Chương 413: Thường Sơn Quận
Quận Thường Sơn, huyện Chân Định, ngoại thành.
Thái Hành Sơn sừng sững trước mặt, sông Hô Đà chảy xuyên qua Thái Hành Sơn, nuôi dưỡng những vùng đất trong khe núi, dưới chân núi thấp thoáng những ngôi làng mạc.
Thường Sơn Trưởng sử Viên Lý Khiêm cưỡi một con ngựa già đi tới, ánh mắt dáo dác tìm kiếm, khó khăn lắm mới nhìn thấy bóng dáng Hà Bắc doanh điền Phán quan Nhan Cảo Khanh giữa đám đông bách tính.
“Nhan huynh.” Viên Lý Khiêm xoay người xuống ngựa, rảo bước tiến lên.
Trên con đường bên ruộng dựng vài cái bàn rách nát, mấy lại quan đang ngồi đó phát tiền lương, Nhan Cảo Khanh một thân áo vải, tay cầm bút lông, thỉnh thoảng lại đánh dấu vài nét vào sổ, nghe tiếng gọi liền ngẩng đầu lên, nhìn thấy bạn cũ, nở nụ cười đã lâu không gặp.
Đợi xong việc, hai người đi bộ bên bờ ruộng nói chuyện, mặc cho con cháu tùy tùng đi theo phía xa.
“Nhan huynh sao lại chạy đến chốn thôn quê này?” Viên Lý Khiêm hỏi, “Làm ta tìm muốn chết.”
“Triều đình thuê bách tính làm ruộng công, mỗi người mỗi năm trả sáu trăm ba mươi văn tiền, bảy hộc hai đấu gạo, nhưng những bách tính này đã mấy năm nay không nhận được tiền công.” Nhan Cảo Khanh than thở: “Ta cũng chỉ có thể ứng trước một ít cho bọn họ.”
Viên Lý Khiêm, vị Thường Sơn Trưởng sử này cũng mới nhậm chức, lắc đầu nói: “Thuê bách tính làm ruộng công, không chịu ảnh hưởng của hạn hán lụt lội, triều đình mấy lần gửi công văn xuống nói ‘từ khi dân đồn trú, chi phí tăng gấp mấy lần, thu không đủ chi’ sao còn có chuyện nợ tiền công, e là điêu dân gây chuyện chứ gì?”
“Chuyện này nói ra thì dài dòng, triều đình thu không đủ chi, bách tính không nhận được tiền công, vậy số tiền thu được từ ruộng công đã đi đâu?” Nhan Cảo Khanh nói: “Trên dưới cắt xén có, tham ô bỏ túi riêng có, những năm này không ít ruộng công chuyển thành ruộng tư, tiền công vẫn chi trả như thường, ruộng tư lại thuộc về ai?”
Chỉ vài lời ngắn gọn, Viên Lý Khiêm đã cảm nhận được sự cấu kết lợi ích sâu xa đằng sau chuyện này, hắn không khỏi thở dài nói: “Bách tính Hà Bắc gánh nặng nhất, oán niệm với triều đình sâu nhất, thảo nào trong triều lời đồn ‘tạo phản’ lại ầm ĩ như vậy a.”
“Bách tính đâu có tâm trí lo nghĩ những chuyện này?”
Nhan Cảo Khanh nhìn những bóng người đang bận rộn mưu sinh phía xa, thầm nghĩ, dân đen thấp cổ bé họng ngay cả cơm áo gạo tiền còn lo chưa xong, đâu còn quản được chuyện triều đình? Thay vì nói bách tính Hà Bắc muốn tạo phản, chi bằng nói bách tính chỉ là cá nằm trên thớt kẹp giữa hai thế lực, căn bản không có ý nguyện của riêng mình.
Vậy ý nguyện của bách tính Hà Bắc bị những ai đại diện? Tướng lĩnh biên trấn, bộ lạc người Hồ nội phụ, thương nhân buôn người trên chợ biên giới, môn phiệt địa phương không được Quan Trung chấp nhận, sĩ nhân hàn môn không gặp thời, con em thế gia sa sút, du hiệp đến biên ải tìm đường sống…
Những người này cấu kết thành thế lực, dám liều mạng, tụ tập dưới trướng An Lộc Sơn, trở thành những kẻ hưởng lợi lớn nhất ở Hà Bắc, hà khắc thu thuế nặng đối với bách tính Hà Bắc, đồng thời mang trong lòng sự bất mãn mãnh liệt đối với triều đình. Bọn họ đại diện cho bách tính Hà Bắc, không ngừng trút bỏ oán niệm, dần tạo thành thế nước sôi lửa bỏng.
“Phải đó, nếu chỉ là triều đình hiểu lầm thì thôi, nhưng nếu thật sự tạo phản, thì có lợi gì cho bách tính?”
“Người Hồ nội phụ không biết quy củ, miệng nói lời đại nghịch bất đạo cũng có, không phải thật sự muốn tạo phản.”
Đây là câu nói thường thấy của quan lại Hà Bắc, dùng câu này để xoa dịu rất nhiều vấn đề gai góc.
“Huynh nghe nói chưa?” Viên Lý Khiêm hạ thấp giọng, “Phủ Thái Nguyên bên kia, hình như xảy ra chút loạn lạc.”
Nhan Cảo Khanh cũng có nghe phong thanh, nói: “Hôm kia gặp mấy lưu dân, nói Thái Nguyên đang đánh trận, nhưng không biết sự tình thế nào.”
Viên Lý Khiêm nói: “Vị Đông Bình Quận Vương kia vẫn luôn muốn kiêm nhiệm Hà Đông, ta sợ hắn khéo léo đoạt không được, chuyển sang cướp đoạt trắng trợn rồi.”
Nhan Cảo Khanh cũng lộ vẻ lo lắng, nhưng trong chuyện này, y có thể làm được không nhiều. Không thể nào An Lộc Sơn chưa tạo phản, y thân là cấp dưới lại hành động trước, thế thì lại thành ra y tạo phản mất.
Nói chuyện cũng chẳng ra đâu vào đâu, hai người quay lại chuyện riêng tư.
“Nhan huynh lần này ở lại Thường Sơn bao lâu? Ta sẽ tiếp đãi huynh chu đáo.”
“Chắc là sẽ ở lại thêm ít ngày, một là, ta hiện đang chờ bổ nhiệm.” Nhan Cảo Khanh nói: “Hai là, cũng muốn ở Thường Sơn đợi một người.”
“Chúc mừng Nhan huynh thăng quan.” Viên Lý Khiêm hiếm khi nở nụ cười, lại nói: “Không biết huynh đang đợi ai? Ta có thể giúp dò la?”
“Không cần dò la.” Nhan Cảo Khanh xua tay, “Hắn đến, chúng ta tự nhiên sẽ biết.”
“Ồ? Đó là ai?”
“Nói ra thì, là nữ tế của ta.”
Viên Lý Khiêm ngạc nhiên, chốc lát đoán ra được gì đó, thăm dò hỏi: “Chẳng lẽ là vị tân nhiệm Thái thú kia?”
~~
Trụ sở quận Thường Sơn nằm ở huyện thành Chân Định, tọa lạc bên bờ sông Hô Đà.
Cửa tây của thành đối diện ngay bến tàu, vô cùng phồn hoa náo nhiệt. Khi Nhan Cảo Khanh và Viên Lý Khiêm đi dọc theo quan đạo đến cổng thành, có một chiếc thuyền vừa cập bến đang dỡ hàng. Trên thuyền có mấy người cùng nhau đi xuống, đồng thời đang bàn luận chuyện gì đó, giọng họ không lớn, nhưng rất vang.
“Triêu kiến Bùi Thúc Tắc, lãng như hành ngọc sơn. Hoàng Hà lạc thiên tẩu Đông Hải, vạn lý tả nhập hung hoài gian.”
(“Sáng nay gặp Bùi Thúc Tắc, thấy thần thái ngài ấy sáng láng như đang đi trên núi làm bằng ngọc. Khí phách ngài ấy giống như sông Hoàng Hà rơi từ trên trời chảy ra biển Đông, đem cả vạn dặm non sông hùng vĩ đó rót hết vào trong lồng ngực.”)
“Bùi thái thú nhận được bài thơ này của ngươi, hẳn cũng được an ủi.”
“Ông ấy là người yêu thơ, nhưng ta lại hại ông ấy…”
Nhan Cảo Khanh ý thức được đối phương có lẽ đang nói về vị Thường Sơn Thái thú nhiệm kỳ trước đã chết là Bùi Ngọc Thư, không khỏi dừng bước nhìn về phía đó, cuối cùng cũng chú ý tới mấy nhân vật khác biệt với đám đông.
Y lập tức đi về phía đó, sau đó, nhìn thấy trong đám người có một thiếu niên được vây quanh.
“Vô Cữu?”
Gọi liền hai tiếng, người thiếu niên đang sắp xếp hành lý kia mới quay đầu lại.
“Bá phụ? Sao người nhận ra ta?”
Tiết Bạch không cố ý cải trang, nhưng mặc áo vải, đội nón lá che nắng, vốn định đợi vào thành rồi mới phô bày thân phận Thái thú, dọa quan lại trong thành một phen.
Nhan Cảo Khanh cười khổ nói: “Ngươi đi cùng Lý Thái Bạch, muốn không bị chú ý cũng khó đó.”
“Ngài ấy nhất định đòi đi theo, hết cách.”
Tiết Bạch đến Hà Bắc, vốn định tìm Nhan Cảo Khanh nói chuyện tử tế, không ngờ vừa đến đã gặp. Ngàn vạn lời muốn nói, lại chẳng biết nói gì.
Không vội nói chuyện quốc gia đại sự, Nhan Cảo Khanh vỗ vai hắn, quan sát kỹ vài lần, lộ nụ cười hài lòng, nói: “Thành đại trượng phu rồi, lần này có đưa Tam nương tới không?”
“Vốn là có đưa theo, đi đến Tấn Trung, xảy ra chút biến cố, ta bèn một mình đến Thái Nguyên, phái người hộ tống gia quyến về rồi.”
Sự chú ý của Nhan Cảo Khanh lập tức bị biến cố xảy ra ở Thái Nguyên thu hút, nói: “Vào thành rồi nói.”
Tình huống của y trái ngược với Tiết Bạch, gia quyến đã đến quận Thường Sơn từ trước, bởi vì Thôi thị nghe nói Tiết Bạch đảm nhiệm chức Thường Sơn Thái thú, nhất định phải đến thăm đôi tiểu phu thê Tiết Bạch và Nhan Yên, lại không kiên nhẫn nổi trượng phu dọc đường có đủ thứ công vụ doanh điền, nên bảo nhi tử Nhan Tuyền Minh đưa nàng đến trước chờ đợi.
Thời buổi này xe ngựa chậm chạp, thân nhân bạn bè muốn gặp mặt một lần, quả thực là chuyện rất tốn công sức.
Nhan Cảo Khanh không để Tiết Bạch đến phủ thự nhậm chức trước, mà dẫn hắn đến một dịch quán trong thành. Với tư cách là Hà Bắc Doanh điền phán quan, y thường xuyên đến huyện thành Chân Định, rất quen thuộc đường xá ngõ hẻm.
Tiết Bạch chân ướt chân ráo đến nơi, quan sát tòa thành trì này, đợi đến trước dịch quán, hắn nghĩ đến việc sắp gặp Thôi thị, cảm thấy hơi hổ thẹn. Khi rời Trường An hắn còn tưởng có thể gây dựng sự nghiệp ở Thường Sơn hai ba năm, quả thực là đưa Nhan Yên cùng đi nhậm chức, nhưng thấy thế cục rung chuyển như thế, liền để Lão Lương đưa nàng về Trường An, uổng công Thôi thị chạy một chuyến tay không.
“E là phải để bá mẫu thất vọng rồi, bá phụ giúp giải thích…”
Khi bước vào dịch quán, Tiết Bạch vẫn đang nói chuyện, bỗng khựng lại một chút.
Hắn nhìn thấy có một người đang đứng ở tiền viện cung kính nghênh đón hắn, trên mặt còn mang vẻ nhận tội, chính là Lão Lương.
“Lang quân.”
“Sao ngươi lại ở đây?”
“Chủ mẫu các nàng đã đợi Lang quân ở Thường Sơn ba ngày rồi.” Lão Lương gãi đầu, “Sao Lang quân đến còn muộn hơn thế?”
“Ngươi trách ta?”
Tiết Bạch hỏi ngược lại một câu, vẻ mặt lạnh tanh.
Hắn vẫn là lần đầu tiên nổi giận với Lão Lương, mà Lão Lương cũng là lần đầu tiên làm trái mệnh lệnh của hắn.
Đương nhiên, tình hình trong đó dù không nói hắn cũng đoán được, chẳng qua là Nhan Yên và những người khác biết tin hắn muốn đến Thường Sơn nhậm chức, ép Lão Lương đưa các nàng tới.
“Lang quân, chủ mẫu các nàng nói, gặp được Lang quân mới chịu về Trường An, tiểu nhân sợ trên đường xảy ra chuyện…”
Lão Lương vừa nói, vừa cảm nhận được cơn giận của Tiết Bạch không giảm, trong lòng sợ hãi, không biết phải làm sao.
Đúng lúc này, sau lưng bỗng có người lên tiếng.
“Đứa nhỏ này, sao còn chưa vào, đứng chôn chân trong sân làm gì?”
Lão Lương nhanh chóng liếc ra sau, chỉ thấy Thôi thị dẫn theo một đám tiểu nương tử đi ra, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Ánh mắt Tiết Bạch thì đã rơi vào mấy người sau lưng Thôi thị, Nhan Yên, Thanh Lam là thê thiếp của hắn đi theo, Lý Đằng Không thì là đại phu của Nhan Yên, vừa khéo muốn vân du tứ phương, nên đi cùng, còn về Lý Quý Lan, bất kể lý do có đầy đủ hay không, tóm lại là theo chân bằng hữu.
Nếu là Nhan Yên hay ai trong số họ tiến lên làm nũng, Tiết Bạch vẫn sẽ trách nàng không biết nặng nhẹ. Nhưng Thôi thị dù sao cũng là trưởng bối, Tiết Bạch đành thay đổi vẻ mặt lễ phép, gọi: “Bá mẫu.”
“Gọi khách sáo thế làm gì, Tam nương cũng là con gái ta, gọi nhạc mẫu.”
“Vâng, nhạc mẫu.”
Thôi thị cả mừng, vẫy tay gọi Tiết Bạch vào nhà nói chuyện, còn khen ngợi Lão Lương vị hộ vệ đầu lĩnh này trung thành tận tâm, chịu thương chịu khó, tóm lại là cửu biệt trùng phùng, một bầu không khí vui vẻ.
Vào trong nhà, Tiết Bạch nhìn lại biểu cảm của mấy gia quyến, Nhan Yên bộ dạng có tật giật mình, thỉnh thoảng lén nhìn hắn, rúc người ra sau lưng Thôi thị; Thanh Lam chỉ mải vui mừng, hận không thể ngay bây giờ lo liệu việc nhà để Tiết Bạch tắm rửa thay quần áo; Lý Đằng Không vẫn cố tỏ ra thanh cao, nhất là trước mặt người ngoài, càng giả vờ không thân với Tiết Bạch, nhưng vành tai đỏ ửng đã bán đứng nàng; Lý Quý Lan không biết đỏ mặt cái gì, dễ khiến người ta hiểu lầm nhất.
Gặp bọn họ, cơn giận của hắn không khỏi tan biến.
Đã nói là cùng đi nhậm chức, hắn lại chỉ đi cùng các nàng đến Tấn Trung rồi một mình đi tiếp, các nàng khó tránh khỏi lo lắng. Đến gặp mặt một lần cũng không sao, đến lúc đó sớm đưa các nàng về là được.
“Tam nương vẫn còn lo lắng đấy, sao ngươi còn đến muộn hơn nó?” Thôi thị vừa ngồi xuống liền hỏi.
Tiết Bạch thực ra còn đi Thổ Môn Quan một chuyến, nhưng việc công này không cần nói rõ với nàng, bèn đáp: “Trên đường chậm trễ chút thời gian.”
“Lần này ngươi đến Thường Sơn làm quan, thăng quan có nhanh nữa, cũng phải có nhiệm kỳ hai năm chứ?” Thôi thị cười nói: “Sau này ta có thể chăm sóc Tam nương nhiều hơn rồi.”
“Vâng.” Tiết Bạch nói: “Mong là có thể ở lại Thường Sơn thêm hai năm.”
“Tốt tốt tốt.” Thôi thị nói: “Nếu có thể thêm một đứa nhỏ, vừa khéo ta còn có thể giúp các ngươi nuôi nấng…”
Nhan Yên nghe xong, thế mà lại thấy buồn cười, lén mím môi, cũng không biết là cười thầm sự rảnh rỗi của Thôi thị, hay là cười thầm Tiết Bạch.
Nhan Cảo Khanh thì nghe ra sự lo lắng về thời cuộc trong lời nói của Tiết Bạch, chỉ ngồi trong nhà một lát, liền nóng lòng bảo nội quyến lui ra, để bọn họ bàn chính sự.
~~
Trong nhà vẫn còn vương lại chút hương phấn, nhưng đã vang lên một tiếng thở dài.
“Hắn thực sự ra tay với Nhạn Môn Quan rồi?”
“Thiên chân vạn xác, không phải ta oan uổng An Lộc Sơn.”
Tiết Bạch kể lại đầu đuôi trận chiến Thạch Lĩnh Quan.
Nhan Cảo Khanh cuối cùng cũng không còn ảo tưởng nữa, cái thuyết “dân phong bưu hãn, chưa chắc là muốn tạo phản” kia không thể nhắc lại nữa rồi, trong mắt y hiện lên vẻ lo âu, nói: “Tình hình như vậy, ngươi còn dám đến Thường Sơn? Thậm chí còn đưa cả Tam nương tới.”
Tiết Bạch nói: “Tự nhiên là sẽ nhanh chóng đưa nàng về Trường An, không chỉ ta, gia quyến của nhạc phụ cũng nên đưa đến nơi an toàn.”
Nhan Cảo Khanh nghe hắn nói vậy, lại hỏi ngược lại: “Ngươi chắc chắn ta không theo An Lộc Sơn tạo phản như vậy sao? Mấy lần thăng chức của ta, đều là do hắn tiến cử đấy.”
“Nhạc phụ nếu muốn phụ nghịch, áp giải ta tặng cho An Lộc Sơn làm quà, sau này còn có thể mưu cầu một chức tể chấp trong ngụy triều.”
Nhan Cảo Khanh lắc đầu, nói: “Nghe có vẻ như, ngươi không định rời khỏi Thường Sơn.”
Tiết Bạch nói: “Ta muốn thử xem có thể kiềm chế cuộc phản loạn của An Lộc Sơn hay không.”
Hắn lấy bản đồ từ trong tay áo ra, trải rộng.
“An Lộc Sơn nếu làm phản, chỉ có cách đánh nhanh lấy Trường An, hoặc đi đường Hà Đông, hoặc đi đường Hà Bắc. Nay Lý Hiện tuyên úy Hà Đông, tiến cử Cao Tiên Chi, Lý Quang Bật làm Tiết độ sứ, chặn đứng con đường này, còn đi đường Hà Bắc, Thường Sơn tuy không phải là yết hầu, nhưng cũng là nơi giao thông quan trọng, ta phải giữ lấy.”
Nhan Cảo Khanh chỉ vào vùng đồng bằng phía đông quận Thường Sơn trên bản đồ, không nói gì.
“Ta biết.” Tiết Bạch nói: “Kỵ binh muốn nam hạ, vòng qua quận Thường Sơn rất đơn giản. Nhưng chỉ cần ta ở đây, binh mã Hà Đông có thể bất cứ lúc nào xuất Thái Hành Sơn, tiến thẳng vào đại bản doanh U Châu của phản quân. Ta ở đây, An Lộc Sơn ắt phải kiêng dè. Hắn muốn nam hạ, thì phải ra tay trừ khử ta trước.”
Nhan Cảo Khanh nói: “Ý ta là, còn cần có người cùng ngươi tạo thành thế gọng kìm, cùng nhau kiềm chế An Lộc Sơn.”
“Ai?”
Tiền trang của Tiết Bạch tuy đã mở rộng đến Hà Bắc, nhưng hắn đối với cả quan trường Hà Bắc vẫn hoàn toàn không quen thuộc, tự nhiên là phải hỏi Nhan Cảo Khanh.
Lại thấy Nhan Cảo Khanh chỉ vào mũi mình, mỉm cười, nói: “Ta cũng muốn mưu một chức quan, thế nào?”
Tiết Bạch không lập tức đồng ý, mà ngẩn người nhìn Nhan Cảo Khanh một lúc, giống như vì hành động “cầu quan” này của lão nhân mà ngẩn ra, nhưng thực ra không phải.
Hắn đương nhiên hiểu Nhan Cảo Khanh nói vậy không phải vì tiền đồ cá nhân, chỉ là ý định ban đầu của hắn là, đưa Nhan Cảo Khanh ra khỏi Hà Bắc.
Trong lịch sử gốc, sự tích bi tráng Nhan Cảo Khanh chống lại phản quân An Lộc Sơn, sau khi thành vỡ bị bắt cả nhà bị phanh thây xẻ thịt, Tiết Bạch đã từng nghe nói, nay hắn thay thế Nhan Cảo Khanh làm Thường Sơn Thái thú, liền nghĩ có lẽ có thể giúp Nhan gia tránh khỏi kiếp nạn đó.
Trung thần nghĩa sĩ trí dũng song toàn, giữ được tính mạng, có lẽ có thể làm được nhiều việc có giá trị hơn cho sự tiếp nối của Đại Đường thịnh thế.
Nhưng mặt khác, Tiết Bạch đơn độc đến Hà Bắc, quả thực rất cần sự giúp đỡ của Nhan Cảo Khanh.
“Có tin được ta không?” Nhan Cảo Khanh thấy hắn không đáp, lại hỏi một câu.
Tiết Bạch hoàn hồn, nói: “Ta viết thư về Trường An, nhờ cậy Cao Lực Sĩ, chắc chắn có thể mưu cho nhạc phụ một chức quận thú.”
“Được.” Nhan Cảo Khanh việc nghĩa không chối từ.
“Còn muốn tìm hiểu tình hình quận Thường Sơn với nhạc phụ, vừa rồi trước khi vào thành, ta thấy nhạc phụ đi cùng một vị quan viên?”
“Thường Sơn Trưởng sử, Viên Lý Khiêm. Ta và hắn là bạn cũ nhiều năm rồi, những năm đầu từng cùng nhau mở rộng ruộng đất. Hắn là người trung lương, ngươi có thể tin tưởng hắn.” Nhan Cảo Khanh rất tin tưởng vào nhân phẩm của Viên Lý Khiêm.
Sau đó, nói về nhiều quan lại quận Thường Sơn.
“Chân Định Huyện lệnh Trương Thông U, cũng là Tiến sĩ do triều đình bổ nhiệm, đại tiết không thẹn. Nhưng hắn làm việc có chút tư tâm, trị sở của ngươi ở ngay Chân Định, cần lưu ý một chút…”
Trong lúc nói chuyện, Tiết Bạch mài mực xong, trải giấy ra, hạ bút viết thư cho Cao Lực Sĩ.
Nhan Cảo Khanh ngồi bên cạnh nhìn, không hề có niềm vui thăng quan, ngược lại càng thêm lo lắng, cuối cùng hỏi: “Ngươi đã có giao tình như vậy với Cao tướng quân, sao không khuyên Thánh nhân đề phòng.”
“Nếu Cao tướng quân có thể khuyên được Thánh nhân, thì đã không ngấm ngầm hợp tác với ta rồi.”
Tiết Bạch không che giấu ý châm chọc trong giọng nói, cố ý trước mặt Nhan Cảo Khanh biểu lộ sự bất mãn đối với sự ngu muội của Lý Long Cơ, nói: “Thánh nhân thà tin Vương Trung Tự làm phản, cũng không tin An Lộc Sơn làm phản.”
Nhan Cảo Khanh nghe nói tình hình là như vậy, cúi đầu ngẫm nghĩ, thế mà lại nói: “Sở dĩ Thánh nhân không tin, có lẽ là vì An Lộc Sơn thực sự không muốn làm phản.”
“Cái gì?”
“Theo ta để ý, hắn giống như bị từng bước đẩy lên vị trí đó hơn, trong lòng chưa chắc đã muốn phản.” Nhan Cảo Khanh nhớ lại dáng vẻ lười biếng thường ngày của An Lộc Sơn, nói: “Từ điểm này mà nói, Thánh nhân có lẽ là đúng.”
Đây không phải là một tin tốt. Có thể thấy nguyên nhân loạn An Sử không chỉ đơn thuần là dã tâm cá nhân của An Lộc Sơn, mà còn có mâu thuẫn xung đột sâu sắc hơn.
~~
Vào đêm, Tiết Bạch trở về ốc xá ở trong dịch quán, đó là một khách viện độc lập, có ba gian phòng, Lý Đằng Không và Lý Quý Lan ở đông sương, mấy tỳ nữ đều có phòng thông nhau, tây sương thì bỏ trống.
Hắn đẩy cửa phòng chính, Thanh Lam đang gục xuống bàn đợi hắn, nghe tiếng vội vàng đứng dậy, lo liệu lấy nước cho hắn rửa mặt.
“Thanh Lam ngốc, sao bận rộn thế?”
“Ta phải chăm sóc lang quân thật tốt mới được.” Thanh Lam giống như con ong mật cần cù, lại muốn chạy đi bưng cốc nước ấm cho Tiết Bạch, “Nước nguội rồi, lang quân đừng uống vội.”
Tiết Bạch chỉ thấy buồn cười, kéo tay nàng, để nàng ngồi xuống bên cạnh, nói: “Còn chưa nói, chạy đến Thường Sơn là chủ ý của ai.”
“Chủ ý của lang quân.” Thanh Lam nghiêng đầu đi.
Mặt nàng vẫn vì hoảng hốt mà ửng hồng, hiển nhiên, mấy người các nàng đã thông khí trước, thống nhất lời khai rồi.
“Lang quân đã nói là đưa bọn ta đến Thường Sơn, nửa đường tự mình chạy đi Thái Nguyên thì thôi đi. Lão Lương chạy về nói đưa bọn ta về Trường An, lại không có tín vật, ai biết hắn có lừa người không, đem bọn ta bán đi, thế thì đương nhiên là theo kế hoạch ban đầu…”
Thanh Lam nói đến đoạn sau, tự mình cũng biết xấu hổ, không nói tiếp được nữa, nhỏ giọng cầu xin: “Lang quân, tha cho tha đi mà?”
Ngữ điệu làm nũng này của nàng lay động trái tim Tiết Bạch, ánh mắt hắn rơi xuống, khuôn mặt nàng đỏ bừng, ngay cả tóc mai bên thái dương cũng trở nên quyến rũ.
“Tam nương ngủ rồi?” Tiết Bạch hỏi.
“Vâng, nương tử vẫn luôn đợi ngươi, vừa mới ngủ thôi.”
“Bên kia tây sương đang trống.”
“Hả? Vâng.” Thanh Lam đáp nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Tiết Bạch bèn kéo nàng đứng dậy, ngặt nỗi nghe bên bình phong có tiếng động, Nhan Yên dụi mắt đi ra.
“Phu quân nói chuyện gì với đại a gia mà muộn thế?”
“Một số việc công.”
Nhan Yên ngáp một cái, nói: “Nhắc đến việc công, ta có dò hỏi đại a nương được rất nhiều phong thổ nhân vật Hà Đông, có lẽ chính là thứ phu quân muốn nghe đấy.”
“Thật sao?”
Tiết Bạch lúc này đang cao hứng, không tin lắm giữa phụ nhân với nhau có thể nói ra chuyện gì hữu ích, nhìn nhau với Thanh Lam một cái, quyết định dỗ vị tiểu nương tử thân thể yếu ớt không chịu nổi giày vò này ngủ trước.
Thế là người nằm lại lên giường, tùy ý tán gẫu.
“Dạo trước, U Châu có một quý phu nhân danh xưng là Lệnh Hồ thị, nàng đi qua thành Chân Định, tìm thầy hỏi thuốc, nói là muốn chữa vết bỏng cho trượng phu, lang quân có biết trượng phu nàng là ai không?”
Tâm trí Tiết Bạch lập tức bị Nhan Yên lôi kéo, hỏi: “Ngươi cũng biết thù oán giữa Cao Thượng và ta.”
“Hừ, đây là địa bàn của ta, ta từ nhỏ lớn lên bên cạnh đại a nương mà.”
Nhan Yên đắc ý ngồi dậy từ trên giường, tỏ ra vô cùng tỉnh táo, dù sao nàng cũng vừa ngủ bù một giấc, bộ dạng có thể nói chuyện với Tiết Bạch rất lâu.
Tiếp đó, nàng từ Lệnh Hồ thị nói đến Phạm Dương Tiết Độ Phủ còn có một mưu sĩ họ kép, tên là Độc Cô Vấn Tục, thê tử Lý thị của y và Thôi thị cũng là bạn thân thiết.
Những chủ đề này quả thực là thứ Tiết Bạch hứng thú, nghe đến chăm chú tinh thần, thỉnh thoảng gật đầu ghi nhớ.
Thanh Lam thì không hứng thú với những thứ này, ban đầu còn cố gắng lấy lại tinh thần, muốn thức đến khi Nhan Yên ngủ. Nhưng nàng mới là người thực sự đợi cả đêm, ngáp mấy cái, cuối cùng ôm eo Nhan Yên ngủ thiếp đi.
“Mạt chược ban đầu lưu truyền đến U Châu, chính là đại a nương ta dẫn Lý thị cùng chơi, sau đó mới dần dần thịnh hành trong đám quan văn võ phủ Phạm Dương. À, Lý thị là theo huynh trưởng đến Hà Bắc, nàng ấy vốn là góa phụ, hai mươi sáu tuổi mới gả cho Độc Cô Vấn Tục, bởi vì huynh trưởng Lý Sử Ngư của nàng ấy và Độc Cô Vấn Tục là bạn tốt, Lý Sử Ngư còn có liên quan đến ngươi đấy.”
Nhan Yên đang nói, bỗng dừng lại.
Tiết Bạch đợi một lúc, không thấy đoạn sau, hỏi: “Có liên quan gì đến ta?”
“Ta khát rồi, phu quân lấy nước cho ta.”
“Được.”
Tiết Bạch đưa cốc nước của mình vào tay Nhan Yên, lại thấy nàng lắc đầu, nói: “Muốn nước ấm.”
“Được rồi.”
Tiết Bạch đành phải khoác lại áo đi rót, ngày thường đều là những nữ tử khác quan tâm hỏi han hắn, duy chỉ có ở chung với Nhan Yên là một cảm giác khác. Kỳ lạ là hắn không hề bài xích.
Đến phòng thông nhau, phát hiện Vĩnh Nhi đã ngủ dang tay dang chân, quả thực giống chữ “Vĩnh”.
“Ta trước kia còn tưởng tên Vĩnh Nhi là vì Nhan gia là thế gia thư pháp.”
“Hì, ta đặt đấy, lợi hại không? Một ngữ hai nghĩa.” Nhan Yên nhận lấy cốc nước, bưng uống một ngụm, nhìn chằm chằm Tiết Bạch, đợi hắn khen.
“Lợi hại, nói đi, Lý Tử Ngư (cá chết) có liên quan gì đến ta?”
“Là Lý Sử Ngư a, lưỡi phu quân cũng lười quá đấy.” Nhan Yên nói, “Ông ấy vốn quan lộ vô lượng, vì vụ án năm Thiên Bảo thứ năm, bị đày đến Hà Bắc, trên đường suýt chút nữa bị hại chết, An Lộc Sơn đã bảo vệ ông ấy.”
Tiết Bạch hỏi: “Sau đó thì sao?”
“Ta buồn ngủ rồi.”
“Ngày mai nói tiếp?”
“Phu quân muốn nghe?” Nhan Yên cười cười, vỗ vỗ gối, bảo Tiết Bạch để tay qua, “Nhưng không được nói tê nữa nha.”
Qua năm mới, nàng dường như có chút khác biệt so với trước kia.
Tiết Bạch nhìn sang, thấy dáng vẻ cười tươi như hoa của nàng, lờ mờ nhận ra nàng dường như đã lớn rồi.
Đầu nàng gối lên cánh tay hắn, tấm lưng mỏng manh dán vào lồng ngực hắn, lười biếng ngáp một cái, nói: “Phu quân thổi nến đi.”
“Được.”
Trong phòng tối om, chỉ còn lại ánh trăng nhàn nhạt xuyên qua giấy cửa sổ.
Nhan Yên sắp ngủ, bỗng nhiên như nhớ ra một chuyện, nhỏ giọng lầm bầm một câu.
“Đúng rồi, đại a nương hỏi chúng ta có phải chưa động phòng không… Phu quân tự đi mà giải thích với nàng nhá.”
Tiết Bạch ngẩn người, có phản ứng, lại giống như không biết phản ứng thế nào.
Giữa thời cục nguy hiểm này, sự nhu tình của Nhan Yên khiến trong lòng hắn nặng trĩu…