Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
phong-than-tru-vuong-van-cau-nguoi-lam-cai-hon-quan-di.jpg

Phong Thần: Trụ Vương, Van Cầu Ngươi Làm Cái Hôn Quân Đi!

Tháng 1 22, 2025
Chương 643. Trận chiến cuối cùng! Chương 642. Hỗn Độn trận chiến cuối cùng, mở ra!
thien-ly-hiep-nghi.jpg

Thiên Lý Hiệp Nghị

Tháng 2 2, 2026
Chương 195: Tướng Trạch đã về rồi! (2) Chương 195: Tướng Trạch đã về rồi! (1)
nghe-duoc-khoac-lac-lien-co-the-thanh-hien-thuc.jpg

Nghe Được Khoác Lác Liền Có Thể Thành Hiện Thực

Tháng 1 20, 2025
Chương 288. Chí tôn Hoang Thần Chương 287. Rượu tôn chủ bí mật
vu-su-bat-hu.jpg

Vu Sư Bất Hủ

Tháng 2 4, 2025
Chương 951. Đại kết cục Chương 950. Từ trần chí cường giả nhóm
hai-tac-cuong-hoa-vo-thuong-dai-khoai-dao.jpg

Hải Tặc: Cường Hóa Vô Thượng Đại Khoái Đao

Tháng 1 23, 2025
Chương 225. Chương cuối Chương 224. Tiền lương đúng chỗ, Tứ Hoàng làm phế
ta-that-khong-muon-lam-gian-than

Ta Thật Không Muốn Làm Gian Thần

Tháng mười một 21, 2025
Chương 639: Mới vũ trụ (đại kết cục) (2) (2) Chương 639: Mới vũ trụ (đại kết cục) (2) (1)
do-thi-chi-bat-tu-thien-ton.jpg

Đô Thị Chi Bất Tử Thiên Tôn

Tháng 1 22, 2025
Chương 1969. Hoàn chỉnh cảm nghĩ! Chương 1968. Khởi đầu mới
lam-dong-tan-the-toan-dan-cho-tranh-nan-cau-sinh

Lẫm Đông Tận Thế: Toàn Dân Chỗ Tránh Nạn Cầu Sinh

Tháng 2 7, 2026
Chương 1081: Cấp bảy? Chương 1080: Bộ đội tinh nhuệ
  1. Mạt Thế Độc Tiên
  2. Chương 102: Ác Quỷ
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 102: Ác Quỷ

Buổi trưa nắng nóng chói chang tại một vùng đồng bằng hoang vắng, ánh nắng mặt trời chiếu xuống mặt đường nhựa, một chiếc xe jeep màu đen chạy ngang qua.

Lúc này bên trong chiếc xe, Thường An lúc này nằm trong lòng của Trần Tinh Gia, ông ta nhìn kính chiếu hậu phía sau.

Lâm Thanh Mộc lúc này nàng đang tựa vào vai của Thường Sinh mà ngủ, có lẽ suốt hành trình nàng đã bế Thường An, với tâm lý lo lắng nên là sau khi đưa Thường An cho Trần Tinh Gia, nàng mới có khoảng khắc ngắn ngủi nghĩ ngơi.

Thường Sinh lúc này hắn cũng nhìn ra bên ngoài, thỉnh thoáng hắn nhìn về kính chiếu hậu phía trước, nhìn Thường An đang nằm trong lòng của Trần Tinh Gia.

“Cậu quen với con bé từ lúc nào?”

Một giọng nói từ phía trước xe, Trần Tinh Gia ông ta nhìn hắn mới chậm rãi nói.

Thường Sinh hắn không trả lời ngay mà nhìn Lâm Thanh Mộc đang gục bên vai hắn.

“Một năm trước.”

“Ở khu an toàn Dương Nam đúng chứ?”

“Ừ.”

“Ông có vẻ điều tra khá rõ nhỉ.”

Thường Sinh nheo mắt lại, ánh mắt tím đen nhìn về người đàn ông trung niên phía trước.

Trần Tinh Gia ông ta mỉm cười không trả lời hắn, chỉ nhìn vào Thường An.

“Nếu mà anh rể mà biết, có một tên lừa chạy con của hắn, không biết anh ta sẽ có biểu cảm ra sao.”

“Hahaha…”

Thường Sinh im lặng nhìn ông ta, lời nói của Trần Tinh Gia hắn không thực sự để tâm lắm, nhưng mà nếu như lúc đó gặp cha của nàng, hắn thực sự không biết nói gì đầu tiên.

“Cậu đừng có lo quá,” Trần Tinh Gia vừa cười vừa lắc đầu.

“Anh rể ta tuy nghiêm khắc, nhưng mà hắn luôn là người phân biệt đúng sai, nếu lúc đó thực sự gặp mặt thì chắc là anh ấy sẽ chỉ đấm cậu một cái thôi.”

Thường Sinh vẫn giữ im lặng, tay phải vô thức xoa nhẹ chuôi kiếm ở sau lưng. Hắn không sợ đối mặt với cường địch, nhưng việc đối mặt với cha vợ trong hoàn cảnh này quả thực là một loại thử thách đối với hắn.

Ánh mắt hắn dời về phía Lâm Thanh Mộc, hơi thở nàng vẫn đều đặn, một lọn tóc che khuất khuôn mặt thanh tú của nàng.

Không biết nàng mơ gì mà nàng lại càng, tựa vào người hắn càng chặt hơn, tay nắm chặt tay phải của hắn.

“Két—!”

Chiếc xe đang chạy bỗng dưng phanh lại đột ngột, bánh xe ma sát mạnh với mặt đường nhựa nóng bỏng, khiến Lâm Thanh Mộc cùng Thường An trong giấc ngủ bỗng nhiên tỉnh dậy ngơ ngác nhìn xung quanh.

Trần Tử Bình cầm lái, đột ngột đạp phanh chiếc xe jeep bỗng dừng lại trước một hàng rào thép cuống tròn đầy gai nhọn xung quanh.

“Có chuyện gì thế?” Lâm Thanh Mộc dụi mắt, giọng nàng khàn khàn mới dậy sau giấc ngủ sâu.

“Oa…oa…”

Thường An lúc này cũng giật mình tỉnh dậy, khóc om sòm trong chiếc xe, tiếng khóc của Thường An vang lên chói tai trong không gian chật hẹp.

Trần Tinh Gia cau mày, ông ta nhanh chóng đưa tay vỗ về đứa nhỏ nhưng ánh mắt lại nhìn vào khung cảnh phía trước qua lớp kính chắn gió.

“Rốt cuộc là ai đã làm điều này, lúc trước chúng ta đi đâu thấy thứ này.”

Trần Tử Bình ngồi sau cùng nhìn về phía trước, hắn lẩm bẩm, rồi hắn bước xuống xe, tay đặt súng ngang hông, nhìn xung quanh hai bên.

Một lúc lâu, không thấy ai xuất hiện xung quanh, hắn quay lại nói về cửa sổ phía Trần Tinh Gia.

“Thưa ngài, tôi không thấy ai ở xung quanh cả.”

Trần Tinh Gia cau mày sâu lại, ông ta nhìn đống thép gai được chắn giữa đường, chân mày không hề giãn ra. Kinh nghiệm của ông ta mách bảo rằng có điều gì đó không ổn.

“Đừng chủ quan.”

“Ở cái vùng đồng bằng trống trải này, không có ai rảnh rỗi đi giăng dây thép gai chỉ để chơi đùa đâu.”

“Bọn chúng phải có mục đích gì đó.”

Thường Sinh ngồi trong xe nhắm mắt lại, hắn cảm nhận xung quanh, ngoài vài luồng huyết khí xung quanh hắn, thì hắn cảm nhận được hơn hai ba trăm mét ở sau một tảng đá lớn trước mặt có vài luồng khí huyết ở nơi đó.

Hắn mở mắt ra, nhìn Trần Tinh Gia rồi khẽ nói.

“Trước mặt chúng ta có người.”

Tất cả mọi người trong xe lẫn Trần Tử Bình bên ngoài khẽ xoay người lại nhìn hắn.

“Có sao? sao tôi không thấy ai xung quanh hết vậy.”

Trần Tử Bình nhìn qua lại xung quanh vùng đồng bằng này, hắn chỉ thấy có vài tản lớn, nhỏ xung quanh khu này.

“Ở phía sau tảng đá lớn trước mặt, có một nhóm người.”

Thường Sinh giọng hắn bình tĩnh tiếp lời hắn, ánh mắt tím đen nhìn vào tảng đá to trước mắt tất cả mọi người ở phía trước, sau đồng thép gai chằng chịt ở phía trước.

Trần Tinh Gia ông ta nhìn Thường Sinh lâu một chút, rồi mới quay đầu lại nhìn về hướng tản đá mà Thường Sinh nói.

“Thế thì chúng ta cần giải quyết bọn chúng.”

Ông ta không đặt ra câu hỏi, hay nghi ngờ những điều mà Thường Sinh nói.

“Vào vị trí, chuẩn bị chiến đấu.”

Giọng ông ta vang lên, làm cho hai người thẳng lưng không đặt câu hỏi nữa, bắt đầu hai người đi ra phía ngoài, đi ra đằng sau xe, lấy súng trường từ cốp xe.

Thường Sinh hắn cũng mở cửa bước ra ngoài.

“Ngươi cẩn thận chút…” Lâm Thanh Mộc nhìn hắn, ánh mắt nhìn hắn một chút lên tiếng nhắc nhở.

“Ừ.”

Sau tiếng đó hắn đóng cửa lại, gió thổi mạnh quất vào khuôn mặt hắn, mái tóc vốn rối bời, gió xung quanh làm tóc hắn dựng lên lay theo gió.

Hắn chẳng cần rút kiếm, găng tay hắc tinh luôn được hắn đeo ở trên tay, hắn bước đi dần phía trước.

Hai người phía sau cũng cầm súng trường, đi tới sau lưng hắn, không cần mệnh lệnh hai người đi theo hắn, bởi vì hai người họ biết người trẻ tuổi trước mặt này, có thể rất mạnh.

Cái luồng áp lực của lúc trong khu rừng lúc đó hắn tạo ra cho ba người, đủ để họ biết người trước mắt không thể nào là kẻ đơn giản, trong khi đó hắn rất có thể là người mà trong tin đồn quét sạch cái tập đoàn nghiên cứu mà những ngày trước bọn họ điều tra.

Thường Sinh đứng trước hàng rào thép cuốn tròn chằn chịt, luồng chân khí đen kịt trong cơ thể hắn được điều động vị trí bàn tay.

Hắn chỉ dùng tay mà dần tách rào chắn cuốn tròn, đầy thép gai kia, siết chúng dùng lực kéo ra hai bên, những tiếng kim loại phát ra tiếng chói tai, rồi đột ngột vụn vỡ thành từng đoạn nhỏ dưới sự tác động của sức ép kinh hoàng từ bàn tay hắn.

Hai người đằng sau hắn, nhìn vào người trước mặt, người trước mặt họ chắc chắn không phải là người thường, có thể là dị năng giả cấp cao, hoặc là một cao thủ Siêu Phàm, chỉ có thể là một trong hai loại đó.

Thường Sinh bẻ gãy thanh rào chắn thép gai, rồi bước qua, hắn vận chuyển thân pháp di chuyển với tốc độ chóng mặt lướt đi về phía trước, thân ảnh hắn mờ đi, rồi chia ra năm sau bóng đen tàn ảnh để lại những nơi hắn lướt qua.

Hắn không muốn lãng phí thời gian dây dưa với đám có ý đồ trước mặt, vì bọn chúng mà Lâm Thanh Mộc và Thường An tỉnh dậy, và chúng làm Thường An giật mình khóc, khiến hắn nổi nóng với đám người có ý đồ trước mặt.

Hai người đằng sau định đi theo sau hắn, bỗng chỉ nhìn hắn dần biến mất rồi lại xuất hiện nơi khác từ xa, làm bọn họ ngạc nhiên không biết phải làm gì.

Trần Tinh Gia ở trong xe, ông ta cũng thấy được cảnh đó, khiến ông ta càng nhìn bóng lưng biến mất dần của Thường Sinh một lúc lâu, không biết ông ta đang suy nghĩ điều gì.

Đằng sau gốc đá to, một chiếc xe đang đậu đằng sau đó, có một tên đang lấy ống nhòm nhìn về phía nhóm người Thường Sinh.

“Sao rồi?”

Tên cầm ống nhóm hắn thấy cảnh Thường Sinh tay không bẻ đống thép gai đó một cách dễ dàng, giọng hắn run run.

“Trong nhóm người kia, có một tên không phải là người thường.”

“Hừ, thì sao chứ hắn chỉ có một người, sao có thể đấu lại ba chúng ta.”

Một tên tóc đen dài, đang nằm trên nóc xe ngạo mạn trả lời, một tên da ngăm đen ngồi trên đầu xe hút thuốc, người hắn đầy hình xăm, trên miệng hắn mỉm cười.

“Chúng ta có nên ra chơi đùa hắn trước không nhỉ?”

Hắn vừa dứt lời, búng tàn thuốc, một ngọn lửa toé lên từ đầu ngón tay hắn rồi tắt đi.

“Tên nhóc đó đang lao về phía chúng ta kìa!” Tên cầm ống nhòm nhìn về phía Thường Sinh những tàn ảnh hắn để lại di chuyển với tốc độ chóng mặt lao về phía bọn hắn.

Lời của hắn vừa xong vài giây, thì một luồng áp suất cực đại đột ngột ập chiếc xe, khiến khung sắt của nó phát ra tiếng kêu ghê người.

Rầm—!

Một bàn tay mang găng tay đen kịt xuyên qua nóc xe, ngay bên cạnh tên tóc dài kia đang nằm trên xe, Thường Sinh xuất hiện từ hư vô, khiến cho ba tên chết lặng giật mình mà nhìn hắn, một tên không biết từ đâu ra xuất hiện trước mặt bọn hắn, khiến cho bọn chúng không kịp phản ứng.

Một giây sau, tên tóc dài mới phản ứng, đột ngột vung tay đâm xuyên qua hốc mắt của Thường Sinh, nhưng mà Thường Sinh đã phản ứng khi bàn tay tên kia động thủ nhắm vào hắn.

Thường Sinh né nhẹ sang bên trái, tay trái của Thường Sinh đấm mạnh xuống mặt tên tóc dài trước mặt, nhưng chưa kịp để hắn chạm vào mặt tên kia, thì một luồng nóng bỏng ở phía sau hắn ập tới, khiến hắn phản ứng nhảy ra khỏi nóc xe.

Tên da đen xăm trổ đã dùng dị năng của hắn, bàn tay hắn bốc lên ánh lửa to, mặt hắn lúc này nghiêm trọng nhìn Thường Sinh.

Tên tóc dài trên nóc xe lúc này mới nhảy ra tiếp đất, vội vàng đứng ngang với tên da đen kia. Hắn vuốt mồ hôi lạnh trên trán, ánh mắt không còn vẻ ngạo mạn như lúc nằm hưởng thụ nữa mà thay vào đó là sự kiêng dè tột độ.

“Tốc độ nhanh đấy nhóc con…” Tên da đen kia cười khẽ, ngọn lửa trong tay hắn bùng lên càng lớn hơn, dữ dội hơn lan rộng ra cả cánh tay, khiến không khí xung quanh bắt đầu vặn vẹo vì nhiệt độ cao.

Tên cầm ống nhòm lúc nãy cũng nhảy xuống mặt đất, hai tay hắn hoá thành cánh tay khổng lồ dị dạng, cơ bắp khắp tay hắn phồng lên khủng bố nhìn Thường Sinh.

Tên tóc dài kia, hay tay hắn lúc này cũng cứng lại, nhọn hoắc như những thanh kiếm, móng tay hắn dài ra, sắc nhọn như lưỡi kiếm.

Ba người nhìn nhau một cái, rồi lập tức tản ra, bao vây Thường Sinh một vòng tam giác.

Thường Sinh đứng im một chỗ nhìn vào ba tên trước mặt, hắn cũng dần mất kiên nhẫn, hắn phải kết thúc nhanh đám người này.

Chân khí trong người hắn được vận chuyển nhiều hơn trong người, một luồng khí đen nhỏ bốc lên nhè nhè từ các lỗ chân lông hắn toả ra.

“Giết hắn.”

Cả ba người bắt đầu động, cả ba đều áp sát thẳng về phía Thường Sinh với tốc độ tối đa mà bọn chúng có được.

Tên da đen tiên phong, hai bàn tay rực lửa cháy lên dữ tợn cuồn cuộn nhắm thẳng vào ngực của Thường Sinh.

Tên tay khổng lồ vòng sang bên trái, cú đấm chứa đựng sức mạnh ngàn cân đấm thẳng về phía đầu của Thường Sinh.

Còn tên còn lại, ánh mắt hắn hiểm độc, hai bàn tay nhọn hoắc luồng ở phía sau nhắm thẳng sau lưng của Thường Sinh.

Thế nhưng Thường Sinh vẫn đứng bất động ở đó, khi mà cả ba đòn tấn công chỉ cách Thường Sinh vài gang tay, luồng khí đen từ các lỗ chân lông hắn bỗng bùng phát ra, bành trướng ra xung quanh như một quả bom nổ.

Uỳnh—!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, không phải tiếng va chạm của xác thịt mà là tiếng áp suất không khí bị nén đến mức cực hạn.

Tên cầm đầu hai cánh tay bốc cháy dữ dội khi mà tiếp xúc với luồng khí đen ngòm kia, ngọn lửa của hắn bị nuốt chửng ngay tức khắc, chân khí kịch độc chết người tiếp xúc vào bàn tay, điều đó làm hắn đau đớn, khi lớp da tay hắn tiếp xúc với luồng khí đen ngòm kia, bàn tay bị mục rửa với tốc độ chóng mặt, làm hắn theo phản xa giật mình trở lại, ngã nhào xuống mặt đất.

Hắn ôm chặt lấy hai cánh tay đang bốc khói đen, rít lên những tiếng gào thét thảm thiết.

Cùng lúc đó hai tên còn lại cũng chẳng khá hơn là bao nhiêu.

Cú đấm ngàn cân của tên kia đập thẳng vào luồng khí đen chết người kia bỗng hắn đụng phải bức tường gì đó đen ngòm ở bên trong màn khói đen, điều đó làm ban tay hắn như thể đập vào một bức tường thép vậy, lực phản chấn khủng khiếp làm cho bàn tay hắn gãy thành nhiều khúc, hắn văng ngược ra sau đụng phải chiếc xe làm hắn bất tỉnh.

Tên tóc dài còn lại hắn đâm sâu vào trong luồng khí đen ấy, hắn cũng gặp trường hợp tương tự với tên tay khổng lồ xanh kia, móng vuốt sắc bén của hắn như đang đối chọi với một tấm thép dày cộm không thể xuyên qua, lực phản chấn làm móng tay hắn vỡ vụn, làm hắn thét lên đau đớn, nhảy xa ra ngoài, gục xuống đất thở hổn hển.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi ba người bọn chúng đã hoàn toàn trúng độc của Thường Sinh, có kẻ không thể chiến đấu được nữa, có kẻ đang nằm gục không biết sống chết.

Một lúc sau màn khói đen ngòm kia bị thế lực nào đó kéo ngược về trong người Thường Sinh, lúc này quanh người Thường Sinh có một vòng máu đỏ rực mỏng bao quanh xung quanh, cũng được hắn từ từ thu hồi lại.

Ánh mắt hắn tím đen sâu thẳm như mặt hồ, nhìn ba tên trước mặt, những tên này có lẽ là dị năng giả khá mạnh nhưng bọn chúng lại đen đủi làm sao lại gặp Thường Sinh.

Thường Sinh chậm rãi đi tới tên tóc dài trước, hắn từng bước đi tới, làm cho tên tóc dài sợ hãi lùi lại, nhưng vẫn không tránh được.

Thường Sinh hắn cuối người xuống bóp chặt cổ họng của hắn, làm sắc mặt hắn tái mét.

“Tha… tha mạng…”

Hắn rên rỉ ánh mắt cầu xin, nhìn Thường Sinh.

Thường Sinh không chớp mắt nhìn hắn, không để tâm lời hắn nói, như thể hắn chỉ là một con vật đang hấp hối sắp chết mà thôi, hắn siết nhẹ lòng bàn tay, khiến tên tóc dài kia co giật một cái rồi không còn động đậy nữa.

Hắn thả tên kia xuống lại bước tới tên da đen xâm trổ kia đang gào thét đau đớn, lăn lộn xung quanh nhìn bàn tay nhiễm cực độc của Thường Sinh.

Ánh mắt của hắn không hề có sự thương hại nào, đối với hắn bọn chúng là những tên có ý đồ bẩn thỉu, có thể là cướp có thể bọn chúng đã giết không biết bao nhiêu người đã đi qua đoạn đường này.

Thường Sinh đứng trước mặt tên da đen đang quằng quại đau đớn kia, hai tay tên kia bị mục rữa do trúng kịch độc của Thường Sinh, giờ cánh tay của hắn bốc lên mùi hôi thối và cháy xém. Thấy bóng người Thường Sinh che hắn lại, hắn ngước nhìn lên nhìn ánh mắt tím đen sâu thẳm của tên đứng trước mặt.

“Ngươi… ngươi là ác quỷ!!!” hắn gào thét điên loạn nhìn vào Thường Sinh.

Thường Sinh không phản ứng lại với những lời hắn nói, ma quỷ sao? hắn đã nghe từ này quá nhiều rồi, đối với hắn ma quỷ cũng được, hắn chẳng thèm bận tâm với lời người khác nói về hắn như nào.

Hắn chậm rãi nâng đôi bàn tay đen ngòm kia mang theo một chút chân khí kịch độc chết người áp thẳng vào đầu tên kia, làm hắn la hét càng dữ dội, một lúc sau không còn tiếng hét nào nữa.

Hắn liếc nhìn tên đã bất tỉnh còn lại, hắn cũng chẳng nhiều lời làm điều tương tự như hai tên lúc nãy, xong xuôi mọi việc hắn đi quay trở về, lúc này hắn thấy hai người kia đang chạy về phía hắn, bọn họ chưa thấy được cảnh tượng này chỉ thấy thấp thó ở đằng sau tảng đá có gì đó thôi.

“Xong rồi, đi tiếp thôi.”

Hắn không để ý hai người phản ứng, đi qua bọn họ hướng về chiếc xe jeep màu đen.

Hai người kia đứng yên một lúc, luồng khí lạnh khi Thường Sinh lướt qua bọn họ làm hai người không tự chủ mà nổi da gà, hai người không nói gì, nhìn nhau rồi đi sau phía sau Thường Sinh.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

he-thong-troi-sinh-phan-cot-sang-tao-ma-cong-qua-quy-suc.jpg
Hệ Thống Trời Sinh Phản Cốt, Sáng Tạo Ma Công Quá Quỷ Súc
Tháng 1 23, 2025
ta-hop-phap-tu-tien-dua-vao-cai-gi-goi-ta-ma-dau
Ta Hợp Pháp Tu Tiên, Dựa Vào Cái Gì Gọi Ta Ma Đầu?
Tháng 12 25, 2025
chi-muon-nam-ngua-mo-ca-de-tu-lai-thanh-tien-de
Chỉ Muốn Nằm Ngửa Mò Cá, Đệ Tử Lại Thành Tiên Đế
Tháng 10 17, 2025
toan-tong-mon-gia-vo-mat-tich-ta-tu-thanh-vo-thuong-than-thong.jpg
Toàn Tông Môn Giả Vờ Mất Tích, Ta Tu Thành Vô Thượng Thần Thông
Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP