Chương 297: Chăn nuôi và thưởng thức mỹ thực (2)
Anthony liếc mắt nhìn đám máy móc trên cao, sau đó đi tới trước một tiệm sushi nho nhỏ.
hắn thả ba đồng tiền vào khe.
Chẳng mấy chốc, một hộp sushi từ hậu đài tự động đưa ra.
Hiện tại tiệm sushi không có lấy một bóng người, Anthony vươn tay, nhanh nhẹn thu hộp sushi vào không gian.
Thu xong, hắn còn cẩn thận ngẩng đầu nhìn lên.
Máy móc trên không trung không có bất kỳ phản ứng gì, xem ra chúng nó không quản loại bug không gian này.
Anthony thầm thở phào nhẹ nhõm.
Tổng cộng hắn có hai mươi đồng tiền.
Vừa rồi ăn điểm tâm mất 8 cái, mua sushi tốn 3 cái, hiện tại còn lại 9 cái đồng tiền.
Phố này rất dài, hắn đến bây giờ chỉ mới dạo chưa tới một phần ba.
Anthony quyết định tiếp tục đi dạo thêm một vòng, chuẩn bị tiêu hết số tiền còn lại.
Các loại xiên thịt nướng là thứ hắn yêu thích nhất.
Anthony bỏ ra hai cái đồng tiền, ngồi ở cửa tiệm BBQ, lặng lẽ nhìn cánh tay máy đang khéo léo xiên thịt nướng, từ từ xoay tròn trên than hồng.
Một mùi thơm đậm đà quyện với hơi than nướng phả thẳng vào mặt, thơm nức mũi.
Hai đồng tiền mà đã được năm xiên thịt nướng!
Thịt non mềm, mùi thơm ngập tràn, Anthony ăn đến mức miệng đầy hạnh phúc.
Trong tất cả các phó bản trò chơi, chỉ riêng chỗ này đã khiến hắn vô cùng hài lòng.
Còn dư lại bảy đồng tiền, Anthony dùng để mua một phần cuộn gà và hai cái hamburger, sau đó đều cẩn thận thu vào không gian.
Do bị giới hạn số lượng plastic đồng tiền mỗi ngày, hắn không thể thu gom được quá nhiều đồ ăn, chỉ có thể tích góp từng chút một.
Dùng xong hết số plastic, Anthony dự định tiếp tục dạo chơi thêm một lát.
Ai ngờ đúng lúc này, một hồi chuông chói tai lại đột ngột vang lên.
Chỉ thấy đại đa số người chơi sau khi nghe được tiếng chuông đều gia tăng tốc độ ăn uống, những người đã ăn xong thì nhanh chóng xếp hàng ở cổng nhỏ.
Đội ngũ kéo dài thành một hàng dài tăm tắp.
Anthony thuận tay xếp vào sau một người, lặng lẽ đi theo bọn họ.
Trên đường nhỏ đã có những chiếc xe nhỏ tới đón người, từng lượt từng lượt đưa bọn họ từ cổng thứ hai tới cổng lớn thứ nhất.
Cuối cùng, tất cả lại tập hợp ở quảng trường trung tâm.
Tiếng chuông lần nữa vang lên, mọi người nhanh chóng tự trở về khoang cư trú cố định của mình.
Mỗi người đều có một vị trí chỉ định riêng.
Nếu đi nhầm, cánh tay máy trên cao sẽ lập tức bắt lấy, đánh cho một trận, sau đó ném về đúng vị trí vốn dĩ phải đến.
Anthony nhìn đám cánh tay máy kia, trong lòng dâng lên một cảm giác áp bức lạnh lẽo.
Giống như bọn họ chỉ là những món hàng hóa bị kiểm kê.
Hắn cực kỳ ghét loại cảm giác này.
Chỉ đến khi tiến vào trong khoang, bầu không khí mới trở nên tự do một chút.
Bên dưới hắn là một tiểu cô nương mặt đầy tàn nhang, đang bưng chậu đi lấy nước rửa mặt qua loa, sau đó leo thẳng lên giường ngủ.
Anthony nhìn bộ dáng lười biếng kia, nhịn không được hỏi:
“Ngươi ăn xong liền ngủ luôn à?”
Tiểu cô nương kia còn quái lạ nhìn hắn, đáp:
“Không ngủ thì làm gì?”
Anthony nghe vậy sững sờ, sau đó khóe miệng giật giật:
“Tốt xấu gì cũng phải vận động một chút chứ.”
Kết quả, tiểu cô nương kia còn lười hơn hắn tưởng:
“Vận động gì chứ… nằm luôn không phải tốt hơn sao?”
Lười đến tận xương tủy, thật sự bội phục.
Anthony dở khóc dở cười, lắc đầu, tự mình ngồi trên giường bắt đầu huấn luyện cơ bản.
Làm xong năm mươi cái gập bụng, dù sao thì ở đây không có gì để làm thì hắn cũng chỉ có thể rèn luyện thân thể để tiêu hao thời gian.
Ngay lúc này Anthony bỗng nhiên ánh mắt sáng lên, nhìn chằm chằm khung giường sắt mình đang nằm.
Trong trò chơi này, tiền tệ không thể dùng để mua vũ khí, mà vũ khí cũng không dễ dàng mà lấy được.
Dao phay, gậy bóng chày… đều không dễ cầm đến tay.
Anthony lén lút kéo nệm và tấm ván giường ra, phát hiện phía dưới khung giường có một đoạn đinh ốc to bản.
May mắn, chưa bị hạn chết!
Hắn nằm trên giường, lặng lẽ dùng ngón tay cạy đinh ốc.
Không có công cụ hỗ trợ, đơn giản tháo đinh ốc bằng tay, đúng là công trình gian nan.
Một viên đinh ốc, hắn phải mất hai ngày mới cạy ra được, ngón tay đỏ ửng lên.
Hai ngày này, mọi chuyện sinh hoạt của bọn họ vẫn giống hệt như ngày đầu tiên, phảng phất như những công nhân trong dây chuyền sản xuất.
Chỉ là công việc ngắn, ăn ngon, thời gian nghỉ ngơi dài, mới cho hắn đủ thời gian mà cạy đinh.
Ngày thứ ba của trò chơi.
Nhiệm vụ lần này của Anthony không còn cùng với tiểu cô nương tàn nhang nữa, hắn bị phân đến khu nuôi cá cho ăn.
Có kinh nghiệm hai lần trước, mặc dù bị tách ra, Anthony vẫn nhanh chóng tìm được tiểu đội của mình.
Khu ao cá cực kỳ ẩm ướt, bên ngoài có một căn phòng nhỏ chuyên dụng để thay đồ chống nước.
Anthony mặc quần áo chuyên dụng, cầm công cụ bắt đầu rửa ao cá, thay nước, cho các loại cá ăn.
Xử lý xong công việc của mình, hắn phát hiện những người khác còn đang tất bật.
Anthony liếc mắt nhìn quanh một vòng, sau đó lặng lẽ đi vào phòng thay đồ, cởi bộ quần áo dính nước.
Mới vừa cởi được một nửa, đã có người khác đi vào.
“Ai nha, làm mấy chuyện này mệt chết đi được, vai ta đau quá…”
“Ta thật sự chịu không nổi cái mùi tanh của cá này nữa, hôi muốn ngạt thở luôn rồi.”
“Ai nha, mau thay đồ đi, ra ngoài sẽ không còn cái mùi chết người này đâu.”
Thoạt nhìn, người khác cũng đều đang tất bật chuẩn bị, Anthony vốn không để trong lòng, cho đến khi nghe thấy các nàng phía dưới vừa thay đồ vừa trò chuyện, động tác mới hơi khựng lại.
“Tiểu Ngải, ngươi cảm thấy lần này trò chơi là cái gì a?”
“Đúng vậy đúng vậy, ngươi thông qua hai đợt trò chơi rồi mà, nhanh đoán thử một chút đi!”
“Nhỏ giọng một chút!” Bị gọi là Tiểu Ngải cô nương nhỏ giọng nhắc nhở, “Nếu để người chơi khác nghe được thì sao bây giờ?”
“Nghe thấy thì nghe thấy, chúng ta lại đâu phải dự chia bài người chơi, sợ cái gì chứ.”
Một nữ hài khác thờ ơ, chẳng thèm để bụng: “Chúng ta là người chơi mới, một không chiêu ai chọc ai, hai không có danh ngạch chia bài, ngại ai đi?”
Vừa dứt lời, bên ngoài liền vang lên mấy tiếng tán đồng tốp năm tốp ba.
Anthony ngồi bên trong nghe vậy lắc đầu. Các ngươi đích xác không chiêu ai chọc ai, nhưng chính là chướng mắt người ta.
Làm dự bị chia bài người chơi tiềm ẩn cạnh tranh giả, nếu là hắn, nhất định đem thân phận người chơi mới che giấu đến kín kẽ!
Tiểu Ngải do dự một chút, cuối cùng vẫn thở dài:
“Được thôi, ai bảo ta phải dẫn các ngươi đi ra ngoài cơ chứ.”
Nói đoạn, nàng bắt đầu đưa ra phỏng đoán của mình:
“Trò chơi lần này tên gọi là ‘Chăn nuôi cùng mỹ thực’ kết hợp với tình huống trước mắt, ta nghĩ khả năng liên quan tới xưởng gia công.”
“Chỗ này hẳn là một xưởng gia công thực phẩm cực kỳ lớn, chúng ta chính là công nhân bên trong.
Những máy móc trên không trung kia, chính là trông coi.
Chúng ta làm việc cho xưởng, xưởng cấp đồ ăn cho chúng ta.
Nhưng đồng thời, nếu chúng ta vi phạm quy tắc, đám máy móc đó sẽ lập tức xuất hiện, trừng phạt chúng ta.”
Nghe Tiểu Ngải phân tích, mọi người không khỏi gật gật đầu.
“Vậy then chốt để thông qua trò chơi này là gì? Khó khăn lớn nhất có thể là cái gì?” Có người tiếp tục hỏi.
“Có phải liên quan đến đám gia cầm kia không?”
Lần này còn chưa kịp để Tiểu Ngải trả lời, đã có người nhanh nhảu đoạt lời: