Chương 333: Mật hội
Trong Hưng Khánh Cung, liễu rủ cành bên ao, khẽ đung đưa trong gió nhẹ.
Trong vũ phòng ngập nắng ấm áp, Cao Lực Sĩ tựa mình trên ghế mây thiếp đi, trên người đắp một tấm chăn mỏng, dần cảm thấy nóng bức.
Mơ màng nghe thấy có người dẫm lên thảm đi vào, tiếng bước chân rất khẽ.
Người đến là Tiết Bạch.
“Thọ Vương chết rồi.” Cao Lực Sĩ than thở, “Như ngươi mong muốn, ngươi đã báo thù.”
Tiết Bạch đáp: “Nếu Võ Huệ phi không phải vì muốn đưa y lên làm trữ quân, sao có thể xảy ra huyết án năm đó. Nợ máu trả bằng máu, rất công bằng.”
“Ngươi làm sao dám chắc Thánh nhân sẽ không giết luôn cả ngươi?”
“Vì Cao tướng quân sẽ bảo vệ ta.”
Cao Lực Sĩ do dự, nói: “Ta không biết có nên bảo vệ ngươi hay không, ngươi thậm chí chưa từng nói thật với ta nửa lời.”
“Ngài sẽ bảo vệ ta, ngài biết ta bất phàm thế nào.” Tiết Bạch nói, “Tuyệt không phải hạng tầm thường như Thọ Vương có thể so bì.”
“Bất phàm nữa thì có liên quan gì đến ta?”
“Ngài đã sáu mươi sáu tuổi, hưởng hết vinh hoa phú quý, những gì thế gian này ngài có thể sở hữu đều đã sở hữu, còn muốn gì nữa? Thêm quyền lực, của cải? Không, ngài muốn được như thời trẻ, làm thêm một đại sự oanh oanh liệt liệt nữa. Cả đời ngài đã đạt được đủ nhiều thành quả, nhưng đến lúc tuổi già sức yếu, lại phát hiện thành quả không quan trọng, quan trọng là cả cuộc đời đặc sắc của ngài…”
Cao Lực Sĩ cảm thấy hưng phấn khó tả, trong thân thể già nua khô héo tựa cành củi mục lại có nhiệt huyết chảy rần rần.
Ông ta mở mắt, ngồi dậy, nhìn vào trong vũ phòng, nhưng không thấy Tiết Bạch, chỉ có một tiểu hoạn quan đang bắt ruồi bay.
Ban nãy chỉ là một giấc mộng mà thôi.
Cao Lực Sĩ thấy hụt hẫng khó hiểu, cho gọi một người con nuôi khác đang canh ngoài cửa là Lý Đại Nghi lại.
“Thánh nhân đang ở đâu?”
“Đang tập kịch với Phạm mỹ nhân.” Lý Đại Nghi nhỏ giọng nói: “Phạm mỹ nhân ở giáo phường nhiều năm không được ngóc đầu lên, ca múa âm luật đều vô cùng điêu luyện.”
“Thánh nhân có nhắc đến Quý phi không?”
“Chưa từng.”
“Vẫn chưa?”
Cao Lực Sĩ không khỏi trầm tư.
Bức thư Dương Quý phi dâng lên ông ta cũng đã xem, hiểu được dụng ý của Quý phi khi làm vậy. Nếu giải thích mối liên hệ với Thọ Vương cũng không thể rõ ràng, chi bằng cứ quang minh chính đại, chỉ tỏ ra một lòng suy nghĩ cho Thánh nhân, tự thỉnh tội chết, Thánh nhân nếu thương xót Quý phi, ngược lại càng dễ mềm lòng.
Nhưng lúc này Thánh nhân vẫn chưa có phản ứng, nếu kéo dài, sẽ khiến triều thần cho rằng Quý phi đã thất sủng, dựa theo thói đời giẫm thấp nâng cao, cục diện e lại có biến đổi.
Tỉ như, lần này Lý Lâm Phủ đứng về phía Tiết Bạch, không chỉ vì năng lực của hắn, mà phần lớn cũng vì sau lưng Tiết Bạch có Quý phi chống đỡ, còn Lý Mạo tuy mang tước Thọ Vương, nhưng thực chất không nơi nương tựa.
Nhưng Cao Lực Sĩ nghĩ lại, Thánh nhân răn đe Dương gia thế này, cũng không phải không có cái lợi, ông ta cũng có thể nhân đây răn đe Tiết Bạch một phen.
“Đến Kinh Triệu Phủ.”
…
Tới Kinh Triệu Phủ, lần này Cao Lực Sĩ thật sự gặp được Tiết Bạch, chứ không phải trong mộng.
“Thọ Vương chết rồi, như ngươi mong muốn.”
“Tiếc là yểu mệnh.” Tiết Bạch than thở.
Tình hình thực tế còn kiềm chế hơn trong mộng rất nhiều, Cao Lực Sĩ bụng bảo dạ rằng thăm dò thế nào cũng không thể chắc chắn Tiết Bạch chính là Lý Thiến, bèn tạm gác chuyện này, nói: “Ngươi cũng đừng trách ta vẫn giam ngươi ở Kinh Triệu Phủ, ta vốn định đợi Quý phi hồi cung rồi, sẽ nói tốt cho ngươi vài câu trước mặt Thánh nhân.”
“Cao tướng quân nghĩ thật chu đáo, dù thế nào, ta cũng phải cảm tạ Cao tướng quân.”
“Nếu lỡ Quý phi cứ thế thất sủng, ngươi tính sao?”
Tiết Bạch cười khổ: “Ta đắc tội với Thái tử, nếu không có Quý phi bảo vệ, sớm muộn gì cũng chết không nơi chôn thây, e rằng chỉ có thể học theo Lý Bí, trốn vào núi làm đạo sĩ thôi.”
Cao Lực Sĩ thấy hắn vẫn không chịu hé nửa lời, bèn răn đe trước một câu, nói: “Ngươi không học theo Lý Bí được đâu, y sau này nhất định sẽ về triều làm tể chấp, còn ngươi sau này chỉ có nước trốn chui trốn nhủi thôi.”
Tiết Bạch lại không dễ bị ông ta dọa, hỏi vặn lại: “Cao tướng quân cho rằng, Quý phi sẽ cứ thế thất sủng?”
Cao Lực Sĩ nói: “Cách đối phó của Quý phi, là ngươi bày mưu tính kế phải không? Tâm tư Thánh nhân đâu có dễ đoán vậy.”
“Ta thân là thần tử sao dám vọng đoán thánh ý? Chỉ tin tưởng Thánh nhân và Quý phi… tình sâu hơn vàng.”
Tiết Bạch trả lời rất đúng mực, nhưng chủ ý lần này hắn đưa cho Dương Ngọc Hoàn, phần nhiều chỉ đến từ kinh nghiệm tình cảm của hắn, cho rằng làm vậy có thể nắm thóp được Lý Long Cơ.
Nhưng hắn quả thực không mấy cân nhắc đến khả năng Dương Ngọc Hoàn thất sủng, theo hắn biết, Lý Long Cơ vẫn luôn sủng ái nàng cho đến tận Mã Ngôi Pha, Tiết Bạch thậm chí còn không biết nàng từng có trải nghiệm bị đuổi ra khỏi cung.
Dù sao rất nhiều chuyện đã khác, nàng có thêm một nghĩa đệ là hắn, trong cung có thêm một Phạm nữ, có lẽ còn nhiều biến số hắn không ngờ tới. Nếu Dương Ngọc Hoàn thật sự thất sủng, hoàn cảnh của hắn cũng sẽ rất khó khăn.
Cao Lực Sĩ giỏi nhất là quan sát sắc mặt, nhìn ra được nỗi lo của Tiết Bạch, nói: “Ta nhắc ngươi thêm một câu, ngươi đừng thấy mấy năm nay tranh giành trữ vị kịch liệt, nhưng mà này, càng tranh đoạt dữ dội, càng cho thấy trữ vị bây giờ không quan trọng, hiểu không?”
“Minh bạch.”
“Nghe nói ngươi qua lại gần gũi với Khánh Vương, sau này chú ý chút.”
Lý Long Cơ hiển nhiên không cho rằng mình sẽ chết trong thời gian ngắn, nên mới mặc kệ Lý Lâm Phủ hung hăng đối phó Đông Cung. Chỉ khi thật sự ý thức được thọ mệnh không còn dài, mới nghĩ đến chuyện bồi dưỡng người kế vị.
Mà Cao Lực Sĩ nói những lời này, ý là “Quý phi không bảo vệ ngươi được nữa rồi, ngoan ngoãn chút đi, nhẫn nại vào”.
Đây là răn đe, nhưng cũng là một loại bảo vệ…
~~
Cùng lúc đó, một bóng dáng có chút lén lút đang từ luống hoa ló đầu ra, nhìn về phía công xá nơi Tiết Bạch ở, thấy có hoạn quan, cấm vệ canh gác, vội rụt đầu lại.
Người đến là Nhậm Mộc Lan.
Vì nàng tuổi còn nhỏ, sau khi theo Tiết Bạch đến Trường An, vẫn luôn do Đỗ Cấm dạy dỗ. Đỗ Cấm mấy năm nay thu nhận không ít hài tử để bồi dưỡng, Nhậm Mộc Lan chính là thủ lĩnh của đám hài tử này.
Ngày thường nàng cũng muốn giúp làm chút việc, đáng tiếc không có cơ hội. Lần này cuối cùng cũng xảy ra đại sự, Đỗ Cấm tạm thời nhận được một tin tức, lệnh cho nàng đến đón Tiết Bạch đi.
Kết quả lại gặp ngay lão hoạn quan kia đến thăm Tiết Bạch, cũng không biết có gì để nói, cứ ở trong công xá nói mãi.
Đợi một lúc, mặt trời đã dần ngả về tây, Nhậm Mộc Lan sốt ruột, thầm nghĩ: “Không phải là hoạn quan sao? Còn không hồi cung hầu hạ Thánh nhân đi.”
Vừa oán thầm, thấy con đường nhỏ đối diện có người vội vã chạy tới, nàng vội rụt mình vào luống hoa.
“Không hay rồi! Cao tướng quân…”
Chỉ nghe người đến hoảng loạn bẩm báo một câu ngoài công xá, rồi đẩy cửa bước vào.
Nhậm Mộc Lan thầm nghĩ: “Lão hoạn quan lần này chắc phải đi rồi.”
Kết quả nàng lại phải đợi thêm hồi lâu, mắt thấy mấy tiểu hoạn quan chạy tới chạy lui truyền tin, đưa đồ. Mãi cho đến trước khi tiếng trống hoàng hôn vang lên, lão hoạn quan kia mới vội vã dẫn người rời đi.
“Phù.”
Nhậm Mộc Lan thở phào một hơi, từ phía bên kia luống hoa đi ra, sửa sang lại y phục, xách một cái hộp thức ăn đi về phía công xá.
Nàng hôm nay mặc một bộ váy thải gian của tỳ nữ, vô cùng bất tiện, nàng vẫn thích bộ y phục ngắn cũn của mình hơn, đánh nhau, chạy bộ mới không bị gò bó. (thải gian: sọc màu ngang dọc)
Đi đến cửa viện, lính gác là sai dịch của Kinh Triệu Phủ, sớm đã bị Đỗ Hữu Lân mua chuộc.
“Khụ, ta là… nô gia là người của Tiết trạch, là tỳ nữ của Tiết lang, vâng mệnh nương tử, đến đưa cho hắn ít điểm tâm tự tay làm.”
Nhậm Mộc Lan cảm thấy mình không hẳn là nói dối.
Vào trong công xá, hôm nay đến lượt Điêu Canh chăm sóc Tiết Bạch, lúc này đang ngồi dưới mái hiên ngoáy tai, thấy có người đến, liền giơ tay cản lại.
“Lang quân mệt rồi.”
“Ta.” Nhậm Mộc Lan liếc mắt ra hiệu, nói: “Là ta.”
“Vậy lang quân cũng nghỉ rồi.”
“Ta là do Nhị nương phái tới.”
Điêu Canh lúc này mới cho Nhậm Mộc Lan vào, thấp giọng nói: “Lang quân không có ở đây, theo Cao tướng quân đi rồi.”
Nhậm Mộc Lan giật mình, vòng qua bình phong, lật chăn lên xem, bên trong đặt hai cái gối.
Khó khăn lắm mới được giao một việc lại làm hỏng, nàng vội đặt hộp thức ăn xuống rồi chạy ra ngoài, định đi bẩm báo Đỗ Cấm.
~~
Thái Phủ Giám, Tả Tàng Khố.
Dương Quốc Trung tuy thân kiêm mấy chục chức, nhưng vẫn luôn ghi nhớ chức vụ chính của mình là Thái Phủ Khanh, quản lý tiền tài cho thiên tử. Chuyện này làm tốt, thì những thứ khác tự khắc sẽ có.
Hôm đó, hắn đang xem bảo vật mà Tả Tàng Khố thu thập được.
“Quốc cữu mời xem, đây chính là ‘Thất Bảo Trướng’.”
Dương Quốc Trung nhìn sang, chỉ thấy vật được khiêng lên là một thứ đồ sộ, là một chiếc giường bằng ngà voi, bên trên treo màn trướng, trông vô cùng hoa lệ.
Người giới thiệu bảo vật bên cạnh hắn là tâm phúc Đậu Hoa.
Đậu Hoa dùng một tư thế khá khoa trương tiến lên vén màn trướng, nói: “Quốc cữu xem, đệm trải trên giường làm bằng sừng tê giác; nệm lót làm bằng da chồn; chăn nỉ làm bằng lông dế và lông muỗi; chiếu giường thì dệt bằng râu rồng Phần Tấn và lông phượng Lâm Hà.” (râu rồng: 龙须菜)
Bảo vật hoa lệ như vậy, Dương Quốc Trung xem xong lại lộ vẻ do dự.
“Quốc cữu, thế nào?”
“Vật này Thánh nhân thật sự sẽ thích sao?”
Đậu Hoa sững sờ, vội chạy lại bên cạnh Dương Quốc Trung, thấp giọng nói: “Không phải Quốc cữu nói, Thánh nhân muốn Phạm mỹ nhân sinh hạ nhi tử nữ nhi sao? Giao hợp trong thất bảo trướng này là dễ thụ thai nhất.”
Dương Quốc Trung nói: “Thất bảo trướng chẳng phải là thứ năm đó Trương Dịch Chi dâng cho mẫu thân y sao?”
“Quốc cữu, thất bảo trướng này đâu phải là thất bảo trướng năm đó, chỉ là công nghệ và vật liệu giống nhau…”
Đậu Hoa vội giải thích, Dương Quốc Trung vẫn lắc đầu.
Người khác không biết, chứ mẹ đẻ hắn chính là muội muội của Trương Dịch Chi, vì vậy hắn biết chuyện này. Huynh đệ Trương Dịch Chi bị giết trong chính biến Thần Long, mà Dương Quốc Trung tuy là cháu ngoại của Trương Dịch Chi, nhưng xưa nay quen thói giẫm thấp nâng cao, không thích qua lại với Trương gia.
Năm đó, Trương Dịch Chi dâng thất bảo trướng cho mẫu thân là Vi A Tang, nhưng Vi A Tang đã thủ tiết nhiều năm, một mình ngủ trên chiếc giường tốt như vậy không khỏi lãng phí, thế là bà ta để mắt tới Phượng Các thị lang Lý Quýnh Tú, Trương Dịch Chi liền thỉnh Võ Tắc Thiên hạ chỉ, để Lý Quýnh Tú trẻ trung tuấn tú cưới Vi A Tang già nua sắc suy… tuy Vi A Tang là bà ngoại, nhưng Dương Quốc Trung cảm thấy bà ta làm vậy không phúc hậu, hắn đặt mình vào hoàn cảnh mà nghĩ, đều vô cùng đồng tình với cảnh ngộ của Lý Quýnh Tú.
Ngoài ra còn một chuyện nữa, gần đây người nhà họ Trương thấy Dương Quốc Trung đắc thế, đã tìm đến, bây giờ còn đang ở nhờ trong phủ Dương Quốc Trung.
Nhà ai cũng khó tránh có vài người bà con nghèo, đuổi đi cũng không tiện, dù sao Trương gia chính là khiến hắn chán ghét.
“Dâng vật này cho Thánh nhân, ắt sẽ khiến Thánh nhân không vui, hay là tìm thêm ít đan dược đi.”
“Tìm đan dược nữa sao?” Đậu Hoa nghĩ đến túi ngô công hứng dương lần trước, sắc mặt có chút tái đi.
Bỗng nhiên, có gia bộc Dương gia vội vã chạy tới.
“Quốc cữu, không hay rồi!”
“Chuyện gì mà hoảng hốt? Trời chưa sập đâu.”
“Cháy rồi! Quắc Quốc phu nhân phủ cháy rồi!”
“Cái gì?” Dương Quốc Trung cả kinh: “Có cháy lan sang phủ đệ của ta không?”
“Không biết, nhưng… nhưng lửa lớn lắm, bây giờ… Quý phi dường như vẫn chưa chạy ra.”
Dương Quốc Trung sững sờ, chẳng màng đến thứ khác, vội vã ra khỏi Tả Tàng Khố, chạy tới Quắc Quốc phu nhân phủ ở phường Tuyên Dương.
Vừa đến phường Bình Khang đã thấy khói đặc cuồn cuộn ở phía xa, lúc đến gần, còn thấy ánh lửa cùng ráng chiều, nhuộm đỏ cả bầu trời.
Khắp nơi đều là tiếng la hét, tiếng khóc, tiếng ho khụ.
May mà người ở phường Tuyên Dương, hầu hết đều là công khanh quý tộc, nhân lực chữa cháy đầy đủ, đã khống chế được ngọn lửa lan rộng.
“Chuyện gì xảy ra?”
Dương Quốc Trung rẽ đám đông, chạy đến nơi tụ tập, đảo mắt nhìn, chỉ thấy ba vị quốc phu nhân đều ở đó, xung quanh còn có đám bộc tỳ từ Quắc Quốc phu nhân phủ chạy ra, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
“Quý phi đâu?”
Dương Ngọc Dao đang sốt ruột chỉ huy chữa cháy, nghe vậy cũng không đáp, chỉ hét: “Mau, mau đi tìm người ra đây cho ta.”
Dương Quốc Trung cẩn thận quan sát đám đông, thấy Trương Vân Dung, liền đi thẳng tới kéo nàng lại, hỏi: “Ngươi đã chạy ra rồi, Quý phi đâu?”
“Hu hu… không biết.”
“Ý gì?” Dương Quốc Trung dự cảm không lành, quát mắng: “Ngay cả ngươi cũng còn sống, ngươi lại nói với ta bao nhiêu người như vậy không bảo vệ nổi một vị Quý phi?!”
Đáp lại hắn, chỉ có tiếng khóc của Trương Vân Dung, nước mắt hòa với tro bụi trên mặt, khiến khuôn mặt vốn xinh đẹp trở nên lem luốc bẩn thỉu.
Dương Quốc Trung đại nộ, quay đầu mắng người: “Đều là phế vật hết sao?!”
Hắn đang định nổi giận, lại phát hiện người đứng trên vọng hỏa lâu cách đó không xa vậy mà lại là Cao Lực Sĩ, không khỏi giật mình.
Dương Quốc Trung vội vàng lên lầu, nói: “Cao tướng quân, sao ngài lại ở đây?”
“Ta cũng vừa mới tới.”
“Đám cháy này…”
Cao Lực Sĩ nói: “Lửa bùng lên từ trạch viện bỏ không của Lý Tề Vật ở phía đông, lan sang Quắc Quốc phu nhân phủ. Lúc đó Quắc Quốc phu nhân đang đánh mã cầu ở tây viện, nên kịp thời chạy thoát, nhưng… Quý phi lại không thấy đâu.”
“Ta không hiểu, sao lại không thấy?”
Cao Lực Sĩ thở dài một hơi, lẩm bẩm: “Quý phi e là đã lòng nguội tro lạnh, không muốn chạy ra ngoài.”
“Không thể nào.”
Dương Quốc Trung lắc đầu quầy quậy, hắn rất rõ, Quý phi dâng thư thỉnh tội chính là lấy lui làm tiến, căn bản không thật lòng muốn chết, chuyện này quá kỳ quặc.
Hắn suy đi tính lại, bỗng tâm niệm khẽ động, rồi thấy lạnh sống lưng.
Năm đó Võ Huệ phi phạm lỗi, kết quả không bao lâu sau liền bệnh chết; bây giờ Dương Quý phi phạm lỗi, không bao lâu liền chôn mình trong biển lửa?
Trời dần tối, đại hỏa cuối cùng cũng bị dập tắt.
Nhưng, vẫn không tìm thấy Dương Quý phi.
~~
Phía đông Quắc Quốc phu nhân phủ bị thiêu rụi một nửa, mọi người vẫn đang tìm kiếm trong đống đổ nát.
Trong bóng tối, một bóng người rời khỏi phế tích, đi về phía đông, bị chặn lại ở cửa phường.
“Người nào?”
Võ hầu gác cửa phường giơ đuốc lên soi, chưa kịp soi rõ mặt đối phương, một tấm lệnh bài đã đưa tới trước mặt y.
“Mở to mắt ra mà nhìn, xảy ra chuyện lớn thế này, đừng làm lỡ việc của Nội thị tỉnh.”
“Vâng, nội quan mời đi.”
Người nọ bèn nhanh chóng rời khỏi phường Tuyên Dương, băng qua con phố dài, đối diện là Đông Thị, hắn vẫn dùng lệnh bài để vào Đông Thị, đi thẳng đến Phong Hối Hành.
Hắn tiến lên, gõ gõ vòng cửa.
Rất nhanh cửa được mở, một cái đầu thò ra, chính là Nhậm Mộc Lan.
Nàng cảnh giác liếc nhìn, đầu tiên là thấy bộ y bào hoạn quan.
“Vị nội quan này… ủa, Lang quân? Ngươi sao lại tìm được đến đây?”
“Ta tìm được đến, liền chứng tỏ các ngươi làm việc trăm ngàn sơ hở.”
Tiết Bạch lách thẳng vào trong cửa, mặt trầm xuống, nói: “Chuyện lớn thế này, ai tự ý chủ trương?”
Nhậm Mộc Lan hiếm khi thấy hắn không vui như vậy, nói: “Ta cũng không biết, ta chỉ nghe Nhị nương phân phó đi thỉnh ngươi, kết quả không thỉnh được. Không ngờ Lang quân lại tự mình đến.”
“Người đâu?”
“Bên này.”
~~
Cuối trường lang, Đỗ Cấm một mình đi đến trước một căn phòng khuất nẻo, đẩy cửa bước vào.
Nàng khẽ cau mày, ánh mắt đượm vẻ tư lự.
Vừa vào trong, liền ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, không nồng, nhưng ngửi rất dễ chịu.
Ánh nến leo lét, phía sau có một người mặc đồ mã cầu đang ngồi, tuy là trang phục nam bào, lại để lộ vóc dáng yêu kiều.
Chưa thấy rõ dung mạo, chỉ một bóng hình ngược sáng như vậy, ngay cả Đỗ Cấm nhìn cũng thấy hơi xao động.
“Hắn đến rồi?”
“Chưa.” Đỗ Cấm nói: “Không may, ta phái người đi thỉnh hắn thì hắn lại đang nói chuyện với Cao Lực Sĩ, sau đó bị Cao Lực Sĩ mang đi rồi. Lúc này e là vẫn còn đang ở hiện trường vụ cháy tìm ngươi.”
“Phái người đi nói với hắn một tiếng?”
“Một là đã đến giờ giới nghiêm, không tiện, hai là nếu bị phát hiện sẽ rất nguy hiểm.” Đỗ Cấm nói: “Ta thấy hay là thừa dịp đêm tối đưa ngươi về thì hơn…”
Nói đến nửa chừng, nàng nghe thấy tiếng huýt sáo ngoài viện, khẽ nhún người, nói: “Quý phi đợi một lát.”
Dương Ngọc Hoàn đang định lên tiếng, chỉ thấy Đỗ Cấm đã quay người đi.
Nàng cũng thấy hơi sốt ruột, nghĩ ngợi, bèn đứng dậy, đang chuẩn bị bước ra, thì thấy ngay Tiết Bạch đi tới.
“Nghe nói các nàng không đón được ngươi, làm sao ngươi tìm được đến đây?”
“A tỷ để lại rất nhiều dấu vết, ta đã xóa sạch cả rồi.” Tiết Bạch hỏi: “Tại sao phải làm vậy? Để Thánh nhân tưởng rằng tỷ vì Lý Mạo mà tuẫn tình sao, như vậy chỉ phản tác dụng thôi.”
Dương Ngọc Hoàn nghe câu trước, mới lộ ra chút ý cười, đợi nghe đến câu sau, lại sững sờ.
Nàng không trả lời ngay, mà ngồi xuống lại, liếc nhìn Đỗ Cấm một cái, ra hiệu cho nàng ra ngoài.
Cửa đóng lại, ánh nến yếu ớt không còn lay động nữa.
“Ngươi cho là ta phóng hỏa?” Dương Ngọc Hoàn hỏi.
“Không phải?”
“Không phải.” Dương Ngọc Hoàn lắc đầu: “Ta chuẩn bị đánh mã cầu với tam tỷ, đang thay y phục, lửa từ phía đông lan tới. Cung nhân bèn xúm lại đưa ta chạy, các nàng đều mặc váy thải gian, chạy không nhanh bằng ta, ta chạy đến bên luống hoa, thấy các nàng chưa theo kịp, liền chui vào luống hoa, lại lấy tro bôi lên mặt, một mình chạy ra ngoài.”
Tiết Bạch có hơi không tin, hỏi: “Cớ gì?”
“Trạch viện của ngươi chẳng phải ở ngay sát vách sao? Ta có chuyện quan trọng cần bàn với ngươi.” Dương Ngọc Hoàn nói: “Lúc đó mọi người đều vội chạy ra khỏi trạch viện của tam tỷ, vô cùng hỗn loạn, không ai để ý đến ta, ta đến trạch viện của ngươi, nói có tin tức muốn báo cho nương tử nhà ngươi, liền gặp được Nhan Yên.”
“Sau đó Nhan Yên bảo Đỗ Cấm đến đón ngươi?”
“Ngươi tin không?”
Tiết Bạch gật đầu, nói: “Tạm tin là vậy, tuy nghe không hợp lý, nhưng chưa chắc không thể xảy ra.”
“Không giận nữa?”
“Vốn cũng không giận a tỷ, chỉ cảm thấy cách làm này không ổn.” Tiết Bạch trầm ngâm: “Vậy lửa bùng lên thế nào?”
“Ta cũng không biết, chắc là trạch viện bỏ không sát vách cháy trước.” Dương Ngọc Hoàn nói: “Ngươi chính là tâm tư quá nhiều, chuyện gì cũng nghĩ là do con người, nhưng hỏa hoạn trên đời, tuyệt đại đa số đều là ngoài ý muốn.”
Tiết Bạch vẫn định bụng điều tra nguyên nhân vụ cháy, nhưng lúc này không phải là lúc truy cứu chuyện này với Dương Ngọc Hoàn, bèn hỏi: “Tại sao phải mạo hiểm gặp mặt như vậy?”
“Nào biết lại mạo hiểm đến thế?” Dương Ngọc Hoàn oán thán một câu, mỗi cái cau mày cái mỉm cười đều đẹp đến kinh tâm động phách, nàng hờn dỗi: “Vốn tưởng thừa dịp loạn lạc gặp một lát thôi, ai ngờ, lại không thỉnh được ngươi.”
“A tỷ có chuyện gì?”
Lúc này, Tiết Bạch cho rằng Dương Ngọc Hoàn có hơi không hiểu chuyện, thầm nghĩ nữ nhân này đẹp thì đẹp thật, nhưng không khỏi quá tùy hứng. Giờ phút này mà còn gặp mặt, lỡ bị phát hiện, e là cả hai đều phải chết.
Còn chuyện nàng có thể có là gì? Chẳng qua vẫn là chuyện Ngô Hoài Thực vu oan bọn họ có tư tình, trực tiếp phủi sạch là được, đâu cần phải bàn bạc.
Đang nghĩ vậy, hắn liền nghe Dương Ngọc Hoàn hỏi một câu.
“Ngươi nói thật cho ta biết, ngươi có phải là nhi tử của Lý Anh không?”
Tiết Bạch chăm chú nhìn, đối diện thẳng với đôi mắt quan tâm của Dương Ngọc Hoàn, khẽ sững lại, lắc đầu: “Không phải.”
“Được, ta tin ngươi. Nhưng Lý Mạo đã nói, y sẽ chỉ chứng ngươi là nhi tử của Lý Anh trước ngự tiền, bất kể ngươi có phải hay không, đều sẽ khiến Thánh nhân nghi kỵ. Ngươi cũng đừng tưởng Cao Lực Sĩ bảo vệ ngươi là đủ, Thánh nhân ngấm ngầm còn phái người khác điều tra.”
“Ai?”
Tiết Bạch chỉ cảm thấy sống lưng hơi lạnh, ý thức được mình chỉ trông cậy vào Cao Lực Sĩ, vẫn là quá coi thường Lý Long Cơ.
Nghĩ lại, Cao Lực Sĩ tuyệt không thể đại diện hoàn toàn cho ý của Lý Long Cơ, thậm chí ngay cả một nửa cũng không.
Chẳng qua là vì mối uy hiếp của mình lúc này còn quá nhỏ, bằng không e là đã chết rồi.
“Ta cũng không chắc, nhưng ta biết Nội thị tỉnh có vài người thỉnh thoảng sẽ vượt mặt Cao Lực Sĩ, tấu sự riêng với Thánh nhân.” Dương Ngọc Hoàn nói: “Ta viết cho ngươi.”
Nàng giơ tay, nhúng ngón tay vào tách trà trên trác án, viết hai cái tên lên bàn.
Tiết Bạch ghé sát lại xem, ghi tạc trong lòng.
Hắn cảm thấy ban nãy mình có hơi trách lầm Dương Ngọc Hoàn, nàng mạo hiểm đến đây, đúng là để báo một tin tức vô cùng quan trọng đối với hắn, mà tin này quả thực chỉ có thể mật đàm trực tiếp.
Nét chữ trên bàn dần biến mất.
Tiết Bạch ngẩng đầu, lại đối mắt với nàng, lần này khoảng cách rất gần.
“Ngươi không giống những nam tử khác.” Quan sát ánh mắt Tiết Bạch, Dương Ngọc Hoàn bỗng nói một câu.
“Hửm?”
“Nam tử khác nhìn ta, trong mắt đều viết hai chữ ‘chiếm hữu’ nhưng ngươi không có.”
“Cao tướng quân thì sao?”
“Ông ta đâu phải nam tử.”
“Trong mắt Lý Lâm Phủ, Dương Quốc Trung cũng có?”
“Có, bọn họ muốn chiếm hữu mà không dám, giấu rất sâu, lén lén lút lút. Ngươi khác, ngươi nhìn ta ánh mắt là… thương hại?”
Dương Ngọc Hoàn thốt ra từ đó, tựa như không chắc, nhưng nghĩ ngợi rồi lại tự gật đầu.
Nàng rất rõ cái gọi là “trả giá cả đời vì nàng” của Lý Mạo, chẳng qua là y tự thương thân phận, muốn nàng phải đền bù cho y; cái gọi là “sủng ái” của Lý Long Cơ, chẳng qua là tự cho mình bất phàm, muốn nàng làm vật điểm xuyết cho ông ta. Bọn họ mỗi lần bỏ ra, đều cần có báo đáp, cần nàng dùng nhan sắc, tài tình để lấy lòng. Nói trắng ra, bọn họ muốn là chính bọn họ được vui vẻ.
Tiết Bạch khác ở chỗ, hắn nhìn qua thì là bám víu, là giao dịch, là lợi dụng, nhưng lại thường xuyên khiến nàng cảm thấy… hắn dường như hy vọng nàng có thể sống tốt.
Điều này khiến Dương Ngọc Hoàn cảm thấy không nhìn thấu được hắn.
“Ta sớm đã muốn hỏi ngươi, ngươi thấy ta đáng thương sao?”
“Có một chút.”
Tiết Bạch ngửa người ra sau một chút, tư thế của hắn đối với nàng thường là giữ khoảng cách như vậy, trừ khi cần thiết, ít khi nghiêng người tới gây áp lực cho đối phương.
“Ta là người thích nắm vận mệnh trong tay mình.”
“Cho nên ngươi cảm thấy ta không quyết định được vận mệnh của mình?”
“Phải, nhưng không hoàn toàn là đáng thương.” Tiết Bạch đáp: “Chỉ cảm thấy hơi đáng tiếc.”
Dương Ngọc Hoàn cảm thấy hai chữ “đáng tiếc” quả thực chuẩn hơn. Nàng vốn có thể sống vui vẻ hơn, tiếc là không.
“Ngươi tuổi còn nhỏ, lại thấy đáng tiếc thay ta? Ta ngược lại thấy ngươi rất kỳ quái.”
“A tỷ nếu coi ta là người ba mươi mấy tuổi, sẽ không thấy lạ nữa, chẳng qua là ta quá già dặn thôi.”
“Không chỉ là già dặn, trên người ngươi ắt hẳn giấu rất nhiều bí mật.”
Dương Ngọc Hoàn hiếm khi có cơ hội ở riêng với Tiết Bạch, lại còn rất nhiều câu hỏi muốn hỏi, về thân thế của hắn, tài hoa của hắn, và vô số ý nghĩ kỳ lạ của hắn.
Nàng đang định hỏi từng cái một, Tiết Bạch lại hỏi: “Thọ Vương là ta hại chết, tỷ có trách ta không?”
“Không trách.” Dương Ngọc Hoàn lắc đầu không chút do dự: “Ta và y sớm đã không còn liên quan, sao có thể vì một người không liên quan, mà trách tội nghĩa đệ của mình.”
Nói đến đây, nàng cúi đầu nói thêm một câu.
“Nhưng buồn thì vẫn có, một người mình quen biết đã lâu qua đời, mà còn biết cả đời y sống không vui vẻ… y vì ta mà sống đau khổ, y chết rồi, ta lại phải vì tiền đồ của mình mà giả vờ như không có gì.”
Tiết Bạch có thể hiểu tâm trạng này, nói: “Nghĩa tỷ nếu muốn khóc vì y, có thể khóc ở đây, khóc xong rồi thì đừng để lộ cảm xúc này nữa.”
“Không khóc được.” Dương Ngọc Hoàn ngược lại cười cười, nói: “Ai mà sống không đau khổ chứ?”
Tiết Bạch không phân biệt được nụ cười này của nàng là thê mỹ hay ngọt ngào, ngẩn ngơ giây lát, rồi nói: “Vậy đi thôi, còn phải thừa dịp đêm tối đưa a tỷ về.”
Bao nhiêu câu hỏi của Dương Ngọc Hoàn còn chưa hỏi được câu nào, nghe vậy cũng sững sờ, đáp: “Đi thôi.”
~~
Ánh trăng soi sáng thành Trường An.
Ra khỏi Phong Hối Hành, loáng thoáng nghe thấy có người đang hát trong Đông Thị.
“Trường tương tư, tại Trường An.”
(Nỗi nhớ da diết của người tương tư, đang ở Trường An.)
“Lạc vĩ thu đề kim tỉnh lan, vi sương thê thê điệm sắc hàn.”
(Đêm thu dế mèn kêu than bên thành giếng vàng, sương đã bắt đầu rơi, cái lạnh thấm vào làm cho tấm chiếu trúc vốn đã lạnh, nay nhìn vào lại càng thêm băng giá.)
“Cô đăng bất minh tư dục tuyệt, quyển di vọng nguyệt không trường thán.”
(Ngọn đèn dầu le lói sắp tắt cũng cô đơn như người, (nhìn cảnh đó) nỗi nhớ nhung càng thêm quay quắt như muốn đứt cả ruột gan. (Vì không ngủ được) đành cuốn rèm lên để nhìn trăng, nhưng trăng thì ở xa, người cũng ở xa, chỉ biết thở dài thườn thượt trong vô vọng.)
“…”
Dương Ngọc Hoàn khoác áo choàng đen, đi sau lưng Tiết Bạch, nàng rất hứng thú với tiếng hát này, mấy lần ngoảnh đầu lại, nhưng Tiết Bạch vẫn luôn cúi đầu đi về phía trước.
Nàng đành phải rảo bước theo kịp.
Trông như một thiếu nữ bỏ nhà đi chơi chưa đã, đã bị người nhà tìm thấy đưa về.
Lúc qua cửa phường Đông Thị, phường Tuyên Dương, Dương Ngọc Hoàn còn lo lắng không biết có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn không.
Nhưng mọi thứ đều rất thuận lợi, Tiết Bạch lấy ra lệnh bài Cao Lực Sĩ đưa, mỗi lần đều dùng giọng điệu gấp gáp quát lui võ hầu đến tra hỏi.
“Nội thị tỉnh làm việc, tránh ra.”
“Vâng.”
Dần dần, phía trước ồn ào huyên náo, đó là mọi người vẫn đang tìm kiếm Quý phi trong đống phế tích sau vụ cháy.
Bỗng nhiên, một đội người giơ đuốc đi tới.
Tiết Bạch đợi bọn họ đi qua, thấp giọng nói: “Ngươi đợi một hai ngày hẵng để bị tìm thấy thì tốt hơn, góc đông nam trong phủ Dao nương có một cái giếng cạn, ta đưa ngươi qua đó.”
“Được.”
Dương Ngọc Hoàn thân là Quý phi, lúc này lại rất nghe lời Tiết Bạch, ngoan ngoãn siết chặt áo choàng trên người, rảo bước theo kịp hắn.
Xung quanh, mọi người hoặc đang di chuyển xà nhà bị đổ, hoặc đang gọi lớn “Quý phi”.
Quý phi thật sự lại vội vã đi lướt qua bên cạnh bọn họ, mò mẫm tiến lên trong đống đổ nát… cuối cùng vấp ngã.
“Ái.”
Một tiếng kêu yêu kiều.
Tiết Bạch quay người, thấy có người bên đống phế tích bị kinh động, đang vung vẩy đuốc.
“Là Quý phi phải không?”
“Không phải, ta dẫn cung nhân đi tìm Quý phi.”
“Ngươi là ai?” Đối diện vẫn có người đi tới.
“Nội thị tỉnh, Cao tướng quân phái ta tới.”
“Nghe giọng ngươi cũng không giống người của Nội thị tỉnh? Hay là tìm thấy Quý phi rồi muốn một mình cướp công?”
“Đừng đùa nữa, mau tìm người đi.”
Tiết Bạch ung dung đáp, đồng thời đưa tay kéo Dương Ngọc Hoàn, đỡ nàng dậy, dùng thân mình che đi ánh đuốc càng lúc càng gần…