Chương 101: Trần Tinh Gia
Đêm đó trôi qua rất yên.
Không ai nhắc lại chuyện ban chiều.
Thường Sinh vẫn nhóm lửa như thường lệ, kiểm tra bẫy, đi một vòng quanh khu rừng quen thuộc. Nhưng bước chân hắn chậm hơn trước, ánh mắt thường dừng lại rất lâu ở những thứ trước giờ hắn chưa từng để ý: vết rêu trên đá, hướng gió, khoảng cách từ chỗ ở tới suối.
Lâm Thanh Mộc ngồi bên ánh lửa, ru Thường An ngủ. Thằng bé ngủ ngoan, hơi thở đều, bàn tay nhỏ nắm lấy vạt áo nàng.
Ngày thứ nhất.
Họ vẫn sinh hoạt như cũ.
Đi hái củ, kiểm tra bẫy, hong khô thức ăn.
Nhưng cả hai đều biết đó có thể là như cũ lần cuối.
Lâm Thanh Mộc lặng lẽ sắp xếp đồ đạc. Không nhiều. Vài bộ quần áo cũ, con dao nhỏ, ít thuốc thảo dược nàng tích trữ được. Nàng không hỏi, Thường Sinh cũng không nói. Chỉ khi nàng gấp xong, hắn mới lặng lẽ đặt thanh kiếm đã quấn vải gọn lại hơn, buộc chắc sau lưng.
Ngày thứ hai.
Thường An hơi quấy khóc lúc rạng sáng.
Không sốt. Không bệnh, chỉ là khó chịu rất nhẹ.
Nhưng Lâm Thanh Mộc mất ngủ cả buổi sáng.
Thường Sinh không nói gì, chỉ bế đứa bé lâu hơn bình thường. Hắn đứng cạnh suối, để nước lạnh chảy qua tay, ánh mắt trầm hẳn xuống.
Buổi chiều, hắn chủ động nói trước.
“Nếu đi, chúng ta đi ngay ngày mai.”
Lâm Thanh Mộc không hỏi vì sao. Nàng chỉ gật đầu.
Ngày thứ ba.
Trời nhiều mây.
Họ dậy rất sớm. Dập lửa, xóa dấu chân quanh nơi ở, kiểm tra lại một lần cuối. Căn nhà gỗ vẫn đứng đó, im lặng, như thể chưa từng có người sinh sống.
Trước khi rời đi, Lâm Thanh Mộc quay đầu nhìn lại một lần, ánh mắt lưu luyến, những ký ức tươi đẹp nàng, Thường Sinh và cả Thường An đều nằm ở nơi đây.
Thường Sinh đứng cạnh nàng, không thúc giục.
“Khi nào hối hận.” hắn nói rất khẽ.
“Ta sẽ quay lại cùng ngươi.”
Nàng lắc đầu.
Họ rời khu rừng, men theo con suối cũ, hướng về Thành Phố Sắt.
Con đường rời khỏi khu rừng chết chóc dài hơn lúc đi vào.
Không phải vì khoảng cách, mà vì mỗi bước đều mang theo thứ gì đó bị bỏ lại phía sau.
Buổi trưa hôm đó, họ nhìn rìa ngoài của Thành Phố Sắt.
Những tháp kim loại rỉ sét dựng lên như xương sống của một con quái vật bằng thép khổng lồ. Khói mỏng bay mù mịt, tiếng máy móc vọng xa, không ồn ào nhưng không bao giờ dừng.
Bọn hắn bắt đầu đi theo dòng người, qua cổng canh gác phía bắc, khi Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc xếp hàng để đi vào lúc đó, có một tên đang buồn ngủ ở trong phòng kính nhìn dòng người nộp vật liệu để đi vào, thì hắn nhìn thấy Thường Sinh.
Thường Sinh hắn vẫn mặc như cũ, Thanh Phong Bì Giáp vẫn khoác bên ngoài gai góc màu đen xanh, Trạch Huyết Kiếm được hắn quấn vải để vị trí ngang hông quen thuộc.
Tên kia thấy hắn lập tức liền tỉnh cả ngủ, bởi hắn nhận ra người trước mặt này, mắt phải có một vết sẹo, sau hông đeo một thanh kiếm quấn băng, một năm trước hắn đã từng gặp người này một lần và chưa bao giờ quên khoảng khắc lúc đó.
Hắn lập tức đứng dậy vội vàng đi ra ngoài, lúc này Thường Sinh đang nộp phí qua cửa, tên thu phí là một tên mập mạp ánh nhìn liếc qua Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc phía sau đang bế Thường An ở trong lòng.
“Đồ thì đủ rồi, nhưng…”
Thường Sinh khẽ nheo mắt lại, lời nói của tên trước mặt này làm hắn bỗng nhớ lại chuyện không tốt.
“Cho họ qua!”
Tên canh gác kia đi ra ngoài, vội vàng nói với tên mập, làm tên mập khó hiểu, hắn định nói gì đó thì bị ánh mắt tên canh gác giận giữ nhìn hắn, giật mình tên mập vội mở cổng cho hai người đi qua.
Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc đi qua cổng, trước khi đi qua, hắn nhìn tên canh gác một chút rời dời mắt đi, rồi tiến về phía trước, không quay đầu lại.
Khi hai bóng người họ đi xa, thì tên canh gác kia mới thở phào nhẹ nhõm.
Tên mập kia hiếu kỳ, lập tức nói nhỏ.
“Anh à, bọn họ là ai hả?”
Tên canh gác kia lập tức quay người nhìn hắn, ánh mắt thương hại.
“Ta vừa cứu ngươi một mạng đó tên mập này!”
“…….” Tên béo ngơ ngác không hiểu nhìn hắn.
“Là ông lớn gì hả? Sao ta không thấy có điểm gì đặc biệt.”
“Một năm trước…”
“Hả?”
“Một năm trước… cũng ở cổng phía bắc này.”
“Hôm đó có hai người vào thành. Một nam, một nữ.”
“Nam nhân kia… cũng mang kiếm quấn băng như vậy. Mắt phải có sẹo.”
“Lúc đó ta đứng ở phía sau trạm kiểm soát, chỉ phụ trách ghi sổ, không trực tiếp thu phí.”
Hắn cười khổ một tiếng.
“Có một tên ngu, muốn giở trò với nữ nhân đi cùng hắn.”
Tên mập giật mình.
“Liền bị hắn chặt tay một tay, trúng độc mà chết ngay sau đó.”
Tên mập nghe vậy, sống lưng hắn lạnh ngắt, mồ hôi trên trán hắn chảy ra như mưa, hắn vừa mới có ý định ngu ngốc làm gì với nữ nhân bên cạnh hắn.
“Chắc lần sau ta không dám ngó nhìn nữ nhân nữa.”
Tên canh gác không đáp lời trêu chọc đó. Hắn chỉ liếc nhìn tên mập một cái, ánh mắt lạnh nhạt.
“Nhớ được vậy là tốt.”
Tên mập cười gượng, đưa tay lau mồ hôi, không dám nói thêm câu nào nữa.
—
Bên này Thường Sinh cùng Lâm Thanh Mộc đã đứng trước cổng chính của Thành Phố Sắt, mùi dầu máy, mùi mồ hôi người ập tới khi mà hai người họ bắt đầu đi vào cổng chính.
“Mới đó mà đã một năm rồi.” Lâm Thanh Mộc ngước nhìn xung quanh cảm thán.
“Đi thôi.”
Thường Sinh đi bên cạnh cầm bàn tay hắn dắt nàng đi qua những dòng người, hai người họ dựa vào địa chỉ của trên tờ giấy mà người kia đưa, hắn hỏi xung quanh biết được nơi nào, rồi dừng lại một căn nhà gỗ to cũ, có vẻ là một căn nhà trọ to, hắn đẩy cánh cửa gỗ bước vào, bên trong là một đại sảnh thấp, trần gỗ sậm màu vì khói dầu tích tụ nhiều năm.
Mùi rựu nhạt pha lẫn mùi kim loại rỉ và mồ hôi người lơ lửng trên
không khí.
Hắn vừa bước vào đã thấy một bàn, ba người đang ngồi trên một bàn, như thể họ đang chờ đợi bọn hắn vậy.
Người đàn ông trung niên đang nhấp ly trà, bỗng nhiên nhìn thấy bọn hắn mặt vui mừng bỏ ly trà nhỏ xuống.
Ông ta đứng dậy, bước tới trước mặt hai người, không bước nhanh, cũng không tỏ ra vội vàng. Chỉ là một động tác rất tự nhiên, như thể đã chờ khoảng khắc này xảy ra.
“Cuối cùng các ngươi cũng tới.” Giọng ông ta không to, không nhỏ chỉ vừa đủ.
Thường Sinh không đáp lại hắn.
Lâm Thanh Mộc chỉ khẽ gật đầu như đáp lại hắn.
“Ngồi đi, chúng ta ăn xong bữa này sẽ xuất phát.”
Hai người lần lượt đi tới ghế ngồi đối diện hai người thanh niên trước mặt, người đàn ông trung niên kia ngồi ở giữa đầu bàn.
“Khụ… khụ…”
“Đầu tiên ta giới thiệu một chút.” Ông ta khàn giọng nói với Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc.
“Ta tên là Trần Tinh Gia.”
“Hai người kia lần lượt là Trần Tử Bình và Trần Huy Thông.”
Tên Trần Tử Bình kia hắn là một tên gầy cao, mặt thon dài đeo kính. Còn tên còn lại một tên cao vừa phải, hắn có nốt rùi ngay mép phải dưới miệng.
Hai người nghe đội trưởng giới thiệu, cả hai nhìn về Thường Sinh cùng Lâm Thanh Mộc gật đầu.
Lâm Thanh Mộc nàng cũng gật đầu chào.
Thường Sinh nhìn hai người trước mặt.
“Chào.”
Trần Tinh Gia mỉm cười gật đầu nhìn cảnh đó, mới gọi chủ quán gọi đồ ăn lên.
Sau khi gọi món xong ông ta mới nhìn qua Thường An trong ngực của Lâm Thanh Mộc, ông ta mỉm cười nhìn Lâm Thanh Mộc.
“Ta cũng không ngờ, con bé lúc nhỏ ta bế giờ lại có con rồi.”
“Đứa bé, là trai hay gái?”
Lâm Thanh Mộc nhìn ông ta, cười nhẹ nói.
“Là trai.”
“Tốt!”
Trần Tinh Gia khuôn mặt ông ta, ý cười càng nồng đậm, rất hài lòng nhìn Thường An, rồi nhìn sang Thường Sinh đang ngồi lạnh mặt, đang nhấp ly trà trước mặt.
Một lúc sau đồ ăn được bưng lên, một đĩa thịt heo luộc mỏng không nhiều, một đĩa rau, và cuối cùng là một tô cháo loãng.
Một bữa ăn nhìn có vẻ đơn sơ, nhưng trong thời tận thế lúc này đã là món đồ ăn xa xỉ.
“Ăn đi, ăn đi đừng ngại.”
Trần Tinh Gia ông ta động đũa trước, gắp một miếng thịt heo mỏng gắp đưa vào trong chén của Lâm Thanh Mộc, ông ta nhìn nàng như con cháu mà ông ta lâu rồi chưa gặp.
Lâm Thanh Mộc nàng cũng không từ chối, chỉ gật đầu cảm ơn ông ta.
Thường Sinh cũng gắp một miếng rau gắp vào chén của nàng.
“Ăn đi.”
“Ừm, cảm ơn ngươi.”
Trần Tinh Gia ngồi cạnh bên thấy cảnh đó, nét cười trên mặt ông ta càng nồng đậm, nhìn hai vợ chồng trẻ.
Khi bọn họ ăn xong, Trần Tinh Gia ông ta nhìn người bên cạnh, Trần Tử Bình hiểu ý, đứng dậy đi tới quầy trả tiền, một xấp giấy nhẹ vật tư đưa cho ông chủ quán.
“Được rồi, xe chúng ta ở bên ngoài đi thôi.”
Ông ta dẫn đầu nói với bốn người đằng sau, rồi đi ra ngoài, một xe jeep chuẩn quân đội màu đen sáng bóng đậu ở ngoài phòng trọ bên cạnh.
Trần Huy Thông lập tức đi lên phía trước mở cửa cho Lâm Thanh Mộc và Trần Tinh Gia.
“Cảm ơn.” Lâm Thanh Mộc bế Thường An nhìn Trần Huy Thông, rồi đi vào trước, rồi Thường Sinh chòm ngươi vào xe theo sau.
Khi tất cả đã đều lên xe hết, động cơ xe khởi động, chiếc xe run lên bần bật gầm rú lên, bánh xe to bắt đầu lăn bánh, hướng thẳng về phía cổng ngoài Thành Phố Sắt.
Bên trong xe, không khí có chút trầm lắng, Trầm Tinh Gia ông ta ngồi phía trước ngồi ghế cạnh tài xế, thỉnh thoảng ông ta nhìn vào gương chiếu hậu nhìn hai người trẻ tuổi ở phía sau.
Lâm Thanh Mộc nhẹ nhàng vỗ nhẹ Thường An, làm cho đứa bé ngủ không giật mình.
Thường Sinh ngồi bên cạnh, theo dõi Thường An từng chút một, hắn sợ thằng bé không thích ứng được ở trong xe, bởi khi ở bên ngoài với trong xe rất khác nhau.
Không phụ sự lo lắng của Thường Sinh, khi mà xe bắt đầu quẹo sang trái, chuyển bánh đi qua hướng khác, Thường An trong lòng của Lâm Thanh Mộc bỗng nhiên tỉnh dậy.
Bỗng nhiên thằng bé, rơm rớm nước mắt khóc to, vang lên trong không gian xe.
“Oa…oa…”
Tiếng khóc của Thường An xé tan bầu không khí trầm lắng trong xe, Trần Tinh Gia ở phía trước ông ta quay đầu lại nhìn Thường An trong lòng của Lâm Thanh Mộc.
Ông ta liếc nhìn Trần Huy Thông một chút.
Trần Huy Thông lập tức cảm giác được một ánh nhìn bên cạnh nhìn chằm chằm hắn, làm hắn đổ mồ hôi hột.
“Đi chậm lại.”
“Vâng.”
Tiếng khóc của đứa nhỏ như xoáy vào màng nhĩ trong không gian chật hẹp của chiếc xe Jeep. Trần Tử Bình nghe lệnh, lập tức rà thắng, tốc độ xe chậm lại rõ rệt, tiếng động cơ cũng chuyển sang âm thanh trầm đục, bớt gầm rú hơn để tránh làm Thường An hoảng sợ thêm.
Lâm Thanh Mộc hơi cuống, nàng vội vàng ôm chặt lấy con, một tay vỗ nhè nhẹ vào lưng Thường An, giọng run run: “Ngoan, mẹ đây… không sao đâu, mẹ đây mà…”
Trần Tinh Gia ngồi phía trước, ánh mắt ông ta nhìn Thường An không có vẻ gì là khó chịu, ngược lại còn mang theo một chút lo lắng.
Ông ta thấy Lâm Thanh Mộc bế Thường An không đúng cách ông ta liếc nàng, ông ta cũng thông cảm cho con bé, ông ta vội vàng nói với Lâm Thanh Mộc.
“Con đang bế làm cho thằng bé khó chịu đấy.”
Lâm Thanh Mộc đang dỗ Thường An bỗng nhìn ông ta, xấu hổ một chút, quả thực đây là lần đầu tiên nàng làm mẹ, không có kinh nghiệm nhiều hay được chỉ dạy.
“Đưa thằng bé cho ta.”
Giọng ông ta không gắt gỏng, nhẹ nhàng.
Thường Sinh ngồi bên cạnh, hắn nhìn ông ta một chút cũng không lên tiếng ngăn cản, ánh mắt tím đen sâu thẫm nhìn ông ta sâu hơn đôi chút.
Lâm Thanh Mộc hơi ngập ngừng, nàng nhìn Thường Sinh như để hỏi ý kiến. Thấy hắn không phản đối, nàng mới cẩn thận đưa Thường An sang phía ghế trước.
Trần Tinh Gia đón lấy đứa bé bằng đôi bàn tay to lớn, đầy những vết chai sần, Ông ta xoay nhẹ người, đặt Thường An nằm nghiêng trên cánh tay mình, một tay đỡ lấy gáy, tay kia vỗ nhè nhẹ vào mông đứa nhỏ theo một nhịp điệu đều đặn.
“Thằng bé bị áp suất thay đổi khi xe tăng tốc nên bị ù tai.” Trần Tinh Gia giải thích, giọng trầm thấp và ấm áp một cách lạ thường.
“Đừng bế ép sát ngực quá, nó sẽ thấy khó thở.”
Ông ta khẽ lắc lư người theo nhịp xe, miệng lầm bầm một giai điệu cổ xưa nào đó mà có lẽ chỉ những người thuộc thế hệ cũ mới biết.
Thường An đang gào khóc bỗng nấc lên vài tiếng, đôi mắt đẫm nước nhìn chằm chằm khuôn mặt khắc khổ trước mặt. Chỉ vài phút sau, tiếng khóc nhỏ dần rồi im bặt, đứa nhỏ bắt đầu thiu thiu ngủ lại dưới nhịp vỗ đều đặn của Trần Tinh Gia.
Lâm Thanh Mộc thở phào một hơi, ánh mắt cảm kích nhìn ông ta: “Cảm ơn chú,… con thực sự chưa quen lắm.”
Trần Tinh Gia mỉm cười, ánh mắt ông lộ vẻ hoài niệm.
“Không sao, ta cũng có vài đứa con… nên ta biết rõ cách chăm sóc trẻ con như nào.”
Chiếc xe jeep đen lúc này đi ra cảnh cổng chính của Thành Phố Sắt chạy băng băng qua hướng bắc xa xôi.
Thường Sinh ngồi bên cạnh Lâm Thanh Mộc, từ đầu tới cuối hắn không nói gì, chỉ nhìn ông ta thêm đôi chút, có vẻ ngoài hắn và Lâm Thanh Mộc ra thì có lẽ còn có người thực sự quan tâm đến thằng bé.