Chương 100: Vì Thường An
“Các ngươi là ai?”
Giọng nói vang lên giữa chốn rừng thiên nước độc này, rất nhẹ nhưng đủ để làm ba người giật mình, mà quay lại đằng sau, bọn họ thấy một thanh niên tuổi chừng đôi mươi, tóc đen rối bời, bên mắt phải có một vết sẹo dọc xuống, áo trắng, đặc điểm là ở sau lưng hắn mang theo một thanh gì đó được quấn băng vải màu trắng đeo ngang hông sau lưng.
Ba người nhìn thấy đối phương, cũng lập tức phòng bị cầm súng móc ra ở sau lưng thủ thế, nếu có biến họ sẽ tiêu diệt đối phương ngay lập tức.
Người đàn ông trung niên cầm đầu, liếc nhìn tên thanh niên trước mặt, bỗng nhiên hắn chợt nhận ra, người trước mặt là ai, hắn liếc nhìn hai người còn lại, lập tức hai người hiểu ý, nhưng cũng không hề thả lỏng cảnh giác.
Ông ta bước lên phía trước một bước, hai tay giơ lên thủ thế đầu hàng.
“Chúng tôi không có ý gì xấu ở đây.”
“Chúng tôi chỉ chỉ muốn tìm một người.”
Người đàn ông trung niên dừng lại một chút, lựa chọn từ ngữ rất cẩn thận.
“Lâm Thanh Mộc.”
Không khí xung quanh bỗng lặng lại đôi chút.
Thường Sinh không biểu cảm gì trên khuôn mặt.
Người đàn ông trung niên không quay đầu, nhưng giọng thấp một chút nói với hai người đằng sau: “Cất súng.”
Hai người đằng sau hắn do dự một chút, rồi chậm rãi thả lỏng cán súng xuống.
Thường Sinh đứng đối diện không nhúc nhích.
Hắn nhìn người đàn ông trung niên một lúc, rồi ánh mắt lướt qua hai người phía sau, cuối cùng mới quay lại.
“Các ngươi tìm nàng, để làm gì?” hắn nói, giọng đều, không cao không thấp.
Người đàn ông trung niên giữ nguyên tư thế hai tay giơ lên, không tiến thêm, cũng không lùi.
“Có người muốn đưa nàng trở về.”
Thường Sinh khẽ nheo mắt lại.
“Các ngươi có mối quan hệ gì?”
Người đàn ông trung niên kia không vội trả lời, hắn hạ thấp hai tay lại một chút, cho thấy mình không có ý tấn công hắn, rồi mới nói: “Không phải quan hệ cá nhân.”
“Là gia đình.” Người đàn ông trung niên kia nói ngắn gọn.
“Phía gia đình của nàng.”
Thường Sinh ánh mắt đột nhiên thay đổi, không nhìn vào đối phương là con mồi như bình thường, chỉ hỏi tiếp, giọng rất đều không lớn, không nhỏ.
“Ai?”
“Cha nàng.”
Hai người phía sau lưng hắn khẽ căng người, nhưng không nói gì.
Thường Sinh im lặng vài giây. Không có biểu cảm gì, cũng không bất ngờ rõ rệt, chỉ là ánh mắt hắn tối đi một chút.
Một lúc sau hắn mới nhìn thẳng tên cầm đầu kia.
“Đi theo ta.”
Hắn xoay người đi trước dẫn đường, ba người kia cũng không ngờ đối phương lại dễ dàng dẫn bọn họ tới gặp Lâm Thanh Mộc đến vậy.
Thường Sinh biết, đây là chuyện riêng của nàng nên là hắn không muốn can thiệp quá nhiều, nếu mà ai đó cưỡng ép nàng rời đi khỏi hắn thì hắn sẽ không để cho bọn chúng toàn vẹn.
Ba người theo sau hắn, giữ khoảng cách vừa đủ, không ai nói thêm lời nào.
Con đường rừng hẹp dần, ánh sáng xuyên qua tán lá thưa thớt, rơi xuống những mảng loang lổ. Không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng chân của chính mình.
Thường Sinh đi trước, lưng thẳng, bước chân hắn rất đều. Hắn không hề quay đầu lại lần nào, nhưng trong đầu hắn đã sớm rõ ràng, bọn này không nói dối, ít nhất là ở chuyện cha nàng, lúc hắn xác thực lời nói tên kia có thực hay không hắn đều cảm nhận được nhịp tim hắn không hề hoảng loạn.
Mà là kẻ biết mình đang nói sự thật, nhưng vẫn mang theo sự dè chừng.
Thường Sinh không cần quay đầu, cũng biết người đàn ông trung niên kia đang giữ hơi thở ổn định ra sao, hai kẻ phía sau thỉnh thoảng thay đổi trọng tâm thế nào. Bọn họ không có ý tập kích. Ít nhất là bây giờ.
Đi thêm một đoạn nữa, rừng thưa dần.
Tiếng nước chảy nhỏ vang lên từ phía trước.
Thường Sinh dừng lại.
Ba người phía sau cũng lập tức dừng theo, gần như cùng lúc.
Hắn giơ tay, ra hiệu im lặng, rồi nói khẽ:
“Đợi ở đây.”
Người đàn ông trung niên hơi sững lại.
“Không đi tiếp sao?”
“Không cần.”
Thường Sinh trả lời.
“Ta gọi nàng ra.”
Hắn cứ thế bước tiếp, tách khỏi tầm nhìn của bọn họ, rồi mới dùng thân pháp, di chuyển với tốc độ chóng mặt hướng về phía ngôi nhà gỗ, Lâm Thanh Mộc lúc này đang bế Thường An ngồi ở xích đu ở góc cây mà hắn trước đó đà làm cho nàng.
“Thanh Mộc.”
Giọng hắn không lớn, nhưng rất rõ.
Lâm Thanh Mộc khựng lại.
Nàng quay đầu, thấy Thường Sinh đứng dưới tán cây, thần sắc bình thường như mọi khi, nhưng ánh mắt thì trầm hơn một chút.
“Có chuyện gì?” nàng hỏi.
Thường An trong lòng nàng cựa quậy, ngẩng đầu lên nhìn hắn, rồi lại ngoan ngoãn tựa vào ngực nàng.
Thường Sinh tiến lại gần vài bước, dừng ở khoảng cách vừa đủ.
“Có người tới tìm ngươi.”
Lâm Thanh Mộc thoáng sững người lại, từ đó tới giờ nàng đều đi cùng với hắn, cũng lắm là người khác tìm Thường Sinh chứ không hẳn là tìm tới nàng.
“Ai sao?”
“Bọn họ nói cha ngươi tìm ngươi.”
Lâm Thanh Mộc đang định đứng dậy thì khựng lại một chút, có chút không tự nhiên, rồi nhìn Thường An ở trong lòng nàng.
“Đi thôi.”
“Ừ.”
Hắn đi tới chỗ nàng, bế nàng lên cùng với Thường An trong lòng nàng, di chuyển như bóng ma lao thẳng vào cánh rừng ban nãy.
Gió rừng lướt qua tai.
Lâm Thanh Mộc theo bản năng siết tay ôm lấy Thường An, thân thể hơi căng lên, nhưng không nói gì. Nàng đã quen với tốc độ này.
Chỉ trong chục giây, Thường Sinh đã dừng lại, hắn đặt nàng xuống động tác rất nhẹ. Thường An trong lòng nàng lúc này đã ngủ bao giờ không biết.
Ba người đứng cách đó không xa, bỗng thấy một bóng đen di chuyển với tốc độ chóng mặt lao gần tới vị trí họ rồi dừng lại.
Người đàn ông trung niên vừa nhìn thấy Lâm Thanh Mộc, ánh mắt hắn lập tức thay đổi. Hắn tiến lên một bước, rồi dừng lại, giống như đề phòng nàng sợ hắn.
“Thanh Mộc.”
Hắn gọi, giọng có chút khàn.
Chợt hắn nhìn thấy một đứa trẻ được nàng bế, hắn cực kỳ ngạc nhiên mà nhìn nàng rồi lại đảo mắt qua nhìn Thường Sinh.
Lâm Thanh Mộc nhìn hắn một lúc.
“Ta không nhớ là mình quen ông.” nàng nói.
Người đàn ông trung niên cứng người lại, rồi hít sâu một chút.
“Ta là chú của con.”
“Hôm nay ta tới đây để đón con quay về với chúng ta.”
“Chú sao? Trong trí nhớ của tôi chưa gặp ông lần nào sao ông biết được ta mà nhận ra.”
Ông ta bật cười, ánh mắt chút dịu lại mới nói tiếp.
“Tại vì con giống mẹ con, người chị của ta nên là khi nhìn thấy con ta liền nhận ra.”
Lâm Thanh Mộc im lặng một chút, nàng nhìn thẳng vào mắt ông ta, cũng không tỏ ra đề phòng, chỉ là sự xa cách tự nhiên, như thể gặp mặt một người họ hàng nhưng chưa bao giờ gặp bao giờ thôi.
“Tôi sẽ không quay về đâu.”
Ông ta nhìn nàng, rồi nhìn đứa bé trong lòng nàng thêm một lần nữa.
“Được rồi, ta hiểu.”
“Nhưng đứa trẻ này thì khác.”
Bỗng nàng siết chặt tay lại.
“Trong Thành Phố Sắt, hay khu rừng, đối với người lớn như con thì có thể sống được.” ông ta tiếp tục, giọng vẫn rất kiềm chế.
“Nhưng đứa trẻ con đang bế thì không.”
Thường Sinh đứng bên cạnh nheo mắt lại, nhìn thẳng vào người đàn ông trung niên trước mặt, áp lực hắn toả ra, làm không khí xung quanh bỗng lạnh ngắt.
Áp lực dồn vào thân của ba người, lập tức họ cảm giác như có một tầng không khí vô hình ép thẳng xuống lồng ngực họ.
Hai người đi sau lưng lập tức căng cứng toàn thân, mồ hôi lạnh thấm ra sau gáy. Bàn chân vô thức lún sâu dưới mặt đất, tim đập nặng đến mức tưởng rằng lộ ra ngoài.
Người đàn ổng trung niên hít sâu một hơi, cưỡng ép đứng vững trước áp lực toả ra thanh niên trước mặt.
Ông ta không quay đầu nhìn Thường Sinh, chỉ chậm rãi nói tiếp, giọng trầm xuống.
“Ta không định mang đứa bé đi.”
“Cũng không ai có quyền đó.”
Lâm Thanh Mộc khẽ nhíu mày.
“Vậy ông nói những lời này để làm gì?”
“Để con biết.” ông đáp ngay.
“Rằng khi nó phát sốt giữa đêm, khi cơ thể nó bắt đầu phản ứng với môi trường này—”
“Con sẽ không có thuốc.”
Không hề có sự đe doạ trong giọng nói ông ta, chỉ là một sự thật, trẻ con, chúng bệnh tình như nào không ai có thể biết được, dù môi trường ở đây có tốt đến đâu chưa chắc đã không phát sinh bệnh hoặc có điều gì với đứa bé.
Thường Sinh bước một bước lên trước.
Áp lực tăng lên chóng mặt trong nháy mắt.
Cành khô dưới chân ba người nứt nhẹ một tiếng.
Lâm Thanh Mộc giơ tay, khẽ chạm vào cánh tay hắn.
Thường Sinh khẽ nhìn nàng, rồi thu hồi lại.
Ông ta nhìn cảnh đó, ánh mắt lay động một chút, rồi chậm rãi nói tiếp: “Hai vợ chồng các ngươi dù thực sự mạnh đến đâu, có chắc là đứa trẻ sẽ không phát sinh ngoài ý muốn không?”
Thường Sinh lúc này, nhìn chằm chằm ông ta, nhưng cũng không nói gì, hắn biết nếu thực sự xảy ra điều đó hắn cũng chẳng biết làm gì tiếp theo, hắn chẳng phải bác sĩ, chẳng phải thần thánh, phất tay một cái là khỏi bệnh.
Có lẽ do Thường An may mắn, từ trước tới giờ thằng bé không có dấu hiệu sốt hoặc là những bệnh khác, nếu có lúc đó hắn cũng chẳng biết làm sao, tới tận bây giờ từ lời nói của người trước mặt hắn mới nhận ra, đó không phải là chuyện nếu, mà là chuyện khi nào.
Thường Sinh siết chặt ngón tay lại.
Lâm Thanh Mộc đứng ở bên người hắn, lúc này đỏ mặt khi nghe hai từ “vợ chồng” thốt ra từ miệng ông ta, nhưng nàng cũng không sửa lại.
Chỉ cúi đầu nhìn Thường An trong lòng, bàn tay vô thức vuốt nhẹ lưng đứa bé.
Người đàn ông trung niên trước mặt, thấy lời nói của hắn có tác dụng bỗng chốc hắn thầm vui trong lòng, nhưng nét mặt ông ta vẫn giữ nguyên, không để lộ ra ngoài.
Ông ta hít sâu một hơi, giọng hạ thấp đi.
“Ta là chú con, ta không tới đây để đe doạ.”
“Cũng không nói để ép buộc con quay về với chúng ta.”
“Chỉ là… có những thứ, không thể dùng sức mạnh để đổi lấy.”
Ánh mắt ổng ta dừng lại trên Thường An.
“Ở chỗ chúng ta, có thuốc, có người biết xử lý khi trẻ con phát bệnh.”
“Không phải lúc nào cũng cứu được.”
“Nhưng ít nhất… không phải phó mặc cho số phận.”
Không một ai lên tiếng.
Thường Sinh đứng im, ánh mắt hắn trầm xuống.
Lâm Thanh Mộc vẫn cúi đầu, tay vuốt lưng đứa bé chậm rãi, đều đều.
Một lúc sau, nàng mới nói, giọng rất nhẹ: “Ta sẽ suy nghĩ.”
Ông ta thấy cảnh đó cũng không thúc ép thêm, ông gật đầu một cái.
“Thế đủ rồi.”
“Nếu con thay đổi ý định, có thể gặp ta ở Thành Phố Sắt nơi này.” Ông ta bước tới, từ trong túi lấy ra một tờ giấy ghi địa chỉ một quán trọ ở trong thành phố sắt.
Thường Sinh bước tới trước người Lâm Thanh Mộc, cầm lấy tờ giấy mỏng.
“Bọn ta sẽ ở lại nơi đó ba ngày nữa, chờ quyết định của con.”
Người đàn ông trung niên nói xong lùi lại một bước, ra hiệu cho hai người phía sau.
Ba người quay lưng rời khỏi khu rừng, không quay đầu lại.
Chỉ còn lại là tiếng suối chảy.
Thường Sinh đứng cầm tờ giấy, rất lâu không nhúc nhích.
Giấy mỏng, mép hơi nhăn, địa chỉ viết bằng nét bút cứng cáp. Hắn nhìn một lần, rồi gấp lại, nhét vào túi áo trong.
Tiếng bước chân đã xa hẳn.
Chỉ còn tiếng nước chảy đều đều, như chưa từng có ai tới.
Lâm Thanh Mộc ôm Thường An, tựa vào thân cây. Đứa bé ngủ rất say, hơi thở nhẹ đến mức gần như không nghe thấy.
“Ngươi nghĩ sao?” nàng hỏi, không ngẩng đầu.
Thường Sinh im lặng.
Hắn nhìn dòng suối một lúc, rồi mới nói: “Ta không thích bị dồn đường.”
“Nhưng…” Hắn dừng lại, siết nhẹ tay.
“…hắn cũng không hề nói sai.”
Lâm Thanh Mộc không đáp. Nàng cúi đầu hôn nhẹ lên trán Thường An, rất khẽ, như sợ đánh thức.
Một lúc sau, nàng nói: “Ta không sợ quay về.”
“Ta chỉ sợ nếu Thường An… sẽ gặp chuyện mà chúng ta trở tay không kịp.”
Thường Sinh quay người nhìn nàng, ánh mắt tím đen hắn, không gợn sóng như mặt hồ, nhưng bàn tay hắn khẽ siết chặt lại.
Lâm Thanh Mộc nhìn vào dáng vẻ Thường An đang nằm ngủ trong lòng.
“Ta có thể chịu được.”
“Nhưng thằng bé thì không.”
Thường Sinh im lặng một lúc lâu. Rồi hắn đưa tay ra, đầu ngón tay chạm rất nhẹ vào bàn tay đang ôm Thường An của nàng.
“Nếu ngươi đi, ta sẽ đi cùng ngươi.”
Lâm Thanh Mộc ngước lên nhìn hắn, trong mắt nàng không có nước mắt, chỉ là một khoảng lặng rất sâu.
“…Ừ, cảm ơn ngươi.”
Gió rừng thổi qua, mang theo mùi nước và lá khô.
Thường An cựa mình một cái, rồi lại ngủ tiếp, hoàn toàn không hay biết rằng con đường phía trước của mình vừa được đặt lên bàn cân.