Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
toan-dan-ma-phap-hoa-cau-thuat-sss-cap-sieu-tien-hoa.jpg

Toàn Dân Ma Pháp: Hỏa Cầu Thuật Sss Cấp Siêu Tiến Hóa

Tháng 2 1, 2025
Chương 241. Đẳng cấp 999, thế gian vô địch! Chương 240. Thí luyện bắt đầu!
thien-tuyen-gia-du-hi.jpg

Thiên Tuyển Giả Du Hí

Tháng 1 26, 2025
Chương 1338. Chân chính Thời Gian Chi Đạo Chương 1337. Siêu thoát
one-piece-chi-toi-cuong-linh-danh-thue.jpg

One Piece Chi Tối Cường Lính Đánh Thuê

Tháng 1 22, 2025
Chương 626. Chương 134: Tân thế giới Chương 625. Chương 133: West đến!!
ta-nien-dai-tu-tu-hop-vien-bat-dau.jpg

Ta Niên Đại, Từ Tứ Hợp Viện Bắt Đầu

Tháng 3 9, 2025
Chương 922. Đại kết cục Chương 921. Thiện ác cuối cùng cũng có báo
pha-vo-hokage.jpg

Phá Vỡ Hokage

Tháng 2 11, 2025
Chương 63. Nguyệt toái Chương 62. Nguyệt Huyễn
cau-tai-tu-tien-gioi-chan-heo-den-vo-dich.jpg

Cẩu Tại Tu Tiên Giới Chăn Heo Đến Vô Địch

Tháng 2 9, 2026
Chương 176: Linh tuyệt chi địa Chương 175: Huyết Đồ các thăm dò
lao-tang-quet-rac-max-cap-lien-xuong-nui.jpg

Lão Tăng Quét Rác , Max Cấp Liền Xuống Núi

Tháng 1 17, 2025
Chương 437. Vô lượng kiếp định, điện ngọc làm sáng tỏ! Chương 436. Nhân quả báo ứng, Thái Thượng khó thoát!
truong-sinh-bat-dau-lam-quan-tai-ta-dua-vao-nguoi-chet-tu-tien

Trường Sinh: Bắt Đầu Làm Quan Tài, Ta Dựa Vào Người Chết Tu Tiên

Tháng mười một 12, 2025
Chương 218: Phi thăng tiên giới Chương 217: Rời đi Thái Nhất Môn
  1. Mãn Đường Hoa Thải
  2. Chương 508: Tiểu ô long
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 508: Tiểu ô long

Thúc ngựa mã đi qua cầu Hàm Dương, thành Trường An cuối cùng cũng đã hiện ra trong tầm mắt.

Tiết Bạch đã sớm truyền lệnh xuống, đợi sau khi vào thành tuần du và cử hành đại điển thụ hàng xong xuôi, tự khắc sẽ có người áp giải phụ tử Lý Hanh về Thập Vương Trạch và Bách Tôn Viện để quản thúc. Tuy danh nghĩa vẫn còn vương tước, nhưng thực chất nào có khác gì tù nhân.

“Thúc phụ?”

Phía sau bỗng vang lên một giọng nói non nớt. Tiết Bạch chẳng hề nhận ra tiếng gọi ấy là dành cho mình, mãi đến khi đối phương gọi liền mấy tiếng, hắn mới ngoảnh đầu lại. Hóa ra là một hài tử chừng mười tuổi, hẳn là trưởng tử của Lý Thục, tên gọi Lý Thích, tiểu tự là Thiều Lang.

Tiết Bạch vốn chẳng có tâm trí đâu mà trò chuyện với trẻ con. Lý Thích thấy hắn quay đầu, liền rảo bước chạy lại gần, ngửa mặt lên hỏi: “Ta có thể hỏi Thúc phụ vài câu được không?”

“Chuyện gì?”

“Thúc phụ xuất binh đánh Hồi Hột Diệp Hộ, liệu có gặp phải trở lực nào không?”

“Tất nhiên là có.”

Lý Thích nghe vậy, lộ ra vẻ mặt “quả nhiên là thế” lại hỏi tiếp: “Vậy khi đối mặt với trở lực, Thúc phụ làm thế nào để lực bài chúng nghị?”

“Duy chỉ hai chữ ‘Kiên quyết’ mà thôi.”

Lý Thích thở hắt ra một hơi, cúi đầu nói: “Nhưng thực hiện lại gian nan biết mấy.”

Thấy đứa trẻ này cứ một câu Thúc phụ, hai câu Thúc phụ, kể cũng là người hiếm hoi trong hoàng thất Lý Đường chịu chấp nhận Tiết Bạch, hắn không khỏi buột miệng hỏi: “Là ai dạy ngươi gọi ta như vậy?”

“Đâu có ai dạy a. Thúc phụ là con trai của Thái tử Lý Anh, là đường huynh đệ với a gia ta, chẳng gọi là Thúc phụ thì là gì?”

Lý Thích đáp lại một cách hiển nhiên, chắp tay hành lễ, rồi nói tiếp: “Trước đây Thúc phụ sai người đưa a nương ta trở về, đại ân ấy ta vẫn luôn ghi tạc trong lòng.”

“Cớ sao lại chạy đến hỏi ta chuyện Hồi Hột?”

“Ta chán ghét người Hồi Hột.” Lý Thích lầm bầm: “Tên Hồi Hột Diệp Hộ kia kết bái huynh đệ với a gia ta, cứ bắt ta phải gọi hắn là ‘Thúc phụ’ nhưng hắn lại rắp tâm hủy hoại nhị kinh của Đại Đường, còn xoa đầu ta, bắt ta nhảy múa cho hắn xem, thực sự đáng ghét.”

Nói đoạn, cậu bé nắm chặt nắm tay, vung vẩy giữa không trung.

“Ta thấy Tam thúc nói đúng, ‘Thiên hành kiện, quân tử dĩ tự cường bất tức’ đại trượng phu sao có thể bán rẻ bách tính để cầu viện binh. Ngặt nỗi a gia lại chẳng chịu nghe, cứ bảo ta là trẻ con thiếu hiểu biết.”

(*’Như bầu trời vĩnh hằng chuyển động không mệt mỏi, kẻ sĩ ở đời phải hun đúc ý chí, tự đứng vững trên đôi chân mình mà chẳng chút ngơi nghỉ.’)

Tiết Bạch thầm nghĩ: “Nhóc con, cha và ông nội ngươi đã đến nước này rồi, giờ nói những lời ấy e là đã muộn.”

Hắn chẳng có thời gian để đàm luận chuyện thiên hạ đại sự với đứa trẻ này, bèn thúc ngựa tiến vào Trường An.

Bên trong cổng thành Trường An, nương theo tiếng hô lớn “Ung Vương đã về rồi” bách tính trong thành lập tức sôi trào.

Trước kia là phản quân xâm phạm, lần này là Lý Hanh tấn công. Tiết Bạch đã hai lần bảo vệ Trường An. Bách tính thường dân đâu bận tâm ai làm Hoàng đế, họ chỉ quan tâm xem sinh mạng và cuộc sống của mình có được bảo vệ hay không, bởi thế tiếng hoan hô đều phát ra từ tận đáy lòng.

Đáng tiếc, nay là thời đại của thế tộc môn phiệt, những người dân thường này không có tiếng nói nơi triều đường, chẳng thể giúp con đường quan lộ của Tiết Bạch thăng tiến thêm phần nào.

“Kia chính là Trung Vương Lý Hanh, kẻ đã bán đứng bách tính Trường An để mua chuộc binh mã Hồi Hột!”

Trong đám đông bỗng có người chỉ vào Lý Hanh hét lớn, cục diện lập tức thay đổi.

Nhờ sức ảnh hưởng của báo chí, dư luận lan truyền cực nhanh. Ngay từ khi Phòng Quản giữ ấn soái lĩnh quân lai phạm, các tờ nhật báo lớn trong thành đã ra sức tuyên truyền chuyện Lý Hanh đem kim bạch tử nữ của nhị kinh hứa cho Hồi Hột, nhằm khích lệ quyết tâm phản kích của quân dân. Bởi vậy, người trong thành Trường An hiếm ai là không biết chuyện này.

Trong chớp mắt, tiếng chửi rủa vang lên rợp trời dậy đất.

Lý Hanh cũng sững sờ. Hắn đã vô số lần ảo tưởng cảnh mình tiến vào làm chủ Trường An, quân lâm thiên hạ. Nào ngờ đâu cảnh tượng “đan thực hồ tương” chào đón trong mộng lại biến thành cảnh chuột chạy qua đường, người người đòi đánh.

(*”Tay giỏ cơm, tay bầu nước” – Người dân không quản ngại đường xá, mang theo những gì quý giá và thiết thực nhất (cơm và nước) để tiếp tế cho quân sĩ. Đây là biểu tượng cao nhất của việc “được lòng dân”.)

Không, chuyện này chắc chắn là có kẻ âm thầm kích động xúi giục, nếu không làm sao lũ điêu dân kia dám ngang nhiên nhục mạ Hoàng tử Thân vương giữa phố?

Lại là Lý Tông, Tiết Bạch chỉ đạo…

“Bộp.”

Vừa nghĩ đến đó, mặt đất bên cạnh bỗng vang lên một tiếng, ngoảnh đầu nhìn lại, hóa ra là có người ném vỏ dưa về phía hắn.

Miếng vỏ dưa kia đã nát rữa, có lẽ được vớt lên từ thùng nước rác. Rơi xuống đất tạo tiếng kêu khá lớn, còn bắn lên cả nước bẩn, bốc mùi hôi thối. May mắn là Chu Tước đại nhai được xây dựng vô cùng rộng rãi để phòng ngừa thích khách bắn tên khi Thiên tử tuần du, nên miếng vỏ dưa kia không ném trúng người hắn.

Ngẫm lại, Trường An hiện nay thiếu lương thực, ngoại trừ thế gia đại tộc, làm gì có bách tính nào ăn dưa mà còn thừa vỏ? Điều này càng chứng tỏ là do Lý Tông, Tiết Bạch ngầm sai bảo.

Trong phút chốc, đủ loại vật thể ném về phía Lý Hanh, hòa lẫn trong vô vàn tiếng chửi rủa.

“Nghịch tặc!”

“Đồ lòng lang dạ thú!”

“Kẻ hèn nhát…”

Lý Hanh không nhìn, không nghe, trong lòng kiên định một ý niệm, tự nhủ rằng đây là hãm hại, là phỉ báng, tuyệt đối không thể để Lý Tông và Tiết Bạch đánh gục.

Đáng hận là Tiết Bạch chẳng hề hạ lệnh cho binh sĩ ngăn cản hành vi phạm thượng của bách tính, thành thử dân chúng càng lúc càng kích động.

Dư luận một khi bùng phát thì không thể vãn hồi, vượt xa mức độ mà nó vốn có.

Lý Thục cưỡi ngựa đi sau lưng Lý Hanh, cũng phải hứng chịu tiếng chửi rủa cùng đủ loại đồ vật ném tới, rơi lộp bộp bên chân ngựa. Hắn mím chặt môi, ánh mắt vẫn kiên định, nhưng trong lòng lại vô cùng ủy khuất.

Thực ra, hắn đã sớm hạ quyết tâm sẽ không để người Hồi Hột cướp bóc nhị kinh, cùng lắm là đến lúc đó lật lọng mà thôi, dẫu có phải quỳ xuống trước mặt nghĩa đệ của mình, hắn cũng phải giữ được nhị kinh.

Tiếc thay, Lý Đàm không hiểu khổ tâm của hắn, và đám ngu dân này nay cũng chẳng hay.

Ở phía sau đội ngũ, Lý Thích cưỡi ngựa đi giữa đám gia quyến của Dự Vương phủ, không bị coi là đối tượng để bách tính trút giận. Nhưng cậu bé chứng kiến cảnh tượng này, lại cảm thấy xấu hổ hơn cả cha và ông nội mình.

Hài tử mới mười tuổi đầu, da mặt mỏng nhất, gương mặt nhanh chóng đỏ bừng. Cậu bé nắm chặt dây cương, cúi gằm mặt xuống, cảm thấy những lời nhục mạ ê chề kia đều là đang nhắm vào mình.

Trong khoảnh khắc ấy, cậu bé thậm chí cảm thấy bản thân có lỗi với liệt tổ liệt tông nhà họ Lý.

Cuối cùng, đoàn người cũng đi hết Chu Tước đại nhai dài đằng đẵng. Sau khi tiến vào Hoàng thành, những người dân phẫn nộ đều bị chặn lại bên ngoài.

Bên trong Chu Tước Môn của Hoàng thành, những người ra nghênh đón là bá quan văn võ áo mũ chỉnh tề.

“Chúng thần phụng mệnh Thánh nhân, đến nghênh đón Trung Vương về Trường An!”

Lý Hanh đưa mắt nhìn sang, thấy được rất nhiều gương mặt quen thuộc, có vài người còn là thuộc quan cũ của Đông Cung, hắn không khỏi gật đầu đầy an ủi.

Trong đám bá quan, cũng có một bộ phận nhìn Lý Hanh, trong đáy mắt ánh lên vẻ an ủi tương đồng. Bọn họ đều biết, so với Khánh Vương được kẻ lai lịch bất minh như Tiết Bạch nâng đỡ, thì Trung Vương rõ ràng là chính thống hơn. Hơn nữa, Trung Vương có thể vì đại cục xã tắc mà từ bỏ đế vị, giữ gìn sự thống nhất của Đại Đường, tâm địa quả thực rộng rãi.

Một bộ phận quan lại khác ủng hộ Lý Tông thì nhìn Lý Hanh với ánh mắt “Trung Vương coi như cũng biết điều”.

Còn về chuyện đem kim bạch tử nữ của nhị kinh hứa cho Hồi Hột, bọn họ đều là những kẻ quen thói đấu đá chốn quan trường, đối với việc này trái lại cảm thấy bình thường.

Đôi khi, ẩn dưới vẻ đạo mạo của kẻ bề trên, ranh giới đạo đức của họ thường còn thấp hơn cả những tiểu dân nơi phố chợ.

Lý Hanh không tiện tiếp xúc quá nhiều với bá quan, sau khi lộ diện, tỏ thái độ xong, đoàn người liền chuyển hướng sang Đại Minh Cung để triều kiến Thiên tử.

Cổng Đan Phượng nguy nga tráng lệ cũng là nơi Lý Hanh hồn xiêu mộng tưởng, lẽ ra hắn phải là người bình định phản loạn, đường hoàng tiến vào làm chủ nơi này. Vậy mà hôm nay, hắn chỉ có thể nhục nhã bái kiến chủ nhân của nó tại đây.

“Tội thần Lý Hanh, bái kiến Bệ hạ!”

Hắn giơ cao Truyền Quốc Bảo bằng cả hai tay, trái tim trăm ngàn vết lở loét đã lệ tuôn không ngừng.

Không ai có thể thấu hiểu tâm trạng của hắn khi thốt ra câu nói này. Vinh quang vốn dĩ thuộc về hắn, toàn bộ đều bị Lý Tông cướp mất. Nhưng Lý Tông căn bản không xứng, một kẻ xấu xí, vô năng, một phế vật bị tiểu nhi khống chế!

Lý Tông nheo mắt, nhìn Truyền Quốc Bảo trong tay Lý Hanh. Điều hắn nghĩ đến là cuối cùng mình cũng đoạt lại được tất cả những gì từng bị Lý Hanh cướp mất.

Hắn mới là trưởng tử. Nhưng không biết là do số mệnh hay do bọn tiểu nhân nào đó ám hại, khiến hắn không thể sinh con, khiến hắn dung mạo bị hủy hoại. Hắn đã đấu tranh gian khổ biết bao nhiêu, trong lúc quốc gia phong vũ phiêu diêu đã ra tay xoay chuyển tình thế, nay chẳng qua chỉ là lấy lại một phần những gì đã mất mà thôi.

“Tam đệ!”

“A huynh! Bệ hạ!”

Trong lúc vô vàn ý niệm lướt qua trong đầu, hai huynh đệ đã ôm chầm lấy nhau.

Lý Tông đỡ Lý Hanh dậy, nước mắt giàn giụa nói: “Trẫm vẫn luôn biết, đệ là bị gian nhân làm lỡ, bá quan không tin, nhưng Trẫm tin! Trẫm biết đệ sẽ trở về, để huynh đệ ta đoàn tụ!”

Lý Hanh nghe từng tiếng “Trẫm” kia, lòng đố kỵ dâng lên đến mức muốn chết đi cho xong.

Hắn khóc lớn: “Bệ hạ, tội thần khi đó lầm tưởng A huynh mắc kẹt ở Trường An, bị phản quân khống chế, tội thần… đáng chết.”

“Biết sai chịu sửa là tốt rồi, chuyện đã qua rồi.” Lý Tông nói: “Huynh đệ chúng ta phải cùng nhau hưng phục Đại Đường.”

Trong lòng Lý Tông rất rõ ràng, về sau muốn chế ước Tiết Bạch, không thể thiếu việc lợi dụng thế lực của phụ tử Lý Hanh.

Hiếm thấy là, Tiết Bạch cũng thừa biết bọn họ huynh đệ có khả năng liên thủ, vậy mà vẫn nguyện ý khuyên giải Lý Hanh quy hàng, kể cũng là đại độ. Đương nhiên, chuyện này cũng là vì đại quân của Sử Tư Minh ở Hà Bắc, vì cục diện thiếu hụt lương thảo ở Trường An, và mối đe dọa từ việc Thái Thượng Hoàng bố cáo thiên hạ. Có thể thấy, người nhà họ Lý vẫn cần phải đoàn kết lại.

“Thục nhi.” Lý Tông lại nhìn sang Lý Thục, thần thái càng thêm nhiệt tình: “Trẫm đều nghe nói cả rồi, ngươi quy khuyên a gia ngươi, rất tốt, rất tốt.”

Lý Hanh quay đầu liếc nhìn nhi tử một cái, ánh mắt có chút lạnh lẽo.

Lý Thục lập tức nhận ra, quan hệ phụ tử đã hoàn toàn rạn nứt. Đã không thể vãn hồi, chi bằng ngả hẳn về phía Lý Tông một cách triệt để hơn, chuyện này Lý Đàm năm xưa đã từng làm, hắn có gì mà không làm được?

“Bệ hạ, tội thần bái kiến Bệ hạ.”

“Đứng lên đi, đã lâu không gặp, ngươi càng thêm anh vũ rồi. Đại Đường hiện nay đang cần nhất là những hoàng thất tử đệ trẻ tuổi tài cao như ngươi, tốt, tốt lắm!”

Trong lúc nói chuyện, Lý Tông vẫy tay gọi mấy đứa con trai của mình lại, bảo chúng ra mắt đường huynh. Lý Thục vừa thấy Lý Tông đặt tay lên vai Lý Cầu vỗ vỗ, lập tức tâm lĩnh thần hội.

Nhất thời, trên đại điện một bầu không khí vui vẻ hòa thuận.

Nhưng mặt khác, Lý Tông cũng chỉ có thể bày ra uy nghi Thiên tử trước mặt đám huynh đệ con cháu này thôi, còn đụng đến chuyện thiên hạ đại sự cụ thể, hắn còn lâu mới nắm được quyền lực thực sự.

Ngay cả thái độ hiện giờ của Quách Tử Nghi ra sao, hắn cũng chẳng nắm rõ.

~~

Dự Vương phủ mang tiếng là Vương phủ, thực chất chỉ là một viện nhỏ trong Bách Tôn Viện, nhưng vấn đề khó chịu nhất không nằm ở chỗ chật hẹp.

Khi Lý Long Cơ còn tại vị, Bách Tôn Viện đã có gia lệnh, lớn thì từ chuyện đọc sách học hành, nhỏ thì đến chuyện cơm ăn ba bữa đều do gia lệnh sắp xếp. Nay Lý Thục đầu hàng trở về, sự giám sát càng thêm nghiêm ngặt.

Độc Cô Cầm là người Lý Thục nạp trên đường đào vong, đây là lần đầu tiên nàng ta sống trong Bách Tôn Viện. Vừa bước vào cửa, bị đám kiện bộc soi mói, nàng ta đã cảm thấy không mấy thoải mái.

Ngẩng đầu nhìn khoảng trời vuông vức bị đóng khung trong bốn bức tường cao, nàng ta cảm thấy mình như một con chim bị nhốt vào lồng.

Lý Thục lại rất hưng phấn, trở về nơi ở quen thuộc, không còn phải lăn lộn nơi chiến trường sớm tối khó bảo toàn tính mạng, hắn cho rằng bản thân càng có thể thi triển quyền cước.

Từ ngày hôm đó, hắn cũng có thêm một câu cửa miệng.

“Nhẫn nhịn một chút.”

Khi Độc Cô Cầm oán thán, Lý Thục vuốt ve tấm lưng nàng, giọng nhu hòa: “Đại trượng phu muốn thành đại sự, phải nhẫn điều người thường không thể nhẫn.”

“Nhưng nô gia thực sự không thích nơi này.”

“Sẽ có một ngày, ta đưa nàng vào ở trong Đại Minh Cung, chúng ta đến Long Trì chèo thuyền, đến Lê Viên xem hát, được không?”

Ngày hôm sau, Độc Cô Cầm đang ngắm hoa rơi trong sân thì có cung nga chạy tới, nói: “Nương tử, xảy ra chuyện rồi, Dự Vương đánh Thiều Lang một trận.”

Độc Cô Cầm ngẩn người, trong ấn tượng của nàng, Lý Thục vẫn rất yêu thương Lý Thích, chưa từng động thủ đánh đứa trẻ này bao giờ. Huống hồ hiện nay mọi người đều bị nhốt trong Bách Tôn Viện này, còn có thể xảy ra chuyện gì đáng để Lý Thục động thủ?

Dù sao cũng đang rảnh rỗi, nàng ta tò mò trong lòng, bèn chạy đi xin tha, ngăn Lý Thục lại khóc nói: “Lang quân nếu muốn đánh thì đánh nô gia đi, đừng làm bị thương đứa nhỏ a.”

Lý Thục không nỡ đánh người tình kiều diễm này của mình, chỉ tay vào mặt Lý Thích mắng xối xả: “Nghịch tử!”

Đúng lúc có cung nhân vào bẩm báo rằng trong cung sai sứ giả tới, Lý Thục bèn ném roi xuống, tự mình đi tiếp khách.

Độc Cô Cầm quệt nước mắt, chỉnh lại y phục, lại khôi phục dáng vẻ thiên kiều bá mị, nhìn sang Lý Thích, hỏi: “Thiều Lang nói xem, làm sao chọc a gia ngươi nổi trận lôi đình vậy?”

“Hừ, đồ hồ ly tinh giả nhân giả nghĩa, ta mới không cần ngươi khóc lóc xin xỏ cho ta.”

“Ngươi tưởng ta ham để ý đến ngươi chắc?” Độc Cô Cầm nói: “Ta gả vào cái Dự Vương phủ này, phúc chưa từng hưởng, tội thì chịu không ít, còn phải thay a gia ngươi nuôi con, đối xử với ta tốt chút đi.”

Lý Thích không thèm để ý đến nàng, chỉ nghĩ đến mẫu thân Thẩm thị của mình, trong lòng buồn bã vô cùng.

Độc Cô Cầm sai người lấy thuốc cho cậu bé, vừa bôi thuốc, vừa nói: “Nói đi mà, làm sao chọc a gia ngươi tức giận thế? Ta tò mò thật đấy.”

“Ta nói với a gia, ta sùng bái Ung Vương.” Lý Thích trả lời lanh lảnh.

“Phụt.”

Độc Cô Cầm đang uống nước, hoàn toàn không ngờ sẽ nhận được câu trả lời như vậy, vội vàng che miệng.

“Đó là tử địch của a gia ngươi mà ngươi cũng dám nói bừa.”

“Ngươi mới nói bừa. Thúc phụ và a gia ta là đường huynh đệ, cùng là tông thất họ Lý, muốn hưng phục Đại Đường cơ mà. Chỉ tại đám hoạn quan đàn bà các ngươi, thích nhất là khua môi múa mép, làm loạn tình huynh đệ, làm loạn xã tắc nhà ta.”

“Tuổi còn nhỏ mà ai dạy ngươi những thứ này? Có phải a nương ngươi không?”

Lý Thích giận dữ đáp: “Tự ta nghĩ ra đấy. Ta mới không thèm giống a ông, cả đời vì cái ngôi Thái tử mà bất an. Ta muốn giống Kiến Ninh Vương thúc, muốn giống Ung Vương thúc, vừa có tài vừa mạnh mẽ. Ta rõ ràng không sai, a gia cứ nhất quyết đánh ta.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé đanh lại, dáng vẻ rất nghiêm túc. Độc Cô Cầm nghe xong, che miệng cười khanh khách, nói: “Buồn cười, buồn cười quá, toàn nói mấy lời ngốc nghếch, cười chết ta rồi.”

Lý Thích ngẩng đầu nhìn bộ dạng cười đến run rẩy cả người của nàng ta, rất hối hận vì đã nói nhiều với mụ đàn bà ngu dốt này, đằng nào ả cũng chẳng hiểu.

“Đàn gãy tai trâu.”

Cậu bé hậm hực lẩm bẩm một câu, ôm cái mông bị đánh đến tróc da tứa máu bỏ đi.

Độc Cô Cầm vốn tưởng Lý Thích chỉ là đồng ngôn vô kỵ, nào ngờ, ngay hôm đó Hòa Chính Quận chúa Lý Nguyệt Thố chạy đến thăm Lý Thích. Việc này khiến nàng ta ghen tị muốn chết, tò mò cùng là dòng dõi Trung Vương, dựa vào đâu mà Lý Nguyệt Thố có thể chạy loạn khắp nơi. Đêm đến, nàng ta bèn hỏi Lý Thục chuyện này.

(*”Trẻ con ấy mà, nghĩ gì nói nấy”)

“Hòa Chính vẫn luôn ở lại Trường An.” Lý Thục nói: “Hẳn là ủng hộ Lý Tông, Tiết Bạch.”

“Nhưng ta thấy năng lực của Hòa Chính Quận chúa không tầm thường chút nào đâu.”

Lý Thục trầm ngâm, nhớ tới vài chuyện cũ, ngón tay gõ gõ trên đầu gối, nói: “Năm xưa, a gia từng cân nhắc gả Hòa Chính cho Tiết Bạch.”

Độc Cô Cầm buồn chán quá đỗi, đối với mấy chuyện này cực kỳ quan tâm, vội hỏi: “Họ không phải là đường huynh muội sao?”

“Nàng tin à?” Lý Thục cười khẩy: “Giờ ta mới hiểu, khi đó Tiết Bạch sở dĩ từ chối mối hôn sự này, hóa ra là rắp tâm mạo danh Lý Thiến.”

Kỳ thực, mạo danh hay không hắn cũng chẳng dám chắc, nhưng trước mắt đối với hắn mà nói, nhất thiết phải cắn chết luận điểm Tiết Bạch là hoàng tôn giả mạo.

“Nàng có biết vì sao ta biết Tiết Bạch là giả không?”

Độc Cô Cầm chuyện khác không rành, nhưng đối với mấy chuyện “qua điền lý hạ” này lại rất nhạy cảm, lập tức hiểu ra, kinh ngạc nói: “Hòa Chính Quận chúa và Tiết Bạch? Bọn họ…”

(*”Nơi ruộng dưa, dưới gốc mận” (Gợi hình ảnh ẩn dụ về việc giữ mình ở những nơi dễ nảy sinh nghi ngờ))

“Suỵt.”

Lý Thục nói: “Nàng nên qua lại nhiều hơn với Hòa Chính Quận chúa, Dự Vương phủ bị giám sát, tin tức qua lại bất tiện, có một số việc, còn phải nhờ cậy nàng ấy.”

“Nô gia hiểu rồi.”

Độc Cô Cầm ban đầu vốn chỉ là một thiếu nữ rất đơn giản, căn bản chưa từng nghĩ đến việc can thiệp quốc sự, nàng ta thậm chí còn cảm thấy nhàm chán, phản cảm.

Nhưng nay rảnh rỗi sinh nông nổi, cộng thêm việc Lý Thục cần sự giúp đỡ của nàng, nàng đành phải từng chút từng chút một tiếp xúc, cảm nhận thế nào là đặc quyền, đồng thời làm sao để có được đặc quyền.

Mấy ngày sau đó, nàng thường xuyên dẫn Lý Thích qua lại với Lý Nguyệt Thố, trở thành một trong những thành viên tự do nhất trong Dự Vương phủ. Tuy chưa dám ngầm truyền tin cho Lý Thục, nhưng cảm giác nguy hiểm cũng khiến nàng ta thấy có chút kích thích.

Cuối cùng, nàng nhận được lời mời của Hòa Chính Quận chúa, vào cung bái kiến Đậu Hoàng hậu.

Từ sau khi Vương Hoàng hậu của Lý Long Cơ qua đời, Đại Đường vẫn chưa có Hoàng hậu, ngay cả Thái tử phi cũng hiếm. Duy chỉ có thê tử kết tóc của Lý Tông là Đậu thị là ngoại lệ, trước đây chẳng ai ngờ Lý Tông sẽ lên ngôi, khiến vị Khánh Vương phi này trời xui đất khiến thế nào lại trở thành Hoàng hậu, cũng kéo theo nguy cơ trở thành một Võ Tắc Thiên thứ hai.

Tất nhiên, trước mắt nguy cơ này còn cực nhỏ, Đậu Hoàng hậu cũng không nói chuyện quá nhiều với Độc Cô Cầm, chỉ tặng nàng bốn hộp hạt sen Giang Nam mới được tiến cống. (tứ hạp liên tử)

“Định dùng cái này để nhắc khéo Thánh nhân có ý thương xót tứ tử Sở Vương của người đây mà?”

Trên đường về, Độc Cô Cầm ôm hộp hạt sen thầm đoán trong lòng, cảm thấy bản thân ngày càng am hiểu mấy ẩn ngữ quyền mưu này rồi.

Đợi đến Bách Tôn Viện, xuống xe ngựa, nàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy mấy cung nhân tụ tập phía sau mà không đi lên, không khỏi nghi hoặc hỏi: “Chuyện gì vậy?”

“Nương tử… Thiều Lang không thấy đâu nữa.”

“Cái gì? Thế là ý gì?”

“Chính là, chính là, Thiều Lang biến mất rồi!”

Độc Cô Cầm sững sờ, rảo bước đi nhanh đến chiếc xe ngựa phía sau nhìn vào, chỉ thấy bên trong trống không, quả nhiên chẳng thấy bóng dáng Lý Thích đâu.

“Sao có thể như thế được?”

Việc này, lập tức hóa thành một vụ kỳ án, kinh động cả Cung thành, Kinh Triệu Doãn, Tông Chính Tự, Nam Nha Thập Lục Vệ, vô số người lục soát khắp trong thành tìm kiếm tung tích Lý Thích, ngặt nỗi chẳng có manh mối gì.

Cấm vệ, cung nhân cưỡi ngựa đi theo sau xe ngựa lúc đó đều nói không thấy gì lạ. Một người sống sờ sờ, hay nói đúng hơn là một đứa trẻ, thế mà lại cứ thế biến mất giữa phố phường Trường An.

Lý Thục mất đi trưởng tử, trước mặt người ngoài thì tỏ ra lo lắng nhưng vẫn bình tĩnh, còn riêng tư lại nói với Độc Cô Cầm: “Việc này ắt là do Lý Tông hoặc Tiết Bạch làm.”

“Nô gia chỉ lo Lang quân nghi ngờ là nô gia…”

“Không đâu.” Lý Thục nhẹ giọng nói: “Ta biết nàng sẽ không làm như vậy. Cũng không làm nổi chuyện đưa Thiều Lang đi một cách vô thanh vô tức như thế, người bên cạnh chúng ta không phải người của Lý Tông thì là người của Tiết Bạch, chỉ có bọn họ mới làm được.”

“Vậy phải cứu Thiều Lang thế nào?”

Lý Thục trầm ngâm nói: “Nàng đi gặp Đậu thị, lúc trở về thì xảy ra chuyện, nhìn thì như Lý Tông làm, hắn cũng có động cơ, uy hiếp ta giúp hắn nâng đỡ Lý Cầu mà thôi. Nhưng theo ta thấy, càng giống Tiết Bạch làm hơn, hắn muốn ly gián ta và Lý Tông…”

“Lang quân, phải làm sao bây giờ?”

“Lý Cầu được lập làm Trữ quân đã là đại thế sở xu, Tiết Bạch vì muốn ngăn cản việc này, mà ngay cả thủ đoạn hạ lưu thế này cũng dùng đến rồi.” Lý Thục lẩm bẩm: “Ta sẽ không trúng kế của hắn.”

Độc Cô Cầm vẫn đang khóc, tựa như đóa hoa lê đẫm mưa, khiến người ta đau lòng. Lý Thục hoàn hồn, lau nước mắt cho nàng, nói: “Đừng khóc nữa.”

“Nô gia có một chuyện, vốn định mấy ngày nữa mới báo cho Lang quân, nhưng xảy ra chuyện này, nô gia lại chẳng biết phải làm sao cho phải, hức hức.”

“Chuyện gì?”

“Không nói đâu, nếu nói ra, Lang quân nhất định sẽ nghi ngờ là do nô gia làm.”

Lông mày Lý Thục khẽ động, nắm lấy đôi tay Độc Cô Cầm, nhỏ giọng hỏi: “Nàng có tin vui rồi sao?”

Hắn không khỏi cuồng hỷ, ôm chầm lấy giai nhân trước mặt, an ủi: “Ngốc quá, ta sao lại nghi ngờ nàng chứ? Vì đứa con trong bụng nàng, ta dù thế nào cũng phải tranh đoạt đại vị…”

Về chuyện trưởng tử mất tích, Lý Thục đã nghĩ qua vô số khả năng, duy chỉ quên mất một việc.

Tựa như hắn vĩnh viễn sẽ chẳng bao giờ nhớ đến Thẩm Trân Châu.

~~

Tiết Bạch bận rộn cả ngày ở Trung Thư Môn, về đến nhà mới nghe Đỗ Cấm nói về chuyện Lý Thích mất tích.

“Vậy sao?” Hắn vừa cầm bút phác thảo thư hồi âm cho Quách Tử Nghi, vừa buột miệng nói: “Xem ra, Lý Thục nhất định sẽ nghi ngờ là do ta làm rồi.”

Đỗ Cấm nói: “Ngươi nếu muốn ra tay, thì đã ra tay từ lúc binh hoang mã loạn ở Kính Châu rồi, còn đợi mang người về Trường An làm gì?”

“Nhiều người đi theo như vậy mà đều không để ý, chẳng qua chỉ có hai trường hợp, một là người trông coi hắn đưa hắn đi, hai là hắn tự mình bỏ đi. Thay một bộ y phục của tiểu hoàng môn, nhân lúc người ta không chú ý mà lẩn vào đám đông.” Tiết Bạch hỏi: “Lúc đó có chuyện gì thu hút sự chú ý của đoàn người không?”

“Có, ngựa của một gã binh sĩ bị mất kiểm soát.”

“Cao Tham?” Tiết Bạch trầm ngâm nói: “Nếu để ta đoán, thì là Cao Tham đã đưa Lý Thích đi.”

“Đó là ai?”

“Người đã bỏ trốn cùng Thẩm thị.”

Đỗ Cấm chợt hiểu ra, nói: “Vậy thì ta hiểu rồi, Lý Thích hẳn là mấy hôm trước bị đánh một trận, nên đã mưu tính đi tìm mẫu thân.”

“Kệ nó đi.”

Tiết Bạch đang bận đối phó với đại quân Sử Tư Minh, còn cả vấn đề thiếu hụt lương thảo trầm trọng cần giải quyết để bình phản, lười để ý đến mấy chuyện vặt vãnh này.

Đỗ Cấm lại hỏi: “Ngươi có biết chuyện Lý Thích mất tích, trong thành Trường An có rất nhiều lời đồn đoán không?”

“Hẳn là liên quan đến chuyện lập Trữ?”

“Lý Tông cho rằng là ngươi muốn ngăn cản hắn lập Trữ.”

“Ngăn không được đâu, Quách Tử Nghi đã sớm gửi thư yêu cầu Lý Tông lập con trai hắn làm Trữ quân rồi.” Tiết Bạch nói: “Ta cũng đã đồng ý với ông ấy rồi.”

“Đáng tiếc, lần này chúng ta không tranh được.”

“Không quan trọng, Đại Đường phế đi bao nhiêu Thái tử rồi? Danh vọng và công trạng mới là thứ thực tế.”

Tiết Bạch vừa mới hứa với Phong Thường Thanh, Quách Tử Nghi sẽ không dùng danh nghĩa Hoàng tôn để tranh giành ngôi Thái tử, đổi lấy sự ổn định của Quan Trung, trước mắt không thích hợp nhúng tay vào việc này. Nhưng hắn cho rằng hiện tại có thể nhân lúc Lý Tông lập Trữ quân, đón Lý Long Cơ trở về, giúp củng cố đế vị cho Lý Tông.

~~

Dự Vương phủ.

Đậu Văn Dương ngồi nghiêm chỉnh, thấp giọng nói: “Nô tài chỉ sợ Dự Vương trúng kế ly gián.”

“Trung sứ muốn nói là?”

“Có kẻ nhân lúc Thiều Lang xuất cung mà bắt cóc, e là muốn cố ý khiến Dự Vương nghi ngờ Thánh nhân.”

“Ta tuyệt đối không dám nghĩ như vậy.”

Đậu Văn Dương liền ghé tai qua, nói nhỏ vài câu. Lý Thục gật đầu, hứa hẹn: “Yên tâm, trong lòng ta đã có tính toán.”

“Vậy tốt rồi!”

Lý Thục trầm ngâm nói: “Ta muốn viết một bức thư cho Quách Tử Nghi, trần thuật lợi hại, thỉnh cầu ông ấy dâng biểu ủng hộ Bệ hạ lập Trữ, có thể phiền Trung sứ tìm cách gửi đến Hà Đông chăng.”

“Như vậy thì tốt quá!”

Đậu Văn Dương cả mừng.

Theo gã thấy, Trường An phong ba quỷ quyệt, vụ án Lý Thích mất tích nghi vấn trùng trùng, liên quan đến quốc bản. May thay, gã có đôi tuệ nhãn nhìn thấu thủ đoạn trong đó, thành công ngăn cản Tiết Bạch ly gián hoàng thất.

Vài ngày sau, Quách Tử Nghi, Phong Thường Thanh quả nhiên chính thức dâng biểu, yêu cầu Lý Tông lập đích tử Lý Cầu làm Thái tử, Lý Tông vui vẻ phê chuẩn.

Việc này, là bước đầu tiên Thiên tử nắm quyền. Lý Tông có Đậu Văn Dương làm trí nang, lại thấy được mối quan hệ thân mật giữa Lý Thục và Quách Tử Nghi, lòng tin tăng lên gấp bội.

~~

Rất nhanh, tin tức các phương, cũng như động thái riêng tư của một số kẻ đương quyền đều được thám thính rõ ràng và gửi đến trước mặt Đỗ Cấm.

Đỗ Cấm xem qua, không khỏi cười khẩy, nói: “Còn tưởng mình thông minh lắm, cười chết ta mất thôi.”

____________

*tiểu ô long:

Cụm từ này bắt nguồn từ thuật ngữ bóng đá. Trong tiếng Anh, “Own goal” (phản lưới nhà) khi phiên âm sang tiếng Quảng Đông nghe gần giống với “Ô long”. Từ đó, nó lan rộng ra toàn Trung Quốc với hai tầng nghĩa:

>Nghĩa đen (Thể thao): Một pha phản lưới nhà hoặc tự ghi bàn vào lưới đội mình.

>Nghĩa bóng (Đời sống): Một sự nhầm lẫn tai hại, một sai sót ngớ ngẩn hoặc một tình huống “dở khóc dở cười” do hiểu lầm mà ra.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-tai-do-thi-danh-dau-thoi-gian.jpg
Ta Tại Đô Thị Đánh Dấu Thời Gian
Tháng 2 16, 2025
ta-bat-dau-dong-vai-toi-pham-chan-kinh-toan-the-gioi.jpg
Ta, Bắt Đầu Đóng Vai Tội Phạm, Chấn Kinh Toàn Thế Giới!
Tháng 2 23, 2025
tang-kinh-cac-nguoi-thu-cac-doc-lien-manh-len.jpg
Tàng Kinh Các Người Thủ Các, Đọc Liền Mạnh Lên!
Tháng 2 16, 2025
he-thong-rat-truu-tuong-may-ma-ta-cung-la
Hệ Thống Rất Trừu Tượng, May Mà Ta Cũng Là
Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP