Chương 519: Tử thủ Biện Châu
Biện Châu.
Thành này không có núi sông hiểm trở, lại là vùng đất tứ chiến, địa thế phân tán, vốn chẳng có lợi cho việc phòng thủ.
Giữa màn gió tuyết ngập trời, từng bóng đen xuất hiện ở phía Bắc thành, kéo theo đó là tiếng hào giác vang lên trên đầu thành.
“Phản quân lại tới rồi!”
Cuộc công thành đã kéo dài rất nhiều ngày. Trong tiếng hò reo, Trương Tuần, người đã không nghỉ ngơi suốt mấy ngày liền, lại bước lên giác lâu ở phía Đông Bắc thành, nâng thiên lý kính lên nhìn, thấy phản quân đang công tới từ hai hướng. (giác: vọng)
Địch quân phía Bắc giương cao cờ hiệu “Đại Yên Hoài Vương” chính là Sử Triều Nghĩa nhân lúc Hoàng Hà đóng băng đã vượt sang bờ Nam, phối hợp với Chu Chí từ bến Hồ Lương tới, tạo thành thế gọng kìm kẹp chặt thành Biện Châu.
Ban đầu, Lý Quang Bật lệnh cho Trương Tuần giữ vững thành Biện Châu trong nửa tháng. Khi quân lệnh truyền tới, các bộ tướng của Trương Tuần đều cảm thấy bị coi thường, bèn hỏi tín sứ có biết Trương Tuần đã thủ Ung Khâu bao lâu không. Trương Tuần nào dám khinh suất, quát dừng bộ tướng, đích thân trả lời tín sứ rằng nhất định sẽ kiên thủ.
Nhưng sau khi tín sứ trở về, vẫn báo lại những lời nghe được ở Biện Châu cho Lý Quang Bật. Lý Quang Bật đang đối đầu với chủ lực của Sử Tư Minh, cảm thấy áp lực quá lớn, biết được bộ tướng của Trương Tuần có lòng tin như vậy, liền để Trương Tuần kiên thủ, đến khi nào không thủ được nữa hãy cầu viện ông.
Thành Biện Châu vì thế mà lập tức rơi vào khổ chiến.
Trước đó do bọn Hạ Lan Tiến Minh ngăn trở, lương thực từ Hoài Nam vẫn không thể chuyển tới. Nay vừa khôi phục tào vận, Lý Hoàn gửi tới đợt lương thực đầu tiên, kết quả Chu Chí liền đánh tới, xua quân xuống phía Nam cắt đứt lương đạo của Trương Tuần.
Trương Tuần đánh trận coi trọng nhất là hậu cần bổ sung, mắt thấy bị Chu Chí cắt đứt lương đạo, liền bố trí binh sĩ ở phía Nam thành, làm ra vẻ sắp xuất thành tiếp ứng Lý Hoàn.
Chu Chí thấy thế, chia một nửa binh lực đến phía Nam thành. Không ngờ, Trương Tuần lại đích thân dẫn dắt dũng sĩ, tập kích đại doanh phía Đông của Chu Chí trong đêm, dùng thuốc nổ phá tan hàng rào, phóng hỏa thiêu rụi lều trại, lương thảo và củi lửa của phản quân, cũng không ham chiến, rút về thành Biện Châu trước khi phản quân phía Nam kịp đánh tới.
Giữa tháng Chạp mùa đông khắc nghiệt, sĩ tốt phản quân đành phải đi chặt củi, vận chuyển vật tư. Cũng may bọn chúng đa phần là biên quân Bắc tắc, chịu lạnh giỏi hơn Đường quân, nếu không sĩ khí còn sụt giảm nhiều hơn nữa.
Chu Chí trước tiên chịu một vố thiệt nhỏ, đành phải ra lệnh ngày đêm đề phòng Đường quân xuất thành. Đêm hôm sau, hắn lại nhận được quân tình, nói nhìn thấy sĩ tốt Đường quân từng người một đu dây từ trên đầu thành phía Nam xuống.
“Trương Tuần thất phu, còn dám tới?!” Chu Chí đại nộ, bật dậy, đích thân dẫn binh đi xem xét. Từ xa, quả nhiên thấy từng bóng đen đang nhảy từ trên đầu thành xuống.
Cũng may hắn sớm có phòng bị, tức tốc hạ lệnh cho sĩ tốt bắn tên vào sĩ tốt Đường quân trên thành dưới thành. Đường quân trên thành lập tức kêu la thảm thiết. Phản quân trong đêm điều thêm nhiều cung tiễn thủ, vạn tên cùng bắn. Tiếng kêu thảm thiết kéo dài suốt một đêm, cũng không biết Đường quân tử thương bao nhiêu.
Đợi đến khi trời sáng, Chu Chí định thần nhìn kỹ, lại phát hiện Đường quân đang kéo dây thừng, lôi từng người rơm lên thành. Hắn lại ngước nhìn lên đầu thành, thấy đứng trên đó cũng toàn là người rơm.
Mà trên mình những người rơm này, cắm đầy tên của phản quân. Từ ngày hôm đó, mưa tên của Đường quân khi thủ thành dày đặc hơn trước rất nhiều.
Hơn nữa, liên tiếp mấy đêm, Trương Tuần còn muốn diễn lại trò cũ, lại dùng người rơm lừa tên của Chu Chí. Chu Chí dĩ nhiên sẽ không mắc lừa nữa, mắng Trương Tuần tham lam bỉ ổi.
Thế nhưng, vào một đêm mấy ngày sau khi phòng vụ của phản quân lơi lỏng, Trương Tuần đích thân dẫn một ngàn người tập kích Nam doanh của phản quân. Phản quân ban đầu cố ý không bắn tên, đợi kỵ binh Đường quân xông đến trước mặt liền đại loạn, giày xéo lẫn nhau.
Chu Chí thấy sĩ tốt chạy loạn không phân biệt địch ta, hoảng hốt không dám ứng chiến, thúc ngựa bỏ chạy về Đông doanh.
Mà Trương Tuần không chỉ đoạt được quân nhu ở Nam doanh của hắn, còn liên lạc được với Lý Hoàn, ngay trong đêm dùng ngàn con trâu ngựa chở vật tư về thành Biện Châu.
Trận này, cuối cùng cũng ổn định được sự rung chuyển ở Hà Nam do Lý Chi bại lui gây ra. Nhưng Chu Chí rất nhanh đã chỉnh đốn lại binh mã, Sử Triều Nghĩa cũng đã đánh tới, vây chặt Biện Châu như nêm cối.
Một khi Biện Châu thất thủ, Lạc Dương chắc chắn không giữ được. Hơn nữa Trương Tuần biết, quân dân thành Lạc Dương sớm đã như chim sợ cành cong, hiện giờ nhất định là lòng người đại loạn.
Y không dám mạo hiểm với bất kỳ rủi ro nào, liền phân biệt phái người đi cầu viện Nhan Cảo Khanh và Lý Quang Bật.
Lần cầu viện này không phải vì y đã không thủ được nữa, mà là vì sự ổn thỏa của đại cục. Điều Trương Tuần nghĩ đến lúc này không phải là sự được mất của một thành một đất, mà là tiến triển của việc bình định phản loạn của Đại Đường, làm sao để sau này thêm phần an định, bớt phần di họa.
Y nghiến chặt hàm răng, ánh mắt xuyên qua màn gió tuyết ngập trời, nhìn về phía đại quân của Sử Triều Nghĩa.
~~
Lớp tuyết trắng xóa bị giẫm đạp nát bấy, nhuốm máu, trở thành những mảnh băng vụn đỏ lòm. Sử Triều Nghĩa nghiến răng nhìn tường thành Biện Châu cao lớn kiên cố, ánh mắt hung hãn.
Hắn bức thiết muốn hạ được Biện Châu, sau đó tiếp tục tiến về phía Đông, lập đại công công chiếm Đông Đô. Việc này quan hệ đến việc hắn sẽ là Hoài Vương hay là Thái tử của Đại Yên…
“Hoài Vương!” Tướng lĩnh Yên quân là Lạc Duyệt rút lui trở về, lớn tiếng bẩm báo: “Quân thủ thành quá ngoan cố, cứ tiếp tục tấn công, thương vong ắt thảm trọng.”
Trong lòng Sử Triều Nghĩa bực bội, lập tức muốn mắng chửi tên tướng lĩnh này, nói ra những lời kiểu như “dùng mạng người lấp cũng phải hạ cho được thành này” nhưng hắn cố nén nuốt trở lại. Hắn muốn làm Thái tử, thì phải được tướng sĩ ủng hộ. Thế là, hắn nén giận, vỗ vai Lạc Duyệt, nói: “Bệ hạ thúc giục rất gấp, biết tính sao đây?”
“Thứ cho mạt tướng nói thẳng.” Lạc Duyệt nói: “Kẻ thủ thành là Trương Tuần. Hắn thủ Ung Khâu, An Khánh Tự cường công mấy tháng còn không hạ được. Chúng ta làm sao đánh nhanh thắng nhanh? Mệnh lệnh của Bệ hạ, quá làm khó Hoài Vương rồi.”
“Chớ có nói bậy.” Sử Triều Nghĩa tuy ngăn Lạc Duyệt lại, nhưng trong lòng lại rất tán đồng lời này, cảm thấy vô cùng ủy khuất đối với quân lệnh hà khắc của Sử Tư Minh.
“Có thể đào địa đạo thông vào trong thành không?” Hắn hỏi, không nhận ra câu này đã lộ rõ sự tầm thường của hắn.
“Hoài Vương, trời đông giá rét, đất cứng như đá, không đào nổi đâu.” Lạc Duyệt nói: “Theo mạt tướng thấy, Trương Tuần là đối thủ xương xẩu. Chúng ta vây mà không đánh, trực tiếp chiếm lấy Lạc Dương thì hơn.”
Sử Triều Nghĩa nói: “Nhưng quân lệnh của Bệ hạ là bảo chúng ta hạ Biện Châu, giúp Người hai mặt giáp công Lý Quang Bật.”
“Tướng tại ngoại, quân lệnh có lúc không nghe.” Sở dĩ Lạc Duyệt từ tiền tuyến rút về, chính là có lời muốn nói với Sử Triều Nghĩa. Hắn bước lên hai bước, hạ thấp giọng xuống.
Những kẻ tử thương trên chiến trường phía xa vẫn đang rên rỉ, mà kẻ cầm quân đã chẳng buồn đoái hoài đến chiến trường, lại bắt đầu tính toán được mất quyền lực cá nhân.
“Nếu Đại vương không biết biến thông, cứ sống chết với Trương Tuần dưới chân thành Biện Châu này, không hạ được thành trì, sẽ bị Bệ hạ trách tội. Cho dù hạ được, tất tổn binh hao tướng, mà kẻ chết đều là những tướng sĩ thân cận với ngài, đến lúc đó, Đại vương biết tự xử thế nào đây?!”
Lạc Duyệt đổi giọng, lại nói: “Nhìn lại Lạc Dương vốn là quốc đô của Đại Yên, An Khánh Tự bại lui thời gian còn ngắn, lòng người chưa định, tường thành không kiên cố. Chỉ cần Đại vương binh lâm thành hạ, tất phá được. Đến lúc đó Đại vương có đại công thu phục, chiếm cứ Đông Đô, tụ tập thanh thế, lo gì không được làm Thái tử?”
“Bệ hạ nhất định sẽ trách phạt ta không nghe quân lệnh, còn có thể lập ta sao?” Sử Triều Nghĩa nói.
“Đại vương không trông cậy vào việc dùng công lao để đoạt ngôi trữ quân, lại đi trông cậy vào sự thương xót của Bệ hạ sao?”
Trong lòng Sử Triều Nghĩa cũng thấy rất có lý, nhưng vẫn còn do dự, hỏi: “Nếu Trương Tuần tập kích hậu phương chúng ta thì sao?”
Lạc Duyệt nói: “Cho nên, phải để Chu Chí tiếp tục vây quanh thành Biện Châu.”
Sử Triều Nghĩa dùng chân gạt lớp tuyết đọng, ngồi xổm xuống, lấy chuôi đao gõ gõ vào lớp đất băng trên mặt đất, quả nhiên vang lên tiếng boong boong, cứng hệt như xương cốt của Trương Tuần, khiến người ta bất lực.
“Vậy thì… theo ý tướng quân.”
~~
Hai ngày sau, khi tiếng chiêng thu binh vang lên bên ngoài thành, Lôi Vạn Xuân đá văng tên phản quân cuối cùng leo lên đầu thành xuống dưới, thở hồng hộc, định vứt bỏ thanh đao trong tay.
Chuôi đao đã cùng với máu đông cứng vào lòng bàn tay hắn, mỗi lần gỡ ra đều sẽ xé toạc lớp da đông lạnh đã đóng vảy, chảy ra mủ bên trong, vừa đau vừa ngứa.
Lôi Vạn Xuân dường như không cảm thấy, sải bước chạy về phía Trương Tuần.
“Sứ quân! Mạt tướng may mắn không làm nhục mệnh, lại giữ thành thêm một ngày!”
Giọng hắn rất lớn, lúc đó chính hắn đã nói với tín sứ của Lý Quang Bật rằng “Chớ nói giữ nửa tháng, cho dù là nửa năm, chúng ta cũng giữ được” khiến cho Lý Quang Bật không đến cứu viện Biện Châu nữa.
Trương Tuần đang nhoài người ra, tay cầm thiên lý kính nhìn ra ngoài thành, đã nhìn rất lâu, tuyết đọng một lớp dày trên mũ giáp của y, lông mày và râu cũng dính tuyết trắng xóa.
“Binh lực phản quân ít đi rồi.”
“Là biết không công hạ được thành trì Sứ quân trấn thủ, nên rút về rồi?” Lôi Vạn Xuân hỏi: “Hay là đi đánh Ung Khâu, Ninh Lăng, Tuy Dương rồi?”
Trương Tuần hồi lâu không trả lời, mặc cho gió thổi khuôn mặt y càng lúc càng nứt nẻ, cũng càng lộ vẻ kiên nghị. Thật lâu sau, y mới xác nhận, nói: “Lạc Dương!”
“Cái gì?” “Chúng ta phải đi cứu Lạc Dương!”
Nếu là người khác, nghe Trương Tuần trong tình cảnh bị vây khốn cô thành, sĩ tốt mệt mỏi như vậy mà còn muốn đi chi viện nơi khác, khó tránh khỏi sẽ nghi hoặc, khuyên can. Nhưng Lôi Vạn Xuân không hề có mảy may do dự, giơ bàn tay đầy vết thương và vết nứt nẻ lên vái chào, lập tức lĩnh mệnh.
Ngày hôm sau, Trương Tuần điểm đủ các tướng Giả Bí, Nam Tễ Vân, Diêu Ngân, phân tích cục diện. Đồng thời lệnh cho bọn họ giữ kỹ thành Biện Châu, còn mình dẫn Lôi Vạn Xuân suất lĩnh năm trăm kỵ binh đi tập kích hậu quân của Sử Triều Nghĩa, cắt đứt lương thảo, chi viện Lạc Dương.
“Sứ quân, hành động này quá nguy hiểm rồi.” Giả Bí vội vàng khuyên can.
“Còn có thể nguy hiểm hơn lúc chúng ta ở Ung Khâu năm xưa sao?” Tâm ý Trương Tuần đã quyết, căn bản không nghe khuyên can.
Giả Bí bất đắc dĩ, chỉ đành gạt lệ tiễn biệt Trương Tuần trên đầu thành.
Thế nhưng, cánh binh mã này của Biện Châu vừa ra khỏi thành không lâu, kỵ binh dưới trướng Chu Chí rất nhanh đã có động tĩnh. Bọn chúng vây về phía Tây thành, hiển nhiên là đã tính toán đến việc Trương Tuần có khả năng xuất binh, sớm có chuẩn bị.
“Ta phải đi cứu viện Sứ quân!” Diêu Ngân lập tức nóng nảy.
Giả Bí nước mắt lưng tròng, nhưng tuân thủ nghiêm ngặt dặn dò của Trương Tuần, kiên quyết không cho các tướng lĩnh này xuất thành, mà vẫn nghiêm thủ Biện Châu.
Thời gian trôi qua rất chậm, đến trưa hôm sau, phản quân vẫn đang công thành. Thủ quân trong lúc rảnh tay giết địch nhìn về phía Tây, trên bình nguyên tuyết rơi lả tả sớm đã không nhìn thấy bóng dáng năm trăm kỵ binh kia nữa. Bọn họ chỉ biết trút hết nỗi bi phẫn trong lòng lên đầu đám phản quân công thành.
Bỗng nhiên. “Sứ quân trở về rồi!” Giả Bí nghe vậy, đích thân chạy đến đầu thành phía Tây, quả nhiên nhìn thấy cờ hiệu của Trương Tuần, mang theo mấy trăm kỵ binh điên cuồng chạy về.
Diêu Ngân đại hỷ, vội nói: “Mau, mở cửa thành, đón Sứ quân vào thành.”
“Khoan đã!” Giả Bí quả quyết ngăn lại, nhận lấy thiên lý kính, nỗ lực quan sát. Hắn lo lắng là phản quân đã tiêu diệt Trương Tuần, thay y phục, cờ hiệu của y để lừa mở cửa thành Biện Châu.
Tuy nhiên, sắc trời quá tối, tuyết quá lớn, hắn nhìn không rõ, chỉ có thể lau đi lau lại cái thiên lý kính kia.
“Giả Trưởng sử, mau mở cửa thành đi, ta nhận ra Sứ quân rồi.”
“Đừng vội, để ta xem đã…”
Đám phản quân đông nghìn nghịt đã đánh tới, là binh mã của Sử Triều Nghĩa, đang truy kích Trương Tuần.
“Giả Trưởng sử!”
“Đừng vội… Đừng vội…”
Mắt Giả Bí sắp hoa lên rồi. Bỗng nhiên, hắn nghe thấy tiếng chiến trống rung trời, tiếng hào giác đồng loạt vang lên, chấn động khiến tâm thần hắn đại loạn. Hắn không thể không dùng sức nhắm mắt lại, dụi dụi, rồi mở ra lần nữa.
“Giả Trưởng sử!”
“Đừng quấy rầy ta!”
“Ung Vương! Là Ung Vương đến rồi!”
“Ta biết là Sử Triều Nghĩa…”
Giả Bí còn tưởng là Hoài Vương của Đại Yên đến, nói được một nửa, phản ứng lại, vội vàng cầm thiên lý kính tìm kiếm đại kỳ của Tiết Bạch giữa màn gió tuyết ngập trời.
Tầm mắt cứ chao đảo, bỗng bị người ta giật phắt lấy.
Diêu Ngân giơ tay chỉ, lớn tiếng nói: “Ở ngay kia kìa, không cần thiên lý kính cũng nhìn rõ!”
Giả Bí cúi đầu xem văn thư lâu ngày, mắt kém, dụi dụi mắt, vẫn chỉ thấy gió tuyết đầy trời, không khỏi hỏi: “Đại kỳ ở đâu?”
Vốn là một tay cung thiện xạ với biệt tài bắn xuyên họng đối thủ từ khoảng cách trăm bước, Diêu Ngân lại chỉ tay lần nữa, nói: “Kia chẳng phải là đại kỳ của Ung Vương sao?!”
Hóa ra, Sử Triều Nghĩa một đường tiến về phía Tây, lại gặp phải binh mã của Tiết Bạch ở phía Đông Yển Sư, bị phục kích một trận, lại gặp Trương Tuần giáp công, đại bại chạy về. Chu Chí vội vàng suất quân tiếp ứng, nhưng đành phải hợp binh với Sử Triều Nghĩa, lui về phía Bắc Hoàng Hà.
Gió thổi tuyết cuốn, mấy vạn binh mã phản quân như những bông tuyết bị thổi tan tác.
~~
“Nhanh!”
Cửa thành Biện Châu mở toang, mấy tên binh sĩ khiêng Lôi Vạn Xuân xông vào thành, đạp “rầm” một cái mở toang một gian dân phòng, không nói lời nào khiêng Lôi Vạn Xuân vào trong nhà, đặt lên một chiếc giường.
“Đại phu!”
“Tới đây.”
“Nhanh, hắn trúng mười một mũi tên. Chín mũi này có khôi giáp đỡ, hai mũi này bắn sâu…”
“Lão hủ biết rồi, đều ra ngoài, ra ngoài. Nhanh, lấy tửu tinh tới.”
(tửu tinh: thường được hiểu là Ethanol (Rượu ngũ cốc). Công thức hóa học là C2H5OH. Đây là loại cồn duy nhất có thể uống được (trong chừng mực nhất định))
Đám binh sĩ thế là bị đuổi hết ra ngoài, nhìn thấy Trương Tuần và Tiết Bạch đang đứng sóng vai bên ngoài.
“Ung Vương yên tâm.” Trương Tuần nói: “Hắn bị thương ngoài da, không đáng ngại, tĩnh dưỡng vài tháng là hồi phục.”
“Thân chịu mấy chục vết thương mà sắc mặt không đổi, quả là mãnh tướng.” Tiết Bạch đang nói, nghe thấy tiếng bước chân, bèn quay đầu lại, vừa vặn thấy bọn người Giả Bí, Diêu Ngân, Nam Tễ Vân đi tới, hắn không khỏi cười nói: “Đã lâu không gặp.”
Năm xưa mọi người cùng nhau thủ Ung Khâu, đó là thời khắc nguy nan nhất, cho nên thời gian chung sống tuy ngắn, tình nghĩa lại rất sâu đậm. Chỉ là một năm không gặp, Tiết Bạch một bước lên mây thành Hoàng tử Hoàng tôn, còn được phong Ung Vương. Mấy người này ban đầu còn tưởng sẽ có cảm giác xa cách, không biết nên bái kiến thế nào.
Lúc này nụ cười của Tiết Bạch lại giống như gió xuân hóa mưa, xua tan sự câu nệ trong lòng bọn họ, mọi người không khỏi đều cười rộ lên.
“Ha ha ha, mạt tướng năm đó nếu biết sớm, đã theo Ung Vương cùng đi thu phục Lạc Dương, lập đại công rồi!”
“Bây giờ cũng không muộn.” Tiết Bạch nói: “Thiên hạ chưa bình, thiếu gì cơ hội cho nam nhi kiến công lập nghiệp.”
“Ung Vương nếu bắc phạt Sử Tư Minh, nhất định phải mang theo mạt tướng.”
Tiếng nói chuyện kinh động đến Lôi Vạn Xuân đang băng bó vết thương trong nhà, hắn gân cổ lên, hét vọng ra: “Còn có… ta… ta cũng đi!”
Mọi người cười lớn.
Duy chỉ có Trương Tuần thấy cảnh này, ý vui trên mặt dần dần phai nhạt, liếc nhìn Tiết Bạch, trong ánh mắt nổi lên vẻ lo âu.
Người phản ứng lại sau đó là Giả Bí, biết Trương Tuần đang lo lắng điều gì. Chẳng qua là Ung Vương lực vãn cuồng lan, có tư chất của bậc anh chủ, đáng tiếc không phải là nhân tuyển tốt nhất cho ngôi trữ quân, khiến người ta lo lắng Đại Đường lại phải trải qua chính biến.
Từ đó, thái độ của Trương Tuần đối với Tiết Bạch lạnh nhạt hẳn đi. Cũng không phải là khinh mạn, mà là có ý kính nhi viễn chi. Sự thay đổi này không rõ ràng, nhưng mọi người dần dần cũng đều nhận ra, không dám quá thân cận với Tiết Bạch nữa.
Tiệc mừng công vào ban đêm, Trương Tuần cũng lấy cớ trong thành thiếu lương thực, trì hoãn lại để sau này tổ chức. Kéo dài về sau, Tiết Bạch lại sắp phải rời Biện Châu, trở về Lạc Dương rồi.
Về việc này, Tiết Bạch cảm thấy Trương Tuần vị tất có chút vô tình.
Sự vô tình này không phải là ý chê bai, mà ám chỉ “không thiên vị tình riêng”. Vừa không màng đến ân nghĩa giữa đôi bên, cũng không cân nhắc tiền đồ cá nhân sau khi nương nhờ Ung Vương, trong đầu chỉ có đại nghĩa quốc gia. Đáng kính, nhưng lại thiếu đi chút tình người.
Dùng bữa cơm đạm bạc tại nha thự, Tiết Bạch cảm thán sự lạnh lùng của Trương Tuần, nhớ tới một việc, riêng tư hỏi: “Vị thiếp thất của Trương công… Oánh Nương, nàng ấy vẫn bình an chứ?”
Trương Tuần ngạc nhiên, tưởng Tiết Bạch để mắt tới thiếp thất của mình, khẽ cau mày, thản nhiên đáp: “Món ăn Ung Vương dùng đêm nay, chính là do tiện thiếp nấu.”
“Rất ngon.”
Tiết Bạch cảm thấy cuộc đối thoại này khiến trong lòng mình có chút ý vị kinh dị, ngượng ngùng bổ sung một câu.
“Ta nhớ trù nghệ của Oánh Nương rất tốt, hy vọng sau này có cơ hội lại được ăn nàng nấu… ăn món nàng nấu.” Nói đến ăn nàng, ngữ khí hắn có chút không thuận.
Trương Tuần có chút nghi hoặc, không biết Tiết Bạch xưa nay ung dung, sao nói đến đoạn sau lại nuốt chữ như vậy? Y nghĩ lại, thiếp thất kia của mình tư sắc tầm thường, không lý nào bị nhớ thương.
Hai người từ biệt.
Tiết Bạch thúc ngựa qua trường nhai, có thể nhìn thấy sĩ tốt phía xa đang vây quanh đống lửa nướng thịt ngựa, thầm thở phào nhẹ nhõm. Hắn thực ra không để ý sự cổ hủ và lạnh nhạt của Trương Tuần, chỉ cảm thấy Trương Tuần cuối cùng cũng có thể sống trong cái thế đạo không cần phải ăn thịt người, điều này đã là rất tốt rồi.
~~
Giám quân Bạch Trung Trinh từ khi nhận được bổ nhiệm đến nay không có bất kỳ quyền bính nào, đi theo bên cạnh Tiết Bạch giống như một tên cận thị. Đêm nay theo Tiết Bạch gặp Trương Tuần, hắn rốt cuộc cũng nhìn thấy một cơ hội làm lung lay binh quyền của Tiết Bạch.
Đến đêm khuya, hắn trằn trọc trong dịch quán, cuối cùng ngồi dậy, nghĩ cách làm sao đi gặp riêng Trương Tuần một phen? Nghĩ đi nghĩ lại, hắn nghĩ tới Hồn Giam. Vì Tiết Bạch rất yêu thích Hồn Giam, đặc biệt mang người theo bên cạnh, đêm nay cũng ở trong dịch quán.
Bạch Trung Trinh cũng không dám thắp đèn lồng, rón rén mò vào trong phòng Hồn Giam. Hồn Giam tuổi tuy nhỏ, tiếng ngáy lại rất lớn, như sấm sét vang trời. Do đó không có tướng sĩ nào khác nguyện ý ở cùng phòng với hắn.
Bạch Trung Trinh bịt tai, lặng lẽ đi tới bên giường Hồn Giam, đang định mở miệng gọi.
“Tiểu Hồn tướng quân…”
Bỗng nhiên, một bàn tay như kìm sắt đã bóp chặt cổ Bạch Trung Trinh.
“Hảo tặc tử, dám đến hại A gia ngươi!”
Hồn Giam không biết đã tỉnh lại từ lúc nào, nói: “Bắt được một tên nội ứng của phản quân!”
“Là… Nô tài…” Cũng may giọng nói của Bạch Trung Trinh lanh lảnh, có đặc điểm riêng, Hồn Giam rất nhanh phản ứng lại, buông tay ra, hỏi: “Bạch… Bạch trung sứ, ngươi tên là gì ấy nhỉ?”
Thực sự là tên Giám quân này trong quân Ung Vương quá mức mờ nhạt, hắn suýt nữa đã quên mất đối phương.
“Khụ khụ khụ, Tiểu Hồn tướng quân, ngươi suýt chút nữa bóp chết nô tài rồi.”
“Tướng quân thì tướng quân, tại sao phải gọi ta là Tiểu Hồn tướng quân?” Hồn Giam không vui, dựng mày quát hỏi: “Chẳng lẽ công lao ta lập được là nhỏ sao?!”
“Nhỏ tiếng chút, nhỏ tiếng chút.” Bạch Trung Trinh sợ đến hồn phi phách tán, liên tục xua tay, nói: “Nô tài tới đây, là muốn tặng tướng quân thêm một công lao to lớn nữa.”
“Ồ?”
“Hôm nay tướng quân cũng thấy rồi chứ? Trương Tuần trung can nghĩa đảm, là trụ cột của Đại Đường.” Bạch Trung Trinh nói: “Thánh nhân có mật chỉ muốn giao cho Trương Tuần, khẩn cầu tướng quân đưa nô tài đi gặp ông ấy.”
Hồn Giam rất thông minh, lập tức hỏi: “Đây là muốn giấu Ung Vương?”
“Cái này… Ung Vương cường thế, vạn nhất có lòng bất lợi với Thánh nhân và Thái tử, tự nhiên phải có trung thần bảo vệ.”
Hồn Giam cảm thấy lúc lâm chiến mà giấu chủ soái lén lút móc nối là có chút không ổn, nhưng những gì hắn được hun đúc những năm gần đây đều nói Ung Vương có lòng mưu soán. Sự việc liên quan đến xã tắc Đại Đường, không thể không thận trọng, hắn bèn gật đầu đáp ứng. “Được, ta đưa ngươi đi!”
“Tiểu Hồn… Nhỏ tiếng chút, tướng quân nhỏ tiếng chút.”
Trong đêm, Trương Tuần vẫn chưa ngủ, còn đang phát sầu về trận chiến với Sử Tư Minh. Y tuy giữ được Biện Châu, nhưng đây vốn là sở trường thủ thành của y. Còn muốn bình loạn, khó tránh khỏi phải quyết chiến dã ngoại với mười ba vạn phản quân. Binh lính Phạm Dương kiêu dũng, cộng thêm thời tiết giá lạnh này, bất lợi cho Đường quân.
Có thể tưởng tượng được áp lực mà Lý Quang Bật đang phải đối mặt hiện nay lớn đến mức nào. Trương Tuần luôn biết điều này, cho nên chưa bao giờ oán trách viện quân không tới sớm.
“Sứ quân.”
Bỗng nhiên, Diêu Ngân đi vào, bẩm báo: “Giám quân tới.”
“Ai?”
Trương Tuần có chút mờ mịt, mãi đến khi Bạch Trung Trinh và Hồn Giam đi vào, y mới hiểu ra. Sớm hôm nay, y còn tưởng tên hoạn quan mặt trắng không râu này là hoạn quan bên cạnh Tiết Bạch, trong lòng còn nghĩ Thân vương dùng hoạn quan hầu hạ tuy không vi phạm quy chế, nhưng Ung Vương có chút ngạo mạn rồi.
“Bái kiến Giám quân.”
“Trương Sứ quân, nô tài cuối cùng cũng gặp được trung thần của Bệ hạ rồi!” Bạch Trung Trinh tỏ ra vô cùng nhiệt tình, bước lên nắm lấy tay Trương Tuần, “Bệ hạ thường nhớ tới đại công thủ Ung Khâu của ngài, nói ‘Nếu không phải Trương Tuần đơn độc trấn thủ cửa ngõ Giang Hoài, xã tắc nguy nan’!”
“Không dám, đây tuyệt đối không phải công lao của một mình thần.” Trương Tuần nghiêm mặt nói: “Công đầu thuộc về Nhan công.”
“Nhan Cảo Khanh tư tâm nặng, không thể đánh đồng với Trương Sứ quân.”
Bạch Trung Trinh tự cảm thấy câu “dìm Nhan nâng Trương” này vô cùng cao minh. Trong nhóm hoạn quan bọn họ, để ý nhất là so bì lẫn nhau, ai cũng không muốn bị người khác đè đầu cưỡi cổ. Dù sao cũng là trong thâm cung đại viện, nếu không hư vinh, còn có gì để thể hiện giá trị cuộc đời này của họ?
Nếu có người nói “Đậu Văn Dương không thể đánh đồng với Bạch trung sứ” Bạch Trung Trinh nghe sẽ sướng rơn cả người. Thế nhưng, Trương Tuần nghe vậy sắc mặt lại nghiêm nghị, ngữ khí đanh thép nói: “Nhan công cao nghĩa, Trương Tuần vạn lần không sánh bằng, xin Trung sứ thu hồi lời này.”
Bạch Trung Trinh không khỏi thầm nghĩ, đám văn nhân này đúng là thích làm màu.
“Lỡ lời rồi, lỡ lời rồi.” Hắn cười ngượng ngùng, nói: “Nô tài tới đây, là muốn cùng Trương công mưu đại sự.”
“Cứ nói đừng ngại.”
“Trương công cũng biết, nếu Ung Vương dòm ngó ngôi trữ quân, thế tất khiến xã tắc đại loạn, nay ngay cả Bệ hạ cũng e ngại quyền thế của hắn. Nhưng hắn vẫn không chịu buông quyền Thiên hạ Binh mã Đại nguyên soái, e rằng đã có lòng bất thần a.”
Vừa nói, Bạch Trung Trinh vừa liếc trộm sắc mặt Trương Tuần, nhất thời cũng không nhìn ra được gì.
Thế là, hắn nói tiếp: “Ung Vương chuyến này phụng chỉ xuất trấn Lạc Dương, nhưng hắn vừa đến Lạc Dương, chưa quá hai ngày, lập tức liền đi tới Biện Châu, là vì sao?”
“Chẳng phải là để đánh lui Sử Triều Nghĩa sao?”
“Trương công quá ngay thẳng, bị hắn lừa rồi đó.” Bạch Trung Trinh nói: “Ung Vương lần này đi về phía Đông, e là vì muốn trừ khử Tự Ngô Vương Lý Chi, Việt Quốc công Lý Hoàn. Hai người này nắm thực quyền trong tông thất, là đại địch ngăn cản Ung Vương mưu đoạt ngôi vị. Cho nên, nô tài nói Ung Vương rắp tâm khó lường a.”
Trương Tuần nói: “Trung sứ yên tâm, nếu chuyện này là thật, ta tất bảo vệ Tự Ngô Vương và Việt Quốc công.”
“Tốt tốt tốt…”
“Nhưng trước mắt sự thật thế nào còn chưa rõ.” Trương Tuần đổi giọng nói: “Ung Vương từng cam kết tuyệt không có lòng mưu đoạt ngôi trữ quân. Nay phản loạn chưa yên, xã tắc động loạn, tuyệt đối không phải lúc nội hống. Cũng xin Trung sứ tĩnh quan kỳ biến, không được châm ngòi thổi gió thêm nữa, làm loạn quân tâm sĩ khí.”
Lời này rất nặng, sắc mặt Bạch Trung Trinh lập tức thay đổi. Khi Trương Tuần nói chuyện còn liếc nhìn Hồn Giam một cái, rất có ý tứ chấn nhiếp, điều này khiến Hồn Giam có chút khó chịu, thầm nghĩ có phải mình làm sai rồi không.
Bạch Trung Trinh cuống lên, giậm chân nói: “Trương công ngài sao có thể nói như vậy chứ? Đêm nay ta đều nghe thấy cả rồi, Ung Vương thậm chí còn muốn cướp thiếp thất của ngài, đủ thấy hắn tham lam không đáy. Trương công là đấng nam nhi đại trượng phu, há cam lòng chịu nhục như vậy?!”
Trương Tuần còn chưa mở miệng, Diêu Ngân đã đại nộ.
“Câm miệng! Sứ quân là đấng nam nhi đại trượng phu, còn chưa đến lượt một tên yêm nhân như ngươi bình phẩm!”
“Là nô tài quá vội nói sai rồi, ý nô tài là…”
“Đừng nói nữa.” Trương Tuần xua xua tay, nói: “Chuyện bắt gió bắt bóng, hiện giờ bàn đến còn quá sớm, Trung sứ mời về cho.”
Người khác không biết, ít nhất y đã suy nghĩ vô cùng rõ ràng, Tiết Bạch căn bản vô ý với thiếp thất của y, quan tâm thêm hai câu, càng là đang quan tâm y.
Giữa hai người vẫn có nghĩa khí.
Tên Bạch Trung Trinh này chạy tới, ngược lại làm cho y cảm nhận được chỗ bất lợi khi hoạn quan cầm quyền trong triều. Thầm nghĩ Thánh nhân không nên phái một tên hoạn quan chỉ biết tranh giành chút lợi nhỏ mà không hiểu đại cục tới đây.
“Trương công…” “Mời.”
Hồn Giam cũng bị đuổi ra cùng với Bạch Trung Trinh, hắn không khỏi vô cùng ảo não. Hắn cũng từng nghe nói sự tích Trương Tuần thủ Ung Khâu, trong lòng rất ngưỡng mộ, kết quả vì đi cùng với Bạch Trung Trinh, ngược lại khiến Trương Tuần cũng coi thường hắn.
Hơn nữa chuyện đêm nay, khiến hắn cảm thấy hoạn quan mà Thánh nhân dùng không khỏi quá mức bất kham, hối hận không thôi.
(*bất kham: tồi tệ, nhếch nhác, kém cỏi không thể nào chấp nhận nổi)