Chương 351: Kiến quan
Sáng sớm, Tiết Bạch tỉnh giấc trong lều, vén rèm nhìn ra, bên ngoài lại là một mảng sương mù mờ mịt.
Đó không phải là khói bụi xám xịt mà hắn từng thấy, mà là sương mù mang cảm giác mộng ảo từ trong rừng rậm nguyên thủy lan ra, mông lung mờ ảo, khiến khu rừng tựa như vương quốc của tinh linh.
Thành phần của chướng khí rất phức tạp, ảnh hưởng lớn nhất là các loại côn trùng độc cắn gây ra sốt rét, nay đã là tháng mười, lại còn có các loại khói độc hình thành từ phân và xác thối.
Tiết Bạch đã có thể nắm được một số quy luật hình thành của khói độc, ban đêm sương nặng, khí độc chìm xuống, đợi đến ban ngày nhiệt độ tăng lên, khí độc bốc lên. Theo lời các quan viên từng đến Nam Chiếu, thường thì sáng sớm trong gang tấc không nhìn thấy vật, nhất định phải đợi đến trưa khói độc tan đi mới được, ban đêm đi ngủ phải đóng kín cửa sổ, không được cởi quần áo, để phòng chướng khí xâm nhập, nếu sáng sớm lên đường, phải ăn no hoặc uống nhiều rượu để chống cự, nếu không rất dễ sinh bệnh.
Mượn lý do này, hắn để Na Lan Trinh hạ lệnh trì hoãn hành quân, kéo dài thời gian để tránh gặp phải thêm quan binh Thổ Phồn, Nam Chiếu.
Lúc hắn hạ trại tối qua liền chọn một bãi cát sỏi. Đồng thời cho binh lính chặt thêm củi, đốt lửa trại, lại chuẩn bị lá cây lớn để quạt gió. Sau khi hắn thức dậy cũng không để Lệ Phi Nguyên Lễ hạ lệnh hành quân, mà cho binh lính vây quanh lửa trại nướng thịt, nghỉ ngơi.
Vì lo lắng lộ ra sơ hở, mọi người đều không mở miệng nói chuyện, bầu không khí đè nén do sự trầm mặc theo thói quen này gây ra ngược lại là đả kích lớn nhất đối với tinh thần quân sĩ. Tiết Bạch không khuyến khích binh lính nói chuyện, bản thân hắn thì lại ung dung học tiếng Thổ Phồn với Lệ Phi Nguyên Lễ.
“Nơi này gọi là ‘Đại Các Lãng Hậu Sơn’ ‘Lãng’ nghĩa là gì?”
Lệ Phi Nguyên Lễ gãi đầu, nói: “Ta cũng không biết, có lẽ là núi chăng, ngôn ngữ của Bạch Man có hơi giống với tiếng Hán, trừ một số từ.”
Tiết Bạch dùng tiếng Thổ Phồn nói: “Ta nghe nói Lục Chiếu khó cai trị, một phần nguyên nhân là ngôn ngữ không thông, Ô Man phân tán sống trong núi rừng, trong đó Bạch Man, Mông Xá Chiếu Man có ngôn ngữ, cho nên, Đường triều chọn nâng đỡ Mông Xá Chiếu?”
Lệ Phi Nguyên Lễ là kẻ thô lỗ, không hiểu rõ những chuyện này, nhưng y rất hứng thú với việc làm thế nào để chinh phục Lục Chiếu, nghe vậy liền nghiêm túc suy nghĩ.
Cống Kiệt Tán lúc này đi tới, dùng giọng điệu bề trên quát: “Sao còn chưa lên đường?!”
“Công chúa chưa phân phó.”
Tiết Bạch đáp, ánh mắt lướt qua Cống Kiệt Tán, nhìn về phía Phạ Gia đang đi theo sau.
Phạ Gia ban nãy đang lén lút quan sát Tiết Bạch, hắn cảm thấy “Lý Thiến” này không giống nô lệ, ngược lại có khí thế chỉ điểm giang sơn như Đại tướng, giống một quan viên Đường triều, thế là hắn nghĩ, một quan viên Đường triều cớ gì lại xuất hiện bên cạnh công chúa? Vị hộ vệ đại thần ban đầu rốt cuộc đã đi đâu?
Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu, Phạ Gia kinh hãi… Giây tiếp theo, hai người nhìn nhau.
Ánh mắt của Tiết Bạch phảng phất có thể nhìn thấu lòng người, Phạ Gia theo vô thức né tránh ánh mắt, bất giác sợ hãi đến co rúm vai.
“Tiện nô.” Cống Kiệt Tán quát về phía Tiết Bạch: “Nơi này chưa đến lượt ngươi nói chuyện.”
Tiết Bạch nghe hai chữ “tiện nô” lại còn cười cười, Phạ Gia không hiểu sao lại cảm thấy, hắn đang cười mình.
Na Lan Trinh từ trong lều đi ra, hỏi: “xảy ra chuyện gì?”
Cống Kiệt Tán nói: “Công chúa, chúng ta nên khởi hành rồi.”
Na Lan Trinh không trả lời ngay, mà nhìn sắc mặt của Tiết Bạch. Nàng biết kế hoạch của Tiết Bạch, chẳng qua là tách bọn họ, những người Thổ Phồn này ra, để tranh thủ thời gian cho Đường quân tập kích Thái Hòa Thành. Có điều, Đường quân không thuộc đường, nếu nàng có thể đến doanh trại Thổ Phồn sớm hơn, có lẽ vẫn còn cơ hội ngăn cản.
Biết rõ Tiết Bạch không muốn khởi hành sớm, nàng thăm dò giới hạn của hắn, giả vờ do dự: “Nhưng… vậy được thôi.”
“Khởi hành.” Cống Kiệt Tán lập tức quay đầu hô về phía binh lính dưới trướng.
Nhìn lại lần nữa, lại thấy hơn sáu mươi người hộ tống công chúa xuôi nam không hề động đậy, y đương trường nổi giận mắng: “Công chúa đã phân phó rồi, các ngươi còn không đứng dậy?!”
Tiết Bạch nói: “Ngươi cớ gì ép buộc công chúa?”
Hắn vừa dứt lời, Lệ Phi Nguyên Lễ liền đứng dậy, đi đến sau lưng Na Lan Trinh, với tư thế hộ vệ, tay ấn chuôi đao trừng mắt nhìn Cống Kiệt Tán.
Cống Kiệt Tán ngạc nhiên nói: “Ta ép buộc công chúa?”
“Công chúa.” Lệ Phi Nguyên Lễ hỏi: “Y ép buộc ngươi sao?”
Na Lan Trinh đáp: “Phải.”
“Công chúa, sao ngươi lại!” Cống Kiệt Tán tức đến giậm chân.
Tiết Bạch lúc này mới mở miệng, nói: “Công chúa, hay là đợi đến trưa, khói độc tan rồi hẵng khởi hành?”
“Được.”
Na Lan Trinh xoay người, đi sang một bên, khẽ trao đổi vài câu với Tiết Bạch, bỗng phân phó: “Đem tên nô lệ tên ‘Cứt Lợn’ kia đến đây, ta thấy hắn khá lanh lợi, cho theo hầu bên ngoài lều của ta.”
Phạ Gia nghe vậy, không khỏi rùng mình, vội nói: “Ta là người của Đại tướng.”
“Lời của công chúa không có tác dụng sao?” Lệ Phi Nguyên Lễ quát, cho người qua đó đem Phạ Gia đến.
Không bao lâu, xuyên qua lớp sương mù dày đặc, xa xa có tiếng vó ngựa truyền đến. Theo như bẩm báo, là quan viên Nam Chiếu đợi nghênh đón công chúa Thổ Phồn ở thượng nguồn đã chạy tới.
Na Lan Trinh vui mừng, thầm nghĩ lần này cuối cùng cũng không để tên ác độc như Tiết Bạch được như ý. Nếu mình có thể thoát thân được một chút, liền có thể để Cống Kiệt Tán và quan viên Nam Chiếu hợp lực đánh bại toán Đường quân nhỏ bé này.
Tiếng vó ngựa “lộc cộc” không dồn dập, một toán người ngựa chậm rãi xuyên qua sương mù đi ra.
Tiết Bạch đứng bên lửa trại nhìn, thầm nghĩ bọn họ đi đường như vậy đáng đời bị chướng khí.
Lệ Phi Nguyên Lễ đi đến bên cạnh hắn, hạ giọng: “Tổng cộng gần trăm người, cầm cung đao khoảng hai ba mươi, tôi tớ hơn năm mươi, quan lại mười mấy người.”
“Rõ rồi.”
~~
Bên kia, Cống Kiệt Tán đã nghênh đón, dùng tiếng Thổ Phồn hỏi: “Dương tướng quân, sao ngài lại tới đây?”
“Ta hai ngày trước không ở đây, biết tin công chúa muốn vượt sông ở hạ lưu, liền vội vã chạy tới.”
“Dương tướng quân có lòng rồi… Công chúa, đây là Dương La Điên tướng quân của Nam Chiếu.”
“Dương tướng quân vất vả rồi.” Na Lan Trinh cố ý bước lên trước một bước nhỏ, tránh khỏi binh lính Đường quân sau lưng, hỏi: “Các ngươi đã biết hạ lưu có bến đò, sao không an bài người canh giữ?”
“Công chúa không biết đó thôi.” Dương La Điên nói: “Chỗ đó trông thì có thể vượt sông, nhưng lại vô cùng nguy hiểm, nếu bị nước sông cuốn đi xa một chút, hạ lưu toàn là vách đá dựng đứng, không có chỗ lên bờ, chỉ có một xoáy nước lớn tên là ‘Lạc Thủy Động’ thuyền bè qua lại chỉ cần đến gần, là sẽ bị hút vào xoáy nước.”
“Ra là nguy hiểm như vậy.” Na Lan Trinh vỗ ngực nói, “May mà hôm qua ta vượt sông không gặp phải, nhưng không biết toán binh mã hộ tống ta xuôi nam kia thế nào rồi?”
Nói rồi, con ngươi nàng đảo một vòng, liếc nhìn Tiết Bạch đầy vẻ khiêu khích.
Tiết Bạch không thèm để ý đến kiểu khiêu khích nhàm chán này.
Hắn tuy không phải người địa phương, nhưng đời trước vì lý do công việc cũng từng đến Kim Sa Giang một hai lần, vả lại còn chuyên đi xem mấy bến đò nổi tiếng trong câu thơ “Kim sa thủy phách vân nhai noãn” kia, như là Long Nhai Độ, Hồng Môn Độ, Giao Bình Độ, Xảo Gia Độ. Chính vì vậy, hắn mới dám bày mưu tính kế cho Vương Trung Tự, nơi Vương Trung Tự vượt sông hôm qua bây giờ còn chưa được xem là bến đò, sau này đến thời Tống Nguyên mới dần trở thành Long Nhai Độ, khó vượt thì đúng là khó vượt, nhưng có túi da, tự nhiên có thể đẩy nhanh thời gian vượt sông của Đường quân, tránh bị cuốn đi.
Chỉ là lúc vượt sông Tiết Bạch đã mang theo Na Lan Trinh rời đi, không thấy được cảnh vượt sông sau đó có thuận lợi hay không.
Về phần vị Dương La Điên của Nam Chiếu này, e rằng không phải “hai ngày trước không ở đây” mà là chỉ mong thấy quân Thổ Phồn chết thảm, mới thuận thế cho bọn họ mượn thuyền để vượt sông.
Ba bên gặp nhau, mỗi bên đều có ý đồ riêng.
“Nếu công chúa lo lắng,” Dương La Điên nói: “Hay là ta an bài thêm chút thuyền công đi…”
“Không cần đâu.” Tiết Bạch không đợi Na Lan Trinh trả lời, bước lên nói: “Công chúa còn phải đến Lãng Khung gặp Đại tướng, không cần vì vậy mà chậm trễ.”
Dương La Điên hỏi: “Ngươi là ai?”
“Nô lệ bên cạnh công chúa, Lý Thiến.”
Dương La Điên không hiểu nổi cớ gì một công chúa Thổ Phồn đến kết thân bên cạnh lại mang theo một nam tử anh tuấn, là không nể mặt Nam Chiếu sao?
Cống Kiệt Tán đảo mắt, nói: “Dương tướng quân, ngài đường xa tới đây, hay là đến lều của ta nghỉ ngơi trước?”
“Nếu đã vậy… Công chúa, cho phép ta tạm lui.”
Tiết Bạch đợi bọn họ rời đi, lập tức để Đức Cát Mai Đóa đưa Na Lan Trinh về lều. Hắn thì lại cố ý đi theo Cống Kiệt Tán, Dương La Điên mấy bước, nghe bọn họ nói chuyện.
“Ngay cả công chúa cũng nhìn ra rồi, Nam Chiếu cho dù ‘vườn không nhà trống’ thì những điểm vượt sông quan trọng cũng nên có người canh giữ.”
“Các bộ tộc Man sống ở núi rừng, không có bổng lộc để lĩnh, sao mà canh giữ được? Không sao đâu, Thượng quan, Hạ quan đều đã xây xong rồi, Đường quân không thể nào vào được…”
Hai người kia dần đi xa, những lời phía sau Tiết Bạch liền không nghe được nữa.
Hắn dừng bước, thầm nghĩ “Thượng quan” “Hạ quan” kia hẳn là chỉ “Long Thủ Quan” và “Long Vĩ Quan”.
Nhưng trước khi rời Trường An, hắn chưa từng thấy dấu vết tồn tại của hai tòa quan thành này trong bất cứ công văn nào của triều đình, hắn thậm chí từng hỏi Lý Lâm Phủ, Chương Cừu Kiêm Quỳnh, Tiên Vu Trọng Thông, tất cả đều không biết có hai ải này.
“Chúng ta sắp bị lật tẩy rồi.” Lệ Phi Nguyên Lễ khẽ hỏi, “Ra tay trước đi?”
Tiết Bạch gật đầu, trầm ngâm: “Không phải chúng ta bị lật tẩy, mà là bọn họ nhất định sẽ loại bỏ ta.”
Hắn phát hiện lần này ngay từ đầu thân phận giả mạo đã không đúng, quá dễ gây phản cảm cho quan viên hai bên Thổ Phồn, Nam Chiếu.
Ở Trường An bị coi là nam sủng thì cũng thôi, ở Nam Chiếu còn đóng vai nam sủng, đây có lẽ là… Tiết Bạch lắc đầu, nhanh chóng thu lại tâm thần.
Vừa quay đầu, liền thấy Phạ Gia với vẻ mặt bất an đang đứng cạnh bên.
~~
Dương La Điên bước vào lều, lập tức hỏi: “Nam tử bên cạnh công chúa rốt cuộc là ai?”
Cống Kiệt Tán không trả lời.
Có những chuyện, rõ ràng là như vậy rồi, chẳng có gì đáng để trả lời.
Y trầm ngâm, nói: “Vì Thổ Phồn, Nam Chiếu hai nước, ngươi ta giết hắn, thế nào?”
“Một tên nô lệ, ngươi giết là thành ý của Thổ Phồn.” Dương La Điên nhàn nhạt nói, “Ta giết thì tính là gì?”
“Ta là thần tử của Thổ Phồn, công chúa không phân phó, ta không tiện ra tay.” Cống Kiệt Tán nói: “Ý của ta là, giết lén. Từ đây đến Lãng Khung, có con đường hẹp nào thích hợp để ra tay không?”
“Có.”
Hai người bàn định xong, thời gian cũng đến trưa, khói độc như sương mù dần tan đi. Đoàn người khởi hành, đi về hướng tây bắc đến Lãng Khung.
Đêm đó hạ trại, Dương La Điên liền nhận ra công chúa Thổ Phồn có chút không ổn, y bèn tìm Cống Kiệt Tán hỏi: “Ngươi không cảm thấy, công chúa giống như bị người ta khống chế sao?”
“Nàng sao có thể bị người ta khống chế?” Cống Kiệt Tán cười khổ, “Là ngài không hiểu vị công chúa này của chúng ta thôi, nàng từ nhỏ đã hiếu thắng, chưa từng cho ta sắc mặt tốt bao giờ.”
Cảm nhận của Dương La Điên thì lại hoàn toàn khác. Y suy đi nghĩ lại mãi cho đến đêm khuya, cuối cùng vẫn quyết định ngày mai phải làm rõ chuyện này, như vậy mới có thể yên tâm.
Đi đường cả ngày, y ngủ say li bì, cho đến khi có tiếng la hét truyền đến.
“Cứu mạng!”
“Cứu mạng!”
Người kia lúc thì dùng tiếng Thổ Phồn, lúc thì dùng tiếng Hán lơ lớ.
Dương La Điên bật dậy, vội vã chạy ra ngoài lều, nhìn về phía ánh lửa trại, một bóng người đầy máu đang liều mạng chạy về phía này.
Hai thân vệ canh giữ ngoài lều của y vội vàng xông lên ngăn lại.
Dương La Điên rất nhanh đã nhận ra, đây là tâm phúc của Đại tướng Thổ Phồn, bọn họ từng cùng nhau đợi công chúa, nên có quen biết.
Cùng lúc đó, trong doanh địa bỗng vang lên tiếng la hét thảm thiết, lại là binh lính Thổ Phồn đang chém giết binh lính Nam Chiếu đang say ngủ.
Dương La Điên vừa kinh ngạc vừa giận dữ, gào thét cho thuộc hạ dậy phản kháng, nhưng trong doanh địa đã là một mớ hỗn loạn, có người la “Giết người Thổ Phồn” có kẻ la “Giết người Nam Chiếu” cảnh tượng như địa ngục.
Cục diện đã không thể cứu vãn, Dương La Điên cắn răng, bỏ mặc thuộc hạ, chỉ dẫn theo vài người lèo tèo bỏ chạy.
Hai thân vệ kia cũng vậy, bỏ mặc người bị thương trong tay, đang định đi, thì người bị thương kia lại hét lớn: “Cứu mạng, ta biết, đã xảy ra chuyện gì!”
“Đã xảy ra chuyện gì?” Dương La Điên quay đầu hỏi.
“Lý Thiến bên cạnh công chúa Thổ Phồn là mật thám người Đường.” Phạ Gia nói: “Hắn dụ dỗ công chúa, muốn ám sát Đại tướng, ngăn cản Thổ Phồn và Nam Chiếu kết minh. Bị ta phát hiện, hắn muốn giết ta diệt khẩu…”
“Mang hắn đi!”
Dương La Điên biết rõ Phạ Gia là nhân chứng quan trọng để ngăn Nam Chiếu, Thổ Phồn bị ly gián, không kịp nói nhiều, ra lệnh cho người mang Phạ Gia theo, quả quyết rút chạy.
Bọn họ lấy ngựa, lúc ra khỏi doanh địa, đã chỉ còn lại năm người, lập tức tên bay tới, liên tiếp bắn trúng ba binh lính Nam Chiếu đi sau cùng. Dương La Điên quay đầu nhìn, thấy Phạ Gia run lẩy bẩy trên lưng ngựa, vội vàng vơ lấy dây cương của hắn, chạy trối chết.
Phải nhanh chóng đến Thái Hòa Thành, báo chuyện này cho Nam Chiếu Vương Các La Phượng.
…
Trong đêm tối, có người đang nhìn chằm chằm động tĩnh của Dương La Điên, thấy y rẽ sang hướng nam, liền nhanh chóng đuổi theo.
Cuộc tàn sát trong doanh địa vẫn đang tiếp diễn, hàng chục bóng người thì lại lần lượt rời khỏi nơi này.
Sau khi tạo ra loạn tượng Thổ Phồn, Nam Chiếu tàn sát lẫn nhau, Đường quân không thèm để ý đến việc bên doanh địa này kết thúc ra sao.
~~
Lại một ngày mới.
Na Lan Trinh bị trói bên lửa trại, nhìn mặt trời mọc phía chân trời. Ánh mặt trời chiếu lên bãi cát ven sông, trong phút chốc khiến nàng ngỡ đó là máu.
Đợi đến khi Tiết Bạch tỉnh lại, đi ngang qua nàng, nàng không quay đầu mà hỏi một câu.
“Ngươi biết ta muốn lợi dụng Dương La Điên đối phó ngươi, nên ngươi ra tay giết y trước?”
“Ngươi thật ấu trĩ.” Tiết Bạch thuận miệng đáp.
Hắn đang cầm thiên lý kính, quan sát địa thế.
“Cống Kiệt Tán… y chết rồi sao?”
“Không biết.” Tiết Bạch nói: “Cũng không quan trọng, nếu không chúng ta đã đặc biệt phái người loại bỏ y trước. May mà y không đủ thông minh, không nhìn ra sự thật.”
Na Lan Trinh cười lạnh: “Ngươi đang cảnh cáo ta thông minh quá dễ chết?”
Tiết Bạch nói: “Không có cảnh cáo ngươi.”
“Các ngươi định đi hội quân với Đường quân rồi?” Na Lan Trinh nói: “Ta không đến Lãng Khung, Đại tướng nhất định sẽ hiểu ra đã xảy ra chuyện gì, sẽ xuất binh tấn công Đường quân. Thổ Phồn vốn dĩ có thể sẽ không tham gia vào chiến sự Nam Chiếu, bây giờ bị ngươi chọc giận, những gì ngươi làm, chỉ là thêm dầu vào lửa.”
“Biết ta cớ gì lưu lại mạng của ngươi không?”
“Ngươi muốn lợi dụng ta làm con tin mãi. Nhưng ta nói cho ngươi biết, ta sẽ không để ngươi lợi dụng nữa, ta thà chết, cũng không muốn làm công cụ hại người cho tên ác quỷ nhà ngươi.”
“Ngươi vẫn chưa có giá trị như ngươi tự tưởng đâu.” Tiết Bạch nói: “Đêm qua ngươi cũng thấy rồi, chiến sĩ của Đại Đường muốn đánh bại các ngươi không khó. Ta giữ mạng ngươi, là vì cho rằng sau này chúng ta có khả năng hợp tác.”
“Ha.” Na Lan Trinh cười lạnh một tiếng.
Nợ nước thù nhà, nàng không cho rằng mình và hắn còn bất cứ khả năng hợp tác nào, nếu có ngày thoát khỏi móng vuốt ma quỷ, nàng sẽ chỉ một đao giết hắn.
“Vậy ngươi nói cho ta biết, trong Cửu đại thần, ai đã cấu kết với Đường triều, phản bội Thổ Phồn.”
“Đợi sau khi chiếm được Thái Hòa Thành, thả ngươi đi sẽ nói cho ngươi biết.”
“Ngươi lừa người, ngươi chẳng qua là bịa ra một lý do để giữ chân ta, không để ta đi chết, cam tâm bị ngươi lợi dụng.”
“Không tin, ngươi liền đi chết đi.” Tiết Bạch vẫn thờ ơ.
Hắn không cho rằng Na Lan Trinh sẽ đi chết, nàng nếu có lá gan đó, thì thà sớm hơn hét toạc âm mưu của hắn, lấy cái chết tuẫn quốc.
Hắn nhìn ra nàng và hắn là cùng một loại người, một lòng muốn quyền thế, tuyệt đối không vì trắc trở mà tùy tiện từ bỏ tính mạng.
Huống hồ nàng bị trói ở đó, muốn tự vẫn cũng không thể.
Thế nhưng, ánh mắt hắn chợt lóe, liền thấy Na Lan Trinh lại giãy giụa, lao thẳng vào đống lửa.
Chỉ trong nháy mắt, đã có mùi khét truyền đến, lửa trại nhanh chóng bén vào quần áo, dây thừng trên người nàng.
Tiết Bạch phản ứng cực nhanh, ôm giật nàng ra. Nhưng lửa vẫn cháy trên quần áo nàng, thậm chí cháy đến cả tay áo hắn, hắn nhanh chóng đè nàng xuống, lăn mấy vòng liên tục trên đất.
Đường quân sĩ tốt xung quanh phản ứng cũng cực nhanh, nhao nhao xông lên lấy áo bào dập lửa.
Lửa nóng rát người, khói bụi mịt mù, tuy chỉ kéo dài trong thời gian rất ngắn, nhưng trong đầu Tiết Bạch hiện lên lại là bóng dáng của Lý Đằng Không. Đó là trong trận hỏa hoạn ở Chung Nam Sơn, hắn ôm Lý Đằng Không lăn trên đất dập lửa, sợ rằng vừa lăn liền lăn đến chân núi Hoa Sơn.
Nhưng điều hắn không nói ra là, khi đó trong đầu hắn nghĩ, nếu cùng Lý Đằng Không từ đỉnh Hoa Sơn rơi xuống vách núi, tan xương nát thịt, thì cũng là nát cùng một chỗ… bất hậu hối.
“Ngươi không sao chứ?” Hắn cúi đầu hỏi.
Sau đó, hắn hoàn hồn lại, người dưới thân không phải Lý Đằng Không, Lý Đằng Không thanh nhã như sen, còn đôi mắt trước mặt thì lại ngập tràn vẻ bướng bỉnh.
Tiết Bạch liền đứng dậy, việc đầu tiên là nhặt lại chiếc thiên lý kính của hắn. Ban nãy vì ôm Na Lan Trinh, nó đã rơi xuống đất, lúc này nhìn, xa xa vẫn là phong cảnh đó, nhưng trên kính thì đã bị va đập đến mấy vết lốm đốm.
Thứ này tuy có thể từ từ làm lại, nhưng bây giờ hắn chỉ có một cái này, ngay cả Vương Thiên Vận đòi hắn cũng không cho, giờ thành ra thế này, hắn không khỏi bực mình, trừng mắt nhìn Na Lan Trinh một cái.
Na Lan Trinh đang ngây người, chốc lát, nàng lại giãy ra khỏi dây thừng, nhân lúc Đường quân xung quanh chưa kịp phản ứng, nhanh như thỏ nhảy phắt về phía Kim Sa Giang.
Ban nãy đã thăm dò ra, Tiết Bạch không muốn nàng chết, vậy Đường quân tự nhiên cũng sẽ không bắn tên, nàng bèn to gan chạy, chạy cực nhanh.
Rất nhanh, bãi cát vàng óng đã ở ngay trước mắt.
“Vút ——”
Một khúc củi lớn từ bên cạnh ném tới, ngáng vào chân Na Lan Trinh, nàng “úi” một tiếng ngã sóng soài, vẫn muốn đứng dậy chạy trốn, Đường quân đã vây quanh rồi.
Nàng dứt khoát ngồi đó, nhìn Tiết Bạch chậm rãi đi tới, dần dần, trên mặt lộ ra nụ cười.
“Ngươi tức giận rồi?” Na Lan Trinh cười nhạo, lớn tiếng hỏi, “Ta chưa thấy ngươi tức giận bao giờ.”
Tiết Bạch không đáp, lắc đầu.
Na Lan Trinh đắc ý nói: “Ngươi nói đúng rồi, chúng ta là cùng một loại người, tham lam quyền lực. Vậy ngươi tàn nhẫn bao nhiêu, ta liền tàn nhẫn bấy nhiêu, ta có thể tàn nhẫn với bản thân, sau này đối với ngươi càng tàn nhẫn hơn.”
Lệ Phi Nguyên Lễ nghe không hiểu nổi, cũng không chiều nàng, tiến lên nhặt khúc củi, nện mạnh nàng hai cái, nện đến mức miệng nàng ứa cả máu, nàng thì lại vẫn cười.
“Không cần đánh nữa.” Tiết Bạch đã đi đến gần.
Na Lan Trinh càng thêm đắc ý, nói: “Xem kìa, ngươi không nỡ giết ta, đánh ta ngươi cũng không nỡ? Ta nhìn thấu ngươi rồi, ta có giá trị lợi dụng.”
“Tùy ngươi nghĩ thế nào, nhưng ngươi đây không gọi là tàn nhẫn, là tùy hứng.” Tiết Bạch nói: “Đợi đến ngày không còn ai chống lưng cho ngươi nữa, ngươi vẫn dám điên cuồng như vậy, đến lúc đó ta mới công nhận ngươi tàn nhẫn.”
Na Lan Trinh kiêu ngạo ngẩng đầu.
Một dòng máu mũi chảy xuống.
Nàng không thể lau, nhưng tự cảm thấy trải qua những khổ nạn này, đã trưởng thành rồi.
Tiết Bạch chỉ thấy sự ấu trĩ của Na Lan Trinh trong màn kịch nhỏ này, hắn lười dạy nàng trưởng thành, khởi hành hướng về Thái Hòa Thành.
~~
Thái Hòa Thành.
Thương Sơn cao sừng sững, Nhĩ Hải trong xanh, tựa như lông mày và đôi mắt trên mặt đất.
Long Thủ Quan, Long Vĩ Quan tọa lạc, phong tỏa hoàn toàn con đường giữa Thương Sơn và Nhĩ Hải, hình thành một địa thế vô cùng dễ thủ khó công.
Có thể xây nhanh như vậy, tự nhiên là vì trước khi khởi binh thảo phạt Trương Kiền Đà, Các La Phượng đã hạ lệnh tu sửa hai tòa quan thành này, nay y tọa ủng thiên tiệm (sở hữu chướng ngại tự nhiên không tốn nhiều công sức) càng có thực lực để đánh một trận với Đường quân.
Mồng tám tháng mười, ngay lúc mật thám Nam Chiếu vẫn đang chú ý động tĩnh của Đường quân đang dần áp sát từ phía đông. Xa xa, có người đang đứng trên núi, dùng thiên lý kính nhìn về phía Long Vĩ Quan.
Sau đó, hàng mày rậm hơi nhíu lại…