Chương 399: Bày cờ
Sông Thao là một nhánh của Hoàng Hà, tiếng Thổ Phồn gọi là “Lục Khúc” có nghĩa là nước của thần Lỗ, tên cổ là “Cường Thủy”.
Tại Ma Hoàn Xuyên bên sông Thao, một doanh trại mọc lên, trở thành nơi đóng quân của Thần Sách quân.
Trời băng đất tuyết, tuyết rơi tán loạn, việc đóng cọc gỗ xuống đất là chuyện vô cùng gian nan, mà gió bấc lại dễ dàng thổi đổ lều trại. Các sĩ tốt mệt mỏi cả ngày mới được nghỉ ngơi trong lều đành phải bò dậy dựng lại lều, nhưng lại luôn trượt ngã trên nền tuyết băng giá.
Đội quân biên phòng trấn giữ vùng Tây Bắc này, ngay từ khi mới thành lập đã phải trải qua sự tôi luyện của sương gió biên ải.
Ca Thư Hàn đang cùng Thành Như Cầu đi trong gió tuyết, tuần tra tình hình quân doanh.
“Năm nay ta ở hai quận Kiêu Hà, Thao Dương liên tiếp thành lập tám đội quân mới là Ninh Biên, Uy Thắng, Kim Thiên, Võ Ninh, Diệu Võ, Thiên Thành, Chấn Uy, Thần Sách, ngươi có biết vì sao không?”
“Nếu không có quân đồn trú, chiến thắng của chúng ta trước Thổ Phồn chỉ là nhất thời.” Thành Như Cầu nói, “Tiết soái hy vọng biên phòng vững chắc, chấm dứt tình trạng ngươi đến ta đi với Thổ Phồn.”
Ca Thư Hàn than thở: “Ta già rồi, sức khỏe không tốt, không còn ở lại biên ải được mấy năm nữa. Thật không mong sau khi ta rời đi, vùng đất Cửu Khúc sông Hoàng Hà khó khăn lắm mới thu phục được trong những năm này lại rơi vào tay Thổ Phồn a.”
“Sẽ không đâu.” Thành Như Cầu nói: “Việc Nhan công đang làm nếu thành công, ít nhất có thể bảo đảm biên cảnh mười năm yên ổn.”
“Muốn yên ổn, không thể trông chờ vào kẻ địch tự loạn trận tuyến. Ngươi nhất định phải huấn luyện đội quân này cho tốt, trở thành một trụ cột nơi biên ải Đại Đường.”
“Tiết soái yên tâm, Thần Sách quân hiện nay binh mã tuy ít, nhưng binh tướng mỗi người đều do ta đích thân tuyển chọn, nhất định sẽ trở thành một đội quân dũng mãnh thiện chiến.”
Ca Thư Hàn vẫn hài lòng với năng lực luyện binh của Thành Như Cầu, nhìn một lúc, quay về trướng.
Một viên tướng trẻ tuổi lập tức tiến lên, bẩm: “Tiết soái, công văn từ Thiện Châu đã đến.”
Ca Thư Hàn không thích xử lý văn thư, phần lớn giao cho các mưu sĩ phụ trách, vì thế hắn rất coi trọng việc chiêu mộ mưu sĩ, từng có lúc hy vọng mời được Tiết Bạch, Cao Thích đến mạc phủ Lũng Hữu. Đương nhiên, hiện nay mưu sĩ của hắn cũng không tệ, sắp xếp mọi quân vụ vô cùng thỏa đáng. Còn về một số thư từ riêng, thì cần Ca Thư Hàn đích thân xem qua.
Hắn lật xem, nhìn thấy thư của Lý Quang Bật, lập tức cầm lên, sau khi xem kỹ, sắc mặt dần dần trầm xuống.
“Tiết soái, xảy ra chuyện gì?”
“Người khác lui xuống hết đi, lấy thêm bầu rượu tới.”
Ca Thư Hàn vô cùng tin tưởng Thành Như Cầu, đợi người khác lui hết, mới cân nhắc mở miệng nói: “Lý Quang Bật đến Sóc Phương, An Tư Thuận muốn gả nữ nhi cho hắn. Hắn từ chối không được, đành phải giả bệnh từ quan.”
“Chuyện này thật là.” Thành Như Cầu bỗng thấy buồn cười, nói: “Không lấy thì không lấy, chuyện nhỏ nhặt này, cần gì phải làm ầm ĩ đến mức giả bệnh từ quan?”
“Phải đó.” Ca Thư Hàn uống một ngụm rượu, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Tại sao lại cần phải làm ầm ĩ đến mức giả bệnh từ quan?”
Một câu lặp lại, nhưng vì thần tình ngưng trọng của hắn, đã mang một ý nghĩa khác.
Thành Như Cầu thu lại nụ cười trên mặt, suy tư một lúc, nói: “Ý của Tiết soái là?”
“Ta đã sớm nói rồi, An Tư Thuận bề ngoài trung thiện, thực chất lòng dạ khó lường.” Ca Thư Hàn không che giấu sự chán ghét của mình, nói: “Huynh đệ họ An đều là hạng đại gian tự trung, nay Lý Quang Bật cuối cùng cũng nhìn ra rồi.”
“Việc này… dường như hơi võ đoán.”
Thành Như Cầu là tâm phúc tuyệt đối của Ca Thư Hàn, nhưng để hắn bình luận công bằng, cũng cảm thấy Ca Thư Hàn oan uổng cho An Tư Thuận, bởi vì hai người này từ rất sớm đã có hiềm khích, An Tư Thuận dung túng bộ tướng làm lung lay uy vọng của Ca Thư Hàn, Ca Thư Hàn thì chém chết bộ tướng của An Tư Thuận, do đó đôi bên vẫn luôn ghi hận trong lòng.
Trong tình huống này, chỉ dựa vào việc Lý Quang Bật giả bệnh từ quan để từ chối liên hôn với An Tư Thuận mà quy kết An Tư Thuận có dị tâm, thì giống như là ôm hận vu oan hơn.
Ngay cả người mình cũng nhìn không nổi.
“Võ đoán?” Ca Thư Hàn lại rất chắc chắn, nói: “Lý Quang Bật ắt là cảm nhận được mối đe dọa, mới giả bệnh, đồng thời cầu cứu ta.”
Hắn tự mình đưa ra kết luận, đi đi lại lại, suy tính cách đối phó việc này. Cho rằng nhất định không thể để Lý Quang Bật tiếp tục ở lại Sóc Phương, phải tìm cách cứu người ra mới được. Nhưng hắn và An Tư Thuận xưa nay có hiềm khích, mạo muội ra mặt, ngược lại sẽ khiến An Tư Thuận cảnh giác.
Đang suy tính, hắn chợt nghĩ đến một người, bèn nói: “Lấy giấy bút tới.”
Rất nhanh, Ca Thư Hàn viết xong một bức thư, trực tiếp vẫy hai tên thân binh lại, phân phó: “Các ngươi đổi ngựa không đổi người, dùng trạm dịch dọc đường phi ngựa hỏa tốc đưa bức thư này đến Trường An cho Trung thư xá nhân Tiết Bạch.”
“Nặc!”
Cầm thư, hai con ngựa nhanh chóng biến mất trong gió tuyết, lao về phía Trường An.
~~
Trường An.
Vì việc tiến cử Lý Quang Bật làm Hà Đông tiết độ phó sứ thất bại, Tiết Bạch cảm thấy rất thất vọng, vẫn luôn suy nghĩ về nhân tuyển khác.
Hắn vốn để ý Quan Tây binh mã sứ kiêm Hà Nguyên quân sứ Vương Tư Lễ, nhưng Vương Tư Lễ là ái tướng tâm phúc, được Ca Thư Hàn coi là cánh tay đắc lực, trên người gánh vác rất nhiều quân vụ, Ca Thư Hàn không chịu nhả người.
Tiết Bạch còn nhắm đến một nhân tuyển khác, chính là Cao Tiên Chi vừa bại trận rút lui trong trận Đát La Tư.
Đối với thất bại ở Đát La Tư lần này, cách nhìn của Tiết Bạch có chút khác biệt với người trong triều, không cho rằng đây là một chiến dịch ảnh hưởng quá lớn đến cục diện, cũng không vì thế mà đánh giá thấp tài năng tác chiến của Cao Tiên Chi. Đương nhiên, như Vương Trung Tự đã nói từ rất sớm, thủ đoạn lừa gạt lâu nay của Cao Tiên Chi quả thực ảnh hưởng rất lớn đến uy tín của y ở An Tây, vậy thì biên giới Đông Bắc đầy rẫy sự lừa lọc, thực ra lại là nơi thích hợp để Cao Tiên Chi gây dựng lại sự nghiệp.
Nhưng còn một số khó khăn khác, ví dụ như với tư lịch của Cao Tiên Chi, hiển nhiên không thể chỉ làm một Hà Đông tiết độ phó sứ; ví như Cao Tiên Chi hiện nay vẫn chưa về đến Trường An; ví như trong lúc vội vàng một mình đi nhậm chức có thể phát huy được bao nhiêu tác dụng, những điều này đều phải suy tính cân nhắc.
Lấy thiên hạ làm bàn cờ, lấy danh tướng làm quân cờ, ví von này nghe rất oai phong, nhưng làm thì không dễ. Ít nhất một Trung thư xá nhân như Tiết Bạch, tạm thời vẫn chưa có tư cách làm người đánh cờ, rất nhiều lúc, hắn đều là vừa dỗ vừa lừa xua Dương Quốc Trung đánh thay hắn.
“Lang quân, Dương Quốc Trung lại phái người đến gọi ngài rồi.”
Ngoài thư phòng vang lên tiếng gõ cửa, Tiết Bạch hoàn hồn khỏi trầm tư, cầm lấy hồ sơ ghi chép lý lịch của Cao Tiên Chi đứng dậy.
Hắn lại phải đi mượn tay Dương Quốc Trung đánh cờ rồi.
Thời tiết ngày càng lạnh, trong Dương trạch nhiều nơi đã đốt than sưởi, nhưng trên đại sảnh lại không thấy lò lửa, vì Dương Quốc Trung không thích ngửi mùi khói, thế là lại thêm rất nhiều tỳ nữ béo tốt để sưởi ấm, còn nhiệt tình muốn bảo các nàng vây quanh sưởi ấm cho Tiết Bạch.
“Người đông miệng tạp, hay là cho các nàng lui hết đi.” Tiết Bạch lần nữa từ chối ý tốt này, chê người đông không khí quá đục.
“Ài, ngươi cứ coi các nàng là nhục bình phong, bình phong sao có thể tiết lộ cuộc nói chuyện của chúng ta ra ngoài được.”
“Hành sự nếu không mật, vậy thì chẳng có gì để bàn nữa.”
Dương Quốc Trung bất đắc dĩ, đành phải đuổi hết người ra ngoài, lại khoác thêm một chiếc áo choàng lông điêu trắng muốt, trông rất ung dung quyền quý, mở miệng liền nói: “Mẹ nó, lão súc sinh, ta tra rồi, quả nhiên phát hiện Trương Ký và Trần Hi Liệt hai con gà già đó liên thủ muốn đoạt chức Tể tướng của ta!”
Tiết Bạch đã sớm đoán được, việc này chính là hắn nhắc nhở Dương Quốc Trung.
Hắn không phải mưu sĩ của Dương Quốc Trung, lời nhắc nhở này coi như hắn tặng một món quà, nhưng hắn không chịu trách nhiệm giải quyết vấn đề, chỉ lo đòi lại quà đáp lễ.
“Quan hệ giữa A huynh và Cao Tiên Chi thế nào?”
“Không tốt.” Dương Quốc Trung trả lời dứt khoát: “Tên Cao Lệ nô đó không dễ chung sống đâu.”
Đại Đường có nhiều tướng lĩnh người Hồ, Ca Thư Hàn, Lý Quang Bật cũng là tướng Hồ, Dương Quốc Trung lại không dùng từ miệt thị để gọi bọn họ. Cao Tiên Chi là thế gia quý tộc Cao Câu Ly, gia tộc y từ thời Đường Cao Tông đã phục vụ cho Đại Đường, có thể gọi là tướng môn thế gia, đương nhiên không phải Cao Lệ nô gì, nhưng y thường xuyên bị cấp trên, đồng liêu mắng chửi, hiển nhiên có quan hệ rất lớn đến tính cách.
Tiết Bạch không quen Cao Tiên Chi, chỉ từ một số sự tích nghe được có thể đoán biết đôi chút. Ví dụ, năm xưa sau khi diệt nước Tiểu Bột Luật, y bỏ qua cấp trên trực tiếp là Phu Mông Linh Sát, trực tiếp báo công, đây là đại kỵ chốn quan trường, Cao Tiên Chi không những không hề hổ thẹn, còn cướp chức Tiết độ sứ tứ trấn của Phu Mông Linh Sát; ví dụ, y quan hệ không tốt với rất nhiều đồng liêu trong quân An Tây, mắng Phó đô hộ Trình Thiên Lý là đồ đàn bà; ví dụ, y không có chút uy tín nào, lừa bộ tướng, lừa Quốc vương Tiểu Bột Luật, lừa Quốc vương Thạch Quốc.
Nói ra thì, nhân phẩm Dương Quốc Trung cũng tệ hại không kém, hai người như vậy mà chung sống tốt với nhau được mới là lạ.
“Tên Cao Lệ nô kia cũng giống ta và ngươi.” Hiếm khi Dương Quốc Trung lại mở lời khen Cao Tiên Chi trước một câu, nói: “Biết hắn giống chúng ta ở điểm nào không?”
“Thích lừa người?” Tiết Bạch thuận miệng đáp.
“Cầu tiến.”
Dương Quốc Trung hừ lạnh một tiếng, nói: “Cao Lệ nô một lòng công danh, vì lập công chuyện gì cũng dám làm. Chuyện đó thì thôi đi, nhưng y đâu giống chúng ta biết nghĩ cho người khác, ngông cuồng vô cùng, mục hạ vô nhân.”
Sau đó là lải nhải oán trách, nói năm xưa Cao Tiên Chi vừa diệt nước Tiểu Bột Luật, về triều báo công, chó cậy gần nhà gà cậy gần chuồng không cho hắn sắc mặt tốt; lại nói sau khi hắn bái tướng, sai người đi lôi kéo Cao Tiên Chi, còn bị châm chọc một trận vân vân.
Tiết Bạch vẫn đưa ra chủ trương của mình, nói: “Có những người bề ngoài vô hại, thực chất dã tâm lang sói. Có những người bề ngoài ngông cuồng bất tuân, thực chất là người sống tình cảm. Trước mắt ai mới là kẻ thù của chúng ta, ai là đồng minh có thể lợi dụng, A huynh sẽ không không phân biệt được chứ.”
“Ta chính là không phân biệt được!” Dương Quốc Trung dùng giọng điệu vô lại cao giọng nói: “Ta cũng là người sống tình cảm, không có lý nào đi nâng đỡ kẻ thù không đội trời chung.”
Tiết Bạch nói: “An Lộc Sơn đã đồng ý về triều bái tướng, hơn nữa sắp lên đường. Vậy thì, bất kể Thánh nhân có muốn thay thế chức Phạm Dương, Bình Lư tiết độ sứ của hắn hay không, trên danh nghĩa hắn bây giờ sắp rời chức, A huynh đề xuất một nhân tuyển tiếp quản thay hắn, hợp tình hợp lý.”
“Ta không phải chưa từng nghĩ tới.” Dương Quốc Trung sờ cằm, chậm rãi nói: “Nhưng làm như vậy, chẳng phải là làm trái ý Thánh nhân muốn lưu tên tạp Hồ đó lại nhiệm sở Phạm Dương sao?”
Tiết Bạch nói: “Tâm ý của Thánh nhân, Cao tướng quân biết, Trương Ký biết, lại chưa từng nói với huynh, huynh làm sao biết được?”
“Lý do làm trái ý có hay đến đâu, cũng có ích gì? Thánh nhân nếu bất mãn với ta, quan tâm gì những thứ này.”
Phải nói rằng, Dương Quốc Trung trong việc hầu hạ Lý Long Cơ vẫn vô cùng tận tâm tận lực, suy nghĩ chu toàn vô cùng.
Nhưng hắn cũng biết Tiết Bạch nói có lý, trước mắt đáng để mạo hiểm một chút, thuận nước giong thuyền tiến cử một người tiếp quản Phạm Dương, Bình Lư tiết độ sứ.
Thế là, không đợi Tiết Bạch mở miệng khuyên thêm lần nữa, hắn đã nói: “Được rồi, ta theo ý ngươi đi tiến ngôn với Thánh nhân.”
~~
Nước cờ này đã đi, trong lòng Tiết Bạch hơi an định.
Ra khỏi Dương trạch, hắn đứng trên bậc thềm nhìn hoa tuyết bay lả tả đầy trời, biết rằng đợi sau trận tuyết lớn này, An Lộc Sơn có lẽ sẽ khởi hành đến Trường An, biến số sau đó sẽ rất nhiều.
Vì vậy, vào thời điểm người khác đều mong chờ xuân về hoa nở, duy chỉ có hắn hy vọng mùa đông lạnh giá này có thể kéo dài thêm một chút.
~~
Thời tiết lạnh giá, Lý Long Cơ càng không thích lo liệu triều chính.
Hắn đã lo toan cho xã tắc Đại Đường cả đời, đến khi về già, tự nhiên có thể yên tâm thoải mái cuộn mình trong chăn nệm ấm áp như xuân, nghe hát cũng được, đọc truyện cũng tốt, tóm lại là sẽ không buồn chán.
Nhưng cho dù giao phần lớn chính vụ cho Dương Quốc Trung, vẫn có một số quốc sự mà Hoàng đế như hắn không thể tránh khỏi.
Ví dụ như sắp đến tháng Chạp rồi, hắn phải lên thành lầu Đan Phượng Lâu ở Đại Minh Cung, ban bố thời lệnh năm sau cho bách tính thiên hạ. Thời lệnh hay còn gọi là nguyệt lệnh, bốn mùa đều có lệnh, ý chỉ việc ban hành chính lệnh liên quan đến nông sự theo mùa. Tháng cuối đông, Thiên tử cùng công khanh đại phu chung sức chỉnh đốn quốc điển, bàn thời lệnh, để chuẩn bị cho năm sau.
Đây là đại sự bậc nhất của quốc gia.
“Thánh nhân, Tư Thiên thiếu giám đến rồi.”
“Triệu.”
Lý Long Cơ gần đây nhiễm chút phong hàn, chủ yếu là ngạt mũi, đầu rất nặng, mơ màng buồn ngủ. Đến tuổi này của hắn, đau đầu nhức óc nếu không xử lý tốt có thể ảnh hưởng đến tính mạng, cũng là đại sự bậc nhất.
Không bao lâu sau, Tư Thiên thiếu giám Cù Đàm bước vào trong điện, ông ta tuổi đã rất cao, mặc một bộ đạo bào giản dị, sắc mặt có chút lo lắng trùng trùng.
“Thánh nhân, lão thần mấy ngày liền dạ quan thiên tượng, e rằng năm sau Quan Trung sẽ có đại lụt a.”
Lý Long Cơ vừa nghe liền cau mày.
Mấy năm trước các đạo đều có hạn hán, năm hắn bị ám sát ở Ly Sơn, từng đích thân cầu mưa. Sau hạn hán lâu ngày lại gặp đại lụt, là chuyện phiền lòng nhất.
Nghe Cù Đàm lề mề nói một hồi, Lý Long Cơ cuối cùng mở miệng, hỏi: “Năm sau chưa tới, khanh làm sao biết năm sau sẽ có đại lụt vậy?”
“Lão thần không có sở trường gì khác, chỉ giỏi thiên văn… Khụ khụ khụ khụ.” Cù Đàm đang nói, bỗng nhiên ho khan vài tiếng.
Lông mày Lý Long Cơ vốn đang cau lại càng nhíu chặt hơn.
Cao Lực Sĩ thấy thế, hiểu Thánh nhân đang lo nguyên khí bị Cù Đàm lây bệnh, vội vàng mở miệng nói: “Cù thiếu giám, dâng thời lệnh xong rồi, hãy đi nghỉ ngơi đi.”
“Lão thần tuân chỉ.”
Cù Đàm vừa lui xuống, liền có hoạn quan vào báo, Dương Quốc Trung cầu kiến.
Lý Long Cơ hôm nay mệt mỏi, vốn không muốn gặp thần tử nữa, nhưng nghĩ đến Dương Quốc Trung thể phách cường tráng, có lẽ nguyên khí dồi dào, vẫn hạ lệnh triệu kiến. Thầm nghĩ, dù sao Dương Quốc Trung cũng là người biết ý nhất, chắc sẽ không chạy đến nói những chuyện khiến hắn phiền lòng.
Quả nhiên.
“Thần vừa rồi thấy Cù Đàm khi rời đi liên tục thở dài, không biết có phải do thần có quốc sự chưa xử lý tốt không?”
“Ông ta dạ quan thiên tượng, cho rằng năm sau có đại lụt đó.”
Dương Quốc Trung nói: “Cù Đàm? Thánh nhân không cần lo lắng, ông ta bói toán chưa bao giờ chuẩn cả.”
“Không chuẩn?” Lý Long Cơ nổi hứng thú, hỏi: “Không chuẩn thế nào?”
“Theo thần được biết, Cù Đàm từng lén bắt hỷ mạch cho gia quyến quan viên trong triều. Sinh nam hay nữ, lão bấm tay tính toán, người tính đúng và người tính sai, mỗi bên chiếm một nửa.”
Cao Lực Sĩ hỏi: “Nói như vậy, chuyện đại lụt ông ta nói, cũng là sợ bóng sợ gió một phen?”
Dương Quốc Trung chắc chắn nói: “Mánh khóe này, thần thấy nhiều ở chốn chợ búa rồi. Chẳng qua là túm được người liền nói có sắc đỏ bất thường, rồi đưa ra cách hóa giải, nếu bình an vô sự, là công lao của ông ta, nếu thực sự xảy ra, là do tiền đưa cho ông ta không đủ, chưa thể hóa giải hoàn toàn.”
“Ha ha ha.”
Lý Long Cơ hiếm khi cười sảng khoái vài tiếng, cho rằng mình không nhìn lầm Dương Quốc Trung.
Tuy nhiên, mở miệng chưa nói được hai câu, Dương Quốc Trung đã làm trái ý hắn.
“Thần cho rằng, An Lộc Sơn đã nguyện về triều bình chương quốc sự, nhân tuyển tiếp quản Tiết độ sứ hai trấn của hắn cũng nên chuẩn bị rồi.”
“Khụ khụ khụ khụ.”
Cao Lực Sĩ vội vàng nói: “Hữu tướng, Thánh nhân hôm nay ngẫu nhiên không khỏe, việc này để sau hãy bàn đi?”
Dương Quốc Trung thế mà không lập tức tạ tội. Hắn đứng đó, trong đầu nghĩ đến câu “tâm ý của Thánh nhân, Cao tướng quân biết, Trương Ký biết” mà Tiết Bạch nói, ánh mắt hơi chớp động, thấp giọng hỏi một câu.
“Thần cả gan, dám hỏi thánh ý có phải là thả An Lộc Sơn về Phạm Dương, đồng thời gia phong Tả Phó Xạ cho hắn?”
Trong ánh mắt lờ đờ buồn ngủ của Lý Long Cơ bỗng lóe lên tinh quang, trước tiên nhìn Cao Lực Sĩ một cái, chỉ thấy Cao Lực Sĩ lộ vẻ kinh ngạc, hiển nhiên là khiếp sợ vì sao Dương Quốc Trung có thể thốt ra một câu như vậy, ngay cả chức quan Tả Phó Xạ cũng biết rõ mồn một.
“Sao ngươi biết được?” Lý Long Cơ không phủ nhận, mà trầm giọng hỏi.
“Thần…”
Dương Quốc Trung chần chừ giây lát, cắn răng, đáp: “Trương Ký nói cho thần biết.”
Lý Long Cơ vốn vẫn luôn nửa nằm ở đó, nghe vậy lập tức ngồi dậy, hỏi: “Trương Ký cớ gì lại nói cho ngươi?”
“Hắn bảo thần yên tâm, nói An Lộc Sơn chỉ cần được gia hàm Tả Phó Xạ sẽ về Phạm Dương, bảo thần chỉ cần không làm gì cả là được…”
Dương Quốc Trung cực kỳ giỏi dèm pha, vốn là một chuyện đơn giản hết sức, đến miệng hắn, rất nhanh đã mô tả Trương Ký thành một kẻ tiểu nhân tâm cơ thâm trầm.
Hơn nữa hắn rất hiểu Thánh nhân kỵ húy điều gì nhất, trong lời nói cố ý gộp đặc điểm của Trương Ký và phụ thân đối phương là Trương Thuyết lại với nhau.
“Trương Ký còn nói ta nhầm rồi, không phải như người ngoài nói, An Lộc Sơn là ‘chỗ dựa’ của hắn, mà hắn mới là chỗ dựa của An Lộc Sơn.”
Một câu nói, Lý Long Cơ lập tức nghĩ đến “Thái Sơn chi lực” của Trương Thuyết năm xưa, một cơn giận dữ không kìm được bùng lên.
Hắn anh minh một đời, lại hoàn toàn không nhận ra, bản thân đến tuổi xế chiều, lại để một tên ngu xuẩn bất học vô thuật như Dương Quốc Trung nắm bắt chính xác cảm xúc của mình, hắn còn tự cho rằng trọng dụng Dương Quốc Trung là vì sự trung thành và đơn thuần của con người này.
“Thần không tin tưởng Trương Ký lắm, nghi ngờ hắn đang lừa gạt thần. Đến lúc An Lộc Sơn về triều bái tướng, mà hai trấn Phạm Dương, Bình Lư vẫn chưa có nhân tuyển Tiết độ sứ, đó chính là thần thất trách, cho nên hôm nay…”
“Truyền chỉ xuống.” Lý Long Cơ bỗng nhiên mở miệng, cắt ngang sự lải nhải của hắn, “Biếm Trương Ký ra khỏi Trường An cho Trẫm.”
Cao Lực Sĩ có chút kinh ngạc, cảm thấy Thánh nhân về già ngược lại không còn kiên nhẫn nữa.
Trước đây Lý Lâm Phủ cũng hãm hại đồng liêu, nhưng đều là sau khi ngụy tạo bằng chứng, dựng thành đại án, phán tội lưu đày hoặc chém đầu, rồi Thánh nhân khai ân đổi thành khinh phán. Nhưng nay lại chỉ vì vài câu nói của Dương Quốc Trung, đã biếm trọng thần quốc gia ra khỏi kinh thành.
Có thể thấy, không chỉ tính cách của Thánh nhân quyết định nhân tuyển Tể tướng, ngược lại, sự nóng nảy của Dương Quốc Trung cũng đang ảnh hưởng đến tính cách của Thánh nhân.
“Không chỉ biếm Trương Ký, còn phải biếm cả mấy huynh đệ hắn nữa!” Lý Long Cơ lại còn bồi thêm một câu.
“Tuân chỉ.”
Trong lòng Dương Quốc Trung cuồng hỉ, nhưng không biểu lộ ra ngay, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc vì sự việc lại ầm ĩ đến mức này.
Nhận trung chỉ, vị Thượng Thư Lệnh này lập tức đích thân đến Trung Thư Môn Hạ Tỉnh.
~~
Sáng hôm nay, Tiết Bạch nghe tin Dương Quốc Trung vào triều, đã đến Trung Thư Môn Hạ Tỉnh chờ sẵn, ôm hy vọng vạn nhất, chuẩn bị soạn chỉ để Cao Tiên Chi tạm thay chức Phạm Dương, Bình Lư tiết độ sứ.
Nếu làm được việc này, cũng không uổng công hắn giữ chức Trung thư xá nhân một phen.
Mùa đông nông nhàn, quốc sự, quân vụ đều ít, được coi là khoảng thời gian rảnh rỗi nhất trong năm của Trung Thư Môn Hạ Tỉnh. Thế là có quan viên dọn bàn ghế, cùng Trần Hi Liệt ngắm tuyết, đánh cờ dưới hiên hành lang.
Tiết Bạch có hứng thú với Trần Hi Liệt, bèn đứng sau lưng lão xem, nhận ra kỳ lực của lão rất cao siêu, đặc biệt giỏi che giấu mục đích thực sự, chỗ này đi một nước, chỗ kia đi một nước, cuối cùng nối thành một mảng.
Tuy nhiên, chưa đợi Trần Hi Liệt thắng ván này, có quan lại chạy tới, nói: “Hữu tướng đến rồi.”
Tiết Bạch đứng trên cao nhìn xuống, vừa khéo có thể thấy khóe miệng lão hơi bĩu, có biểu cảm khá khinh miệt, rõ ràng coi thường Thóa Hồ.
Thóa Hồ làm Tể tướng, ai mà phục? Ai mà không muốn thay thế?
Rất nhanh, Dương Quốc Trung nghênh ngang đi vào quan xá, đối mặt với sự hành lễ giả vờ của Trần Hi Liệt, căn bản không thèm để ý, thậm chí dùng trung chỉ vỗ vỗ vào khuôn mặt già nua của lão.
Đây là một hành động vô cùng vô lễ, Trần Hi Liệt sững sờ, thổi râu trừng mắt, chuẩn bị so đo với Dương Quốc Trung một lần.
Tuy nhiên, không đợi lão mở miệng, Dương Quốc Trung đã hống hách nói: “Nhìn cái này đi!”
Trung chỉ kia được mở ra, nội dung không nhiều, chỉ có ba dòng, những nội dung khác thì cần Trung thư xá nhân viết vào khi soạn chiếu.
Trần Hi Liệt nheo mắt nhìn, đập vào mắt là “Trương Ký chuyển làm Lư Khê tư mã; Trương Quân chuyển làm Kiến An thái thú; Trương Thục chuyển làm Nghi Xuân tư mã”.
“Cái này!”
Sự kinh hãi này đối với Trần Hi Liệt mà nói không phải chuyện nhỏ.
Lão biết Thánh nhân trước đây yêu thích Trương Ký đến mức nào, luôn miệng gọi là “hiền tế” cho phép Trương Ký đặt nội trạch trong hoàng thành, thường xuyên ban thưởng trân bảo, nói đùa rằng đây là nhạc phụ tặng cho nữ tế, không phải Thiên tử ban cho hạ thần.
Chính là ân tình như vậy, trở mặt một cái lại bạc tình đến thế?
Nghĩ lại thì, Thánh nhân là người ngay cả con ruột cũng có thể giết, đâu có tình nghĩa gì? Lúc đó chẳng qua là đùa vui với Trương Ký mà thôi.
Nghĩ đến đây, mồ hôi lạnh dưới nách Trần Hi Liệt chảy ròng ròng, tay cầm trung chỉ cũng hơi run rẩy.
“Ngươi run cái gì?!”
Dương Quốc Trung mắng một tiếng, đắc ý cười ha hả.
Hắn được Tiết Bạch nhắc nhở, lại không theo gợi ý của Tiết Bạch đi xử lý quân quốc đại sự, mà vận dụng tư duy vào việc loại trừ đối lập, quả nhiên thu hoạch lớn. Làm trái thánh tâm, nhưng đổ hết tội lỗi lên đầu Trương Ký.
Và bước tiếp theo, chính là dùng đại tội của Trương Ký, dọa cho tên Trần Hi Liệt nhát như cáy này khiếp sợ.
“Còn run? Ngươi không đồng mưu với Trương Ký thì sợ cái gì? Hay là các ngươi đồng mưu rồi?”
“Không… không có.”
Trần Hi Liệt thậm chí không biết Trương Ký vì sao bị biếm quan, chỉ thấy ba huynh đệ bị biếm đi xa cùng lúc, tưởng là giống như năm xưa Lý Lâm Phủ đối phó Vi Kiên tội chứng như núi tạo thành đại án. Khổ nỗi lão thực sự có hợp tác với Trương Ký, chột dạ vô cùng.
“Không có?” Dương Quốc Trung cười lạnh một tiếng, nói: “Hôm nay vẫn là ta hỏi ngươi, ngày sau Trương Ký khai ra, thì là người khác thẩm vấn ngươi đấy.”
“Hữu tướng…”
“Còn ngẩn ra đó làm gì? Soạn chiếu đi.”
Trần Hi Liệt cũng muốn giả vờ vân đạm phong khinh, nhưng tính cách nhát gan của lão lúc này bộc lộ không sót chút nào. Quay đầu nhìn Tiết Bạch một cái, đưa trung chỉ qua, nói: “Theo lời Hữu tướng phân phó, soạn chiếu.”
Tiết Bạch không khỏi thở dài một tiếng.
Hắn than là trên miếu đường này toàn những kẻ bất tài vô dụng.
Trần Hi Liệt nghe tiếng thở dài này, tưởng Tiết Bạch đang thương hại mình, lão như con lạc đà bị cọng rơm cuối cùng đè sập, không thể giữ vững phòng tuyến tâm lý nữa, quay sang Dương Quốc Trung, không chờ được nữa mà chịu thua.
“Hữu tướng, ta từ quan được không?!”
“Hả?”
Dương Quốc Trung tuy muốn dọa Trần Hi Liệt, nhưng không ngờ lại đấu ngã lão dễ dàng như vậy.
“Ta từ quan, ta già rồi, không còn sức lo quốc sự, khẩn cầu Hữu tướng tiến cử một người tài năng thay chức Tả tướng, ta muốn dâng từ trình ngay hôm nay.”
“…”
Vị Tả tướng này khúm núm hơn mười năm trời, nhẫn nhịn qua được thời Lý Lâm Phủ cường thế, cứ ngỡ mình là Việt Vương Câu Tiễn nằm gai nếm mật, đợi một ngày kia tể chấp thiên hạ, thỏa chí bình sinh. Nhưng cuối cùng lại bại dưới tay dưới tay kẻ vô học bất tài Dương Quốc Trung, địa vị đến cái bình nhổ còn chẳng bằng.
Lão nào có nằm gai nếm mật gì? Nhu nhược chính là nhu nhược.