Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bat-dau-doat-xa-ma-hoang-danh-nat-chu-thien-van-gioi

Bắt Đầu Đoạt Xá Ma Hoàng, Đánh Nát Chư Thiên Vạn Giới!

Tháng 10 22, 2025
Chương 309: Thánh tổ Tần Thiên, khai thiên tích địa ( Đại kết cục ) Chương 308: Sau cùng quyết đấu
manh-nhat-ton-ngo-khong.jpg

Mạnh Nhất Tôn Ngộ Không

Tháng 1 18, 2025
Chương 124. Đánh vào khởi nguyên đại lục Chương 123. Kẻ hủy diệt cái chết
toan-dan-me-vu-cau-sinh.jpg

Toàn Dân Mê Vụ Cầu Sinh

Tháng 2 19, 2025
Chương 1675. Chương cuối Chương 1674. Thần thoại
thang-troi-hinh-trinh.jpg

Thang Trời Hình Trinh

Tháng 2 8, 2026
Chương 1288: Sân bay giằng co cùng "Pharaoh" khai Chương 1287: Đập chứa nước mê cục cùng chữa trị sư mạt lộ
trong-sinh-1988-ta-tai-dong-bac-lam-ke-lo-mang

Trọng Sinh 1988, Ta Tại Đông Bắc Làm Kẻ Lỗ Mãng

Tháng 10 24, 2025
Chương 793: Nhân sinh sao có thể mọi chuyện viên mãn Chương 792: Nam Bắc phương kết hợp hương vị?
bat-dau-giac-tinh-duy-nhat-chuc-nghiep-sau-do-mot-duong-vo-dich.jpg

Bắt Đầu Giác Tỉnh Duy Nhất Chức Nghiệp, Sau Đó Một Đường Vô Địch

Tháng 2 7, 2026
Chương 288: Lựa chọn ra sao Chương 287: Trì hoãn thời gian?
binh-thien-sach.jpg

Bình Thiên Sách

Tháng 1 17, 2025
Chương 1201. Kết cục cảm nghĩ Chương 1200. Chương cuối, lời cuối sách
van-co-truong-thanh-tu-than-bi-binh-ngoc-bat-dau.jpg

Vạn Cổ Trường Thanh, Từ Thần Bí Bình Ngọc Bắt Đầu

Tháng 2 2, 2026
Chương 138: Ma Môn Kim Đan Chương 137: Ý Gia Hỗn Chiến
  1. Mãn Đường Hoa Thải
  2. Chương 480: Khỉ niệm
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 480: Khỉ niệm

Giải Huyện nha thự.

Độc Cô Vấn Tục đợi trong hoa sảnh một lát, Lý Sử Ngư đã tới.

“Sao ngươi chưa bắt lấy nữ nhi của Tác Đấu Kê?”

“Có Điêu thị huynh đệ dẫn người ở đó, không tiện động thủ.” Độc Cô Vấn Tục ngữ khí bình đạm, tỏ vẻ chẳng mấy hứng thú với việc này.

Lý Sử Ngư rất nhanh đã nhận ra trạng thái của hắn không đúng, tiến lên nhỏ giọng hỏi: “Sao vậy? Đã đến nước này, ngươi còn do dự? Bệ hạ đã đăng cơ rồi, thiên vô nhị nhật, thổ vô nhị vương.”

“Ta vốn chẳng phải do dự chuyện trung thành với Bệ hạ.” Độc Cô Vấn Tục nói, “Nhưng từ khi phản loạn đến nay, công lao của Tiết Bạch ngươi và ta tận mắt nhìn thấy. Cớ sao khi phản loạn chưa yên, đã nôn nóng phản qua tương hướng?” (phản qua: trở giáo)

“Bởi vì nếu chậm trễ, thì muộn mất. Thủ được Trường An rồi, lẽ nào Khánh Vương sẽ khoanh tay xưng thần với Bệ hạ sao?!”

Trong lúc nói chuyện, có hạ thuộc rảo bước chạy tới, bẩm báo một tin tức, rằng Dương Tề Tuyên đã mang theo bọn Lý Đằng Không bỏ trốn.

Độc Cô Vấn Tục biết được, không khỏi cười khổ: “Xem ra, bọn họ đã nhìn ra ta và ngươi là cùng một bọn rồi.”

“Không thể để bọn họ chạy đến doanh trại của Lý Thịnh!”

Lý Sử Ngư lập tức đi tìm Thôi Chúng, bảo hắn phái người truy đuổi.

Nguyên Kết tuy là Giải Huyện Huyện lệnh, nhưng Giải Huyện nằm dưới quyền cai trị của Vương Thừa Nghiệp. Thôi Chúng cầm lệnh phù của Vương Thừa Nghiệp vào thành, có thể điều động một bộ phận quan binh.

Thế nhưng, nửa ngày sau, tin tức mới truyền đến. Hướng bỏ trốn của bọn Dương Tề Tuyên vốn chẳng phải về phía doanh trại của Lý Thịnh bên bờ Hoàng Hà, mà là về phía Diêm trì.

“Bọn họ đi Diêm trì làm gì?”

“Tiết đảng gây dựng và quản lý việc buôn muối mấy năm nay, ắt hẳn tại Diêm trì có không ít thế lực. Nếu để bọn họ tụ tập nhân thủ, cũng khá phiền phức.”

Thôi Chúng vừa nghe đã cuống lên.

Hắn lần này đến có rất nhiều mục đích, một trong số đó là vì Bệ hạ nắm giữ Diêm trì để trù bị quân phí tiếp theo. Bắt giữ nữ nhi của Lý Lâm Phủ chỉ là chuyện nhỏ, nhưng nếu gây ra biến động ở Diêm trì, khiến việc tiếp quản trở nên khó khăn, thì quả là được không bù nổi mất.

Thế là, hắn vội vàng phái thêm nhân thủ, đến Diêm trì hiểu dụ phủ úy, khi cần thiết thì dùng vũ lực uy hiếp.

(Hiểu: làm cho rõ; Dụ: báo cho biết; Phủ: vỗ về; Úy: xoa dịu)

Trong thành động tĩnh không nhỏ, tin tức rất nhanh lan truyền ra ngoài, liền có một Diêm lại đến cầu kiến.

“Là thuộc hạ của Nguyên Kết?”

“Hắn tự xưng là lão lại của Hộ Tào, có hẳn hai rương sổ sách muốn trình lên Thôi Ngự Sử, đây là một cuốn trong đó.”

Thôi Chúng nhận lấy xem qua, thần tình lập tức trở nên nghiêm túc, thậm chí còn sai lấy bàn tính tới, gảy tính một hồi, lẩm bẩm: “Sản lượng muối không đúng a, trừ phi là diêm trường còn tuồn ra muối lậu… Quả nhiên là sớm có đồ mưu!”

Hắn phẫn nộ ném cuốn sổ cho Lý Sử Ngư, quát: “Gọi tên lão lại kia đến, bản quan đích thân hỏi.”

“Nặc.”

Chẳng bao lâu, một lão lại run rẩy đi tới, phía sau còn có bốn hán tử đi theo, mỗi người khiêng hai rương sổ sách.

Thôi Chúng thấy vậy giơ tay chỉ, liền nói: “Những thứ này đều là bằng chứng Khánh Vương sớm đã xâm chiếm thuế muối, súc mưu tiếm việt a.”

Lão lại nghe vậy, sợ hãi phủ phục xuống đất. Mà gã đại hán khiêng rương phía sau lão lại đột nhiên rút đòn gánh ra, quét ngang vào đầu gối nha dịch trên đường, “bốp” một tiếng đập gãy chân hắn. Tên nha dịch ngã xuống đất đồng thời, bội đao trên người cũng bị rút ra.

“Động thủ!”

Lý Sử Ngư vẫn đang chăm chú xem sổ sách Thôi Chúng ném tới, ngẩng đầu nhìn lên, đột nhiên phát hiện trong số hán tử khiêng rương có hai người rõ ràng là huynh đệ Điêu Bính, Điêu Canh. Hắn tuy kinh ngạc, nhưng ở Phạm Dương đã lâu, từng gặp nhiều hãn phỉ, cũng coi như trấn định.

Thôi Chúng lại là một kinh quan, lập tức kinh hãi đến lục thần vô chủ, xoay người định bỏ chạy.

“Chạy đi đâu?!”

Điêu Canh phóng đơn đao trong tay, đâm vào đùi Thôi Chúng, đồng thời người đã nhanh chóng lao tới, chộp lấy đao định kề vào cổ Thôi Chúng, quát: “Dừng tay hết cho ta!”

Cùng lúc đó, Điêu Bính không bỏ lỡ thời cơ hét lớn: “Thánh nhân tra xét đại án Trung Vương mưu nghịch, kẻ nào dám dây vào?!”

Đây là những lời Lý Đằng Không dạy. Lời này vừa thốt ra, lập tức khiến rất nhiều sĩ tốt trong nha thự đang muốn xông lên kinh hãi dừng bước.

“Nói bậy!” Thôi Chúng nói: “Thánh nhân đã băng hà rồi…”

Hắn chưa nói dứt lời, Điêu Canh đã chẳng khách khí, trở tay tát cho hắn một cái.

Mà một chuyện khác vô cùng bất lợi cho Thôi Chúng nằm ở chỗ, tuy rằng lý lẽ của Lý Hanh rất hữu hiệu với các quan lớn, nhưng người thường lại chẳng hiểu rõ tường tận bên trong, cũng không nhìn ra đủ loại kỳ lạ trong việc Tiết Bạch đón Thánh giá về thủ Trường An, dẫn đến hắn khó lòng trong một hai câu giải thích rõ ràng tính chính thống của Lý Hanh.

Thôi Chúng đương nhiên cũng mang binh lực đến, nhưng một phần đã bị điều ra ngoài thành. Mà nhân thủ huynh đệ họ Điêu mang đến cũng không ít, hơn nữa đại bộ phận đều là thương binh lúc trước lưu lại Hà Bắc dưỡng thương, lúc này chạy tới, rất nhanh đã trấn áp được đối phương.

Còn lại chính là quan binh vốn có trong thành, trấn an bọn họ là được.

Ngoài nha thự, cách một khoảng khá xa, Dương Tề Tuyên thập thò nhìn ngó một hồi, kinh ngạc phát hiện những quan binh kia cầm đao, nhưng lại chẳng dám xông vào cứu Thôi Chúng.

“Vào thôi.”

“Ta?” Dương Tề Tuyên rụt cổ lại.

Lý Đằng Không không nhìn hắn, cứ thế sải bước đi vào trong nha thự, coi như không thấy đám quan binh canh gác bên ngoài. Đợi có người nhìn về phía nàng, nàng cũng chẳng để ý vết lở loét trên mặt, khẽ ngẩng đầu, uy nghiêm nói: “Ta là tông thất Đại Đường, nữ nhi Tướng môn, huyền tôn của Trường Bình Vương, đệ tử của Ngọc Chân Công Chúa.”

Vào đến đại đường, nàng chậm rãi ngồi xuống chủ tọa, nhìn Lý Sử Ngư, nhưng không mở miệng.

Lý Sử Ngư chính là bị Lý Lâm Phủ chèn ép mà tổn thất tiền đồ xán lạn, tự nhiên vô cùng chán ghét nàng, trong mắt lóe lên vẻ khinh miệt: “Xem ra, giống hệt Thiên Bảo năm thứ năm.”

“Lời này có ý gì?”

“Thiên Bảo năm thứ năm, gian tướng bức hại Thái tử, Tiết Bạch trợ Trụ vi ngược. Ngày nay vẫn là gian tướng chi nữ cùng hắn đồng mưu, lập trường của tất cả mọi người đều chưa đổi a.”

Lý Đằng Không nói: “Ta thấy các ngươi là người của phản quân. Mắt thấy đại thế phản quân sắp mất, bèn châm ngòi Đại Đường nội đấu.”

“Tuyệt đối không phải như vậy!” Lý Sử Ngư nghiêm mặt nói.

Nhưng những lời này của Lý Đằng Không hiển nhiên là nói cho quan lại bên ngoài nghe. Theo câu nói này, đao trong tay không ít người lại hạ thấp xuống một chút.

Dương Tề Tuyên lúc này mới hoàn hồn, bắt đầu lên mặt uy hiếp quan binh trong thành. Đơn giản mà nói, chính là dọa người, là một trong số ít việc hắn có thể làm tốt.

“Đều chớ có khinh cử vọng động cho ta! Đợi bình định phản loạn, triều đình tự có xử trí, nếu không Lý Tiết soái giết địch trở về, sẽ đem các ngươi xử trí theo quân pháp…”

Mấy con cáo già không ngờ tới, một màn đoạt quyền được mưu tính kỹ càng, lại bị một giới nữ lưu dễ dàng hóa giải.

Rất nhanh, huyện quan, mạc liêu mà Nguyên Kết để lại đều được thả ra khỏi lao ngục, chủ trì cục thế. Sau khi cục diện khôi phục, Lý Đằng Không liền không can thiệp vào sự vụ nha thự nữa, để huynh đệ họ Điêu áp giải ba người Độc Cô Vấn Tục, Lý Sử Ngư, Thôi Chúng tách ra giam vào ngục thẩm vấn.

~~

“Vương Thừa Nghiệp ngoại trừ khống chế Giải Huyện, còn có kế hoạch gì?”

Trong ba người, chỉ có Độc Cô Vấn Tục thái độ là tốt nhất. Mặt lộ vẻ hổ thẹn, nhưng cũng không trả lời câu hỏi của Lý Đằng Không, than thở, hỏi ngược lại: “Các ngươi nhìn nhận thế nào về việc Tiết Bạch đón Thánh giá trở về?”

“Ngươi cứ gọi hắn là ‘Tiết Bạch’ hắn là Bắc Bình Vương Lý Thiến.”

“Lúc đó hắn đến sách phản ta, liền nói ‘Các ngươi muốn lập tòng long chi công, thay vì đi theo An Lộc Sơn, chi bằng đi theo ta’.” Độc Cô Vấn Tục nói, “Hắn tưởng rằng, câu nói này đã lay động ta, nhưng hắn lại không biết, chúng ta vốn là trung thần của Đại Đường, là cựu thuộc của Đông Cung.”

“Hắn biết.” Lý Đằng Không nói, “Những năm đầu hắn đã xem hồ sơ của các ngươi ở Tướng phủ. Hắn nói các ngươi ‘muốn lập tòng long chi công’ cũng là ám chỉ các ngươi đi theo Lý Hanh, không bằng đi theo hắn.”

Độc Cô Vấn Tục nói: “Ta đâu phải chưa từng cân nhắc việc này, nhưng hắn đã lỡ mất thời cơ.”

Lý Đằng Không không thích những chuyện liên quan quyền mưu, nhưng vẫn vì Tiết Bạch mà hỏi: “Lời này là ý gì?”

“Trung Vương làm Trữ quân mấy năm? Khánh Vương làm Trữ quân mấy năm? Bắc Bình Vương phong tước đến nay, lại được mấy năm?” Độc Cô Vấn Tục phân tích: “Huống hồ Thánh giá đã là giả, Thánh nhân đã chưa từng thực sự phong thưởng cho hắn, hắn há là Bắc Bình Vương? Trong mắt người biết chuyện, hắn vẫn cứ là Tiết Bạch, không phải Lý Thiến a.”

“Sao ngươi biết Thánh giá là giả?”

“Ta hiểu rõ Trung Vương, ngài ấy không dám, cũng sẽ không nói dối trong chuyện này.” Độc Cô Vấn Tục chậm rãi nói: “Thiên vô nhị nhật, Đại Đường trước mắt, chỉ cần một Thánh nhân.”

Lý Đằng Không đứng dậy, định đi ra ngoài, lại dừng bước, hỏi: “Trong mắt ngươi, Lý Hanh là người như thế nào?”

“Là Trữ quân thích hợp nhất của Đại Đường, hiếu thuận, ẩn nhẫn, hiền minh, lo nghĩ xã tắc, hư hoài nạp gián.” Độc Cô Vấn Tục hồi tưởng lại những tháng ngày mới nhập sĩ ở Trường An, vẫn hoài niệm phong thái Lý Hanh khi ấy.

(*Lòng rộng như thung lũng, sẵn sàng nghe lời can gián.)

“Có lẽ là một Trữ quân tốt, nhưng không kham nổi làm Vua.”

Lý Đằng Không chợt mở miệng, dùng thanh âm có chút lãnh khốc, cắt ngang lời Độc Cô Vấn Tục.

“Sự ẩn nhẫn của hắn chưa bao giờ là vì hiếu thuận, mà là vì sự nhu nhược và ích kỷ của hắn. Hắn suốt ngày trốn trong bóng tối mưu tính cùng hoạn quan, phụ nhân, rắp tâm cầu cạnh, chỉ để giữ lấy cái trữ vị đáng thương kia. Mục quang thiển cận, không nhìn thấy bất cứ sự vật nào ngoài thứ đó ra.”

Những lời này, Lý Đằng Không rất quen thuộc, bởi vì a gia nàng thường bình phẩm Lý Hanh như vậy ở nhà. Khi đó, nàng vô cùng chán ghét điều này, cho rằng a gia hoàn toàn xuất phát từ tư oán, nhưng hôm nay nàng lại phát hiện, a gia nàng nhìn người thế mà lại chuẩn.

“Hắn nếu thực sự lo nghĩ xã tắc, việc nên làm không phải là nôn nóng xưng Đế, mà là xuất quân giải vây Trường An, đường đường chính chính đăng cơ. Hắn hư hoài nạp gián ư? Nạp đều là lời gián của đám hoạn quan bên cạnh khuyên hắn bảo vệ tư lợi, quấy loạn đại cục thiên hạ…”

Trong đầu nàng lần nữa nhớ lại những lời nói đanh thép của Lý Lâm Phủ ——

“Người như vậy, có thể để hắn bước lên Đế vị sao?!”

Cách biệt nhiều năm, cha và con gái, thế mà rốt cuộc đã đạt được sự đồng thuận trong vấn đề từng không hiểu nhau.

Độc Cô Vấn Tục sửng sốt, lẩm bẩm: “Ngươi… quả nhiên là nữ nhi của Lý Lâm Phủ a.”

Dưới góc nhìn của ông ta, đây là một câu mắng người.

~~

Trong một gian lao phòng khác, Thôi Chúng rất nhanh liền khai rồi.

“Ta nếu nói ra, các ngươi có thể đáp ứng tha mạng cho ta không?”

“Có thể.”

“Tiếp theo không nằm ở việc Vương Thừa Nghiệp làm thế nào.” Thôi Chúng thấp giọng nói: “Lý Quang Bật sẽ tiến vào Trường An, khấu áp Khánh Vương, Tiết Bạch, cùng với Thánh nhân giả mạo, nghênh tân quân về Trường An.”

“Ngươi nói… Lý Quang Bật?”

“Phải đó.” Thôi Chúng tuy bị trói trên hình giá, trong ánh mắt lại có ý cười: “Không ngờ tới phải không? Lý Quang Bật sớm đã đưa ra lựa chọn. Nếu không, Vương Thừa Nghiệp sao có thể đồng ý để y lĩnh binh chi viện Trường An.”

Lý Đằng Không nói: “Ta không tin, Lý Quang Bật là do Tiết Bạch cử tiến đến Hà Đông.”

“Vậy tính là gì? Y những năm đầu tòng quân ở Lũng Hữu đã chịu ơn huệ của Trung Vương, đừng quên, y là do Vương Trung Tự đề bạt lên, mà khi đó, Vương Trung Tự còn là nghĩa huynh của Trung Vương.” Thôi Chúng nói: “Lần này, Lý Quang Bật một lòng muốn cứu Trường An, là vì đại cục xã tắc. Y đảm bảo với Vương Thừa Nghiệp, nhất định trừ bỏ nghịch tặc, sớm ngày trả lại thái bình cho thiên hạ. Nghịch tặc này, cũng bao gồm cả phe cánh Khánh Vương.”

“Những lời ngươi nói, có bằng chứng không?”

“Lý Quang Bật sở dĩ đưa ra quyết định này, chính là bởi nhận được thư của mưu sĩ Lý Bí bên cạnh Trung Vương, hiểu rõ đại nghĩa thiên hạ. Y bèn viết phụng biểu gửi đến Linh Vũ, Vương Thừa Nghiệp mới cho phép y lấy lương thảo quân nhu, để y xuất binh.”

Thôi Chúng nói xong, rốt cuộc không nhịn được lộ ra nụ cười, hỏi: “Sao? Các ngươi không ngờ tới à? Tưởng thật Lý Quang Bật đứng về phía các ngươi?”

Điêu Bính liền tiến lên, lại cho Thôi Chúng một cái bạt tai.

“Bảo ngươi nói cái gì thì nói cái đó, đừng nói lời vô dụng!”

Thôi Chúng bị đau, cúi đầu, có lẽ trong lòng đang rủa xả bọn người này sớm muộn gì cũng tiêu đời, ngoài miệng lại không dám nói lung tung nữa.

“Lý Quang Bật gọi Nhan Quý Minh về là thật, nhưng vốn chẳng phản đối Trung Vương, mà là cho rằng có thể đợi đánh bại phản quân ở Quan Trung rồi hãy bàn. Y điều Lý Thịnh đi, cũng nào phải binh lực không đủ, mà là để không cho Lý Thịnh chiếm giữ Thổ Môn Quan nữa. Đổi lời khác mà nói, các nơi ở Hà Đông đều đã thừa phụng Trung Vương làm tân quân… ngoại trừ Giải Châu.”

~~

Trong gian lao phòng cuối cùng, khi nghe đến cái tên “Lý Quang Bật” Lý Sử Ngư trường thán một tiếng, nói: “Xem ra, Thôi Chúng đều khai rồi?”

“Không sai, ngươi khai hay không khai, kết quả đều như nhau.”

Lý Sử Ngư hồi lâu không nói, cuối cùng, cười gật gật đầu, nói: “Phải a, kết quả đều như nhau. Ngày Lý Quang Bật vào thành Trường An, chính là ngày nghịch thần phục tru, cũng là ngày thiên hạ thái bình!”

~~

Trường An.

Vừa mới giải vây, thành Trường An liền khôi phục sinh cơ, ngay cả Thái Cực Cung vốn trầm lắng cũng có thêm chút tiếng cười nói vui vẻ.

Lê Viên lại tấu khúc, chỉ là phong cách lại thay đổi sự nhã trí ưu mỹ trước đây, trở thành Phá Trận Nhạc hùng hồn. Trên đài là một nhóm nữ tử mặc võ sĩ bào màu đỏ đang múa kiếm.

Bọn họ đều là đệ tử của Công Tôn Đại Nương. Người đứng đầu là Lý Thập Nhị Nương nay đã lớn thành đại cô nương rồi, bộ dạng vô cùng anh khí, buộc tóc đội mũ, không thấy nửa điểm kiều khí của nữ tử. Trước đó thủ thành, nàng là thực sự lên chiến trường, hơn nữa giết không ít địch binh.

Công Tôn Đại Nương lại đã già rồi, đang ngồi dưới đài, nói chuyện với Dương Ngọc Hoàn.

“Khánh công yến định là phải làm, chỉ là Bắc Bình Vương dường như không quá muốn thêm màn diễn xuất.”

“Cớ sao? Phí công tập luyện màn kiếm vũ này, trước đó không tiện diễn thì thôi, trên khánh công yến còn có gì không ổn?”

“Hẳn là lo không xuể đi, nay lương thực trong thành không đủ, nghe nói Bắc Bình Vương đang phát sầu.” Công Tôn Đại Nương nói: “Còn nghe đâu, phản quân cũng chưa thực sự lui đi, hợp lực về phía Tây, chuẩn bị quyết chiến với Vương sư rồi.”

Nói đến đây, Tạ A Man đứng sau lưng Dương Ngọc Hoàn chen lời: “Bữa khánh công yến này, cũng là tiệc tẩy trần nghênh đón Lý Quang Bật vào thành. Bắc Bình Vương một lòng chỉ có Lý tướng quân, ắt hẳn là lười để ý tới chỗ này.”

“Ngươi hỏi hắn rồi?”

“Đệ tử… không có.”

Dương Ngọc Hoàn liền dùng thanh âm chỉ mình mới nghe thấy lầm bầm một câu.

“Còn nói muốn trả lại cho ta một ca vũ thịnh thế.”

Hôm nay nàng mặc vũ váy, vốn định tập kiếm vũ chính mình cũng múa một khúc. Nghe các nàng nói vậy, cảm thấy khá vô vị.

Đúng lúc này, lại có tiểu hoàng môn đi tới, thấp giọng bẩm: “Quý phi, Thánh nhân thiết yến tại Vạn Xuân Điện.”

Nghe vậy, thần tình Dương Ngọc Hoàn khẽ động, thầm nghĩ, Thánh nhân bây giờ sẽ không thiết yến, người đến tất là Tiết Bạch.

“Không vội, về thay bộ y phục đã.” Nàng có lòng muốn giày vò hắn một chút, lại vẫy gọi Trương Vân Dung, phân phó: “Ngươi đi, bảo Điển Thiện Phòng thêm mấy bình rượu cho ngự yến.”

Đợi Dương Ngọc Hoàn bãi giá đến tiền điện, quả nhiên thấy là Tiết Bạch.

Trong điện bày một chiếc ngự án, một chiếc án kỷ nhỏ. Trên ngự án bày bầu rượu, chén rượu, bên trong lại đã trống không. Tiết Bạch ngồi một mình sau án nhỏ, đang cầm một chiếc hồ bính nhai kỹ nuốt chậm.

Hiển nhiên, hắn vừa rồi đã nói chuyện với Thánh nhân, Cao Lực Sĩ.

“Không có chỗ của ta?”

“Trường An vừa giải vây, vật tư còn chưa sung túc, thỉnh Quý phi nhẫn nại thêm một hai.”

“Các ngươi lui xuống trước đi.”

“Dạ.”

“Ngươi thật to gan, mời ta tư hạ tương kiến.”

Tiết Bạch nói: “Tạm thời mà nói, thành Trường An ta còn có thể làm chủ, qua một thời gian nữa thì chưa chắc.”

“Phải phải phải, Bắc Bình Vương phong quang vô lưỡng, quyền khuynh triều dã.”

Dương Ngọc Hoàn chắp tay đi vài bước, đến trước án của hắn, nâng bầu rượu lên, khẽ lắc lắc, thấy rượu bên trong vẫn đầy, bèn nói: “Xem ra, Tiết Nhất Bôi hôm nay vẫn chưa uống một chén nào?”

“Ngày mai, Lý Quang Bật sẽ đến Trường An.”

“Sau đó thì sao?”

Dương Ngọc Hoàn uống một ngụm rượu, trên khuôn mặt trắng nõn kiều nộn ửng lên ráng đỏ nhè nhẹ, tâm tình thoáng cái tốt lên không ít, hỏi: “Sau đó thì sao?”

“Nếu có thể không để ông ta nhìn ra manh mối, mọi chuyện đều dễ nói.” Tiết Bạch nói: “Nhưng nếu xảy ra sơ suất, e rằng sẽ rất phiền phức.”

“Cần ta giúp ngươi?”

“Cũng là giúp chính ngươi.”

Dương Ngọc Hoàn bưng bầu rượu, rót một chén vào trong chén, nói: “Ngươi thủ được Trường An, ta cũng hảo sinh ngưỡng mộ, kính ngươi một chén.”

“Đây là trân tàng trong cung, ngươi đủ uống không?”

“Vây thành lâu như vậy, khó khăn lắm mới giải vây, uống một chén, uống xong ta bày cho ngươi một chủ ý, nhất định hữu dụng hơn Cao Lực Sĩ nói… Sao thế? Sợ có độc?”

Trải qua áp lực khổ thủ Trường An, những lời này của nàng chẳng hiểu sao lại rất có sức thuyết phục, Tiết Bạch vẫn bưng rượu lên uống. Lần đầu tiên cảm thấy cảm giác lỗ chân lông giãn ra sau khi rượu vào cổ họng vô cùng thư thái.

Hắn là người không giỏi tự thưởng cho mình, hôm nay đã tự thưởng cho mình một lần.

Ánh mắt Dương Ngọc Hoàn trước sau vẫn luôn lưu ý, thấy hắn uống thật, theo bản năng có động tác khẽ rũ mi mắt. Trong điện không thông gió lắm, không khí liền trở nên hơi sệt lại.

Bọn họ dường như đều bỏ qua, rượu trong bầu là nàng đã uống qua, tự nhiên là không có độc.

“Ngươi muốn không lộ sơ hở, ngày mai việc đầu tiên ngươi phải đối đãi với Lý Quang Bật như thế này.”

“Thế nào?”

Dương Ngọc Hoàn bỗng nhiên cúi người nhìn Tiết Bạch, ghé khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành kia sát lại gần hắn, sau đó, mỉm cười.

“Thế này, ngươi phải cười, phải ý khí phong phát. Nếu tâm sự nặng nề, ông ta đương nhiên biết ngươi giấu giếm điều mờ ám.”

Dư quang Tiết Bạch liếc xuống dưới, men rượu bốc lên, gò má nóng ran, rất nhanh đã đỏ bừng, quay đầu đi nói: “Ta chưa bao giờ để tâm sự lộ trên mặt, ông ta không nhìn ra đâu.”

“Ta lại nhìn ra được ngươi có tâm sự.” Dương Ngọc Hoàn nói: “Cười trước đã, sau đó còn phải có vũ.”

“Vũ?”

“Ngươi bao giờ thấy ngự yến mà không có vũ nhạc? Ngày mai, Lý Quang Bật đến, ngươi ấn ông ta ở đây thưởng thức ca vũ chuốc rượu, từ từ đợi chờ thánh giá.”

“E là không cần thiết, ta chỉ cần ngươi bồi giá dự tiệc nói vài câu là được.”

Dương Ngọc Hoàn lại đã rót cho hắn một chén, nói: “Ngươi uống thêm một chén nữa.”

“Ta say rồi.”

“Say mới tốt, bài thơ ngươi viết sau khi say lần trước còn chưa viết xong, hôm nay viết tiếp đi.”

“Bài thơ nào?”

Dương Ngọc Hoàn xách bầu rượu đi vài bước trong điện, miệng ngâm: “Dương gia hữu nữ sơ trưởng thành, dưỡng tại thâm khuê nhân vị thức.” (Dương gia có nữ mới lớn, nuôi trong khuê phòng người chưa biết)

Ngâm xong, nàng quay đầu nhìn hắn, nói: “Trường An này, quá lâu không có thơ rồi.”

Tiết Bạch day day trán, nói: “Không nhớ nổi lần trước đọc đến đâu rồi.”

Dương Ngọc Hoàn nói: “Vậy đọc lại từ đầu đi?”

Tiết Bạch vốn không muốn ngâm thơ nữa, hắn bây giờ đã khác rồi, không còn là hiệp thần bồi Hoàng đế Quý phi du dã, là Bắc Bình Vương đã thủ vững Trường An, còn đang lo lắng rất nhiều rất nhiều chuyện.

(Hiệp thần: chỉ những viên quan không đi lên bằng thực tài hay chính trực, mà đi lên bằng cách lấy lòng vua qua việc bày trò giải trí, hùa theo các sở thích tầm thường của vua)

“Được rồi, biết ngươi ham chơi, nháo cũng nháo đủ rồi, nói chính sự đi.” Tiết Bạch nói: “Ngày mai chưa chắc đã giấu được, nhưng đến lúc đó, còn phải do ngươi khỏa lấp lại…”

~~

Tiết Bạch rốt cuộc không uống chén thứ hai, hắn nói xong chính sự, ra khỏi cung thành.

Chỉ là trong đầu lại chẳng hiểu sao hiện lên hình ảnh vừa rồi, Dương Ngọc Hoàn khẽ ngẩng đầu nâng bầu uống rượu, son phấn màu đỏ lưu lại trên miệng bầu, sau đó lại rót rượu cho mình uống… Nàng có ý gì đây?

Hắn lắc đầu, tăng nhanh tốc độ ngựa. Gió thổi qua, khiến hắn tỉnh táo hơn nhiều.

Sau đó, chuyển sang Đại Minh Cung gặp Lý Tông.

Hiện giờ quan hệ giữa Tiết Bạch và Lý Tông tất nhiên là đề phòng lẫn nhau. May mắn là, vây khốn Trường An tuy tạm thời đã giải, nhưng vấn đề chung họ phải đối mặt lại rất lớn, trong một khoảng thời gian tiếp theo, vẫn phải lợi dụng lẫn nhau.

“Ngày mai, Lý Quang Bật sẽ vào thành, Điện hạ nếu có thể giành được sự ủng hộ của ông ta, cục diện sẽ khác biệt rất lớn…”

Tiết Bạch vẫn giữ bộ dạng mưu tính thay cho Lý Tông, khản khản nhi đàm. (lưu loát, tự tin)

Lý Tông vừa nghe, vừa quan sát Tiết Bạch.

Khoảng cách giữa hai người không gần, nhưng y vẫn nhìn ra chút dị thường.

“Tam Lang, ngươi uống rượu rồi?”

Tiết Bạch đến nay vẫn không quen bị Lý Tông dùng ngữ khí này gọi là “Tam Lang” gật gật đầu, nói: “Uống một chén.”

“Ồ? Không biết là ai có thể khiến ngươi uống rượu?” Lý Tông nói: “Việc này, ngay cả ta cũng không làm được a.”

“Tự nhiên là Thánh nhân.”

Lý Tông dùng ngón tay vuốt ve vết sẹo trên mặt, nói: “Thì ra là thế.”

“Phải, Điện hạ yên tâm, cả thành Trường An đều đứng về phía Điện hạ, Lý Quang Bật không dám tùy tiện làm bừa đâu.”

“Hy vọng như lời ngươi nói.”

Đợi đến khi rời khỏi Đại Minh Cung, Tiết Bạch hồi tưởng thái độ vừa rồi của Lý Tông, ý thức được việc mình đi gặp Dương Ngọc Hoàn đã bị Lý Tông phát giác. Việc này tuy không có gì, Lý Tông tạm thời tất sẽ không vạch trần, nhưng Tiết Bạch lại cho rằng mình quá không cẩn thận rồi.

Vì cớ gì? Xưa nay luôn cẩn trọng, hôm nay sao lại phóng túng trong chuyện này?

Hắn xem xét lại bản thân, trong đầu liền hiện lên cảnh tượng Dương Ngọc Hoàn cúi người ghé sát mặt mình mỉm cười…

Tiết Bạch ngẩng đầu lên.

Nhìn sắc trời, thời gian gần hoàng hôn, hắn liền thúc ngựa đi về phía chỗ ở của Dương Ngọc Dao.

Trên đường, hắn suy đi tính lại, cho rằng Dương Ngọc Hoàn dường như có lòng “thăm dò” mình, hẳn là muốn thăm dò xem mình có phải hoàng tôn thật hay không đây mà.

~~

“Dao Nương có từng nghĩ tới chưa? Ta đã tìm lại được thân phận, luận vai vế kém ngươi hai đời.”

“Dạo trước tình hình Trường An thế này, còn thật không rảnh nghĩ đến chuyện này.”

Dương Ngọc Dao cố ý chống ngón tay lên cằm, nghĩ nghĩ, trong mắt nổi lên vẻ ưu lự.

Sau đó, ghé vào tai Tiết Bạch, nói: “Ta vừa nghĩ lại… càng thú vị hơn rồi đấy.”

Phong khí Đại Đường như vậy, Tiết Bạch nghe xong cũng cười khổ.

Đáng tiếc, Dương Ngọc Dao tuy cũng cảm thấy rất thú vị, lại đẩy đẩy hắn, nhỏ giọng nói: “Hôm nay lại không tiện, ta gọi Minh Châu qua.”

“Không cần, ngày mai còn có đại sự, dưỡng tốt tinh thần ứng đối đi.”

“Hỏa rất vượng đó.”

“Bởi vì nguy hiểm còn chưa qua, ngủ đi.”

Tiết Bạch nói xong, nằm xuống trên giường, nhắm mắt lại, nghĩ đến chuyện ngày mai gặp Lý Quang Bật.

Sau đó không khỏi nghĩ đến, bài «Trường Hận Ca» lần trước ngâm cho Dương Ngọc Hoàn nghe đọc đến câu nào rồi?

“Xuân hàn tứ dục Hoa Thanh trì, ôn tuyền thủy hoạt tẩy ngưng chi.”

“Thị nhi phù khởi kiều vô lực, thủy thị tân thừa ân trạch thời.”

(“Giữa cái lạnh đầu xuân, vua ban cho đặc ân được tắm tại hồ Hoa Thanh. Nước suối ấm áp, trơn mượt tắm lên làn da trắng trẻo mịn màng như mỡ đông. Cung nữ đỡ dậy thân hình yếu mềm xinh đẹp, đó cũng chính là lúc nàng bắt đầu nhận được sự sủng ái của nhà vua.”)

Hẳn là chỗ này rồi, bút lực của Bạch Lạc Thiên quả thực đáng nể. (Bạch Cư Dị)

Trong mơ mơ màng màng, Tiết Bạch thế mà lại nhớ lại tình cảnh trong Vạn Xuân Điện, Dương Ngọc Hoàn xoay một vòng trên tấm thảm, vạt váy khẽ bay. Nàng mặc một bộ nhu quần đoan trang hoa quý, dưới chân lại là một đôi vũ hài, lụa đỏ làm nổi bật mu bàn chân trắng ngần như ngọc… Có lẽ là vì vội vàng muốn gặp mặt, trong lúc vội vã quên thay?

Sau đó, hắn ý thức được nữ nhân kia rất nguy hiểm, hơn nữa nàng thích thăm dò bên bờ vực thẳm, bèn xua tan những khỉ niệm này đi.

(*khỉ niệm: ý nghĩ mông lung, vương vấn về chuyện nam nữ tình ái có chút viển vông hoặc không nên có)

“Thứ ta muốn là quyền bính.” Hắn trong giấc ngủ nhắc nhở chính mình, “Cầu tiến một chút, có thể làm được.”

Đêm nay ngủ đến mê mê man man, trời còn chưa sáng, Tiết Bạch đã tỉnh.

Hắn đến đầu thành một mình đợi nửa canh giờ, thám mã lai báo, Lý Quang Bật đã bạt doanh khởi hành rồi, hôm nay là có thể vào thành Trường An…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-dia-phuoc-linh-den-tokyo-ta-than.jpg
Từ Địa Phược Linh Đến Tokyo Tà Thần
Tháng 2 26, 2025
bat-dau-ngo-tinh-nghich-thien-lang-le-tu-tien-thanh-thanh.jpg
Bắt Đầu Ngộ Tính Nghịch Thiên, Lặng Lẽ Tu Tiên Thành Thánh
Tháng 1 9, 2026
hai-tac-ta-garp-de-de-bat-dau-cuoi-lin-lin.jpg
Hải Tặc: Ta Garp Đệ Đệ Bắt Đầu Cưới Lin Lin!
Tháng 1 23, 2025
tam-quoc-dong-dung-hop-cai-thien-hoan-menh
Tam Quốc: Dòng Dung Hợp, Cải Thiên Hoán Mệnh
Tháng mười một 11, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP