Chương 338: Đề nghị
Ngay trước khi Thánh nhân tiến vào mật thất, Phùng Thần Uy đã nhận được mật lệnh, giám sát Tiết Bạch, phòng ngừa hắn mượn việc bài trí mật thất mà gây bất lợi cho Thánh nhân.
Vì vậy, ngoài Dương Quốc Trung, Phùng Thần Uy cũng luôn bám sát Tiết Bạch, ánh mắt không rời một khắc, mãi đến khi Thánh nhân được Trần Huyền Lễ bảo vệ đi về phía mật thất cuối cùng, Tiết Bạch lại đi về một hướng khác, nói là đi xem Thái tử thế nào rồi.
Phùng Thần Uy liếc nhìn về phía Thánh nhân, đang chuẩn bị bám theo Tiết Bạch, thì lại nghe thấy cung nữ bên kia đang gọi.
“Quý phi?”
“Sao vậy?”
“Quý phi ban nãy còn ở đây.”
Phùng Thần Uy hơi do dự, sợ Quý phi lại đi lạc, vội vàng chạy qua, kéo sợi dây thừng trong trường lang, kéo cánh cửa của mật thất cuối cùng ra.
Bên trong truyền đến giọng nói uy nghiêm của Thánh nhân.
“Trò chơi tuy là giả, nhưng kết cục của Các La Phượng lại là thật, kẻ phản Đường tự rước lấy diệt vong…”
Phùng Thần Uy nheo mắt, cách tấm bình phong, không thấy Quý phi có ở bên trong không, may mà có thể chắc chắn Thánh nhân tuyệt đối an toàn.
Y chậm rãi thả lỏng dây thừng, hạ cửa treo xuống lại, xoay người đi vào sâu trong mật thất, tìm Quý phi.
Việc cải tạo mật thất này tuy y đã giám sát toàn trình, nhưng thật sự bước vào, nhất thời cũng khó mà phân biệt đường đi.
~~
Ánh sáng yếu ớt của đèn lồng khẽ xua tan bóng tối trước mắt.
Tiết Bạch cúi đầu nhìn đường, để ý thấy dưới váy Dương Ngọc Hoàn là một đôi giày đoạn màu trắng trơn, mũi giày vểnh lên. Đây là mẫu giày hắn thiết kế lúc diễn tập 《Bạch Xà Truyện》 nàng còn đặc biệt đặt tên cho đôi giày này, tên là “Thủy Vân Lý”.
Hôm nay xuyên đôi giày này, hẳn là nàng đang nghĩ nếu có cơ hội, vẫn có thể hát lại một đoạn hí khúc chưa hoàn thành kia.
“Ban nãy ở ‘Thái Hòa Thành’ thật ra là có gợi ý, đúng không.” Dương Ngọc Hoàn bỗng nhỏ giọng hỏi.
“Hửm?”
“Người của An Lộc Sơn phái tới là lừa chúng ta.” Dương Ngọc Hoàn nói: “Lúc tìm manh mối ở ‘Thái Hòa Thành’ liền có người nói ‘Hồ nhi không thể tin’ quả nhiên là manh mối.”
Hóa ra nàng vẫn đang nghĩ về trò chơi ban nãy.
“Đúng vậy.” Tiết Bạch đáp: “Manh mối không chỉ có vậy, chỉ là Thánh nhân cố tình lờ đi.”
Dương Ngọc Hoàn dừng bước, nhìn về mật thất phía sau, nói: “Còn nữa, chúng ta vốn có thể hội ngộ với Thái tử ở chỗ này.”
“Phải đó, nếu không phải đi quá vội, ít nhất cũng có năm người vào được mật thất cuối cùng.”
Bố trí ban đầu của Tiết Bạch, là cần năm người mới có thể đánh bại Các La Phượng, nhưng thấy Lý Long Cơ chỉ mang theo một người, đành phải hủy bỏ nan đề cuối cùng.
Nhưng điều này đã không ảnh hưởng đến trải nghiệm của Dương Ngọc Hoàn, nàng khá vui vẻ mà xem xét lại toàn bộ trải nghiệm.
Cuối cùng, nàng nói với vẻ chưa thỏa mãn: “Lần sau nếu có thể làm《 Tây Du Ký 》thành mật thất, nhất định sẽ rất thú vị, bài trí một cái Bàn Ti Động thì thế nào? Ngươi là Du Nghệ Sứ, có thể bắt đầu chuẩn bị ngay được rồi.”
Tiết Bạch nghe vậy, không trả lời, dường như có chút không muốn.
Dương Ngọc Hoàn liếc nhìn gò má hắn, biết hắn sau khi vào triều vẫn luôn muốn trở thành năng thần, chứ không phải nịnh thần. Vẻ hưng phấn ban nãy của nàng dần phai đi, nói: “Ta biết ngươi có hoài bão lớn, hẳn là rất không tình nguyện làm những việc này, lấy lòng Quý phi, phải không?”
“A tỷ tuyệt đối đừng nói như vậy.”
“Không sao, ta hiểu mà.” Dương Ngọc Hoàn cười cười, nói: “Giống như Lý Bạch, y đợi chiếu ở Hàn Lâm, lại chỉ toàn tháp tùng Thánh nhân dự yến tiệc, vì ta mà viết mấy bài thơ ca vũ thăng bình, tất nhiên là có cảm giác u uất không thỏa chí, ta sao có thể ngay cả chút tinh ý này cũng không có? Các ngươi đều là bậc đại tài, khuất tài đến đây để đổi lấy một nụ cười của ta, ta rất cảm kích, vả lại cũng sợ mình trở thành Bao Tự.”
“Không phải khuất tài đâu.” Tiết Bạch nói: “Chu U Vương vong quốc là do ông ta tham lam mục nát, không màng chính sự, trọng dụng gian nịnh, cho dù không có Bao Tự, cũng sẽ có Biếm Tự.”
Hắn không hề một mực thuận theo Dương Ngọc Hoàn, nói lời này không phải để trấn an nàng, chỉ là thản nhiên bày tỏ lập trường của mình.
Dương Ngọc Hoàn từ nhỏ đến lớn đều được người khác chiều chuộng, ngay cả Thánh nhân trước mặt cũng phải dỗ dành nàng, có hơi không quen với thái độ bàn luận sự việc rõ ràng này của Tiết Bạch, nhưng nàng lại không tức giận, ngược lại nói: “Biết ngươi một lòng vì quốc sự, yên tâm, bất kể ngươi muốn quan vị gì, a tỷ đều sẽ giành về cho ngươi.”
Nàng thực ra rất ít khi chiều ý ai như vậy.
“Quý phi.”
“Quý phi.”
Phía trước truyền đến tiếng gọi của Cao Lực Sĩ.
Tiết Bạch không dám nói nữa, dừng bước, đưa đèn lồng cho Dương Ngọc Hoàn, còn mình thì xoay người lùi về phía sau.
Không lâu sau, hắn nghe thấy tiếng nói của Cao Lực Sĩ ở phía sau.
“Quý phi hóa ra ở đây, Thánh nhân rất lo cho người.”
“…”
Tiết Bạch cố tình đi xa hơn một chút, không lâu sau, liền thấy Lý Đàm.
“Ai?”
Tiết Bạch bèn bước vào trong ánh lửa, nói: “Kiến Ninh Vương, trò chơi kết thúc rồi, Thánh nhân đã thông qua tất cả mật thất.”
“Thánh nhân anh minh.” Lý Đàm nói, “Ta ban nãy bị lạc đường ở đây.”
“Thái tử và Quảng Bình Vương đâu?”
“Tiếp tục đi về phía trước rồi, chắc chắn là sau Thánh nhân.”
Tiết Bạch thực ra đã nắm được tiến độ của ba người bọn họ, nói: “Hôm nay mới biết Kiến Ninh Vương trí dũng song toàn, thân thủ nhanh nhẹn.”
Lý Đàm làm người vẫn là thẳng thắn, không giả vờ nữa, mà đi đến gần Tiết Bạch, ghé tai nhỏ giọng nói: “Đừng nói ra ngoài, ta mời ngươi uống rượu.”
“Được.”
“Hì hì.”
Lý Đàm đắc ý cười cười, không giữ vẻ ta đây, lộ ra một chút khí phách.
Từ điểm này có thể thấy, tâm lý được mất của y không nặng nề như Lý Thục.
Sau đó, y cũng không nói gì đến chính sự, mà là thảo luận về các loại cơ quan trong mật thất, rồi lại nói đến Nam Chiếu.
“Thật ra, ta nhìn ra được dụng tâm của ngươi.” Lý Đàm lại hạ thấp giọng, nói: “Hôm nay nhìn qua là nói chuyện Nam Chiếu, thực chất ngươi muốn nhắc nhở Thánh nhân, không thể quá tin tưởng An Lộc Sơn.”
“Ta lại có dụng tâm này?” Tiết Bạch dùng giọng điệu nửa đùa nửa thật phủ nhận.
“Trên đường đi ta nhận được bao nhiêu ám thị, còn dám nói không phải?” Lý Đàm nói: “Thánh nhân phong An Lộc Sơn làm Đông Bình Quận Vương, ta cũng lo lắng vô cùng.”
Không đợi Tiết Bạch mở miệng, y lại xua tay.
“Ngươi không cần nói rõ, ta là hoàng tôn, vọng nghị triều chính cũng không sao, ngươi thì lại khó tránh bị người ta bắt thóp, biết thái độ của ta là được rồi.”
Tiết Bạch nói: “Không sao, Thánh nhân sớm đã biết ta nhìn An Lộc Sơn không thuận mắt…”
Hai người vừa đi vừa nói, vòng qua thông đạo có hơi phức tạp, bên cạnh có người xách đèn lồng đi tới, gọi một tiếng.
“Hoàng tôn.”
Lý Đàm quay đầu nhìn đến, liền thấy người đến là Cao Lực Sĩ, bèn gật đầu với ông ta, nói: “A ông.”
Cao Lực Sĩ cũng gật đầu chào, nói: “Hoàng tôn hôm nay biểu hiện không tệ.”
“Tạ ơn a ông khen ngợi.”
“Thái tử đâu?”
“A gia và a huynh chắc là đã ra ngoài thuận lợi rồi.”
“Thánh nhân đang đợi, đi thôi.”
~~
Phùng Thần Uy bị lạc đường, đèn lồng trong tay cũng tắt ngấm.
May mà vòng qua từng dãy thông đạo, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng bước chân, sau đó thấy được bóng người.
Y lần theo đi qua, thấy được bóng lưng của Tiết Bạch và Lý Đàm.
Nhưng ở đối diện, Cao Lực Sĩ đã đi tới trước, cất tiếng gọi: “Hoàng tôn.”
Phùng Thần Uy sững sờ, vì y đang đối diện với Cao Lực Sĩ, vừa hay thấy được ánh mắt của Cao Lực Sĩ… rõ ràng là đang nhìn Tiết Bạch.
Tiết Bạch và Lý Đàm nghe tiếng gọi, thực ra là cùng lúc quay đầu.
Mà câu “Hoàng tôn hôm nay biểu hiện không tệ” sau đó, Phùng Thần Uy không hiểu sao lại cảm thấy, Cao Lực Sĩ là đang nói với Tiết Bạch.
Y quá hiểu Cao Lực Sĩ, thậm chí còn có thể cảm nhận được ý thăm dò trong giọng điệu của ông ta.
Ngay khoảnh khắc Lý Đàm hành lễ, y cảm thấy Cao Lực Sĩ dường như đã trao đổi ánh mắt với Tiết Bạch.
“Thánh nhân đang đợi, đi thôi… Ai ở bên đó?” Cao Lực Sĩ bỗng quát.
“Là nô tài.”
Phùng Thần Uy vội vàng chạy lên, hành lễ với Cao Lực Sĩ, lúc ngẩng đầu ánh mắt như vô tình lướt qua Tiết Bạch.
Mấy người đi ra ngoài, Phùng Thần Uy cố tình đi chậm lại vài bước, cùng Tiết Bạch đi ở phía sau, nhỏ giọng nói: “Cũng không biết Tiết lang làm thế nào mà nghĩ ra được trò chơi siêu việt như vậy, thật khiến người ta tán thán.”
“Phùng tướng quân quá khen rồi, chỉ là trò chơi mô phỏng thôi.”
“Nhưng trước đây lại chưa từng có ai nghĩ đến việc có thể tổ chức một trò chơi mô phỏng cho Thánh nhân.” Phùng Thần Uy cảm khái không thôi.
“Ta chỉ cảm thấy, Thánh nhân tuy là Cửu Ngũ Chí Tôn, nhưng cũng có hỉ nộ ái lạc.”
Đối diện với một câu như vậy, Phùng Thần Uy không dám trả lời.
Bọn họ ra khỏi mật thất, đã có thể nghe thấy tiếng cười sảng khoái của Lý Long Cơ, ông ta đang dùng giọng điệu chỉ điểm giang sơn, kể lại chiến lược phá giải các mật thất của mình.
Cuối cùng, Lý Long Cơ nhìn về phía Tiết Bạch, khen ngợi một hồi, rồi hỏi: “Nói đi, muốn trẫm thưởng ngươi thế nào?”
Dương Quốc Trung trong mắt lập tức ánh lên vẻ hâm mộ, y tuy đã thân kiêm mấy chục chức, nhưng lòng tham đối với quyền lực không hề giảm bớt. Y hiểu Tiết Bạch, biết hắn nhất định vẫn muốn quan vị chính thức của triều đình, đến lúc đó y liền muốn tìm cách nhúng một chân vào chức Du Nghệ Sứ.
“Thần chỉ làm chuyện trong phận sự, không dám nhận thưởng của Thánh nhân.” Tiết Bạch tiến lên hai bước, đầu tiên là từ chối một câu.
Bất kể Lý Long Cơ có thích hắn hay không, lúc này cũng sẽ không keo kiệt một phần thưởng này.
“Ngươi làm tốt việc, trẫm liền muốn thưởng ngươi, cứ mạnh dạn nói.”
Dương Ngọc Hoàn khẽ mỉm cười, nhìn Tiết Bạch với ánh mắt khích lệ, bảo hắn cứ mạnh dạn xin quan, nàng cũng sẽ khuyên Thánh nhân đồng ý.
Vào khoảnh khắc này, Tiết Bạch suy nghĩ lần cuối.
Con đường bày ra trước mắt không ít, hắn sàng lọc ra ba con đường.
Một là tiếp tục đi con đường quan trường chính thống, chen chân vào vị trí Viên Ngoại Lang của các bộ các ty, hoặc Trung thư Xá nhân, đây là con đường thăng quan nắm quyền nhanh nhất trong tình huống thông thường;
Hai là đến trong quân rèn luyện, hiện giờ Hà Lũng, Kiếm Nam đều có cơ hội lập công, rủi ro có thể rất lớn, nhưng cũng có lợi ích, ít nhất có thể bù đắp sự thiếu hụt của hắn về binh quyền;
Ba là đánh cược một phen, đặt hết tất cả tiền cược lên bàn, bây giờ liền mạo nhận là Hoàng tôn, hành động này ẩn chứa vô số rủi ro không thể biết trước, cầu được là hướng tử nhi sinh, thực chất là cửu tử nhất sinh.
“Thần…”
Tiết Bạch ánh mắt hơi nhướng lên, liếc về phía Phùng Thần Uy, liền thấy đối phương đang vô cùng tập trung nhìn mình.
Bất kể tai mắt ở Nội thị tỉnh mà Dương Ngọc Hoàn nói là ai, Tiết Bạch đều nhận thấy được hơi thở nguy hiểm. Như vậy, con đường thứ nhất nhìn qua thì bằng phẳng, thực chất dễ rơi vào bị động; con đường thứ ba tuy là đường tắt, nhưng lại đem sinh tử đặt vào một ý niệm của Lý Long Cơ.
“Thần xin Thánh nhân ban quan.” Tiết Bạch nói: “Thần nguyện theo quân đến Nam Chiếu, vì Thánh nhân bình định Các La Phượng.”
Hắn cuối cùng vẫn chọn một con đường tiến có thể công, lui có thể thủ.
Nếu bây giờ đã lún sâu vào sự nghi kỵ và hoài nghi, vậy dứt khoát lại nhảy ra khỏi triều đình, tích lũy thực lực. Tạm gác lại sự nghi ngờ của Lý Long Cơ, hắn vẫn còn rất trẻ, mà Lý Long Cơ đã già rồi, thời gian sẽ càng lúc càng có lợi cho hắn.
Ngay cả khi trong thời gian chinh phạt Nam Chiếu, có bị người ta nhận ra dị tâm, hắn cũng có thể nhanh chóng bỏ trốn, chờ thời mà động.
Nghe vậy, Dương Quốc Trung đầu tiên là kinh ngạc, sau đó vui mừng lộ rõ trên mặt, cho rằng Tiết Bạch thật sự quá hợp ý y, nghĩ ra được một biện pháp hay để Thánh nhân vui chơi giải trí rồi liền rời khỏi triều đình, vừa hay để lại chức Du Nghệ Sứ béo bở kia cho y.
Phùng Thần Uy thì lại cúi đầu, trong lòng thở phào một hơi, thầm nghĩ nếu Tiết Bạch thật sự theo quân đi cũng tốt, cũng tránh để Thánh nhân mỗi lúc một nghi ngờ.
Lý Long Cơ cũng không ngờ, nhìn về phía Tiết Bạch, thấy được đôi mắt sạch sẽ sáng ngời, mang theo vẻ chân thành và nhiệt huyết, một lòng muốn góp sức vì nước.
“Thiếu niên ý khí, ngươi có biết chinh chiến hung hiểm không?”
“Thần không sợ hung hiểm, uy nghiêm của Đại Đường còn quan trọng hơn tính mạng của thần.”
Lý Long Cơ lắc đầu cười cười, là đang cười giễu Tiết Bạch trẻ người non dạ, nói: “Ngươi một trạng nguyên lang không biết binh sự, đến đó thì có ích gì? Tướng sĩ của trẫm thiện chiến dũng mãnh, không thiếu một mình ngươi. Có tâm tư đó, chi bằng làm tốt chức Du Nghệ Sứ, tạo thêm vài cái mật thất nữa.”
Hiếm khi đường đường thiên tử lại mở miệng khuyên bảo nhiều như vậy, chẳng qua là cần Tiết Bạch tiếp tục làm một nịnh thần.
Giờ phút này, Tiết Bạch bỗng có thể cảm nhận được sự u uất của Lý Bạch khi làm Hàn Lâm Đãi Chiếu.
Hắn lại không có cái khí phách nhậm hiệp của Lý Bạch, từ quan, bắc tiến vào hang hùm, dò la được chứng cứ nhưng chưa chắc đã giải được họa loạn.
“Thần tiến cử Dương Quốc Trung, Phùng Thần Uy làm Du Nghệ Sứ.” Tiết Bạch nói: “Lần này xây dựng mật thất, bọn họ tham gia toàn trình, rất nhiều ý tưởng kỳ diệu, đều là bọn họ đề xuất.”
Dương Quốc Trung vô cùng vui mừng, vội vàng tiến lên, hành lễ nói: “Thần không dám nhận công, thần vốn nên làm tốt hơn.”
Phùng Thần Uy thì lại thụ sủng nhược kinh, cũng khiêm tốn đáp lời. Trong lòng lại thầm nghĩ Tiết Bạch cớ gì hết lần này đến lần khác tỏ ý tốt với mình, thật khiến người ta khó xử.
Lý Long Cơ vẫn không lập tức đồng ý, quay sang Dương Ngọc Hoàn, mỉm cười nói: “Thái Chân, hắn là nghĩa đệ của ngươi, ngươi thấy chuyện này có được không?”
Dương Ngọc Hoàn không muốn Tiết Bạch đi mạo hiểm, đang định lắc đầu, lại nghĩ đến câu ban nãy đã nói với Tiết Bạch, bất kể là quan vị gì nàng cũng sẽ giành về cho hắn.
Nàng thầm nghĩ, hối hận thì đã sao? Dù sao cũng tốt hơn là đẩy huynh đệ nhà mình đến nơi nguy hiểm như vậy.
Nhưng lời đến bên miệng, nàng vẫn nói: “Thiếp thân chỉ hận mình là phận nữ nhi, không thể vì Tam lang giải ưu. May mà huynh đệ nhà mình hết lòng báo quốc, Thánh nhân đồng ý với hắn thì đã sao?”
“Được.” Lý Long Cơ phóng khoáng xua tay, “Ngày mai bảo Thượng Thư Tỉnh an bài là được.”
“Tạ bệ hạ.”
Lý Long Cơ hôm nay tâm trạng tốt, phảng phất như đề xuất yêu cầu gì cũng sẽ được đáp ứng, có lẽ nếu Tiết Bạch mạo nhận là Hoàng tôn, ông ta cũng sẽ thuận thế nhận luôn.
~~
Mùng hai tháng sáu.
Một quả lệ chi đặt trên bàn đã hơi biến vị.
Đây là Thánh nhân ban thưởng, Lý Lâm Phủ quên ăn, cứ để đó, nhìn nó từ từ hỏng đi.
Tay ông ta cầm “Ký sự châu” mà Trương Ký tặng lại, mân mê, mở miệng hỏi Tiết Bạch đang đứng trước mặt: “Đến Nam Chiếu, ngươi nghĩ thế nào?”
“Nghĩ là lỡ như lập được chiến công, Thánh nhân cũng có thể phong ta làm ‘Nam Bình Quận Vương’.”
“Ngươi nếu là kiêng dè tên Hồ nhi kia, không cần phải như vậy.” Lý Lâm Phủ nói: “Các phiên trấn Đại Đường đều nằm trong tầm kiểm soát của triều đình, tên Hồ nhi kia không làm nên chuyện gì đâu. Là ta cho phép hắn ngăn cản Lý Hanh kế vị, hắn mới có cái gan đó. Ta mà không cho phép, hắn tự nhiên không dám.”
Tiết Bạch sớm đã cảm nhận được sau khi An Lộc Sơn được phong vương, thái độ của Lý Lâm Phủ lại có thay đổi, bèn hỏi: “Hữu tướng hôm nay mời ta đến, có đề nghị gì?”
“Hóa can qua vi ngọc bạch.” (Biến chiến tranh thành tơ lụa)
“Hôn kỳ của An Khánh Tông sắp đến, An Lộc Sơn phái người đến Trường An rồi, đã gửi ngọc lụa cho Hữu tướng?”
Lý Lâm Phủ chậm rãi nói: “Mọi người có thể hợp sức ủng hộ Khánh Vương, có An Lộc Sơn làm viện trợ, thì đại sự có thể thành.”
Hai người vẫn đang nói chuyện trong Yển Nguyệt Đường, Tiết Bạch đi đến bên cửa sổ, nhìn ra hồ nước bên ngoài, cũng là để đảm bảo cuộc nói chuyện không bị kẻ khác biết được.
“Khánh Vương nếu trở thành trữ quân, hoài bão của ngươi xem như thành công một nửa.” Lý Lâm Phủ nói, “Không cần gây thêm thù, càng không cần gây thêm cường địch.”
“Thật khó tưởng tượng lời khuyên ta đừng gây thù lại xuất phát từ miệng Hữu tướng.”
Loại lời bông đùa này, Lý Lâm Phủ không thèm để ý.
Tiết Bạch trầm ngâm, nói: “Hữu tướng không sợ An Lộc Sơn trở thành Đổng Trác sao?”
“Bản tướng tự có thể đè bẹp được hắn.”
“Đến lúc Hữu tướng lỡ ‘quên’ mất, thì làm thế nào?”
“Hỗn xược.”
Lý Lâm Phủ không vui, đập bàn quát một tiếng, lạnh mặt không nói.
Trong khoảnh khắc trầm mặc ở trong đường, Tiết Bạch nhanh chóng suy nghĩ một lát.
Vì hắn đã ly gián Lý Lâm Phủ và An Lộc Sơn, nên vẫn ép An Lộc Sơn phải đưa ra một vài thay đổi, ít nhất là bằng lòng tỏ thái độ ủng hộ Khánh Vương. Thay đổi này nhìn qua thì nhỏ, nhưng lại có khả năng gây ra thay đổi lớn hơn.
Đương thời dù có người nhìn ra dị tâm của An Lộc Sơn, cũng đều có một quan niệm, đó là Thánh nhân chỉ cần còn sống, An Lộc Sơn sẽ không dám phản, hoặc nói là không gây ra được động tĩnh gì lớn, điều này xuất phát từ sự sùng kính, sợ hãi của người đời đối với Lý Long Cơ, bao gồm cả Lý Lâm Phủ cũng nghĩ như vậy.
Thậm chí ngay cả bản thân An Lộc Sơn cũng thế, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, An Lộc Sơn hẳn là muốn đợi Lý Long Cơ chết rồi mới tạo phản.
Chỉ có Tiết Bạch rất rõ một sự thật —— Lý Long Cơ còn sống, đối với việc bình định Loạn An Sử không có lợi ích gì.
Ngược lại, nếu sớm đổi người khác kế vị, nhân lúc triều cục bây giờ chưa đến mức tồi tệ nhất, có lẽ vẫn còn cơ hội kìm hãm An Lộc Sơn, mà nếu người kế vị này là Lý Tông, Tiết Bạch còn có thể mượn đó mà nắm giữ nhiều quyền lực hơn.
Nói như vậy, đề nghị này của An Lộc Sơn có thể cân nhắc.
Nhưng chỉ có thể hư dữ ủy xà. (lừa lọc lẫn nhau)
Vì sự ủng hộ mà An Lộc Sơn có thể mang lại cho Lý Tông thực ra rất nhỏ, trừ phi Lý Long Cơ chết, Lý Tông cần binh biến, nhưng như vậy thì giống như Tiết Bạch vừa nói, An Lộc Sơn rất có thể trở thành Đổng Trác; ngược lại, An Lộc Sơn sẽ mượn cái gọi là hợp tác, mà vòi vĩnh rất nhiều lợi ích từ tay Lý Lâm Phủ.
Tiết Bạch cho rằng việc cần làm lúc này, là giả vờ hợp tác, dùng lời lẽ suông để ổn định An Lộc Sơn.
“Đã cân nhắc kỹ chưa?” Lý Lâm Phủ mất kiên nhẫn, hỏi một câu.
Tiết Bạch nói: “Xem An Lộc Sơn muốn gì, và có thể cho gì?”
“Hắn phái người đến rồi, ngươi gặp thử xem.” Lý Lâm Phủ đã cảm thấy mệt mỏi, ông ta kéo chuông, gọi người dẫn Tiết Bạch đến ngoại đường.
Ông ta ngồi một mình trong Yển Nguyệt Đường, thầm nghĩ nếu thật sự cùng Tiết Bạch phò tá Khánh Vương lên ngôi, thì có ý nghĩa gì…
~~
Tiết Bạch bước vào ngoại đường của tướng phủ, liền thấy một nam tử trung niên đang đứng giữa sảnh.
“Tiết lang, đã lâu không gặp!”
Đối phương quay đầu lại, tỏ ra vô cùng kích động, tiến lên hành lễ, vẻ mặt tươi cười nhiệt tình, hỏi: “Còn nhớ ta không?”
Tiết Bạch thì lại có thể cảm nhận được sự bình tĩnh đến tột cùng sâu trong ánh mắt của y.
Đây là một kẻ tâm cơ rất sâu, rất giỏi diễn xuất, chỉ là đã gặp phải Tiết Bạch con lão hồ ly ngàn năm này.
“Nghiêm Trang.” Tiết Bạch nói: “Khoa cử năm Thiên Bảo thứ sáu, ‘dã vô di hiền’ sao ta có thể quên Nghiêm huynh, vị ‘di hiền’ này chứ?”
“Không dám nhận là hiền tài.” Nghiêm Trang xua tay lia lịa, vô cùng khiêm tốn.
Tiết Bạch nói: “‘Hiền’ thì chắc chắn rồi, nhưng không phải là ‘di hiền’ (tài năng bị bỏ sót) nữa.”
Nghiêm Trang cười khổ: “May mắn được Đông Bình Quận Vương tán thưởng, nhận chức Khổng mục quan ở Phiên Dương Tiết độ phủ, không bì được với Tiết lang.”
“Ta chẳng qua chỉ là một Du Nghệ Sứ, nịnh thần mà thôi, sao bì được với Nghiêm huynh góp sức vì nước ở biên tái.”
Năm Thiên Bảo thứ sáu, đôi bên đều đã trải qua án ‘dã vô di hiền’ của khoa cử, hôm nay lại tụ hội ở Hữu tướng phủ này để thương đàm.
Cảnh tượng này, có thể thấy bọn họ không thay đổi được thế đạo, ngược lại đã bị thế đạo đổi thay.
“Ta lần này đến Trường An, là phụng mệnh Phủ quân, đến giúp lo liệu hôn sự cho Đại lang.” Nghiêm Trang nói, “Lúc bái hội Hữu tướng, lại nghe được vài chuyện, cho nên muốn cùng Tiết lang dốc cạn nỗi lòng, nói vài lời tâm huyết.”
Tiết Bạch gật đầu, im lặng chờ vế sau.
“Phủ quân xưa nay luôn lấy Hữu tướng làm đầu, nên đã đắc tội với Thái tử.” Nghiêm Trang cười khổ: “Cũng trách Phủ quân là kẻ thô lỗ, lúc cận kiến lại nói ra lời ‘không biết Thái tử là ai’. Bây giờ ngài ấy suy đi tính lại, vô cùng sợ hãi, muốn ủng hộ Khánh Vương làm trữ quân, không biết ý của Tiết lang thế nào?”
Chỉ trong hai ba năm ngắn ngủi, Nghiêm Trang đã nhanh chóng trở nên lão luyện, một tràng lời lẽ hàm súc mà mang theo dã tâm bừng bừng.
Tiết Bạch hỏi vặn lại: “Cớ gì lại nói với ta?”
“Ai mà không biết Tiết lang và Đông Cung thù oán không nhỏ?”
“Ta và An Lộc Sơn cũng có hiềm khích.”
“Hiềm khích có thể xóa. Nhưng thù oán với Đông Cung thì không thể xóa.”
“Ta làm sao tin các ngươi được?”
Nghiêm Trang rất nhiệt tình, mạnh dạn thẳng thắn, tiến lên một bước, nói: “Đợi Đại lang cưới Vinh Nghĩa Quận chúa, y chính là con rể của Khánh Vương, như vậy, há chẳng phải đã thấy được thành tâm của Phủ quân sao?”
Tiết Bạch hỏi: “Chuyện này là các ngươi thúc đẩy?”
Nghiêm Trang nói: “Chính thế.”
Tiết Bạch lại hỏi: “Có người trong cung nói giúp các ngươi mới thúc đẩy được chuyện này, các ngươi đã mua chuộc ai? Viên Tư Nghệ?”
Nghiêm Trang cười mà không đáp, nói: “Tiết lang chỉ cần biết Phủ quân thật lòng muốn phò tá Khánh Vương là được, ngài ấy nói ‘Theo tiểu cữu cữu làm việc, sẽ không sai’ mong được đồng tâm hiệp lực với Tiết lang.”
“Hắn muốn gì?” Tiết Bạch hỏi.
Nghiêm Trang nghiêm túc hơn mấy phần, thu lại nụ cười trên mặt, trầm ngâm nói: “Với quyền thế của Hữu tướng, Phủ quân, lại thêm tài trí của Tiết lang, chắc chắn có sáu phần thắng. Duy chỉ có Đông Cung được Vương Trung Tự ủng hộ, là điều đáng lo ngại.”
“Vậy ý của Nghiêm huynh là?”
“Nếu có thể có chức Hà Đông Tiết độ sứ, Phủ quân ắt có thể bảo đảm Khánh Vương đăng cơ.”
Tiết Bạch có thể cảm nhận được sự ngang ngược tùy tiện của Nghiêm Trang, ngay cả Lý Lâm Phủ cũng chỉ nói là “trữ vị” duy chỉ có Nghiêm Trang là nói “đăng cơ” kẻ này quan vị không cao, lá gan lại không nhỏ.
“Các ngươi cảm thấy, ta ở chuyện này có thể giúp được gì?”
Nghiêm Trang cười cười, nụ cười này đã hoàn toàn khác với ban nãy, lúc trước y còn mang vẻ nhiệt tình, khiêm tốn, lúc này trong mắt đã có vẻ ngạo nghễ.
Nhưng cử chỉ của y lại làm ra vẻ rất khiêm nhường, vái chào nói: “Không cầu Tiết lang giúp đỡ, chỉ cầu Tiết lang đừng quấy rối nữa là được, Phủ quân ắt có hậu tạ.”
Nói xong, y bổ sung một câu.
“Có thể làm bằng hữu, vẫn tốt hơn là gây thù.”
Đây chính là đang uy hiếp.
Từ màn ôn chuyện lúc đầu, đến lời khẩn cầu ở giữa, rồi đến lời uy hiếp cuối cùng, Nghiêm Trang từ đầu đến cuối đều mang một cỗ tự tin.
“Được.” Tiết Bạch nói: “Vậy các ngươi chuẩn bị làm thế nào để mưu đoạt chức vị Hà Đông Tiết độ sứ này, có thể nói ra được không? Để tránh ta không cẩn thận lại cản trở.”
“Chẳng qua là thỉnh cầu Thánh nhân thôi.” Nghiêm Trang cười ha hả, nói: “Ngươi và ta quen biết lúc còn hèn mọn, tương giao mạc nghịch, ta thật sự xem ngươi là hảo hữu.” (mạc nghịch: không có bất cứ điều gì trái ngược)
Lời cần nói đều đã nói xong, y đứng dậy, nói: “Ta còn phải đến Khánh Vương phủ đưa sính lễ, cáo từ.”
“Nghiêm huynh cứ bận.”
Tiết Bạch nhìn bóng lưng của Nghiêm Trang, thầm nghĩ, Vương Trung Tự người tuy không ở Hà Đông, nhưng trong quân Hà Đông đều là tâm phúc thuộc hạ cũ của y, An Lộc Sơn muốn mưu đoạt chức Hà Đông Tiết độ sứ, chung quy là không thể vòng qua Vương Trung Tự.
Cuộc chinh phạt Nam Chiếu sắp diễn ra, vị Đông Bình Quận Vương mới được sắc phong này, chỉ e là sắp lại lần nữa bức hại Vương Trung Tự rồi.
Hôm nay nhìn qua là đả thảo kinh xà, nhưng há chẳng phải là có chỗ dựa nên không sợ hãi.
Lý Lâm Phủ đối diện với đề nghị của An Lộc Sơn, đã động tâm rồi. Như vậy, Lý Tông đã gả con gái cho trưởng tử của An Lộc Sơn, thì còn mấy phần kiên định?
Tiết Bạch bây giờ nhìn qua như đang nổi như cồn, nhưng chung quy vẫn là nương dựa vào các thế lực, căn cơ của mình cũng không vững chắc, hiện tại cũng chỉ có một ít sản nghiệp riêng, cùng với một ít tư binh không ai biết đến ở Lục Hồn sơn trang tại huyện Yển Sư.
Nghiêm Trang chính là nhìn thấu Tiết Bạch phải dựa dẫm vào người khác, mới dám ngang ngược như vậy.
Nhưng Nghiêm Trang không biết là, Tiết Bạch trước nay không phải dựa dẫm, mà là thu phục…