Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
vua-gia-nhap-rocks-dung-hop-saitama-mo-ban.jpg

Vừa Gia Nhập Rocks: Dung Hợp Saitama Mô Bản

Tháng 2 4, 2025
Chương 283. Một đoạn kinh lịch! Một đoạn ký ức! Kia là hải tặc thế giới Chương 282. Tất sát chăm chú một quyền! Im chết
nghich-do-nhu-ta-moi-ngay-am-chi-nu-de-su-do-luyen.jpg

Nghịch Đồ Như Ta, Mỗi Ngày Ám Chỉ Nữ Đế Sư Đồ Luyến

Tháng 1 21, 2025
Chương 483. Đại kết cục bái đường thành thân Chương 483. Nhanh cùng Yên Nhi thành thân a
toan-nang-chieu-yeu-kinh.jpg

Toàn Năng Chiếu Yêu Kính

Tháng 2 2, 2025
Chương 1615. Cuối cùng uy hiếp Chương 1614. Ta tới ngăn cản chiến tranh
hoa-trung-yeu.jpg

Hỏa Trung Yêu

Tháng 1 23, 2025
Chương 408. Thư hùng đạo tặc mạt lộ Chương 407. Ngộ nhập đan điền chỗ sâu
Trọng Sinh Chi Toàn Diện Phục Hưng

Bắt Đầu Bái Sư Tam Tinh Động

Tháng 1 15, 2025
Chương 276. Chương cuối siêu thoát Chương 275. Vô tận sáo oa
kiem-tuu

Kiếm Tửu

Tháng 10 11, 2025
Chương 1236 người một trong giây lát (hoàn tất) Chương 1235 nhật nguyệt đồng thiên
Ta Không Phải Là Đại Sư Bắt Quỷ

Ta Có Một Tấm Thẻ Dính Dính

Tháng 1 21, 2025
Chương 970. Cửu trọng chi chủ Chương 969. Vĩnh hằng trục xuất
bi-duong-tang-duoi-di-hoa-qua-son-thanh-toi-cuong-mot-nan.jpg

Bị Đường Tăng Đuổi Đi? Hoa Quả Sơn Thành Tối Cường Một Nạn!

Tháng 1 14, 2026
Chương 467: Cái kia một đôi, sư đồ Chương 476: Cái kia tiểu hầu tử, đã có thành tựu
  1. Mãn Đường Hoa Thải
  2. Chương 454: Hiệp Thiên Tử
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 454: Hiệp Thiên Tử

Phù Phong quận, Trần Thương huyện.

Nơi này là cửa ra của Trần Thương đạo. Thời Tần Hán, Lưu Bang dùng kế “minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương” chính là đi qua nơi này.

Phía Nam huyện chính là chân núi phía Bắc Tần Lĩnh, nơi có quan ải của nước Tản thời Chu, gọi là Đại Tản Quan, vốn là yết hầu nối liền Quan Trung và Xuyên Thục.

Lý Long Cơ hoảng loạn chạy đến đây, coi như cũng tạm thời an toàn. Cho dù có phản quân đuổi theo, hắn chỉ cần lui vào Tản Quan, lợi thế kỵ binh của phản quân sẽ không thể phát huy được.

Thế là, đội ngũ nam thú (vua đi săn phương nam – từ giảm tránh việc bỏ chạy) rốt cuộc có thể nghỉ ngơi đôi chút, tạm thời đóng quân trong huyện thành Trần Thương. Việc đầu tiên chính là đi tìm cái ăn.

Vì chạy trốn quá vội vàng, từ khi xuất kinh đến nay, cơn đói khát luôn đeo bám bọn họ. Đừng nói hơn vạn cấm quân sĩ tốt luôn không có cái ăn, ngay đến bản thân thiên tử cũng thường xuyên bữa đói bữa no.

Đã mấy lần, đều là Dương Quốc Trung đích thân phái người đến hương thôn chợ búa “trưng nạp” mới mang về cho Lý Long Cơ chút lương khô, rau dại để lót dạ.

Qua chuyện này mới thấy được chỗ tốt của bậc bề tôi giỏi việc trưng thuế. Dù là binh nguy chiến hung, hắn cũng không quên bản chức.

Nhưng Lý Long Cơ đã chán ngấy mớ lương khô cứng như đá. Hiếm khi vào được thành trì, hắn lập tức lệnh cho Dương Quốc Trung dâng lên món ngon. Hắn dẫn Dương Ngọc Hoàn ngồi trong đại đường huyện nha Trần Thương, nhìn từng đĩa thức ăn nóng hổi bưng lên, mới cảm thấy thể diện đánh rơi dạo trước đã tìm lại được chút ít.

“Thái Chân, nàng gần đây chịu khổ rồi, hôm nay ăn nhiều chút.”

Dương Ngọc Hoàn vốn mang vẻ đẹp đầy đặn nở nang, nay đã gầy đi rất nhiều, trở thành một mỹ nhân thanh mảnh, hoàn toàn là một loại phong vận khác. Điều này tự nhiên là do đói mà ra.

Lúc nguy nan, vẫn có thể nhìn ra kẻ được Thánh nhân sủng ái nhất hậu cung y nguyên là nàng. Lần này đồng hành tuy có các phi tần như Giang Thải Bình, Phạm nữ, nhưng hôm nay ban yến chỉ có mình nàng được ở bên cạnh Thánh nhân.

Món ăn không tính là nhiều, một con dê nướng nguyên con được xẻ thành từng miếng nhỏ bưng lên, lại phối thêm hồ bính.

Hiếm có là hồ bính cũng còn nóng. Trước đó trên đường dù có hồ bính thì cũng lạnh cứng khó nhai, Lý Long Cơ tuổi đã cao cắn không nổi, mỗi lần đều phải dùng nước ngâm mềm mới nuốt trôi. Hôm nay rốt cuộc có thể dùng hồ bính cuốn thịt dê mà thưởng thức rồi.

Dương Ngọc Hoàn đói lả, đợi Thánh nhân vừa khai động, liền tự tay bưng một miếng lên ăn. Nàng ngày thường chê thịt dê hôi, hôm nay lại thấy vị thịt kia hòa cùng bột mì đưa vào miệng thật là thơm.

“A!”

Chợt nghe bên cạnh Lý Long Cơ kêu lớn một tiếng, còn kèm theo tiếng “tách” nhỏ vụn.

“Tam lang?”

Dương Ngọc Hoàn quay đầu nhìn sang, chỉ thấy Thánh nhân ôm miệng, sắc mặt thống khổ. Sau đó nhổ ra một chiếc răng gãy.

Kỳ thực đổi lại là người thường đến tuổi này của Lý Long Cơ, răng lợi e là đã rụng gần hết. Hắn trước đây sở dĩ chưa rụng, là nhờ ăn uống tinh tế mà thôi. Nhưng khi những hào quang này bị gỡ bỏ, hắn cũng chẳng qua chỉ là một người bình thường.

Mọi khiếm khuyết mà một lão nhân bình thường đều có như răng rụng, hôi miệng, còng lưng, đồi mồi, hắn không thể tránh khỏi đều bắt đầu hiển hiện, già nua lọm khọm, chật vật không chịu nổi.

Dương Ngọc Hoàn nhìn thấy, không hiểu sao sống mũi cay cay, đỏ hoe đôi mắt. Cũng không biết là xót xa cho Lý Long Cơ hay là vì điều gì khác.

“Thánh nhân!”

Các trọng thần trên yến tiệc nhao nhao ùa lên, quan tâm không ngớt. Dương Quốc Trung chẳng chút chê bai, dùng ngón tay gạt đống thức ăn Lý Long Cơ vừa nhổ ra, nhặt chiếc long nha bị gãy, lại tìm ra một mảnh xương dê vụn nhỏ.

Hắn bạo nộ, quay đầu quát mắng gã đầu bếp thái thịt dê: “Ngươi thái thịt kiểu gì vậy?!”

Gã đầu bếp cả đời ở huyện Trần Thương, chưa từng hầu hạ thiên tử, triều thần, làm sao mà đáp cho nổi? Vội vàng hoảng hốt quỳ rạp xuống đất, dập đầu lia lịa.

“Lôi xuống, chém.”

“Tha mạng a!”

Lý Hanh đứng một bên, trơ mắt nhìn cảnh tượng này, Thánh nhân già nua hôn dung, Quý phi thanh xuân mỹ mạo, Tể tướng tác oai tác phúc… trong lòng dâng lên nỗi lo âu vô tận.

~~

“Hôm nay vì một mảnh xương vụn, Dương Quốc Trung liền muốn trảm sát một bá tánh vô tội. Mai này đến Thục quận, liệu có phải hắn muốn giết cha con ta, cũng là muốn giết liền giết hay không.”

Vào đêm, Lý Hanh trú tại dịch quán trong thành, triệu trưởng tử Lý Thục, tam tử Lý Đàm đến. Đồng thời có mặt tại đó còn có Vương phi Trương Đinh của y, cùng hoạn quan Lý Phụ Quốc.

Bày ra trước mắt bọn họ một vấn đề đã không thể phớt lờ, đợi đội ngũ tiến vào Trần Thương đạo đi Thục quận, chính là vào địa bàn của Dương Quốc Trung. Nên biết Dương gia vốn ở Xuyên Thục, Dương Quốc Trung những năm đầu làm Tân Đô huyện úy, khi bình định loạn Nam Chiếu còn là chủ soái trên danh nghĩa, vẫn luôn tọa trấn Thục quận.

Lập trường của Lý Hanh và Lý Long Cơ bất đồng.

Nếu Trường An thành phá, Lý Long Cơ ở Thục quận có thể an toàn, Lý Hanh lại không an toàn. Chỉ sợ chưa đợi y lấy lòng Lý Long Cơ để được sắc phong làm Thái tử lần nữa, thì đã chết trong tay Dương Quốc Trung rồi. Mà nếu Lý Tông thật sự giữ được Trường An, vẫn phải đàm phán điều kiện với Lý Long Cơ, đón Lý Long Cơ về Trường An, Lý Long Cơ ít nhất cũng là một Thái Thượng Hoàng, còn Lý Hanh lại sẽ triệt để đánh mất tư cách tranh đoạt hoàng vị.

Lập trường đã bày ra, y bèn xem thái độ của hai vị nhi tử.

Người mở miệng trước là trưởng tử Lý Thục, thái độ y quả quyết, không có bất kỳ lời thừa thãi nào, nói thẳng: “Tuyệt đối không thể để Thánh nhân nhập Thục. A gia nếu nhập Thục, ắt bị Dương Quốc Trung bức hại.”

“Tam lang nghĩ sao?” Lý Hanh lại nhìn về phía Lý Đàm.

Lý Đàm vì có quan hệ khá tốt với Cao Lực Sĩ, Lý Tông, những năm gần đây khá hoạt bát trên chính trường, nay lại là người có thanh vọng cao nhất trong ba cha con.

Nhưng có đôi khi, lập trường của y luôn tỏ ra có chút ám muội. Tỉ như, đêm đó y dự cảm Lý Tông có khả năng muốn cung biến, ra tay ngăn cản, báo việc này cho Lý Hanh. Nhưng đợi đến khi Lý Hanh muốn theo Lý Long Cơ trốn khỏi Trường An, y lại khuyên ngăn Lý Hanh ở lại Trường An giúp Lý Tông thủ thành. Là Lý Hanh, Lý Thục khổ sở khuyên bảo, mới khuyên được y ra khỏi Trường An.

Lập trường dao động bất định trong cuộc tranh đoạt hoàng vị này khiến Lý Đàm có phần lưỡng đầu bất thảo hảo (hai bên đều không được lòng).

“A huynh nói không sai.”

Lý Đàm vừa mở miệng đã ủng hộ cách nhìn của Lý Thục về việc này, đồng thời cũng đưa ra một vài lý do khác biệt.

“Một khi Thánh nhân nam hạ, mà tặc binh thiêu rụi sạn đạo, thì phía Bắc Tản Quan không còn là của Đại Đường nữa. Bá tánh thất vọng, dân tâm đã lìa, không cách nào hàn gắn, đất đai Trung Nguyên đành chắp tay dâng cho giặc.”

Cùng là cự tuyệt nam hạ, nhưng một phen lời nói về mặt cách cục lại cao hơn một bậc.

Kỳ thực đây cũng là tiếng lòng của Lý Thục, chỉ là đêm nay thương nghị riêng tư, y bèn dùng vinh nhục an nguy cá nhân để nhắc nhở Lý Hanh, cho rằng không cần thiết phải bàn luận đại cục, lại không ngờ bị so bì xuống dưới.

Đã ba cha con đều có cùng quan điểm đầu tiên, sau đó chính là thương nghị nên làm thế nào.

Lý Thục mở lời trước: “A gia chi bằng khuyên Thánh nhân cứ ở lại Phù Phong quận, quan sát chiến sự Trường An?”

“Quan vọng? Ngươi chẳng lẽ cho rằng Lý Tông còn có thể giữ được Trường An?” Lý Hanh hỏi.

“Trường An không binh, không lương, tất không giữ nổi.” Lý Thục nói: “Nhưng Lý Tông được Tiết Bạch ủng hộ, trong tay có An Lộc Sơn làm con tin, họa chăng có thể ngăn cản phản quân chút ít thời gian. Nay tướng sĩ biên quân An Tây tứ trấn, Hà Tây, Lũng Hữu, Sóc Phương đang chạy tới. A gia có thể mượn cơ hội chiêu binh mãi mã, tĩnh quan kỳ biến, đợi phản quân đứng chân chưa vững mà thu phục Trường An.”

Đạo lý rất đơn giản, muốn ngư ông đắc lợi, trước tiên phải đứng một bên quan chiến. Ngoài ra, đã là “thu phục” Trường An, tự nhiên là đợi Lý Tông binh bại trước, loại bỏ vị Trữ quân này, rồi hãy bàn chuyện bình định phản loạn.

So với việc phản quân công phá Trường An, Lý Tông có thể giữ được thành trì, ngược lại mới là kết quả bất lợi nhất đối với Lý Hanh, cũng là kết quả không thể xảy ra nhất.

“Đại lang nói có lý…”

“Không thể!”

Lần này, Lý Đàm lại bộc lộ ý kiến hoàn toàn trái ngược: “A gia vạn lần không thể tọa bích thượng quan (ngồi trên vách xem hổ đấu). Đợi tặc binh công phá Trường An, tổn hại không chỉ là tính mạng Khánh Vương, mà là uy nghiêm của tông thất. A gia xác thực nên mau chóng thu nạp sĩ tốt biên đồn, thỉnh thánh giá đông quy, cùng Khánh Vương đồng tâm hiệp lực thủ thành, khiến xã tắc nguy mà phục an, đó mới là thượng sách.”

Khi Lý Hanh nghe được câu cuối cùng “cùng Khánh Vương đồng tâm hiệp lực” sắc mặt không khỏi đông cứng lại một chút.

Y muốn mở miệng phản bác, nhưng với tư cách người cha, những ngôn luận như vậy không tiện nói ra, bèn quay đầu nhìn sang Lý Phụ Quốc.

Lý Phụ Quốc lập tức hiểu ý, vội vàng tiến lên nói: “Tam lang nói rất đúng, nhưng lại không cân nhắc đến nhân tâm hiểm ác. Chẳng lẽ đã quên rồi sao? Khánh Vương đêm đó muốn cung biến bức Thánh nhân thoái vị, Thánh nhân nam thú chính vì do hắn bức bách. Một khi giúp Khánh Vương đánh bại phản quân, hắn há chẳng phải càng muốn gia hại Thánh nhân cùng Điện hạ sao?”

“Câm miệng!”

Lý Đàm quát: “Phụ tử ta bàn quốc sự, không có phần cho tên nô tài như ngươi mở miệng, về sau chớ để ta thấy ngươi can chính nữa!”

Ngày thường quan hệ giữa Lý Phụ Quốc và Lý Đàm không tệ. Người hắn bình sinh để tâm nhất là cung nữ Tiểu Nga Tử, nàng chính là nhờ được Lý Đàm thu dung mới luôn bình an vô sự, giữa hai bên vẫn luôn qua lại nhiều. Không ngờ, một khi dính dáng đến quốc sự, Lý Đàm thế mà lại nghiêm khắc đến vậy.

“Nô tài biết tội.” Lý Phụ Quốc hoảng sợ, lùi lại một bước.

Lý Đàm kỳ thực biết tình hình hiện nay, căn bản không thể thiếu sự giúp đỡ của đám hoạn quan này. Nhưng Lý Phụ Quốc đã dám mở miệng ly gián tình huynh đệ hoàng gia, nhất định phải trách mắng thật nặng, bèn lại nghiêm giọng nói: “Tự đến trong trướng của ta lĩnh ba mươi roi…”

“Ngươi, đứa nhỏ này, hà tất phải như vậy?”

Trương Đinh bỗng nhiên cười nói, cắt ngang lời Lý Đàm.

Nàng tuổi tác xấp xỉ Lý Đàm, lại cố làm ra vẻ bà cụ non. Từ khi Lý Hanh bị giáng làm Trung Vương, nàng ngược lại được một cái lợi, đó là từ Thái tử Lương đệ cải phong thành Trung Vương phi, danh chính ngôn thuận là chính thê, có tư cách nói Lý Đàm vài câu.

“Tên nô tài này lời nói không lọt tai, nhưng là vì tốt cho a gia ngươi. Lý Tông muốn hành mưu nghịch, đây là sự thật, hắn đuổi Thánh nhân đi, chiếm cứ Trường An, chính là phản tặc. Nay hai tên phản tặc đánh nhau, ngươi lại muốn cùng một kẻ hợp lực thủ thành, há chẳng phải quá mềm lòng sao?”

Lý Đàm nghe vậy, đôi mày kiếm không khỏi nhíu lại, đang định mở miệng phản bác.

Lý Hanh tiến lên vỗ vỗ vai y, nói: “Ta biết ngươi đặt xã tắc Lý thị làm trọng.”

“A gia…”

“Ta hỏi ngươi.” Lý Hanh hỏi: “Ngươi ủng hộ Lý Tông kế vị hơn sao?”

“Không dám.” Lý Đàm nói: “Hài nhi lúc đầu sở dĩ tỏ thái độ ủng hộ Khánh Vương, là do cục thế ép buộc, lại thực sự không muốn triều đường rung chuyển. Nhưng Khánh Vương đã dám bức cung chính biến, hài nhi tự nhiên ủng hộ a gia. Thế nhưng nay nghịch Hồ phạm khuyết (phạm vào cung vua) bốn bể tan tác…”

“Điện hạ đừng trách đứa nhỏ này.” Trương Đinh nhu giọng nói: “Nó cũng không thể nào là vì để Lý Tông làm Thái tử mới nói những lời này.”

Sắc mặt Lý Đàm biến đổi.

“Được rồi, không nói nữa.” Lý Hanh bảo: “Đã huynh đệ các ngươi đều cho rằng không nên nhập Thục, mà nên thu nạp binh lính biên đồn, vậy cứ làm như thế. Còn về sau là cùng Lý Tông hợp lực phòng thủ, hay là thu phục Trường An, đến lúc đó hãy bàn.”

“Vâng.” Lý Thục kéo kéo Lý Đàm.

“Ngặt nỗi Thánh nhân hôn đầu, không nghe mưu hay, chỉ nghe lời Dương Quốc Trung, kẻ một lòng muốn nhập Thục.” Lý Hanh than: “Việc này há là ta có thể chi phối được a?”

Chủ đề rốt cuộc cũng đến chuyện mà y gần đây vẫn luôn suy tính. Điểm này, hai vị nhi tử đều vô cùng ủng hộ y.

“Nhập Thục ngộ quốc, a gia chỉ có quét sạch nghịch tặc, đón Thánh nhân về cung thành, mới là chí hiếu, vạn lần không thể vì chút ôn tình cỏn con mà do dự không quyết!”

Đây là ý muốn phát động chính biến rồi. Bị chèn ép, nghi kỵ bấy nhiêu năm, Lý Hanh cuối cùng cũng đi đến con đường này, ngón tay đều hơi run rẩy.

Nhưng bày ra trước mặt có một vấn đề vô cùng nan giải.

“Mà nay ta không phải Trữ quân, danh không chính thì ngôn không thuận, lấy gì hiệu triệu quân biên đồn, quét sạch nghịch tặc?”

Lý Thục nói: “Nên thỉnh Thánh nhân hạ chiếu, phế Lý Tông, phục vị Trữ quân cho a gia.”

“Sao có thể như vậy?” Lý Đàm nói, “Một khi như thế, Trường An tất định không giữ được.”

“Trường An vốn dĩ đã không giữ được. Thánh nhân nay hạ chiếu, đợi tin tức truyền về Trường An, Lý Tông sớm đã bại vong. Mà a gia có danh nghĩa, mới có thể mau chóng chiêu binh mãi mã, khắc phục nhị kinh, san phẳng bốn bể.”

“Ngoại địch trước mắt, sao có thể tự loạn trận cước?”

“Lý Tông cung biến trước, sao có thể còn giữ lòng dạ phụ nhân?!”

Cãi qua cãi lại, chủ đề thế mà lại vòng về chỗ rối rắm ban nãy. Nhưng lần này, Trương Đinh, Lý Phụ Quốc lại không mở miệng, chỉ nhìn về phía Lý Hanh.

Trong này ai là người mình, ai khuỷu tay rẽ ra ngoài, đã là chuyện rất rõ ràng rồi.

Lý Hanh không có ý định trách cứ Lý Đàm, ngược lại còn khích lệ y vài câu. Hôm sau, liền đàm riêng với Lý Long Cơ về nỗi lo với Lý Tông.

~~

Suốt dọc đường chỉ lo chạy trốn, nay rốt cuộc cũng dừng chân, Lý Long Cơ mới rảnh tay xử lý các sự vụ, quan tâm xem thành Trường An rốt cuộc thế nào.

Hắn liên tiếp phái người đi thám thính, đồng thời cũng phái sứ giả sang phía Tây, đốc thúc An Tây tứ trấn Tiết độ sứ Phong Thường Thanh lĩnh binh hồi viện.

“Ngày trẫm xuất thành, Lý Tông chẳng những không có ý nhận tội, trái lại còn dám dùng lương thảo ngựa xe uy hiếp trẫm, đòi quyền giám quốc, lòng dạ bội nghịch đến mức này. Nếu nó thật sự giữ được Trường An, há chẳng phải sẽ bức trẫm thoái vị sao?”

“Thánh nhân minh giám.” Dương Quốc Trung đáp.

Phán đoán này của bọn họ đương nhiên là đúng. Chỉ cần Lý Tông giữ được Trường An, tất nhiên sẽ đăng cơ xưng Đế, đến lúc đó thiên hạ quy tâm, ai cũng không ngăn cản nổi.

Lý Long Cơ bèn trầm ngâm nói: “Trẫm nếu hiện tại phế bỏ trữ vị của nó, ngươi thấy thế nào?”

Vốn dĩ bọn họ đều tính toán kỹ rồi, chút binh lực, lương thảo của Trường An chắc chắn không giữ nổi. Tạm thời không bãi miễn Lý Tông là để y chặn phản quân cho bọn họ dễ bề trốn đến Thục quận. Bây giờ đã an toàn, cũng chẳng cần dùng đến Lý Tông nữa.

Việc này chẳng liên quan gì đến Dương Quốc Trung, vấn đề nằm ở chỗ, một khi phế Lý Tông, ai sẽ lên làm Thái tử?

Chuyện lập Trữ, Dương Quốc Trung đương nhiên muốn nhúng tay vào, thế là không chút do dự nói: “Thánh nhân sao không đợi đến Thục quận rồi hãy định đoạt?”

“Trẫm e rằng Tiết Bạch là một biến số a.”

Nghe nói vậy, Dương Quốc Trung cũng lo lắng Hoàng đế mang đến Thục quận lại biến thành Thái Thượng Hoàng, cảm thấy cần phải tăng thêm chút độ khó cho Tiết Bạch, bèn nói: “Khánh Vương làm trái thánh ý, đáng bị trừng trị, nhưng… việc lập Trữ, e rằng phải đợi sau khi bình phản rồi hãy định đoạt.”

Được nhắc nhở, Lý Long Cơ cũng biết cần phải đề phòng Lý Hanh, gật đầu.

Đang lúc chiến loạn nguy cấp, vốn là thời điểm xã tắc cần Trữ quân nhất, có quốc bản mới có thể khiến nhân tâm ổn định. Ấy thế mà hai quân thần này lại ngầm đồng tình rằng nên để trống trữ vị vào lúc này.

“Lấy bút mực tới.” Lý Long Cơ mở miệng, chuẩn bị hạ đạo chiếu thư đầu tiên sau khi an toàn.

“Thánh nhân, có nên cân nhắc thêm một chút?” Cao Lực Sĩ không thể không nhắc nhở: “Hay là đợi tin tức từ Trường An truyền về?”

Với mối quan hệ giữa Cao Lực Sĩ và Lý Tông, lão hoàn toàn có thể ở lại Trường An. Theo thánh giá xuất đào, chẳng phải vì lão đã ngoài thất tuần mà còn sợ chết, mà là một lòng muốn hầu hạ Lý Long Cơ.

Cũng chính nhờ cậy vào việc Thánh nhân biết lòng trung thành này, lão mới dám mở miệng. Nhưng Lý Long Cơ vẫn có chút không vui, vẫy tay nói: “Đi lấy tới đây.”

“Tuân chỉ.”

Cao Lực Sĩ bất đắc dĩ lui ra khỏi đại đường tàn tạ, chỉ thấy Trần Huyền Lễ đang canh giữ bên ngoài cửa.

Hai người nhìn nhau, đồng thời thở dài.

Trần Huyền Lễ nói: “Sóc Phương tiết độ sứ phán quan Đỗ Hồng Tiệm đến nghênh thánh giá rồi.”

“Sao không vào bẩm báo?”

Trần Huyền Lễ đi hai bước, thấp giọng nói: “Đỗ Hồng Tiệm vẫn chưa vào thành, Quảng Bình Vương đã ra ngoài thành gặp mặt rồi.”

Sắc mặt Cao Lực Sĩ có chút ngưng trọng, than: “Nếu để Thánh nhân biết được, e rằng sẽ nảy sinh nghi kỵ.”

“Nghi hay không nghi, trước mắt rõ ràng là Dương Quốc Trung muốn để Thánh nhân nhập Thục, Trung Vương muốn giữ Thánh nhân ở Phù Phong, Khánh Vương muốn ép Thánh nhân hồi Trường An.”

Một phen lời nói, thế mà lại mang theo ý vị “Tần thất kỳ lộc, thiên hạ cộng trục” (Nhà Tần mất hươu, thiên hạ cùng đuổi) cả hai đều cảm thấy bất an, nhưng đối với việc này cũng chẳng có cách nào.

Cao Lực Sĩ bèn sai người đi lấy bút mực, hầu hạ Lý Long Cơ viết chữ, đồng thời nhắc khéo chuyện Đỗ Hồng Tiệm vừa nghe được.

Ngòi bút Lý Long Cơ khựng lại. Phản loạn và dị tâm dồn dập kéo đến, cuối cùng cũng khiến hắn cảm thấy tâm lực tiều tụy.

Nhưng hắn nghĩ ngợi một lát, vẫn tiếp tục động bút, viết xong phong chiếu thư phế Thái tử kia. Đang thổi khô mực tàu ngẫm nghĩ kỹ càng thì có tin tức đến.

“Thánh nhân, Khánh Vương gửi tấu chương tới.”

Cao Lực Sĩ vội vàng tiến lên đón lấy, dùng động tác người ngoài không thể phát hiện nhanh chóng liếc qua một cái, rồi dâng lên trước mặt Thánh nhân.

Trong thoáng chốc, lão lờ mờ nhìn thấy dòng chữ “Lạc Dương phục thất, Tiết Bạch dĩ tử” (Lạc Dương lại mất, Tiết Bạch đã chết) trong lòng kinh hãi.

“Nghịch tử, bây giờ mới nhớ đến Trẫm.” Lý Long Cơ xem xong, nhạt giọng nói một câu, ném bức thư sang một bên.

Đây là bức thư Lý Tông viết trong tình huống hoảng loạn nhất, dùng tư thái vô cùng khẩn thiết cầu xin hắn quay về thủ Trường An.

Lý Long Cơ đương nhiên sẽ không quay về, nhưng lại vô thức gấp phong chiếu thư phế Thái tử kia lại… Tiết Bạch nếu chết, việc này tạm thời chưa cần thiết, đợi đến Thục quận rồi hãy tính.

Chẳng bao lâu sau, lại có tin tức truyền đến.

“Thánh nhân, Lý Tề Vật tới rồi.”

Lý Tề Vật hai năm trước được điều về triều đảm nhận chức Tương Tác Giám. Lần này không kịp theo đội ngũ trốn khỏi Trường An, vốn định không trốn nữa, nhưng đợi vài ngày sau, nghe tin Tiết Bạch bỏ mạng, vội vàng bỏ chạy, vừa hay đến nơi cùng lúc với tín sứ do Lý Tông phái đi.

Quỳ trước ngự tiền khóc lóc kể lể một hồi về nỗi lo lắng đối với Thánh nhân, khi được hỏi đến chuyện Trường An, Lý Tề Vật nói: “Khánh Vương nhu nhược vô năng, dễ bị gian nhân chi phối.”

“Nó dâng tấu cầu viện, nói chỉ cần Trẫm phái binh là có thể giữ được Trường An, có thật không?”

“Bệ hạ vạn lần không thể tin.” Lý Tề Vật nói: “Khánh Vương một mặt phái sứ giả cầu viện, hôm sau liền công khai bình phản Tam Thứ Nhân án…”

“Cái gì?!”

Lý Long Cơ lập tức bạo nộ, râu tóc dựng ngược.

So với đủ loại thủ đoạn ngầm sau lưng, đây là công khai phủ nhận quyền uy Thiên tử của hắn, hắn quyết không dung tha.

Nhưng mà, chuyện khiến hắn nổi giận hơn còn chưa nói hết.

“Không chỉ có vậy, Khánh Vương còn tuyên bố Tiết Bạch là đệ tam tử Lý Thiến của Phế Thái tử Lý Anh, đã hạ chiếu bố cáo cho bá tánh Trường An.”

Một lời thốt ra, mọi người đều kinh ngạc, nhưng phản ứng lại mỗi người một khác.

Cao Lực Sĩ đầu tiên nghĩ đến hóa ra Tiết Bạch thật sự là Lý Thiến, Khánh Vương mới là người biết chuyện năm xưa. Nếu Tiết Bạch chưa chết, thì biết đâu là người trong tông thất có khả năng bình định phản loạn, tái tạo thịnh thế nhất.

Dương Quốc Trung thì nghĩ đến những năm tháng cùng Tiết Bạch khởi đầu từ vi mạt (thấp hèn) thầm nghĩ hóa ra là hoàng tôn, thảo nào lại có chí tiến thủ như thế. Có điều tên tiểu tử đó mưu tính sâu xa rốt cuộc vẫn chết trước khi chính danh, còn hắn vẫn đường đường là Tể tướng, sắp hiệp Thiên tử nhập Thục. (hiệp: khống chế)

Đôi mắt đang trừng lên giận dữ của Lý Long Cơ lại nheo lại, tỏ ra vô cùng cảnh giác, chính xác hơn là sợ hãi.

Hắn sớm đã ý thức được sự cư tâm khó lường của Tiết Bạch, cũng như mối đe dọa dần dần nảy sinh đối với đối phương. Quả nhiên, thế mà lại là một cái nghiệt chủng mang đầy thù hận.

“Giả!”

Hắn bỗng nhiên quát lớn một tiếng. Trước mắt thoáng qua cảnh tượng ba đứa con trai quỳ gối kêu oan, là Trương Cửu Linh phẫn nộ can gián, là Võ Huệ phi kinh hoàng gào thét… Chuyện cũ năm xưa, từng việc từng việc một hiện về, hắn muốn lớn tiếng quát tan chúng.

“Đó không phải là tôn tử của trẫm, là giả!”

Lý Long Cơ thế mà lại lao tới, một cước đạp ngã Lý Tề Vật, rồi quay người ném phong chiếu thư ban nãy vào mặt Lý Tề Vật.

“Trẫm phải phế Lý Tông, rồi chiếu cáo thiên hạ, tên phế vật đó bị Tiết Bạch lừa rồi. Nhi tử của Tiết Tú là Tiết Bình Chiêu cư tâm khó lường, trên lừa quân vương, dưới gạt bách tính, đáng phải khai quan lục thi (mở quan tài băm vành thành muôn mảnh)!”

Một phong chiếu thư nhẹ bẫng, ném vào mặt Lý Tề Vật vốn chẳng đau, nhưng vì nó, đêm nay, trong huyện thành Trần Thương nhỏ bé bắt đầu sóng ngầm cuộn trào.

~~

“Thánh nhân đã hạ chiếu rồi, phế Thái tử.”

Một hoạn quan mang y phục của Thánh nhân ra khỏi nha thự giặt giũ, ngay lập tức tuồn ra tin tức này.

Rất nhanh, Trương Đinh đang tự tay khâu vá y phục biết được chuyện này, buông kim chỉ trong tay, dắt con trai Lý Thiệu quay về nơi ở.

Lý Hanh cau mày đi đi lại lại.

Trương Đinh lại không nói ngay, mặc kệ y sầu lo, nàng cứ thế ngồi xuống, bảo: “Ta muốn ăn bát thác (馎饦/mì súp) rồi.”

Ở cái huyện thành nhỏ trong thời loạn, đây rõ ràng là việc làm khó người khác. Lý Hanh lại bị nàng sai bảo quen rồi, lập tức gọi Lý Phụ Quốc tới, phân phó hắn đi tìm bát thác.

Trương Đinh lúc này mới chuyển giận làm vui, ngoắc ngoắc tay, bảo Lý Hanh lại gần nói chuyện.

“Điện hạ có thể nhất triển bão phụ (thỏa chí lớn) rồi.”

Lý Hanh nghe vậy đại hỉ, nắm tay Trương Đinh nói lời cảm tạ, rồi mới rảo bước đi ra, trước tiên tìm đến Lý Thục.

“Kế thành, mau đi chuẩn bị.”

“Vâng.”

Phân phó thỏa đáng, Lý Hanh ngẩng đầu nhìn trời, thở phào một hơi dài, nhất thời nghĩ đến rất nhiều chuyện.

Thiên Bảo năm thứ năm, y trước vì án Vi Kiên liên lụy, bất đắc dĩ hưu thê, lại vì án Đỗ Hữu Lân bức hại, bất đắc dĩ hưu thê. Thứ hưu điệu (bỏ mất) này là gì? Là tôn nghiêm của y – một Thái tử, thậm chí là một đấng đại trượng phu.

Hôm nay, cuối cùng cũng đến thời khắc trả lại tất cả những khuất nhục này.

Lờ mờ có tiếng hát từ trong đại viện tường cao truyền ra, âm thanh rất xa, nhưng rất đẹp.

Đó là Dương Ngọc Hoàn đang hát.

~~

Dương Quốc Trung không ngừng rung đùi, nghe thuộc hạ bẩm báo.

“Sóc Phương tiết độ sứ Phán quan Đỗ Hồng Tiệm hẳn là từ sớm đã thuộc phe cánh Trung Vương. Những năm đầu làm quan ở Đại Lý Ti, vì đối phó Tiết Bạch không thành, bị biếm đến Sóc Phương. Mấy năm nay được An Tư Thuận trọng dụng, quan vị thăng tiến rất nhanh. Ta thấy hắn vội vã chạy tới, không giống muốn nghênh đón Thánh nhân, ngược lại như muốn ủng lập Trung Vương…”

Người nói là tâm phúc của Dương Quốc Trung – Ngự sử đại phu Ngụy Phương Tiến, công lao không rõ rệt, nhưng đã là trọng thần trong triều.

“Ta biết ngay mà, đến Trần Thương, Lý Hanh không muốn nhập Thục, chuẩn bị có động thái rồi.” Dương Quốc Trung nhổ toẹt một bãi nước bọt, nói: “Ta phải để Thánh nhân xử lý Lý Hanh.”

Ngụy Phương Tiến nghe vậy không khỏi sốt ruột, thầm nghĩ Dương Quốc Trung phàm gặp chuyện chỉ biết cáo trạng là vô dụng.

“Hữu tướng, việc này Thánh nhân hẳn đã biết rồi.”

“Vậy sao không triệu kiến ta?”

“Chắc là… Đỗ Hồng Tiệm không thể khinh động, ngộ nhỡ bức phản đám Sóc Phương quân mà hắn mang đến.”

“Vậy thì nan giải rồi.” Dương Quốc Trung trầm ngâm nói: “Ta phải lôi kéo cấm quân, sớm ngày đưa Thánh nhân nam hạ mới được.”

“Việc nên gấp, không thể hoãn.”

“Ta đi gặp Trần Huyền Lễ.”

Dương Quốc Trung vừa đứng dậy ra cửa, đối diện lại đâm sầm vào Dương Huyên đang vội vã chạy tới.

“A gia.”

“Cút ngay.”

“Ta có chuyện muốn nói với a gia.”

“Lát nữa hãy nói.”

Dương Quốc Trung đang định bỏ đi, Dương Huyên lại túm chặt lấy hắn, ghé vào tai hắn nói: “A gia, có nguy hiểm, chúng ta phải cứu Dương gia a.”

“Ngươi đang ăn nói xằng bậy cái gì đấy?”

“Lý Hanh đã mua chuộc cấm quân, sắp đến giết a gia rồi.”

Dương Quốc Trung bạo nộ, quát: “Ai nói với ngươi?”

Dương Huyên rụt cổ, đảo mắt nhìn quanh, lại thốt ra cái tên của một người chết.

“Tiết Bạch.”

Dương Quốc Trung kinh ngạc trừng lớn hai mắt. Tuy không biết làm sao Tiết Bạch còn sống, nhưng biết chắc đối phương đến đây ắt là để đưa Thánh nhân về Trường An, hắn tuyệt đối không cho phép.

Đã Tiết Bạch chưa chết, vậy thì để hắn làm cho chết.

“Dám đuổi tới đây? Tên tiểu tử đó đang ở đâu?”

“Mời a gia đến chỗ Quắc Quốc phu nhân sẽ rõ.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tram-lai-khong-muon-lam-hoang-de.jpg
Trẫm Lại Không Muốn Làm Hoàng Đế
Tháng 2 1, 2025
dao-quan-cho-dong-vat-giang-dao-ta-bi-phat-song-truc-tiep.jpg
Đạo Quán: Cho Động Vật Giảng Đạo Ta Bị Phát Sóng Trực Tiếp
Tháng 1 21, 2025
tu-hogwarts-bat-dau-buon-lau-sung-ong-dan-duoc.jpg
Từ Hogwarts Bắt Đầu Buôn Lậu Súng Ống Đạn Dược
Tháng 2 26, 2025
ta-nhan-loai-than-phan-bi-ac-linh-lao-ba-lo-ra-anh-sang-roi.jpg
Ta Nhân Loại Thân Phận, Bị Ác Linh Lão Bà Lộ Ra Ánh Sáng Rồi
Tháng 3 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved