Chương 2937: Máu chảy thành sông (Hạ)
“Nghe nói Giáo Hội còn có một chi đội ngũ Tài Quyết, chọn lựa đều là những dũng sĩ có tín ngưỡng kiên định nhất trong các bộ tộc lớn, hợp thành một chi đội ngũ chuyên đối phó dị đoan. Chỉ cần họ ra tay, không ai có thể thoát khỏi. Mỗi người đều tồn tại vì giết chóc, sức chiến đấu nghịch thiên.” Ánh mắt Lưu Nguy An lộ ra vẻ chờ mong.
“Đúng, Đội Ngũ Tài Quyết rất thần bí, không ai biết có bao nhiêu người. Họ rất ít khi xuất hiện trước mắt người đời. Mỗi lần xuất hiện đều báo hiệu đại sự sắp xảy ra. Những người khác không có tư cách chỉ huy Tài Quyết Viện, do Giáo hoàng đích thân lãnh đạo.” Vương Duy Phong nói, trong mắt ánh lên sự ngưng trọng. Hắn đối với hầu hết các thành trì của Đế Quốc Maya đều có thể giữ tâm bình tĩnh, duy chỉ có Thánh Thành, mỗi lần tới đều có cảm giác hãi hùng khiếp vía, trong đó, Tài Quyết Viện khiến hắn cảm nhận được sự uy hiếp.
Cánh cổng thành hùng vĩ của Thánh Thành đột nhiên mở ra. Các tín đồ đang tiến công sững sờ. Chưa kịp vui mừng, một khí tức khủng bố từ bên trong truyền ra: tàn nhẫn, thị huyết, thô bạo… Tất cả những cảm xúc tiêu cực chồng chất lên nhau cũng không đáng sợ bằng luồng khí tức này. Các tín đồ bị luồng khí tức này xông qua, lập tức sắc mặt trắng bệch, cơ thể run rẩy không kiểm soát.
“Chiến thú!” Vương Duy Phong thốt ra. Thánh Thành là nơi không thể có lực lượng tà ác xuất hiện. Nếu có, chỉ có một loại: Chiến Thú. Đó là lực lượng tối thượng được dùng để lấy ác chế ác.
Giáo Hội tuyên truyền ra bên ngoài là họ nghiên cứu lực lượng tội ác, sau đó hàng phục lực lượng này, để nó thờ phụng Giáo Hội. Dùng điều này chứng minh, trong thiên địa, không có lực lượng nào có thể kháng cự tín ngưỡng, tồn tại dù tà ác đến đâu cũng phải thần phục dưới chân Chân Thần.
Quả nhiên, tiếng bước chân trầm trọng vang lên. Một Zombie tổ hợp cao bằng ba tầng lầu bước ra khỏi cổng thành. Mặt đất dường như rung chuyển. Ba đầu sáu tay, một đầu có hai cái đuôi dài hơn mười thước, còn có một cặp cánh. Bất quá, với thân hình nặng nề như vậy, khiến người ta hoài nghi cánh có thể mang nổi nó không.
Híz-khà-zzz ——
Chiến thú phát ra tiếng kêu âm thanh bén nhọn dài nhỏ. Các tín đồ dưới thành như bị sét đánh, thất khiếu chảy máu, mềm nhũn ngã xuống. Hơn ngàn người đã mất đi sinh mạng khí tức.
Vương Diễm sắc mặt trắng bệch. Dù cách xa như vậy, nàng vẫn cảm thấy khí huyết cuồn cuộn, có cảm giác ngạt thở đáng sợ. Asufu Okumoto sắc mặt ngưng trọng. Dựa theo khí tức Chiến Thú phát ra, bên hắn có thể nghênh chiến quái vật đó chỉ có Lac Dante. Thế nhưng, liên tiếp có Chiến Thú từ cổng thành lao ra, xếp thành một hàng, tròn 5 con, như năm ngọn núi lớn, khiến mấy chục vạn tín đồ lạnh cả người.
“Đồng Sùng Quang!” Lưu Nguy An hạ lệnh.
“Vâng, Quốc chủ!” Đồng Sùng Quang lập tức thả Ô Huyết Hắc Đồng ra. Hai con Ô Huyết Hắc Đồng hóa thành hai bó ô quang. Kèm theo va chạm kinh thiên động địa, hai con Chiến Thú ngã xuống đất. Ô Huyết Hắc Đồng ghé vào người chúng điên cuồng gặm cắn.
Ô Huyết Hắc Đồng còn không lớn bằng nắm đấm của Chiến Thú, thế nhưng, sau khi khí tức Ô Huyết Hắc Đồng phóng thích, lại nghiền ép Chiến Thú, khiến người ta sinh ra một loại ảo giác rằng, Ô Huyết Hắc Đồng mới là quái vật khổng lồ, còn Chiến Thú là kiến hôi thấp kém.
Lac Dante xông lên đối đầu với một Chiến Thú. Bạo Hùng và Tây Bắc Qua Lang đã triền trụ (quấn lấy) một con. Con Chiến Thú thứ năm xông về phía các tín đồ. Vừa đi được vài bước, đã bị một cơn lốc xoáy bao vây. Đó là Vương Duy Phong xuất thủ.
Không cần đối mặt với năm Chiến Thú, các tín đồ một lần nữa phát động công kích. Thánh Thành muốn đóng cửa thành, nhưng Asufu Okumoto lại không muốn từ bỏ cơ hội này. Một chi nhân mã chưa từng động đậy bên cạnh hắn nhanh như chớp nhảy vào cổng thành. Đây là đội ngũ gồm các cao thủ trong tín đồ, được Asufu Okumoto dùng làm mũi nhọn. Bây giờ là lúc để sử dụng.
Thánh Thành đương nhiên không thể để địch nhân xông vào, điên cuồng ngăn cản. Đá lớn, cây lăn, dầu nóng, Kim Trấp… Tất cả đều ném xuống. Lưu Nguy An nhìn Dương Vô Cương một cái. Dương Vô Cương hiểu ý, hướng về phía lính liên lạc đánh võ thế (ra hiệu bằng tay). Cờ tam giác màu đỏ trên tay lính liên lạc dựng lên, tiếng pháo đinh tai nhức óc vang lên.
Ầm ầm ——
Ầm ầm ——
Ầm ầm ——
…
Trên đầu thành vang lên tiếng nổ liên tục. Các tín đồ thủ thành bị bắn té ngã, kêu thảm không ngớt. Các tín đồ thiếu may mắn bị đạn pháo đánh trúng, trực tiếp tan xác, vỡ thành từng mảnh. Một số tín đồ vô ý rơi ra ngoài thành, lập tức bị bên công kích giẫm thành thịt nát.
Đế Quốc Maya vì vứt bỏ công nghệ cao, do đó, chiến tranh của họ đều là tư duy vũ khí lạnh. Cung tên, loan đao, trường thương là vũ khí chủ đạo. Phòng ngự tường thành cũng được xây dựng nhắm vào vũ khí lạnh. Lưu Nguy An đi đường không tầm thường, trực tiếp kéo đến đại pháo.
Vũ khí nóng đối phó Zombie rất hiệu quả, đối phó kiến trúc và nhân loại lại vô cùng sắc bén. Mỗi phát pháo rơi xuống, đều có mấy người, thậm chí mười mấy người tử vong. Đầu tường hoàn toàn bị khói thuốc và ánh lửa bao phủ.
Nã pháo cách đó hai cây số, Thánh Thành hoàn toàn bị động bị đánh, không có cách nào đánh trả. Quá xa, dù là tên nỏ hay đoản mâu của họ đều không tới được Bình An quân.
Pháo kích kéo dài 10 phút. Khi tiếng pháo dừng lại, trên đầu thành đã không còn mấy người sống. Khắp nơi là chân cụt tay đứt, máu tươi nhuộm đỏ cả đầu tường. Bình An quân áp chế đầu tường, nhưng đại quân tín đồ của Asufu Okumoto vẫn không thể đánh vào Thánh Thành. Tín đồ bị chặn lại ở cổng vòm, không xông vào nổi.
Một chi Đoàn Kỵ Sĩ xếp hàng ngay lối vào, vững như Thái Sơn, mặc kệ đại quân tín đồ xung kích như thế nào, đều không chút sứt mẻ.
“Không vội!” Thấy Dương Vô Cương rục rịch, Lưu Nguy An cười an ủi. Người chết vẫn chưa đủ nhiều, làm sao có thể nhanh như vậy đã lật át chủ bài?
Tiếng nổ kinh thiên động địa truyền đến. Một con Chiến Thú rơi mạnh xuống đất. Ô Huyết Hắc Đồng chui ra khỏi cơ thể nó. Chiến Thú đột nhiên cứng đờ bất động, chết rồi.
Ô Huyết Hắc Đồng hóa thành một tia chớp lao đến bên cạnh, hiệp trợ Tây Bắc Qua Lang và Bạo Hùng. Hai người tuy cũng là cao thủ nhất đẳng, nhưng không phải đối thủ của Chiến Thú, bị đè đánh, suýt chút nữa chết. Bạo Hùng đã thổ huyết hơn nửa thăng, Tây Bắc Qua Lang chân kia bị vặn vẹo, gậy chống bị cắt thành ba đoạn.
Phanh ——
Phanh ——
Phanh ——
…
Lac Dante và Chiến Thú đánh nhau hung mãnh nhất, từng quyền đến thịt, tất cả đều là va chạm lực lượng. Lực lượng Chiến Thú không cần phải nói, thân thể cao lớn chiếm ưu thế rất lớn. Lac Dante cũng là người không chịu thua. Ngươi một quyền, ta một quyền. Đánh đến cuối cùng vẫn là Lac Dante chiếm được thượng phong. Kỹ xảo chiến đấu của Chiến Thú không thể so với Lac Dante. Lac Dante nhìn như đánh lung tung, nhưng thực tế đều có đạo lý. Đại não ngu đần của Chiến Thú còn chưa kịp phản ứng, ba đầu sáu tay đã biến thành một đầu hai cánh tay. Cánh cũng bị giật xuống một cái. Trông có vẻ thảm hại.
Khi con Ô Huyết Hắc Đồng thứ hai đánh chết Chiến Thú, sự chú ý của mọi người một lần nữa quay về cửa thành. Đây mới là mấu chốt. Asufu Okumoto không ngừng đầu tư binh lực, nhưng vẫn không thể xông vào. Thi thể chồng chất, máu tươi từ cổng vòm chảy ra, như dòng suối nhỏ.
Đồng Sùng Quang, sau khi nhận được gật đầu của Lưu Nguy An, con Ô Huyết Hắc Đồng thứ hai hóa thành một chùm hắc quang xông vào cổng vòm. Lúc đầu, vẫn chưa có gì thay đổi. Khoảng 10 phút, đột nhiên có người phát hiện máu tươi chảy ra từ cổng vòm giảm đi. Số người tử vong không giảm mà còn tăng, nhưng máu lại ít đi.
Khi các cao thủ bên Thánh Thành nảy sinh dự cảm không lành trong lòng, các Kỵ Sĩ của Đoàn Kỵ Sĩ lần lượt ngã xuống…