạm kiểm soát.

Sau khi đi qua đường hầm, cánh cổng cuối đường hầm dần mở ra, một khung cảnh hoàn toàn khác với ngoài kia, khi mở cổng sắt cuối cùng mở ra.

Ánh đèn nhạt nhoà bên trong hiện ra, trước mặt họ là một sân cát rộng rãi, chiếc xe bắt đầu chậm rãi tiến vào, rẽ trái đi thẳng vào bãi đậu xe.

Ánh đèn treo cao rọi xuống nền bê tông sạch sẽ hơn hẳn những nơi họ từng đi qua. Xung quanh là từng hàng xe quân sự

Lâm Thanh Mộc bước xuống xe, trong lòng nàng có chút không quen.

“Bên này.”

Trần Tinh Gia đi trước dẫn đường. Hai người lính đi theo sau giữ khoảng cách vừa đủ.

Trần Tinh Gia đi trước dẫn đường. Hai người lính đi theo sau, giữ khoảng cách vừa đủ, không quá gần nhưng cũng không lơi lỏng.

Họ đi qua một hành lang dài, hai bên là tường bê tông dày, có những ký hiệu sơn đỏ đã phai màu. Thỉnh thoảng có binh sĩ đi ngược chiều, nhìn thấy Trần Tinh Gia đều dừng lại chào, ánh mắt họ lướt qua Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc nhiều hơn bình thường, đặc biệt là khi nhìn thấy đứa trẻ.

Ở Bắc Thiên, trẻ con không phải thứ thường xuyên xuất hiện.

Thường An lúc này đã tỉnh hẳn, thằng bé mở to mắt nhìn trần nhà sáng đèn, bàn tay nhỏ nắm lấy cổ áo của Lâm Thanh Mộc, miệng phát ra “ư… a…”.

Cứ thế họ đi một khoảng, họ dừng lại một cánh cửa thép, ông ta quay lại nhìn hai người, đứng đằng sau Lâm Thanh Mộc cùng Thường Sinh.

“Các cậu có thể đi được rồi.”

“Rõ.”

Trần Tử Bình cùng Trần Huy Thông đứng thẳng người, giơ tay chào một cái rồi quay người rời đi.

Ông ta quay người lại gõ vài cái cánh cửa thép.

Âm thanh trầm vang lên từ bên trong.

“Vào đi.”

Cánh cửa thép mở ra, không nhanh, nhưng cũng không chậm.

Bên trong là một không gian phòng rộng, ánh đèn trắng trên cao dịu rọi xuống, không có điều gì nổi bật trong căn phòng chỉ là một căn phòng đơn giản.

Chính giữa là một bàn làm việc bằng gỗ đen, mặt bàn sạch sẽ, ở phía trên đặt vài tập hồ sơ và một chiếc bản đồ gấp lại. Phía sau là một tấm bản đồ khổng lồ của toàn bộ khu vực phía bắc, dán kín bằng ghim và ký hiệu.

Một người đàn ông trung niên mặc quân phục màu xanh, đang ngồi trên ghế, nhìn vào giấy tờ trước mặt, ông ta mặc quân phục màu xanh của quân đội, thân áo phẳng phiu, cúc áo cài kín.

Trên hai cầu vai là nền đỏ viền chỉ vàng, chính giữa mỗi bên gắn hai ngôi sao vàng năm cánh.

Dáng người ông ta không cao lớn quá mức, nhưng lưng thẳng, không cong, vai không trĩu. Khuôn mặt gầy, làn da sạm nắng. Đôi mắt sắc, trầm, nhìn người đối diện như đang đánh giá từng chi tiết nhỏ nhất.

Ông ta thả tờ giấy đang cầm xuống, mới ngẩng đầu lên.

Ánh mắt ông ta liếc nhìn về phía Thường Sinh đầu tiên, một lúc rồi dời sang bên cạnh hắn dừng lại lâu hơn ở Lâm Thanh Mộc, và cuối cùng là đứa trẻ trong tay của nàng.

Trần Tinh Gia bước lên một bước, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng: “Tôi đã đưa người về an toàn.”

Người đàn ông kia không trả lời, ánh mắt ông ta vẫn dán chặt Lâm Thanh Mộc và đứa bé trên tay nàng, rồi lại liếc sang Thường Sinh.

Lâm Thanh Mộc nàng nhìn người đàn ông đối diện nàng ấp úng, không biết đối mặt sao chỉ lên tiếng nhỏ nhẹ.

“Cha…”

Người đàn ông kia, cơ mặt khẽ giật nhẹ khi nghe từ đó. Tuy nhiên, sự xúc động ấy nhanh chóng vùi lấp dưới vẻ ngoài sắt đá.

Ông ta đứng dậy, chậm rãi bước vòng qua cái bàn gồ đen, mỗi bước chân vang lên trên nền sàn.

Dừng lại trước mặt hai người, ông ta nhìn chằm chằm vào Thường An. Đứa nhỏ bị ánh đèn và bầu không khí lạ lẫm làm cho giật mình, thằng bé khẽ ngọ nguậy, đôi bàn tay bé xíu quờ quạng trong không trung rồi vô tình nắm chặt lấy một lọn tóc của Lâm Thanh Mộc.

Lâm Thanh Mộc vô thức nép sát vào người Thường Sinh hơn. Hành động này của nàng không lọt qua được đôi mắt của người trước mặt. Lông mày ông ta nhíu chặt lại, sự chú ý bây giờ hoàn toàn đặt lên người thanh niên đứng bên cạnh con gái mình.

“Chào ngài, tôi là chồng của Lâm Thanh Mộc.”

Thường Sinh đi lên phía trước che cho Lâm Thanh Mộc, hắn hơi cúi người trước người đàn ông trước mặt.

Lời khẳng định của Thường Sinh vang lên lên, giống như một tia sét đánh thẳng vào không gian yên ắng của căn phòng im ắng.

Trần Tinh Gia đứng bên cạnh, khẽ cười nhìn hai người đàn ông trước mặt này.

Lâm Thanh Mộc bỗng chốc tim nàng đập mạnh một cái, khuôn mặt nàng hơi đỏ một chút, bàn tay bế Thường An bỗng siết lại một chút.

Mặc dù nàng cùng với Thường Sinh đã có cùng một đứa bé, nhưng thực sự nàng nghe hắn giới thiệu nàng với cha nàng hoặc với người khác làm cho nàng hơi ngại.

Người đàn ông đứng trước mặt hắn nhíu mày, nhìn thẳng mặt Thường Sinh, cứ thế cả hai nhìn nhau vài giây, làm cho không khí trong phòng bỗng tự nhiên ngột ngạt đi.

“Ngươi tên là gì?”

Người đàn ông trung niên kia, tới tận vài giây sau mới mở miệng nói với Thường Sinh, giọng ông ta trầm, khàn đặc, ánh mắt đen ngòm nhìn vào ánh mắt sâu thẳm của Thường Sinh.

“Tôi tên là Thường Sinh.”

Thường Sinh không hề e ngại đối phương, mà bình tĩnh đáp lại câu hỏi của hắn.

Ánh mắt ông ta như một lưỡi dao sắc lẹm, muốn lột trần mọi lớp ngụy trang trên khuôn mặt điềm tĩnh đến đáng sợ của Thường Sinh.

“Thường Sinh.” Ông ta khẽ lặp lại cái tên này, rồi mới nói với hắn.

“Ta là Lâm Tích Khanh.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

pham-nhan-chi-truong-sinh-tien-dao.jpg
Phàm Nhân Chi Trường Sinh Tiên Đạo
Tháng 3 8, 2025
ta-nu-de-do-de-muon-hac-hoa.jpg
Ta Nữ Đế Đồ Đệ Muốn Hắc Hóa
Tháng 2 24, 2025
the-vinh-khong-gap-go-nguoi-hoi-han-cung-ta-co-lien-can-gi
Thề Vĩnh Không Gặp Gỡ, Ngươi Hối Hận Cùng Ta Có Liên Can Gì?
Tháng mười một 17, 2025
thai-co-de-nhat-than.jpg
Thái Cổ Đệ Nhất Thần
Tháng 3 29, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP