Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
lao-tang-quet-rac-max-cap-lien-xuong-nui.jpg

Lão Tăng Quét Rác , Max Cấp Liền Xuống Núi

Tháng 1 17, 2025
Chương 437. Vô lượng kiếp định, điện ngọc làm sáng tỏ! Chương 436. Nhân quả báo ứng, Thái Thượng khó thoát!
bat-dau-cay-ghep-yeu-ma-trai-tim-tro-thanh-tuyet-the-hung-vat

Bắt Đầu Cấy Ghép Yêu Ma Trái Tim, Trở Thành Tuyệt Thế Hung Vật

Tháng 1 3, 2026
Chương 2143 giết vào Cổ Yêu Đình di tích Chương 2142 đột nhiên xuất hiện kiểm tra
vao-tu-ngay-thu-nhat-truc-tiep-danh-nga-giam-khu-lao-dai.jpg

Vào Tù Ngày Thứ Nhất, Trực Tiếp Đánh Ngã Giám Khu Lão Đại

Tháng 1 16, 2026
Chương 918: Cố Hải Đào thái độ Chương 917: Loạn điểm uyên ương phổ
tam-quoc-cai-gi-dieu-thuyen-la-ty-ta

Tam Quốc: Cái Gì! Điêu Thuyền Là Tỷ Ta!

Tháng mười một 11, 2025
Chương 538: Kết thúc nhưng thật ra là hành trình mới mở ra bắt đầu! Chương 537: Nhậm Tiểu Bình trong mắt chia cắt thiên hạ!
tro-choi-phieu-luu-van-ban-nay-tuyet-doi-co-doc.jpg

Trò Chơi Phiêu Lưu Văn Bản Này Tuyệt Đối Có Độc

Tháng 2 1, 2025
Chương 740. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 739. Dừng giới chuyện cũ (9)
len-di-hao-thien-khuyen.jpg

Lên Đi Hao Thiên Khuyển

Tháng 1 17, 2025
Chương 340. Khâu cuối cùng Chương 339. Lên đi, Hao Thiên Khuyển!
vo-dich-nhan-vat-phan-dien-canh-gioi-gi-deu-co-the-mieu-sat

Vô Địch Nhân Vật Phản Diện, Cảnh Giới Gì Đều Có Thể Miểu Sát!

Tháng 1 10, 2026
Chương 550: định vị! Chương 549: toàn vũ trụ tận thế?
theo-gap-muoi-lan-hoang-thuong-thien-phu-bat-dau-kiem-ra-hanh-son

Theo Gấp Mười Lần Hoàng Thường Thiên Phú Bắt Đầu Kiếm Ra Hành Sơn

Tháng 10 30, 2025
Viết xong cảm nghĩ Chương 211: Bái Nguyệt! Oanh sát! (2)
  1. Mãn Đường Hoa Thải
  2. Chương 340: Nhãn quang
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 340: Nhãn quang

Sức khỏe Lý Lâm Phủ không được tốt, trò chuyện một lúc, cảm thấy mệt, liền nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tiết Bạch chợt nhớ ra, hôm qua lúc nói chuyện với Chương Cừu Kiêm Quỳnh cũng tình hình tương tự, cho người ta cảm giác trọng thần triều đình đều đã già yếu bệnh tật.

Điều thú vị là, Lý Lâm Phủ đã đến nước này rồi mà vẫn còn đề phòng kẻ khác thay thế địa vị quyền lực của mình, còn Chương Cừu Kiêm Quỳnh thân thể suy yếu thì lại lo lắng bị Lý Lâm Phủ đố kỵ.

“Đúng là nên phái một vị trọng thần đến Tây Nam trấn giữ.”

Lý Lâm Phủ nghỉ ngơi hồi lâu, cuối cùng cũng lên tiếng, lại nói: “Đây không phải ta bài xích Dương Quốc Trung, chuyện Nam Chiếu, không đơn giản như ngươi nghĩ đâu. Tỉ như Cao Tiên Chi một trận công diệt Tiểu Bột Luật Quốc, Tây Nam liền an ổn rồi sao? Sai rồi.”

Tiết Bạch kiên nhẫn lắng nghe, hắn biết Lý Lâm Phủ có rất nhiều điểm không tốt, nhưng với tư cách là Tể tướng, đúng là người hiểu rõ tình hình Đại Đường nhất. Nếu nói đề nghị của hắn để Vương Trung Tự đột kích Nam Chiếu là ý tưởng ở tầm chiến thuật, thì lúc này đây, điều Lý Lâm Phủ nói chính là chuyện ở tầm chiến lược.

“Đại Đường muốn là một tuyến phòng thủ Tây Nam từ Tây Châu, Diêu Châu, đến An Nam, để kiềm chế Thổ Phồn, nâng đỡ Nam Chiếu, là vì Đại Đường không thể trực tiếp khống chế Lục Chiếu và đất Thoán. Coi như giết được Các La Phượng, cũng chỉ giúp Thánh nhân hả giận mà thôi, nếu thật sự muốn Tây Nam an ninh, cần có trọng thần trấn giữ, có thể điều động Kiếm Nam Tiết độ sứ, An Nam Đô hộ phủ, Diêu Châu Đô đốc phủ… Vương Trung Tự không được.”

“Tại sao không được?”

“Thánh nhân không tin y.”

Tiết Bạch hỏi: “Dương Quốc Trung có thể?”

Lý Lâm Phủ không trả lời, mà nói: “Tướng lĩnh Tây Nam, Tiên Vu Trọng Thông, Hà Lý Quang, Vương Tri Tiến, Lý Mật… đều là hạng kiêu căng khó thuần, thứ thiếu là một nhân vật như Tín An Vương Lý Y.”

Những lời này, Tiết Bạch lúc này vẫn chưa lĩnh hội sâu sắc.

Nhưng hắn có thể cảm nhận được cái thế “bên trong trống rỗng, bên ngoài hùng mạnh” của toàn Đại Đường, giống như hôm qua hắn phát hiện ra Chương Cừu Kiêm Quỳnh vốn không có mấy danh tiếng trong công văn triều đình, thực chất lại là một danh tướng trí dũng song toàn, nắm bắt toàn bộ cục diện Tây Nam đã đến mức lô hỏa thuần thanh.

Mà mấy người Lý Lâm Phủ vừa nói, chắc hẳn cũng rất không đơn giản.

Nghĩ như vậy, Tiết Bạch ngược lại có chút hiểu được vì cớ gì Lý Lâm Phủ rõ ràng biết Các La Phượng có dị tâm mà vẫn khẳng định kẻ đó không dám tạo phản, nhìn bề ngoài, bị nhiều đại tướng lẫy lừng như vậy vây quanh, ai mà dám phản.

Có điều, trong những người này ai có bản lĩnh thật sự, ai chỉ là hữu danh vô thực, vẫn phải thử mới biết được.

…

Lúc Tiết Bạch rời đi cũng không gặp được Lý Đằng Không.

Dạo này hắn đến Hữu tướng phủ ít đi, nàng có lẽ cũng không thường xuyên quay về. Như vậy, có lẽ nội tâm đã bình lặng hơn nhiều, có thể chuyên tâm tu đạo rồi.

Tình cảm tuổi thiếu thời luôn là như vậy, không phải là đã quên, mà là sau này dần dà ít gặp mặt hơn.

Lý Lâm Phủ thì lại nhìn bóng lưng Tiết Bạch, cho gọi Lý Tụ lại phân phó mấy câu.

Lý Tụ không khỏi hỏi: “A gia đã nhìn ra mục đích của Tiết Bạch, sao còn giúp hắn đẩy Thóa Hồ đến đất Thục?”

“Thóa Hồ bái tướng đã cận kề, Tiết Bạch phải đến ngày nào mới có thể bái tướng?” Lý Lâm Phủ nói: “Tên nhãi ranh đó muốn thăng quan, vi phụ cản, là không muốn chọc giận An Lộc Sơn thêm nữa. Hắn nếu có thể ép Dương Quốc Trung ra tay, thì cứ mặc hắn.”

“Vâng.” Lý Tụ lại hỏi: “Nhưng nếu, Dương Quốc Trung lập công thì sao?”

“Tây Nam đại tướng san sát, vẫn còn sinh biến loạn, bây giờ cần có nhân vật như Tín An Vương Lý Y.”

Lý Lâm Phủ lẩm bẩm, mệt mỏi hỏi vặn lại một câu.

“Thóa Hồ xứng sao?”

~~

Hôm sau, Hưng Khánh Cung.

Cần Chính Vụ Bổn Lâu.

Dương Quốc Trung lúc vào yết kiến có để ý một chút, hôm nay vậy mà không nghe thấy tiếng tơ tiếng trúc.

Hắn đoán, hẳn là Thánh nhân đã chơi qua trò chơi lớn, tạm thời không còn hứng thú với mấy trò cũ như chọi gà đá chó nữa.

Đợi vào điện, thì lại thấy Thánh nhân đang chắp tay sau lưng đứng trước một tấm dư đồ, ánh mắt lộ vẻ suy tư. Dương Quốc Trung bèn lại nghĩ, Thánh nhân hẳn là thiếu tiền tiêu, đang xem còn đường tiến cống nào chưa đến.

“Thần Dương Quốc Trung cung thỉnh Thánh an.”

“Dương khanh đến rồi, không cần đa lễ. Trẫm nhớ ngươi từng nhậm chức Thôi quan dưới trướng Chương Cừu Kiêm Quỳnh, có chuyện này không?”

“Vâng.”

“Chương Cừu Kiêm Quỳnh cũng không tệ.” Lý Long Cơ lên tiếng tán thưởng, “Nhậm chức ở Thục tám năm, kiềm chế Thổ Phồn, vỗ về Nam Chiếu, hiệu quả rõ rệt.”

Đương nhiên, ông ta tuy tán thưởng Chương Cừu Kiêm Quỳnh, nhưng chưa từng nghĩ đến việc bổ nhiệm y làm Tể tướng, xuất thân của y quá mức thấp hèn. Có lẽ đây mới là lý do Lý Lâm Phủ không thật sự bức hại Chương Cừu Kiêm Quỳnh, chứ không phải vì y nội liễm, khiêm tốn.

“Đây đều là nhờ Thánh nhân truyền dụ, mới có được hiệu quả.”

“Đừng có ở đây mà nịnh hót.” Lý Long Cơ hỏi: “Trong công lao của Chương Cừu Kiêm Quỳnh, có phần mưu lược của ngươi không?”

Dương Quốc Trung vội vàng khiêm tốn nói: “Thần chỉ là góp chút sức mọn mà thôi?”

“Sau khi Quách Hư Kỷ chết, ngươi tiến cử Tiên Vu Trọng Thông thay chức của y, tại sao?”

Dương Quốc Trung liếc trộm một cái, thấy Thánh nhân đang xem là địa đồ Tây Nam, thầm nghĩ chắc là chuyện Tiết Bạch mưu quan lại đưa đến ngự tiền rồi, bèn đáp: “Thần ở Xuyên Thục đã lâu, cũng từng làm việc dưới trướng Tiên Vu Trọng Thông, biết hắn rất có năng lực, vả lại hết mực trung thành.”

Lý Long Cơ nghe xong, gật gật đầu, hỏi: “Nếu trẫm dùng Vương Trung Tự công phá Thái Hòa Thành, loại bỏ Các La Phượng, tiếp tục dùng y kinh lược Nam Chiếu, có được không?”

“Không thể.” Dương Quốc Trung không chút do dự đáp: “Vương Trung Tự tuy là nghĩa tử của Thánh nhân, nhưng thực sự không phải là người thích hợp để kinh lược Nam Chiếu, thần cho rằng, y nếu có thể lập đại công, nên thuyên chuyển y về triều nhậm chức Binh bộ Thượng thư.”

Hiếm khi hắn được Thánh nhân hỏi về những quốc sự này, trước đây quốc sự đều giao hết cho Lý Lâm Phủ.

Vậy hôm nay là cớ gì? Lẽ nào là… sắp được bái tướng rồi!

Nghĩ đến đây, Dương Quốc Trung không khỏi lấy lại tinh thần, cẩn thận ứng phó với bao nhiêu thử thách.

“Vậy Dương khanh cho rằng, ai có thể gánh vác trọng trách này?”

“Thần vẫn tiến cử Tiên Vu Trọng Thông.”

“Sao không phải là Hà Lý Quang?”

Dương Quốc Trung nghĩ ngợi, hắn chưa từng nhận được lễ vật của Hà Lý Quang, chỉ nghe nói có một vị Tả Võ vệ Đại tướng quân ở An Nam Đô hộ phủ, nhưng không hiểu rõ đối phương, bèn đáp: “Thần cho rằng… Hà Lý Quang kiêu căng.”

“Nếu trẫm tái thiết lập Diêu Châu Đô đốc phủ, ai có thể làm Vân Nam Thái thú?”

“Thần cho rằng, nên đợi sau khi phá được Thái Hòa Thành, luận công hành thưởng, mới có thể phục chúng.”

Lý Long Cơ gật gật đầu, nói: “Dương khanh lui trước đi, để trẫm cân nhắc.”

“Thần tuân chỉ.”

Dương Quốc Trung vốn còn muốn nhắc đến cái mật thất 《Du Tiên Quật》 kia của mình, thấy Thánh nhân hiếm khi nghiêm túc, cũng không dám nhiều lời, chậm rãi lui ra.

Sự việc liên quan đến tướng vị, quả thực nên thận trọng.

Nghĩ lại về cuộc đối đáp ngự tiền hôm nay, hắn khá hài lòng với câu trả lời của mình, tuy không có kiến nghị gì xuất sắc, nhưng ít nhất cũng hợp với tâm ý của Thánh nhân.

Đợi về đến phủ, hắn lập tức cho gọi một đám mạc liêu đến, không kịp chờ đợi mà tuyên bố tin tốt này.

“Ta có lẽ sắp được bái tướng rồi…”

~~

Hưng phấn đến mức cả đêm không ngủ ngon, hôm sau Dương Quốc Trung tỉnh dậy, chỉ thấy trời xám xịt, ngoài cửa sổ vang lên tiếng mưa rơi rả rích.

“Cứ mỗi trận mưa qua, trời lại càng nóng hơn.”

Thực ra trong mắt hắn, mùa hè ở Trường An đã không tính là nóng, Xuyên Thục còn nóng hơn Trường An nhiều.

Không biết bổ nhiệm Tể tướng khi nào mới có thể xuống?

Trong đầu cứ lẩm bẩm chuyện này, vậy mà thật sự khiến hắn mong được một bản sắc lệnh.

Dương Quốc Trung vui mừng khôn xiết, vội vàng thay y phục rửa tay, ra đại đường để tiếp nhận, thế nhưng, đợi nghe được thánh dụ, thì hắn lại kinh hãi đến mức hồn siêu phách lạc.

“Cái gì? Đến đất Thục? Ta sao có thể đến đất Thục?”

“Quốc cữu đây là không muốn nhận chỉ?”

Dương Quốc Trung mặc kệ mưa lớn, vội vàng chạy đến Hưng Khánh Cung xin cận kiến.

Đợi đến khi Lý Long Cơ tiếp kiến hắn, hắn đã bị mưa xối ướt sũng, từ lúc phất lên đến nay, hắn đã lâu chưa phải chịu cái tội này.

“Bệ hạ!”

Dương Quốc Trung bước nhanh đến trước đan trì, quỳ rạp xuống đất, nói: “Bệ hạ có phải là chán ghét thần rồi không, đột nhiên lại phái thần đến đất Thục. Thần nếu không thể hầu hạ trước ngự tiền, thần… không nỡ xa Bệ hạ.”

Lý Long Cơ vừa kinh ngạc vừa buồn cười, nói: “Đứng dậy nói đi. Người đâu, ban cho Dương khanh một bộ y phục, đừng để bị nhiễm lạnh.”

“Thần xin Bệ hạ thu hồi thành mệnh.”

“Được được được, vậy y phục không ban nữa.” Lý Long Cơ mỉm cười nói.

Dương Quốc Trung muốn khóc mà không ra nước mắt, bị làm cho không biết phải làm sao.

Lý Long Cơ lúc này mới nói: “Là Hữu tướng tiến cử ngươi, y nói rất có lý, Nam Chiếu không giống Tiểu Bột Luật Quốc, không phải cứ loại bỏ Các La Phượng là xong, cần có trọng thần trấn giữ.”

“Hữu tướng đây là muốn hại thần mà!” Dương Quốc Trung chẳng màng đến thứ khác, vội nói: “Hữu tướng ghen tị thần được thánh quyến, thần nếu rời khỏi Trường An, ắt sẽ bị y hãm hại!”

Trước đây hắn toàn nghe Chương Cừu Kiêm Quỳnh nói sợ bị Lý Lâm Phủ hãm hại, cứ tưởng là Chương Cừu Kiêm Quỳnh lo bò trắng răng. Nhưng hắn thì khác, hôm nay đã thật sự cảm nhận được nguy hiểm khó bảo toàn tính mạng.

Lý Long Cơ thấy bộ dạng nhếch nhác của hắn, vô cùng thú vị, trấn an nói: “Đừng có hồ ngôn, xuất tướng nhập tướng, ngươi không đi trấn giữ đất Thục, sao có tư cách nhập tướng?”

Dương Quốc Trung sững sờ, nghe ra Thánh nhân thật sự có ý để mình bái tướng, trong lòng vừa hoảng sợ lại vừa vui mừng.

Ngay sau đó, Lý Long Cơ vậy mà thật sự hứa hẹn.

“Dương khanh cứ đến Xuyên Thục xử lý chuyện Nam Chiếu, đợi ngươi về triều, trẫm sẽ phong ngươi làm Tể tướng.”

Dương Quốc Trung há miệng, còn muốn từ chối.

Nhưng Thánh nhân đã nói đến nước này, đã không phải là chuyện hắn có thể từ chối được nữa.

~~

“A Bạch ngươi nói xem, sự tình sao lại thành ra thế này?”

“Có lẽ trong mệnh của ngươi nên có cái công lao này?” Tiết Bạch thuận miệng đáp.

“Công lao?” Dương Quốc Trung lo lắng, nói: “Ta nếu rời kinh đến Thục, mạng còn khó giữ, nói gì đến công lao?”

Tiết Bạch đang cầm một quyển danh sách xem, hỏi: “Ta bán cho a huynh một tin tức, a huynh có muốn nghe không?”

“Ngươi mau nói.”

“An Lộc Sơn muốn nhân cơ hội lần này để bức hại Vương Trung Tự.” Tiết Bạch nói: “Lý Lâm Phủ dường như đã bị y thuyết phục, chắc là muốn thuận thế loại bỏ ngươi.”

“Quả nhiên.” Dương Quốc Trung hỏi: “Ngươi muốn khuyên ta bảo vệ Vương Trung Tự?”

“Chẳng qua là liên thủ lập công thôi.” Tiết Bạch nói: “Thánh mệnh đã ban, còn có thể kháng chỉ sao? Nếu đã nhất định phải đi, lo lắng thêm cũng vô ích, chẳng bằng làm cho tốt.”

“Nói thì dễ lắm.”

Dương Quốc Trung lo lắng, mày nhíu càng thêm sâu.

Hắn cũng biết dưới trướng mình quan lại giỏi nịnh nọt, vơ vét của cải thì nhiều, nhưng đại sự thế này, vẫn phải dựa vào Tiết Bạch mưu hoạch, đành phải cố gắng gượng cười, nói: “Nếu đã là huynh đệ chúng ta cùng nhau vào Thục, vẫn phải phiền A Bạch vì ta tốn nhiều tâm sức, vạn nhất…”

Tiết Bạch xua tay nói: “Ta e là không thể đi cùng a huynh rồi, Lý Lâm Phủ bị An Lộc Sơn mê hoặc, không chịu thăng chức cho ta. Ta thuyên chuyển một bậc, chỉ làm Tiết độ Phán quan dưới trướng Vương Trung Tự mà thôi.”

“Với tài cán của ngươi, sao có thể uổng phí như vậy? Ngươi cứ đợi mấy ngày, ta đã mưu quan vị cho ngươi, nếu Lý Lâm Phủ cản trở, ta tự có cách để thánh ý nghe thấy.”

Nói thì sảng khoái vậy, Dương Quốc Trung chưa chắc đã không nhìn ra chuyện lần này cũng có Tiết Bạch đứng sau thúc đẩy.

Nhưng loại người như hắn chỉ trọng lợi ích, tính toán những thứ này không có ý nghĩa. Lợi ích không nhất quán thì tùy thời trở mặt không sao, nhưng lúc này mọi người đều là châu chấu trên cùng một sợi dây, chỉ cần giữ chặt sợi dây này là được.

Không ngờ, Tiết Bạch vậy mà được đằng chân lân đằng đầu, hỏi: “Nhắc đến chuyện này, ta muốn mưu chức Binh bộ Chức phương Viên ngoại lang, a huynh thấy thế nào?”

Dương Quốc Trung sững sờ, ngạc nhiên nói: “Thăng liền bốn bậc lên Viên ngoại lang, ngươi còn muốn chọn?”

“Ba bậc.” Tiết Bạch nói: “Lý Lâm Phủ đã thăng cho ta một bậc rồi.”

“Ta không đùa với ngươi.” Dương Quốc Trung nói: “Ngươi tưởng quan vị triều đình là muốn có liền có, còn phải xem có chức khuyết hay không.”

“Với năng lực của a huynh, không có cách nào để Chức phương Viên ngoại lang khuyết sao?”

“Ta thật sự không làm được…”

Tiết Bạch nói: “Binh bộ Chức phương tư chuyên quản lý địa đồ, thành trì, đồn trú, tháp canh, đường hành quân, và cả chuyện quy phục của man di. Ta nếu nhậm chức Chức phương Viên ngoại lang, có thể nắm bắt tình hình ở mức độ lớn nhất, giúp được a huynh.”

Con ngươi Dương Quốc Trung đảo tròn, hắn vội hỏi: “Thật sự giúp ta?”

“Chúng ta đã ở trên cùng một con thuyền rồi.”

~~

Sau một trận mưa lớn, trời quang vạn dặm, thời tiết càng nóng hơn một chút.

Hoàng thành, Thượng Thư Tỉnh, trên ngọn cây liễu, có tiếng chim hót, như đang chào đón mùa hè.

Lục bộ thuộc về Thượng Thư Tỉnh, lại chia làm hai mươi bốn ty.

Binh bộ Thị lang Vi Kiến Tố vừa mới nhậm chức không lâu xem qua công văn trong tay, ngẩng đầu nhìn vị Chức phương Lang trung Thôi Quang Viễn trước mắt, nói: “Gọi Chức phương Viên ngoại lang đến đây.”

“Vâng.”

Thôi Quang Viễn vốn đang bẩm báo sự vụ, không hiểu sao vị Vi Thị lang này lại quen biết cả Chức phương Viên ngoại lang, chuyện này e là không dễ làm.

Không bao lâu, một quan viên áo lục tóc hoa râm được dẫn vào, run rẩy hành lễ trước mặt Vi Kiến Tố.

“Hạ quan…”

“Chúc mừng, ngươi thăng quan rồi.” Vi Kiến Tố nói, “Đến Lại bộ một chuyến, nhận cáo thân của ngươi đi.”

“Cái gì?”

Vị Chức phương Viên ngoại lang kia ở vị trí này mười mấy năm chưa từng được thuyên chuyển, nghe vậy sững sờ tại chỗ, cứ như đang mơ.

“Thiếu tư mã, hạ quan đây là đang mơ…”

Vi Kiến Tố cũng không giải thích, vẫy vẫy tay, bảo lại viên dẫn người đi ra.

Không bao lâu, lại có lại viên chạy tới bẩm báo: “Thiếu tư mã, có một người trẻ tuổi cầu kiến, tự xưng Tiết Bạch.”

“Đến nhanh thật.” Vi Kiến Tố thầm cảm khái, nhưng sắc mặt vẫn không chút biến đổi, nói: “Cho hắn vào đây.”

“Vâng.”

Thôi Quang Viễn không khỏi ngoảnh đầu nhìn ra ngoài, trong lòng cũng tò mò về Tiết Bạch đã lừng danh từ lâu.

“Tiết Bạch chính là tá quan của ngươi.” Vi Kiến Tố nói: “Tên ‘Hỗn Thế Ma Vương’ này cuối cùng cũng thuyên chuyển đến Thượng Thư Tỉnh rồi, sau này ngươi tốn nhiều tâm tư hơn.”

“Hỗn Thế Ma Vương” vẫn là một từ mới, thường dùng trong 《Tây Du Ký》 Vi Kiến Tố vừa nói, Thôi Quang Viễn liền cười khổ.

“Hạ quan thật không ngờ, có ngày lại phải làm quan trên của Tiết lang.”

“Đây sẽ không phải là một chức vụ dễ chịu đâu.”

“Hay là hạ quan nên chuẩn bị sẵn sàng nhường chức Chức phương Lang trung này ra?” Thôi Quang Viễn thăm dò hỏi.

Vi Kiến Tố lắc đầu.

Trong lúc nói chuyện, Tiết Bạch đã đến.

Đôi bên hành lễ xong, Vi Kiến Tố nói: “Tiết lang đến sớm quá, chắc là ngay cả cáo thân cũng chưa nhận được?”

“Không dám giấu Thiếu tư mã, ta có ý muốn theo quân đến Nam Chiếu báo đáp xã tắc.” Tiết Bạch thản nhiên nói, “Nay thuyên chuyển nhậm chức Chức phương Viên ngoại lang, là muốn xem thêm địa đồ, hồ sơ của Binh bộ về Nam Chiếu.”

Vi Kiến Tố sớm đã nhận được tin tức từ chỗ Dương Quốc Trung, nghe vậy không hề kinh ngạc. Thôi Quang Viễn thì lại vô cùng kinh ngạc, nhớ lại nỗi lo lắng ban nãy của mình, không thể không thừa nhận nhãn giới của đôi bên quả có chênh lệch.

“Thôi Lang trung, ngươi dẫn hắn đi đi.” Vi Kiến Tố nói.

Thôi Quang Viễn nhận lời, giơ tay dẫn Tiết Bạch đến phòng lưu trữ hồ sơ.

Trên đường trò chuyện mấy câu, Thôi Quang Viễn hỏi: “Tiết lang muốn xem hồ sơ của Chức phương ty, liền có thể tùy tiện thuyên chuyển nhậm chức Chức phương Viên ngoại lang sao?” (chức: quản; phương: hướng)

“Cũng không tính là tùy tiện, nhận được rất nhiều sự giúp đỡ.” Tiết Bạch nói: “Ta có ý nghĩ này, cũng là từ một vài chuyện cũ mà ra.”

“Ồ? Xin lắng tai nghe.” Thôi Quang Viễn không hề ra vẻ quan trên, nụ cười hòa nhã.

Tiết Bạch nói: “Ta nghe nói, Kiếm Nam Tiết độ sứ Chương Cừu Kiêm Quỳnh trước đây là Lễ bộ Chủ khách Viên ngoại lang, phụ trách chính là chuyện chiêu đãi, ban thưởng cho phiên di (chỉ các dân tộc thiểu số và ngoại quốc) ta đoán y có lẽ đã kết giao với người Thổ Phồn, sau này mới có thể thành công chiêu hàng tướng lĩnh Thổ Phồn.”

“Cho nên… ngươi phỏng theo y?”

“Cơ hội chỉ dành cho người có chuẩn bị.”

Thôi Quang Viễn nghe câu này, không khỏi nhìn sâu Tiết Bạch một cái.

Tiết Bạch của ngày hôm nay đã không còn là thiếu niên tay trắng không có gì của quá khứ, danh vọng của hắn đã cao, có thể dễ dàng nhận được sự nể trọng của người khác.

Bản thân hắn có lẽ không cảm thấy, nhưng, Thôi Quang Viễn lại cảm nhận được mấy câu nói ngắn ngủi sau khi gặp mặt này đã mang lại sự khai sáng cực lớn.

Cửa phòng lưu trữ hồ sơ được mở ra, Tiết Bạch bước vào, tìm kiếm hồ sơ một cách có mục đích, vô cùng chuyên chú xem xét.

…

Hôm đó, Thôi Quang Viễn về đến nhà, chỉ thấy phụ thân y là Thôi Duyệt đã ngoài sáu mươi tuổi đang ngồi đối diện với lão quản gia, chơi trò súc sắc.

“A gia.”

“Ừ.”

Thôi Duyệt vẫn chưa cởi bộ quan bào màu đỏ trên người, nghe vậy đầu cũng không ngẩng, ừ một tiếng.

Bọn họ xuất thân từ Bác Lăng Thôi thị chi thứ ba, trong nhà vốn nên lễ pháp nghiêm ngặt, nhưng Thôi Duyệt thích cờ bạc, thích uống rượu, không mấy coi trọng lễ nghi.

“Hôm nay gặp một chuyện, muốn hỏi ý kiến của a gia.” Thôi Quang Viễn cũng không đi, mà ngồi xếp bằng sau lưng Thôi Duyệt.

“Ngươi thông minh hơn vi phụ.”

“Hài nhi gặp Tiết Bạch rồi, hắn đã thuyên chuyển đến Chức phương tư nhậm chức Viên ngoại lang.”

“Là tên Tiết Bạch làm ra mạt chược?” Thôi Duyệt nói, “Lần sau mời hắn đến nhà chơi vài ván.”

Thôi Quang Viễn nói: “Hắn muốn đến Nam Chiếu lập công, hài nhi có ý muốn đi theo hắn, a gia thấy thế nào?”

Thôi Duyệt lúc này mới dừng động tác, quay đầu lại.

Nếu không phải Thôi Quang Viễn xưa nay trầm ổn, Thôi Duyệt suýt nữa đã tưởng hắn phát điên.

“Vì cớ gì?”

“Cảm thấy hắn bất phàm.” Thôi Quang Viễn nói: “Hắn nói ‘Cơ hội chỉ dành cho người có chuẩn bị’ hắn thật sự đang chuẩn bị.”

“Không được đi.” Thôi Duyệt nói, “Chuẩn bị nhiều hơn nữa cũng vô dụng, chướng khí thôi cũng đủ lấy mạng ngươi rồi.”

“Vâng.”

Nếu đã là mệnh cha, Thôi Quang Viễn cũng đành tạm gác lại ý nghĩ này.

Y thực ra vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ Tiết Bạch đang làm gì.

~~

Sau khi Tiết Bạch đến Chức phương ty, thường cho Thôi Quang Viễn một ảo giác rằng quan vị của Viên ngoại lang còn cao hơn Lang trung.

Bởi con người hắn tuy trông trẻ tuổi, nhưng lại còn trầm ổn uy nghi hơn cả Thôi Quang Viễn, một người trung niên, khiến người ta bất giác tin phục.

Ngoài ra, Tiết Bạch thỉnh thoảng lại vượt qua Thôi Quang Viễn là chủ sự, trực tiếp nói chuyện với Vi Kiến Tố.

Thôi Quang Viễn không khỏi tò mò, có một lần bèn mượn cớ bẩm báo công vụ, đi chậm lại, nghe lén sau bình phong công xá của Vi Kiến Tố.

Loáng thoáng có tiếng đối thoại truyền đến.

“Mấy danh tướng ở Lũng Hữu này, sớm đã phát văn thư điều động bọn họ qua đây rồi, Ca Thư Hàn nếu không thả người, Binh bộ cũng nên phát văn thư thúc giục.”

“Ta biết, Quốc cữu đã dặn dò rồi.” Vi Kiến Tố nói, “Chỉ là mấy người này, quan vị cũng không cao lắm, thật sự có thể giúp Quốc cữu lập công? Lý Thịnh, Khúc Hoàn…”

“Yên tâm đi, tướng lĩnh Lũng Hữu những ai có thể đánh trận, chúng ta rất rõ.”

“Được rồi.”

Vi Kiến Tố nhìn thấy bóng người ngoài bình phong, ho khan hai tiếng, y cùng Tiết Bạch nói không phải bí mật gì, nhưng cũng không hy vọng có người nghe lén.

Thôi Quang Viễn vội vàng lui về sau, tình hình này, Thiếu tư mã vậy mà lại nói chuyện với Viên ngoại lang, lại không cho Lang trung nghe.

Trong công xá, Vi Kiến Tố nói: “Mọi việc an bài ổn thỏa, là phải khởi hành rồi?”

“Vâng.”

“Ngươi định lấy chức vụ gì để đến Nam Chiếu?”

Tiết Bạch nói: “Tất nhiên là nghe theo triều đình an bài, sao có chuyện thần tử tự mình chọn quan vị?”

“Quốc cữu có thể đề cử với triều đình.” Vi Kiến Tố hỏi: “Ngươi thì sao? Có cần ta cho ngươi vài lời khuyên không?”

Tiết Bạch lập tức đáp: “Đa tạ Thiếu tư mã.”

Vi Kiến Tố trầm ngâm phút chốc, nói: “Ngươi nếu muốn phỏng theo Chương Cừu Kiêm Quỳnh, dùng một phong tấu biểu mà thăng liền bốn bậc, khó. Tình hình bây giờ khác với năm đó, trừ phi ngươi bây giờ có nắm chắc có thể chiêu hàng được Thái Hòa Thành.”

“Tất nhiên là không có.”

Tiết Bạch càng học theo Chương Cừu Kiêm Quỳnh, càng cảm nhận được sự lợi hại của đối phương.

“Ta không dám xa cầu thăng liền bốn bậc, chỉ cầu thăng một bậc làm Trung châu Tư mã, cho dù là thuyên chuyển ngang sang Hạ châu Tư mã, kiêm nhậm một chức Binh mã Phó sứ trong quân, là đủ rồi. Lần này nam hạ, ta vẫn là vì muốn rèn luyện nhiều hơn.”

“Kinh quan thuyên chuyển ngang sang Xuyên Thục, tương đương với biếm quan, với danh vọng của ngươi, mưu một chức Trung châu Tư mã không quá đáng.” Vi Kiến Tố nói: “Nhưng có một lựa chọn tốt hơn… Diêu Châu Tư mã.”

Ánh mắt Tiết Bạch sáng lên.

“Diêu Châu là phủ trị của Diêu Châu Đô đốc phủ, Vân Nam quận, không giống châu huyện bình thường, mà là Hạ Đô đốc phủ.” Vi Kiến Tố nói, “Hạ Đô đốc phủ Tư mã, quan hàm tòng ngũ phẩm hạ, đây là cách duy nhất để ngươi ở độ tuổi hai mươi mấy đã được khoác hồng bào. Có quan vị này, ngươi có thể kiêm nhiệm Kiểm giáo Vân Nam Phòng ngự Phó sứ, trên chiến trường, quyền hành có thể lớn hơn nhiều.”

(Đô đốc phủ thời Đường chia 3 cấp: Đại, Trung, Hạ. “Hạ” là cấp thấp nhất.

Diêu Châu không phải là châu huyện thường, nó là một “Quân khu” (dù là cấp thấp))

Vi Kiến Tố rõ ràng không phải là loại người bất học vô thuật như Dương Quốc Trung có thể so bì, đề nghị này trúng ngay ý của Tiết Bạch.

“Nhưng có hai điểm không tốt, một là Diêu Châu ở nơi hoang vu, ngươi một khi đã đi, cơ hội điều về Trường An vô cùng mong manh, có lẽ từ đó về sau không về được nữa.”

Tiết Bạch tiếp lời: “Hai là Diêu Châu đã thất thủ rồi?”

Vi Kiến Tố nói: “Không sai, nhưng đây cũng chính là cơ hội để ngươi có khả năng mưu được quan vị này.”

Tiết Bạch biết Diêu Châu ở đâu, đại khái là huyện Diêu An đời sau.

Vân Nam có hai hồ nội địa quan trọng là hồ Nhĩ Hải và hồ Điền Trì, hiện nay rất nhiều thành trì quan trọng đều nằm quanh chúng.

Nói đơn giản, Thái Hòa Thành chính là Đại Lý bên bờ Nhĩ Hải, Thác Đông Thành chính là Côn Minh ở phía đông hồ Điền Trì, An Ninh Thành chính là An Ninh ở phía tây hồ Điền Trì… mà Diêu Châu, chính là Diêu An nằm giữa Nhĩ Hải và Điền Trì.

Diêu Châu nằm giữa hai hồ, thuận tiện khống chế phía tây Nhĩ Hải, phía đông Điền Trì, vì vậy là phủ trị của Vân Nam quận. Việc đầu tiên Các La Phượng làm khi phản Đường, chính là công phá Diêu Châu, giết Vân Nam Thái thú Trương Kiền Đà đang ở đó.

Nói cách khác, Diêu Châu đều đã thất thủ, Tiết Bạch dù có thể nhậm chức Diêu Châu Tư mã, cũng là hữu danh vô thực.

Đánh cược chính là có thể thu phục được Diêu Châu, tái thiết lập Diêu Châu Đô đốc phủ.

Nhưng Tiết Bạch đoán, trong lịch sử vốn dĩ Diêu Châu Đô đốc phủ chắc là không được tái thiết lập, ít nhất là trước khi Loạn An Sử được bình định thì không có.

Như vậy, hắn nếu không thể mang lại thay đổi, lần này cược thua, tiền đồ cũng coi như mất hết.

“Đa tạ Thiếu tư mã đã mưu hoạch thay ta.” Tiết Bạch trịnh trọng hành lễ, nói: “Ta muốn mưu chức Diêu Châu Tư mã.”

Vi Kiến Tố chỉ là được Dương Quốc Trung tiến cử nên mới đáp lễ, chủ ý này của y, có thể khiến Tiết Bạch thăng tiến nhanh trong thời gian ngắn, tạm thời có được quyền hành trong trận chiến Nam Chiếu, nhưng đối với tiền đồ của Tiết Bạch mà nói thì không vững chắc. Y vốn tưởng Tiết Bạch chỉ cần không thiển cận, sẽ từ chối.

Không ngờ, Tiết Bạch vậy mà thật sự thiển cận như vậy.

Nhưng, Vi Kiến Tố có thể nhìn thấy trong mắt Tiết Bạch một sự quả cảm đập nồi dìm thuyền.

Y khẽ thở hắt ra, nói: “Nếu đã vậy, thì thỉnh Quốc cữu ở ngự tiền mưu hoạch cho ngươi đi.”

“Được.”

Tiết Bạch biết, Lý Long Cơ nếu đã để Dương Quốc Trung đến đất Thục, sẽ ban cho Dương Quốc Trung một vài sự thuận lợi trong việc tiến cử nhân sự, chuyện này rất có khả năng sẽ thành.

Phấn đấu bao năm nay, thật không dễ dàng, cuối cùng cũng sắp leo lên được quan vị còn kém hơn “Giang Châu Tư Mã” một chút rồi.

~~

Thôi Quang Viễn bước vào công xá của Vi Kiến Tố, nói: “Thiếu tư mã, lộ tuyến đồ vào Thục của Quốc cữu đã làm xong.”

“Cứ để đó đi.”

“Vâng.”

Thôi Quang Viễn tiến lên, thấy Vi Kiến Tố đang viết công văn, ánh mắt y nhanh chóng liếc qua, bắt được mấy chữ mấu chốt —— “tiến cử Tiết Bạch… Diêu Châu Tư mã…”

“Lui ra đi.”

“Vâng.”

Thôi Quang Viễn cố nén cơn chấn động trong lòng, thầm nghĩ Tiết Bạch vậy mà mới thuyên chuyển làm Chức phương Viên ngoại lang, lại sắp thăng quan rồi?

Chuyện này cứ lấn cấn trong lòng hắn, khiến hắn đêm đó trằn trọc, khó mà ngủ được.

Đến canh tư, y dứt khoát khoác áo ngồi dậy, đến quỳ trước cửa phòng của Thôi Duyệt.

…

“Hô, ngươi làm gì ở đây?!”

Lúc cửa phòng mở ra, Thôi Duyệt giật nảy mình.

“A gia.” Thôi Quang Viễn nói: “Hài nhi mạn phép, dám hỏi a gia, a ông năm đó làm sao trở thành trọng thần triều đình?”

“Nhãn quang.”

Thôi Duyệt quả quyết nói hai chữ, sau đó vuốt râu dài, cảm khái không thôi.

“Sau khi Võ hậu xưng chế, Trung Tông Hoàng đế bị biếm làm Lư Lăng Vương, an trí ở Phòng Châu, quan viên khác vậy mà lại tùy tiện coi thường Trung Tông Hoàng đế, duy chỉ có a ông của ngươi là lễ kính chu toàn, cho nên, Trung Tông Hoàng đế sau này đã truy tặng a ông của ngươi chức Tinh Châu Đại Đô đốc phủ Trưởng sử, ban cho ta làm quan ngũ phẩm.”

Thôi Quang Viễn nghe xong, ánh mắt càng thêm kiên định, nói: “Hài nhi tuy không dám so với a ông, nhưng tự nhận nhãn lực cũng không tồi, nay thật lòng muốn theo Tiết Bạch đến Nam Chiếu kiến công lập nghiệp…”

“Hồ đồ.” Thôi Duyệt quát: “Ngươi là thượng quan, hắn là thuộc hạ, lẽ nào có chuyện thượng quan đi theo thuộc hạ?”

Thôi Quang Viễn nói: “Nhưng hắn đã không phải là thuộc hạ của hài nhi nữa, hắn sắp trở thành quan ngũ phẩm giống như a gia rồi.”

“Ngươi tưởng quan ngũ phẩm dễ dàng có được vậy sao?” Thôi Duyệt nói, “Bộ hồng bào này của ta có dễ dàng mà có được không? Đây là nhãn quang của a ông ngươi.”

“Chính vì không dễ dàng có được, hài nhi mới nguyện dốc sức giành lấy một tiền đồ, xin a gia thành toàn!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tong-man-the-gamer
Tổng Mạn: The Gamer
Tháng 12 16, 2025
da-roi-va-ai-cung-se-chet.jpg
Đá Rơi Và Ai Cũng Sẽ Chết
Tháng 2 8, 2025
tham-roi-dai-de-ta-bi-nu-ton-bat-di-la-boc.jpg
Thảm Rồi! Đại Đế Ta, Bị Nữ Tôn Bắt Đi Là Bộc
Tháng 2 16, 2025
toan-dan-ngu-thu-ta-minh-phu-ngu-thu-su.jpg
Toàn Dân Ngự Thú: Ta, Minh Phủ Ngự Thú Sư
Tháng 2 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved