Chương 467: Quý và Thứ
Hoàng thành, Thượng thư tỉnh, Hộ bộ.
Ánh nắng ngày xuân xuyên qua lớp giấy dán cửa rọi xuống mặt bàn, nơi đang đặt một hộp đào tô (桃酥) trông vô cùng ngon miệng.
Nguyên Tái vươn tay, nhón lấy một chiếc, bỏ vào miệng nhai kỹ, khép hờ đôi mắt, tận hưởng hương vị tan ngay đầu lưỡi. Còn về phần chiếc hồ bính cứng ngắc bên cạnh, hắn vẫn chưa cắn dù chỉ một miếng.
Hắn nào phải tham ăn, mà bởi Trường An hiện nay đang lúc thiếu lương, thức ăn so với bất kỳ thứ gì lại càng phô trương quyền lực hơn cả. Chỉ một hộp đào tô nhỏ này, e là bỏ ra một vạn quan tiền cũng không mua nổi, vậy mà hắn lại được người khác hiếu kính, đây chính là quyền.
Xưa nay, Nguyên Tái luôn khéo léo đưa đẩy, quan hệ với Dương Quốc Trung hay Tiết Bạch lúc gần lúc xa, chưa từng xé rách mặt mũi với ai. Lần trước Lý Tông cung biến, hắn âm thầm phối hợp, được xem là nhóm quan viên ủng hộ Lý Tông sớm nhất, nay đã quan cư Độ chi lang trung, lo liệu tiền lương trong thành Trường An.
Hắn cực kỳ am hiểu những việc này, chí tại tể chấp cả thiên hạ, chút sự vụ cỏn con nơi một góc Trường An, tự nhiên dễ như trở bàn tay liền xử lý thỏa đáng. Kỳ lạ là, Tiết Bạch đối với hắn luôn có ý đề phòng, việc thẩm tra chưa từng lơi lỏng. Nguyên Tái thầm sinh bất mãn, nhưng đồng thời cũng khinh thường cho rằng, nếu mình thực sự muốn tham ô, liệu có kẻ nào nhìn ra được?
Tiếng gõ cửa “cốc cốc cốc” vang lên, Nguyên Tái làm như không có chuyện gì, cầm lấy một xấp công văn, thuận tay che lên hộp đào tô kia, nói: “Vào đi.”
Một quan viên áo xanh bước vào, bẩm: “Nguyên lang trung, đây là sổ sách binh lương ngài cần.”
“Để đó đi.” Nguyên Tái nhàn nhạt đáp.
Vị quan viên áo xanh kia đang định quay người đi ra, trong bụng bỗng truyền đến tiếng “ọc” rõ to. Nguyên Tái lúc này mới ngẩng đầu liếc nhìn y một cái, hỏi: “Trông lạ mặt quá, mới đến Hộ bộ sao?”
“Bẩm Nguyên lang trung, phải.”
Nguyên Tái thầm nghĩ, Tiết Bạch mấy ngày trước vì chuyện nạp lương mà điều một nhóm quan viên sang Hộ bộ, kẻ này hẳn là người của Tiết Bạch. Được mình hỏi chuyện lại không chủ động báo tên họ, cũng chẳng biết là do đần độn hay cố tình không gây chú ý.
“Tên gọi là gì?”
“Hạ quan Diệp Bình, người Nhiêu Châu, Giang Nam Tây đạo.”
“Diệp Bình?” Nguyên Tái ngẫm nghĩ, lẩm bẩm: “Ta hình như từng nghe qua tên ngươi. ‘Bạch ngọc phi vi bảo, Thiên kim ngã bất tu. Ức niệm thiên trương chỉ, Tâm tàng vạn quyển thư’ bài thơ này là do ngươi làm?”
“Nguyên lang trung cũng biết ư?”
“Quả nhiên, Thiên Bảo Văn Tụy kỳ thứ nhất, Vương Xương Linh đích thân chọn thơ của ngươi.” Nguyên Tái cười nói, “Không nhớ sai chứ.”
Trong bụng Diệp Bình lại sôi lên một tiếng, y có chút thẹn thùng, đáp: “Hạ quan tài năng hèn mọn, có được cơ duyên này thật hổ thẹn.”
Nguyên Tái cầm chiếc hồ bính trên bàn, đưa qua. Diệp Bình sửng sốt ngước mắt lên, chỉ thấy vị Độ chi lang trung quyền trọng nhất thời này thần sắc thân thiết, cực giàu mị lực của bậc bề trên.
“Ăn đi, khẩu phần của ta nhiều hơn ngươi một chút. Ngồi xuống ăn, uống ngụm nước… Ngươi đã có cơ duyên như vậy, hẳn là rất được Tiết lang trọng dụng?”
Diệp Bình cẩn trọng ngồi xuống, cắn hồ bính nuốt hai miếng, đáp: “Những năm nay, nhờ dân báo, văn báo, hàn thứ học tử bộc lộ tài năng nhiều không đếm xuể, hạ quan tài đức gì đâu?”
Trong lòng Nguyên Tái không tin, nhưng ngoài mặt hỏi: “Đã gặp Tiết lang chưa?”
Mắt Diệp Bình bất giác sáng lên: “Đã gặp. Ban đầu là lúc Tiết lang bị biếm trích, ta theo Thường Cổn ra ngoài thành tiễn đưa. Sau này có Hàn Môn thi xã, Đỗ Phủ cũng dẫn ngài ấy tới mấy lần, hiện giờ trên đầu thành lại càng thường xuyên nhìn thấy ngài ấy.”
Nguyên Tái chỉ muốn dò la xem Tiết Bạch có cài cắm người mới đến giám sát mình hay không, bèn giả bộ như tán gẫu: “Hàn Môn thi xã?”
Diệp Bình nói: “Là hội kết xã của những người xuất thân hàn thứ như chúng ta, mỗi tháng đều có văn hội, còn có báo chí, học đường của riêng mình nữa.”
Nguyên Tái nghe xong, có chút nghi hoặc: “Sao chưa từng mời ta nhập xã? Khoan nói ta cũng xuất thân hàn môn, năm xưa giấy trúc mới hưng thịnh, ta đang ở dưới trướng Dương Tiêm, khắc in kinh sử điển tịch.”
“Hẳn là có mời qua Nguyên lang trung, chắc là lúc đến cửa thì vừa khéo ngài không có nhà, người gác cửa không cho chúng ta vào…”
Trong lúc nói chuyện, bên ngoài bỗng có tiếng ồn ào.
Nguyên Tái nghe ra động tĩnh bất thường, đích thân ra khỏi Thượng thư tỉnh, chỉ thấy giữa ngã tư trường nhai trong Hoàng thành, một lão giả đang ngồi trên mã xa diễn thuyết, xung quanh có không ít quan viên đứng nghe.
Hắn gạt đám đông chen lên phía trước, rất nhanh liền nghe được giọng nói già nua nhưng đầy uy lực của lão giả.
“Các ngươi thuộc lớp hậu bối họa chăng đã không còn biết đến lão phu nữa. Lão phu là Thôi Vũ Tích, tự Hồng Phạm, phong Thanh Hà tử tước, trí sĩ với chức Trung thư xá nhân. Xuất thân Thanh Hà Thôi thị Nam Tổ Ô Thủy phòng, gia phụ húy danh một chữ ‘Dung’.”
Lời này vừa thốt ra, mọi người đều túc nhiên khởi kính. Thôi Dung là danh thần triều Võ Chu, văn chương điển lệ, đứng đầu một thời, cùng Tô Vị Đạo, Lý Kiều, Đỗ Thẩm Ngôn hợp xưng là “Văn chương tứ hữu” là một trong những người đặt định nền móng cho cách luật của Đường thi. Đủ thấy danh vọng của ông trong giới quan viên, văn nhân lớn đến nhường nào.
Thôi Vũ Tích lại nói: “Lão phu hôm nay là muốn thỉnh tội với Thánh nhân. Xuân thí năm Thiên Bảo thứ bảy, thất đệ của lão phu là Thôi Kiều, khi ấy giữ chức Lễ bộ thượng thư. Chư quân hẳn đều nhớ Trạng nguyên lang năm đó chính là Tiết Bạch. Thôi Kiều năm xưa từng nói với ta: ‘Tiết Bạch tâm thuật bất chính’. Đệ ấy sở dĩ không chịu điểm Tiết Bạch làm Trạng nguyên, chính là vì đệ ấy cho rằng làm quan, nhân phẩm trọng hơn tài năng.”
Nghe đến đây, Nguyên Tái khẽ cười nhạt, vẻ như có chút không tán đồng.
Ngày càng nhiều quan viên chạy tới, nghe thấy hai chữ “Tiết Bạch” liền biết chuyện hôm nay không đơn giản.
“Thế nhưng, Tiết Bạch hiếp bức dân ý, xúi giục thư sinh gây chuyện, điên đảo đen trắng. Đem chuyện Thôi Kiều không điểm hắn trúng bảng nói thành do thân phận nghịch tội tiện tịch của hắn, khuấy động nhân tâm phẫn nộ. Khi ấy, ngay cả lão phu cũng không nhìn ra thị phi khúc chiết, ra mặt xin Hữu tướng giáng chức Thôi Kiều, tự cho rằng đó là thiết diện vô tư. Nhưng nhiều năm trôi qua, mãi đến hôm nay, lão phu mới nhìn ra phẩm tính ác liệt, dã tâm lang sói của Tiết Bạch!”
“Đây là đang hồ ngôn loạn ngữ gì vậy?!” Diệp Bình kinh hãi tột độ, hét lên định lao tới, nhưng rất nhanh đã bị người cản lại.
Thôi Vũ Tích vốn chẳng thèm để ý đến những tiếng nghi ngờ kia, giọng nói già nua mà đanh thép tiếp tục: “Chư quân có biết chăng? An Khánh Tông đã chuẩn bị đầu hàng, đồng thời nói ra chân tướng cuộc phản loạn — trung thần danh tướng dẹp loạn định hưng mà các ngươi vẫn tưởng là Tiết Bạch, lại chính là kẻ đầu sỏ gây nên binh biến!”
Năm xưa, chính tại nơi này, Đỗ Ngũ Lang đã kích động một đám hàn môn cử tử, vây công Thôi Kiều. Lúc đó hắn liền lĩnh hội được, muốn tạo ra bão táp dư luận, quan trọng nhất không phải là có lý hay không, mà là đẩy bầu không khí lên cao, châm ngòi cho cảm xúc bùng nổ.
Hôm nay thì đến lượt Thôi Vũ Tích, lão căn bản không cần bất cứ bằng chứng nào. Nguyên nhân cốt lõi của toàn bộ sự việc là thái độ của Tiết Bạch đối với việc thế gia nạp lương thực đã chọc giận bọn họ. Vậy nên, kẻ phẫn nộ một khi tung tin đồn, người không biết chuyện tự nhiên sẽ như ruồi nhặng không đầu mà hùa theo.
“Các ngươi tưởng rằng Tiết Bạch nghênh đón Thánh nhân trở về ư? Sai rồi, Thánh nhân chính là bị hắn bức bách phải rời khỏi Trường An, còn nhớ pháo hoa đột nhiên nổ tung trên bầu trời Hưng Khánh Cung đêm đó không?!”
“Nói cho các ngươi biết, Tiết Bạch đã hiệp chế Thánh nhân, thu đi lương thực còn sót lại trong thành Trường An, căn bản không phải để thủ thành, mà là để mưu phản!”
“Cũng may, Thái tử điện hạ đã sai sứ chiêu an An Khánh Tông. An Khánh Tông chỉ có một yêu cầu, trảm sát Tiết Bạch. Thế nhưng Điện hạ nhân nghĩa, vẫn còn cố kỵ. Chúng ta hãy tới Thái Cực Cung, xin Thánh nhân hạ chỉ, tru gian tặc, dẹp phản loạn, trả lại sự yên bình cho Đại Đường!”
“……”
Những lời lẽ tương tự như vậy, vốn không chỉ có mình Thôi Vũ Tích đang nói, mà trong thời gian cực ngắn đã truyền đến tai tất cả quan viên trong thành Trường An.
Bọn họ cũng không cho rằng chỉ dựa vào mồm mép là có thể tru sát Tiết Bạch, mà từ sớm hơn đã phái người đi liên lạc với các đại tướng Trần Huyền Lễ, Vương Tư Lễ, Lý Thừa Quang. Việc đang làm lúc này chỉ là để cổ vũ thanh thế, bức bách những tướng lãnh này hạ quyết tâm mà thôi.
Đặc biệt là Trần Huyền Lễ, tay nắm Cấm quân, uy vọng cao nhất. Lại trước sau một lòng trung thành với Thánh nhân, chỉ cần Trần Huyền Lễ tỏ thái độ, vậy thì đại cục đã định.
Cho nên, bọn họ xúi giục ngày càng nhiều quan viên chạy về phía Thái Cực Cung.
Đổi lại là việc khác, những công khanh quý tộc xuất thân danh môn, nhân phẩm tao nhã này tự nhiên sẽ không đích thân ra mặt. Nhưng hôm nay thì khác, một là vì Tiết Bạch đã nạp khẩu phần lương thực của bọn họ, khiến bọn họ cảm thấy nguy cơ chưa từng có. Hai là Tiết Bạch hiệp chế Thánh nhân, hành động hôm nay của bọn họ mang danh nghĩa cứu giá.
Cứu giá mà còn không tích cực tranh thủ lộ mặt trước Thánh nhân, thế chẳng phải là quá ngu ngốc hay sao?
“Đi, đến Thái Cực Cung cận kiến Thánh nhân!”
Dòng người trong Hoàng thành cuồn cuộn đổ về phía Bắc, tựa như đang tổ chức một buổi đại triều hội giữa ban ngày.
Nguyên Tái quay đầu lại, đã không tìm thấy bóng dáng Diệp Bình đâu. Hiện nay quan viên trên triều đình bảy tám phần đều là môn ấm, cho dù là nhập sĩ qua khoa cử cũng đa phần xuất thân từ danh môn vọng tộc. Cái tên hàn môn thứ tộc nhỏ bé như Diệp Bình lẫn trong đó, chẳng khác nào một hạt cát, đã bị nhấn chìm rồi.
“Công Phụ huynh.”
Chợt có người gọi, Nguyên Tái nhìn sang, thấy là Lý Tê Quân, Lý Gia Hữu, bèn khẽ gật đầu.
Hai người này đều xuất thân Triệu Quận Lý thị, lại cùng khoa với Tiết Bạch. Cách đây không lâu, Nguyên Tái còn thấy bọn họ cộng sự với Tiết Bạch, bộ dáng đồng tâm hiệp lực.
Hữu tài chi sĩ xuất thân danh môn, trời sinh đã có một loại khí chất ung dung tự tin. Quan chức của bọn họ tuy kém xa Nguyên Tái, nhưng qua lại với nhau lại có thể vô câu vô thúc, bình bối tương giao.
“Hai vị cũng muốn đến Thái Cực Cung ‘thanh quân trắc’ sao?” Nguyên Tái hỏi. Hắn dùng một từ tương đối nghiêm trọng, nhưng trên mặt lại vương chút ý cười, trung hòa đi sự nghiêm lệ đó.
Lý Gia Hữu nói: “Khẩu phần lương thực trong tộc ta cũng bị trưng nạp, bên kia có không ít thúc bá huynh đệ của ta. Nhưng nói tru diệt Tiết Bạch, phản quân sẽ đầu hàng, ta không tin.”
Lý Tê Quân thì nói: “Ta e rằng cái lo của Quý Tôn, chẳng ở tại nước Chuyên Du, mà ở ngay trong tiêu tường vậy.”
Nguyên Tái gật đầu, có thể thấy được, trong đám danh môn sĩ tộc, rốt cuộc vẫn có vài người tỉnh táo.
“Trước mắt tranh luận thị phi cũng vô ích.” Lý Gia Hữu nói, “Chúng ta muốn tìm Tiết Bạch đàm đạo, xem làm thế nào để bình ổn sự phẫn nộ của đám đông. Công Phụ huynh có biết hắn đang ở đâu?”
Nguyên Tái lắc đầu: “Không biết.”
“Vậy Công Phụ huynh lựa chọn thế nào?”
Nguyên Tái chưa bao giờ mạo muội đặt cược, chắp tay hành lễ hướng lên trời, nói: “Ta làm tốt việc trong phận sự, tận chức trách của kẻ làm thần tử là được.”
Lý Tê Quân nhìn hắn thật sâu, dường như nhìn ra ý tứ dao động của hắn, chắp tay, tự dẫn Lý Gia Hữu tiếp tục đi tìm Tiết Bạch. Nguyên Tái đưa mắt nhìn theo bóng lưng bọn họ, hơi do dự một chút, rồi xuôi theo dòng người đi về phía Thái Cực Cung.
Bọn họ đường ai nấy đi. Một bên là danh môn tử đệ của Ngũ tính Thất vọng, không màng lợi ích bản thân, đang nỗ lực vãn hồi thời cuộc. Một bên là bình dân tử đệ xuất thân bần hàn, khó khăn lắm mới leo lên địa vị cao, trong đầu đang toan tính làm sao để tự bảo vệ mình. Đôi khi, xem một người thuộc về giai cấp nào, có lẽ không chỉ nhìn xuất thân, mà còn xem tâm bọn họ đặt ở đâu. Xuất thân sẽ không đổi, nhưng nhân tâm lại đổi dời.
~~
Một con Thiên Nhai xuyên qua Chu Tước Môn của Hoàng thành, thông thẳng đến Thừa Thiên Môn của Cung thành.
Cấm quân cầm kích thủ vệ đứng trước Thừa Thiên Môn nhìn những bậc công khanh quý tộc khí thế hùng hổ sát tới, sắc mặt khẽ biến.
“Chúng thần cầu kiến Thánh nhân!”
“Xin Thánh nhân tru gian nịnh, dẹp phản loạn!”
Những tiếng hô hoán xuyên qua bức tường cung đỏ thắm, lọt vào tai Trần Huyền Lễ. Y nhíu chặt hai hàng lông mày rậm rạp, cân nhắc thiệt hơn, lần nữa đi tìm Cao Lực Sĩ.
Cao Lực Sĩ gần đây lười biếng hơn nhiều, vốn chẳng thường xuyên túc trực bên cạnh Thánh nhân, hôm nay lại chuyển một chiếc ghế nằm dựa trên trường lang, ngắm mây trời cuộn tan mà ngẩn ngơ.
Trần Huyền Lễ đi đến bên cạnh, ngẩng đầu nhìn thoáng qua bầu trời, nghiêng tai lắng nghe, quả thực vẫn có thể nghe thấy tiếng huyên náo từ xa vọng lại, bèn cất giọng nghi hoặc: “Ngươi không nghe thấy sao?”
“Già thật rồi.” Cao Lực Sĩ than thở, “Ngươi biết mà, nhiều năm trước ta đã xin Thánh nhân cáo lão. Đứng lâu thì chân đau, lưng cũng đau. Người ngoài hâm mộ ta uy phong, nhưng cái ta muốn lại là sau khi trí sĩ được sống những ngày nhàn tản, không cần mỗi ngày lo nghĩ trùng trùng như thế này.”
“Chớ coi ta là kẻ ngốc.” Trần Huyền Lễ nói: “Ta nhìn ra được sự bất thường, trước đây có bao giờ ngươi thờ ơ như vậy đâu?”
“Nhưng ngươi rốt cuộc vẫn về Trường An rồi.”
Trần Huyền Lễ nói: “Đó là vì ta tin tưởng ngươi.”
“Đã tin tưởng ta, vậy cứ an tọa chờ đợi là được. Ta và ngươi đều già rồi, hãy giao sự tình cho người trẻ tuổi giải quyết đi.”
“Ngươi không chịu nói thật, ta làm sao ngồi yên được?” Trần Huyền Lễ chăm chú nhìn Cao Lực Sĩ một hồi, thấy lão vẫn nhắm mắt không nói, liền nói: “Được, vậy ta sẽ làm theo cách của ta!”
Cao Lực Sĩ nói: “Thánh nhân vẫn chưa hạ chỉ…”
“Ta tuân theo mới chính là tâm ý của Thánh nhân! Những lời mãn triều công khanh nói hôm nay, Tiết Bạch lòng dạ khó lường, kích động phản loạn, chính là chuyện do ngự khẩu khâm định!”
Trần Huyền Lễ đầu cũng không ngoảnh lại, rảo bước bỏ đi.
Ngón tay Cao Lực Sĩ khẽ động, dường như muốn ngăn cản, nhưng đến cuối cùng lại dừng động tác, lẩm bẩm: “Tâm ý của Thánh nhân…”
Hai người nói chuyện đến sau cùng, lại là lão bị Trần Huyền Lễ thuyết phục.
Bên kia, Trần Huyền Lễ đi lên đầu thành Thừa Thiên Môn, từ trên cao nhìn xuống đám công khanh một cái, vẫy gọi chư tướng dưới trướng, phát ra từng đạo quân lệnh.
“Đi áp giải Quách Thiên Lý xuống, binh mã của hắn do ngươi thống ngự!”
“Nặc!”
“Dẫn một đội nhân mã đi tìm Tiết Bạch, đưa hắn đến diện thánh, nếu gặp phản kháng…” Trần Huyền Lễ có chút do dự, cuối cùng vẫn nói: “Nếu gặp phản kháng, lập tức bắt giữ.”
Nói là hắn bị đám công khanh này bức bách, không thể không giết Tiết Bạch để bình ổn sự phẫn nộ của đám đông; chi bằng nói là hắn muốn mượn sự việc lần này, bắt giữ Tiết Bạch, tra rõ một vài chân tướng.
“Nặc!”
“Đi mời Thái tử điện hạ tới, bẩm với ngài: quần tình sục sôi, phi Điện hạ tới không đủ để bình ổn.”
“Nặc!”
An bài xong xuôi, Trần Huyền Lễ lại sai người tuyên cáo với đám công khanh, hiện đã đi tróc nã Tiết Bạch, chỉ đợi bắt được người liền xin Thánh nhân tra rõ việc này, tru gian tà, cho mọi người một lời giải thích.
Trước Thừa Thiên Môn, các công khanh trọng thần tụ tập còn đông hơn cả lúc đại triều hội, nghe Trần Huyền Lễ tỏ thái độ, ai nấy đều yên tâm không ít.
“Xem ra, Trần Huyền Lễ đã hạ quyết tâm rồi.”
“Sớm đã biết, Tiết Bạch chọc giận chúng nộ, có thể có kết cục tốt đẹp gì chứ?”
Bỗng nhiên, có người vội vã chạy tới, nói: “Vẫn luôn không tìm thấy Tiết Bạch, ngược lại phát hiện Vương Nan Đắc đã triệu tập binh mã.”
Phải nói rằng, thế lực của đám công khanh này cực lớn, tai mắt linh thông, còn có thể trước một bước nhận được tin tức.
“Ý gì? Bọn chúng còn dám động đến chúng ta hay sao?”
“Tự ý giết đại thần, trừ phi Tiết Bạch thực sự muốn tạo phản…”
“Thánh nhân tới rồi!”
Có chút đột ngột, trên đầu thành Thừa Thiên Môn bỗng hiện ra nghi trượng của Thánh nhân.
Mọi người kinh hỉ không thôi, lại lo lắng Thánh nhân chịu sự hiệp chế của Tiết Bạch, còn muốn bao che cho tên gian nịnh tiểu nhân này.
Thôi Vũ Tích liền an ủi mọi người: “Trần Huyền Lễ đã hạ quyết tâm, hẳn là Thánh nhân cũng đã thoát khỏi sự hiệp chế của Tiết Bạch.”
Thế là, các công khanh ai nấy đều ngẩng đầu nhìn lên, chỉ đợi Thánh nhân hạ chỉ trừ gian.
Mà ngay tại Chu Tước Môn đối diện với Thừa Thiên Môn cách cả một tòa Hoàng thành, Tiết Bạch đang cầm thiên lý kính, quan sát cục diện.
Đợi nghe thấy tiếng móng ngựa, thấy binh mã Vương Nan Đắc xếp hàng đi tới, trong ánh mắt hắn dâng lên một tia thương hại, hạ lệnh: “Trừ Chu Tước Môn, đóng tất cả các cửa Hoàng thành lại.”
Cờ lệnh phất lên, truyền đi đằng xa. Từ Hàm Quang Môn, Thuận Nghĩa Môn, An Phúc Môn… từng cánh cổng Hoàng thành bắt đầu đóng lại. Việc này là để khống chế sự thái, đồng thời cũng khiến cho đám công khanh kia không còn đường thoát.
Chiến mã của Vương Nan Đắc đã qua Chu Tước Môn, dọc theo Thiên Nhai, phi về phía Thừa Thiên Môn. Binh mã y mang theo không tính là nhiều, binh lực phần lớn vẫn ở gần Xuân Minh Môn, nhưng đối phó với đám công khanh quý tộc này, hẳn là đủ rồi.
“Đi thôi.”
Tiết Bạch bỏ thiên lý kính xuống, bước xuống thành.
Hắn sẽ không chỉ đợi ở đây, mà muốn đích thân đi đối mặt với cơn giận dữ của thế gia dành cho mình.
Thế nhưng, trên Thiên Nhai, Vương Nan Đắc bỗng ghìm chiến mã. Bởi vì trước mặt y, đang có một nhóm người bỗng nhiên hò hét chạy qua, dường như muốn ngăn cản binh mã.
Đó là một đám quan viên, áo xanh, áo lục chiếm đa số, còn có không ít đều là lại viên, thi thoảng mới thấy được vài kẻ áo đỏ.
“Không được tiến lên!”
Vương Nan Đắc nhíu mày, rút đao cầm tay, sát cơ lóe lên rồi biến mất. Trong chốc lát, y nhận ra có gì đó không đúng, bởi y không cảm nhận được cái ngạo khí phú quý bức người từ trên thân những quan lại này.
“Tiết Bạch bị oan!”
“Thế gia Trường An vì chuyện nạp lương mà muốn giết Tiết Bạch, nhưng sĩ tốt bách tính bụng đói, làm sao thủ thành?!”
“Triều đình sao có thể tin phản quân sẽ dễ dàng quy hàng?!”
Theo từng tiếng hò hét này, Vương Nan Đắc mới ý thức được, những người này lại là đến để thanh viện cho Tiết Bạch.
Việc này lại nằm ngoài kế hoạch của bọn họ. Để cầu bảo mật, ngoại trừ nhân viên nòng cốt và binh mã tâm phúc, bọn họ vốn không liên lạc với quá nhiều người, càng không nói đến việc tạo thanh thế.
Thế nhưng, trước mắt thời gian cấp bách, binh mã của y thế mà lại bị những người này chặn đường. Bên kia Thiên Nhai, đám công khanh tụ tập trước Thừa Thiên Môn cũng đã bị kinh động.
“Tránh ra!” Vương Nan Đắc quát lớn, “Chớ có cản đường.”
Y còn đang cân nhắc nên dùng ngôn từ thế nào để đuổi những quan lại này lui ra, một kỵ sĩ đã lao đến bên cạnh y, chính là Tiết Bạch.
“Trong triều có người ngầm thông đồng với phản nghịch, muốn mở cổng thành, các ngươi lập tức tránh ra! Chớ cản Vương tướng quân bình phản!”
“Là Tiết lang!”
Trong đội ngũ thanh viện Tiết Bạch, có một người chính là Diệp Bình. Y đưa mắt nhìn sang, thấy Tiết Bạch thân khoác khôi giáp thúc ngựa đi tới, yên tâm không ít, vội vàng lui sang bên đường, vung tay hô lớn: “Chúng ta theo Tiết lang bình phản!”
“Bình phản!” Vương Nan Đắc lập tức dẫn quân tiến lên.
Đợi binh mã của y như nước lũ sát phạt về hướng Thừa Thiên Môn, Diệp Bình cũng vội vàng theo sau, đồng thời hô lớn: “Trong thành có mật thám của phản quân, muốn trừ khử trung lương. Nay quan quân bình phản, khuyên các người nhận ra mình đang đi sai đường mà biết quay đầu về với chính nghĩa.”
Rất nhanh, những quan lại khi nãy cũng theo y cùng nhau hô to, tạo thanh thế cho Tiết Bạch.
“Cẩn thận!”
Phía trước đột nhiên xảy ra xung đột, tiếng kêu thảm thiết vang lên liên hồi, mà trên đường Hoàng thành ở hai bên tả hữu cũng có hộ vệ thế gia chạy về phía bên này, vừa chạy vừa lớn tiếng thông phong báo tín.
“Tiết Bạch phản rồi! Hoàng thành bị phong tỏa rồi…”
Trong hỗn loạn, một mũi tên lạc bay thẳng về phía Diệp Bình. Y tránh không kịp, may mà có một quan lại khác bên cạnh kéo y một cái.
Hai người lập tức né vào dưới tường Tư Nông Tự bên cạnh.
“Đa tạ, dám hỏi tôn tính đại danh của ân nhân?”
“Hoa Âm Diêu Nhữ Năng.”
“Diêu huynh cũng tin tưởng Tiết lang?”
“Không quan trọng.” Diêu Nhữ Năng là một thư sinh trung niên, lúc nhìn đồ vật thì nheo mắt lại. Tuy biết rõ phía trước nguy hiểm, y lại còn sán đến: “Ta còn đang định dựa vào báo chí để danh dương tứ hải, tự nhiên đứng về phía Tiết Bạch.”
Diệp Bình nghe xong đột nhiên nhớ tới một chuyện, liền kinh hô: “Ta biết ngươi!”
Từ sau khi báo chí, cố sự hưng thịnh, trong thành Trường An liền có rất nhiều tờ báo đăng tải tạp văn cố sự, nổi danh tỷ như《Trường An Cố Sự》《Thiên Bảo Tạp Lục》các loại. Mà Diêu Nhữ Năng chính là người thường xuyên soạn bài trên những tờ báo này, thích viết những dật sự về danh nhân đương thời.
Diệp Bình sớm đã tò mò về người này, bởi Diêu Nhữ Năng viết《Lý Lâm Phủ Sự Tích》 thế mà đến cả danh mục gia sản của Lý Lâm Phủ cũng rõ như lòng bàn tay.
Lúc này y nhịn không được bèn hỏi: “Diêu huynh, không biết huynh xuất thân thế nào? Mà lại bác văn quảng thức đến vậy?”
“Ta có thể có xuất thân gì? Nếu không phải có con đường sống vừa có thể kiếm miếng cơm, vừa có thể văn đạt chư hầu này, ta e là phải bán mình cho cao môn mới có được tư cách khoa cử.”
Diệp Bình không khỏi hổ thẹn. Xuất thân của y so với Diêu Nhữ Năng còn kém hơn chút, nếu không phải nhờ báo chí dương danh, ngay cả tư cách bán mình cho cao môn cũng không có.
“Nói như vậy, ta và huynh đều là hàn môn thứ tộc chịu ơn Tiết lang, gặp thời khắc này, chính nên dũng cảm đứng ra.”
“Được!”
Diêu Nhữ Năng đáp, nhanh chóng từ trong tay áo móc ra một tờ giấy và bút than, gạch vài cái, ghi chép lại gì đó.
Bỗng nhiên, phía trước có một đội Cấm quân đâm thủng trận liệt, xông thẳng về hướng bọn họ, đồng thời hô: “Phụng mệnh Trần tướng quân, bắt giữ Tiết Bạch, người không phận sự tránh ra.”
Diêu Nhữ Năng ngẩng đầu lên lần nữa, đã là phản ứng không kịp.
“Diêu huynh cẩn thận!”
“Hí…í…í!”
Trong khoảnh khắc điện quang thạch hỏa, có một con khoái mã lao tới, một tay kéo Diêu Nhữ Năng ra, quay đầu ngựa đối trì với mấy tên Cấm quân kia.
Kỵ sĩ trên lưng ngựa ý khí ngang tàng, quát lớn: “Các ngươi là nghe lệnh Trần tướng quân, hay là nghe thánh mệnh?! Là thủ Trường An, hay là ngầm thông đồng với phản quân?!”
“Không hay rồi, Tiết Bạch và Vương Nan Đắc dẫn quân đánh tới rồi, chỉ trích chúng ta ngầm thông đồng với phản nghịch.”
“Hắn dám?!”
Đám công khanh trước Thừa Thiên Môn hiển nhiên không ngờ Tiết Bạch lại bội nghịch và lôi lệ phong hành như thế, vừa kinh vừa sợ. Lại nghe nói Hoàng thành đã bị phong tỏa, lập tức sợ đến mức ai nấy mặt cắt không còn giọt máu.
Nhưng rất nhanh, bọn họ liền nghĩ ra biện pháp.
“Mau, xin Trần tướng quân mở cung môn, cho chúng ta vào Cung thành!”
“Trần tướng quân, mở cửa cung mau!”
Nhất thời, vô số công khanh liền bắt đầu vẫy tay về phía đầu thành, gấp gáp yêu cầu Trần Huyền Lễ mở Cung thành cho bọn họ đi vào.
Lúc này, ngự giá rốt cuộc cũng chậm rãi đến trên cổng thành.
Trần Huyền Lễ đang định hạ lệnh mở cung môn, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trên ngự giá vẫn treo rèm lụa vàng. Dương Ngọc Hoàn đang từ trên phượng tiễn đứng dậy, nhìn y một cái, ra hiệu cho một tiểu hoàng môn bưng một đạo thánh chỉ tới.
“Trần tướng quân.” Dương Ngọc Hoàn cũng khoan thai bước lên, nhỏ giọng nhắc nhở: “Đừng kích động, trước khi làm việc, còn xin hãy nghĩ đến hậu quả.”
Trần Huyền Lễ nhíu mày, đáp: “Tâm ý của Thánh nhân…”
“Thế thái đã đến nước này, có thể thấy thánh ý đã sai rồi. Trần tướng quân là không muốn cho Thánh nhân một lối thoát thể diện sao?” Dương Ngọc Hoàn nói: “Yên tâm đi, chỉ cần Trần tướng quân hiện tại dừng tay, vẫn là người một nhà.”
Trần Huyền Lễ trầm mặc một hồi lâu, nghiêng đầu, khóe mắt có thể nhìn thấy Vương Nan Đắc binh lâm dưới chân cung tường. Xa hơn chút nữa, còn có một đội kỵ binh đã chặn đứng binh mã y phái đi.
Trên trán y lấm tấm mồ hôi, rốt cuộc, vươn tay nhận lấy đạo thánh chỉ kia, mở ra. Ngay sau đó, đồng tử co rụt lại. Chỉ thấy bên trên viết rõ ràng, “Gia phong Tiết Bạch chức Đặc tiến, Ngự sử đại phu, thanh tra gian tế Trường An”. Y biết, một khi hạ chỉ, một cuộc đồ sát sẽ diễn ra ngay dưới mí mắt y.
“Cái này?!”
“Trần tướng quân.” Dương Ngọc Hoàn lại nói câu cuối cùng, lần này, nàng dùng âm lượng chỉ có hai người mới nghe được, “Ngươi tưởng rằng ngươi đang thuận theo tâm ý của Thánh nhân, nhưng ngươi đã quên một chuyện — ngươi cùng Tiết Bạch mới là người cùng chung bí mật. Không ủng hộ hắn, sự việc bại lộ rồi, ai bảo vệ ngươi?”
Trần Huyền Lễ sửng sốt, trừng lớn mắt, trong ánh mắt lộ ra vẻ kinh khủng.
“Quả nhiên, các ngươi…”
Dương Ngọc Hoàn lắc đầu, nói: “Đều là vì xã tắc ổn định, truyền chỉ đi.”
Trần Huyền Lễ bất đắc dĩ nhắm mắt lại, hồi lâu, rốt cuộc hạ lệnh.
“Dưới thành có mật thám của phản quân, đóng chặt cung môn, không được cho bọn chúng tiến vào!”
“Nặc!”
“Truyền thánh chỉ…”
Rất nhanh, ngoài cung môn vang lên những tiếng hô hoán ngày càng tuyệt vọng và phẫn nộ.
Mặt khác, trong lòng Trần Huyền Lễ cũng mang theo sự không cam tâm, thế là siết chặt nắm đấm.
Y sớm có nghi ngờ, chỉ là không dám xác định. Nhưng hiện giờ xem ra, vị Thánh nhân trong cung kia quả nhiên là giả.
~~
“Trương Tiểu Kính?”
Trên Thiên Nhai, Diêu Nhữ Năng nghe được cái tên Trương Tiểu Kính, không khỏi kích động. Cũng chẳng quản hắn đang làm gì, tiến lên liền hỏi: “Ta từng nghe nói về ngươi, ngươi đã trải qua Trần Thương chi biến, đúng không?”
“Tránh ra!” Trương Tiểu Kính quát một tiếng, lại kỳ quái nói: “Sao ngươi biết?!”
“Ta đang viết《Dương Quốc Trung Sự Tích 》 dò la được rất nhiều, nhưng có một chuyện nghi vấn. Sau Trần Thương chi biến, Dương Quốc Trung đã đi đâu?”
“Ta bắn chết rồi.”
Trương Tiểu Kính thuận miệng đáp, một tay đẩy Diêu Nhữ Năng ra, tự mình đi phối hợp với Vương Nan Đắc vây sát công khanh.
Diêu Nhữ Năng lảo đảo lùi lại mấy bước, cúi đầu, trên giấy ghi lại “Kỵ sĩ Trương Tiểu Kính bắn chết Dương Quốc Trung”. Sau đó, y nhìn về phía bóng lưng Trương Tiểu Kính trong hỗn loạn, cảm thấy việc này nhất định còn có nhiều nội tình có thể thám thính hơn nữa.
Mà tiếng kêu thảm thiết đầy trời đã bắt đầu vang lên rồi…