Chương 355: Nhập thành
Nghiêm Vũ đột nhiên ra tay, đám người trên soái đài nhất thời không phản ứng kịp, đều sững sờ.
Nhưng có một tên thân vệ của Tiên Vu Trọng Thông đang đứng cách Nghiêm Vũ không xa, hắn nhón chân, lặng lẽ đi tới.
“Dời soái kỳ về phía trước!”
Nghiêm Vũ vẫn đang quát tháo, không để ý đến sự thay đổi sau lưng.
Tên thân vệ kia đã đi đến cách hắn hai bước, tay đặt lên chuôi đao, rút đao.
“Đừng động thủ!” Ánh mắt Tiên Vu Thúc Minh liếc thấy, gầm lên ngăn cản.
Tuy nhiên, đã không kịp nữa.
“Phập.”
Dao vung xuống, máu văng ướt nửa người Tiên Vu Trọng Thông.
Nghiêm Vũ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy là Thôi Quang Viễn đoạt lấy một thanh đao, chém chết tên thân vệ muốn đánh lén hắn ngã sõng soài.
Thôi Quang Viễn thân mang quan cao lộc hậu, làm đến bước này là đã cược cả tiền đồ, sau khi giết người thì thở hồng hộc, cầm đao bảo vệ sau lưng Nghiêm Vũ, cảnh giác nhìn bốn phía. Nhưng Nghiêm Vũ thấy tình hình này, ánh mắt vẫn không hề thay đổi, bình tĩnh đến đáng sợ, hắn ấn dao găm trong tay mạnh hơn, làm Tiên Vu Trọng Thông đau đến hừ lên một tiếng. (lộc: trong bổng lộc)
“Đừng tưởng ta không dám động thủ.” Nghiêm Vũ nói, “Hôm nay không thể thắng chính là chết, ta không có gì là không dám vứt bỏ.”
“Phải, có gì từ từ nói, không cần động thủ.” Tiên Vu Thúc Minh nói, “Đều là bào trạch trong quân, ý kiến bất đồng, không đến mức phải động đao.” (bào trạch: đồng đội, chiến hữu)
“Truyền lệnh, cho thân binh doanh của các ngươi xông lên, công kích Đoàn Kiệm Ngụy.”
Sắc mặt Tiên Vu Thúc Minh biến ảo, thoái thác: “Quân tâm đã loạn, làm vậy thì có ích gì?”
“Nghe theo hắn, truyền lệnh xuống.” Tiên Vu Trọng Thông lên tiếng, y ngẩng đầu, lại nói: “Nghiêm Quý Ưng, ta có quen biết a gia của ngươi.”
“Quân tình khẩn cấp, đừng nói lời vô ích.” Nghiêm Vũ lạnh lùng nói.
Tiên Vu Trọng Thông nói: “Nghe theo ngươi an bài là được, ngươi giấu đao vào trong áo choàng của ta, dí vào người ta, để ta tiện lộ mặt truyền lệnh… Yên tâm, ta già rồi, không thể giở trò sau lưng người trẻ tuổi như ngươi.”
Y thoáng cười khổ, lại nói: “Nếu có thể thắng, ta nào có muốn bại trận bỏ chạy chứ? Ta không quản ngàn dặm suất quân đến đây, là vì để giành thắng lợi!”
Nghiêm Vũ lúc này mới theo lời, đẩy Tiên Vu Trọng Thông đến chỗ cao trên soái đài, quan sát trận thế.
Ban nãy thân binh vây họ kín như bưng, binh lính không thấy được chủ soái, trong lòng hoảng loạn, lúc này cuối cùng cũng thấy được tấm áo choàng màu đỏ rực kia, mới hơi an định lại.
Nghiêm Vũ liếm liếm môi, bắt đầu điều động binh mã.
Có sự phối hợp của Tiên Vu Trọng Thông, mệnh lệnh của hắn được truyền xuống thuận lợi. Mấy vạn tướng sĩ hình thành các phương trận trong mắt hắn đã biến thành quân cờ, hắn điều động từng quân cờ này, dần dần tâm không còn tạp niệm, trong mắt chỉ có bàn cờ trước mặt.
Lại chiến thêm một canh giờ, quân Thổ Phồn đã giết vào hậu dực Đường quân, nhưng Đường quân vẫn chưa tan vỡ, vẫn duy trì được chiến lực. (dực: cánh, sườn tả hữu)
Tiên Vu Trọng Thông có chút kinh ngạc, liếc nhìn góc nghiêng lạnh lùng của Nghiêm Vũ, trong lòng dần dấy lên hy vọng.
~~
Lý Huy đã phát hiện Vương Trung Tự xuất thành cứu viện, lập tức phấn chấn trong lòng, suất bộ xông về phía quân Thổ Phồn do Cống Kiệt Tán chỉ huy, hy vọng nhanh chóng hợp quân với Vương Trung Tự.
Đoàn Kiệm Ngụy thấy vậy, mày khẽ nhíu, không nói hai lời, đích thân cầm đao, thúc ngựa xông về phía lá cờ của Lý Huy.
Hai đội thân vệ kỵ binh thì lại giữ hai bên y, la hét om sòm, vung trường phủ chém phăng Đường quân dám cản đường. (trường phủ: 长斧)
Một ngàn kỵ binh Đường quân rơi vào vòng vây đến nay đã chỉ còn hơn năm trăm người, trận hình càng hoàn toàn rối loạn, Đoàn Kiệm Ngụy chém ra một con đường máu, xông thẳng đến trước mặt Lý Huy.
“Giết!”
Đoàn Kiệm Ngụy gầm lớn, giơ trường đao lên múa một cách đầy khiêu khích.
Lý Huy thấy vậy, không những không lui, mà lại còn ghì cương, xông về phía y.
Chém giết Đoàn Kiệm Ngụy, liền có thể giải cứu đại quân khỏi tình thế bất lợi, hắn đương nhiên dám xông lên liều mạng.
“Đến đây!”
“Chết!”
Giữa tiếng gầm thét, hai con chiến mã xông thẳng vào nhau.
Lý Huy nắm chặt mạch đao, nhìn chằm chằm vào cổ họng của Đoàn Kiệm Ngụy, quyết tâm dù trúng một đao cũng phải chém bay đầu Đoàn Kiệm Ngụy. (mạch đao: 陌刀)
Hắn có lòng tin.
Đối phương dù dũng mãnh, nhưng sức lực chưa chắc đã bằng hắn. Mà mạch đao trong tay hắn sắc bén vô song, có thể chém đứt vũ khí của Đoàn Kiệm Ngụy.
“Hí!”
Bỗng nhiên, chiến mã dưới háng Lý Huy hí lên thê lương, máu tươi từ chân ngựa phun xối xả.
Thì ra là hai lính Nam Chiếu từ dưới đất lăn tới, chém đứt chân ngựa của hắn.
Chiến mã ngã xuống, Lý Huy ngã mạnh xuống đất.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, Đoàn Kiệm Ngụy đã thúc ngựa đến trước mặt, không chút lưu tình vung đao chém xuống.
“Phập.”
Đầu lâu của Lý Huy bị giơ lên cao, Đoàn Kiệm Ngụy dương oai diễu võ, sĩ khí quân Nam Chiếu đại chấn.
Tuy nhiên, dù là vậy, y vẫn không thể ngăn cản được đà phá trận của Vương Trung Tự.
“Ầm!”
Lại một cây trường mâu buộc gói thuốc nổ được ném lên trên quân Thổ Phồn ở phía tây, máu thịt nổ tung tóe, binh lính Thổ Phồn lần đầu thấy “thiên lôi” này nhao nhao đại loạn.
Cống Kiệt Tán trơ mắt nhìn Đường quân xông về phía mình, hắn không có dũng khí nghênh địch như Lý Huy, cũng không giống Đoàn Kiệm Ngụy là bảo vệ quê hương cần phải liều mạng tử chiến, rất nhanh liền hạ lệnh rút lui.
Quân Thổ Phồn tháo chạy, Vương Trung Tự cuối cùng cũng hội quân được với bộ hạ của Lý Huy.
Tiếc là, Lý Huy vừa chết không bao lâu, máu còn chưa kịp nguội.
Vương Trung Tự ngẩng đầu liếc nhìn cây sào dài đang treo đầu Lý Huy, không nói gì, chỉ thúc ngựa xông về phía đại kỳ của Đoàn Kiệm Ngụy.
“Đến đây.”
Đoàn Kiệm Ngụy không hề sợ hãi Vương Trung Tự danh chấn thiên hạ, trong mắt ngược lại còn đầy vẻ hưng phấn, y rất vui lòng được giao đấu với Vương Trung Tự.
Nhưng vừa định thúc ngựa tiến lên, thuộc hạ đã có người chạy tới, nhắc y nhìn chiến trường phía đông. Ở đó, Đường quân không những không tan vỡ, mà lại còn đang mãnh công lính Nam Chiếu.
Trước mắt là một vấn đề rất nghiêm trọng, sự thật là chủ lực Nam Chiếu lại rơi vào thế giáp kích của Đường quân, cứ đánh tiếp như vậy, dù có thể thắng, chủ lực Nam Chiếu cũng sẽ tổn thất thảm trọng.
Thổ Phồn dù sao cũng chỉ là đồng minh, nếu thực lực bản thân Nam Chiếu tổn thất quá lớn, quân Thổ Phồn hôm nay đến giúp đỡ rất có thể sẽ trở mặt, biến thành kẻ địch đến thôn tính Nam Chiếu.
Đoàn Kiệm Ngụy không thể không bình tĩnh lại, quan sát cục diện, đưa ra lựa chọn sáng suốt nhất.
~~
Long Vĩ Quan.
Trên tường thành khắp nơi là vũng máu, một lính Nam Chiếu từ lỗ châu mai phía bắc leo lên.
Điền Thần Ngọc vẫn đang chém giết kẻ địch ở cách đó không xa, quay đầu thấy, vội vung đao muốn chém tay tên lính Nam Chiếu này, tuy nhiên, đối phương nhanh nhẹn như vượn, đã nhanh chóng vọt lên, đè hắn ngã xuống.
“Bổ phòng a!”
Điền Thần Ngọc hô lớn, rồi nhân thế cắn phập vào tai kẻ địch, ngửa đầu xé đứt tai y.
Tiết Bạch sải bước qua bên cạnh hắn, mạch đao trong tay vung lên, chém đứt một bàn tay đang bám vào lỗ châu mai, sau đó dứt khoát quay người, một đao đâm ngã tên lính Nam Chiếu đang vật lộn với Điền Thần Ngọc.
Đoàn này gần Thương Sơn, địa thế xung quanh hiểm trở, ngược lại trở thành nơi quân Nam Chiếu đánh lén, may mà giữ được.
Một mũi tên “vút” qua sượt mặt Tiết Bạch, Điêu Canh vội vàng qua kéo hắn lùi lại.
Giây tiếp theo, Tiết Bạch ngẩng đầu nhìn về phía Thương Sơn, động tác chợt khựng lại.
“Lang quân, nguy hiểm.”
“Suỵt.”
Điêu Canh không nói nữa, nhưng vẫn chắn trước mặt Tiết Bạch, đẩy hắn lùi về gần lầu thành.
Tiết Bạch vẫn duy trì động tác ngẩng đầu, nhìn Thương Sơn.
Đây là ban ngày, trời âm u, tuyết đọng trên đỉnh Thương Sơn hòa vào mây mù xám xịt, nhưng sau khi hắn đợi một lúc, quả thực đã thấy có một vệt pháo hoa thật dài, bay lên ở phía chân trời.
“Thành công rồi?”
Tiết Bạch chạy thẳng về phía lầu thành, men theo bậc thang đi lên, liền thấy một binh sĩ đang nằm úp ở cửa sổ thông khí phía tây, đây là binh sĩ phụng mệnh chuyên quan sát tín hiệu trên Thương Sơn.
“Ngươi có thấy không?” Tiết Bạch hỏi.
Binh sĩ kia không trả lời.
Tiết Bạch vội chạy tới, đỡ binh sĩ kia dậy xem, trong hốc mắt cắm xiên một mũi tên, đã tắt thở rồi.
Đúng lúc này, dưới Long Vĩ Quan có tiếng tù và ngắn ngủi vang lên.
Chuyển sang phía nam nhìn, chỉ thấy binh mã của Đoàn Kiệm Ngụy từ từ rút lui, nhường ra con đường vào ải, mặc cho đại quân của Vương Trung Tự và Tiên Vu Trọng Thông hội quân.
Có thể thấy, Đoàn Kiệm Ngụy cố ý thả bọn họ vào Long Vĩ Quan, Đường quân không có lương thảo, ngồi chết dí trong thành cô độc, thả vào ải dù sao cũng tốt hơn là cá chết lưới rách lúc này.
Quân Nam Chiếu liền hợp quân với quân Thổ Phồn, bám đuôi truy kích Đường quân, cố gắng bám theo giết vào Long Vĩ Quan.
Vương Trung Tự suất quân đoạn hậu, để Kiếm Nam quân vào thành trước.
Trận chiến này dưới chân Long Vĩ Quan, không thể nói là ai thắng ai bại. Xét về thương vong, Đường quân còn lớn hơn, vả lại về mặt chiến lược, Đường quân đã mất đi thời cơ tốt nhất để kỳ tập Thái Hòa Thành.
“Mở cổng thành!”
Cổng thành từ từ mở ra, từng đội Đường quân nhanh chóng vào thành.
Tướng sĩ dưới trướng Tiên Vu Trọng Thông ngẩng đầu nhìn thành động của Long Vĩ Quan, lòng vẫn còn sợ hãi. Bọn họ đương nhiên biết, mình suýt nữa đã bị chôn vùi trong Nhĩ Hải dưới đòn đánh lén của quân Thổ Phồn, là Vương Trung Tự ra thành ứng cứu, mới cứu được bọn họ.
Cũng vì thế mà Tiết Bạch đứng ở cổng thành an trí bọn họ, cũng nhận được sự cảm kích của họ.
“Đó là ai?”
Trong Kiếm Nam quân, một nha tướng tên là Thôi Can hỏi.
“Tiết Bạch lừng danh đó.” Người đáp là Kiếm Nam quân Hành quân Tư mã Thôi Luận.
Thôi Luận nói rồi, một tay thả cương, tay kia đưa vào trong tay áo sờ sờ, như thể đang xác nhận thứ gì đó còn ở đó không.
Thế là, lúc Thôi Can đi qua thành động, liền mỉm cười với Tiết Bạch.
Tiết Bạch gật đầu.
Nhưng thực ra Tiết Bạch căn bản không để ý đến Thôi Can, chỉ là vì trong quân có quá nhiều người chào hỏi hắn, hắn liền gật đầu ra hiệu với tất cả mọi người.
Hắn đang thấy lạ, Tiên Vu Trọng Thông vậy mà đến giờ vẫn chưa vào thành.
Mãi đến khi Thôi Quang Viễn đi tới, ghé tai nói nhỏ với hắn vài câu.
“Nghiêm Vũ uy hiếp Tiên Vu Trọng Thông…”
Tiết Bạch liền mời Lệ Phi Nguyên Lễ điều một đội lính Lũng Hữu qua, cùng Thôi Quang Viễn đi đón Tiên Vu Trọng Thông.
Không bao lâu, Tiên Vu Trọng Thông và Nghiêm Vũ cùng cưỡi một ngựa mà đến, điều khiến người ta bất ngờ là, trên mặt y mang theo ý cười, thỉnh thoảng còn quay đầu nói chuyện vài câu với Nghiêm Vũ. Lòng dạ của con người này cũng khá rộng rãi, không vì chuyện bị uy hiếp mà để bụng, dù sao thì cũng đã đánh thắng trận.
“Bái kiến Tiên Vu tiết độ.” Tiết Bạch tiến lên hành lễ, “Mời Tiên Vu tiết độ vào thành.”
Nghiêm Vũ thấy tướng sĩ sau lưng Tiết Bạch, liền xoay người xuống ngựa, đứng sau lưng Lệ Phi Nguyên Lễ, thần sắc bình thản ôm quyền với Tiên Vu Trọng Thông.
“Thất lễ rồi.”
“Ha ha ha.” Tiên Vu Trọng Thông vuốt râu cười lớn, “Hôm nay đa tạ Nghiêm hiền chất.”
Dứt lời, y thúc vào bụng ngựa, đi vào Long Vĩ Quan.
…
Vương Trung Tự suất một đội người cưỡi ngựa đứng trên cầu treo, giằng co với lính Thổ Phồn cách đó trăm bước.
Một lát sau, tiếng chuông lạc đà vang lên, Ỷ Tường Diệp Lạc cưỡi lạc đà tiến lên.
Cách một khoảng xa hơn tầm tên một chút, Ỷ Tường Diệp Lạc ngẩng đầu nhìn lá cờ bay phấp phới của Vương Trung Tự, dùng giọng nói già nua khàn khàn: “Không ngờ, lại gặp được bằng hữu cũ ở Nhĩ Hải.”
Binh lính hô lớn lời của hắn.
Vương Trung Tự sang sảng đáp: “Kẻ nào dám phạm thiên uy Đại Đường, dù xa cũng phải diệt, bất luận là ở Hà Lũng, hay là Vân Nam.”
Y không cần người truyền lời, thanh âm đã lọt vào tai Ỷ Tường Diệp Lạc.
Ỷ Tường Diệp Lạc “ha ha” cười, nói: “Hôm nay nể mặt bằng hữu cũ, để hắn trốn vào Long Vĩ Quan đi.”
Lại có tiếng vó ngựa vang lên, một con ngựa tốt chở hai người qua.
Ỷ Tường Diệp Lạc sững sờ, nheo đôi mắt già nua, thúc lạc đà đi nhanh mấy bước, chỉ thấy trên lưng ngựa là một nam tử người Hán trẻ tuổi anh tuấn, còn người ngồi trước mặt hắn, chính là công chúa Na Lan Trinh.
Người trẻ tuổi kia ghé tai nói nhỏ vài câu với Vương Trung Tự, đội Đường quân đoạn hậu này liền nhìn đại kỳ Thổ Phồn một cách đầy khiêu khích, quay đầu, rút về Long Vĩ Quan.
Cầu treo từ từ kéo lên.
Có tướng lĩnh muốn suất binh giết qua, Ỷ Tường Diệp Lạc giơ tay, ngăn lại.
“Đừng vội, dã thú đã vào lồng, cuộc đi săn đã thành công một nửa.”
~~
Cổng thành Long Vĩ Quan từ từ đóng lại.
Vương Trung Tự nhìn đám binh lính chen chúc ở cổng thành, lắc đầu.
Kiếm Nam quân bị đánh thành thế này, vứt bỏ quân nhu vội vã vào thành, đã mất đi cơ hội cường công Thái Hòa Thành, trận chiến sau này càng khó đánh hơn.
Tiếp đó, Tiết Bạch tránh người khác, ghé tai nói nhỏ với y một câu.
“Vương Thiên Vận leo lên Thương Sơn rồi.”
Mắt Vương Trung Tự sáng lên, đưa tay vỗ vỗ lưng Tiết Bạch, nói: “Ra đây nói.”
Hai người đi qua mặt thành, dừng lại ở lỗ châu mai phía tây.
Dưới ánh chiều tà, có thể thấy đội quân do Đoàn Toàn Cát chỉ huy đang thu binh nghỉ ngơi, để lại đầy đất ánh chiều tà đỏ rực.
“Hắn phóng tín hiệu rồi?”
“Ta tận mắt nhìn thấy.”
Vương Trung Tự trầm ngâm: “Phải báo cho hắn biết, Long Vĩ Quan đã công hạ rồi, bước tiếp theo là chiếm Thái Hòa Thành.”
“Hắn hẳn là thấy được.” Tiết Bạch nói: “Trong tay hắn có một cái thiên lý kính.”
“Tốt!”
Vương Trung Tự hô tốt một tiếng, đi đi lại lại, nói: “Theo giao ước, đêm mai hắn sẽ kỳ tập Thái Hòa Thành.”
Đây là đã nói rõ trước khi Vương Thiên Vận xuất phát, trên Thương Sơn tin tức truyền đi bất tiện, sau khi phát tín hiệu thì đêm hôm sau sẽ xuất kích. Ngoài ra, trên đỉnh Thương Sơn trời rét đất đông, binh lính Đường quân cũng không thể ở trên đó lâu hơn.
Nói cách khác, từ đêm nay đến trước ngày mai, bọn họ phải đánh bại Đoàn Toàn Cát.
…
Sau khi thương nghị quân tình với Vương Trung Tự, Tiết Bạch đi qua lầu thành, phía trước lại có một quan viên nghênh đón.
“Tiết lang, ta là Kiếm Nam quân Hành quân Tư mã Thôi Luận, đây có mấy phong gia thư mang cho ngươi.”
“Thôi tư mã hữu lễ, dám hỏi là ai đã nhờ Thôi tư mã mang thư giúp?”
Tiết Bạch nghĩ ngợi, không nhớ trong kênh đưa thư mình an bài có người tên Thôi Luận này.
“Là lang quân nhà Dương Quốc cữu, Dương Huyên.” Câu trả lời của Thôi Luận khá bất ngờ, “Dương lang quân nói cùng Tiết lang là đồng song, đồng niên.”
Nói rồi, hắn từ trong tay áo lấy ra một phong thư khá dày, đưa cho Tiết Bạch.
“Đa tạ Thôi tư mã.”
“Ta mới phải đa tạ ân cứu mạng của Tiết lang hôm nay.”
Tiết Bạch quay về lầu thành, mở phong thư, phát hiện có mấy lá thư, một lá là Đỗ Ngũ lang viết, nói y nghe từ Dương Huyên rằng có một đồng niên của Tiết Bạch là Trịnh Hồi nhậm chức Tây Lô huyện lệnh bị Nam Chiếu bắt, bọn họ đã chuộc lại gia tiểu của Trịnh Hồi.
Cùng với lá thư này, còn có một lá là a nương của Trịnh Hồi viết cho Trịnh Hồi, Tiết Bạch cũng xem, chẳng qua là nói tình hình, bảo Trịnh Hồi bọn họ mọi thứ đều tốt, cuối thư, còn dặn dò Trịnh Hồi không được quên quốc ân mà đánh mất tiết tháo.
Tiết Bạch cẩn thận cất lá thư này đi, trong mắt thoáng vẻ suy tư.
Một lát sau, hắn tiếp tục xem thư, lại thấy có một lá là Dương Huyên viết, xem nét chữ là biết do người khác viết thay.
Dương Huyên trong thư nói, bằng hữu một phen, Tiết Bạch nay bị biếm đến Giao Chỉ làm quan, y nhất định sẽ cố gắng giúp đỡ… phía sau chỉ có ba chữ “Dương Huyên” nguệch ngoạc là bút tích của y.
Tiết Bạch lắc đầu, cuối cùng nhìn lá thư của Đỗ Cấm, trong thư nói một số chuyện ở Trường An, cuối cùng, dùng mấy câu mật ngữ đơn giản. Tiết Bạch cầm bút giải mã đoạn mật ngữ này, phát hiện viết là “Lý Lâm Phủ bệnh nặng, e rằng không còn sống được bao lâu”.
Bút lông cầm trên tay quên đặt xuống, Tiết Bạch nghĩ đến cục diện ở Nam Chiếu, e rằng không kịp về gặp Lý Lâm Phủ lần cuối rồi.
~~
Vào đêm.
Đoàn Toàn Cát công thành cả ngày trời, về đến đại trướng liền ngủ say.
Trước khi ngủ, hắn đã an bài tuần tra, phòng Đường quân ban đêm phá vòng vây. Đường quân hôm nay vừa bị vây công, trốn vào Long Vĩ Quan, sĩ khí, thể lực đều đang ở mức thấp nhất, khả năng phá vòng vây ngay trong đêm đương nhiên rất nhỏ. Là vì hắn – Đoàn Toàn Cát đánh trận vô cùng chu đáo, mới có sự an bài như vậy.
An bài thỏa đáng như thế, tâm tình hắn cũng thả lỏng, không bao lâu liền ngáy vang như sấm.
“Khò… rột…”
Ban đêm hắn mơ một giấc mơ kỳ lạ, lại mơ thấy Đường quân tập kích doanh trại.
“Tướng quân! Tướng quân!”
Mãi đến khi bị người đẩy tỉnh, Đoàn Toàn Cát mới ý thức được đó không phải là mơ, Đường quân vậy mà lại thật sự tập kích doanh trại, sao có thể? Phá vòng vây cũng nên từ phía nam ra khỏi Long Vĩ Quan chứ.
“Hoảng cái gì? Đây là kế giương đông kích tây, phái người giỏi bơi lội, bơi qua Nhĩ Hải, báo cho a huynh ta, Đường quân rất có thể sẽ đột kích doanh trại đêm nay…”
Đoàn Toàn Cát mỗi lần phán đoán đều rất tự tin, lúc chém Dương La Điên cũng là như vậy.
Hắn khoác áo giáp, vội vã chạy đi chỉ huy, tuy nhiên, điều bất ngờ là, Đường quân vậy mà lại bất chấp mệt mỏi, gần như toàn quân xuất kích, binh lực đã hoàn toàn vượt qua hắn, bao vây hắn.
Nếu lúc này Đoàn Kiệm Ngụy có thể nhanh chóng chi viện, quả thực có cơ hội đánh tan Đường quân. Tuy nhiên, hắn vừa mới phái người đi báo cho Đoàn Kiệm Ngụy, Đường quân muốn giương đông kích tây, chi viện nhất định là vô vọng rồi.
Điều càng khiến Đoàn Toàn Cát không ngờ tới là, Đường quân tuy là đạo quân mệt mỏi, bại trận, nhưng sĩ khí đêm nay lại cao lạ thường.
Hắn cuối cùng vẫn chiến bại trong sự không thể tin nổi, lúc này mới nhớ đến việc thu quân, chuẩn bị rút về Thái Hòa Thành, nhưng đã không kịp, đường lui đã bị cắt đứt. Một nhánh Đường quân mai phục trên đường núi đã phục kích hắn trên đường rút quân…
“Chết tiệt!”
Đoàn Toàn Cát bị trói gô đưa đến trước mặt Vương Trung Tự, mắng: “Vương Trung Tự, dưới cái danh hão, ngươi cũng chỉ có thế mà thôi! Bị ta vây trong Long Vĩ Quan như con rùa rụt cổ!”
Vương Trung Tự lười để ý đến hắn, hạ lệnh đợi trời sáng chém hắn tế cờ, nghỉ ngơi chỉnh đốn sau đó sẽ lại công đánh Thái Hòa Thành.
Trời sáng, Đường quân bên bờ Nhĩ Hải thệ sư (tuyên thệ trước khi xuất quân) áp giải Đoàn Toàn Cát đến dưới đại kỳ.
“Vương Trung Tự, ngươi là tên hèn nhát!”
Đoàn Toàn Cát không chịu quỳ, lính Đường quân dứt khoát đập gãy đầu gối hắn, hắn ngã xuống đất, vẫn chửi ầm lên.
“Các ngươi phá vòng vây về phía bắc cũng vô dụng, ngươi đã đến đường cùng rồi! Ngươi sớm muộn gì cũng thành hồn ma dưới đao của a huynh ta…”
“Phập.”
Lực sĩ Đường quân một đao chém bay đầu hắn.
Cái đầu lâu lăn hai vòng trên đất, miệng vẫn còn đang mấp máy, như thể vẫn đang nói, khiến người ta kinh ngạc vô cùng. Đáng tiếc, toàn là nói sai.
Sau khi tế cờ như vậy, sĩ khí Đường quân khôi phục rất nhiều, Vương Trung Tự ra lệnh một tiếng, lao về phía Thái Hòa Thành.
~~
Tiên Vu Trọng Thông thực ra muốn suất quân đi công đánh Thái Hòa Thành, nhưng Vương Trung Tự lấy lý do y không thích hợp phối hợp với Vương Thiên Vận, để y lại trấn thủ Long Vĩ Quan. Ngược lại còn mượn hết quân tinh nhuệ trong quân của y, chỉ để lại thương binh giúp y giữ thành.
Đợi đến khi biết Vương Trung Tự chém giết Đoàn Toàn Cát, Tiên Vu Trọng Thông không khỏi oán thán vài câu.
“Bắt được đại tướng như vậy, một là có thể dùng để công thành, hai là có thể dùng để dâng tù binh dưới điện, làm Thánh nhân vui lòng. Vương Trung Tự tính tình tàn bạo, vì ham muốn chém giết của bản thân mà giết bừa tù binh.”
Nói trắng ra, y vẫn để ý đến công lao dâng tù binh này, cho rằng Vương Trung Tự kiêng kị y tranh giành công lao, mới bài xích y như vậy, giết tù binh cũng là để báo công “chém giết” không để lại tù binh cho y, không cho y cơ hội tranh công.
Nhưng bây giờ không phải là lúc nói những chuyện này, trời sáng không bao lâu, Đoàn Kiệm Ngụy đã tập kết đại quân, bắt đầu công đánh Long Vĩ Quan.
Tiên Vu Trọng Thông binh lực không đủ, không dám lơ là, vội vàng xốc lại tinh thần ứng phó.
~~
Thái Hòa Thành.
Giữa tiếng tù và, Các La Phượng lên tường thành, từ trên cao nhìn xuống binh lính Đường quân đang liên tục kéo đến dưới núi, y thở dài một tiếng.
“Quân thần một phen, lại gặp nhau trên chiến trường, Thánh nhân cớ gì ép ta đến nước này?”
“Đại vương, không cần lo lắng.” Chủ tướng giữ Thái Hòa Thành Mưu Tư nói: “Đường quân không có quân nhu, không có khí giới công thành. Không thể nào công phá được Thái Hòa Thành, đây chẳng qua chỉ là phản kích trước khi chết mà thôi.”
Các La Phượng quay đầu nhìn các quần thần, như đang đợi ý kiến khác.
Đứng sau y ngoài mấy vị đại tù trưởng, còn có các hàng thần, Trịnh Hồi cũng ở trong số đó, gần đây hắn thay Các La Phượng quán xuyến tiền lương quân vụ, bày mưu hiến kế, cống hiến rất nhiều, chỉ trong một tháng ngắn ngủi, đã trở thành bề tôi có sức ảnh hưởng lớn ở Nam Chiếu.
Sở dĩ như vậy, là vì Nam Chiếu quốc mới lập, nhân tài giỏi về văn trị không nhiều.
Trịnh Hồi thấy không ai trả lời, mà ánh mắt của Các La Phượng lại rơi trên người mình, liền bước ra khỏi hàng, đáp: “Vương thượng, không thể lơ là. Đường quân đã nhiều lần vượt ngoài dự đoán của chúng ta. Vương Trung Tự đã dám đến công đánh, ắt có hậu chiêu.”
“Tiên sinh nói, hắn còn có thủ đoạn công thành gì?”
“Đoàn đại tướng quân, viện quân Thổ Phồn đang ở ngoài Long Vĩ Quan, cộng thêm viện quân ở Long Thủ Quan, trong vòng hai ngày ắt sẽ đến. Thời gian Đường quân công thành chỉ có hai ngày, vậy vốn sẽ không phải là cường công, hoặc có nội ứng, hoặc có thủ đoạn khác.”
Các La Phượng liên tục gật đầu.
Lúc này, lại có một đội Đường quân lên núi, đi đến dưới Thái Hòa Thành.
“Mông Xá Chiếu vốn là một bộ lạc Man Di nhỏ bé ngoài vòng giáo hóa, nhận ân điển lớn lao của Đại Đường, được phong làm Vân Nam Vương, sao dám bội bạc?! Còn không tự trói ra hàng, thỉnh tội dưới điện?!”
Các La Phượng thấy đội Đường quân này như muốn đến chiêu hàng y, vô cùng bất ngờ.
Y và triều đình Đại Đường rõ ràng đều biết, y phản bội chính là phản bội, xin hàng Tiên Vu Trọng Thông, chẳng qua cũng chỉ là làm bộ làm tịch mà thôi. Hôm nay Đường quân cớ gì cũng bắt đầu làm bộ làm tịch?
Con ngươi Các La Phượng đảo một vòng, lệnh cho người đáp lại, kể lể nỗi khổ, nói y bị Trương Kiền Đà bắt nạt như thế nào. Cuối cùng, y còn dùng cả câu trong hàng thư mà Trịnh Hồi viết thay.
“Ta trung tâm, thượng thương khả giám. Cửu trùng thiên tử, nan thừa chỉ xích chi nhan, vạn lý trung thần, khởi thụ gian tà chi hại?!”
(Lòng trung của ta, trời cao soi xét. Thiên tử ngự nơi chín tầng trời cao, khó mà diện kiến để giãi bày. Một kẻ trung thần như ta ở nơi xa vạn dặm một lòng vì xã tắc, cớ sao lại phải chịu cảnh bị lũ gian thần ngay cạnh bệ hạ hãm hại như thế này?!)
“Các La Phượng! Đừng ở đây giả nhân giả nghĩa vờ làm trung thần, nếu thật sự bị gian tà hãm hại, thì đến Trường An nói cho rõ ràng!”
Các La Phượng tất nhiên không thể đi, nhưng cũng không từ chối ngay tại chỗ, mà lại tỏ vẻ sợ lại bị gian tà hãm hại, hỏi sứ tiết Đường quân có thể vào thành nói rõ trước không.
Y chắc mẩm đối phương không dám, nhưng không ngờ bọn họ lập tức đồng ý.
“Đại vương.” Mưu Tư nói: “Đường quân đây là muốn phái nội ứng vào thành, hoặc là trong thành đã có nội ứng của bọn chúng, đây là đến để liên lạc.”
“Đây là khinh ta là Man Di, không biết mưu kế à.” Các La Phượng nói: “Tương kế tựu kế, để bọn chúng vào.”
Trên tường thành liền thả giỏ treo xuống, đưa hai tín sứ Đường quân vào thành.
Các La Phượng tỏ ra vẫn hướng về Đại Đường, lễ độ đón họ vào vương thành, ban rượu ngon.
Tuy nhiên, đám đại tù trưởng thô lỗ kia thì lại không khách khí như vậy, bức hai Đường sứ uống rượu, cho người đè họ ra, banh miệng họ ra mà rót rượu vào không ngừng, rót đến khi họ say khướt, bắt đầu lục soát người họ.
“Đại vương, tìm thấy rồi.”
Một viên lạp hoàn từ trong tóc bị moi ra, bóp nát, bên trong quả nhiên có hai lá thư.
Các La Phượng nhận lấy xem, sắc mặt y hơi cứng lại, rồi bất ngờ nhìn về phía Trịnh Hồi.
Trịnh Hồi để ý thấy ánh mắt của y, có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn kìm nén không nói gì.
“Tiên sinh xem đi.”
“Vâng.”
Trịnh Hồi tiến lên, nhận thư, đợi đến khi thấy bút tích của mẫu thân, hắn sững sờ hồi lâu.
Sau đó, hắn từ trong cơn hoảng hốt ý thức được mình vẫn đang ở dưới con mắt của mọi người, liền thu lại cảm xúc, nhìn sang lá thư ngắn kia, trên đó chỉ có một câu.
“Lệnh đường vô sự, nguyện cùng Trịnh huynh noi theo chuyện cũ An Nhung Thành.”
Tim Trịnh Hồi run lên, hoảng hốt hành lễ với Các La Phượng, nói: “Vương thượng, đây không phải…”
“Chỉ là kế ly gián mà thôi.”
Các La Phượng không đợi hắn nói xong, đã tiến lên nắm lấy tay hắn, nói: “Ta sẽ không trúng kế, Trịnh tiên sinh quên rồi sao? Đường quân muốn tàn sát hết Thái Hòa Thành, mới có thể nguôi được cơn giận trong lòng Thánh nhân, ta há có thể bị chút mánh khóe vặt vãnh này lừa gạt.”
“Vâng.” Trịnh Hồi vội vã đáp: “Ta cũng… tuyệt không bị lừa.”
Hắn nghĩ ngợi rồi, xé lá thư của mẫu thân, xé thành từng mảnh vụn.
Các La Phượng vỗ vỗ tay Trịnh Hồi, lưu lại Nam Chiếu quốc, Trịnh Hồi sẽ là khai quốc công thần, có lẽ còn là Tể tướng, hy vọng hắn sẽ không vì cái nhỏ mất cái lớn.
~~
Mặt trời lại lặn về phía Thương Sơn, dần dần khuất sau đỉnh núi tuyết phủ.
Dưới tường thành Thái Hòa Thành, Đường quân công thành nửa ngày, không thu hoạch được gì, đành không cam lòng rút lui.
Sau đó, chút ánh tà dương cuối cùng cũng tắt.
Trên Thương Sơn tĩnh lặng, bỗng nhiên vang lên động tĩnh. Chim chóc hoảng sợ bay lên, dã thú trong rừng núi nhanh nhẹn chạy trốn.
Một người râu ria xồm xoàm đứng dậy, cầm ống nhòm nhìn về đỉnh Phật Đỉnh Phong phía trước.
Dưới ánh trăng, có thể thấy trên Phật Đỉnh Phong có bóng dáng một tòa thành, tên là Kim Cương Thành, nối liền với Thái Hòa Thành.
Chỉ cần vào được Kim Cương Thành, là có thể vào được Thái Hòa Thành…