Chương 334: Tự cổ thâm tình lưu bất trụ
Dương Ngọc Hoàn vốn kiều quý, cú ngã này, hệt như một quả trứng gà trắng nõn long lanh rơi vào đống ngói vỡ vụn đầy tro tàn, còn nảy lên hai cái.
Nàng đau đến ứa nước mắt, nhưng nghe thấy động tĩnh xung quanh, bèn nén lại không khóc thành tiếng. Đổi lại là phi tần công chúa khác, không chịu nổi chút khổ nào, lúc này đã nói toạc thân phận, để được cứu ra cho sớm. Nàng lại là nắm lấy bàn tay Tiết Bạch đưa tới, gắng gượng đứng dậy dưới sự dìu dắt của hắn, cúi đầu, co người, không để người ta nhìn ra vóc dáng của mình.
“Các ngươi không sao chứ?” Một Kim ngô vệ cầm đuốc tiến lại gần.
“Không sao.” Tiết Bạch đáp, “Tìm Quý phi quan trọng hơn.”
“Đến cái đèn lồng cũng không xách, các ngươi tìm thế nào?”
Bỗng nhiên, Dương Ngọc Hoàn cảm thấy Tiết Bạch sờ một cái lên má phải của mình.
Sau đó lại sờ một cái lên má trái.
Nàng sững sờ, hiểu ra hắn đang làm gì, bèn cũng giơ tay lên quệt hai cái lên mặt hắn, đem tro than đen nhẻm trên tay mình bôi hết lên mặt hắn.
Giây tiếp theo, ánh lửa đã chiếu sáng cả hai, tên Kim ngô vệ kia đã đi vòng ra sau lưng bọn họ.
Tiết Bạch thản nhiên quay đầu lại, nói: “Sợ lại bùng cháy, không dám giơ đuốc.”
“Không soi cho sáng, thì tìm được cái gì. Cầm lấy đi.”
Tên Kim ngô vệ nọ đưa bó đuốc trong tay cho Tiết Bạch, sau đó xoay người bỏ đi.
Hành động này, ngược lại khiến Tiết Bạch và Dương Ngọc Hoàn đều ngẩn ra, rồi cùng bật cười.
“Y cũng tốt bụng thật.” Dương Ngọc Hoàn nhỏ giọng nói, “Chỉ là dọa ta giật cả mình.”
“Dưới đất có than âm ỉ, cẩn thận kẻo bỏng.”
“Đúng là hơi nóng.”
“Bị bỏng rồi sao? Chỗ nào?”
Dương Ngọc Hoàn ngước mắt liếc Tiết Bạch một cái, không trả lời.
Nàng ngã ngồi lên xà nhà như vậy, còn có thể bị bỏng ở đâu nữa chứ.
Đoạn đường tiếp theo, Tiết Bạch đều nắm tay nàng dắt đi, hơi giống lúc chạy nạn vì gặp thích khách ở Hoa Thanh Cung, nhưng không gấp gáp bằng.
Đống ngói vỡ vụn không dễ đi, hắn có nhiều thời gian hơn để cảm nhận sự mịn màng trơn láng trong lòng bàn tay mình…
“A tỷ.”
Tiết Bạch buông tay, gọi một tiếng rất nghiêm túc.
Dương Ngọc Hoàn hỏi: “Sao vậy?”
“Đến rồi.”
Bọn họ đã đi vào một khách viện, dây leo trên tường đã bị thiêu thành tro, nhà cửa cũng đã sập.
Trong viện có một cái giếng, cũng bị lửa lan tới, ròng rọc giếng đã cháy thành than, chỉ còn lại tảng đá đen thui.
Tiết Bạch đi tới, ngó đầu nhìn, rồi ném bó đuốc vào trong.
Ánh sáng rơi xuống đáy giếng, không tắt, có thể thấy giếng này không sâu, nước bên trong đã cạn, mọc đầy rêu xanh.
“Ta phải xuống dưới sao?” Dương Ngọc Hoàn hỏi.
“Phải.”
“Ta không xuống được.”
Tiết Bạch nói: “Ta có mang dây thừng, ngươi xuống dưới xong, ta sẽ lấy dây đi. Đợi lúc được cứu ra, ngươi cứ nói lúc xuống tránh lửa dây vẫn còn, sau đó bị cháy rụi, nên ngươi không lên được.”
“Được.”
“Ngươi trốn dưới đáy giếng, bị khói hun cho ngất đi, vì vậy ban đầu không ai tìm thấy.”
Tiết Bạch vừa nói, vừa lấy cuộn dây thừng treo bên hông xuống, kê cái đôn đá trong viện ra cạnh giếng.
Hắn bận rộn làm những việc này, Dương Ngọc Hoàn chỉ đứng nhìn, đợi hắn làm xong, nàng vẫn nói: “Ta không xuống được.”
“Ta xuống trước đón ngươi.” Tiết Bạch nói.
Dương Ngọc Hoàn lúc này mới gật đầu, sau đó lại nói: “Mỗi lần gặp ngươi, đều phải chịu cái tội này.”
Nàng đang nói lần trước ở Ly Sơn cũng là trèo đèo lội suối.
“Ta là sao chổi.”
“Đúng vậy, ai nói chỉ có nữ nhân là hồng nhan họa thủy.”
“Ta là mầm họa.”
Tiết Bạch thuận miệng đáp, lấy hai chiếc khăn tay từ trong ngực ra, kéo tay Dương Ngọc Hoàn, bọc khăn lại cho nàng. Tránh cho da thịt nàng mềm mại, không nắm chắc được dây thừng.
Sau đó, hắn nắm lấy dây thừng leo xuống trước.
Hắn để ý thấy mình giẫm lên lớp rêu khô bị nướng cháy trên vách giếng, để lại dấu chân, liền tiện tay xóa hết dấu chân đi, khiến cho tro bụi bay tứ tung.
“Khụ khụ.”
Ho khan hai tiếng có kiềm chế, hắn nhảy xuống đáy giếng, ngẩng đầu lên, nói vọng ra: “Xuống đi.”
Xung quanh đều là tiếng vọng, có cảm giác động tĩnh rất lớn.
“Vậy ta xuống nhé?”
Dương Ngọc Hoàn lúc múa thì uyển chuyển, làm mấy việc này lại rất vụng về, bò ra mép giếng nắm lấy dây thừng, lắc qua lắc lại mấy cái, mới bắt đầu trèo xuống.
Vừa trèo được mấy bước, nàng liền khựng lại ở đó không động đậy.
“Sao vậy?”
Dương Ngọc Hoàn đáp, giọng đã có chút nức nở: “Không nắm được nữa.”
“Vậy ngươi cứ bám dây trượt xuống đi.”
Tiết Bạch nói thì dễ, Dương Ngọc Hoàn làm lại khó, nàng không dám thật sự buông tay trượt xuống, lại không thể luân phiên hai tay bám dây leo xuống, cứ lóng ngóng lơ lửng ở đó hồi lâu, nhưng chậm rãi, vậy mà cũng đã nhích xuống được một đoạn.
“Thật sự không nắm được nữa!” Giọng nàng càng thêm nức nở.
“Sắp tới rồi, xuống đi.”
Tiết Bạch thấy nàng sắp rơi, liền bước tới đỡ một cái.
Một thân mềm mại ngã vào lòng, cả hai cùng ngã xuống đất.
…
Bó đuốc vẫn chưa tắt, nướng cháy đám rêu dưới đáy giếng, bốc lên một làn khói.
Một lát sau, Dương Ngọc Hoàn thở hổn hển hai hơi, chống người ngồi dậy, hỏi: “Ngươi không sao chứ?”
“Không sao.”
Tiết Bạch đứng dậy, nhặt bó đuốc lên, quan sát đáy giếng một lượt, nói: “Vậy a tỷ cứ ở đây thêm một đêm nữa.”
“Sâu!”
Ánh sáng lại chiếu lên vách giếng, một mảng sâu lông chi chít hiện ra trước mắt, nhìn mà thấy da đầu tê dại.
Tay cầm đuốc của Tiết Bạch run lên hai cái, tay kia vỗ vỗ lên lưng Dương Ngọc Hoàn để trấn an.
Hắn giẫm mấy cái, lấy đuốc đốt xác sâu, hơ một vòng quanh mặt đất và vách giếng, cho đến khi đáy giếng bốc lên mùi thịt nướng, hắn mới dừng lại.
“A tỷ, không sao rồi.”
“Ân.”
Dương Ngọc Hoàn lần này dường như đã khóc thật.
Tiết Bạch nói: “Ta biết a tỷ khó xử, nhưng càng được tìm thấy muộn, mới càng khiến Thánh nhân có được niềm vui tìm lại được thứ đã mất, sẽ càng dễ tha thứ cho a tỷ.”
“Ta biết.”
Dương Ngọc Hoàn nén tiếng khóc, vậy mà còn muốn nói đùa, trong tiếng đùa lại mang theo chút nghẹn ngào, nói: “Ngươi đây là… đang tính kế Thánh nhân sao?”
Tiết Bạch cũng hùa theo nói đùa, thuận miệng đáp: “Tự cổ thâm tình lưu bất trụ, duy hữu sáo lộ đắc nhân tâm.”
(Những người yêu một cách chân thành, thật thà, “ruột để ngoài da” (thâm tình) thì lại thường thua cuộc. Ngược lại, những kẻ khéo léo, biết cách “tấn công” bằng chiêu trò (sáo lộ) biết lúc nào nên lạnh lùng, lúc nào nên nóng bỏng, biết cách nói những lời hoa mỹ… thì lại dễ dàng chiến thắng trong tình yêu)
Đáy giếng có tiếng vọng, hai người nói chuyện bất giác đều hạ thấp giọng, tăng thêm vài phần bí ẩn.
Bỗng nhiên, bên ngoài truyền đến động tĩnh, có người đang gọi gì đó.
“Bên đó tìm chưa?!”
Tiết Bạch vội ném bó đuốc trong tay xuống đất, giẫm lia lịa mấy cái cho tắt hẳn.
Chỉ nghe trên có người hét lên: “Ta đang tìm, cái viện này chẳng có gì cả!”
Tiếng động càng lúc càng gần, đi về phía này.
Xa hơn, một người khác hỏi: “Ngươi có cần đuốc không?!”
“Ta xem trước đã!”
Tiếng bước chân đã đến bên mép giếng.
Tiết Bạch rất lo sợi dây thừng bị người ta nhìn thấy… Giây tiếp theo, một bóng người đã cúi xuống miệng giếng.
Tiết Bạch, Dương Ngọc Hoàn co rúm trong góc tối dưới đáy giếng, nép sát vào vách, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy ánh sao ánh trăng hắt lên bóng hình đen thui kia, vô cùng áp bức.
May mà đối phương không cầm đuốc soi xuống đáy giếng, người này rất có thể chính là tên Kim ngô vệ ban nãy đã đưa đuốc cho Tiết Bạch, cũng không biết y có thấy sợi dây thừng bên mép giếng không.
“Quý phi?”
Bỗng nhiên, gã Kim ngô vệ gọi: “Quý phi, người có ở dưới đó không?”
Âm thanh vang lên ù ù trong giếng.
Dương Ngọc Hoàn bị dọa cho run lên, Tiết Bạch vội vàng trấn an nàng.
Cuối cùng, một giọng nói khác từ xa vọng lại.
“Bên đó buổi chiều ta đã lùng sục rồi, cả cái viện trống không!”
“Biết rồi!”
Người cúi trên miệng giếng đáp, xoay người rời đi, tiếng bước chân xa dần.
Dương Ngọc Hoàn cuối cùng cũng dám thở.
Tiết Bạch không dám rời đi ngay, lại đợi thêm một lúc, nghe thấy tiếng gà gáy ở xa hơn.
“Thú vị thật.” Dương Ngọc Hoàn bỗng nhiên nói, mang một vẻ hoạt bát không đúng lúc.
“Thú vị sao?”
“Lúc nhỏ ta thích nhất là chơi trốn tìm.”
“Biết, trò ú tim cũng từ đó mà ra.”
Dương Ngọc Hoàn đắc ý nói: “Ta trốn giỏi lắm… nhưng ngươi tìm cũng giỏi, đêm nay Đỗ Cấm không thỉnh được ngươi, thế mà ngươi cũng tìm được đến đây.”
“Chỉ là đoán được thôi.”
“Nếu có cơ hội, ta sẽ trốn ở nơi khó tìm nhất, xem ngươi có tìm được không?”
“Được.”
Tiết Bạch sau khi thân quen với Dương Ngọc Hoàn, phát hiện nàng quả thực có hơi quá hoạt bát, từ trốn tìm nói đến mạt chược, rồi lại nói đến mấy trò chơi hắn thiết kế.
Hắn không còn nhiều thời gian, bèn có lệ đáp: “Lần sau ta sẽ bày một trò ‘mật thất đào thoát’ (thoát khỏi phòng kín) a tỷ chắc cũng sẽ rất thích.”
“Thật không? Mùng một tháng sáu là sinh thần của ta. Hai năm trước đều không may, ngươi còn chưa tặng quà mừng thọ cho ta.”
“Thảo nào, hóa ra là Tết thiếu nhi…”
“Cái gì?”
“Không có gì.”
Tiết Bạch kéo kéo sợi dây thừng, quay đầu nhìn lại, ý thức được Dương Ngọc Hoàn bỗng nhiên nói nhiều như vậy, là vì không muốn phải ở một mình trong cái giếng tối om này.
Nàng thực ra ban ngày đã có thể chạy ra ngoài, là vì muốn báo tin cho hắn nên mới rơi vào hoàn cảnh này.
Lòng hắn vì thế mềm đi đôi chút.
“Vậy mùng một tháng sáu sẽ dâng lễ mừng thọ cho a tỷ.”
“Thánh nhân sẽ hiểu lầm.”
“Không sao, ta có cách.”
“Được, có cơ hội sẽ chơi trốn tìm?”
Tiết Bạch gật đầu, nói: “Ta sẽ tìm thật kỹ.”
Hắn đang định leo lên, Dương Ngọc Hoàn lại kéo vạt áo hắn, hỏi: “Nếu không ai biết ta ở đây, có phải ta sẽ chết không?”
“Yên tâm, ta sẽ nói với Cao tướng quân, ông ta thấy tình hình ổn thỏa sẽ dẫn người đến cứu a tỷ.”
Dương Ngọc Hoàn đành cởi áo choàng trên người, đưa cho Tiết Bạch.
…
Đêm sắp tàn, Tiết Bạch từ trong giếng trèo ra, thu lại dây thừng.
Hắn vừa thu dây, vừa nhìn xuống bóng tối dưới đáy giếng, tuy không thấy Dương Ngọc Hoàn, nhưng có thể tưởng tượng được tâm trạng của nàng khi đứng đó nhìn sợi dây thừng biến mất dần.
Sau đó, Tiết Bạch kê lại đôn đá về chỗ cũ, rồi cẩn thận xóa đi vô số dấu vết.
Hắn khoác chiếc áo choàng màu đen của Dương Ngọc Hoàn, rời khỏi khu phế tích này trước khi trời sáng, đi về phía cửa phường Tuyên Dương.
Một đêm không ngủ, râu của hắn đã bắt đầu lún phún mọc ra.
Nhưng khi võ hầu ở cửa phường chuẩn bị nghênh đón để tra hỏi hắn, Tiết Bạch đã cầm sẵn lệnh bài của Nội thị tỉnh trong tay, cất giọng quát mắng trước một câu.
“Còn dám cản? Không tìm thấy Quý phi, các ngươi gánh nổi không?!”
Hắn không cố ý đè giọng, vừa ngẩng đầu, ngay cả yết hầu cũng không thèm che giấu, chỉ dựa vào sự nghiêm khắc và tức giận trong giọng nói, đã dọa cho đám võ hầu không dám tiến lên nữa.
Những võ hầu này chẳng qua là lĩnh một phần bổng lộc, không tra thì không sao, tra rồi ngược lại còn đắc tội với Nội thị tỉnh, vả lại, bọn họ thật sự nghe ra được tâm trạng của người tới vô cùng tồi tệ.
Tiết Bạch không hiểu sao lại nổi giận, mà ngay cả chính hắn cũng không biết tại sao.
Rời khỏi phường Tuyên Dương, tiến vào Đông Thị, hắn lại nghe thấy tiếng hát.
Có lẽ là đang luyện tập, nữ tử ở căn phòng nào đó vậy mà hát cả một đêm bài “Trường Tương Tư” kia.
“Cô đăng bất minh tư dục tuyệt, quyển di vọng nguyệt không trường thán.”
“Mỹ nhân như hoa cách tầng mây…”
Tiết Bạch nghe vậy, bất giác dừng chân.
Trong đầu hắn bỗng nảy ra một ý nghĩ chưa từng có, nếu hôm nay đưa Dương Ngọc Hoàn đi, sau này dù không thể ngăn cản Loạn An Sử, nàng cũng sẽ không chết ở Mã Ngôi Pha.
Tiếng hát vẫn vọng lại.
“Thiên trường lộ viễn hồn phi khổ, mộng hồn bất đáo quan sơn nan.”
(Thức đã đành, mà đến cả trong mơ cũng không thể gặp nhau vì núi non quá xa xôi, hiểm trở)
“Trường tương tư, tồi tâm can…”
(Ôi, nỗi nhớ da diết này, thật đúng là làm tan nát cả tim gan)
“Đông!”
Bỗng nhiên, một tiếng trống sớm vang lên, phá tan tiếng hát mờ ảo kia, sau đó, tiếng trống sớm vang lên từng hồi một.
Đông Thị không còn ai ca hát nữa, có lẽ một ca nữ nào đó đã luyện tập cả đêm, chuẩn bị đi đón nhận thử thách thuộc về nàng; có lẽ một nữ thương gia giàu có nào đó đã hát thơ Lý Bạch cả đêm, chuẩn bị đi ngủ.
Tiết Bạch nhìn về bầu trời phía đông, thấy vầng dương mới mọc, thành Trường An đã bừng tỉnh.
Hắn tỉnh táo trở lại, việc hắn phải làm không chỉ là bảo vệ một người nào đó, mà là cố gắng hết sức để ngăn chặn, giảm bớt kiếp nạn mà biến loạn mang đến.
Thế là, hắn tiếp tục sải bước về phía trước, bước chân vẫn kiên định như cũ.
~~
Cũng trong đêm đó, Dương Quốc Trung cũng đang tìm kiếm Quý phi, mãi đến khi mệt rũ, thì trở về trạch viện.
Hắn đã lâu không đến phòng thê tử Bùi Nhu ngủ, lần này về, vẫn đi đến phòng của mỹ thiếp.
Thế nhưng, vừa đẩy cửa, lại thấy người ngồi đó là biểu muội Trương Tứ nương của hắn.
Mẹ của Dương Quốc Trung có mấy người anh em, ngoài Trương Dịch Chi nổi tiếng nhất, còn có Trương Đồng Hưu, Trương Xương Tông, Trương Xương Kỳ. Trương Tứ nương chính là nữ nhi của Trương Xương Kỳ, biết Dương Quốc Trung nay đã giàu sang, bèn dắt díu cả nhà đến nương tựa.
“Sao ngươi lại chạy đến phòng này?”
“Nghe ngóng được a huynh dạo này đều ở đây.” Trương Tứ nương nói.
Nàng năm nay bốn mươi lăm tuổi, là con gái được sinh ra sau khi cha mất của Trương Xương Kỳ, mà Trương Xương Kỳ chính là chết trong chính biến Thần Long bốn mươi lăm năm trước.
Sở dĩ nàng xếp thứ hạng cao trong tộc, là vì các chú bác của cha nàng đa phần làm nam sủng, lại chết sớm, con cái đều ít.
Dương Quốc Trung trước đây đúng là có qua lại với nàng, nay đã phất lên, cơ thiếp trẻ đẹp nhiều rồi, nên đã khá chán ghét Trương Tứ nương, nói: “Nương tựa ta thì được, nhưng đừng làm phiền ta, bực mình lắm.”
“Xem huynh kìa? Ta nghe nói hôm nay Quắc Quốc phu nhân phủ xảy ra hỏa hoạn, đến giờ vẫn chưa tìm thấy Dương Quý phi?”
“Cười trên nỗi đau của người khác vô dụng thôi, Dương gia mà xong đời, Trương gia còn có thể bám theo hưởng phúc sao?”
Trương Tứ nương vội nói: “Ta đâu dám cười trên nỗi đau của người khác, chỉ là có chuyện muốn nói với a huynh.”
Dương Quốc Trung khá là xem thường, hắn địa vị cao quyền trọng, bận rộn vô cùng, không cho rằng người vô quyền vô thế như Trương Tứ nương có thể nói ra chuyện gì đáng nghe, bèn xua tay, nói: “Ta mệt rồi, không muốn nghe, ra ngoài.”
“A huynh nghe ta nói đã, huynh không họ Dương, mà họ Trương.”
“Cút, Dương (杨) là Mộc (木) và Dịch (易) ghép lại, Trương (张) là Cung (弓) và Trường (长) ghép lại, ngươi nghe người ta nói ta bất học vô thuật, thật sự tưởng ta ngay cả chữ cũng không biết à.”
“Thật mà.” Trương Tứ nương vội nói: “Huynh là nhi tử của Ngũ thúc, huynh không phải biểu huynh đệ của ta, huynh là đường huynh đệ của ta.” (biểu: họ ngoại; đường: họ nội)
Dương Quốc Trung không hề tin, cười khẩy: “Hai mươi năm trước lúc chúng ta làm bậy trong phòng chứa củi sao ngươi không nói? Chỉ biết giục ta dùng sức, bây giờ ta phát đạt rồi, ta lại thành đường huynh đệ của ngươi, sao ngươi không nói ta là thân huynh đệ của ngươi luôn đi?”
“A huynh ngồi đi, nghe ta từ từ nói, sinh phụ của huynh thật sự là Ngũ thúc, huynh là được gửi nuôi ở nhà cô cô.”
“Tin ngươi?”
Dương Quốc Trung đang định đẩy Trương Tứ nương ra ngoài, bỗng nhiên lại nghĩ đến một chuyện.
Vụ cháy lần này, Dương Quý phi mất tích quá kỳ quặc, lỡ như là lén gặp Thọ Vương hoặc gian díu với Tiết Bạch mà chọc giận Thánh nhân, vạn nhất Dương gia gặp đại họa, liên lụy đến mình.
Hắn thế là chậm rãi ngồi xuống.
Trương Tứ nương liền bắt đầu kể, giọng điệu vô cùng thần bí.
“A huynh cũng biết, Ngũ thúc năm đó là ‘Cung phụng’ của Tắc Thiên hoàng đế.”
“Nam sủng thì cứ nói là nam sủng, có gì mà phải kiêng kỵ?”
Bọn họ đang nói về Trương Dịch Chi, lúc đó người ta gọi Trương Dịch Chi là “Ngũ lang” Trương Xương Tông là “Lục lang”.
Trương Tứ nương nói: “Chuyện này ta nghe a nương nói, vì Ngũ thúc rất được Tắc Thiên hoàng đế sủng ái, Tắc Thiên hoàng đế không cho phép y qua lại với nữ tử khác, mỗi lần y về tư trạch, đều ở trên lầu cao, rồi cho rút thang đi. Tổ mẫu ta lo Ngũ thúc tuyệt tự, bèn ngầm ra lệnh cho tỳ nữ bên cạnh đêm tối lén leo lầu, hầu hạ Ngũ thúc, nàng ấy sau đó mang thai, đứa trẻ sinh ra… chính là a huynh đó.” (tổ mẫu: bà nội)
“Ta không tin.”
Trương Tứ nương cầm một chiếc gương đồng đưa qua, nói: “A huynh nhìn xem, mày mắt, tướng mạo này của huynh, nếu không phải huyết mạch của Ngũ thúc, sao có thể anh tuấn như vậy.”
Dương Quốc Trung nói: “Ngoại sanh giống cữu cữu thôi.”
Tuy nói là vậy, hắn nghĩ ngợi, lại cảm thấy mình không thể đặt cược hết vào Dương gia, cũng nên nâng cao địa vị quyền lực của Trương gia, phòng khi bất trắc.
“Thế này đi, ngươi đi liên lạc một số thân bằng cố cựu, dâng tấu thỉnh cầu, khôi phục quan chức tước vị cho Ngũ cữu, Lục cữu, rồi chọn một huynh đệ trong Trương gia, ta tìm cách phong cho y một chức quan.”
“A huynh tin ta rồi?”
“Ta tin ngươi được à?” Dương Quốc Trung lập tức đưa tay cởi đai lưng của Trương Tứ nương, “Đến đây, ta tin cho ngươi xem một cái.”
Trương Tứ nương không hề kháng cự, đáp: “Ta sinh ra sau khi a gia ta mất mười tháng, a nương ta nói là sinh muộn, nhưng ai biết ta có phải là nữ nhi của a gia không.”
“Không quan trọng, rốt cuộc Trương gia chẳng phải vẫn dựa vào nữ nhi ngươi đây để khôi phục quan tước sao.”
“Thật sự được không? Thánh nhân kiêng kỵ Tắc Thiên hoàng đế như vậy.”
“Được.” Dương Quốc Trung nghĩ ngợi, nói: “Thánh nhân nếu không thích Dương gia, mà lại muốn trọng dụng ta quản lý của cải, sẽ đồng ý với ta thôi.”
Hắn nghĩ cứ thăm dò thử xem sao, dù sao trận hỏa hoạn này, ngay cả hắn cũng không nhìn thấu được tâm tư của Thánh nhân nữa…
~~
Trời sáng, một đám tỳ nữ bưng hộp thức ăn từ trạch viện của Dương Quốc Trung đến Quắc Quốc phu nhân phủ.
Dương Ngọc Dao đang cùng hai vị tỷ tỷ nói chuyện ở sảnh đường tây viện, vì vẫn chưa tìm thấy Dương Ngọc Hoàn mà lòng như lửa đốt.
“Ăn chút gì trước đã.”
“Sao mà nuốt trôi được? Tiểu muội mà có mệnh hệ gì, chúng ta biết làm sao…”
“A tỷ đừng vội, biết đâu muội ấy chạy ra ngoài bị lạc đường, sẽ quay về thôi.”
Dương Ngọc Dao an ủi, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một tỳ nữ bưng hộp thức ăn đang lén lút thì thầm gì đó với Minh Châu.
Nàng bèn đứng dậy, đi vòng ra sau bình phong.
Rất nhanh, Minh Châu xách hộp thức ăn kia qua, thấp giọng nói: “Dao nương, nô tỳ nghe ngóng được vài chuyện.”
“Nói.”
“Quốc cữu về phủ xong, đã bàn bạc với người Trương gia về việc khôi phục quan tước cho huynh đệ Trương Dịch Chi, Trương Xương Tông, đây là bản thảo tấu chương nô tỳ nhặt được.”
Dương Ngọc Dao nhặt lấy cuộn giấy được lấy ra từ hộp thức ăn, mở ra xem, rồi ném sang một bên, bực bội nói: “Hay cho ‘huynh đệ trong nhà’ thấy giống như đại nạn sắp ập xuống, là kẻ đầu tiên tìm sẵn đường lui.”
Minh Châu rõ ràng là có thù oán với Dương Quốc Trung, lúc này lại tốt bụng giải thích giúp một câu.
“Dao nương không cần tức giận, Quốc cữu cũng không phải phản bội Dương gia, chỉ là quan hệ qua lại, giúp đỡ họ hàng thôi mà.”
“Giúp đỡ họ hàng vào lúc này?!”
Dương Ngọc Dao càng bốc hỏa, nhưng nàng cũng biết đây không phải lúc nổi giận, bèn hỏi vài chuyện để mình nguôi giận.
“A Bạch đâu?”
“Đêm qua hắn cải trang đến hỏi tỳ nữ vài chuyện rồi không thấy đâu nữa, Dao nương yên tâm, không có tin tức gì tức là không ai phát hiện ra hắn.” Minh Châu thấp giọng nói: “Cao tướng quân ban nãy lại đến Kinh Triệu Phủ, chắc là qua đó gặp Tiết lang.”
“Vẫn là A Bạch đáng tin cậy.”
Dương Ngọc Dao khẽ lẩm bẩm một câu, điều chỉnh lại sắc mặt, tiếp tục tỏ ra lo lắng, mới quay ra khỏi bình phong.
“Tam nương, phủ đệ của muội cháy thành ra thế này, đến chỗ ta ở đi?”
“E là làm phiền tỷ phu.” Dương Ngọc Dao nói: “Ta định đến trạch viện của Tiết Bạch ở tạm vài hôm, chỗ hắn ít người, ta qua đó thêm chút hơi người cho hắn, cũng là để chống đỡ cho hắn.”
~~
Sau khi trống sớm vang lên không lâu, công phòng ở hậu nha Kinh Triệu Phủ liền vang lên tiếng gõ cửa.
Hoạn quan đi theo chỉ gõ ba cái, Cao Lực Sĩ đã trực tiếp đẩy cửa đi vào, vòng qua bình phong, liền thấy Tiết Bạch vẫn nằm trên giường ngủ say sưa.
“Tỉnh tỉnh.”
“Cao tướng quân?” Tiết Bạch lầm bầm ngồi dậy, hỏi: “Lửa tắt chưa?”
“Tắt rồi, nhưng vẫn chưa tìm thấy Quý phi.” Cao Lực Sĩ nói, “Quý phi có lẽ đã trốn ra ngoài trước, ta đến Kinh Triệu Phủ điều động thêm người, nhà ngươi ở ngay phường Tuyên Dương, cũng phái gia bộc đi tìm đi.”
“Vâng.”
Hôm qua, lúc Cao Lực Sĩ biết tin, ông ta đang ở đây nói chuyện với Tiết Bạch, khi đó Tiết Bạch liền nói trận hỏa hoạn này rất đáng ngờ, thỉnh cầu đi điều tra nguyên nhân vụ cháy, Cao Lực Sĩ mới cho phép hắn giả dạng thành hoạn quan Nội thị tỉnh, hôm nay chính là đến hỏi hắn đã tra được những gì.
Tiết Bạch lại là chỉ “vâng” một tiếng, từ trong chăn duỗi ra một bàn tay.
Cao Lực Sĩ nhìn sang, để ý thấy trên lòng bàn tay hắn có viết mấy chữ, khẽ sững sờ, không nói gì thêm.
“Cứ theo lời Cao tướng quân phân phó.” Tiết Bạch nói, “Nếu cho phép ta về phủ, ta sẽ đi giúp tìm Quý phi ngay.”
Cao Lực Sĩ vội vã đến, nói xong câu đó lại vội vã đi.
Tiết Bạch nhìn mấy hoạn quan đi theo ông ta, nghĩ đến lời Dương Ngọc Hoàn nói đêm qua, đoán rằng bên cạnh Cao Lực Sĩ cũng có tai mắt của Lý Long Cơ, sau này vẫn nên cẩn thận hơn mới phải.
~~
Cao Lực Sĩ vội vã chạy đến tiền nha Kinh Triệu Phủ, liền thấy Đỗ Hữu Lân đã tập hợp hết sai dịch, ông ta lập tức nói: “Còn không mau đi tìm.”
“Vâng!”
Mọi người đáp, nhanh chóng xếp hàng chạy ra ngoài.
Cùng lúc đó, trong cung cũng có một đội hoạn quan vội vã chạy tới, nghĩa tử của Cao Lực Sĩ là Lý Đại Nghi chạy lên trước, còn chưa kịp thở, đã nói: “A gia, Thánh nhân… Thánh nhân xuất cung rồi…”
“Cái gì?!”
Cao Lực Sĩ giật mình, vội chạy về phía phường Tuyên Dương.
Ông ta không cần hỏi, cũng biết Thánh nhân xuất cung để làm gì.
Thánh nhân dù có giận Quý phi đến đâu, thì trên đời này cũng chỉ có Quý phi là vừa mỹ mạo vô song, lại vừa múa hay hát giỏi, tính tình còn hoạt bát. Có lẽ, cũng có thể tìm được người thay thế, nhưng chán ghét và mất đi, đó là hai chuyện khác nhau, Thánh nhân không thể mất đi bất cứ thứ gì.
Cao Lực Sĩ thúc ngựa chạy về phường Tuyên Dương, vừa hay lại thấy Phùng Thần Uy chạy tới.
“A gia, Thánh nhân đang ở trong Quắc Quốc phu nhân phủ.”
“Nhanh.”
Cao Lực Sĩ vội vàng xoay người xuống ngựa, chạy vào tây viện Quắc Quốc phu nhân phủ, nơi không bị cháy, xông vào trong sảnh, lại không thấy Thánh nhân.
“Thánh nhân đâu?”
“Đích thân đi tìm Quý phi rồi, bên này…”
Xuyên qua cánh cửa viện bị hun khói đen, trước mắt là một đống ngói vỡ vụn.
Có tiếng quát mắng truyền đến.
“Cứu theo trẫm làm gì?! Lũ các ngươi nếu chịu dốc lòng, sao có thể cả một đêm mà không tìm thấy Thái Chân?!”
“Bệ hạ bớt giận…”
Cao Lực Sĩ ngẩng mắt nhìn, chỉ thấy giữa đống tro tàn, một đám người đang bước theo Thánh nhân.
Trần Huyền Lễ dẫn Long Võ quân đi bên cạnh, bộ áo giáp sáng loáng của y phản chiếu đống phế tích xung quanh, vô cùng bắt mắt.
“Thánh nhân.”
“Ngươi bận rộn lâu như vậy? Bận cái gì?!” Lý Long Cơ quát: “Thái Chân đâu?”
“Lão nô đáng tội chết.”
Cao Lực Sĩ không dám giải thích, quỳ thẳng xuống thỉnh tội.
“Đủ rồi.” Lý Long Cơ nói, “Bảo bọn họ tản ra đi tìm, ngươi và Trần Huyền Lễ dẫn mười người theo hầu trẫm là đủ.”
“Vâng.”
Cao Lực Sĩ lại một trận bận rộn, đích thân dẫn Lý Long Cơ đi về phía đông nam, miệng thuật lại tình hình.
“Lão nô đến đây từ chạng vạng hôm qua, không bao lâu trời liền tối, đã lệnh cho người tìm cả đêm, không thấy Quý phi. Nhưng theo lời của đám bộc nô, Quý phi lúc đó mặc đồ mã cầu, hẳn là đã chạy ra khỏi trạch viện trước, có lẽ vì hoảng sợ mà lạc đường, vì vậy lão nô ban nãy đã đến Kinh Triệu Phủ cho người lùng sục khắp Trường An…”
“Trẫm không cần biết, nhất định phải tìm Thái Chân về.”
Lý Long Cơ mặt trầm như nước, chỉ lo phát hiệu lệnh.
Ông ta không quen thuộc bố cục của trạch viện này, cứ xông bừa theo trực giác của thiên tử, thỉnh thoảng gặp ngã rẽ, Cao Lực Sĩ cũng sẽ khẽ giơ tay chỉ dẫn.
Hoàng đế đích thân đến tìm, là muốn dùng chân long chi khí để bảo hộ Dương Ngọc Hoàn, vì vậy cũng không cần phân tích hay tìm kiếm dấu vết gì, quan trọng là phải lan tỏa chân long chi khí ra.
“Thái Chân!”
“Trẫm không trách ngươi nữa, ngươi mau ra đây!”
“Trẫm đích thân đến đón ngươi về cung rồi…”
Ánh ban mai rải trên đống phế tích, Cao Lực Sĩ quay đầu nhìn, bỗng thấy mắt mình đỏ hoe, lẩm bẩm: “Thánh nhân, giữa đám cháy lớn thế này, không giống như có thể có người sống sót…”
“Câm miệng! Thái Chân!”
“Lão nô cho rằng, Quý phi đã chạy ra ngoài lạc đường…”
“Suỵt, đừng nói nữa.”
Lý Long Cơ làm động tác im lặng, nghiêng tai lắng nghe một lúc, rồi lại gọi: “Thái Chân!”
Trần Huyền Lễ nhìn về phía đông nam, nhưng liếc thấy Cao Lực Sĩ vẻ mặt mờ mịt, y cũng nhanh chóng thu lại ánh mắt, làm ra vẻ mờ mịt.
“Thánh nhân, lão nô không nghe thấy gì cả.”
“Thần cũng không nghe thấy.”
“Không, trẫm nghe thấy.”
Dường như chỉ một mình Lý Long Cơ nghe thấy gì đó, ông ta sải bước về hướng đông nam, phía trước là một khoảng sân, trong sân có một cái giếng.
“Thánh nhân?”
Lần này, mọi người cuối cùng cũng nghe thấy tiếng cầu cứu yếu ớt từ trong giếng.
“Thánh nhân, là người phải không?”
“Thái Chân!”
Lý Long Cơ chạy đến miệng giếng, nhìn xuống dưới, không khỏi vui mừng khôn xiết, lão lệ lưng tròng.
“Còn không mau cứu Thái Chân lên!”
“Nhanh! Nhanh…”
“Lũ phế vật các ngươi, cả một đêm, cứ để Thái Chân chịu khổ dưới đáy giếng như vậy?! Nếu không phải trẫm đến, Thái Chân của trẫm suýt nữa bị các ngươi hại rồi!”
“Lão nô tội đáng muôn chết.”
“Nô tài đáng chết…”
Nhưng đợi Dương Ngọc Hoàn được cứu lên, việc đầu tiên nàng làm lại là quỳ trước mặt Lý Long Cơ, nói giọng yếu ớt: “Thỉnh Thánh nhân đừng trách tội người khác, là thiếp thân bị ngất dưới giếng, mãi đến khi nghe thấy tiếng gọi của Thánh nhân mới tỉnh lại, đây là trời định thiếp thân phải do Thánh nhân cứu.”
Cùng với câu nói này, mọi cơn giận của Lý Long Cơ cuối cùng cũng tan biến.
Ông ta đã từng tưởng rằng Dương Ngọc Hoàn tuẫn tình vì Lý Mạo, tuy biết rõ là không thể nào, nhưng ý nghĩ đó cứ lởn vởn không tan. May mà, lúc này cuối cùng cũng tìm được nàng, chứng tỏ ông ta mới là thần minh của nàng.
Từ trước đến nay, đều là ông ta cứu vớt nàng.
Giờ phút này, Lý Long Cơ lại một lần nữa cảm nhận được niềm vui sướng khi được làm thần thánh chốn nhân gian.
“Thánh nhân, thiếp thân trải qua kiếp nạn này, đã hiểu ra rất nhiều chuyện, thiếp thân đã phụ lòng Thánh nhân quá nhiều.” Dương Ngọc Hoàn nói với giọng yếu ớt, nhưng không chịu đi nghỉ ngơi ngay, kiên trì quỳ trên đất bày tỏ thái độ với Lý Long Cơ, “Thánh nhân vì thiếp thân đã làm quá nhiều, gánh chịu quá nhiều tiếng xấu. Thiếp thân đáng chết, chết rồi, sẽ không còn ai phỉ báng quân vương nữa.”
“Đừng nói nữa, trẫm muốn ngươi sống.” Lý Long Cơ nói, “Ngươi xem, vì trẫm muốn ngươi sống, ngay cả ông trời cũng phải che chở cho ngươi, lửa lớn cũng không thể làm ngươi bị thương.”
Giọng điệu của ông ta uy nghiêm, bá đạo đến thế, dõng dạc nói thêm một câu.
“Trẫm, không cho phép ngươi chết.”
~~
Một cơn sóng gió bắt nguồn từ việc hoàng đế và quý phi cãi nhau cuối cùng cũng đã lắng xuống.
Quắc Quốc phu nhân phủ tuy gặp đại hỏa hoạn, nhưng Thánh nhân hứa hẹn, sẽ ban thưởng thật hậu cho Dương Ngọc Dao, để nàng có thể xây lại một tòa phủ đệ còn lộng lẫy xa hoa hơn.
Một cỗ xe kiệu lộng lẫy dừng giữa phường Tuyên Dương, trên xe có rèm che màu tím, thân xe bọc thiếc chạm trổ, thanh ngang trước xe treo tám chuông loan, dây đai tua rua trang trí có mười hai bộ… Đây là nghi giá của Hoàng hậu.
“Hồi cung.”
Xe ngựa chậm rãi chuyển bánh.
Dương Ngọc Hoàn ngồi trên xe cúi đầu, ngoảnh lại liếc nhìn, chợt thấy một bóng dáng quen thuộc đang lẫn trong đám đông đứng ở hai bên đường dài…