Chương 383: Vong dương bổ lao
Mùng sáu tháng Bảy, Hoa Thanh Cung.
Viên Tư Nghệ rảo bước đến hậu điện, thấp giọng nói: “Bẩm Thánh nhân, Ngô Đạo Tử về rồi.”
Lý Long Cơ đang xem một tấu chương, sắc mặt không vui, nghe vậy bèn ném tấu chương trên tay sang một bên, nghi hoặc trong chốc lát, hỏi: “Hắn từ đâu trở về?”
“Hồi Thánh nhân, Thiên Bảo năm thứ năm, Thánh nhân phái hắn đến sông Gia Lăng tả thực, đem mỹ cảnh Thục trung dâng lên ngự tiền.”
“Vậy sao.”
Sự việc đã qua nhiều năm, Lý Long Cơ đã hoàn toàn quên mất chuyện này rồi, nhưng nghe tin Ngô Đạo Tử trở về, hắn vẫn khá vui mừng.
Trong cung không thiếu cung phụng, người giỏi vẽ rất nhiều, tuy Trương Huyên đã cáo lão, nhưng vẫn còn Tào Bá với “Cửu Mã Đồ” Trần Hoành với “Bát Công Đồ” Vi Yển với “Song Kỵ Đồ” Hàn Cán với “Mục Mã Đồ” Vi Vô Thiểm với “Dị Thú Đồ” nổi danh thiên hạ.
Trong số bao nhiêu cung phụng này, Ngô Đạo Tử được coi là người được Lý Long Cơ ưu ái hơn cả, bởi hắn từng tham gia vẽ lại thời khắc huy hoàng nhất của Lý Long Cơ. Đó là vào năm Khai Nguyên thứ mười ba, Lý Long Cơ phong thiện Thái Sơn, khi hồi kinh đi qua Kim Kiều, thấy ba mươi vạn vũ vệ xếp hàng dài mấy ngàn dặm, cờ xí chỉnh tề, hắn vô cùng phấn khích, bèn để Ngô Đạo Tử, Vi Vô Thiểm, Trần Hoành cùng vẽ bức “Kim Kiều Đồ”. Từ đó về sau, mỗi lần Lý Long Cơ nhìn thấy Ngô Đạo Tử, đều sẽ nhớ tới cảnh tượng thịnh vượng năm xưa, trong lòng lại tăng thêm một phần hào tình.
So ra thì, tấu chương vừa xem ban nãy lại chẳng khiến người ta vui vẻ chút nào.
Đó là tấu chương gửi từ An Tây, nội dung là vạch tội Cao Tiên Chi. Nói rằng Thạch Quốc đã quy hàng Đại Đường, Cao Tiên Chi lại dùng thủ đoạn lừa gạt để diệt nước, tàn sát bừa bãi, dẫn đến việc Thạch Quốc vương tử đem chuyện này rêu rao với chư Hồ, thành ra chư Hồ liên kết với Đại Thực tấn công An Tây tứ trấn.
Trên thực tế, Cao Tiên Chi căn bản không phải tính cách chịu ngồi yên phòng thủ, sau khi biết tin, tháng Tư vừa rồi đã đích thân dẫn ba vạn binh mã tấn công Đại Thực, tiến sâu vào lãnh thổ địch. Mà vào lúc này, đột nhiên có người vạch tội hắn, hiển nhiên là không coi trọng trận chiến này, muốn vạch rõ giới hạn với Cao Tiên Chi.
Về việc này, Dương Quốc Trung không dám tự quyết, xin thánh tài. (tài: định đoạt, phán quyết)
Lý Long Cơ những năm gần đây rất thích Cao Tiên Chi, bởi vì chẳng có tướng lĩnh nào khác giống như Cao Tiên Chi, hơi một tí là truyền tiệp báo về. Mà lại toàn là đại thắng diệt quốc, bắt sống quốc chủ.
Tiểu Bột Luật Vương, Đột Kỵ Thi Khả Hãn, Thạch Quốc Vương, Yết Sư Vương, mấy năm nay Lý Long Cơ ở tại Trường An hết lần này đến lần khác hạ lệnh xử tử những tù trưởng tiểu bang dám phản bội hắn, hưởng thụ cảm giác cao cao tại thượng thiên tỷ vạn quốc, đã cực kỳ không thích nghe tin xấu.
Thế là, hắn cầm ngự bút lên, gạch hai nét lên tấu chương kia, biểu thị bác bỏ, sau đó ném tấu chương sang một bên, nói: “Truyền chỉ, triệu Ngô Đạo Tử.”
“Tuyên Ngô Đạo Tử cận kiến!”
Khi tâm tư chuyển từ tin xấu có thể ập đến sang những việc nghệ thuật như vũ nhạc, hội họa, tâm trạng Lý Long Cơ liền tốt lên, khôi phục nguyên khí.
Ngô Đạo Tử đã gần bảy mươi, tóc bạc trắng và thưa thớt, được một mảnh khăn phốc bọc lại, phảng phất như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Hốc mắt hắn đầy nếp nhăn, nhưng đôi mắt vẫn lấp lánh có thần.
Tuy đã nhiều năm không gặp, Lý Long Cơ vừa nhìn thấy đôi mắt này, lập tức có cảm giác quen thuộc, cười sảng khoái nói: “‘Họa Thánh’ của Trẫm về rồi.”
Ngô Đạo Tử đưa mắt nhìn lên ngự tháp, ngẩn người, không khỏi kinh ngạc nói: “Thánh nhân thế mà lại trẻ hơn trước kia.”
Lời vừa buột miệng, hắn mới nhớ ra còn chưa kịp hành lễ, vội vàng chắp tay vái chào, nói: “Thần đã già nua lọm khọm rồi.”
Lý Long Cơ nghe vậy đại hỷ, không đợi Ngô Đạo Tử dâng lên tranh tả thực ở sông Gia Lăng, đã truyền chỉ trọng thưởng.
Viên Tư Nghệ cúi đầu, thầm nghĩ sinh lão bệnh tử là lẽ thường, Thánh nhân hơn năm năm qua mắt thường cũng thấy già đi rất nhiều, bao gồm cả tinh thần cũng kém xa trước kia. Có thể thấy Ngô Đạo Tử tuy say mê vẽ tranh, nhưng cũng không phải là không có chút bụng dạ.
“Khanh đi một chuyến là năm năm quang âm, Trẫm còn tưởng khanh không muốn làm cung phụng trong cung nữa.” Lý Long Cơ cười nói.
“Hồi Thánh nhân, là do non nước Gia Lăng Giang tú lệ, thần lưu luyến quên lối về.”
“Khá cho câu lưu luyến quên lối về, hãy dâng bản thảo lên đây, để Trẫm cũng được mãn nhãn.” Lý Long Cơ nói, không quên phân phó nội thị đi gọi các sủng phi đến.
Ngô Đạo Tử lại đáp: “Hồi bẩm Thánh nhân, không có bản thảo.”
Lý Long Cơ kinh ngạc nói: “Ngươi đi tả thực, năm năm qua một bức tranh cũng không có?”
Ngô Đạo Tử ung dung đáp: “Ba trăm dặm sông Gia Lăng, đều ở trong tim thần.”
“Tốt!”
Là Thiên tử, Lý Long Cơ rất thích cái cảm giác tuy không hoàn toàn thuận theo ý mình nhưng lại mang đến bất ngờ thế này. Điểm này, dung thần không làm được, chỉ có thần tử cực kỳ thông minh mới có những lời đáp diệu nghệ như vậy. (dung: vô dụng, ăn hại)
Hắn không khỏi vỗ tay cười lớn, nói: “Ngô khanh đây là muốn múa bút cho Trẫm xem ngay tại chỗ sao.”
Ngô Đạo Tử lộ nụ cười, đáp: “Điện này quá nhỏ, không đủ để thần động bút.”
“Ha ha ha ha.” Tâm trạng Lý Long Cơ càng thêm sảng khoái, nói: “Đến hậu điện vẽ, cả bức tường phấn trắng trong điện, đều sẽ là giấy vẽ của Họa Thánh.”
Nhắc đến giấy, hắn liền nghĩ tới Tiết Bạch.
Hôm nay đã có Họa Thánh vẽ tranh cho hắn, tự nhiên cũng nên có người đàn hát múa ca cho hắn, còn phải có người làm thơ điền từ cho hắn.
“Triệu bọn Lý Quy Niên, Giả Xương, Tiết Bạch vào đây, ngự yến tổ chức sớm, Trẫm vừa đối tửu đương ca, vừa thưởng thức thi họa Thịnh Đường.”
Nực cười thay cho Tiết Bạch, bận rộn ngược xuôi, rốt cuộc vẫn bị xếp chung hàng với đám cung phụng, lộng thần.
Rất nhanh, Lý Quy Niên, Giả Xương lần lượt dẫn theo vũ nhạc linh nhân, đấu kê tiểu nhi vào cung, bày ra trận thế, tiếng sênh vừa cất, lập tức diệu thú hoành sinh.
Các phi tần trong cung cũng nhao nhao trang điểm, thế là cung nữ bưng nước suối nóng đi đi lại lại, đợi khi nước trong chậu hắt ra, mùi thơm của son phấn bị rửa trôi liền lan tỏa khắp hậu cung.
Ngô Đạo Tử tay cầm bút vẽ, rửa trong thùng gỗ, loang ra màu đỏ như son.
Các tiểu hoạn quan đã nghiền xong các loại thuốc vẽ, bày biện rực rỡ sắc màu, Ngô Đạo Tử chấm bút, dứt khoát vung lên bức tường trắng tinh không tì vết. Khiến mọi người không nhịn được nín thở chờ đợi, chỉ sợ hắn vẽ lệch một nét này.
Lý Long Cơ long nhan đại duyệt nhìn cảnh này, lại qua một lúc, nghiêng đầu hỏi: “Tiết Đả Bài vẫn chưa đến?”
“Lão nô lại phái người đi giục.”
“Hắn tưởng mình là Lý Bạch, Thiên tử gọi đến chẳng lên thuyền?” Lý Long Cơ cũng không biết là nói đùa hay thực sự không vui.
Viên Tư Nghệ lập tức đổi giọng: “Lão nô đích thân đi hỏi.”
Lão rảo bước lui ra khỏi điện, vẫy gọi một tên tâm phúc, hỏi: “Chắc chắn Tiết Bạch đã không còn ở Ly Sơn?”
“Hai ba ngày nay không ai nhìn thấy hắn, nếu không phải nằm liệt trên giường Quắc Quốc phu nhân không dậy nổi, thì chính là đã không còn ở Ly Sơn.”
“Tiếp tục phái người đi giục, Thánh nhân không đợi được nữa rồi.”
Viên Tư Nghệ với Tiết Bạch không tính là có tư oán, gần đây đối với Tiết Bạch lại vô cùng tò mò, lão nghĩ mãi không thông, người trẻ tuổi vốn dĩ có tiền đồ vô lượng này vì sao năm lần bảy lượt muốn gây chuyện thị phi, đứng ở thế đối lập với Thái tử, An Lộc Sơn, với Dương Quốc Trung cũng là bằng mặt không bằng lòng.
Một người nếu quá mức lập dị, thường sẽ khiến thế nhân không dung tha.
Đợi hồi lâu, chư vị công khanh vội vã chạy tới dự tiệc.
Viên Tư Nghệ đứng ở cửa cung nhìn dáng vẻ chạy đôn chạy đáo của bọn họ, có cảm giác buồn cười, giống như Chu U Vương đốt phong hỏa đài xong, nhìn thấy chư hầu chật vật chạy tới vậy.
Trời sắp tối rồi, Tiết Bạch vẫn chưa đến.
“Đóng cửa cung, Tiết xá nhân chắc là không tới rồi.” Viên Tư Nghệ phân phó một câu.
Bổn phận của Trung thư xá nhân là tùy thời đợi Thánh nhân triệu hoán, Tiết Bạch hôm nay không tới đã là thất trách, Dương Quốc Trung đã có lý do để bãi miễn hắn, nếu Thánh nhân không vui, e là còn muốn trị tội hắn.
Tuy nhiên, lời vừa dứt, có người phi ngựa lao về phía bên này.
“Hu!”
Không đợi cửa cung đóng lại, một bóng người tráng kiện xoay người xuống ngựa, chạy tới trước mặt Viên Tư Nghệ, chính là Tiết Bạch.
“Tiết lang đây là canh đúng điểm trống đóng cửa cung mà đến a.”
“Viên tướng quân thứ lỗi, ta chuẩn bị lễ vật Thất Tịch cho Thánh nhân, cho nên mới đến muộn.”
Viên Tư Nghệ nhắc nhở: “Thất Tịch khất xảo tiết, không đến lượt ngươi dâng lễ cho Thánh nhân.”
Tiết Bạch ngẩn ra, vẫn ôm một cái bọc lớn muốn vào cung. Viên Tư Nghệ ngăn hắn lại, nói: “Tiết lang vào nội cung cận kiến, e là không tiện mang theo vật ngoài. Giao cho ta đi.”
“Đây là lễ vật ta muốn dâng lên.”
Tiết Bạch nói một câu, thấy Viên Tư Nghệ vẫn đưa tay ra, bèn thản nhiên hào phóng đưa cái bọc qua, cười nói: “Vậy xin Viên tướng quân bảo quản cẩn thận, vật này có chút nguy hiểm…”
~~
Hội họa và âm luật đều là chuyện phong nhã, có chỗ tương thông.
Lý Lâm Phủ cũng giỏi hội họa, hơn nữa trong nhà ông ta có năm người nổi danh nhờ kỹ năng vẽ, được gọi là “Ngũ Lý” lần lượt là Lý Lâm Phủ, cha ông ta Lý Tư Hối, bác ông ta Lý Tư Huấn, đường huynh Lý Chiêu Đạo, cháu trai Lý Thấu.
Trong đó, tài vẽ của Lý Tư Huấn là cao nhất.
Lý Tư Huấn đã qua đời từ năm Khai Nguyên thứ sáu, nhưng thành tựu cả đời của ông ta rất đáng nể. Triều Đường Trung Tông đã là Tông Chính Khanh, Lũng Tây Quận Công. Đương kim thiên tử tức vị xong, phong Bành Quốc Công, làm quan đến Hữu Vũ Vệ Đại Tướng Quân, sau khi mất thụy hiệu là “Chiêu” bồi táng Kiều Lăng. Ông ta giỏi vẽ sơn thủy lầu các, hoa cỏ chim thú, người đương thời đánh giá là “Quốc triều sơn thủy đệ nhất” đủ thấy tài năng. (tức vị: chính thức trở thành vua)
Những năm đầu, Lý Tư Huấn cũng từng vẽ tranh sơn thủy sông Gia Lăng cho Thánh nhân trong cung điện, tốn thời gian vài tháng, bút lực mạnh mẽ, ý cảnh kỳ vĩ. Thánh nhân cực kỳ thích bức bích họa đó, dùng tám chữ “thanh lục sơn thủy, kim bích huy ánh” để khen ngợi hết lời, người đời gọi là “Lý tướng quân sơn thủy”.
Đến năm Khai Nguyên thứ tám, Hưng Khánh Cung cải tạo, Đại Đồng Điện trùng tu, bức bích họa đó không giữ lại được. Lý Long Cơ vô cùng tiếc nuối, mới có chuyện sau này để Ngô Đạo Tử đi Thục trung tả thực.
Cho nên, Ngô Đạo Tử cảm thấy áp lực cực lớn với việc này. Để không thua kém Lý Tư Huấn, ông ở lại Thục trung tròn năm năm, ngày đêm quan sát sông Gia Lăng, khắc ghi từng ngọn núi con sông, từng nhành cây ngọn cỏ vào trong tim mới dám trở về.
Ngày qua ngày trăng lặn mặt trời mọc, ông đã nhìn qua vô số bọt sóng dưới ánh sao, cuối cùng múa bút vẩy mực.
Ngòi bút di chuyển linh hoạt trên vách tường, không giống như đang vẽ tranh, mà giống như trút hết nước sông Gia Lăng trong lòng Ngô Đạo Tử ra ngoài.
Khi Tiết Bạch bước vào hậu điện Hoa Thanh Cung, nhìn thấy chính là cảnh tượng như vậy.
Bóng lưng Ngô Đạo Tử trong mắt hắn chẳng hề tỏ ra già nua chút nào, giống như một con hạc tiên trên bầu trời sông Gia Lăng, trong miệng ngậm cây cỏ, xây đắp nên từng gò đất khe sâu.
“Thánh nhân Thất Tịch an khang, thần…”
Lý Long Cơ đang chắp tay sau lưng đứng sau Ngô Đạo Tử chăm chú nhìn, giơ tay lên, cắt ngang hành lễ của Tiết Bạch, ra hiệu cho hắn im lặng.
Vị Hoàng đế này có trình độ nghệ thuật cực cao, lúc này đã bị tài vẽ của Ngô Đạo Tử thu hút sâu sắc, cảm thán nói: “Họa nghệ của Đạo Huyền, lại tiến bộ thêm vài tầng rồi.”
Vì Thánh nhân có tư thái như vậy, Giả Xương cũng không dám chọi gà, cả hậu điện vô cùng yên tĩnh.
Thỉnh thoảng có phi tần vội vã đến dự tiệc, kinh ngạc cũng phải bước nhẹ chân, nâng dải lụa màu bên hông, nhẹ nhàng ngồi xuống.
Chỉ có Viên Tư Nghệ hiểu thói quen của Thánh nhân, chốc chốc lại rót một chén rượu đưa vào tay Thánh nhân, để hắn vừa xem vừa uống.
“Nghe.”
Cũng không biết qua bao lâu, Lý Long Cơ bỗng nhiên mở miệng, nhìn quanh trong điện, hỏi: “Nghe thấy chưa?”
Chư thần ngẩn ngơ.
Lý Long Cơ vươn một ngón tay thon dài, đặt lên môi làm động tác im lặng, để mọi người dùng tâm mà nghe.
“Trẫm nghe thấy tiếng nước sông Gia Lăng, các ngươi nghe thấy chưa?”
Ánh mắt Tiết Bạch nhìn tới, Ngô Đạo Tử đã vẽ được nửa bức tường, nước sông Gia Lăng đã uốn lượn trên đại điện.
Hắn không nghe thấy tiếng nước, chỉ cảm thấy hơi thở nghệ thuật nồng đậm.
“Thần nghe thấy rồi.” Dương Quốc Trung đáp, “Thần nhìn tranh của Ngô công, phảng phất như quay lại Thục trung vậy.”
“Mang đàn tới.”
Hứng thú của Lý Long Cơ rất cao, tay gảy nhẹ nhàng, liên tục đàn mấy khúc. Tiếng đàn du dương, khiến mọi người dường như thực sự lạc vào giữa non nước hữu tình.
Ánh trăng dần đậm, Ngô Đạo Tử cũng đặt xuống nét bút cuối cùng.
Tức thì, phong quang ba trăm dặm sông Gia Lăng hiện lên sống động trên mặt tường.
“Diệu thay!”
Trong điện vang lên vô số tiếng khen ngợi.
Ngô Đạo Tử sức cùng lực kiệt, bút vẽ trong tay rơi xuống, người cũng ngã ra tấm thảm dày trong điện.
Lý Tư Huấn vẽ sông Gia Lăng mất vài tháng, cực kỳ tỉ mỉ công phu, ngay cả con côn trùng nhỏ trên cây cỏ cũng hiện rõ mồn một, lại dùng vô số chi tiết đắp nặn thành kiệt tác vàng son lộng lẫy. Ngô Đạo Tử biết rõ trong lối vẽ này Lý Tư Huấn đã đạt đến cảnh giới đăng phong tạo cực. Vì vậy, ông làm ngược lại.
Ông chỉ trong một ngày, dùng bút mực thô sơ giản lược, vẽ ra ý cảnh của sông Gia Lăng. Đem sự tráng lệ của núi, sự kiều diễm của nước, ngưng tụ trong từng nét bút.
Thỏa thích tràn trề, múa bút một mạch mà thành.
Đây là cuộc so tài mà Ngô Đạo Tử dùng công lực cả đời để đấu với Lý Tư Huấn đã qua đời nhiều năm, không liên quan đến thắng bại, chỉ liên quan đến tình yêu đối với hội họa.
“Ha ha ha ha.”
Ngô Đạo Tử nhìn non nước trước mắt, cười lớn quên tình. Một bầu rượu được đưa đến tay ông, ông không thèm nhìn nhận lấy, ngửa đầu uống thỏa thích.
Mãi đến khi giọng nói của Thánh nhân vang lên bên tai, ông mới biết vừa rồi là ai đưa bầu rượu cho mình.
“Công sức vài tháng của Lý Tư Huấn, bút tích một ngày của Ngô Đạo Huyền, đều cực kỳ diệu thay!”
Lý Long Cơ cũng cười ha hả, nâng chén rượu, cùng quần thần nâng một chén, nói: “Chư khanh thấy rồi đấy, Đại Đường của Trẫm, không chỉ là thịnh thế văn trị võ công, là thịnh thế khai cương khoách thổ, mà còn là thịnh thế của thi từ ca phú, thịnh thế của thư pháp hội họa.”
“Chúng thần chúc mừng Bệ hạ!”
Dương Quốc Trung lập tức nâng chén, lại là một tràng tán tụng.
Sau đó chúng thần lại ngắm bức bích họa kia, nhao nhao đưa ra đánh giá.
“Bút pháp của Ngô công, bút thắng hơn hình, cốt khí tự cao.”
“Bút pháp của Đạo Huyền cao thấp khúc chiết, tính toán phân định, du nhận hữu dư, vận cân thành phong.”
“Không hổ là Ngô đới đương phong…”
Trong tiếng khen ngợi, Ngô Đạo Tử lại quay đầu nhìn quanh trong điện một vòng, ánh mắt dừng lại khi rơi vào người Tiết Bạch, quan sát hắn kỹ càng hai lần.
Tiết Bạch biết rõ đây là vì sao, hắn từng chịu sự bảo vệ của Trương Cửu Linh, Hạ Tri Chương, Ngô Đạo Tử từng theo học Hạ Tri Chương, có lẽ là loáng thoáng nghe nói chuyện này. Những năm này đôi bên tuy chưa gặp mặt, nhưng có thể đã nghe danh.
“Đạo Huyền, đang tìm gì vậy?” Lý Long Cơ bỗng nhiên hỏi một câu.
Ngô Đạo Tử hoàn hồn lại, đáp: “Thần đã nhiều năm chưa gặp Công Tôn đại nương rồi.”
Ông chính là từ trong điệu kiếm vũ của Công Tôn đại nương, lĩnh hội được bút ý Ngô đới đương phong, khó khăn lắm mới trở về, tự nhiên mong được gặp lại cố nhân. Nhưng ông lại không biết, Thánh nhân hiện giờ rất sợ người bệnh hút mất nguyên khí thiên tử.
Lý Long Cơ rất yêu thích bức tranh này của Ngô Đạo Tử, còn chưa kịp ban thưởng, liền hỏi Viên Tư Nghệ: “Công Tôn đại nương đã khỏi hẳn chưa?”
“Hồi Thánh nhân, nàng chỉ là ngẫu nhiên mắc bệnh nhẹ, đã khỏi hẳn rồi.”
“Triệu nàng ngày mai đến gặp Đạo Huyền, xem bức tranh này.”
Lý Long Cơ vẫn không gặp Công Tôn đại nương, quay đầu hỏi Tiết Bạch: “Ngươi hôm nay lại say ở chốn nào? Thiên tử gọi đến cũng dám chậm trễ.”
“Thần không dám, thần đặc chế một món quà Thất Tịch, muốn dâng lên Thánh nhân.”
“Sinh thần của Thái Chân, ngươi không tặng đại lễ. Giờ mới nhớ tới vong dương bổ lao.” Lý Long Cơ cười nói: “Muộn rồi, Trẫm biếm chức Trung thư xá nhân của ngươi.” (mất cừu mới lo làm chuồng)
Hắn là thật sự có ý này, hơn nữa đã sớm phân phó Dương Quốc Trung.
Tiết Bạch thầm nghĩ, đầu tháng sáu Vương Trung Tự chưa “chết” rất nhiều chuyện có thể từ từ mưu tính. Nay đã khác rồi, tự nhiên phải “vong dương bổ lao” cho xã tắc Đại Đường này.
“Thưa Thánh nhân, món quà này của thần, nhất định phải ban đêm mới có thể xem, cho nên thích hợp xem vào tiệc Thất Tịch, khi ngắm sao Khiên Ngưu, Chức Nữ.”
“Hừ.”
Lý Long Cơ quyết tâm để Tiết Bạch làm một lộng thần, muốn biếm chức quan chính kinh của hắn, khó khăn lắm mới bắt được thóp, không dễ dàng buông tha.
Dương Ngọc Hoàn thấy thế, bất động thanh sắc nói: “Thánh nhân đã nói muộn rồi, mặc kệ ngươi dâng lễ ban ngày hay ban đêm đều không xem, trừ phi làm một bài thơ.”
“Không sai, hôm nay Họa Thánh đến vẽ, cũng nên đến lượt Tiết lang làm thơ rồi!”
Lúc này người phụ họa lại là Phò mã Thôi Huệ Đồng, người này chẳng có quyền thuật gì, thuần túy là góp vui.
Tiết Bạch giả vờ bất đắc dĩ nói: “Ta dâng lễ cho Thánh nhân, lại còn phải làm thơ mới được dâng lên.”
Ngữ khí bông đùa, không nghiêm túc này có thể khiến Lý Long Cơ cảm thấy nhẹ nhõm, hắn bèn nói: “Chính là như thế, đêm nay chư khanh đều nên thi triển sở trường mới phải.”
Tóm lại lại đến giờ cho các thần tử biểu diễn tài nghệ, dường như hiến nghệ đồng nghĩa với biểu trung.
Tiết Bạch hiện giờ chẳng mấy hứng thú với việc làm thơ trước ngự tiền, hắn cầm bút lên, chỉ cảm thấy mình giống như An Lộc Sơn đang nhảy điệu Hồ Toàn. Nhưng An Lộc Sơn đã có thể dùng bước nhảy xoay tròn không ngừng để che giấu dã tâm mưu nghịch, Tiết Bạch cũng chẳng ngại viết bài thơ bài từ để bắt chước.
“Ngân chúc thu quang lãnh họa bình, khinh la tiểu phiến phác lưu huỳnh.”
“Thiên giai dạ sắc lương như thủy, tọa khán Khiên Ngưu Chức Nữ tinh.”
(“Dưới ánh nến bạc, sắc thu nhuốm lạnh tấm bình phong vẽ tranh. (Người cung nữ) cầm chiếc quạt lụa nhẹ, đập vui những con đom đóm đang bay.
Đêm xuống, bậc thềm đá lạnh lẽo như dòng nước. Ngồi ngẩn ngơ ngắm nhìn sao Ngưu Lang và sao Chức Nữ trên trời.”)
Qua giờ Tý Ngọ, đã là mùng bảy tháng Bảy, bài thơ như vậy cũng coi là hợp cảnh.
Dương Ngọc Hoàn khẽ đọc, lại cũng cảm thấy hơi không ổn. Cho rằng bài thơ này đẹp thì có đẹp, nhưng từ ngữ trong đó lại có vẻ hơi thê lương, giống như đang miêu tả một cung nhân thất ý đón Thất Tịch một mình trong lãnh cung.
“Kêu ca.” Lý Long Cơ chỉ vào Tiết Bạch, mắng: “Trẫm còn chưa biếm ngươi, ngươi liền dám oán trách.”
“Thần không dám, chỉ là cảm khái mà phát ra thôi.”
Tuy là phê bình một câu, nhưng Lý Long Cơ lại công nhận trình độ của bài thơ này, nói: “Được rồi, dâng lễ vật của ngươi lên đi, đừng có lại vừa lạnh vừa lẽo như thế nữa.”
“Thánh nhân yên tâm, món quà này nhất định náo nhiệt.”
~~
Lễ vật vẫn luôn do người của Viên Tư Nghệ bảo quản.
Lão cũng không biết đó là cái gì, vì Tiết Bạch nói nó nguy hiểm, lão cẩn thận mở cái bọc ra xem xong, cũng không dám tiếp tục tháo dỡ nó. Chỉ biết đó là một cái hộp giấy, khá nặng, ghé sát ngửi, còn có một mùi hăng hắc.
“Sợ không phải có độc chứ, tuyệt đối không thể để nó tiếp cận Thánh nhân.”
Có ấn tượng chủ quan ban đầu như vậy, Viên Tư Nghệ nghe Thánh nhân muốn xem lễ vật của Tiết Bạch, liền chuẩn bị mở miệng nhắc nhở Thánh nhân.
Tiết Bạch lại cướp lời, chủ động báo cho biết, nói: “Thánh nhân, lễ vật của thần có chút nguy hiểm, Thánh nhân có thể đứng ở cửa điện quan sát.”
“Sóng gió gì mà Trẫm chưa từng thấy qua, sợ gì vật nhỏ bé này của ngươi.” Lý Long Cơ khinh thường cười nhạo một tiếng.
Tiết Bạch tiếp tục nhắc nhở: “Tiếng động của nó hơi lớn, còn mong cấm vệ đừng kinh ngạc.”
Trần Huyền Lễ không nói gì, chỉ quay đầu nhìn đám bộ hạ một cái, như thể đang hỏi bọn họ “Các ngươi có bị dọa không?”
Đáp lại y là những đôi mắt mang vẻ kiêu ngạo, cấm vệ hiển nhiên đều cho rằng Tiết Bạch coi thường bọn họ.
Đương nhiên, trong thâm tâm, bọn họ vẫn vô cùng cẩn thận, đã có cấm vệ mặc giáp lặng lẽ đứng chắn ở cửa điện, che chắn cho Thánh nhân.
Tiết Bạch bèn bước xuống bậc thềm, nhận lấy cái bọc lớn từ tay một tiểu hoạn quan, đi tới dưới bậc thềm mở ra, đặt xuống đất.
“Cho ta mượn đèn lồng một chút.” Hắn nói với tiểu hoạn quan phía sau.
Tiếp đó, hắn từ trong tay áo lấy ra một tờ giấy, cuộn thành cái que giấy nhỏ, châm lửa từ đèn lồng, châm ngòi dẫn, bịt tai chạy sang một bên.
Mọi người được Tiết Bạch nhắc nhở, lại thấy điệu bộ này của hắn, đều tưởng sắp có động tĩnh lớn, nhao nhao nghiêm trận dĩ đãi.
Một chút khói hăng hắc bốc lên.
Bầu không khí dần trở nên căng thẳng.
“Vút.”
Cùng với tiếng rít nhẹ như tiếng còi, có ánh lửa sáng lên trong đêm đen, lao thẳng lên trời, nổ tung “đoàng” một tiếng trên không trung, vỡ ra thành ngàn vạn điểm sao.
Tiết Bạch bỏ đôi tay đang bịt tai xuống, ngửa đầu nhìn, cảm thấy pháo hoa này thực sự có chút đơn sơ.
Nhưng, đã quá lâu không thấy, vẫn là đẹp mắt.
Mọi người đều ngẩn ra, phát hiện động tĩnh lớn trong dự đoán cũng chỉ có thế, có chút thất vọng, nhưng giây tiếp theo, liền nhìn thấy pháo hoa rực rỡ trên bầu trời.
Dương Ngọc Hoàn vẫn luôn biết Tiết Bạch chỉ cần chịu làm thì có thể tạo ra những thứ khiến nàng thấy lạ lẫm, thú vị ngay, cho nên vẫn luôn mang theo mong đợi.
Nhưng khi pháo hoa in vào đáy mắt, nàng vẫn cảm thấy kinh hỉ.
Nàng yêu thích mọi thứ đẹp đẽ trên thế gian, dải ngân hà đầy sao, hình bóng Tây Tú Lĩnh, cùng với thứ ánh sáng chói mắt nở rộ giữa những thứ đó, điều này khiến nàng không nhịn được nâng váy, chạy ra khỏi đại điện, chạy xuống dưới bậc thang.
Giống như một đứa trẻ tò mò, muốn nhìn cho thật rõ ở khoảng cách gần.
Nhưng mới chạy được mấy bậc thang, pháo hoa kia đã tan biến rồi.
Dương Ngọc Hoàn mở to mắt, nhìn chằm chằm vào bầu trời đen kịt, giây tiếp theo, “vút” một tiếng, lại một quả pháo hoa vọt lên, còn cao hơn, to hơn đóa trước.
Đôi mắt nàng vụt sáng lên, còn đẹp hơn cả pháo hoa.
“Vút.”
“Đoàng.”
“Đông phong dạ phóng hoa thiên thụ, canh xuy lạc, tinh như vũ.”
(Cơn gió xuân thổi qua làm bừng sáng cả kinh thành với hàng ngàn, hàng vạn ngọn đèn lồng, ngọn pháo hoa, tráng lệ như một rừng hoa đang nở rộ; tàn lửa cùng bụi pháo bay theo gió, rơi xuống lả tả, lấp lánh như một trận mưa sao.)
Xung quanh Ly Sơn, cũng không biết có bao nhiêu người đang cùng ngẩng đầu ngắm pháo hoa, có người khẽ ngâm câu từ như vậy.
~~
Hết quả này đến quả khác, pháo hoa dù đẹp đến đâu, vẫn rất nhanh liền ngừng lại.
Tiết Bạch bịt tai đứng đó, cố tình không nghe những tiếng tán thán, hoan hô kinh ngạc xung quanh. Hắn cảm thấy mình giống như An Lộc Sơn vừa nhảy xong điệu Hồ Toàn, trong lòng đã thở hồng hộc rồi.
“Tiết lang, Tiết lang, bỏ tay xuống đi, thế này thì động tĩnh lớn gì chứ.”
Trên mặt Viên Tư Nghệ nặn ra nụ cười, bước lên dẫn Tiết Bạch về trên điện diện thánh.
Bọn họ bước lên bậc đá, chỉ thấy Dương Ngọc Hoàn vẫn đứng đó nhìn bầu trời dư vị.
Thấy Tiết Bạch, nàng nói thẳng: “A Bạch, ta còn muốn xem.”
“Hiện giờ làm vẫn còn ít, lần sau để A tỷ xem cho đã.”
Dương Ngọc Hoàn không khỏi nở nụ cười rạng rỡ.
Nàng trước sau vẫn giữ lại một mặt đơn thuần, nụ cười này còn đẹp hơn pháo hoa.
Nhưng trong đầu Tiết Bạch đang nghĩ chuyện khác, rất nhanh kiềm chế tâm tình, lướt qua vai nàng, theo Viên Tư Nghệ đi tới trước mặt Lý Long Cơ.
“Vật này tên là pháo hoa (yên hoa)?”
“Hồi Thánh nhân, vâng.”
“Rất tốt, Trẫm phong ngươi làm Yên hoa sứ, chế pháo hoa cho Trẫm.”
“Thần lĩnh chỉ, tạ ơn Thánh nhân.”
Khóe mắt Tiết Bạch có thể thấy Nguyên Tái cũng ở đó, nhưng không biết Hoa điểu sứ của Nguyên Tái, so với Yên hoa sứ của mình, sự sai phái nào nghe có vẻ không đứng đắn hơn.
Lý Long Cơ thấy hắn càng ngày càng biết nghe lời, hài lòng gật đầu, nói: “Đã về rồi, Du nghệ sứ ngươi cũng tiếp tục kiêm nhiệm đi.”
Dương Quốc Trung sững sờ, liếc mắt nhìn, trong lòng lần nữa cảm thấy sự uy hiếp mà Tiết Bạch mang lại.
Tiết Bạch thì biết đây là Lý Long Cơ cố ý, nhưng cũng là ý định chuẩn bị sủng tín hắn. Hoàng đế không muốn các thần tử được sủng tín nhất đi quá gần nhau, hữu ý vô ý liền muốn để bọn họ đối lập.
“Thần lĩnh chỉ, tạ ơn Thánh nhân!”
“Thiên thu vạn tuế tiết năm nay, đổi sang thiết yến vào ban đêm.” Lý Long Cơ chắp tay sau lưng nói: “Trẫm muốn cùng dân chúng chung vui, đến lúc đó, Trẫm muốn bầu trời Trường An nở rộ pháo hoa đẹp nhất.”
“Thần lĩnh chỉ.” Tiết Bạch vẫn giữ giọng điệu kiềm chế đó, chậm rãi nói: “Thần nhất định không để Thánh nhân thất vọng.”
Cách Thiên thu vạn tuế tiết chỉ còn chưa đầy một tháng, mà theo kế hoạch của hắn, vẫn còn quá nhiều việc chưa chuẩn bị xong.
Tướng lĩnh Lũng Hữu còn phải liên lạc, về thân thế của hắn cũng phải bắt đầu để lộ ra chút phong thanh…
~~
Niềm vui do pháo hoa mang lại vẫn chưa tan hết.
Viên Tư Nghệ vô tình nhìn lướt qua chư vị công khanh hầu giá, không thấy Thái tử Lý Hanh trong số đó. Lão không khỏi thầm nghĩ, tình cảnh của Thái tử càng lúc càng không ổn rồi. Tiết Bạch hiện giờ càng lúc càng được Thánh nhân sủng tín rất rõ ràng là người của phe Khánh Vương.
Sở dĩ có suy nghĩ như vậy, vẫn là vì những văn thư mà Lý Lâm Phủ điều xem trước khi chết. Nhưng Viên Tư Nghệ đã nhận ra có chỗ nào đó không đúng, nhưng lại không nói ra được.
Đợi đến khi trời sáng, Thánh nhân cảm thấy mệt mỏi đi nghỉ, đến lượt Cao Lực Sĩ trực ban.
Viên Tư Nghệ trở về chỗ ở, việc đầu tiên chính là hỏi Phụ Tốc Lâm đã về chưa, biết được Phụ Tốc Lâm đã đợi lão cả một đêm.
“Thế nào?”
“A gia, sự việc e là không đơn giản như vậy, nước rất sâu.”
Phụ Tốc Lâm không nói thẳng tình hình hắn đi tìm Trương Huyên, mà nói: “Hài nhi đã tra lại rồi, dựa theo thời gian của bức tranh đó, đứa trẻ Tiết phi bế trong lòng không phải là đệ tứ tử Lý Cừu của Phế thái tử, mà là người khác.”
“Đó là ai?”
Phụ Tốc Lâm quay đầu nhìn cửa một cái, xác định không có ai nghe lén, mới nhỏ giọng nói: “A gia còn nhớ chuyện Ngô Hoài Thực từng nói không?”
Viên Tư Nghệ ánh mắt chớp động, hiểu ra.
Lão nhanh chóng đi đến bên án, mở ngăn kéo đang khóa, lấy ra những văn thư kia, lật đến tấm bản đồ Đàn Sơn huyện Phú Bình, lẩm bẩm: “Xem ra, đây là nơi chôn cất đứa trẻ đó, Ca Nô quả nhiên cho rằng nó chưa chết a.”
“Nhưng nếu chưa chết, thì ở đâu chứ?”
Phụ Tốc Lâm hỏi một câu đầy ẩn ý, lại nói: “Hài nhi ở Chung Nam Sơn, phát hiện một người cũng đi tìm Trương Huyên…”