Chương 430: Lựa chọn
Thời gian đến tháng Bảy, thời tiết càng thêm oi bức.
Sau khi thành Bình Nguyên bị vây khốn một tháng, lương thực và vật tư ngày càng thiếu thốn.
Tiết Bạch cách rất nhiều ngày mới tình cờ nhìn mình trong gương một lần, nhìn thấy là một nam nhân râu ria xồm xoàm, đầy mặt vết máu, ánh mắt lộ hung quang. Hắn quay đầu nhìn lại, không thấy người khác, mới ý thức được đó chính là mình.
Hắn vốn không có cái vẻ ưu nhã chỉnh tề tỉ mỉ trước khi chết như Lư Dịch, nguồn nước ngoài thành đã bị cắt đứt, chỉ dựa vào giếng trong thành để uống, không ai múc nước rửa mặt. Tiết Bạch rốt cuộc cũng mất đi loại ký ức cơ thể được nuông chiều từ bé, bắt đầu quen với việc sinh tồn trong hoàn cảnh vật tư thiếu thốn.
Trời vừa hửng sáng, hắn bước ra khỏi nơi ở, dọc theo con đường đất nện đi về phía đầu thành, giơ vọng đồng lên nhìn về phía doanh trại của Sử Tư Minh. Thấy có rất nhiều bách tính áo quần lam lũ rải rác bên ngoài doanh trại, cúi đầu, tìm kiếm cái ăn trên mặt đất.
Hoặc là gạo kê rơi vãi khi vận chuyển quân nhu, hoặc là cỏ khô ngựa ăn thừa. Phản quân đối với việc nuôi ngựa vô cùng chịu chi vốn liếng, trong cỏ khô có không ít các loại đậu, cao lương, thậm chí còn có một ít muối, mà sĩ tốt bị vây trong thành Bình Nguyên đã không thể có đủ muối ăn rồi.
Dân tị nạn ngoài thành nhặt từng hạt từng hạt lương thực trong bùn đất, không kịp chờ đợi liền nhét vào trong miệng. Bỗng nhiên, có tiếng mũi tên “vút” một cái bắn về phía bọn họ, một tiểu đội kỵ binh từ trong doanh đi ra, bắn tên xua đuổi.
Dân tị nạn mệt đến mức chạy không nổi, lảo đảo tránh vào rừng cây hai bên, sau khi để lại vài cỗ thi thể, trước doanh trại mới yên tĩnh trở lại.
Tiết Bạch vẫn đang nhìn ra xa, một lát sau, thấy lại có dân tị nạn đi ra, gian nan kéo thi thể trên đất vào trong rừng cây, sau đó, một làn khói bếp từ trong rừng bốc lên.
Tiếng tù và vang lên, cự lộc giác (拒鹿角) trước đại doanh phản loạn được dời đi, từng đội phản quân tiến về phía thành Bình Nguyên, bắt đầu một ngày công thành chiến mới.
Bọn chúng cũng không phải cắm đầu xông đến dưới thành bắc vân thê leo lên, mà là đẩy thuẫn xa đào bới dưới chân thành.
Sử Tư Minh không phải muốn thông qua địa đạo đánh vào trong thành, mà là muốn đào rỗng móng dưới tường thành. Hắn thậm chí còn “chu đáo” cho sĩ tốt dùng gỗ chống đỡ địa động đào được, đợi đến khi đào tới dưới tường thành rồi, phóng hỏa đốt cháy giá gỗ, tường thành liền sẽ sụp đổ.
Thủ quân đành phải nỗ lực dỡ bỏ nhà cửa trong thành, dùng đất đá ném xuống nện phản quân, lấp lối vào địa động.
Đêm mấy hôm trước, Vương Nan Đắc thậm chí lén lút suất quân ra khỏi thành, lấp lại địa động, lấp được một nửa thì gặp phải sự tấn công của phản quân, phải trả giá bằng thương vong không nhỏ mới hiểm chi lại hiểm rút về trong thành.
Phản quân cũng dùng máy bắn đá ném đá vào thành Bình Nguyên, hoặc tìm những đoạn tường thành mà thủ quân không đủ binh lực để bắn hỏa tiễn vào trong.
Tóm lại, bọn chúng dùng hết mọi biện pháp tiêu hao thể lực, ý chí của thủ quân, chắc chắn rằng tường thành hoặc thủ quân nhất định sẽ có ngày sụp đổ.
Tiết Bạch có thể làm chính là cổ vũ sĩ khí, sau đó dẫn sĩ tốt tiến hành tu bổ tường thành, quá trình này quá giống chống lũ cứu tai, khiến hắn không chỉ một lần nghĩ đến hình ảnh phụ thân hắn đuổi theo con heo bị nước lũ cuốn trôi.
“Tiết thái thú.”
Tiết Bạch quay đầu lại, thấy là một hiệu úy trong Tĩnh Tắc quân, tên gọi Phạm Đông Phức. Hắn cố ý ghi nhớ tên của rất nhiều tướng sĩ, tuy rằng một phần trong số đó chẳng bao lâu sau đã chết trận.
“Phạm hiệu úy, có chuyện gì?”
“Vừa rồi Hạ Lan thái thú cùng tướng quân nói chuyện riêng, mạt tướng đi theo Lý tướng quân nghe được một số chuyện.” Phạm Đông Phức hạ thấp giọng.
“Lý tướng quân” ở đây chỉ Tĩnh Tắc quân sứ Lý Trạch Giao do Nhan Cảo Khanh lâm thời bổ nhiệm.
Tiết Bạch mặt không đổi sắc, vỗ vỗ vai y, kéo y đi xuống bậc đá, đến chỗ không người, hỏi: “Cụ thể là gì?”
“Lý tướng quân kỳ thực biết phản quân đã công hạ thành Lạc Dương, chỉ là không nói cho sĩ tốt biết. Vấn đề là, Hạ Lan thái thú nói phản quân chiếm được Lạc Dương chính là chiếm được Hàm Gia Thương, vậy thì căn bản không thiếu lương thực, chúng ta cắt đứt lương đạo của phản quân đã hoàn toàn vô nghĩa rồi.”
“Sẽ không vô nghĩa, cho dù có Hàm Gia Thương, căn cơ của bọn chúng vẫn là ở Phạm Dương.” Tiết Bạch trước tiên trấn an Phạm Đông Phức, bảo y không cần lo lắng, mới hỏi bọn họ còn nói những gì.
Phạm Đông Phức rất sùng bái thái độ trầm ổn thân thiết này của hắn, thấp giọng nói: “Hạ Lan Tiến Minh đoán chắc rằng Tiết thái thú nếu cứ ngoan cố tử thủ ở đây, thì chỉ có một con đường chết, thỉnh Lý tướng quân theo hắn cùng nhau đột phá vòng vây.”
“Đột vây đi đâu?”
“Thường Sơn, hắn nói Tiết thái thú sớm biết Hà Bắc giữ không được, đã lén đưa gia quyến đến Thái Nguyên rồi.”
Tiết Bạch lúc đó đến Thái Nguyên gặp Lý Quang Bật, thuận tiện an bài cho Lý Đằng Không, Lý Quý Lan. Không biết làm sao truyền đến tai Hạ Lan Tiến Minh, liền trở thành lý do để hắn ta đặt điều.
Phạm Đông Phức nhấn mạnh ngữ khí, có chút bất bình nói: “Thái thú phải cẩn thận, Hạ Lan Tiến Minh nhân lúc quân tâm bất ổn hiện nay, đoạt quyền của ngài…”
Đúng lúc này, xa xa nhìn thấy Lý Trạch Giao đi về phía bên này, Phạm Đông Phức vội vàng im miệng, tránh đi chỗ khác.
“Một! Hai!”
Sĩ tốt trên đầu thành hô hào, ra sức ném đất đá xuống dưới.
Trong bối cảnh âm thanh như vậy, Tiết Bạch cùng Lý Trạch Giao bước lên chỗ cao của thành lầu.
“Ý tứ trong lời nói của Hạ Lan Tiến Minh, sau khi đột vây, lợi dụng Nhan thái thú cùng Tiết thái thú thu hút sự truy kích của Sử Tư Minh, hắn cùng ta sẽ lĩnh binh bỏ lại các người.”
“Lý tướng quân vì sao lại nói cho ta biết những điều này?”
“Tiết thái thú có biết tên của ta không?”
“Trạch Giao?”
“Không sai.” Lý Trạch Giao nói: “A gia ta thường nói, nhân sinh tại thế, chọn bạn là yếu nghĩa đầu tiên (Trạch giao nãi đệ nhất yếu nghĩa) gọi là ‘cùng kẻ bất thiện ở chung, như vào hàng cá thối, lâu ngày không còn ngửi thấy mùi hôi’ Hạ Lan Tiến Minh bề ngoài cao nhã, thực chất ngạo mạn hay đố kỵ, tư lợi ích kỷ, không thể kết giao.”
Tiết Bạch nói: “Gần đây bận rộn, không rảnh để tăng thêm hiểu biết với Lý tướng quân, ngươi tin được ta sao.”
Lý Trạch Giao nói: “Hà tất nói nhiều? Ánh mắt cũng đã có thể nói rõ rất nhiều chuyện.”
Y tự thấy người cũng như tên, là kẻ rất biết chọn bạn mà chơi, có thể nhìn thấy sự chân thành bình đẳng đãi người trong ánh mắt Tiết Bạch.
~~
Chạng vạng tối.
Một bộc phụ liên tiếp múc mấy thùng nước từ giếng lên, đổ vào cái vạc lớn trong phòng bếp nhóm lửa đun nóng, bưng đến trong phòng Hạ Lan Tiến Minh.
Sau khi rửa mặt chải đầu, Hạ Lan Tiến Minh vuốt râu, cùng Hạ Lan Chí Gia đi ra giữa sân hóng mát, ngửa đầu nghe động tĩnh phía xa, lẩm bẩm: “Phản quân hôm nay còn chưa thu binh, thật không biết tòa thành này khi nào thì bị công phá.”
Hạ Lan Chí Gia nói: “Chỉ sợ không đợi thành phá, sẽ có tướng sĩ dâng đầu của chúng ta để đầu hàng Sử Tư Minh.”
“Chúng ta có thể kiên thủ lâu như vậy dưới thế công của Sử Tư Minh, là điều ta chưa từng dự liệu được.”
“Đó là do hắn căn bản không vội, chưa dốc toàn lực công thành.”
“Hôm nay ta đã nói chuyện với Lý Trạch Giao rồi.” Hạ Lan Tiến Minh hạ thấp giọng nói vào chính sự, “Y đáp ứng ta sẽ khuyên Nhan Cảo Khanh, Tiết Bạch đột vây, đến lúc đó, y sẽ theo ta đến Thường Sơn.”
“Quá tốt rồi.”
Hạ Lan Chí Gia hoàn toàn không nghi ngờ phản ứng của Lý Trạch Giao, huynh trưởng của hắn xưa nay vẫn luôn là người cực giàu mị lực, giỏi nhất là thuyết phục người khác đi theo mình.
Lần này, sở dĩ bọn họ lựa chọn cùng Tiết Bạch chi viện Bình Nguyên quận, là vì lúc đó cục diện đang tốt, vốn tưởng rằng là cơ hội lập công, không ngờ cuối cùng lại thân hãm trùng vây.
Nhưng nếu có thể đột vây ra ngoài, đặc biệt là cắt đuôi được Tiết Bạch, Nhan Cảo Khanh rồi trở về Thường Sơn quận, vậy phóng mắt khắp Hà Bắc, Hạ Lan Tiến Minh sẽ là người có công lao cao nhất, uy vọng hiển hách nhất.
Có một chuyện rất kỳ lạ, lần này Tiết Bạch lập công lao lớn như vậy, vốn tưởng rằng triều đình sẽ phong thưởng một chức quan như Hà Bắc chiêu thảo sứ, nhưng nay thế mà vẫn chưa đợi được phong thưởng của triều đình, không biết là vì sao trễ nải. Đợi Hạ Lan Tiến Minh đến Thường Sơn, có lẽ vừa vặn có thể trám vào chỗ trống này.
“Vấn đề là, có thể khuyên được Tiết Bạch đột vây không?” Hạ Lan Chí Gia trầm ngâm nói: “Nếu hắn không đáp ứng, có Vương Nan Đắc ở đó, a huynh e là không làm chủ được.”
“Cục diện trước mắt này, thật sự cho rằng Tiết Bạch còn có thể chống đỡ được sao? Lý Trạch Giao chỉ cần nói cho Tiết Bạch biết, Tĩnh Tắc quân đã sĩ khí đê mê, tiếng oán thán dậy đất, sắp không đàn áp nổi nữa rồi.”
Đúng lúc này, xa xa, tiếng chiêng thu binh của phản quân rốt cuộc cũng vang lên, Hạ Lan Tiến Minh thở phào nhẹ nhõm, vui mừng vì đã bình an qua được ngày hôm nay. Hắn vốn không muốn lần nữa phụ nghịch, rất sợ trước khi hành động của mình có tác dụng thì thành Bình Nguyên đã bị công phá.
Đêm đó, lại đến lượt Vương Nan Đắc dẫn Vân Trung quân trực thủ, Hạ Lan Tiến Minh hạ lệnh cho Bắc Hải quân sớm nghỉ ngơi chỉnh đốn. Tướng sĩ dưới trướng hắn cần phải đợi đến lúc đột vây mới ra sức giết địch, trước mắt vẫn nên bổ sung thể lực, tránh thương vong.
Đương nhiên, việc phòng thủ doanh trại vẫn phải làm tốt, sĩ tốt trực đêm nghe thấy phía tường thành ban đêm náo loạn một trận, dường như là phản quân đánh lén qua.
…
Sáng sớm hôm sau, lại có dân tị nạn chạy đến gần doanh trại phản quân tìm cái ăn, bọn họ biết rõ việc này có thể khiến bọn họ mất mạng, nhưng nếu không tìm được cái ăn, bọn họ chắc chắn mất mạng.
Hạ Lan Tiến Minh thì ở dưới vườn trúc dùng nước nóng ngâm chiếc bánh cứng ngắc cho mềm ra, uống cạn giọt rượu cuối cùng trong túi rượu của hắn.
Hắn đã bốn mươi chín ngày chưa từng nghe tiếng tơ tiếng trúc, cảm thấy bản thân trở nên tục tĩu không chịu nổi, vì thế mà thở dài một hơi thật sâu.
Trước khi phản quân tấn công, Nhan Cảo Khanh phái người đến mời hắn đi thương nghị chiến sự. Hạ Lan Tiến Minh đoán rất có khả năng lời khuyên của Lý Trạch Giao đã có tác dụng, nhưng cũng giữ cảnh giác, bèn điểm một đội thân binh tâm phúc theo hắn đi cùng.
May là không có cảnh kiếm bạt nỗ trương (kiếm tuốt vỏ nỏ giương dây) tự tương tàn sát, Nhan Cảo Khanh cùng Tiết Bạch quả nhiên đáp ứng muốn đột vây, nhưng lý do của Tiết Bạch, lại khiến Hạ Lan Tiến Minh kinh ngạc vì da mặt dày của hắn.
“Tin tốt.”
Tiết Bạch đợi các tướng lĩnh đến đông đủ, đi tới trước bản đồ, mở miệng nói: “Đêm qua có tín sứ của Thường Sơn quận mạo chết đột vây đến dưới thành đưa tin tức.”
Hạ Lan Tiến Minh quét mắt nhìn quanh sảnh đường một lượt, không hề nhìn thấy tên tín sứ kia.
Tiết Bạch dường như biết tâm tư của hắn, nói: “Vị tráng sĩ kia trúng ba mũi tên của phản quân, đã ngất đi, đang được cứu chữa, nhưng y đã thành công đưa tin tức đến.”
Vừa nói, hắn vừa cầm lấy bội kiếm, chỉ “cạch” một cái lên bản đồ, trúng vào vị trí của Phạm Dương.
“Chúng ta đã sách phản được Phạm Dương lưu thủ Giả Tuần, người này là người Kinh Triệu Phủ, từng đánh bại quân Thổ Phồn ở Kiếm Nam, cũng từng doanh điền ở Bình Nguyên quận, văn võ song toàn, sau làm tướng lĩnh dưới trướng Trương Thủ Khuê. Mười ngày trước, y đã chiếm U Châu, giương nghĩa kỳ, quy thuận triều đình cũng như truyền hịch khắp các nơi ở Phạm Dương!”
(doanh điền: trồng trọt tại chỗ để nuôi quân)
Một phong hịch văn được truyền cho chư tướng, bên trên là lời lẽ khẳng khái của Giả Tuần, còn có ấn chương của Phạm Dương lưu thủ.
Chư tướng đều cảm thấy kinh hỉ.
Tiết Bạch thật trầm tĩnh, ngoại trừ Nhan Cảo Khanh, trước đó chưa từng nhắc với người khác về việc này, để tránh đi lọt phong thanh. Đợi đến bây giờ sự đã thành mới nói, đối với việc nâng cao sĩ khí là vô cùng to lớn.
“Không chỉ như vậy, chúng ta còn sách phản được tướng lĩnh Bình Lư là Lưu Khách Nô, y hiện đã tru sát Bình Lư tiết độ lưu hậu Lã Tri Hối do An Lộc Sơn bổ nhiệm, chiếm Ngư Dương mà hưởng ứng Giả Tuần. Ngoài ra, còn có An Đông tướng lĩnh Vương Huyền Chí, cũng giương cờ từ xa tương trợ với Lưu Khách Nô!”
“Tốt!”
Trong quân đã có tướng lĩnh tính tình nóng nảy vỗ tay hét lớn: “Đánh úp sào huyệt của An Lộc Sơn, xem hắn còn lấy cái gì làm loạn!”
“Triều đình nhanh như vậy đã thu phục được Phạm Dương?”
“Vòng vây Bình Nguyên cũng sắp được giải rồi chứ?”
Trong tiếng nghị luận này, tự nhiên cũng có một bộ phận người không tin, một bộ phận người bán tín bán nghi.
Hạ Lan Tiến Minh hoàn toàn không tin, theo hắn nghĩ, An Lộc Sơn gây dựng Phạm Dương lâu như vậy, căn cơ thâm hậu, nhân tâm sở hướng, cho nên một khi dấy binh, ba mươi mấy ngày liền công phá Lạc Dương, đánh đâu thắng đó, dưới tình huống này, làm sao có thể xuất hiện tình huống hậu viện bốc cháy? Căn bản không hợp thường lý!
Hơn nữa, Tiết Bạch xưa nay vốn thích bịa chuyện, vì để lừa gạt sĩ tốt rằng Lạc Dương chưa mất, phủ nhận cái chết của Lý Trừng, Lư Dịch, Tưởng Thanh, đem đầu lâu của trung tiết nghĩa sĩ tùy tiện chôn vào bãi tha ma, hậu nhân không cách nào tế điện. Một kẻ thất tín bội nghĩa như thế, dùng phương thức đột ngột như thế, tuyên bố tin tức trọng đại như thế, tất nhiên là giả.
“Xuất phát từ cẩn trọng, việc này một chút động tĩnh cũng không có, liệu có khả năng…”
“Cần loại động tĩnh nào? Giá như tấm lòng hiệu trung triều đình của bọn người Giả Tuần, Lưu Khách Nô bị An Lộc Sơn phát giác, làm sao còn có nghĩa cử ngày hôm nay?!”
Tiết Bạch dùng ngữ khí không cho phép xen vào quát bảo ngưng lại sự nghi ngờ của người bên cạnh, lập tức chuyển sang nội dung tiếp theo.
“Hẳn là lúc này, thậm chí sớm hơn một chút, Sử Tư Minh đã nhận được tin tức, như vậy, hắn tất nhiên phải mau chóng chạy về Phạm Dương, đây cũng là cơ hội đột vây của chúng ta, đến Thường Sơn tập trung binh lực.”
Khích lệ quân tâm như vậy xong, Tiết Bạch mới chịu nhắc tới chuyện đột vây. Hắn đem quân lương, muối vốn được chia ra ăn dần trong nhiều ngày cung ứng bình thường cho sĩ tốt, để sĩ tốt ăn no.
Hạ Lan Tiến Minh thì căn bản không tin chiêu trò này của Tiết Bạch, cho rằng cục thế chắc chắn không đáng mừng như vậy. Hắn lập tức tìm Lý Trạch Giao thương nghị, cho rằng sau khi đột vây nhất định phải chia đường hành tiến, bỏ lại Tiết Bạch, Nhan Cảo Khanh, để kìm chân chủ lực của Sử Tư Minh.
Lý Trạch Giao bèn hỏi: “Hạ Lan thái thú nếu không tin, sao không đi xác nhận lại với Tiết thái thú?”
“Có ích gì? Nghe hắn ba hoa xảo ngữ thêm một tràng, ta liền nhận hắn sao?”
Thế nhưng, đầu thành bỗng nhiên vang lên tiếng hoan hô.
Hạ Lan Tiến Minh sững sờ, vội vàng chạy đến đầu thành, định thần nhìn lại, phía cực xa, vậy mà lại thật sự nhìn thấy một bộ phận phản quân đang đi về phía bắc.
“Vậy mà lại thật.”
Hắn lẩm bẩm một tiếng, trong lòng trăm ngàn lần không tình nguyện, lại không thể không thừa nhận Tiết Bạch nói là thật.
Tuy rằng chuyện Giả Tuần bát loạn phản chính rõ ràng không hợp thường lý, nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại, Hạ Lan Tiến Minh vẫn nghĩ thông được nguyên do.
Đại Đường này, triều đình mục nát là thật, kinh kỳ trống rỗng là thật, nhưng thiên hạ các nơi có rất nhiều quan viên vẫn một lòng hướng về Đại Đường cũng là thật.
Thịnh thế như vậy, sao có thể không có người muốn bảo vệ nó?
~~
Cùng lúc đó, Tiết Bạch cùng Nhan Cảo Khanh đang ngồi đối diện nhau trong thành lầu, nghe tiếng hoan hô trên đầu thành.
“Đáng tiếc Giả Tuần, Lưu Khách Nô… một lòng hướng về Đại Đường, cục thế lại vẫn khiến bọn họ thất vọng rồi.”
Hỉ sắc trên mặt Nhan Cảo Khanh đông cứng lại, hỏi: “Ý gì?”
“Nhạc phụ mời xem.”
Tiết Bạch lấy ra một bức thư dính máu, đưa qua.
Nhan Cảo Khanh vội vàng mở ra, nhanh chóng quét vài lần, thở dài: “Cục thế tốt đẹp, tụt dốc không phanh. Uổng phí bầu nhiệt huyết của Giả Tuần a.”
Bức thư này được gửi tới từ Thường Sơn quận cùng với hịch văn của Giả Tuần.
Viên Lý Khiêm nhận được hịch văn trước, đang cao hứng, viết cho Tiết Bạch một bức thư báo tin vui, còn chưa kịp gửi đi, tin tức mới đã tới rồi. Hóa ra, Giả Tuần vốn đã cùng Phạm Dương phó lưu thủ Hướng Nhuận Khách bàn xong sẽ quy thuận triều đình, Hướng Nhuận Khách là vì thấy các quận Hà Bắc ngả về phía triều đình, mới đáp ứng việc này. Thế nhưng ngay trong ngày bọn họ khởi sự, tin tức An Lộc Sơn công hạ Đông Đô Lạc Dương cũng truyền về U Châu, Hướng Nhuận Khách liền giết Giả Tuần, quay lại với phản quân.
“Giá như, Lạc Dương kiên thủ thêm nửa tháng, phản loạn đã có thể bình định rồi!” Nhan Cảo Khanh vô cùng tiếc nuối nói.
“Ta vẫn là câu nói kia.” Tiết Bạch nói: “Trung thần làm nhiều chuyện đúng hơn nữa, cũng không bù đắp nổi hôn quân làm một chuyện sai.”
Hắn tỏ ra có chút mệt mỏi, dựa người vào tường phía sau, day day mắt.
“Để ngăn cản cuộc phản loạn này, ta đã làm rất nhiều, nhưng toàn bộ đều là công dã tràng. Căn nguyên đại loạn nằm ở điền chế, thuế chế, muốn cải chế rất khó, kéo một sợi tóc mà động đến toàn thân, Thánh nhân già nua, không nguyện quan tâm đến nỗi lo này, vậy thì bất kể là Vũ Văn Dung, Lý Lâm Phủ đều không làm được. Nói một chuyện cơ bản nhất, Thánh nhân ngay cả ‘cần kiệm’ cũng không chịu nghe, cần kiệm là lấy mình làm gương, là bắt đầu của ‘cải chế chỉnh đốn’ không bắt đầu, trung thần chúng ta cả ngày ồn ào ở mấy chỗ chi tiết vụn vặt, không chạm được đến căn bản, thì có ích gì?”
Từ khi bị vây thành, Nhan Cảo Khanh đã nghe quen những lời chỉ xích thừa dư này, nghe vậy rất bình tĩnh, chỉ than rằng: “Thời tiết trước mắt này, oán trách còn có ích gì? Chi bằng nói chút chuyện thực tế đi.”
“Được, ta chỗ này còn hai phong thư, là do tín sứ đêm qua mang từ Thường Sơn quận tới cùng lúc.”
Giấy dùng cho hai phong tín hàm kia cũng không giống nhau, một phong trong đó là giấy Đằng trắng như tuyết dán trên lụa, Tiết Bạch đưa nó qua trước.
“Đây là mật chỉ triều đình gửi cho Hạ Lan Tiến Minh, nhạc phụ xem bản này trước đi.”
Nhan Cảo Khanh nhận lấy, chỉ thấy bên trên có niêm phong tượng trưng cho tuyệt mật, bên trên viết “Hạ Lan Tiến Minh thân khải” một khi xé rách, sẽ không thể phục nguyên. Y ngẩn người, nhìn về phía Tiết Bạch.
“Cái này?”
“Ta bóc đấy.” Tiết Bạch nói, “Còn có cái ống đựng thư, vứt đi rồi.”
Nhan Cảo Khanh mở ra xem, sắc mặt lại biến đổi.
Mật chỉ này thế mà lại bổ nhiệm Hạ Lan Tiến Minh làm Hà Bắc chiêu thảo sứ, đồng thời mệnh lệnh cho hắn bắt giữ Tiết Bạch, áp giải về Trường An.
“Ý chỉ là thật?!”
“Không sai.” Tiết Bạch nói: “May mà Viên Lý Khiêm chưa bóc, mà là sai người đưa đến Bình Nguyên quận. Cũng may mà đêm qua Vương Nan Đắc giao cho ta, chứ không phải Hạ Lan Tiến Minh.”
“Nhưng vì sao?”
“Thánh nhân mê muội.” Tiết Bạch nói: “Nhạc phụ tin không? Không giết sạch năng thần, không đợi phản loạn lật tung hoàng vị, Thánh nhân sẽ không tỉnh ngộ, không chịu dừng tay đâu.”
Nhan Cảo Khanh vẫn không tin, run run mật chỉ trong tay, lẩm bẩm: “Nhưng đây là vì sao? Ngươi giữ vững Thổ Môn Quan, cứu viện Thường Sơn quận, hiệu triệu các quận Hà Bắc. Vì sao công thần không thưởng, ngược lại bị ngờ vực?”
“Ta là người của Thái tử, Thánh nhân hoài nghi sở dĩ thanh thế phản quân to lớn, là do Thái tử đang hư trương thanh thế cho phản quân…”
“Hồ nháo!”
Nhan Cảo Khanh đập mạnh xuống bàn, vì phẫn nộ mà sắc mặt đỏ bừng, cũng không biết là đang mắng Tiết Bạch hay mắng Thánh nhân.
Trong phòng yên tĩnh một hồi lâu.
Ánh nắng từ tiễn song chiếu vào, rọi lên mặt Tiết Bạch, hắn không né tránh, trong ánh nắng nhìn thẳng vào Nhan Cảo Khanh.
“Ta ở Thường Sơn quận, công có thể hiệu triệu các quận Hà Bắc, cắt đứt phản quân; lui có thể quay về Thái Nguyên, hồi kinh cần vương. Nhưng ta suất bộ đến Bình Nguyên, bởi vì ta quả thực không ngờ cục thế sẽ chuyển biến xấu nhanh như vậy, nhưng ta biết nguyên nhân rồi, cũng vì thế mà có một kế hoạch.”
“Cái gì?”
“Trước đó đã nói, ta ở núi Thủ Dương có một đội tư binh.” Tiết Bạch nói: “Bọn họ vốn nên phục kích phản quân, giúp Cao Tiên Chi giữ vững Lạc Dương. Có lẽ, Lạc Dương kiên thủ thêm nửa tháng, mọi thứ đều có khả năng sẽ khác, có lẽ vậy… Tóm lại ngay từ đầu đã kế hoạch như thế, thủ Lạc Dương, cứ Hà Bắc, sách phản Phạm Dương. Nhưng Lạc Dương thất thủ, tư binh của ta cũng không động tĩnh, nhạc phụ có biết vì sao không?”
“Vì sao?”
Tiết Bạch đưa ra phong thư thứ ba hắn nhận được đêm qua.
Thư này từ núi Thủ Dương chuyển đến Thường Sơn, lại từ Thường Sơn chuyển đến tay hắn, lưu lạc qua rất nhiều chặng đường.
Nhan Cảo Khanh mở ra xem, đồng thời, Tiết Bạch cũng nói ra đáp án.
“Cao Tiên Chi sở dĩ bỏ Lạc Dương, là vì y phát hiện… lương thực trong Hàm Gia Thương đã biến mất.”
“Sao có thể?”
Nhan Cảo Khanh nhìn chằm chằm vào bức thư trong tay, không thể tin nổi.
Nhưng nội dung về việc này trên giấy vô cùng ngắn gọn, duy chỉ có một câu “Vào thành gặp Tiên Chi, nói đại kho trống rỗng, Lạc Dương không thể thủ, kiêm Lộc Sơn chưa qua Yển Sư, nên chưa thiết phục”.
Y nhìn trái nhìn phải, cũng không nhìn ra thêm được gì, cuối cùng, vuốt râu lẩm bẩm: “Theo lão phu được biết, năm Thiên Bảo thứ tám, lương thực dự trữ trong thiên hạ là một ngàn hai trăm vạn thạch, Hàm Gia Thương chiếm năm trăm tám mươi ba vạn thạch, đại kho như vậy, sao có thể không có lương thực? Không thể nào.”
Tiết Bạch nói: “Vậy ta cũng không biết, có lẽ là Cao Tiên Chi không có lòng tin giữ được Lạc Dương, tìm một cái cớ.”
Nhan Cảo Khanh hỏi: “Ngươi vừa nói, từ đó có một kế hoạch?”
“Không sai.”
Trong ngực Tiết Bạch giống như có cái hộp thư, lại móc ra một tấm bản đồ nhỏ, trải lên bàn.
Bản đồ này tuy nhỏ, nhưng địa vực được vẽ lại rất rộng, bao hàm toàn bộ các đạo của Đại Đường.
“Trước mắt Lạc Dương mất rồi, Đồng Quan nguy cấp. Phía Hà Bắc này, Sử Tư Minh hồi sư, thanh thế phản quân đại chấn. Triều đình đã không phái binh đến Hà Đông chi viện, còn muốn bắt ta về Trường An. Đã như vậy, chúng ta đột vây về Thường Sơn quận, dẫn nghĩa quân Hà Bắc xuyên qua Tỉnh Hình, qua Hà Đông đến Quan Trung cần vương, thế nào?”
“Thế nào là cần vương?”
“Ủng lập Thái tử, thỉnh Thánh nhân thoái vị.”
Nhan Cảo Khanh bỗng nhiên biến sắc, nhìn chằm chằm Tiết Bạch, lắc đầu nói: “Tuyệt đối không thể làm!”
Vẫn là thời cơ chưa tới.
Tiết Bạch bèn nói: “Vậy kế hoạch thứ hai.”
Hắn giơ tay chỉ vào bản đồ, lại nói: “Giả thiết, trong Hàm Gia Thương quả thực không có đủ nhiều lương thực. Chúng ta muốn mau chóng bình phản, việc cần làm vẫn là tuyệt đoạn lương đạo của phản quân. Nhưng Hà Nam đánh thành cái dạng này, Đông Đô lưu thủ đã chết, Cao Tiên Chi đã lui về giữ Đồng Quan, phản quân muốn lương thực đã có đường khác.”
“Giang Hoài.”
“Không sai.” Tiết Bạch nói: “Thánh nhân hôn dung, triều đình kinh hoảng không biết làm sao, trước mắt tất nhiên không lo được đến Giang Hoài, thậm chí ngay cả Hàm Gia Thương có lương thực hay không cũng không nắm rõ. Vậy một khi để phản quân nam hạ, lấy lương thực Giang Hoài, thì phản loạn kéo dài vô kỳ hạn.”
Nhan Cảo Khanh lập tức hiểu ra, nói: “Chúng ta đột vây nam hạ, thủ trọng trấn vận hà (kênh đào).”
Ánh mắt y rơi vào trên bản đồ, rất nhanh chỉ vào một địa điểm.
“Không sai, nhưng còn không chỉ như thế.”
Tiết Bạch chỉ vào vị trí Nhan Cảo Khanh vừa chỉ trên bản đồ, tiếp tục nói: “Chúng ta lĩnh binh đi tới nơi này, trước tiên cam đoan lương thảo sung túc, mà nếu có cơ hội, chưa chắc không thể kỳ tập Đông Đô. Phản quân tuy đông, nhưng chủ lực công Đồng Quan, cộng thêm Sử Tư Minh quay về bắc, Lạc Dương ngược lại trống rỗng, thêm vào đó ta ở núi Thủ Dương còn có bố trí.”
Nhan Cảo Khanh gật đầu nói: “Được, nhưng làm sao đột vây? Ta đoán Sử Tư Minh nhìn như lui binh, nhưng tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha ngươi.”
“Phải đó.”
Tiết Bạch cầm lấy mật chỉ triều đình gửi cho Hạ Lan Tiến Minh, cuộn lại.
Hắn trước nay vẫn luôn chỉ xích thừa dư trước mặt Nhan Cảo Khanh, trước mắt chính là lúc xem hiệu quả rồi.
“Hạ Lan Tiến Minh mới là Hà Bắc chiêu thảo sứ, còn muốn giam giữ ta. Chúng ta nếu cần binh mã của hắn, đồng thời thỉnh hắn giúp chúng ta giương đông kích tây, nhạc phụ cho rằng hắn sẽ đáp ứng sao?”
Nhan Cảo Khanh nghe hiểu ý tứ trong lời nói của Tiết Bạch, y là người chính trực, nếu là bình thường, y tuyệt không tán thành giết Hạ Lan Tiến Minh. Dù sao, Hạ Lan Tiến Minh cũng là nghĩa sĩ khởi xướng trong lúc quốc nạn.
“Để lão phu nói chuyện với hắn thêm lần nữa? Thế nào?”
“Lý Trạch Giao đã đàm với hắn rồi, xem hắn lựa chọn ra sao, được chứ?”