Chương 338: Du Nghệ Sứ
Tiết Bạch vừa tiễn Lý Đàm đi, Dương Quốc Trung liền đến thăm, vừa gặp mặt, Dương Quốc Trung đã cười lớn: “Ta đến là có đại hỷ sự, A Bạch thử đoán xem?”
“Nếu không phải muốn tặng ta ‘vạn kim chi ngôn’ thì là ta sắp được nhậm quan?”
“Không hổ là ngươi, đoán một cái là trúng ngay.”
Cả hai đều là những kẻ nhiệt huyết với quyền lực, nhắc đến chuyện nhậm quan, bất giác mỉm cười thấu hiểu.
Dương Quốc Trung lại là không vội tuyên bố, mà ngồi xuống ở tiền đường, hỏi: “Nghe nói ngươi dạo này không đến Hữu tướng phủ tấu sự, chỉ ở nhà chuẩn bị lễ vật mừng thọ Quý phi?”
Tiết Bạch hỏi vặn lại: “A huynh sao lại rõ ta ở nhà làm gì thế?”
Dương Quốc Trung sững sờ, nói: “Tất nhiên là nghe ngóng được, ngươi là nhân vật nổi bật nhất thành Trường An, dạo này thợ thủ công ra vào phủ ngươi nườm nượp, ai cũng đoán lần này ngươi lại sắp dâng món đồ chơi hay ho gì cho Thánh nhân.”
“Hóa ra là vậy.” Tiết Bạch lúc nãy tiễn Lý Đàm ra cửa, quả thực cảm thấy đám gánh hàng rong bên ngoài nhiều lên trông thấy, cứ như thể trạch viện của hắn là một khu chợ sầm uất đắc địa vậy.
Dương Quốc Trung vẻ mặt đầy bí ẩn rút công văn từ trong tay áo ra, vừa không mở, cũng không đưa cho Tiết Bạch, cứ cầm hờ hững trên tay, cười hỏi: “Đoán tiếp xem, đây là quan vị gì?”
Y nay địa vị đã cao, hễ có dịp là thích làm khó quan viên dưới trướng, tự cho là thú vị, thực chất vô cùng đáng ghét. Đối diện với Tiết Bạch, tuy không phải cố ý, nhưng cũng bộc lộ vài phần trơn tru nhờn nhã.
“Ta tất nhiên là hy vọng được làm Tả Thập Di, thậm chí là Lục bộ Viên Ngoại Lang.” Tiết Bạch nói: “Nhưng chắc là không được rồi?”
“Cái này ngươi không hiểu rồi.” Dương Quốc Trung lắc đầu, huơ huơ công văn trong tay, dùng giọng điệu dạy dỗ: “Làm tốt chức sai vặt này, Viên Ngoại Lang tính là cái gì?”
“Vậy đây là?”
“Tự mình xem đi.” Dương Quốc Trung lúc này mới giả vờ hào phóng đưa công văn ra, nói: “Ai cũng bảo ta mưu quan chức cho họ hàng bên nhà a nương, lại không biết ta đối với ngươi mới thật sự là tận tâm tận lực.”
Tiết Bạch nhận lấy, mở ra xem, đầu tiên thấy hai chữ “Sắc lệnh” trong lòng liền không mấy hài lòng, vì điều này chứng tỏ là Thánh nhân trực tiếp hạ chỉ, nói là phong quan, nhưng thực chất là chức sai vặt tạm thời, không thuộc hệ thống cấp bậc của triều đình.
Xem tiếp nội dung phía sau, chẳng qua là muốn đặt ra một chức Du Nghệ Sứ, chuyên phụ trách nghĩ ra các trò chơi văn nghệ giải trí, giao cho Tiết Bạch đảm nhiệm.
Lý Long Cơ luôn thích đi đường vòng, bỏ qua triều đình, ban phát loại quan vị tạm thời này. Tỉ như, Diêu Tư Nghệ vừa chết cách đây không lâu chính là Tiến Thực Sứ, chuyên tìm kiếm mỹ vị trân tu ngoài cung cho Lý Long Cơ; Dương Quốc Trung trên người kiêm mấy chục chức “Sứ” rất nhiều trong số đó là loại chức sai vặt trực tiếp làm việc cho Thánh nhân. Ngoài ra còn có Mộc Thán Sứ, Hoa Điểu Sứ, Lệ Chi Sứ v.v… nhiều đến hoa cả mắt.
Thậm chí có lần ông ta bỗng dưng muốn ăn cua ngâm đường ở Bình Nguyên Quận, liền thuận tay đặt ra một chức Đường Giải Chuyển Vận Sứ.
Tiết Bạch đường đường là Điện trung Thị ngự sử lại bị đổi sang chức sai vặt kiểu này, đúng như lời Nhan Yên nói hôm qua, hắn đã biến về làm nịnh thần.
Hắn không hề che giấu sự thất vọng này, thuận tay cuộn bản công văn lại.
“A Bạch chẳng lẽ không hài lòng?” Dương Quốc Trung ngạc nhiên, cười nói: “Ngươi đừng coi thường chức Du Nghệ Sứ này, có biết ta làm sao mà trong mấy năm ngắn ngủi đã leo lên được tam phẩm cao quan không? Chẳng qua là làm việc cho Thánh nhân, việc làm tốt rồi, Thánh nhân còn có thể bạc đãi ngươi sao? Đây là Thánh nhân tự mình điểm danh, quan lại nào dám không theo, trong này có bao nhiêu ‘lợi lộc’? Ngươi không biết mỗi lần ban phát chức sai vặt, có bao nhiêu kẻ tranh giành sứt đầu mẻ trán đâu.”
Ván đã đóng thuyền, Tiết Bạch vốn không thể từ chối, chỉ là bày tỏ thái độ mà thôi, bèn đáp: “Đa tạ ‘vạn kim chi ngôn’ của a huynh.”
Dương Quốc Trung thấy hắn không vui mừng hớn hở, nói: “Ngươi vẫn không hiểu chỗ tốt của chức sai vặt này lớn đến đâu. Thế này đi, ta tự mình dạy ngươi, làm thế nào để thi hành quyền bính của Du Nghệ Sứ.”
Ngày thường y nói một hai câu đã đáng giá vạn kim, hôm nay lại đích thân chỉ dạy, thì dĩ nhiên là vô giá rồi.
“A Bạch ngươi nói trước cho ta, lần sinh thần này của Quý phi, ngươi định dâng lên lễ vật gì?” Dương Quốc Trung nói: “Ta nghe nói tên tạp hồ An Lộc Sơn kia lại sai sứ giả vào kinh dâng lễ vật, huynh đệ chúng ta tuyệt đối không thể để hắn ta qua mặt. À, ngươi yên tâm nói với ta, ta tuyệt không cướp công của ngươi.”
Tiết Bạch thản nhiên đáp: “Đâu có công lao gì, chẳng qua chỉ là vài trò chơi không thể lên được đại nhã chi đường…”
Dù có nói, Dương Quốc Trung cũng nghe không hiểu.
Nhưng không sao, cũng giống như viết truyện vậy, Tiết Bạch chỉ cần mở đầu, y có thể mô phỏng theo. Có thể nghĩ ra ý tưởng mới tất nhiên rất thông minh, danh dương bốn bể là Tiết Bạch đáng được hưởng, nhưng có thể kiên trì phục thị tốt Thánh nhân, đây mới là công lao, Dương Quốc Trung muốn chính là cái công lao phía sau này.
“Ngươi cứ nói, muốn làm xong chuyện này, cần nha thự nào phối hợp hành sự?”
“Ta đã thỉnh thợ thủ công, làm ra đại khái rồi, để Thánh nhân xem qua thì không thành vấn đề.”
“Không.” Dương Quốc Trung nói: “Chúng ta đã làm là phải làm cho rực rỡ nhất.”
“Nếu đã vậy, Tương Tác Giám, Cung Uyển Giám có thể giúp chế tác bối cảnh, Giáo Phường, Nội Thị Tỉnh có thể phân phó một ít nhân sự…”
Tiết Bạch còn chưa dứt lời, Dương Quốc Trung đã đứng dậy, nói: “Theo ta.”
“Đi đâu?”
Dương Quốc Trung đầu cũng không ngoảnh lại, giang rộng hai tay nâng lên, ý khí hừng hực, nói: “Để ngươi xem, ngươi bây giờ có bao nhiêu quyền bính.”
~~
Hai người cưỡi tuấn mã, mang theo một đám hộ tòng. Đến Hoàng thành, Dương Quốc Trung giơ roi ngựa lên chỉ, dẫn thẳng Tiết Bạch đến Thượng Thư Tỉnh, tiến vào Hộ bộ ở phía đông Đài Tỉnh.
“Độ Chi Lang Trung đâu?!”
Dương Quốc Trung trước đây cũng từng nhậm quan vị này, quản lý việc thống kê và chi điều tài phú của Đại Đường, lúc này lập tức có quan lại nghênh đón, gật đầu khom lưng dẫn Dương Quốc Trung đến công xá mà y quen thuộc nhất.
“Quốc cữu hễ có sai phái, cứ cho người đến nói một tiếng là được, đâu cần đích thân đến đây.”
“Ta dẫn Tiết lang đến làm quen một chút…”
Nói đến đây, Dương Quốc Trung quay đầu nhìn Tiết Bạch, cảm khái nói: “Xem ngươi kìa, vẫn là thất phẩm hạ tiểu quan, để ta phải dẫn ngươi đi làm mấy chuyện vặt vãnh này.”
Tiết Bạch chỉ cười nhạt, cũng không biết đang cười cái gì.
Đến trước một gian công xá, có quan viên hồng bào nghênh đón, mặt mày tươi rói, hành lễ nói: “Tử khí doanh môn, hôm nay Quốc cữu lại đích thân đến.”
Dương Quốc Trung lười nói nhảm với hắn ta, nói với Tiết Bạch một câu “Nhìn cho kỹ đây” liền bảo hắn lấy sắc lệnh của Du Nghệ Sứ ra, muốn chi năm trăm quan từ Hộ bộ.
Độ Chi Lang Trung không dám thoái thác, vội vàng phái người an bài, dùng lương thực lụa là vận chuyển đến phủ của Tiết Bạch.
Tiết Bạch thì lại khẽ nhíu mày.
Hắn dạo trước ở Hữu tướng phủ giúp Lý Tụ phê duyệt văn thư, có hiểu qua quy chế cấp phát kinh phí của triều đình, chi tiêu cả năm của mỗi nha thự, sẽ được Hộ bộ dự toán vào đầu năm, dựa trên chi tiêu của những năm trước và số tiền lương còn lại trong sổ sách. Khi chi, Thương Ti và Kim Ti phụ trách xuất nhập, Tả Hữu Tàng Thự phụ trách phân bổ, ngoài ra còn có quan viên phụ trách thẩm tra, thỉnh thoảng có Ngự sử giám sát, xem có tham ô biển thủ hay không. (nha thự: cơ quan; tiền lương: tiền + lương thực)
Đây cũng là một mắt xích mà Lý Lâm Phủ vô cùng đắc ý trong cái gọi là “khai nguyên tiết lưu” (tăng thu giảm chi).
Quan viên chính ngạch của triều đình làm việc, nếu muốn chi tiền lương, từng đạo công văn không biết phải phê duyệt bao lâu. Nhưng Du Nghệ Sứ này làm việc, tổng cộng chưa tốn đến hai câu nói.
Ngoại trừ Du Nghệ Sứ này, Lý Long Cơ còn không biết đã ban phát bao nhiêu chức sai vặt, những “Sứ” thần này chi dùng tiền lương quốc gia, lại nhảy khỏi trật tự triều đình, chi tiêu bao nhiêu không chịu sự quy hoạch của Hộ bộ, thực tế dùng bao nhiêu không bị Ngự sử giám sát, trực thuộc thiên tử, không người nào quản chế…
“Đi.”
Dương Quốc Trung lại thúc giục Tiết Bạch một câu, dẫn hắn đi về phía Hữu Tàng Thự.
Hữu Tàng Thự thuộc Thái Phủ Tự, quản lý kho tàng vàng bạc châu báu, và cống phẩm của các châu.
Không đợi Tiết Bạch thắc mắc lại đến đây làm gì, Dương Quốc Trung đã cho gọi Thự thừa, lại một lần nữa bảo Tiết Bạch lấy sắc lệnh Du Nghệ Sứ kia ra, chi tiền tài.
“Ngươi xem thử, trong kho tàng có món đồ nào dùng được không, chỉ cần không quá quý giá, đều có thể lấy mấy món.”
Tiết Bạch hỏi: “Ban nãy không phải đã lãnh chi phí ở Hộ bộ rồi sao?”
“Sao hả?” Dương Quốc Trung thản nhiên hỏi vặn lại: “Bọn họ còn có thể đối chiếu sổ sách hay sao?”
Nói xong câu này, y mỉm cười, giọng đầy tâm huyết: “Ngươi nhớ kỹ, ngươi là Du Nghệ Sứ, mọi việc liên quan đến quyền hạn và chức vụ chỉ cần báo cáo với Thánh nhân, không cần qua ai hết, miễn sao có thể dâng lên trò chơi mới lạ cho Thánh nhân, là đủ rồi.”
Như thế suy ra, y thân kiêm mấy chục chức sai vặt, quả không biết đã nhân đây tích góp được bao nhiêu gia sản.
Chạy qua hai nha thự này, Tiết Bạch đại khái đã học được cách làm việc, sau đó mới đến Tương Tác Giám, Cung Uyển Giám, Giáo Phường, đương nhiên, muốn thật sự làm lễ vật mừng thọ lần này cho rực rỡ như lời Dương Quốc Trung, quy mô nhất định phải lớn hơn Tiết Bạch dự tính rất nhiều.
Cứ như vậy, liền không thể vòng qua Nội Thị Tỉnh.
~~
“Tướng quân, Du Nghệ Sứ mới nhậm chức ở ngoài cung cầu kiến.”
“Du Nghệ Sứ?”
Hôm đó, mấy hoạn quan trong Nội Thị Tỉnh đang chơi mạt chược, nghe thông truyền, Lý Đại Nghi đang trực quay đầu lại, hỏi: “Có phải Giả Xương không?”
“Không phải Thần Kê Đồng, là Tiết Bạch.”
“Ta ra gặp hắn ngay.”
Lý Đại Nghi đáp như vậy, nhưng không đứng dậy, mà nhìn lại bài của mình, do dự không biết nên ra bài thế nào, một tay cứ lượn lờ phía trên mấy quân bài.
Phùng Thần Uy ngồi đối diện thúc giục một tiếng, sau đó nói: “Hay là, ta đi gặp Tiết Bạch?”
Không đợi Lý Đại Nghi đồng ý, y đã cho gọi hoạn quan hầu hạ phía sau, phân phó: “Cứ để Lý trung sử từ từ nghĩ, ngươi đến đánh thay ta, xem hiểu bài của ta chưa?”
“Xem hiểu rồi.”
Phùng Thần Uy cười cười, thầm nghĩ trong sảnh này làm gì có ai xem hiểu được bài của y.
Y ung dung ra khỏi cung, gặp Tiết Bạch ở Đãi Lậu Viện.
“Chúc mừng Tiết lang nhận được chức sai vặt tốt, có thể nói là ‘thất chi đông ngung, thu chi tang du’ (Mất mát lúc ban đầu (buổi sáng) nhưng lại thu hoạch được lúc cuối cùng (buổi chiều tà)). Cao tướng quân hôm nay ở trong cung hầu hạ Thánh nhân, đành phải để ta ra gặp Tiết lang.”
Tiết Bạch nhìn nụ cười của Phùng Thần Uy, nghĩ đến Ngô Hoài Thực.
Lại vì trong những cái tên Dương Ngọc Hoàn nhắc đến cũng có Phùng Thần Uy, hắn hy vọng mình và Phùng Thần Uy sẽ có kết cục khác.
“Thi đỗ công danh, lại đến địa phương rèn luyện, không ngờ trở về vẫn là Du Nghệ Sứ.” Tiết Bạch vẫn không che giấu sự thất vọng, xua tay nói: “Không đáng để tướng quân chúc mừng.”
“Tiết lang không cần quá chấp nhất, sắc lệnh quan cũng là quan, bớt đi trình tự của Tam Tỉnh Lục Bộ, chưa chắc đã là chuyện xấu.” Phùng Thần Uy cười tủm tỉm: “Không biết Tiết lang hôm nay đến là có việc gì?”
“Ta định vào dịp sinh thần Quý phi, dâng lên Thánh nhân một trò chơi mới, gọi là ‘mật thất đào thoát’ vốn chỉ định làm qua loa, nay đã lĩnh chức sai vặt này, liền nghĩ hay là cải tạo một dãy vũ phòng trong cung.”
“Hiểu rồi.” Phùng Thần Uy lập tức gật đầu, nói: “Chuyện này chắc chắn không có gì trở ngại, nhưng để ta bẩm báo Cao tướng quân, đồng thời báo cho Thánh nhân biết.”
“Thế thì, đa tạ Phùng tướng quân.”
Hai người bàn bạc chuyện này, không khí vô cùng hòa hợp.
Đợi Tiết Bạch cáo từ, Phùng Thần Uy bèn đi bẩm báo chuyện này với Cao Lực Sĩ.
Điều khiến y có chút bất ngờ là, Cao Lực Sĩ nghe xong, không lập tức đồng ý, mà vô cùng cẩn trọng cho gọi mọi người ở Nội Thị Tỉnh đến, lệnh cho bọn họ chú ý theo dõi chuyện này, đừng để xảy ra sai sót.
Tóm lại một câu, an nguy của Thánh nhân là quan trọng nhất.
Phản ứng này tuy cũng rất bình thường, nhưng Phùng Thần Uy vốn có vài suy đoán khác, lúc này lại càng thêm nghi hoặc, thầm đoán rốt cuộc Cao Lực Sĩ có cái nhìn thế nào về Tiết Bạch.
…
Ngay đêm đó, Lý Long Cơ nghe chuyện này, cho gọi Phùng Thần Uy đến, hỏi: “Ngươi thấy Tiết Bạch thế nào?”
“Nô tài cảm thấy Tiết Bạch nhân duyên không tệ, dạo gần đây Vương Trung Tự cầu xin thay hắn, Kiến Ninh Vương cũng muốn kết giao với hắn, kỳ lạ là, Cao tướng quân phái người theo dõi nhất cử nhất động của hắn.”
“Vậy sao?”
Phùng Thần Uy vội nói: “Nô tài không dám giấu giếm.”
Nghe xong, Lý Long Cơ bỗng hỏi: “Ngươi có biết Ngô Hoài Thực tố cáo Tiết Bạch tội gì không?”
“Nô tài… biết.”
“Sao lại biết?”
“Cao tướng quân bảo nô tài tra chuyện Thọ Vương, Thọ Vương từng nhắc qua.”
Lý Long Cơ hỏi: “Ngươi tin không?”
“Nô tài không tin.” Phùng Thần Uy nói: “Chuyện này nếu là thật, trừ phi Cao tướng quân nói dối, bằng không nô tài không tin.”
“Ngày sinh thần của Thái Chân, ngươi theo dõi sát sao cho trẫm. Để trẫm xem trò chơi mà Tiết Bạch dâng lên rốt cuộc có thú vị hay không.”
“Tuân chỉ.”
Đợi Phùng Thần Uy lui ra, Lý Long Cơ lại triệu tập thêm vài nội thị và cấm vệ, phân phó tương tự.
Ông ta cho phép Tiết Bạch dâng trò chơi cho mình tiêu khiển, đồng thời cũng phái người ngấm ngầm theo dõi. Nói trắng ra, vẫn là tin tưởng lòng trung thành của Cao Lực Sĩ, nhưng mơ hồ vẫn còn nghi hoặc chưa giải…
~~
Hai ngày sau, vị Du Nghệ Sứ Tiết Bạch này đã mộ tập nhân thủ, cải tạo một dãy vũ phòng ở phía tây Thái Dịch Trì trong Đại Minh Cung.
Chỉ còn cách sinh thần Quý phi rất gần, thời gian của bọn họ rất gấp, may mà rất nhiều câu đố, đạo cụ Tiết Bạch đã làm trước, bây giờ chẳng qua là tạo dựng không khí.
Dãy vũ phòng này phía bắc chính là kênh đào do Vi Kiên cho khơi thông, có thể vận chuyển tài bảo Giang Nam trực tiếp vào cung, hướng tây nam, lại có nhà kho của Hữu Tàng Khố ở trong cung, chuyên dùng để cất giữ tài bảo.
Đến ngày hai mươi sáu tháng năm, Tiết Bạch đang dạy một đám linh nhân cách nhập vai, bỗng nghe thấy xa xa một trận huyên náo.
“Đến rồi! Thuyền đến rồi!”
Mọi người quay đầu nhìn lại, liền thấy từng đoàn thuyền đang thuận theo kênh đào tiến về phía Thái Dịch Trì, nhìn khoang thuyền rõ ràng là mớn nước rất sâu.
Có hoạn quan mặc tử bào đang dẫn người đi nghênh đón, Tiết Bạch thấy vóc dáng hoạn quan tử bào kia không giống Cao Lực Sĩ, hẳn là Viên Tư Nghệ.
Lúc Vương Hạn tạo phản, Tiết Bạch từng nghe mật thám của An Lộc Sơn lưu lại kinh thành nhắc đến một “Viên tướng quân” hắn đoán có khả năng chính là Viên Tư Nghệ, nhưng đường đường là Tổng quản thái giám, há có thể dễ dàng bị mua chuộc như vậy, lại dễ dàng bại lộ như thế?
Chuyện này, ngược lại càng giống tin tức mà người của An Lộc Sơn cố ý tung ra, để ép Viên Tư Nghệ phản?
Trên Thái Dịch Trì, những con thuyền kia chậm rãi cập bờ, hoạn quan trong cung cầm lễ đơn bắt đầu kiểm kê bảo vật.
Dần dần, rất nhiều người đang làm việc bên phía Tiết Bạch bắt đầu lơ đễnh, nhỏ giọng thì thầm.
“Là lễ vật của Phiên Dương Tiết độ sứ gửi tới.”
“Trận thế này, ai nhìn mà không nói một tiếng trung thành…”
Mọi người vốn nghĩ lần này được hưởng sái ánh hào quang của Tiết Bạch, nếu dỗ được Thánh nhân, Quý phi vui vẻ, chắc chắn sẽ có ban thưởng. Lúc này vừa nhìn, đã bị người ta qua mặt, khó tránh có kẻ nản lòng.
Tiết Bạch bèn cổ vũ bọn họ vài câu.
“An Lộc Sơn dâng lễ vật thật đúng lúc, vừa làm Thánh nhân vui vẻ, đến lúc đó Thánh nhân cũng có bảo vật để ban thưởng cho ta, còn không mau bắt tay vào việc?”
Nói như vậy, quả nhiên sĩ khí tăng vọt.
Mặt khác, càng gần mùng một tháng sáu, lệ chi năm nay vẫn chưa được đưa tới, trong thành Trường An càng thêm áp bách.
…
Đến sáng sớm ngày hai mươi tám tháng năm, Tiết Bạch cưỡi ngựa, rời nhà đến Đại Minh Cung, không ngờ bị người của Lý Lâm Phủ chặn lại, đưa đến Hữu tướng phủ.
Đã vài ngày không gặp, sắc mặt Lý Lâm Phủ khó coi đi rất nhiều, khí phách ngang ngược trong mắt cũng vơi đi không ít.
Lần này, không có Lý Tụ, Lý Đằng Không ở đây, chỉ có một già một trẻ hai người mật đàm riêng trong Yển Nguyệt Đường.
“Không ngờ, ngươi lại có thể bình an vô sự.”
“Ta cũng không ngờ.” Tiết Bạch nói: “Chuyện này không hợp lẽ thường, có lẽ là ta được ông trời phù hộ.”
Lý Lâm Phủ trầm mặc phút chốc, không để ý đến câu nói này.
Ông ta tuy mắc chứng cuồng loạn, nhưng cuộc nói chuyện lần trước với Tiết Bạch vẫn chưa quên, chỉ là không tiện nhắc đến.
“Trương Ký dạo này ngoan ngoãn hơn nhiều, có phải liên quan đến ngươi không?”
“Ninh Thân công chúa nói ta là con riêng của y.”
Lý Lâm Phủ lại không nói gì, ông ta có vẻ chậm chạp hơn rất nhiều, lại nói: “Hôm nay gọi ngươi đến, là vì Thánh nhân đã hạ một bản chiếu thư cho Đài Tỉnh, ở ngay trên trác án, ngươi xem đi.”
Tiết Bạch sớm đã để ý đến quyển trục trên trác án, biết đây chắc chắn không phải chuyện tốt, nếu sự tình dễ đối phó, Lý Lâm Phủ tất nhiên sẽ không tìm hắn đến để Lý Tụ chỉ trỏ.
Hắn chậm rãi mở quyển trục.
Mở đầu chính là “Ký trọng giả vị sùng, huân cao giả lễ hậu” (Người gánh trọng trách thì vị trí cao, người công lao lớn thì lễ đãi hậu) rõ ràng là muốn ban thưởng cho người, mà quy cách vô cùng cao. Lý Long Cơ phong hắn làm Du Nghệ Sứ cũng chỉ có hai chữ “Sắc lệnh”.
Phía sau là một loạt quan vị, nhìn mà phát bực.
“Khai phủ nghi đồng tam tư, kiêm Tả Vũ Lâm Đại tướng quân, Viên ngoại trí đồng chính viên, Ngự sử Đại phu, Phiên Dương Đại Đô Đốc Phủ Trường sử, Liễu Thành Quận Thái thú, Trì tiết Phiên Dương Tiết độ, Kinh lược, Độ chi, Doanh điền, Lục vận, Áp Lưỡng Phiên, Bột Hải, Hắc Thủy Tứ Phủ Xử trí cập Bình Lư Quân, Hà Bắc Chuyển vận tịnh Doanh điền Thái phỏng sứ, Thượng Trụ Quốc, Liễu Thành Quận Khai Quốc Công.”
Sau các quan vị, là một cái tên, An Lộc Sơn.
Phía sau là một đống lời lẽ khoa trương ca ngợi An Lộc Sơn, nào là “Thanh uy chấn vu tuyệt mạc, hãn ngự bỉ vu trường thành” (Uy danh vang dội khắp sa mạc xa xôi, công lao bảo vệ sánh ngang trường thành) vân vân, tán dương y chiến tất thắng, công tất khắc, xem đến cuối cùng, Tiết Bạch thấy một câu “Cương trường thức át, thả bạc Vệ Hoắc chi công; Thổ vũ tư khai, nghi tiễn Hàn Bành chi trật” (Chốn biên cương ngăn giặc, công lao át cả Vệ [Thanh] Hoắc [Khứ Bệnh]; Đất đai mở mang, xứng đáng ngang hàng Hàn [Tín] Bành [Việt]) nhắm mắt lại, điều hòa hơi thở.
Tóm lại là, An Lộc Sơn mở mang bờ cõi, công lao đã vượt qua cả Vệ Thanh, Hoắc Khứ Bệnh, Hàn Tín, Bành Việt.
Vì vậy, Lý Long Cơ ban thưởng, “Phong làm Đông Bình Quận Vương, lại ban thêm thực phong hai trăm hộ, tính cả trước đây là năm trăm hộ, còn lại như cũ.”
Tiết Bạch lật đi lật lại xem một lượt, lại cẩn thận nhớ lại chiến sự hai năm gần đây, thật sự không biết An Lộc Sơn lần này đã đánh thắng trận nào to, bèn hỏi: “Khiết Đan bị diệt rồi?”
Lý Lâm Phủ lắc đầu.
“Hề bị diệt rồi?”
Lý Lâm Phủ lười để ý đến những câu hỏi nhàm chán này, hỏi: “Ngươi thấy thế nào?”
Tiết Bạch thuận tay ném quyển trục qua một bên, vỗ vỗ tay, nói: “Ta đoán An Lộc Sơn diệt Thổ Phồn, hoặc là Nam Chiếu rồi. Trận chiến này của Vương Trung Tự có thể không cần đánh nữa.”
Lý Lâm Phủ thở dài một tiếng, lại không phải than thở chuyện khác, mà là thất vọng sâu sắc với Tiết Bạch.
Ông ta hẳn là có chút hối hận vì đã từ bỏ An Lộc Sơn để có được sự ủng hộ của Tiết Bạch.
Một kẻ mới nhậm chức Du Nghệ Sứ, một kẻ được phong Đông Bình Quận Vương; một kẻ thi đỗ Trạng nguyên nhưng vẫn chỉ có thể luẩn quẩn với chức nịnh thần, một kẻ hùng cứ phương bắc mà thực lực hùng hậu… đúng là khác biệt một trời một vực.
“An Khánh Tông sắp cưới quận chúa, An Lộc Sơn cũng chuẩn bị xuất binh diệt Khiết Đan.” Lý Lâm Phủ cuối cùng cũng lên tiếng: “Ta muốn hỏi ngươi, Khánh Vương có thực lực gì?”
Có thể hỏi ra câu này, đủ thấy ông ta vẫn rất kiêng dè.
Ngược lại là Tiết Bạch, tuy mỉa mai vài câu, nhưng thực chất vẫn trấn định tự nhiên, hỏi vặn lại: “Hữu tướng không nhớ trên đời vẫn còn Vương Trung Tự, Ca Thư Hàn sao?”
Lý Lâm Phủ có tài cán đến đâu, bản chất cũng chỉ là một nịnh thần chuyện gì cũng thuận theo hoàng đế. Tiết Bạch trước nay không trông mong loại đồng minh này có thể kiên định bất di bất dịch khi gặp trắc trở, lười nói thêm, ra khỏi Hữu tướng phủ.
~~
Trên đường thúc ngựa đến Đại Minh Cung, Tiết Bạch nghĩ rất nhiều, bốn chữ “Đông Bình Quận Vương” mang đến cho hắn cảm giác áp bách mãnh liệt.
Mấy năm nay, hắn có thể nói là rất thuận lợi, tuổi còn trẻ mà quan vị không nhỏ, thế lực ngầm cũng đã mơ hồ thành hình. Chỉ là so với An Lộc Sơn, chênh lệch quả thực vẫn quá lớn.
Tiết Bạch thực ra không để tâm đến quan giai như mình nói, hắn biết lần sinh thần này của Dương Ngọc Hoàn, chỉ cần lễ vật dâng lên không tệ, hoàn toàn có thể mở miệng xin Lý Long Cơ một chức quan.
Xin chức quan gì đây?
Trước đây luôn hy vọng có thể làm Tể chấp hoặc Tiết độ sứ một phương, đây là những quan vị có thể nắm quyền và nhanh chóng lớn mạnh thực lực nhất, nhưng nếu cứ như vậy thì quá chậm, vậy nên phải nhanh chóng bù đắp điểm yếu mới đúng.
Điểm yếu cũng rất rõ ràng, binh quyền.
Sự phân chia giữa quan văn và quan võ thời Đại Đường thực chất không hề “đen trắng rạch ròi” như nước sông Kinh và sông Vị, đến Lũng Hữu hay Nam Chiếu đều có cơ hội lập công.
Nhưng với tư lịch hiện giờ của hắn, dù đến trong quân cũng không nắm được bao nhiêu binh quyền, ngược lại còn thêm nguy hiểm. Ngoài ra, nhảy khỏi con đường thăng tiến thuận lợi nhất, hễ gặp trắc trở, có khả năng sẽ không bao giờ leo lên được nữa…
Đang mải suy nghĩ, lúc đi qua phường Vĩnh Hưng, Tiết Bạch vừa hay lại gặp Lý Đàm.
“Tiết lang.”
“Kiến Ninh Vương.”
Tiết Bạch nhìn sang, chỉ thấy Lý Đàm thúc ngựa từ cửa phường phía tây ra, thân mặc một bộ nhung bào, lưng đeo cung tên, chắc là chuẩn bị ra khỏi thành săn bắn, trông vô cùng anh tư bừng bừng.
Nghĩ lại, nếu không ngăn được An Lộc Sơn tạo phản, thiên hạ đại loạn, hoàng tôn như Lý Đàm hẳn là sẽ có cơ hội lĩnh binh nắm quyền.
Tiết Bạch không thể không thừa nhận, mình có chút hâm mộ.
Thế nên ngay khoảnh khắc đó hắn đã nghĩ, nếu như bản thân mạo nhận là hoàng tôn trước, đến lúc đó có lẽ sẽ nhận được cơ hội tương tự. Tỉ như lần dâng lễ vật này, nhân lúc Lý Long Cơ vui vẻ, không cẩn thận để lộ thân thế, dưới sự cầu xin của Cao Lực Sĩ mà giữ được tính mạng. Dù sao, tờ trạng hiểm ác của Ngô Hoài Thực không hại chết hắn, có lẽ có thể tìm người khác tố cáo, tỉ như Phùng Thần Uy.
Đây chính là một con đường khác, một con đường tắt, ẩn chứa rủi ro khổng lồ, cũng có lợi ích khổng lồ… bị tước vị của An Lộc Sơn dọa đến rối loạn nhịp điệu, mới có khả năng hành động lỗ mãng như vậy.
Tiết Bạch lắc đầu, thầm nghĩ nếu thật sự làm vậy, vậy chứng tỏ mình đã hoảng rồi.
Lúc này, Lý Đàm thúc ngựa tiến lên, nói: “Bọn ta đang chuẩn bị ra thành săn bắn, săn một tấm da thú tốt, mừng thọ Quý phi, Tiết lang có muốn đi cùng không?”
“Ta lười biếng bỏ bê kỵ xạ, không dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt Kiến Ninh Vương.” Tiết Bạch khách khí từ chối.
Lý Đàm điểm này lại không giống huynh trưởng Lý Thục của y, thấy Tiết Bạch từ chối, cũng không ép buộc, ngồi trên ngựa ôm quyền cáo biệt, rồi cùng bạn đồng hành rời đi.
Tiết Bạch quay đầu, vẫn có thể loáng thoáng nghe thấy cuộc đối thoại của bọn họ.
“Tiếc là vẫn bị câu thúc, nếu có thể rời xa Trường An hơn một chút thì tốt rồi.”
“Gia lệnh lo lắng cho an nguy của Kiến Ninh Vương thôi.”
Lý Đàm nhìn bầu trời ngoài thành Trường An, nói: “Nam nhi nên rèn luyện nhiều hơn…”
Tiết Bạch nhìn bóng lưng tràn đầy sức sống của Lý Đàm một lúc, thu lại ánh mắt, tiếp tục phóng ngựa về phía Đại Minh Cung.
Tòa cung thành hùng vĩ lại một lần nữa xuất hiện trước mắt hắn, hắn lấy ra sắc lệnh Du Nghệ Sứ, dưới sự dẫn dắt cúi đầu khom lưng của cung nhân, xuyên qua hành lang rất dài, chỉ thấy bên Thái Dịch Trì vẫn đang kiểm kê bảo vật.
“Du Nghệ Sứ đến rồi, nghe thử nhạc đệm đi.”
Rất nhanh, tiếng nhạc ủy mị vang lên.
Tiết Bạch nghe nhạc đệm, nghĩ đến những trắc trở của mình trên cương vị Ngự sử, quyền bính trên cương vị Du Nghệ Sứ, cũng nghĩ đến sắc phong Đông Bình Quận Vương, nghĩ đến sức sống hừng hực của Kiến Ninh Quận Vương.
Hắn tự hỏi lòng mình một câu, làm thế nào mới có thể giữ vững được thời thịnh thế Đại Đường này?
~~
Một ngày này lại nhanh chóng trôi qua, chỉ còn cách sinh thần của Dương Ngọc Hoàn đúng một ngày cuối cùng.
May mà, khi Tiết Bạch rời khỏi Đại Minh Cung, bỗng nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập vang lên từ đầu bên kia đường dài.
Hắn quay đầu nhìn lại, thấy kỵ sĩ anh võ mà mệt mỏi đang phi ngựa về phía cung thành.
Mà phía trên cung thành cũng vang lên tiếng hoan hô.
“Cuối cùng cũng đuổi kịp!”
“Lệ chi đến rồi, là lệ chi đến rồi…”