Chương 518: Xuất trấn
Khi Tiết Bạch nhận được hàng biểu của Bộc Cố Hoài Ân gửi bằng tin hỏa tốc năm trăm dặm, phản ứng đầu tiên chính là: “Tên này liệu có trá hàng hay không?”
Giả sử Bộc Cố Hoài Ân cố ý khiến hắn lơ là cảnh giác, nhân lúc hắn chuyển sự chú ý sang Sử Tư Minh mà bất ngờ dẫn binh đánh tới, hậu quả đương nhiên không thể tưởng tượng nổi.
Sau đó, tình báo chi tiết hơn được gửi đến, nói rằng Bộc Cố Hoài Ân đã dâng lên thủ cấp sứ giả của Sử Tư Minh, nguyện đích thân đến Trường An thỉnh tội. Tiết Bạch vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ đề phòng, phái thám mã đi xác nhận lại một lần nữa, đảm bảo Bộc Cố Hoài Ân vốn không hề mượn danh nghĩa thỉnh tội để suất lĩnh tinh binh thâu tập Trường An.
“Lý Bí vẫn là có chút bản lĩnh.” Tiết Bạch không thể không thán phục.
Việc này có thể thành công, thực ra là do Lý Bí đã viết mấy bức thư sách động các tướng lĩnh Sóc Phương quân, cũng như mẫu thân của Bộc Cố Hoài Ân. Từ đó có thể thấy, muốn thành đại sự thì da mặt phải đủ dày, gặp được nhân tài thì nên bày ra thành ý “tam cố mao lư”.
(Tam cố mao lư (hay Tam cố thảo lư) là điển tích nổi tiếng trong “Tam Quốc diễn nghĩa” kể về việc Lưu Bị ba lần đến lều tranh mời Gia Cát Lượng (Khổng Minh) xuất sơn phò tá.)
Mấy ngày sau, Bộc Cố Hoài Ân liền dẫn theo nhi tử đến Trường An.
Lý Tông đích thân tiếp kiến tại Đại Minh cung. Nghe tin gia tộc Bộc Cố Hoài Ân đã có mấy chục người vì Đại Đường mà chiến tử, trong lòng y không khỏi cười nhạo phụ tử Lý Hanh ngay cả bề tôi trung thành như vậy mà cũng bức phản cho được.
Y thì khác, y có khí lượng “hải nạp bách xuyên” đã cùng Bộc Cố Hoài Ân liên hôn, tự nhiên phải ra sức lung lạc.
Rất nhanh, thân ảnh cao lớn kia đã quỳ rạp trên đại điện, nói: “Tội thần Bộc Cố Hoài Ân, khấu kiến Bệ hạ!”
“Ái khanh không cần làm vậy, mau mau bình thân.”
Lý Tông để tỏ vẻ coi trọng, đích thân bước tới đỡ dậy. Nhưng Bộc Cố Hoài Ân vừa ngẩng đầu, ánh mắt rơi vào khuôn mặt đầy sẹo của y, sững sờ, thế mà lại nhìn chằm chằm không chớp mắt.
“Khụ khụ.”
Một lúc lâu sau, vẫn là hoạn quan Đậu Văn Dương đứng hầu bên cạnh thấy Bộc Cố Hoài Ân vô lễ như vậy, bèn lên tiếng nhắc nhở.
Nào ngờ, Bộc Cố Hoài Ân vẫn cứ nhìn như thế.
“Bộc Cố ái khanh.” Lý Tông nói: “Trẫm thuở nhỏ đi săn, bị mãnh thú cào bị thương.”
“Ta đã bảo sao Thái Thượng hoàng trước đây không lập Thánh nhân làm Thái tử.” Bộc Cố Hoài Ân lúc này mới phản ứng lại, vội vàng lớn tiếng nói: “Thần ở Sóc Phương đã lâu, chưa từng nghe nói chuyện này, xin Bệ hạ ban tội!”
Lý Tông không lấy làm phật ý, giãn mặt cười, chỉ là có chút ngượng ngùng, định bụng tiếp theo sẽ bàn chuyện hôn sự của con cái.
Bỗng nhiên.
“Thần có một chuyện, không nói không chịu được!” Khuôn mặt thô kệch của Bộc Cố Hoài Ân đanh lại, đằng đằng sát khí.
Lý Tông giật mình, ngồi lại xuống ngự tháp, hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Bộc Cố Hoài Ân nhìn các quan văn võ đứng hai bên, giơ tay chỉ vào Tiết Bạch, nói: “Năm xưa, sở dĩ thần dám phản Bệ hạ, chính là vì Bệ hạ phong hắn làm Ung Vương, bái làm Thiên hạ Binh mã sứ. Trọng trách này không phải Hoàng tử Thân vương thì không thể đảm nhiệm, mà hắn tuy là con của Thái tử Lý Anh, nhưng thân thế nhiều năm thành điều bí ẩn, không nên nắm giữ trọng quyền. Hắn hành sự như vậy, coi Bệ hạ là gì? Muốn ‘hiệp Thiên tử dĩ lệnh chư hầu’ hay sao?”
Những lời này ban đầu thực ra là do Lý Hanh khi ở Phượng Tường thường cùng các thần tử thảo luận, nhưng sau khi Lý Hanh đầu hàng thì chưa từng nói nửa câu. Ngược lại là Bộc Cố Hoài Ân tin là thật, hơn nữa nhất định phải phân trần cho rõ ràng.
Bộc Cố Hoài Ân hồn nhiên quên mất, năm xưa chính vì cái tính cách “trong mắt không dung nổi hạt cát” này mà hắn đã đoạn tuyệt với Lý Hanh, một lòng chỉ muốn giải thích rằng lúc đó hắn không hề sai.
Lý Tông nghe vậy, trong lòng trước tiên là tán đồng, thậm chí có chút trộm vui mừng, đồng thời cũng có chút lúng túng. Y không thể trước mặt mọi người thừa nhận mình là con rối của Tiết Bạch, liền nghiêm mặt nói: “Được rồi, ngươi là lầm tin lời đồn, Trẫm đều biết cả, Trẫm không trách ngươi.”
Tránh đi chủ đề này, y nhìn sang mấy người Bộc Cố Hoài Ân mang theo, đang định hỏi thăm Bộc Cố Trân.
“Thần tạ ơn Bệ hạ hậu ân.” Bộc Cố Hoài Ân được khoan dung, vô cùng cảm kích, lập tức đối với Thiên tử dốc hết ruột gan, hiến thượng lương mưu, nói: “Thần nguyện vì Bệ hạ liều chết giết địch!”
“Tốt…”
“Hiện tại Bệ hạ đã vững vàng giang sơn, nên bãi chức Thiên hạ Binh mã sứ của Ung Vương, giải mối nghi hoặc của người trong thiên hạ. Còn về nghịch tặc Sử Tư Minh, chỉ cần thần lĩnh binh trợ giúp Quách Tiết soái, ắt có thể bình định!”
Lý Tông tuy cũng muốn vậy, nhưng tự biết mình căn bản không có thực lực này.
Y còn lấy làm lạ, Bộc Cố Hoài Ân sao dám trước mặt mọi người nói ra những lời như vậy? Dẫu sao màn chiêu hàng này cũng là do Tiết Bạch một tay bày ra.
Thế là y quay đầu nhìn Tiết Bạch, lại thấy Tiết Bạch không có phản ứng gì quá lớn, cứ như không nghe thấy những lời chói tai khó nghe này vậy, thậm chí còn có vẻ như muốn xem náo nhiệt xem y xử lý thế nào.
Trong lòng Lý Tông rùng mình, nghĩ rằng Bộc Cố Hoài Ân có lẽ đang thay Tiết Bạch thăm dò mình.
“Bộc Cố ái khanh, ngươi nếu không biết, vậy Trẫm nhắc nhở ngươi!” Lý Tông liền cao giọng, trịnh trọng đàng hoàng nói: “Lúc xã tắc nguy nan, là Ung Vương phò tá Trẫm, giữ vững Trường An, cứu vớt lê dân trong cơn nước sôi lửa bỏng. Trẫm dùng người tự có chừng mực, không cần ngươi nói nhiều!”
Mới nói một câu nặng lời, y thấy trên mặt Bộc Cố Hoài Ân lộ vẻ không vui, vội vàng lại lên tiếng trấn an.
“Trẫm cũng biết, ngươi là xuất phát từ tấm lòng trung…”
Khó khăn lắm cuối cùng mới thuận lợi đàm phán xong chuyện Bộc Cố Trân cưới Ninh Quốc công chúa, tiếp đó là ban yến.
~~
“Không ngờ Bộc Cố Hoài Ân lại bất tri hảo đãi như vậy, xem ra vẫn phải ra sức lung lạc thêm mới được.”
Lúc dự tiệc, Vương Nan Đắc tóm được cơ hội, nhỏ giọng trao đổi với Tiết Bạch hai câu, cuối cùng lại nói: “Nếu kẻ này hết thuốc chữa, ta sẽ loại bỏ hắn, đừng để hắn quay lại Sóc Phương nữa.”
“Không sao.” Tiết Bạch nói: “Chỉ là có chút ngang bướng mà thôi.”
“Có chút?”
Vương Nan Đắc liếc nhìn Bộc Cố Hoài Ân thêm cái nữa, thầm nghĩ trước khi chiêu an thành công, căn bản không nghĩ tới người này lại có cái tính khí gàn dở như vậy.
Tiết Bạch lại càng rõ ràng quá trình chiêu an, ánh mắt phần lớn thời gian đều rơi vào trên người viên tướng trẻ tuổi tên là “Hồn Giam” kia. Đáng tiếc, ánh mắt của Hồn Giam phần lớn thời gian đều dùng một loại ánh mắt ngưỡng mộ nhìn về phía Thiên tử.
Dưới ánh hào quang chói lọi do hoàng quyền mang lại, sự chênh lệch về sức hút cá nhân giữa Lý Tông và Tiết Bạch vẫn chưa lớn đến mức có thể ảnh hưởng đến một người trẻ tuổi nơi biên ải, tạm thời là như vậy.
Sóc Phương quân bấy lâu nay tiếp xúc với tin tức đều không nói tốt về Tiết Bạch, bọn họ tự nhiên là trung thành với Đại Đường Thiên tử.
Vương Nan Đắc có thể cảm nhận được loại cảm xúc đó, không khỏi bực bội, nhỏ giọng nói: “Ung Vương lần này chiêu an Sóc Phương quân, lại thành ra bồi đắp thế lực cho Thánh nhân.”
“Lời không thể nói như vậy, mọi người đều là tướng sĩ của Đại Đường.”
Tiết Bạch ngược lại nhìn rất thoáng, thầm nghĩ chỉ cần là tướng sĩ của Đại Đường, sớm muộn gì cũng sẽ là tướng sĩ của mình, không vội.
Hai người tiến vào điện, chia nhau an tọa.
Lần này, vị trí của Tiết Bạch so với lúc nghị sự ở triều hội bị xếp lùi về sau một chút, xếp sau các huynh đệ, nhi tử của Lý Tông.
Nếu tính theo vai vế, thì cũng có thể chấp nhận được, nhưng có thể lờ mờ cảm nhận được, trước khi hoàn toàn bình định phản loạn, đáy lòng Lý Tông đã rục rịch muốn tước bớt quyền lực của hắn.
Để các tướng lĩnh Sóc Phương quân an tâm, Lý Long Cơ cũng có mặt tại yến tiệc, do Giang Thải Bình và Phạm nữ bồi tiếp. Ngoài ra, có lẽ là để làm khó dễ Lý Hanh, Lý Thục, Lý Tông còn cố ý gọi bọn họ đến.
“Trung Vương, Dự Vương, các ngươi nhất thời hồ đồ, khiến Bộc Cố ái khanh chịu ủy khuất, mời rượu một ly tạ lỗi đi.”
Lý Tông vẫn giữ bộ dạng người hiền lành, duy trì sự hòa thuận của triều đường Đại Đường, tiệc mở chưa lâu liền cười lớn, đưa ra yêu cầu như vậy.
Tất cả mọi người đều bị y đánh bại, thần phục trên yến tiệc của y, nghe y nói cười vui vẻ. Mà y lòng dạ rộng rãi, không truy cứu tội trách của bọn họ, cho bọn họ an hưởng tuổi già.
Điều này khiến y tự cảm thấy có một loại cảm giác như Thái Tông Hoàng đế bắt Hiệt Lợi Khả hãn nhảy múa trong ngự yến năm xưa, lâng lâng tự đắc.
“Thần lĩnh chỉ.” Lý Hanh, Lý Thục biết Lý Tông muốn gì, ngoan ngoãn cầm chén rượu đứng dậy, lộ vẻ hổ thẹn, nói: “Thần bức hại lương tướng, suýt chút nữa làm lỡ đại sự của Đại Đường rồi.”
Bộc Cố Hoài Ân rất hưởng thụ.
Hắn thực ra không quá để ý chuyện phú quý hay không, chỉ để ý chuyện đúng sai phải trái, trước mắt coi như đã chứng minh được mình mới là đúng, vô cùng hài lòng.
“Thần nay mới biết Thánh nhân là minh quân, chỉ trách Trung Vương lúc đó đã che mắt thần.”
Tâm tình Lý Hanh cực xấu, lúng túng đáp lại hai tiếng, trốn về sau án ngồi xuống, tự cuộn hồ bính mà ăn, y hệt cái dáng vẻ nhu nhược của nhiều năm về trước.
Lý Tông chí đắc ý mãn, lại nói: “Ung Vương, ngươi cùng Bộc Cố ái khanh uống chung một ly.”
Bộc Cố Hoài Ân bèn cũng cùng Tiết Bạch uống một ly. Hắn được Lý Tông coi trọng, không nhịn được lại bắt đầu lo chuyện bao đồng, nói: “Ung Vương sao không tự xin giải trừ chức Thiên hạ Binh mã Đại nguyên soái? Để tỏ rõ ngươi bảo vệ xã tắc là xuất phát từ lòng trung, chứ không phải có ý mưu soán.”
Lý Hanh ngồi bên kia cắm cúi ăn bánh, trong lòng không khỏi thầm hô một tiếng “hay”.
Hắn sớm đã không chịu nổi cái sự ngang ngạnh, bướng bỉnh của Bộc Cố Hoài Ân, cậy mình trung dũng liền chỉ tay năm ngón, giống như tám trăm bà con họ hàng lấy danh nghĩa muốn tốt cho hắn để can thiệp quá nhiều vào chuyện của hắn.
Năm xưa bức phản Bộc Cố Hoài Ân, hắn cũng uất ức, nay liền để Lý Tông, Tiết Bạch cũng nếm thử mùi vị này.
Lúc này, Tiết Bạch có rất nhiều cách trả lời. Thông thường mà nói, hắn nên sa sầm mặt quát một câu: “Phản quân áp sát biên cảnh, quốc sự nguy cấp, ngươi nói lời này là có rắp tâm gì?! Muốn làm phản hay sao?!”
Loại uy hiếp này có thể chấn nhiếp người khác, nhưng không chấn nhiếp được Bộc Cố Hoài Ân.
Ngoài ra, nội tâm Tiết Bạch mạnh mẽ, kiên định, cũng không cần thông qua việc chấn nhiếp để thể hiện bản thân, hắn chỉ cười cười, nói: “Sẽ có ngày đó, thiên hạ thái bình, mọi người xả giáp quy điền.”
Bộc Cố Hoài Ân sững sờ, có cảm giác một quyền đánh vào không trung.
Tiết Bạch là thực sự không lấy làm phật ý. Bộc Cố Hoài Ân vừa nhập kinh, tạm thời không có khả năng thả hắn nắm binh, căn bản không uy hiếp được Tiết Bạch. Hơn nữa Tiết Bạch tin rằng, thời gian sẽ chứng minh tất cả, cho nên hắn có thể dùng tâm thái bình hòa đối mặt với những sự thù địch, không phục này…
Lúc này là hoàng hôn, ánh chiều tà từ cửa điện chiếu vào. Trong điện, những người cầm quyền nắm giữ Đại Đường lại lần nữa nâng chén rượu.
Mà ở bên kia những bức tường đỏ, trước khi cửa cung khóa lại, có kỵ sĩ vội vã đưa tới một phong tin tức, làm đảo lộn yến tiệc này.
“Bệ hạ!”
Hoạn quan báo tin miệng gọi “Bệ hạ” tay bưng tin tức muốn dâng lên, nhưng rất nhanh lại bắt gặp thần sắc sắc bén của Tiết Bạch, đành phải đưa chiến báo cho Tiết Bạch trước.
Vì bình thường những chiến báo này đều đưa đến Hoàng thành trước, hôm nay là do bọn người Tiết Bạch, Nhan Chân Khanh, Vương Nan Đắc đều ở trong cung mới đưa tới đây. Lý Tông vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy chiến báo mới mẻ như vậy, không khỏi tò mò nói: “Chuyện gì?”
Thần sắc Tiết Bạch bình thường, không trả lời, chỉ nói: “Bệ hạ yên tâm, chuyện nhỏ mà thôi, để hữu ti xử lý là được.”
“Ân, vậy giao cho Trung Thư Môn Hạ làm đi.” Lý Tông cố làm ra vẻ uy nghiêm: “Yến ẩm tiếp tục.”
Tiết Bạch liền cùng một nhóm quan viên có thực chức cáo lui, để lại đám huân quý nhàn rỗi tiếp tục yến ẩm.
~~
“Cũng may, kịp thời chiêu an Bộc Cố Hoài Ân a.”
Nhan Chân Khanh đặt chiến báo xuống, cảm thán một câu như vậy.
Tin tức mới nhất, trong các lộ phản quân của Sử Tư Minh, Đông lộ quân tức bộ sậu của Chu Chí, đã vượt qua Hoàng Hà tại bến Hồ Lương. Bên phía Đường quân, Hà Nam Tiết độ sứ, Tự Ngô Vương Lý Chi thống lĩnh quân đội chặn đánh, đại bại, lui về giữ Duyện Châu.
“Đúng vậy, nếu muộn hơn chút nữa, Bộc Cố Hoài Ân nhận được tin tức, chưa chắc đã hạ quyết tâm quy hàng nhanh như vậy.”
Ánh mắt Tiết Bạch nhìn về phía bản đồ, đặt một quân cờ xuống vùng Tế Ninh, Sơn Đông.
Hắn biết Sử Tư Minh muốn đánh thẳng vào Lạc Dương, bởi vậy trọng tâm phòng bị vẫn luôn đặt ở dải từ Biện Châu đến Lạc Dương. Nay phản quân đột phá từ phía Đông xa hơn, khiến hắn có chút hối hận vì không thay thế Lý Chi sớm hơn.
“Lý Chi ắt hẳn là có tâm bảo tồn thực lực.”
Vương Nan Đắc nói: “Phản quân qua Hoàng Hà, Trương Tuần lưỡng đầu thọ địch, áp lực phòng ngự càng lớn hơn rồi.”
“Phải đó…”
Trong nha môn đèn đuốc sáng trưng, mọi người điều chỉnh lại các phương án phòng ngự, điều phối lương thảo.
Đến khi trời sáng, có rất nhiều tình báo gửi tới.
Nhan Cảo Khanh lưu thủ Đông Đô dâng biểu, vì trận thua ở bến Hồ Lương, bách tính vùng Khai Phong, Lạc Dương vô cùng kinh hoàng, không ít người đã bỏ trốn trong mùa đông giá rét. Yển Sư huyện lệnh mới nhậm chức là Chu Cách chưa thấy bóng dáng phản quân đã bỏ thành chạy trốn, bị quan binh bắt được, Nhan Cảo Khanh đem chém đầu thị chúng.
Theo Tiết Bạch thấy, vấn đề lớn nhất trước mắt không nằm ở chỗ có thể đánh bại phản quân hay không, mà là Lạc Dương một khi thất thủ lần nữa, niềm tin của người trong thiên hạ sẽ mất hết, sẽ kéo theo một loạt vấn đề về sau.
Trận chiến này, điều đầu tiên cần bảo vệ chính là niềm tin, là sự kỳ vọng của bách tính đối với Đại Đường.
~~
Tiết Bạch suy tư rất lâu, lại đi tìm Lý Bí, hỏi một câu.
“Ta định đích thân xuất trấn Lạc Dương, Trường Nguyên huynh thấy thế nào?”
Lý Bí ngạc nhiên, suy nghĩ một chút, không trả lời ngay mà hỏi ngược lại: “Sao lại có suy nghĩ này?”
Tiết Bạch nói: “Vốn đã cân nhắc qua việc phụng Bệ hạ ngự giá thân chinh, dùng thế sấm vang chớp giật nhanh chóng quét sạch phản loạn, diệt trừ nỗi lo về sau, nhưng có chút trở lực.”
Đâu chỉ là có chút trở lực, việc này Tiết Bạch chưa từng thương nghị với Nhan Chân Khanh, chính là vì biết Nhan Chân Khanh tất nhiên không chịu.
Lý Bí nghe xong cũng vô cùng bất an.
Trên thực tế, một số mưu đồ của Tiết Bạch lúc này đã lộ ra đầu mối.
Tiết Bạch từng làm Yển Sư huyện úy, quân điền miễn thuế giữa vùng sông Y và sông Lạc, lại thêm từng vào thành bắt sống An Lộc Sơn mà không làm hư hại Lạc Dương, có thể nói ở Đông Đô rất được lòng người.
Mà căn cơ của tông thất Lý Đường nằm ở Trường An. Như vậy, một khi Tiết Bạch nghênh phụng Thiên tử đến Lạc Dương… Võ Tắc Thiên năm xưa chính là làm như thế.
“Không thể nào.” Lý Bí nói: “Quan Trung vừa mới an ổn, ngự giá không thể khinh suất di dời.”
“Phải đó.” Tiết Bạch nói: “Nhưng lòng người Lạc Dương bất an, cho nên ta muốn xuất trấn Lạc Dương, ngươi thấy thế nào?”
Lý Bí biết hành động này của Tiết Bạch sẽ có lợi cho chiến sự. Hắn từng hai lần giữ vững Trường An, nay xuất trấn Lạc Dương, tự nhiên có thể khiến quân dân Lạc Dương biết quyết tâm không từ bỏ Đông Đô của triều đình.
Nhưng một khi như vậy, đợi sau khi bình định phản loạn, Tiết Bạch sẽ càng thêm công cao cái chủ.
Nếu Tiết Bạch ở lại Trường An, thì công lao bình loạn và uy vọng ắt thuộc về Quách Tử Nghi, Lý Quang Bật. Sau này Thiên tử chỉ cần lôi kéo hai người này là có thể kiềm chế Tiết Bạch. Hắn đi Lạc Dương thì lại khác, sau một phen gây dựng, chỉ cần cắt đứt đường tào vận tới Trường An, dễ dàng có thể hiệp Thiên tử dời đô qua đó…
“Không ổn.”
Lý Bí lắc đầu, thản nhiên nói: “Quách Tử Nghi, Lý Quang Bật đều là danh tướng đương thế, tự có kế sách phá địch, ngươi can thiệp nhiều, có hại vô lợi; Nhan Cảo Khanh, Trương Tuần cũng là danh thần một thời, do bọn họ thủ thành cự địch, thêm ngươi hay bớt ngươi, cũng chẳng khác biệt quá lớn.”
Tiết Bạch cười tự giễu, nói: “Vậy sao.”
Lý Bí dùng ánh mắt tò mò nhìn hắn, mang theo chút ý tứ châm chọc, hỏi: “Ngươi không sợ rời khỏi Trường An sẽ mất đi quyền bính của mình sao?”
“Quyền bính không phải cứ khư khư giữ lấy mấy tòa cung khuyết là có được.” Tiết Bạch than: “Ta nào có quyền bính gì, chẳng qua là bảo vệ được một số lê dân, chúng vọng sở quy, chỉ thế mà thôi. Cho nên, không dám để bọn họ thất vọng a.”
Lý Bí sững sờ, chỉ coi như hắn đang nói đùa, lảng sang chuyện khác, nói: “Nói chuyện hữu dụng đi, muốn giải quyết cái nguy trước mắt, nên đốc thúc Lý Chi dốc sức kháng địch…”
Hai người lại bàn luận một lúc về chuyện Lý Chi, Tiết Bạch cũng liền rời đi.
Lý Bí ngồi một mình, suy tư, cũng không biết vừa rồi liệu đã thuyết phục được Tiết Bạch đừng đi Lạc Dương hay chưa.
Hắn rất lo lắng, Lý Tông sẽ vì cảm thấy Tiết Bạch rời khỏi Trường An có lợi cho việc y thi triển quyền cước mà đáp ứng việc này, vậy thì quá thiển cận rồi.
Trải qua loạn An Lộc Sơn, lực kiểm soát của triều đường đối với các đạo trong thiên hạ đã suy yếu rất nhiều. Cho dù Lý Tông nhân lúc Tiết Bạch không có mặt mà khống chế được đại bộ phận triều thần, nhưng không thể điều động đại quân bình loạn thì có tác dụng gì? Có thể nói là bỏ gốc lấy ngọn.
Nghĩ đến đây, Lý Bí rất hy vọng có thể nhắc nhở Thiên tử một câu.
Đáng tiếc, hắn bị giam lỏng trong đạo quán này, việc có thể làm chỉ là tu hành.
~~
Hai ngày sau, chiến báo rốt cuộc cũng truyền đến tai Lý Tông một cách chi tiết. Y lo lắng sâu sắc, sợ Tiết Bạch muốn mượn cơ hội động đến Lý Chi.
“Trước đó tại ngự yến, Bộc Cố Hoài Ân đề xuất muốn lĩnh binh bình loạn.” Lý Tông nói: “Trẫm thấy hắn là kẻ trung tâm, đáng tiếc, Lý Thiến không chịu buông binh quyền cho hắn nữa. Nói cho cùng, vẫn là nghi kỵ đại tướng.”
“Nô tài thấy, Bộc Cố tướng quân là người có thể để Thánh nhân sử dụng.” Đậu Văn Dương nhỏ giọng nói: “Nếu có thể để hắn nắm giữ cấm quân, sau này, có lẽ có thể vì Thánh nhân trừ gian.”
“Đâu có dễ dàng như vậy?”
Đậu Văn Dương lộ vẻ suy tư, nói: “Nô tài gần đây nghe ngóng được một số phong thanh. Khởi cư Xá nhân Thôi Hữu Phủ dâng biểu, xin Thánh nhân phái Ung Vương xuất trấn Đông Đô, ổn định lòng người.”
“Ồ?”
Lý Tông vừa nghe liền cảm thấy hứng thú với việc này, hỏi: “Thôi Hữu Phủ? Xem ra, người này là một trung thần?”
“Kẻ này xuất thân Bác Lăng Thôi thị, là con của Trung thư Thị lang Thôi Miện. Tiến sĩ cập đệ,” Đậu Văn Dương nói: “Nô tài đã tra qua, Thôi Hữu Phủ và Ung Vương được thụ quan cùng một thời điểm, một người là Thọ An huyện úy, một người là Yển Sư huyện úy. Nay hai người khác biệt một trời một vực, hắn lén lút thường có lời lẽ bất tôn đối với Ung Vương.”
“Vậy hắn muốn Lý Thiến xuất trấn Lạc Dương, là xuất phát từ tư tâm rồi?”
“Nô tài cho rằng, hẳn là xuất phát từ trung tâm, trung tâm đối với xã tắc Đại Đường.”
Ánh mắt Lý Tông lộ vẻ suy tính.
Đậu Văn Dương nói: “Bách quan khổ vì Ung Vương đã lâu, gọi là ‘nay đường ngôn luận bế tắc như thời Lý Lâm Phủ đương triều’ nô tài còn nghe nói, Ung Vương còn muốn trọng dụng con của Lý Lâm Phủ là Lý Tụ, triều thần dám giận mà không dám nói. Nếu thả hắn đến Đông Đô, thì Thánh nhân có thể tiếp thu lời can gián của bách quan. Đến lúc đó lại bổ nhiệm Bộc Cố Hoài Ân nắm binh, bảo vệ thánh giá, Thánh nhân có thể an tâm rồi.”
“Có lý.”
Lý Tông liên tục gật đầu, đặc biệt bị động lòng bởi chữ “thả” mà Đậu Văn Dương dùng.
Thả Tiết Bạch ra khỏi kinh, mới có cơ hội cho y nắm quyền… Hán Hiến Đế chưa bao giờ có thể thả Tào Tháo ra khỏi Hứa Xương.
“Nhưng, hắn há có thể đáp ứng?”
Đậu Văn Dương nói: “Thôi Hữu Phủ nguyện vì Bệ hạ liều chết, hắn định mời bách quan tiến ngôn tại triều hội, dùng thanh thế ép Ung Vương đi Lạc Dương.”
“Chuẩn tấu.”
Lý Tông bỗng chốc có khí thế.
Từ khi loạn thế đến nay, y giữ Trường An, đuổi loạn quân, bình Trung Vương, tiếp theo sẽ định Hà Bắc, trừ cường thần, có thể nói là điềm báo của bậc minh quân rồi.
Không ngờ là, chỉ qua hai ngày, Lý Tông liền nhận được tin tốt.
“Bệ hạ! Bệ hạ!”
Đậu Văn Dương vội vã chạy đến trước ngự tháp, vui mừng khôn xiết, khấu đầu nói: “Nô tài không phụ sứ mệnh, làm xong rồi!”
“Làm xong cái gì?”
“Khiến Ung Vương đáp ứng xuất trấn Lạc Dương rồi!”
“Thật sao?”
Lý Tông lập tức ngồi dậy, động tác nhẹ nhàng cứ như một người trẻ tuổi thường xuyên bị quản giáo bỗng nhiên nghe tin nghiêm phụ sắp rời nhà, hận không thể lập tức quản khống triều đường.
“Nô tài không dám nói bừa.” Đậu Văn Dương nói: “Ung Vương chỉ xin Bệ hạ cho hắn toàn quyền bình loạn, có thể tùy nghi điều độ chư tướng, lương thảo, hứa hẹn chẳng bao lâu nữa sẽ thệ sư đông chinh.”
Nghe vậy, Lý Tông chần chừ một chút.
Tuy nói hiện giờ căn bản không điều độ được chư tướng, lương thảo, những quyền lực này vốn dĩ đang nằm trong tay Tiết Bạch, nhưng Tiết Bạch thực ra là làm thông qua Trung Thư Môn Hạ. Hơn nữa sau khi thu phục Trường An, trong triều có không ít thanh âm đều đang đốc thúc Tiết Bạch giao trả đại quyền.
Bây giờ y nếu đáp ứng, chính là lại cho Tiết Bạch cái danh nghĩa nắm quyền.
“Ngươi nói xem, vạn nhất hắn cứ trì hoãn không bình loạn, phải làm sao đây?” Lý Tông hỏi, y lo lắng Tiết Bạch vì không muốn giao quyền mà không chịu bình loạn.
Đậu Văn Dương nói: “Như vậy, Quách Tử Nghi, Lý Quang Bật sao có thể dung thứ cho hắn?”
Lý Tông vẫn do dự.
Đậu Văn Dương rất có thể cảm nhận được nỗi lo của Thánh nhân. Nếu có thể, hắn cũng muốn vì Thánh nhân đoạt lại binh quyền. Nhưng sự thực trước mắt sờ sờ ra đó, Thánh nhân cho, quyền lực nằm trong tay Tiết Bạch; Thánh nhân không cho, quyền lực vẫn nằm trong tay Tiết Bạch.
“Thánh nhân nếu có lo lắng, nô tài nghĩ… hay là có thể phái thêm cho Ung Vương một Giám quân, liên lạc với bọn người Quách Tử Nghi, Lý Quang Bật.”
Chủ ý này vừa đưa ra, tâm thái Lý Tông liền thay đổi, từ cảm thấy thiệt thòi chuyển sang cảm thấy hời, hỏi: “Phái ai đi?”
Hiện giờ bên cạnh y không thiếu hoạn quan tâm phúc, lập tức, Bạch Trung Trinh liền bước ra, nói: “Nô tài nguyện vì Bệ hạ liều chết!”
“Tốt!”
Lý Tông thấy mình cuối cùng cũng có sách lược khả dụng, người tài khả dụng, vô cùng cảm khái.
Từ xưa muốn thành sự phải biết dùng người trước, không uổng công y dốc lòng vun trồng những cánh tay trái phải này.
~~
“Giám quân sao?”
Tiết Bạch nghe chủ ý của Đậu Văn Dương, có chút buồn cười.
Trước đó lúc bảo vệ Trường An, nghênh chiến Lý Hanh, Lý Tông chuyện gì cũng chiều theo hắn, chưa từng ra điều kiện như thế này. Trước mắt chẳng qua là Sử Tư Minh chưa đánh tới Đồng Quan, cục diện có vẻ không cấp bách đến thế, tự nhiên liền muốn thăm dò nhiều hơn.
Tiết Bạch tuy có biện pháp phản chế Lý Tông, nhưng quan trọng trước mắt vẫn là bình định phản loạn. Một tên hoạn quan đi theo bên cạnh làm Giám quân, cũng không cần thiết phải lãng phí thời gian vì chuyện này.
“Thần cẩn tuân thánh dụ.” Tiết Bạch thuận miệng lĩnh chỉ, nói: “Thần còn muốn chọn mấy tướng lĩnh Sóc Phương quân, được chăng?”
Có qua có lại, đây lại là trao đổi điều kiện, Lý Tông cũng chỉ đành đáp ứng.
Cuối cùng, trước khi tháng Chạp trôi qua, tại ngoại ô phía Đông Trường An, Thiên tử tiễn hành, Ung Vương thệ sư, suất quân đông chinh.
“Xuất chinh!”
“Tùng! Tùng! Tùng!”
Ba hồi trống vang lên, đại quân khởi hành.
Hồn Giam thay một bộ võ bào mới tinh, ngồi trên lưng tuấn mã cao lớn, ngẩng đầu nhìn lên, cách hắn không xa chính là đại kỳ của Ung Vương.
Hắn biết mình đã lọt vào mắt xanh của Ung Vương, Ung Vương muốn lôi kéo hắn. Việc này một chút cũng không khó đoán, tướng lĩnh trẻ tuổi thành danh, tinh thông kỵ xạ, võ công hơn người như hắn, lại lập đại công trong chuyện chiêu hàng Bộc Cố Hoài Ân, đương nhiên sẽ được coi trọng.
Nhưng người thưởng thức hắn thì nhiều, người biết chí hướng của hắn lại rất ít.
Chí của hắn là kiến công lập nghiệp cho Đại Đường, bước lên Lăng Yên Các, trở thành trung thần lương tướng lưu danh sử xanh, lẽ dĩ nhiên phải hiệu trung với Thánh nhân. Nay quốc bản đã định, Ung Vương lại có lòng mưu soán, hắn dù sao cũng rất bài xích.
Hơn nữa con người hắn, “phú quý bất năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất” khẳng định sẽ không bị mê hoặc!
(“Giàu sang chẳng thể mê hoặc, nghèo khó chẳng thể lay vần, cường quyền chẳng thể khuất phục.”)
Quả nhiên, đội ngũ đi đến Đồng Quan, Tiết Bạch liền tới tìm Hồn Giam bắt chuyện, giả vờ như tùy ý phiếm đàm, thực chất là muốn lôi kéo.
Mới nói vài câu, Hồn Giam lập tức tỏ rõ thái độ của mình.
Tiết Bạch nghe xong, dường như cảm thấy buồn cười, hỏi: “Lên Lăng Yên Các… Nhưng ngươi có biết, lứa người đầu tiên được vẽ tranh trên Lăng Yên các, nói ra thì cũng từng là nghịch tặc.”