Chương 505: Ruồi nhặng đâu bâu vào quả trứng không có vết nứt
Kỳ thực, Bộc Cố Hoài Ân chỉ cần giống như Tân Vân Kinh, ngay khi vừa đến liền nhận lỗi, bày tỏ thái độ cung kính, thì sự việc có lẽ đã êm xuôi rồi.
Nhưng tính cách y lại bướng bỉnh đến lạ lùng, lại tự cậy công lao cao ngất, bỏ ra quá nhiều, nhất định phải biện bạch cho rõ trắng đen, mà chẳng hay biết rằng trên đời có rất nhiều chuyện vốn dĩ không thể nào biện bạch rõ ràng được.
Trong mắt Tân Vân Kinh, Bộc Cố Hoài Ân quá mức ngang ngược. Nếu cứ để mặc một kẻ trung gian khó phân biệt như vậy dẫn con rể Hồi Hột nhập quan, chi bằng đàm phán với Lý Tông một điều kiện tốt cho cả đôi bên, có lợi cho xã tắc còn hơn.
“Bệ hạ, Bộc Cố Hoài Ân ngự tiền gào thét, thần thỉnh trị tội bất kính của hắn.” Tân Vân Kinh lại bái lạy nói: “Diệp Hộ bại trận, Bộc Cố Hoài Ân cũng khó chối bỏ trách nhiệm. Để đề phòng vạn nhất, thần thỉnh tạm thời giải trừ quân chức của hắn, cho đến khi tra rõ chân tướng.”
Vì lo lắng Lý Hanh không đồng ý, Tân Vân Kinh còn biết ý chọn sẵn người thay thế Bộc Cố Hoài Ân.
“Kinh Ký Chiêu thảo Binh mã sứ Mã Lân, trung dũng đáng khen, lại có công cứu giá, có thể thay thế Bộc Cố Hoài Ân.”
Lý Hanh nếu quả đoán, ngay tại chỗ đã giải chức Bộc Cố Hoài Ân, với lòng trung của y, tuyệt đối không thể kháng cự ngay tại trận. Ngặt nỗi Lý Hanh lại không muốn mang tiếng qua cầu rút ván, liền vội vàng quát mắng Tân Vân Kinh, hạ lệnh tất cả không được bàn nữa, mọi chuyện cứ xem như chưa từng xảy ra.
Ngay trước mặt bá quan, hắn xé nát bức thư của Tiết Bạch thành từng mảnh vụn, nói: “Đều lui đi, đừng trúng kế ly gián của Tiết nghịch.”
“Bệ hạ, nhưng thần…”
Bộc Cố Hoài Ân vẫn chưa cam lòng, còn muốn tự chứng minh sự trong sạch, Lý Thục vội vàng kéo y ra ngoài, xem như vất vả lắm mới dẹp yên được một trận nội hống.
Màn đêm buông xuống, thành Kính Châu nào có được phút giây tĩnh lặng, trong thành vẫn có kẻ lặng lẽ hoạt động.
Có bóng người hành tung quỷ quyệt lén lút đến dịch quán, gõ cửa chỗ ở của Ngụy Thiếu Du, một lát sau, cửa liền mở ra.
“Ngụy công.”
“Vào trong rồi nói.”
Ngụy Thiếu Du dẫn người nọ tiến vào, đóng cửa lại, trên mặt nổi lên ý cười, nói: “Ngươi có thể đến, chứng tỏ là người biết tri ân báo đáp, rất tốt.”
Đối phương vốn là một tiểu lại, năm xưa được Ngụy Thiếu Du đề bạt khi y nhậm chức Sóc Phương Chuyển vận sứ, nhờ đó lập được công ủng lập, được Lý Hanh phong quan, nay đang làm việc trong Nguyên Soái Phủ của Lý Hanh.
“Tiểu nhân nghe nói, Ung Vương những năm đầu cũng từng chịu ơn cứu mạng của Ngụy công, ngài ấy biết tri ân báo đáp, tiến cử Ngụy công với Thiên tử Trường An, tiểu nhân cũng nên kiến hiền tư tề.” (Thấy người tài đức, quyết chí noi gương)
“Hay! Hay cho câu ‘Kiến hiền tư tề’!” Ngụy Thiếu Du vui vẻ nói: “Ngươi quả là kẻ thông minh đấy. Nói đi, có tin tức gì không?”
“Tân Vân Kinh đã sớm nghi ngờ Bộc Cố Hoài Ân có ý làm phản, hôm nay nhận được thư, quả nhiên là làm ầm lên, tiểu nhân nghe thấy hắn nói với Lạc Phụng Tiên rằng ‘Diệp Hộ bại trận, khó bảo đảm không phải do Bộc Cố Hoài Ân làm’.”
Lông mày Ngụy Thiếu Du khẽ nhướn lên, lộ vẻ vui mừng, hạ giọng nói: “Trung Vương, Quảng Bình Vương trọng dụng hoạn quan, đặc biệt tin tưởng lời người bên cạnh. Ngươi hãy cầm số tiền này đi cầu quan với Lạc Phụng Tiên, rồi rỉ tai hắn rằng Bộc Cố Hoài Ân cố ý để Bộc Cố Bân bị bắt, đầu hiệu Trường An. Sở dĩ giết đứa con trai này, là lo sợ sự việc bại lộ mà thôi.”
“Ngụy công yên tâm, Lạc Phụng Tiên hám tiền như mạng, việc này nhất định sẽ làm xong.”
“Lại tung tin đồn, nói Trung Vương có ý giải trừ binh quyền của Bộc Cố Hoài Ân. Việc này, cứ sai người lấy danh nghĩa Trung Vương thăm dò các tướng lãnh dưới trướng Bộc Cố Hoài Ân là được.”
“Tiểu nhân đã hiểu.”
Ngụy Thiếu Du hiểu rõ cách dùng người của Lý Hanh, biết vị “Thánh nhân” này uy nghiêm chưa lập, dùng người quá khoan dung mà lại đa nghi, lại trị vốn chẳng nghiêm minh, cố ý bốc thuốc đúng bệnh, đưa ra chủ ý này, tin chắc Lý Hanh muốn phòng cũng chẳng phòng nổi.
~~
Không nằm ngoài dự liệu của Ngụy Thiếu Du, Lạc Phụng Tiên đã dèm pha Bộc Cố Hoài Ân trước mặt Lý Hanh.
Hắn làm như vậy, không chỉ vì tiền bạc, mà là hắn cho rằng trên đời này không thể có võ tướng nào trung thành hơn hoạn quan. Hắn tịnh thân vào cung hầu hạ, Bộc Cố Hoài Ân thì hay ho nỗi gì, đến nhi tử cũng giết được.
Lại nói, hai nữ nhi của Bộc Cố Hoài Ân gả cho Di Địa Kiện, quay đầu lại, Diệp Hộ liền bại trận, những kỵ binh Hồi Hột kia tan tác chạy về thảo nguyên, e là sẽ bị Di Địa Kiện thu phục.
Ngoài Lạc Phụng Tiên, Lý Phụ Quốc, Ngư Triều Ân trong việc này cũng có cùng quan điểm.
“Ngộ nhỡ hắn đem Thánh nhân dâng cho Tiết nghịch, thì biết tính sao đây?”
Tam nhân thành hổ, Lý Hanh vừa nghe lời này, sợ đến mức lo mình bị Tiết Bạch chôn sống.
(*Ba người cùng nói là có hổ (đang chạy ngoài chợ) thì người ta sẽ tin là có hổ thật.)
Trong lòng hắn thực ra vốn dĩ chẳng tin Bộc Cố Hoài Ân, chỉ là sợ gây ra động loạn, không dám tùy tiện tước quyền của Bộc Cố Hoài Ân, lập tức trở nên do dự.
Lý Phụ Quốc ở bên cạnh thấy vậy, chuyển ý nghĩ, bước ra nói: “Thánh nhân, nô tài có một cách.”
“Mau nói.”
“Thánh nhân hà cớ gì không triệu hồi Quách Tử Nghi?”
Lý Hanh nói: “Trẫm còn đang cậy nhờ Quách Tử Nghi vây hãm Trường An, sao có thể triệu hồi hắn?”
“Nô tài nghĩ thế này.” Lý Phụ Quốc nói: “Lý Bí lúc đó nói, Vương Tấn ở Thái Nguyên, Lý Quang Bật ở Tương Châu, Trương Tuần ở Ung Khâu đều ủng hộ Tiết nghịch, cho nên phải cắt đứt liên lạc của bọn họ. Nhưng nay Sử Tư Minh nam hạ, Hà Đông, Hà Bắc ứng phó với Sử Tư Minh còn không kịp, lại cần gì Quách Tử Nghi? Hơn nữa, Quách Tử Nghi xuất binh lâu như vậy, không làm nên trò trống gì, ắt hẳn là hắn có tư tình với Lý Quang Bật.”
Thực ra ai cũng hiểu, nguyên nhân lớn hơn vốn không nằm ở Quách Tử Nghi, mà là ở chỗ Tây Kinh, Phượng Tường mất quá nhanh, củng cố quyết tâm ủng hộ Trường An của nhiều tướng lãnh các nơi. Nhưng lời này tất nhiên không thể nói toạc ra.
Nghe vậy, Lý Hanh không khỏi gật đầu, nhìn Lý Phụ Quốc với con mắt khác xưa. Không biết từ bao giờ, tên hoạn quan bên cạnh mình đã có những kiến giải độc đáo đến vậy.
Lý Phụ Quốc khẽ nhướng mi mắt, rất nhanh quan sát thần sắc của Lý Hanh, hắn nay đã cực kỳ am hiểu việc đoán ý Lý Hanh đồng thời dựa vào đó để nói những lời nghe có vẻ rất đạo lý.
Nhưng thực tế, lý do hắn muốn triệu hồi Quách Tử Nghi rất đơn giản, sợ Tiết Bạch hoặc Bộc Cố Hoài Ân lấy mạng hắn, cảm thấy vẫn là Quách Tử Nghi đến trấn áp cục diện thì an tâm hơn.
Lý Phụ Quốc tiếp tục nói: “Thánh nhân lại để Quách Tử Nghi công đánh Trường An, cho dù công hạ được, chẳng lẽ muốn để uy vọng của Quách Tử Nghi vượt qua Thánh nhân sao?”
Lông mày Lý Hanh khẽ động, lập tức nảy sinh ý định triệu hồi Quách Tử Nghi, nhưng vẫn còn do dự.
“Phàm chuyện gì cũng không quan trọng bằng an nguy của Thánh nhân.” Lý Phụ Quốc bồi thêm: “Nay Thánh nhân binh ít, khổ thủ Kính Châu, triệu hồi Quách Tử Nghi mới có thể bảo đảm Thánh nhân vô sự. Còn về việc bình định Tiết nghịch, Thái Thượng Hoàng đã bố cáo thiên hạ, Trường An sớm muộn cũng hạ được, hà tất phải vội vã nhất thời? Bộc Cố Hoài Ân ngộ nhỡ có lòng phản, ngoài Quách Tử Nghi, còn ai trấn được hắn?”
Lý Hanh cuối cùng cũng bị thuyết phục, lập tức hạ chỉ, triệu Quách Tử Nghi hỏa tốc đến Kính Châu cần vương.
Lúc này cách việc Phòng Quản đại bại ở Hàm Dương Kiều, Quách Tử Nghi xuất binh Hà Đông chưa đầy một tháng, Lý Hanh lại thay đổi chiến lược xoành xoạch, khiến Quách Tử Nghi chạy ngược chạy xuôi, nhìn thì có vẻ hoang đường, nhưng trong đó còn có một nguyên nhân.
Để Quách Tử Nghi xuất binh Hà Đông là chủ ý của Lý Bí, ngay từ đầu Lý Hanh đã cảm thấy bỏ gần cầu xa rồi, chỉ là vì tôn trọng cái gọi là “đại cục” và “lâu dài” của Lý Bí mới đồng ý. Nay Lý Bí đều đã phản bội, đương nhiên không nên tiếp tục kiên trì sách lược của y.
Sự kiện này đánh dấu việc Lý Hanh từ chỗ nghe theo kiến nghị của Lý Bí chuyển sang nghe theo ý kiến của hoạn quan nhiều hơn.
~~
Không nằm ngoài dự liệu của Ngụy Thiếu Du, Quách Tử Nghi còn chưa trở về, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, trong ngoài thành Kính Châu bỗng nhiên lời đồn đại nổi lên tứ phía.
Không ít người trong quân đều đang lén lút bàn tán việc Thánh nhân muốn giải trừ binh quyền của Bộc Cố tướng quân, và rồi tin tức cuối cùng cũng truyền đến tai Bộc Cố Hoài Ân.
Ngoài ra, một số việc làm phi pháp của thuộc hạ Bộc Cố Hoài Ân cũng bị người khui ra. Sóc Phương quân có Hồ Hán lẫn lộn, vốn dĩ khó quản thúc, Bộc Cố Hoài Ân bình thường cũng quả thực thích dung túng quân sĩ.
Ví dụ, thứ tử của y là Bộc Cố Sướng từng thấy thê tử của tướng lãnh trong quân xinh đẹp, bèn tự ý cướp đi, vì đại công của nhà Bộc Cố, không ai dám hỏi đến. Tân Vân Kinh vẫn luôn gai mắt, nay rốt cuộc cũng ra tay, muốn đoạt lại nữ tử kia trả về cho tướng lãnh nọ.
Bộc Cố Sướng đi sứ Hồi Hột chưa về, sĩ tốt dưới trướng hắn ngăn cản Tân Vân Kinh, bị Tân Vân Kinh bắn chết hai người.
Việc này náo loạn đến chỗ Lý Hanh, vẫn chưa có kết quả.
Sóc Phương Hành quân Tư mã Phạm Chí Thành bước vào đại trướng, mặt lộ vẻ lo âu nói: “Tướng quân, mạt tướng nghe được một chuyện.”
“Lại có chuyện gì?!”
Tâm trạng Bộc Cố Hoài Ân rất tệ, đang uống rượu như điên, trước mặt đã chất đầy vô số vò rượu, khuôn mặt cũng đỏ bừng vì say.
Phạm Chí Thành nói: “Mạt tướng nghe nói Lạc Phụng Tiên dèm pha với Thánh nhân, nhắc nhở Thánh nhân đề phòng tướng quân trở thành An Lộc Sơn thứ hai, đã phái người đi triệu hồi Quách tiết soái, mục đích chính là để trấn áp tướng quân ngài.”
“Ta có điểm nào giống An Lộc Sơn cơ chứ?”
“Phải, tướng quân ngoại trừ việc là người Hồ, chiến công hiển hách, đại quyền trong tay, được Bệ hạ tin tưởng sâu sắc, thì chẳng còn chỗ nào giống An Lộc Sơn nữa.”
Bộc Cố Hoài Ân day day mắt, tỉnh táo hơn một chút, hỏi: “Ngươi đây là đang nói mát sao?”
Phạm Chí Thành nói: “Tướng quân sao không nghĩ xem, Thánh nhân càng đánh càng thua, hiện nay người có thể dựa vào, ngoài tướng quân ra còn có ai?”
“Ta đương nhiên biết, ta là rường cột của Thánh nhân, vậy thì ngài ấy càng không nên nghi ngờ ta mới phải.”
“Sai rồi.” Phạm Chí Thành nói: “Càng là chỉ có thể dựa vào tướng quân, Thánh nhân càng sợ tướng quân sẽ phản bội ngài ấy. Theo mạt tướng thấy, lời đồn trong quân rằng Thánh nhân muốn giải binh quyền của tướng quân, việc này chẳng phải không có lửa làm sao có khói.”
Sắc mặt Bộc Cố Hoài Ân cứng đờ, trong mắt nổi lên vẻ bi thương, ném mạnh vò rượu trong tay xuống đất, đứng dậy đi ra ngoài.
Phạm Chí Thành vội vàng ngăn y lại, hỏi: “Tướng quân đi đâu?”
“Ta đi gặp Thánh nhân, tự xin giải chức.” Bộc Cố Hoài Ân nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất, nói: “Một bầu nhiệt huyết, lại chịu sự nghi kỵ, đánh cái trận này nữa cũng chẳng có ý nghĩa quái gì.”
Nói xong câu đó, y mới chợt nhận ra, trận này không đánh nữa, chẳng qua cũng chỉ là để Khánh Vương an ổn làm Hoàng đế, biết đâu thiên hạ ngược lại còn thái bình.
“Không được đâu!” Phạm Chí Thành vội nói: “Tướng quân một khi mất binh quyền, bọn Tân Vân Kinh, Lạc Phụng Tiên há sẽ buông tha tướng quân? Tướng quân không lo cho bản thân, cũng không lo cho cả gia tộc sao?”
Bộc Cố Hoài Ân đẩy mạnh hắn ra, lớn tiếng nói: “Ta trung thành vì nước, không có hai lòng, hà tất phải vì tư lợi bản thân mà tính toán nhiều?!”
Phạm Chí Thành bèn quỳ rạp xuống đất, khóc nói: “Mạt tướng tuyệt không phải muốn ngăn cản tướng quân tận trung báo quốc, nhưng mạt tướng không nỡ nhìn lòng trung của tướng quân bị chà đạp đâu, tướng quân càng trung dũng, bọn họ càng coi rẻ tướng quân, đây mới là điều khiến mạt tướng đau lòng nhức óc nhất.”
Lời này chọc trúng nỗi đau của Bộc Cố Hoài Ân, y không khỏi cay cay mắt, lệ lưu mãn diện.
Phạm Chí Thành lại nói: “Tướng quân đừng ngồi chờ chết, theo mạt tướng thấy, trước mắt chỉ có hai con đường. Thượng sách không gì bằng tướng quân ra một tiếng hiệu lệnh, mệnh cho tướng sĩ Sóc Phương bắt lấy cha con Trung Vương, Quảng Bình Vương, giải về kinh sư, dâng cho Thiên tử, thì tướng quân không mất đi đại công an định xã tắc…”
Lời còn chưa dứt, Bộc Cố Hoài Ân xoay người lại, tung một cước, đá Phạm Chí Thành lăn quay ra đất hai vòng.
“Nhu phu! Ta tuyệt không làm cái việc bán chủ cầu vinh này, ngươi nếu còn dám nói thêm một câu, ta giết ngươi ngay bây giờ!”
Phạm Chí Thành lồm cồm bò dậy, nói: “Tướng quân nếu không nguyện làm như vậy, thế thì chỉ còn cách hồi sư Sóc Phương, mưu cầu bảo toàn.”
Bộc Cố Hoài Ân không đáp, suy tính hồi lâu, rốt cuộc vẫn không nỡ cứ thế bỏ cha con Lý Hanh, Lý Thục mà đi, cuối cùng vẫn quyết định dâng lên một bức thư, giải thích rõ ràng mọi chuyện.
Y trở lại đại trướng ngồi xuống, gọi Phạm Chí Thành tới, nói: “Ta nói, ngươi viết.”
Phạm Chí Thành thở dài một tiếng, thấy không khuyên được Bộc Cố Hoài Ân, đành phải ngồi xuống, cầm bút lên.
“Ta vốn là người Di bộ Thiết Lặc, từ triều Thái Tông đã đời đời hiệu trung Đại Đường. Ta thời trẻ đã từng chịu ơn của Đông Cung.”
Phạm Chí Thành liền viết: “Thần thế bản Di nhân, thiếu mông Thượng hoàng khu sách” đồng thời lắc đầu, thầm nghĩ, giờ nói những lời này còn có ích gì chứ? Thánh nhân một khi đã nảy sinh nghi kỵ, chỉ sẽ ngày càng sâu sắc thêm.
Nhưng Bộc Cố Hoài Ân vẫn không ngừng nói, kể lể về những công lao của y bao năm qua, nói đến đoạn sau nộ khí dần sinh, không thể kìm nén.
“Bệ hạ không chịu minh xét, nghe lời gian tà sàm tấu, đây là điều khiến ta đau đớn thấu tận tâm can. Ta cẩn thận phản tỉnh, cho rằng ta có sáu đại tội, không thể miễn chết.”
“An Lộc Sơn phản bội, thiên hạ binh họa không dứt, ta không quản mẫu thân niên lão, chạy đến Linh Vũ đi theo Bệ hạ, mộ binh thảo phạt nghịch tặc, đây là đại tội bất trung thứ nhất của ta!”
Phạm Chí Thành nghe đến đoạn sau, cũng lòng đầy căm phẫn, hạ bút như bay.
“Chém Bộc Cố Ban để nghiêm quân luật, bỏ tình cha con, là thần bất trung với nước, tội thứ hai vậy!”
“Hai con gái gả xa, vì nước hòa thân, hợp tung diệt giặc, là thần bất trung với nước, tội thứ ba vậy!”
“Thần cùng Bộc Cố Sướng đích thân xông pha trận mạc, chí muốn yên định bang gia, là thần bất trung với nước, tội thứ tư vậy!”
“Tiết nghịch hiệp Khánh Vương dĩ lệnh thiên hạ, thần cự tuyệt quan cao lộc hậu, là thần bất trung với nước, tội thứ năm vậy!”
“Thần dẹp yên trung nguyên, chí tại hưng phục, muốn Bệ hạ được vẹn cả cần cù và hiếu đạo, là thần bất trung với nước, tội thứ sáu vậy!”
Hai người viết xong tờ tấu thư này, đều cảm thấy thống khoái vô cùng.
Uất khí trong lòng Bộc Cố Hoài Ân tiêu tan không ít, không kìm được liền sai người dâng lên cho Lý Hanh.
Theo y thấy, những lời lẽ gan ruột từng chữ thấm máu thế này, nhất định có thể khiến Thánh nhân hiểu được lòng trung của y.
Nếu Lý Hanh có thể thông cảm cho y, y sẽ tiếp tục hiệu trung, nếu không thể, y đành suất quân về Sóc Phương thôi.
Nhưng y lại chẳng nghĩ tới, đây thà nói là một bức tấu thư tự chứng minh sự trong sạch, chi bằng nói là một bức chiến thư khiêu khích sự kiên nhẫn của Lý Hanh.
~~
Một bức thư được mở ra, ánh mắt Tiết Bạch lướt qua từng hàng chữ, nói: “May mà có diệu kế của Lý Trường Nguyên.”
Hắn gần đây rất thích dùng câu nói này, phàm là chuyện chiêu hàng Lý Hanh có tiến triển, đều phải khen Lý Bí một câu, sợ người khác không biết Lý Bí đang phò tá hắn.
Thư là do Ngụy Thiếu Du gửi tới, thuật lại chi tiết đủ loại tình hình ở Kính Châu, nhắc nhở Tiết Bạch cẩn thận Quách Tử Nghi hồi sư.
Nếu Quách Tử Nghi thực sự hồi sư, đối với Tiết Bạch, quả thực sẽ là một chuyện khá nguy hiểm. Có lẽ Tiết Bạch đang công đánh thành Kính Châu, từ bên sườn bỗng có một đội kiêu kỵ mãnh liệt xông tới, bắn hắn ngã ngựa bằng một mũi tên.
Nhưng nếu Tiết Bạch bây giờ bị Quách Tử Nghi dọa chạy, cũng có khả năng trúng kế của Lý Phụ Quốc.
Tiết Bạch đương nhiên không đến mức bị chủ ý của một tên hoạn quan vô tri dọa lui, lập tức gọi Lão Lương tới, thấp giọng dặn dò.
“Ngươi đi điểm một đội tinh binh, quân số không cần nhiều, hơn ba trăm người là được, lấy khôi giáp cờ hiệu của Sóc Phương quân từ trong chiến lợi phẩm ra, giả làm người của Bộc Cố Hoài Ân, đến ngoài thành Kính Châu cổ táo.”
(cổ táo: khua chiêng múa trống reo hò để trợ oai trợ thế hoặc cố tình làm rùm beng một vấn đề gì đó)
Lão Lương nghe xong liền hiểu, nói: “Lang quân yên tâm, ta hiểu rồi.”
“Đi đi.”
Tiết Bạch nhìn bóng lưng Lão Lương, ngẫu nhiên cũng nhớ lại tao ngộ ở Trường An nhiều năm trước, cái vại lớn ngột ngạt đó là sự phản bội của Lý Hanh dành cho hắn.
Nếu ngày nào đó có cơ hội, cần chôn sống Lý Hanh, hắn tuyệt sẽ không nương tay. Chỉ là trước mắt, hắn vẫn nên đặt tầm mắt về phía Hà Bắc.
So với chí hướng của hắn, hay thậm chí là so với hiểm họa từ Sử Tư Minh, thì Lý Hanh lúc này đã chẳng còn mấy quan trọng nữa.
~~
Lý Hanh lại từ trong cơn ác mộng ngạt thở giật mình tỉnh giấc.
Hắn mơ thấy mình bị chôn sống, tỉnh lại nhìn xem, hóa ra là cánh tay của Trương Đinh đè lên cổ mình, liền vùng ra, đứng dậy, đi ra ngoài.
Đã là canh tư rồi, đại điện của cái gọi là hành cung vẫn đèn đuốc sáng trưng, Lý Phụ Quốc đang sắp xếp văn thư cho hắn.
Thấy Lý Hanh tới, Lý Phụ Quốc có động tác luống cuống muốn giấu một tấu chương đi, vừa vặn bị nhìn thấy, đành phải bất đắc dĩ dừng lại.
“Đưa trẫm xem.”
Lý Hanh giật lấy tấu chương kia, thấy là mật tấu của Đỗ Hồng Tiệm, lời lẽ trong tấu rất uyển chuyển, nhưng nội dung lại rất thực tế.
Nói rằng, Lý Hanh hiện giờ thoái vị về Trường An vẫn coi như trong tay có trù mã (thẻ đánh bạc) Lý Tông không thể động đến hắn, thậm chí có thể hóa giải mâu thuẫn huynh đệ, liên thủ trừ khử Tiết Bạch, Lý Tông không con, ngôi Trữ quân có thể truyền cho Quảng Bình Vương, bảo toàn xã tắc.
Lại nói Tiết Bạch hiện nay căn cơ còn yếu, là nhân lúc huynh đệ bọn họ tương tàn mà lớn mạnh thế lực. Vậy thì, quan trọng nhất là kết thúc huynh đệ tương tàn. Nếu tiếp tục ngoan cố kháng cự, tiêu hao thực lực, bất lợi cho Đại Đường, cũng bất lợi cho Lý Hanh.
Tóm lại, phải đổi chiến lược đối kháng Lý Tông, Tiết Bạch, thành liên hợp Lý Tông, đối kháng Tiết Bạch.
Đây quả là lời lẽ đầy lý trí của Đỗ Hồng Tiệm, nhưng sự thực là, Lý Hanh một khi về Trường An, càng có khả năng trở thành tù binh mặc người chém giết. Cực khó đạt được những mục đích này. Mà Đỗ Hồng Tiệm bất cứ lúc nào cũng có thể ngả về phía Lý Tông.
“Thánh nhân.” Lý Phụ Quốc nói: “Đỗ Hồng Tiệm phản rồi…”
“Đừng nói nữa.”
Lý Hanh phất phất tay, biết chính là vì Lý Phụ Quốc cũng cảm thấy lời Đỗ Hồng Tiệm có lý, mới muốn giấu tấu chương đi.
Hắn tâm phiền ý loạn, không hiểu cớ sao cuộc đời mình lại thất bại như thế.
“Bệ hạ, còn cái này nữa.”
Lý Phụ Quốc đưa qua một tấu chương khác của Bộc Cố Hoài Ân, nhỏ giọng nói: “Theo nô tài thấy, Bộc Cố Hoài Ân phạm tội đại bất kính…”
Lý Hanh vừa nhìn, sắc mặt lập tức cứng đờ, bất an đi đi lại lại, nói: “Triệu Lý Thục, Phòng Quản, Tân Vân Kinh, Mã Lân… đến đây.”
Hắn vốn chẳng phải người quả quyết, đợi mọi người đến, ắt hẳn lại là đủ loại ý kiến khác nhau, thảo luận hồi lâu, khó mà quyết đoán.
Quả nhiên, cho dù nhìn thấy tấu thư như vậy, Lý Thục vẫn cho rằng Bộc Cố Hoài Ân không phản, nhưng lại không dám ra sức bảo lãnh, sợ Lý Hanh nghi ngờ hắn cấu kết với Bộc Cố Hoài Ân; Tân Vân Kinh thì kiên quyết cho rằng Bộc Cố Hoài Ân đã phản.
Đúng lúc này, bỗng nhiên, ngoài thành cổ thanh đại tác.
“Chuyện gì vậy?!”
Lý Hanh vội phái người đi nghe ngóng, không lâu sau, Giám quân Ngư Triều Ân thúc khoái mã điên cuồng lao tới.
Vừa vào trong, Ngư Triều Ân liền quỳ rạp xuống đất, khóc lóc om sòm: “Không xong rồi! Bộc Cố Hoài Ân phản rồi!”
Người ngoài đều tưởng gã từ binh doanh ngoài thành tới, dùng giỏ treo vào thành. Kỳ thực gã có thể đến nhanh như vậy, chỉ vì gã ở trong thành.
Tên hoạn quan này vừa tham sống sợ chết, lại không muốn bị Lý Hanh nhìn ra. Bắt buộc phải nói ra tình hình trong binh doanh, liền dựa vào tình hình mình nghe ngóng được, mười phần chắc chắn nói: “Bộ tướng dưới trướng Bộc Cố Hoài Ân làm loạn rồi, cổ táo Bộc Cố Hoài Ân hiệp trì Thánh nhân, muốn dâng cho Tiết nghịch a!”
“Thật… thật sao?”
“Nô tài tận tai nghe thấy, bọn họ đang hô ‘Trung Vương không tin tướng quân, đêm nay bắt lấy Trung Vương, bát loạn phản chính!'”
Nói đến đây, Ngư Triều Ân nhận ra mình nói lầm, bèn bổ sung: “Nô tài tận mắt nhìn thấy đó!”
Lạc Phụng Tiên nghe mà kinh hãi, nhảy dựng lên, giọng eo éo nói: “Nô tài sớm biết Bộc Cố Hoài Ân muốn phản!”
Đến bước này, ngay cả Lý Thục cũng không thể nói đỡ cho Bộc Cố Hoài Ân được nữa, đành phải thi lễ với Lý Hanh nói: “Bộc Cố Hoài Ân vốn không muốn phản, tiếc thay bị tả hữu làm lỡ.”
Lý Hanh rốt cuộc cũng vỡ nát tâm phòng, bi thương rơi lệ, dang tay hỏi trời: “Thiên cữu Đại Đường, chẳng lẽ không thể cho Đại Đường một đại tướng không phản sao?!” (cữu: phạt)
Nghe vậy, Tân Vân Kinh, Mã Lân đều sải bước tiến lên, ôm quyền nói: “Bệ hạ! Chúng thần nguyện dẹp loạn Bộc Cố Hoài Ân!”
Lời lẽ tuy khảng khái, nhưng kỳ thực bọn họ đều biết trải qua biến cố này, nguyên khí đại thương, không còn sức lực nào để kháng cự Tiết nghịch nữa.
~~
“Tướng quân!”
Bộc Cố Hoài Ân đêm nay lại uống rất nhiều rượu, đang trong cơn say mèm bị lay tỉnh. Nghe nói ngoài doanh trại có mấy trăm người đang cổ táo huyên náo.
Không đợi y tỉnh rượu, trong doanh trại đã có thêm nhiều người bị kích động theo, trấn áp cũng không trấn áp được.
Thấy tình hình này, Phạm Chí Thành liền biết đại sự không ổn, khuyên Bộc Cố Hoài Ân sớm chuẩn bị, hoặc là đi theo Tiết Bạch, hoặc là dẫn quân về Sóc Phương.
Ban đầu, Bộc Cố Hoài Ân không tin.
Nhưng chẳng bao lâu sau, Tân Vân Kinh, Mã Lân đã điểm binh ngay trong đêm, chuẩn bị đến tấn công y, không thể không tin.
“Sao lại như thế? Sao lại như thế?” Bộc Cố Hoài Ân bi phẫn ngửa mặt lên trời, đấm ngực giậm chân, gào lên: “Bộ tộc ta đời đời trung thành với Thiên Khả Hãn, sao lại thành phản nghịch cơ chứ?!”
“Tướng quân, mau quyết đoán đi!”
Bộc Cố Hoài Ân quyết đoán không nổi, trong đầu chỉ có một ý nghĩ, đại sự cỡ này, phải nghe theo Quách Tử Nghi. Ngoài ra, trưởng tử Bộc Cố Sướng của y còn đang đi sứ Hồi Hột, xin binh bình Tiết nghịch.
Điều này khiến y cảm thấy tạm thời về Sóc Phương quan sát là lựa chọn có nhiều đường lui hơn.
Đến bước này, y thực ra vẫn không muốn hoàn toàn trở mặt với cha con Lý Hanh, liền quát lớn: “Đi, về Sóc Phương!”
……
Đây là một đêm hỗn loạn, ngoài thành Kính Châu người ngã ngựa hí. Đợi đến khi trời sáng, để lại một bãi chiến trường ngổn ngang.
Khi ánh nắng ban mai rọi xuống, đại doanh của Sóc Phương quân vẫn còn đó, trên mặt đất nằm rải rác những thi thể. Những binh sĩ chưa rời đi trong doanh trại ngồi xổm trên đất ôm đầu, tê liệt đồng thời không biết phải làm sao.
Lý Thục bước lên đầu thành, đưa mắt nhìn bốn phía, ánh mắt mất đi vẻ thần thái ngày thường.
Hắn thực sự không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này, hắn tự nhận mình anh minh, cũng không biết rốt cuộc mình đã làm sai ở việc nào, khiến cục diện trở nên nông nỗi này.
“A huynh còn chưa hiểu sao?”
Bên tai bỗng vang lên giọng nói quen thuộc, Lý Thục hoảng hốt một chút, biết là mình mấy đêm không ngủ, xuất hiện ảo giác rồi.
Trong đầu hắn hiện lên bóng dáng của Lý Đàm, liền lắc lắc đầu, muốn rũ bỏ bóng dáng này đi.
“Ngay từ đầu đệ đã nói rồi, ký thác hy vọng vào Hồi Hột thu phục nhị kinh, dù có thành công, hậu quả của sự nhu nhược mang lại, a huynh cả đời cũng không bù đắp nổi…”
“Cút đi!”
Lý Thục giận dữ, quát mắng.
Giọng nói của Lý Đàm vẫn cứ vang lên.
“A huynh tâm chí không kiên định, không dám cầu cái lâu dài, sợ đêm dài lắm mộng. Các người cầu viện binh, dù hy sinh bách tính nhị kinh cũng không tiếc, bởi vì các người từ trong thâm tâm đã biết mình yếu đuối, yếu đuối đến tận xương tủy!”
“Ngươi nói bậy! Ngươi đã chết rồi!”
“Phải chăng chính vì sự nhu nhược đã ăn sâu vào tận xương tủy, nên các người mới bức tử ta? Cũng tựa như thế, các người vĩnh viễn chẳng thể nào đặt trọn niềm tin nơi Bộc Cố Hoài Ân. Sự phản trắc của y là điều đã định sẵn, bằng không, y cũng sẽ lâm vào kết cục như ta mà thôi. Phàm là mọi sự trên đời, đều có căn nguyên của nó, giống như ruồi nhặng, đâu bâu vào quả trứng không có nết nứt.”
“Câm miệng!”
Lý Thục phát cuồng, quay đầu lại lần nữa, lại sững sờ. Ảo giác trong đầu đã tan biến, nhưng, nơi trời đất giao nhau, một đội binh mã đã xuất hiện.
Tiết nghịch binh lâm thành hạ rồi.
Nhưng Bộc Cố Hoài Ân cùng binh mã của y đã không còn ở đó nữa.
Lý Thục thẫn thờ nhìn cảnh tượng này, rốt cuộc chán nản ngã khuỵu xuống, trong đầu hiện lên một câu hỏi… Thực sự phải hàng rồi sao?