Chương 391: Bước tiếp theo
Đại lộ Xuân Minh Môn nhộn nhịp khác thường.
Vì pháo hoa mấy ngày trước được bắn ở Hưng Khánh Cung, nơi đây được coi là một trong những địa điểm ngắm pháo hoa đẹp nhất, dạo gần đây trong các tửu quán, đâu đâu cũng xôn xao bàn tán về cảnh tượng rực rỡ trong đêm Thiên Trường tiết.
Khách quen đã từng chứng kiến nhiều, liền có thể đem ra khoe khoang khoác lác.
“Ta sao lại không nhìn rõ chứ? Quả ‘vạn tử thiên hồng’ đó nổ ngay trên đầu ta đấy, tiếp đó có thứ gì rơi trúng đầu ta, các ngươi đoán xem là gì? Ta đưa tay sờ thử, nhặt được cái này”.
Đó là một đồng Khai Nguyên Thông Bảo vàng óng, khách lạ nhìn thấy đều thèm nhỏ dãi, vẻ mặt ngưỡng mộ vây quanh khách quen hỏi han tình hình chi tiết hơn, việc buôn bán của tửu quán nhờ đó cũng tốt hơn, càng thêm phồn hoa.
Khai Nguyên Thông Bảo thực ra không phải tiền niên hiệu, mà là bắt đầu đúc từ khi Cao Tổ khai quốc, lấy ý là Khai Hoàng trường trị. Đương kim Thánh nhân mỗi dịp lễ tết đều thích rải tiền từ trên Hoa Ngạc Lâu xuống, ngày thường chỉ có quan viên ngũ phẩm trở lên mới có tư cách dự tiệc cướp tiền, lần này lại nhờ pháo hoa mà bay ra ngoài tường cung.
Hoa Ngạc Lâu khác với thâm cung của các triều đại trước, bên ngoài tường thành chính là phố xá ngõ hẻm, Thánh nhân ngắm pháo hoa trên Hoa Ngạc Lâu, thứ dân bách tính cũng có thể nhìn thấy bóng dáng hắn từ xa, cho nên nói là cùng dân chúng chung vui, kế thừa tư tưởng thân dân “tái chu phúc chu” (lấy dân làm gốc) của Thái Tông Hoàng đế.
Bát nguyệt bình thời Hoa Ngạc Lâu, vạn phương đồng nhạc thị Thiên Thu.
Trong bầu không khí này, có hai người trẻ tuổi ném ngựa cho tùy tùng, dưới sự dẫn đường của hồ cơ tiến vào Khang Gia Điếm, gọi một nhã gian trên lầu. Khách lẻ ở đại sảnh không khỏi nhao nhao liếc nhìn, tán thưởng hai người trẻ tuổi này đều thân trường ngọc lập, khí vũ phi phàm.
Bọn họ đi qua hành lang tầng hai, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng bàn tán lớn tiếng từ các nhã gian khác.
“Ta không tin, quốc bản sao có thể dễ dàng lay chuyển?! Tin tức này nếu là thật, ta làm thóa hồ cho mấy người các ngươi”.
“Ta cũng không tin…”.
Lý Đàm quay đầu nhìn thoáng qua, cách tấm rèm, không nhìn rõ người nói là ai, chắc là sinh đồ của Quốc Tử Giám. Người trẻ tuổi luôn cảm thấy chuyện thế gian nên có nguyên tắc nhất định, nhưng thực tế, kẻ nắm quyền thế luôn có thể tùy ý chà đạp lên nhận thức của họ.
Tam Thứ Nhân án đã qua hơn mười năm, người ta lại bắt đầu tưởng rằng Thánh nhân sẽ tuân thủ quy củ rồi, còn cái gì mà “quốc bản không thể khinh động”.
“Uống rượu không?” Tiết Bạch ngồi xuống, gọi hai đĩa thức ăn, hỏi: “Làm một bầu rượu thanh mai nhỏ nhé?”.
“Tửu lượng ngươi không tốt, lại cứ thích học người ta gọi rượu”. Lý Đàm nói một câu hai nghĩa: “Chẳng phải là không biết lượng sức mình sao?”.
“Uống rượu cốt ở tấm lòng”. Tiết Bạch nói: “Tửu lượng ta tuy kém, nhưng mạo hiểm say rượu tiếp ngươi một chén, chính là thành ý của ta”.
“Quốc sự lại không thể chỉ có thành ý a”. Lý Đàm cảm thán một câu.
Sở dĩ y muốn tìm Tiết Bạch nói chuyện, mục đích là để thăm dò. Y rất muốn biết Tiết Bạch rốt cuộc xuất phát từ nguyên nhân gì mà tính kế a gia y, là vì mối thù năm xưa hay vì đầu cơ chính trị, hoặc có ẩn tình khác.
Đợi rượu được bưng lên, y liên tục rót cho mình ba chén, uống cạn một hơi, úp ngược chén xuống, ra hiệu mình đã uống xong, cố ý nhìn Tiết Bạch đầy khiêu khích, nói: “Khánh Vương tuy là trưởng, nhưng dung mạo khiếm khuyết, tài năng tầm thường, sao có thể làm Trữ quân? Giống như tửu lượng của ngươi vậy”.
Thái độ của Tiết Bạch lại khiến người ta có chút bất ngờ.
Hắn cầm chén rượu nhưng không uống, trầm ngâm nói: “Khánh Vương là lựa chọn bất đắc dĩ của ta”.
“Ồ?”.
“Ta có thù với a gia ngươi, cộng thêm chuyện của Cấm nương, nếu hắn đăng cơ, nhất định sẽ giết ta”. Tiết Bạch hỏi: “Cấm nương, ngươi biết là ai chứ?”.
“Ừ, biết”.
“Vậy bỏ qua những lời đường hoàng hoa mỹ vừa rồi, ta đối phó a gia ngươi, có lý do cá nhân đầy đủ, ngươi có thể hiểu rồi?”.
“Nếu ngươi cưới Nguyệt Thố, những chuyện này đã được giải quyết dễ dàng rồi”.
Tiết Bạch lắc đầu nói: “Bây giờ nói những chuyện này đã muộn rồi, ta không tin Lý Hanh, nhưng mà, có lẽ ta có thể tin ngươi?”.
“Tin ta cái gì?” Lý Đàm ngạc nhiên, không hiểu ý Tiết Bạch.
“Giả sử”. Tiết Bạch đưa ra một tiền đề trước, người hơi nghiêng về phía trước, hạ giọng nói: “Giả sử một ngày nào đó ta phò tá ngươi lên ngôi hoàng đế, ngươi có giết ta không?”.
Lý Đàm tuyệt đối không ngờ sẽ nghe được một câu như vậy, theo y thấy, hiện giờ Tiết Bạch đã phò tá Lý Tông lên ngôi Trữ vương, trở thành công thần số một. Việc cần làm tiếp theo chẳng qua là chuyên tâm phò tá Lý Tông tích lũy thực lực.
Trong lúc khiếp sợ, đầu óc y nhất thời không chuyển kịp, bèn tự giễu cười một tiếng, hỏi: “Ngươi đang đùa giỡn sao?”.
“Không, ta đã suy nghĩ rất lâu, Khánh Vương tài năng không đủ, mấy đứa con nuôi dưới gối cũng khúm núm nhu nhược, không có lấy một anh tài. Thánh nhân còn đó, hắn có thể bình an làm Trữ quân, nhưng nếu có chuyện không hay, hắn có trấn áp được cục diện không?”.
“Không thể”. Lý Đàm nói, “Đừng nói về sau, ngay cả bây giờ Thánh nhân còn đó, Khánh Vương cũng chưa chắc đã phục chúng”.
“Nhưng nếu ngươi đứng về phía hắn thì sao?”.
Lý Đàm lập tức cười nhạo: “Ta sao có thể đứng về phía hắn?”.
Tiết Bạch hỏi ngược lại: “Không thể sao? Ngươi nghĩ lại xem”.
Lý Đàm cúi đầu, nhấp một ngụm rượu, suy ngẫm về đề nghị này, bất ngờ phát hiện ra, thực ra y và Lý Tông lại thực sự cần đến nhau.
Lý Tông ở tuổi này mới được lập làm Thái tử, căn bản không kịp xây dựng uy quyền, tích lũy thực lực, rất cần sự ủng hộ của nhiều tông thất, quan lại hơn nữa; mà a gia y bị phế, huynh trưởng bị liên lụy vào đại án, tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, nếu dựa vào Lý Tông, cũng có thể thoát khỏi tình cảnh bất lợi này.
Trước mắt mà nói, bốn người con nuôi của Lý Tông đều không phải anh tài, nếu có y – “Tiểu Lý Tam Lang” này phò tá, vừa khéo bù đắp khuyết điểm của cả hai bên; nhìn xa hơn, đợi khi hai bên lợi dụng lẫn nhau xong, rất có thể sẽ trở mặt, thậm chí rút đao tương hướng, nhưng đến lúc đó, thiên thời địa lợi đã nằm trong tay kẻ trẻ tuổi hơn là y rồi.
Nghĩ như vậy, Lý Đàm liền có thể hiểu vì sao Tiết Bạch nói có thể phò tá y.
Mà tiền đề của tất cả chuyện này, là y phải chấp nhận tình thế hiện tại, Lý Hanh đã đau đớn mất đi ngôi Trữ quân, y phải buông bỏ oán hận, cắt đứt mọi cảm xúc cá nhân, dùng thái độ bình tĩnh, lý trí nhất để đưa ra lựa chọn tiếp theo.
“Ha”.
Lý Đàm nuốt một ngụm rượu, cười lắc đầu, nói: “Những kẻ đắm chìm trong quyền thuật các ngươi”.
Tiết Bạch nói: “Không thể chấp nhận?”.
“Ta không quen phản bội a gia ta nhanh như vậy”. Lý Đàm nói, “Chiếu thư phế trữ của ông ấy e là còn chưa ấm tay, ngươi đã muốn ta quay đầu nhận người khác làm cha?”.
“Trên chốn quan trường, thứ rẻ mạt nhất chính là nhân tính, chúng ta chỉ có học cách vứt bỏ lễ nghĩa liêm sỉ, biến thành chính khách tàn độc tựa loài cầm thú, mới có thể sinh tồn trong triều đường hiện nay”.
Lý Đàm không trả lời, y vẫn đang cân nhắc.
Tiết Bạch kiên nhẫn chờ đợi, bởi vì hiện tại hợp tác với Lý Đàm vô cùng xứng đáng, y là hoàng tôn duy nhất quan tâm đến an nguy của Thánh nhân trong dịp lễ Thiên Trường, được Thánh nhân yêu mến, y còn là trụ cột lớn nhất của Đông Cung, có giao tình không cạn với các tướng lĩnh phe Đông Cung.
“Không được”. Lý Đàm cuối cùng vẫn lắc đầu.
“Ngươi thà để hoàng vị quay về huyết mạch của Phế thái tử, cũng không chịu bỏ xuống thể diện?”.
“Ta không để ý đến hoàng vị như vậy”. Lý Đàm nói, “Thật đấy”.
Tiết Bạch nhìn sâu vào mắt y, phán đoán xem y có phải muốn mặc cả hay không, sau đó nói: “Ăn chút thức ăn trước đi”.
Lý Đàm gắp hai miếng thức ăn, nhận ra nhịp điệu cuộc trò chuyện đã bị Tiết Bạch nắm giữ, rất nhiều vấn đề y vốn định thăm dò đến giờ vẫn chưa mở miệng được.
Và sự nghi ngờ về việc Tiết Bạch có thể là con trai của Lý Anh cũng giảm đi đôi chút, nếu chuyện này là thật, Tiết Bạch sao có thể tuyệt tình với Lý Tông, với bốn người huynh đệ của mình như vậy?
“Tình hình hiện tại là, ngươi gọi hai món ăn cho Khánh Vương, vừa mới bưng lên, ngươi đã định một mình hưởng trọn a”. Lý Đàm nói.
Tiết Bạch cười nói: “Ta chẳng phải đang chia sẻ với ngươi sao?”.
“Tại sao là ta?”.
“Ngươi có thành ý”. Tiết Bạch nói: “Khi tranh giành quyền lực trong triều chúng ta là đối thủ, nhưng chúng ta đều mong muốn xã tắc Đại Đường tốt đẹp, đối mặt với ưu lo, chúng ta nên bắt tay nhau. Hiện nay thời cuộc ngày càng suy đồi, bên trong có Dương Quốc Trung xu nịnh thánh ý, bên ngoài có An Lộc Sơn lòng lang dạ thú, ngươi thân là hoàng tôn, nên gánh vác chút trách nhiệm”.
Lý Đàm châm chọc: “Cho nên, ngươi đối phó a gia ta?”.
Chủ đề lại quay trở lại, nhưng lần này, Tiết Bạch có câu trả lời khác.
“Sau khi đổi Trữ quân, chúng ta có thể ổn định An Lộc Sơn. Bao năm qua, phe cánh Lý Lâm Phủ nhiều lần đối phó Đông Cung không thành, đã tích tụ quá nhiều nỗi sợ hãi, ngươi có biết nỗi sợ hãi này sẽ gây ra hậu quả lớn thế nào không?”.
“Phe cánh Lý Lâm Phủ? Nay ở đâu?”.
“Ở khắp mọi nơi”. Tiết Bạch nói: “Ngươi tưởng Lý Lâm Phủ chết rồi, vây cánh của ông ta cũng tan thành mây khói sao? Ngươi thấy nhiều người kêu gào đòi băm vằm ông ta ra trăm mảnh, tưởng rằng đó đều là kẻ thù của ông ta, sai rồi, Dương Quốc Trung, Trần Hi Liệt, Miêu Tấn Khanh, Lý Đạo Thúy, Tống Dao, cùng với An Lộc Sơn, kẻ nào không phải từng ở dưới trướng Lý Lâm Phủ, kết oán sâu sắc với Đông Cung?”.
“Gian thần nịnh hót, tự nhiên thích thuận theo thánh ý chèn ép quốc trữ”. Lý Đàm nói, những năm này, y đã tận mắt chứng kiến những con chó điên này bất chấp tất cả muốn cắn xé a gia y như thế nào.
Nói đoạn, y cảm thán: “Trung thần không còn nhiều nữa”.
“An Lộc Sơn vì muốn lấy lòng Thánh nhân, từng trực ngôn ‘không biết Thái tử là vật gì’ hắn sợ a gia ngươi kế vị, đến lúc đó ắt sẽ khởi binh”. Tiết Bạch nói: “Hiện nay, a gia ngươi bị phế rồi, chúng ta mới có thể thi hành chính sách vỗ về hắn, dẫu sao, An Khánh Tông lấy chính là dưỡng nữ của Khánh Vương”.
Lý Đàm lộ vẻ trầm tư, nói: “Rồi sao nữa?”.
“Việc này trị ngọn không trị gốc, chỉ có thể tạm hoãn nguy cơ. May mà ta và ngươi còn trẻ, càng về sau càng có thực lực, có thể bắt tay cùng nhau hóa giải nỗi lo nội ưu ngoại hoạn của Đại Đường”.
Lý Đàm cuối cùng cũng thấy hứng thú, đặt đũa trong tay xuống, hỏi: “Hóa giải thế nào?”.
Tiết Bạch nói: “Dương Quốc Trung muốn áp chế An Lộc Sơn, thì phải có được sự ủng hộ của bốn trấn Hà Tây, Hà Đông, Lũng Hữu, Sóc Phương, trước kia Thánh nhân kiêng kỵ Lý Hanh, không muốn Đông Cung đi quá gần với biên trấn, nhưng nay Khánh Vương làm Trữ quân, sẽ không có nỗi lo này. Chỉ cần Kiến Ninh Vương nguyện bày tỏ thái độ ủng hộ tân Trữ quân, một số tướng lĩnh vốn hướng về Đông Cung tự nhiên sẽ đứng về phía Khánh Vương”.
Lý Đàm giơ tay lên, không nghe những lời sáo rỗng này, hỏi thẳng: “Ta có thể trông mong một chức Tiết độ sứ một phương?”.
“Ta sẽ nói với Điện hạ, nhất định tranh thủ cho ngươi”.
“Ai mới là ‘Điện hạ’ của ngươi?”.
Tiết Bạch cười cười, nói: “Đồng ý rồi?”.
Nói đến đây, Lý Đàm gần như đã bị thuyết phục, nhưng y lại hỏi: “Cho dù hôm nay ta đảm bảo bỏ qua chuyện cũ, ngươi thật sự tin ta sau này sẽ không giết ngươi? Điều này rất quan trọng, liên quan đến việc ta và ngươi có thể hợp tác chân thành hay không”.
Y đã suy tính rồi, nếu một ngày nào đó y lên ngôi hoàng đế, rất khó để không xuống tay tàn độc với Tiết Bạch, chuyện này rất khó tránh khỏi, y cho rằng Tiết Bạch nên hiểu. Như vậy, khó tránh khỏi phải nghi ngờ thành ý của Tiết Bạch.
“Ít nhất trong một thời gian dài, chúng ta sẽ là đồng minh tin tưởng lẫn nhau, thế là đủ rồi”. Tiết Bạch nói: “Chúng ta còn trẻ, thời gian còn dài, đến lúc đó chưa chắc ngươi đã giết được ta”.
“Hảo đảm lượng”. Lý Đàm nâng chén rượu.
Chuyện này cứ thế quyết định, Tiết Bạch cũng nâng chén, chạm với y một cái.
“Ngươi xem, chỉ cần có thành ý, tửu lượng một chén là đủ dùng rồi”.
~~
Mấy tên Kim Ngô Vệ mặc bào phục tiến vào Khang gia đếm, nhìn quanh bốn phía, tìm kiếm Lý Đàm.
Hiện giờ đang là thời điểm then chốt của việc đổi Trữ quân, gia quyến của Lý Hanh đều phải bị quản thúc, ví dụ như Lý Thục vì bị liên lụy vào vụ án Lý Tề Vật, hiện giờ vẫn còn ở Ưng Cẩu Phường. Chỉ có Lý Đàm vì lo lắng cho an nguy của Thánh nhân, sau khi ra khỏi cung không có ai theo dõi.
Nhưng Gia lệnh bên Bách Tôn Viện thấy y mãi không về, không khỏi lo lắng y chạy đi làm chuyện gì không thỏa đáng, vội vàng báo vào trong cung, phái người đi tìm.
“Kiến Ninh Vương có ở đây không?!”.
“Tiểu nhân không biết ạ”. Tiểu nhị trong quán đáp, thấy tên Kim Ngô Vệ kia lấy ra một bức họa, ngẩn người, vội vàng dẫn bọn họ lên nhã gian tầng hai.
Đẩy cửa nhìn vào, chỉ thấy một người trẻ tuổi khí vũ bất phàm chắp tay đứng bên cửa sổ, nhìn ngắm cảnh đường phố Trường An, ánh mắt thâm trầm, lo nước thương dân.
“Kiến Ninh Vương, xin theo tiểu nhân về Bách Tôn Viện đi”.
“Vị Hiệu dụng này, nhận nhầm người rồi, ta không phải Kiến Ninh Vương, là Trung thư xá nhân Tiết Bạch”.
Thuyết phục Lý Đàm ủng hộ Lý Tông, việc này quang minh chính đại, Tiết Bạch không lo bị người khác biết, hào phóng đáp lời, giơ tay nói: “Kiến Ninh Vương đi rồi”.
“Vâng, cáo từ”.
Tên Kim Ngô Vệ quay người bỏ đi, lẩm bẩm với người bên cạnh: “Không phải nói hắn xuất thân tiện nô sao? Nhìn còn khí phái hơn cả hoàng tôn”.
“Nhận nhầm thì nhận nhầm rồi, lấp liếm cái gì?”.
“Thật mà…”.
Đỗ Ngũ Lang lướt qua vai bọn họ tiến vào Khang gia điếm, ngẩng đầu nhìn một cái, “bịch bịch bịch” chạy lên lầu, đẩy cửa nhìn vào, trên bàn chỉ còn lại ít thức ăn thừa nguội lạnh.
Đỗ Ngũ Lang vô cùng tiếc nuối, nói: “Sao các ngươi không gọi gỏi cá sống vậy?”.
“Nói rồi, ta không ăn đồ sống”.
“Ta ăn mà”. Đỗ Ngũ Lang nói: “Ta còn chưa ăn cơm đây, đặc biệt chạy tới đó”.
“Sao tới muộn thế?”.
“Đâu có muộn, đã hẹn giờ Ngọ ba khắc, ta chẳng qua muộn một chút thôi, ngươi không biết nỗi khổ của người mới làm cha đâu. Thế nào, ngươi thuyết phục được Kiến Ninh Vương rồi?”.
“Ừ”.
“Ngươi xem, nếu không phải ngươi đã thuyết phục được hắn rồi, lúc ta đến hắn nhất định vẫn còn, liền có thể để ta thuyết phục, thế này sao có thể nói là ta đến muộn được?”.
“Coi như ngươi khéo mồm khéo miệng”. Tiết Bạch nói: “Nhưng ta cũng không lừa ngươi, bảo ngươi truyền lời cho hắn, đúng là muốn tốt cho hắn. Giờ tin rồi chứ?”.
Đỗ Ngũ Lang lắc đầu nói: “Không tin, hắn lựa chọn thế nào, ngươi đoán được?”.
“Đoán được đại khái rồi, đi thôi”.
Đỗ Ngũ Lang lại không đi ngay, mà nhìn kỹ Tiết Bạch một lúc, chợt nói: “Sao ta cảm thấy ngươi bây giờ có chút khác khác”.
“Khác chỗ nào?”.
“Không nói lên được, giống như lại thăng quan rồi, nhưng ngươi cũng đâu có thăng quan đâu”.
“Thăng rồi”. Tiết Bạch nói: “Thăng không phải quan vị, là quyền lực”.
“Vận nương sinh là sinh tiểu nữ oa đấy…”.
Hai người ra khỏi tửu quán Thanh Môn, lại quay về trạch đệ Đỗ gia ở phường Thăng Bình trước.
Theo lý mà nói, Tiết Bạch bị giam trong cung mấy ngày, ra ngoài rồi nên nhanh chóng về nhà, không nên uống rượu bên ngoài rồi lại chạy đến nhà người khác. Nhưng hắn có việc cần bàn bạc với tỷ muội Đỗ Xuân, Đỗ Cấm, hơn nữa Nhan Yên thực ra cũng đã quen với việc hắn hơi một tí là bị bắt đi, đợi thêm một lát cũng chẳng sao.
Vào tòa trạch viện quen thuộc, đám gia bộc ném tới ánh mắt quan tâm, vẫn coi Tiết Bạch như lang quân Đỗ gia mà đối đãi.
“Cuối cùng cũng tới rồi, lát nữa vào chính đường thăm nữ tử oa, có mang quà không?”.
Lư Phong Nương vẫn cái dáng vẻ lải nhải đó, vì đã quen thân với Tiết Bạch, nên nói đùa đòi quà.
Đỗ Xuân, Đỗ Cấm thì đứng sau lưng nàng, trên mặt đều mang ý cười, không lời chúc mừng Tiết Bạch về bước tiến khó khăn lắm mới đạt được.
Đỗ Hữu Lân lại không biết lần này có tiến triển gì, trên mặt mang vẻ lo lắng, ngắt lời lải nhải của Lư Phong Nương, thở dài nhắc nhở: “Ngươi đấy, đảm nhận trọng trách Yên hoa sứ, sao có thể không để tâm? Kết quả gây ra chuyện loạn lạc”.
Đêm đó khi con voi chạy ra hắn cũng có mặt, bị dọa cho đứng hình. May mà vị trí của hắn ở phía sau, có giẫm chết Trần Hi Liệt trước cũng chưa đến lượt giẫm chết hắn. Tóm lại, theo hắn thấy, Tiết Bạch lần này là phạm sai sót, mang tội.
“Bá phụ dạy phải, ta gần đây có chút lơ là, nên kiểm điểm lại bản thân”. Tiết Bạch dùng tư thế con cháu hoặc con rể ứng đối sự trách cứ vô lý của Đỗ Hữu Lân.
Thế là, tỷ muội Đỗ gia lại cười cười, cảm nhận niềm vui sướng thầm kín khi biết bí mật này.
Khó khăn lắm mới đợi Tiết Bạch tiếp nhận sự dạy bảo của Đỗ Hữu Lân, thăm tiểu nữ nhi của Đỗ Ngũ Lang, ăn xong một bữa cơm gia đình. Bọn họ mới tìm được cơ hội, tụ tập một chỗ lén lút bàn chuyện chi tiết.
“Lý Tông muốn gặp ngươi một lần”. Đỗ Cấm nói, “Hắn gửi tin qua ám tuyến của chúng ta, rất an toàn”.
“Không gặp”.
Tiết Bạch quả quyết từ chối, hắn không cần Lý Tông làm gì, chỉ cần vị hoàng trưởng tử này ngồi đó, trở thành danh nghĩa của hắn là đủ rồi.
Đỗ Cấm hỏi: “Ngươi thuyết phục được Lý Đàm, không cần đưa bọn họ gặp mặt một lần sao?”.
Tiết Bạch hỏi ngược lại: “Gặp làm gì? Kết minh ước sao? Chỉ cần Lý Đàm công khai ủng hộ Lý Tông làm Trữ quân, Lý Long Cơ tự sẽ hài lòng với thái độ của Lý Đàm, những cái khác, Lý Tông chỉ có thể chấp nhận”.
Đây là thế cục, Lý Tông quả thực không có bất kỳ dư địa lựa chọn nào, chẳng qua là mặc người sắp đặt, đây cũng là nguyên nhân hắn có thể được Lý Long Cơ chọn trúng. Trước kia, vì cân nhắc đến hình tượng quân vương Đại Đường, Lý Tông với dung mạo như vậy không thể làm Trữ quân, nay sự tự ti của hắn lại trở thành ưu thế lớn nhất.
“Được, chúng ta phái người trả lời hắn, bảo hắn kiên nhẫn”. Đỗ Xuân tính tình điềm đạm nhất, ủng hộ cách nhìn của Tiết Bạch, nói: “Chuyện đổi Trữ quân, e là sẽ gây ra sóng to gió lớn trong triều, trước mắt không nên vọng động”.
“Nhưng nhất định phải chuyển lời cho hắn… tranh thủ sự ủng hộ của An Lộc Sơn”.
Đây có lẽ là một ưu thế khác giúp Lý Tông lần này trở thành Trữ quân, Vinh Nghĩa quận chúa chính là dưỡng nữ của hắn, gả cho An Khánh Tông.
Tiết Bạch hy vọng có thể khiến An Lộc Sơn tạm thời hoãn lại kế hoạch tạo phản, ít nhất đợi đến khi Lý Tông tức vị, An Khánh Tông trở thành phò mã. Nếu có một giai đoạn tương đối hòa bình như vậy, hắn có thể tranh thủ được sự ủng hộ của các quân trấn, hoàn thành việc tích lũy thực lực.
Đỗ Cấm mỉm cười, nói: “Yên tâm, cho dù chúng ta không nói, hắn sao có thể quên thông gia của mình, có khi chúng ta càng không để ý đến hắn, hắn càng thân cận với An Lộc Sơn”.
“An Lộc Sơn không phải kẻ dễ bị lừa, e là chỉ nhìn vào lợi ích thực tế, tất nhiên sẽ lại đề nghị với Lý Tông muốn kiêm chức Hà Đông tiết độ sứ”.
“Có cách đối phó không?”.
Tiết Bạch suy tính, hỏi: “Cát Ôn vẫn còn trong ngục chứ? Ta đang nghĩ xem có thể thu phục hắn không, để hắn về Phạm Dương làm mật thám cho ta”.
Đỗ Xuân cau mày, nhớ tới tình cảnh bị bắt vào ngục Kinh Triệu Phủ năm xưa, hơi có chút không vui, nhưng nàng lại càng để tâm đến chuyện của Tiết Bạch, không nói gì, chỉ đáp: “Chúng ta phái người đi nghe ngóng”.
“Ta biết Xuân nương ghét kẻ này, trước tiên lấy đại sự làm trọng?”. Tiết Bạch nhẹ giọng an ủi một câu.
Đỗ Cấm thì dứt khoát hơn nhiều, nói: “Sau này giết là được”.
Ba người cứ thế bàn bạc nước đi tiếp theo, chẳng qua là lợi dụng danh nghĩa của Lý Tông và Lý Đàm để tranh thủ thêm sự ủng hộ, đồng thời thi hành kế hoãn binh với An Lộc Sơn.
Nhớ lại thì, từ vụ án Đỗ Hữu Lân đến nay, bọn họ đã không biết bao nhiêu lần bí mật bàn bạc như thế này, từ tứ phía nguy cơ lúc đầu, đến nay cuối cùng cũng có được tiến triển bước đầu.
Cuối cùng, Đỗ Cấm đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve má Tiết Bạch, khẽ nói: “Hôm nay gặp ngươi, cứ thấy có chút khác lạ nhỉ?”.
“Ngũ Lang cũng nói như vậy”.
“Hắn thì hiểu cái gì”.
Tuy trong phòng không lo bị người khác nghe thấy, Đỗ Cấm vẫn ghé vào tai Tiết Bạch, thì thầm: “Ta thấy ngươi bây giờ đã có dáng vẻ của tiềm long rồi”.
“Những gì ngươi mất đi, chúng ta có lẽ sẽ đòi lại được?”.
“Không quan tâm nữa”.
Đỗ Cấm lắc đầu, nàng đã hoàn toàn không để ý đến cái vị trí Thái tử lương đệ gì đó đã mất trong quá khứ nữa, nàng có thể thực hiện âm mưu phế truất Thái tử, đây chính là sự lớn mạnh của bản thân nàng.
Nàng lười biếng vùi đầu vào vai Tiết Bạch, ngửi mùi hương của hắn, nhẹ nhàng hôn lên cổ hắn, dùng chóp mũi cọ nhẹ vào yết hầu hắn… Nàng hiện giờ si mê chính là con người hắn, cũng không liên quan đến thân phận của hắn.
Tiết Bạch có thể trở thành Thái tử cũng được, Hoàng đế cũng chẳng sao, đã không thể làm nàng hưng phấn hơn nữa, nàng đã vì được cùng hắn chung tay thành công mà vô cùng hưng phấn rồi.
Đuôi tóc nàng nhẹ nhàng quét qua cổ Tiết Bạch, hơi thở của hắn cũng dần trở nên nặng nề.
Đến đây, bọn họ có thể tiến hành bước tiếp theo rồi.
…
Thành Trường An đang vì chuyện đổi Trữ quân mà cục diện chấn động, nhưng đều không liên quan đến Tiết Bạch nữa.
Hắn trở về căn phòng nhỏ nơi hắn từng nằm khi mới đến Đại Đường, tự nhủ rằng mình đã thay đổi được một số chuyện, tuy không biết kết quả là tốt hay xấu, nhưng may mà rốt cuộc cũng có người luôn ở bên cạnh hắn.