Chương 426: Minh chủ
Bắc Hải quận.
Nơi này nằm ở phía đông Thanh Châu thuộc Sơn Đông, dải đất Duy Phường, Lai Châu, giáp ranh với biển Bột Hải.
Năm Thiên Bảo thứ năm, Lý Ung nhậm chức Bắc Hải thái thú, được người đời gọi là “Lý Bắc Hải”. Khi vụ án Đỗ Hữu Lân bạo phát, Lý Ung suýt chút nữa bị Liễu Tích làm liên lụy. Sau nhờ có quan hệ với Tiết Bạch, vụ án được kết thúc qua loa, nhưng Lý Ung tuổi tác đã cao, chưa đầy hai năm liền trí sĩ hồi hương, Bắc Hải thái thú hiện nay là Hạ Lan Tiến Minh.
Họ Hạ Lan xuất thân từ tộc Tiên Ti, Hán hóa từ rất sớm, mãi từ thời Bắc Ngụy đã là ngoại thích, đến nay vẫn xứng với hai chữ “cao quý”. Gia tộc này cũng giống như Tiết thị, sản sinh ra nhiều nam thanh nữ tú, người liên hôn với hoàng thất rất đông. Tổ tiên Hạ Lan Tiến Minh có họ hàng với Võ Tắc Thiên, trong bậc cha chú của y có một người khá nổi danh, tên là Hạ Lan Mẫn Chi, nức tiếng thiên hạ nhờ “niên thiếu sắc mỹ”.
Hạ Lan Tiến Minh năm nay bốn mươi sáu tuổi, được sinh ra với một vẻ ngoài hảo hạng, thời trẻ tuấn tú vô song, nay lại nho nhã phong độ. Tài học của y cũng rất cao, hai mươi tuổi đã đỗ Tiến sĩ, thơ văn trác tuyệt, hiếu cổ bác nhã, phong lưu hữu trí.
(bác nhã: uyên bác thông thái; hữu trí: tinh tế lịch sự)
Một nhân vật như vậy, tự nhiên là coi thường kẻ tạp Hồ như An Lộc Sơn. Tuy đại quân An Lộc Sơn quá cảnh, Hạ Lan Tiến Minh vì tình thế ép buộc mà lập tức vọng phong quy hàng, nhưng trong thâm tâm y biết rõ quốc lực Đại Đường đang thời đỉnh thịnh, Thánh nhân anh minh thần võ, sớm muộn gì cũng dẹp yên phản loạn, bởi thế mà lo lắng khôn nguôi, chỉ sợ sau khi loạn lạc được bình định sẽ bị triều đình thanh trừng.
(vọng phong: vừa nhìn thấy bóng dáng ~ chưa đánh đã hàng)
Hai ngày trước, y có nhận được hịch văn do Thường Sơn quận Viên Lý Khiêm truyền cáo, hữu tâm hưởng ứng, lại lo thời cơ chưa tới, triều đình chưa kịp xuất binh.
Việc này quả thực khó mà nắm bắt.
“Haizz.”
Hôm ấy thời tiết oi bức, Hạ Lan Tiến Minh khoác áo lụa mỏng, chân đi guốc gỗ, ngồi trên đại đường trầm tư suy nghĩ.
“A huynh, lại có hịch văn rồi!”
Đệ đệ của y là Hạ Lan Chí Gia vội vã từ tiền viện chạy tới, tay cầm hai cuộn giấy, trước tiên mở một cuộn ra trước mặt y.
Hạ Lan Tiến Minh ngưng mắt nhìn, điều đầu tiên chú ý tới chính là nét chữ kia, một lối chữ Khải cực kỳ đoan chính hào sảng, không hề che giấu sát phạt chi khí trong từng nét bút, thiết hoạch ngân câu, khí thế bàng bạc.
“Chữ tốt.”
Lại xem nội dung, hóa ra là do Thường Sơn thái thú Tiết Bạch truyền cáo, tự trần thuật đã giết phản tướng Lý Khâm Thấu, Cao Mạc, đồng thời dẫn theo vạn tinh binh từ Hà Đông, tại Tỉnh Hình đại phá phản tướng Thái Hi Đức, chém đầu một ngàn ba trăm người. Nay truyền hịch cho hai mươi bốn quận Hà Bắc, cùng xướng đại nghĩa.
So với sự khảng khái sục sôi của Viên Lý Khiêm, bức hịch văn này của Tiết Bạch chữ không nhiều, nhưng nội dung lại vô cùng đanh thép.
Hạ Lan Tiến Minh động lòng, vội vàng đứng dậy, nói: “Đại quân của triều đình đã đến chưa?”
Cách đây không lâu y còn sợ khởi sự quá sớm, lúc này lại lo lắng việc xướng nghĩa phản chính quá muộn.
(xướng nghĩa phản chính: phất cờ khởi nghĩa, quay về chính đạo)
“Trong hịch văn không nói, nhưng Viên Lý Khiêm từng bảo triều đình đã bổ nhiệm Thái tử làm Đại nguyên soái, xuất binh ba mươi vạn.”
“Lời Viên Lý Khiêm nói không tính.” Hạ Lan Tiến Minh nhíu mày tự nhủ: “Tiết Bạch cớ gì không nhắc tới?”
“Bình Nguyên thái thú Nhan Cảo Khanh cũng xướng nghĩa rồi, a huynh xem.”
Hạ Lan Chí Gia lại đưa thêm một bức hịch văn, đồng thời thuật lại tin tức mới nhất.
“Không chỉ Thường Sơn, nghe nói thanh thế ở Bình Nguyên quận cũng rất lớn. Nơi đó vốn có ba ngàn quân Tĩnh Tắc, Nhan Cảo Khanh mộ thêm binh sĩ lên đến một vạn, bổ nhiệm Lý Trạch Giao, Điêu Vạn Tuế làm đại tướng, khao thưởng binh mã linh đình ở Tây môn, sĩ khí vô cùng phấn chấn.”
“Theo ý đệ, nên làm thế nào?” Hạ Lan Tiến Minh hỏi.
“Chúng ta cũng hưởng ứng!” Hạ Lan Chí Gia nói: “Nhan Cảo Khanh mới đến Bình Nguyên, nôn nóng không chờ được như vậy, hẳn là vì y có quan hệ thông gia với Tiết Bạch, trong triều có môn lộ, tin tức linh thông.”
Hạ Lan Tiến Minh nghe vậy liền gật đầu, nói: “Được.”
“A huynh, theo đệ thấy, chúng ta không thể tử thủ ở Bắc Hải.” Hạ Lan Chí Gia tiếp tục hiến kế: “Bắc Hải nằm ở nơi hẻo lánh, nếu phản quân đánh tới, không đường khả thoát; nếu quan binh bình phản, thì công lao lại chẳng hiển hách.”
“Vậy phải làm sao?”
“Mộ binh, xuất quân đến Thường Sơn chi viện cho bọn người Tiết Bạch, Viên Lý Khiêm. Thường Sơn quận nằm gần Tỉnh Hình, là vùng chiến lược trọng yếu. Có thể tiếp ứng đại quân triều đình nhanh nhất, gặp được Thái tử, vạn nhất sự tình bất thành, thì có thể rút về Thái Nguyên, bảo toàn binh lực.”
“Được, cứ nghe theo đệ.”
Hạ Lan Tiến Minh tính tình nho nhã, rất nhiều việc đều do đệ đệ giúp y ra quyết sách, hai người từ nhỏ đến lớn vẫn luôn như vậy.
Duy chỉ có một việc, y từng có bất đồng với đệ đệ, đó là về người thê tử đầu tiên của y.
Năm Hạ Lan Tiến Minh mười tám tuổi, tuấn mỹ vô song, tài hoa hơn người, được Đôn Hoàng Lệnh Hồ gia chi nữ ái mộ. Lệnh Hồ thị yêu Hạ Lan Tiến Minh tha thiết, để lấy lòng y, nàng thường xuyên tặng lễ vật cho người nhà y, rất được cả nhà Hạ Lan yêu mến. Nhưng Hạ Lan Chí Gia lại cực kỳ không thích Lệnh Hồ thị này, cố ý lừa nàng rằng a huynh rất muốn có một chiếc gương sơn mài thếp vàng trong phủ Hữu tướng. Hôm sau, Lệnh Hồ thị thế mà lại chạy đến phủ Hữu tướng bái kiến trưởng nữ của Lý Lâm Phủ thật, còn lén lút lẻn vào Yển Nguyệt Đường, ai ngờ lúc bỏ chạy bị hộ vệ bắn một mũi tên chết tươi.
Chuyện này nghe qua cực kỳ hoang đường khó tin, thế nên mới nảy sinh ra vài lời đồn đại kỳ quái, nói Lệnh Hồ thị là do một con bạch hồ ly hóa thân, hộ vệ phủ Hữu tướng lúc đó chỉ bắn trúng một con hồ ly. Nhưng nói cho cùng, chẳng qua vẫn là Lệnh Hồ thị ái mộ Hạ Lan Tiến Minh quá sâu sắc, đến mức hoàn toàn mụ mị đầu óc.
Hạ Lan Tiến Minh sau này từng vì chuyện đó mà trách cứ đệ đệ rất nhiều, nhưng Hạ Lan Chí Gia chỉ nói “Đệ chẳng qua là đùa một chút, ai ngờ nàng lại đi thật, càng không ngờ người của phủ Hữu tướng không phân bua gì đã bắn tên”.
Chung quy là vô tâm chi thất, huynh đệ hai người cuối cùng vẫn hòa giải.
(vô tâm chi thất: lỗi không cố ý, sơ suất nhất thời)
Hạ Lan Chí Gia không có tâm tư với con đường quan lộ, xưa nay vẫn luôn ở bên cạnh Hạ Lan Tiến Minh giúp y lo liệu sự vụ. Khác với vẻ hiếu cổ nho nhã của huynh trưởng, hắn hành sự khá có thủ đoạn.
Thế là, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, bọn họ đã chiêu mộ binh mã, cộng thêm thủ quân vốn có của Bắc Hải quận, hợp lại thành năm ngàn người, bôn tập đến Thường Sơn quận hưởng ứng Tiết Bạch.
Đến khi bọn họ tới nơi, mười lăm quận trong số hai mươi bốn quận Hà Bắc đã hưởng ứng.
~~
Xa xa, đã có thể trông thấy rặng Thái Hành sơn sừng sững.
Thành Chân Định đã ở ngay trước mắt, ngoài thành đào hào sâu hoắm, đắp lên từng đạo tường đất dùng để ngăn cản kỵ binh xung phong.
Trên đầu thành tinh kỳ rợp trời, cờ hiệu tung bay không chỉ có Hằng Dương quân của Thường Sơn quận, mà còn có Thiên Binh quân của Thái Nguyên, Tĩnh Tắc quân của Bình Nguyên, Bắc Bình quân của Bác Lăng, phần phật reo vang trong gió.
Phía nam chốc chốc lại thấy thám mã phi nhanh qua, phất cờ ra hiệu với trên đầu thành.
Bách tính dìu già dắt trẻ, đẩy xe độc mộc đi về hướng tây, từng hàng quan binh cưỡi ngựa đi bên cạnh hộ tống.
Hạ Lan Tiến Minh đưa mắt nhìn xa, lẩm bẩm: “Đó là đang làm gì?”
“Chẳng lẽ là đưa dân chúng sang Hà Đông?”
“Tiết Bạch không có niềm tin giữ vững Hà Bắc sao? Chẳng phải nói ba mươi vạn đại quân triều đình sắp đến rồi ư?”
Suy tính như vậy, trong lòng Hạ Lan Tiến Minh dâng lên một nỗi lo âu.
Trên đầu thành sớm đã chú ý tới động tĩnh của toán binh mã đông đúc này, có giáo úy dẫn quân tiến lên tra hỏi.
Bọn họ liền cao giọng đáp: “Bắc Hải thái thú dẫn năm ngàn tinh binh đến chi viện!”
Nhưng phía Thường Sơn lại tỏ ra vô cùng cẩn trọng, dù đã đối chiếu xong quan ấn bài phù, vẫn không lập tức cho bọn họ quá cảnh, mà bắt đợi quan viên trong thành xuống nhận diện. Sau đó mới an bài cho bọn họ đóng quân tại doanh trại đã dựng sẵn ngoài thành.
“Sao không thấy Tiết thái thú?”
“Hạ Lan thái thú lượng thứ, Thái thú vừa gặp người của Bình Nguyên quận tới, sẽ lập tức đến nghênh đón.”
“Ồ? Nhan Cảo Khanh cũng đến rồi?”
“Chưa từng, là phái sứ giả đến.”
Hạ Lan Chí Gia nói: “Tiết thái thú đi đón sứ giả, lại để a huynh ta đường đường là Thái thú bị phơi ở chỗ này sao?”
“Câm miệng.” Hạ Lan Tiến Minh quát dừng huynh đệ, nói: “Trước tiên an doanh đã…”
Lời còn chưa dứt, từ xa đã truyền đến tiếng hô lớn.
“Nghiệp quận thái thú Vương Đảo, đặc biệt dẫn ba ngàn tinh binh đến hưởng ứng Tiết thái thú! Nguyện tôn Tiết thái thú làm thảo tặc minh chủ!”
Hơn ba ngàn người đồng thanh hô vang, thanh thế chấn động cả bầu trời.
Hạ Lan Tiến Minh quay đầu nhìn về phía cổng thành, thấy nơi đó treo một hàng thủ cấp của phản tướng, y không khỏi nói nhỏ với Hạ Lan Chí Gia: “Thảo tặc minh chủ, kể ra còn uy phong hơn nhiều so với dự tưởng đấy.”
“Vốn cùng là quận thủ, hắn một tiếng hiệu lệnh, thì hơn hai mươi quận đồng thời cúi đầu, tự nhiên là uy phong.” Hạ Lan Chí Gia lẩm bẩm: “Đây chính là quyền lực của Tiết độ sứ a.”
“Đại trượng phu sinh ra ở đời phải nên như thế chứ.”
Nghe huynh trưởng nói vậy, Hạ Lan Chí Gia lập tức bắt đầu xoay chuyển tâm tư, hắn đảo mắt hai vòng, nói: “Tiết Bạch trẻ tuổi không có tư lịch, chẳng biết có công lao gì mà áp phục được chư vị quận thủ?”
“Trong hịch văn hắn đã nói, đánh bại binh mã của Thái Hi Đức.”
Hạ Lan Chí Gia nói: “Chuyện báo khống chiến công, những năm nay gặp còn ít sao? Một kẻ dựa váy đàn bà mà lên, qua lại đều là những nhân vật như Dương Quốc Trung, sở trường nhất há chẳng phải là lộng hư tác giả ư?”
“Dương Quốc Trung.” Hạ Lan Tiến Minh vuốt râu dài nói xong, lắc đầu một cái, tỏ ý khinh miệt đối với Dương Quốc Trung.
Từ đó, trong mắt hai huynh đệ, hình tượng của Tiết Bạch cũng trở nên rõ nét hơn nhiều, bọn họ còn có sẵn một tấm gương để tham chiếu, chính là tiểu thúc công Hạ Lan Mẫn Chi của bọn họ, một kẻ lãng tử sành sỏi chuyện chui vào chăn đàn bà, lợi dụng phụ nhân để lộng quyền.
Lại đợi một lát, vì các quận huyện đều có người phái đến, Tiết Bạch dứt khoát thiết yến mời huynh đệ Hạ Lan đến đại trướng cùng bàn đại sự bình phản.
Người trẻ tuổi làm như vậy khó tránh khỏi có vẻ vô lễ, Hạ Lan Tiến Minh bèn định bụng xem thử đây rốt cuộc là nhân vật như thế nào.
“Huynh trưởng không cần hiếu kỳ, đệ dám đánh cược, Tiết Bạch nhất định không trấn áp nổi nhiều người như vậy đâu.”
…
Bên trong đại trướng không có bất kỳ đồ trang trí xa hoa nào, chỉ nồng nặc một mùi máu tanh.
Nhưng đám sĩ tốt canh giữ ngoài trướng ánh mắt sắc bén, toàn thân trên dưới đều toát ra vẻ tàn khốc, đây không phải thứ chỉ dựa vào huấn luyện mà có được, chỉ có trải qua sự gột rửa của chiến trường mới tôi luyện thành.
Trường mâu của bọn họ giương lên xéo góc, vết máu dính trên cán gỗ đã khô lại ngả màu đen, mũi mâu lại được lau chùi rất sạch sẽ, binh khí bằng sắt được mài giũa nhọn hoắt sắc bén, phản chiếu ánh sáng khiếp người.
Hạ Lan Tiến Minh vừa vào đại trướng đã nhận ra Tiết Bạch, hắn đang đứng ở chủ vị, bàn luận điều gì đó với người khác.
Cái nhìn đầu tiên, Hạ Lan Tiến Minh cho rằng Tiết Bạch quá giống bản thân mình thời trẻ, tài mạo song toàn, một phái phong lưu. Nhưng rất nhanh, y liền nhận ra hai người là bất đồng.
Lúc này Tiết Bạch đang khoác giáp, mấy ngày không hề tắm rửa, trên bộ khôi giáp đó đầy vết máu bẩn, đủ loại màu sắc đều có, trên máu phủ bùn, trên bùn phủ máu, hẳn là đã giết người ở những thời khắc khác nhau. Hắn không đội mũ giáp, do đó có thể nhìn thấy vệt máu lưu lại do lau mặt nhưng không lau tới tóc mai.
Ánh mắt hắn kiên nghị, toát lên khí thế sát phạt quả đoán, nửa điểm cũng không nhiễm vẻ phong lưu uẩn tạ của thành Trường An.
“Ta là Tiết Bạch, vị này là Thường Sơn trưởng sử Viên Lý Khiêm, vị này là Vân Trung quân sứ Vương Nan Đắc. Hôm nay chư vị không quản gian lao nguy hiểm, đến Thường Sơn quận hưởng ứng đại nghĩa. Ta cùng Viên trưởng sử, Vương tướng quân lại đắc tội, chậm trễ chư vị rồi.”
“Tiết thái thú khách khí.”
Nhưng Tiết Bạch hoàn toàn không khách khí, ngữ khí đầy vẻ hiển nhiên, nói: “Cũng may đợi bình định xong phản loạn, gia quan tấn tước, danh thùy thiên cổ. Mọi người đều sẽ không thiếu sự chiêu đãi tốt nhất, nay hãy tạm nhẫn nại một chút.”
“Tốt!”
Trong trướng, có Nhiêu Dương thái thú Lư Toàn Thành, Thanh Hà trưởng sử Vương Hoài Trung, Cảnh Thành tư mã Lý Vi, Nghiệp quận thái thú Vương Đảo và nhiều người khác, nhao nhao hô tốt.
Tiết Bạch đã được tôn làm Minh chủ, hào vô khiêm nhượng, với khí thế đương nhân bất nhượng đi đến trước một tấm bản đồ khổng lồ, chỉ trỏ, thuyết minh ý đồ chiến lược bước tiếp theo của “triều đình”.
“Trước mắt An Lộc Sơn đã đến Hoàng Hà, công đánh Lạc Dương. Hắn rêu rao hai mươi vạn người, kỳ thực chẳng qua mười vạn dư binh lực, hơn nữa đều tập trung binh mã ở ven bờ Hoàng Hà. Mà lương thảo quân nhu của hắn cung cấp từ đâu? Hùng Vũ thành, U Châu, toàn bộ hậu cần tuyến đã bị chúng ta hoàn toàn cắt đứt.”
Mới nói đến đây, từ xa truyền đến một trận tiếng còi, sau đó là tiếng hoan hô nhiệt liệt.
“Báo!”
Một đội kỵ binh chạy tới trước trướng, xoay người xuống ngựa, bẩm: “Báo Thái thú, chúng ta lại đánh bại một đội vận lương của phản quân, chém đầu ba mươi bảy người, thu hoạch tám mươi xe ngựa, hai trăm con la khỏe mạnh, năm trăm thạch kê, tám trăm thạch đậu, ngoài ra còn có hơn một trăm con dê.”
“Truyền lệnh xuống, nấu cơm giết dê, khao thưởng toàn quân.”
“Nặc!”
Nghiệp quận thái thú Vương Đảo vội vàng chạy ra khỏi đại trướng, nhìn ra ngoài doanh, quả nhiên thấy cảnh tượng náo nhiệt của rất nhiều xe la quy doanh, binh sĩ bận rộn tới lui.
Cứ như thế, mọi người đều tăng thêm lòng tin, sĩ khí phấn chấn.
Tiết Bạch thấy nhưng không lạ, thậm chí còn sa sầm mặt, có chút không kiên nhẫn gõ gõ vào bản đồ, kéo tâm thần của mọi người quay lại việc phân tích cục diện.
“Các ngươi hỏi Chinh thảo Đại nguyên soái triều đình bổ nhiệm đang ở đâu, ba mươi vạn đại quân lại đang ở đâu, ta nói cho các ngươi biết. Tiên phong quân đã chạy tới Thái Nguyên, hiện đang chỉnh bị. Cho nên ta mới có thể từ Thái Nguyên mượn được năm ngàn binh mã, đả thông Tỉnh Hình. Những người còn lại đâu? Ở đây.”
Hai chữ “Đồng Quan” trên bản đồ bị Tiết Bạch điểm nhẹ, thần tình hắn đốc định, phảng phất như nắm rõ toàn bộ đại chiến trường trong lòng bàn tay.
“Thánh nhân đã lệnh cho đại tướng xuất binh khỏi Đồng Quan, quyết chiến với An Lộc Sơn dưới thành Lạc Dương…”
Bỗng nhiên, có người cắt ngang lời Tiết Bạch, đưa ra câu chất vấn đầu tiên, là Hạ Lan Tiến Minh, y không quá tin tưởng Tiết Bạch, hỏi: “Thánh nhân phái người nào thống binh?”
“Cao Tiên Chi.” Tiết Bạch nhanh chóng lướt qua trong đầu, nói: “Cao Tiên Chi đang ở Trường An, sớm đã tinh dạ (đi đêm) chạy tới Lạc Dương.”
Hạ Lan Tiến Minh lại hỏi: “Ba mươi vạn đại quân? Trong lúc vội vã triều đình có thể điều động được sao?”
Mặt Tiết Bạch trầm xuống, nói: “Hạ Lan thái thú cớ gì lại hỏi như vậy? Kinh kỳ trọng địa, thần đô Lạc Dương, chẳng lẽ khu khu ba mươi vạn binh mã lại không điều ra được sao?!”
Hạ Lan Tiến Minh vốn không có ác ý, chỉ là nghĩ đến đám phủ binh Nam Nha ở thành Trường An căn bản không kham nổi một trận đánh, nên thuận miệng hỏi một câu. Vạn lần không ngờ lại bị Tiết Bạch quát mắng, tuy biết mình lỡ lời, nhưng trong lòng vẫn đại vi bất bình.
“Tiểu tử!” Hạ Lan Chí Gia lập tức đứng ra, nói: “Dám vô lễ với a huynh ta như vậy, thật sự coi mình quan trên của Quận thủ rồi sao?!”
Tiết Bạch thế mà căn bản không thèm để ý đến hắn, đưa mắt nhìn quanh trướng, nói với mọi người: “Ta xin nhắc lại lần nữa, thế cục phi thường, nếu còn có kẻ dám nhiễu loạn quân tâm, bất luận hữu ý hay vô ý, định trừng không tha!”
Gần đây các quận huyện đều có người tới, vấn đề gì cũng có, chuyện ăn uống ngủ nghỉ tất cả đều phải do Tiết Bạch quản. Chủ trì cục diện này, nhỏ nhẹ giải thích căn bản vô dụng, hắn cần phải có thủ đoạn cường ngạnh.
Cũng không phải nhắm vào Hạ Lan Tiến Minh, mà là miệng không che đậy hỏi ra loại vấn đề này, Tiết Bạch nếu trả lời, phía sau sẽ còn có nhiều câu hỏi hơn nữa, chi bằng ngay từ đầu đã chặn họng lại, lúng túng cũng được, giương cung bạt kiếm cũng mặc, phải để người ngoài ý thức được rằng Minh chủ nói chuyện thì không thể bị cắt ngang, hay chất vấn.
Hạ Lan Chí Gia thấy Tiết Bạch không để ý tới mình, sững sờ một chút, đang định làm loạn, “Xoảng” một tiếng, Vương Nan Đắc đã rút bội kiếm ra, nhả ra hai chữ dứt khoát mạnh mẽ.
“Nghị sự.”
Tiết Bạch liền lờ đi chút xung đột nhỏ này, tiếp tục nói: “Quan binh đã giằng co với phản quân ở Hà Lạc, vào thời điểm này, chúng ta cắt đứt lương đạo cũng như đường về của phản quân, thì tất nhiên quân tâm của bọn chúng sẽ đại loạn, mà An Lộc Sơn nếu dám phái binh đến công đánh chúng ta, thì binh lực không đủ, ắt bị quan binh đánh bại.”
Vừa nói, hắn vừa vạch một đường trên bản đồ từ Thường Sơn quận đến Bình Nguyên quận.
“Chúng ta chỉ cần tập trung binh lực, giữ vững các nơi Thường Sơn quận, Triệu quận, Bình Nguyên quận, đủ để cắt đứt lương đạo, tập trung binh lực, kiên thủ không ra. Tĩnh hậu phản quân đại bại là được.”
Tiết Bạch đại khái biết mình đã kích phát những thay đổi nào. Hắn thúc đẩy Thái Nguyên xuất binh, bảo vệ được con đường yếu đạo Tỉnh Hình, hơn nữa khiến cho thời gian các quận huyện Hà Bắc quy phụ Đại Đường sớm hơn trước khi An Lộc Sơn công hạ Lạc Dương.
Điều này đối với quân tâm sĩ khí của phản quân tất nhiên là có ảnh hưởng.
Đối với trận chiến Lạc Dương, hắn đã làm tất cả những gì trong khả năng cho phép rồi, còn chuyện triều đình có thể thủ thắng hay không lại không nằm ở hắn. Phải phái ai xuất chiến, phái bao nhiêu binh mã, dùng chiến lược thế nào, chỉ có một mình Hoàng đế có thể quyết định.
Cho dù là Thái tử, cũng phải đợi sau khi đăng cơ, mới có thể chi phối đại sự như vậy.
Mà Tiết Bạch ngay cả Thái tử cũng chưa phải.
Tóm lại, hắn đã vẽ ra chiếc bánh cho những người này, trong lời nói có rất nhiều phần lừa gạt, dùng để khích lệ nhân tâm, nhưng cũng không hoàn toàn là giả.
Bọn họ kiên thủ các thành trì Hà Bắc, quả thực là có thể tạo ra điều kiện có lợi vô cùng lớn cho trận chiến Lạc Dương.
Trong tình huống như vậy, khả năng quan binh thủ thắng hẳn là tăng lên rất nhiều.
~~
Cuộc quân nghị này, Dương Tề Tuyên cũng có mặt trong trướng, tuy bị chen chúc ở một góc, lại cũng nghe đến mức lòng tin tăng gấp bội.
Hắn sờ cái răng cửa bị đánh gãy của mình, ý thức được bản thân trước kia quả thực quá ngốc, lại chọn tranh phong ghen tuông với Tiết Bạch. Nay một trận đại loạn ập xuống, mới hiển lộ ra thân thế và năng lực của Tiết Bạch, đây đâu phải là tình địch? Hẳn là người xứng đáng để đầu quân mới đúng.
Khó khăn lắm mới đợi đến nửa đêm, các loại tạp sự trong quân kết thúc, Dương Tề Tuyên lập tức đi cầu kiến Tiết Bạch.
“Lang quân!”
“Đứng lên.” Tiết Bạch đến tận bây giờ vẫn chưa tháo giáp, day day đôi mắt buồn ngủ đến mức sắp không mở nổi, liếc thấy Dương Tề Tuyên quỳ rạp xuống đất, nói: “Có chuyện nói thẳng, chớ nói lời vô dụng.”
“Vâng, hôm nay ta phát hiện Hạ Lan Tiến Minh không phục Lang quân, đặc biệt đến nhắc nhở Lang quân.”
“Y không phục thì làm được gì?”
Dương Tề Tuyên vốn không có chủ trương gì, chủ yếu là đến để biểu hiện thái độ một lòng suy nghĩ cho Tiết Bạch.
Thế là, hắn rảo bước nhỏ tiến lên hai bước, hạ giọng nói: “Hạ Lan Tiến Minh là kẻ có mắt không tròng, ghen tị Lang quân được tôn làm Minh chủ. Lại không biết y căn bản không có tư cách để ghen tị.”
Tiết Bạch nhắm mắt giả vờ ngủ, bộ dạng như nghe như không.
Dương Tề Tuyên nói: “Theo ý ta, cho đến hiện tại, bất luận chư quận Hà Bắc có giữ được hay không, mục đích của Lang quân đã đạt thành rồi.”
“Hửm? Tại sao ngươi lại nói ‘giữ được hay không’?”
“Lang quân chớ trách ta nhiễu loạn quân tâm, ta là mưu tính riêng với Lang quân.”
“Được.”
Dương Tề Tuyên nhỏ giọng nói: “Người ngoài không biết, ta từ Trường An ra làm sao lại không biết? Triều đình trong lúc vội vã ngay cả điều binh mã giữ Lạc Dương cũng khó, tạm thời không thể xuất binh Hà Bắc. An Lộc Sơn tính tình nóng nảy, nhất định sẽ lập tức phái đại tướng giết trở lại, mấy tòa tiểu thành không nơi hiểm yếu để thủ của chúng ta, mấy vạn binh mã chắp vá từ các phương, không nói là nhất định không giữ được, nhưng Lang quân e rằng khó giữ.”
Tiết Bạch không đáp, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên đầu gối, trong đầu lại hiện lên tình cảnh ở huyện Yển Sư.
Dương Tề Tuyên đêm nay tới, điều thực sự muốn bàn luận lại không phải là chiến cục, mà là chuyện tranh quyền đoạt thế mà hắn am hiểu hơn.
“Lang quân không cần ưu sầu, vừa rồi đã nói, mục đích của Lang quân đã đạt được rồi, xướng nghĩa đầu tiên, được chư quận Hà Bắc tôn làm Minh chủ, thanh vọng như vậy, đã đủ.”
“Mục đích của ta là gì?”
“Tự nhiên là bảo vệ xã tắc Đại Đường!”
Tiết Bạch thế mà không phản bác.
Dương Tề Tuyên thấy mình nói trúng, lại nói: “Hiện nay phản quân binh lâm dưới thành Lạc Dương, cách Trường An chỉ một con đường Đồng Quan. Xã tắc nguy ngập, theo ngu kiến của ta, Lang quân không cần kiên thủ ở Hà Bắc quá lâu, mà nên lấy an nguy của Thánh nhân làm trọng, chiêu mộ Yên Triệu chi sĩ, dẫn mấy vạn người đi đường Hà Đông, hồi kinh cần vương!”
Hắn tự huyễn hoặc mình đã đưa ra một chủ ý tuyệt diệu, nói đến đoạn sau thì hưng phấn hẳn lên, nước bọt tung toé.
“Lang quân ngài nghĩ xem, phản loạn đến nay, chỉ có ngài một vai gánh vác trọng trách, được đại tướng hai trấn tin phục. Lại càng là trụ cột của Đông Cung, lúc này nếu trở về Trường An, Thánh nhân tất nhiên sẽ ban thưởng cho ngài, Thái tử tất nhiên càng thêm ỷ trọng. Với bản lĩnh của ngài, cùng với mấy vạn binh mã này, thiết pháp để Thái tử nắm quyền soái không khó, lại xin Thái tử bình phản oan án năm xưa, ngài liền có thể dựa vào thân phận Quận vương thống binh bình phản…”
Quả nhiên, Tiết Bạch mở mắt, nhìn Dương Tề Tuyên một cái.
Giờ khắc này, Dương Tề Tuyên có chút khác biệt so với vãng lai, thế mà ẩn ẩn có chút giống với Vương Hạn tạo phản năm xưa, không, càng giống Lý Thập Nhất Nương hơn.
Chỉ cần dám nghĩ, dã tâm của hắn sẽ được châm ngòi, từ đó trở nên điên cuồng.
Dương Tề Tuyên bị ánh mắt của Tiết Bạch nhìn chằm chằm, có chút sợ hãi, dứt khoát quỳ rạp xuống đất lần nữa, dùng giọng run rẩy nói: “Ta xuất ngôn bất tốn, nhưng hết thảy đều là vì suy tính cho Lang quân, Hà Bắc tất nhiên là nơi chịu binh thế của An Lộc Sơn tập kích dữ dội nhất, có thể nâng cao thanh vọng cho Lang quân, nhưng muốn bảo vệ xã tắc, chung quy vẫn phải trông chờ vào Trường An.”
“Ta hỏi ngươi.” Tiết Bạch nói: “Những điều này, là ngươi tự nghĩ ra, hay là Độc Cô Vấn Tục, Lý Sử Ngư nói.”
“Là… là…” Dương Tề Tuyên do dự một lát, nói: “Là ta giao đàm với bọn họ, được gợi mở rất nhiều.”
“Vậy tại sao bọn họ không nói với ta?”
“Bọn họ đối với Lang quân không xích thành như ta.” Dương Tề Tuyên nói: “Ta thì chỉ suy nghĩ cho Lang quân, tạp niệm của bọn họ quá nhiều.”
Tiết Bạch lắc đầu, thầm hiểu Độc Cô Vấn Tục, Lý Sử Ngư là có trung nghĩa, sẽ không nhanh như vậy đã khuyên hắn làm ra chuyện bỏ Hà Bắc mà chạy, dù sao hiện tại thủ ở chỗ này vẫn còn ý nghĩa.
Nhưng hắn cũng không dội gáo nước lạnh vào Dương Tề Tuyên, thế mà lại thực sự nguyện ý giao đàm vài câu.
“Ngươi biết vì sao ta để Viên Lý Khiêm trá hàng không?”
“Bởi vì, lúc đó Thường Sơn quận chính là ngăn cản không nổi phản quân.” Dương Tề Tuyên nói: “Thả phản quân quá cảnh, mới có thể cắt đứt từ bên trong, khiến cho đầu đuôi không thể tương cố.”
“Đúng vậy, cục diện trước mắt cũng là do một tay ta thúc đẩy, há có thể tùy tiện bãi thủ (thôi không làm nữa)?”
“Nhưng cho dù như thế,” Dương Tề Tuyên lầm bầm nói nhỏ: “Triều đình đâu có ba mươi vạn đại quân giữ Lạc Dương?”
Tiết Bạch đương nhiên cũng biết điểm này, hắn nghĩ đến An Lộc Sơn hẳn là sắp đến Yển Sư rồi, hiếm hoi thở dài một tiếng, nói: “Có một số việc ngươi nói không sai, nhưng chưa đủ cực trí. Ta nếu muốn về Trường An, cũng phải đợi đến khi thanh vọng lớn đến mức tột đỉnh…”