Chương 307: Nghênh thân
Trên con đường cổ của Trường An, xuân ý nồng nàn, tơ liễu bay lượn khắp trời, tựa như tuyết lớn rơi lả tả.
Nhan Quý Minh thúc ngựa đi bên cạnh chiếc điền xa, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn về phía sau một cái. (điền: xa hoa, chạm trổ)
“Thập nhị lang, đang nhìn gì vậy?” Thôi thị vén rèm xe lên hỏi.
“Hài nhi không nhìn gì cả.” Nhan Quý Minh đáp, nhưng dáng vẻ vẫn có chút lơ đãng.
“Vậy ngươi lên xe, cùng vi nương nói chuyện đi, sắp đến Trường An rồi, xe ngựa không còn xóc nữa đâu.” Thôi thị nói: “Ta sinh ngươi cao lớn thế này, ngươi thì hay rồi, đôi chân dài thẳng tắp lại bị ngươi cưỡi ngựa đến cong cả đi.”
Nhan Quý Minh không thích nghe những lời cằn nhằn này, may mà Thôi thị cũng chỉ cằn nhằn hắn một câu đó, sau đó toàn nói về hôn lễ của Nhan Yên và Tiết Bạch.
“Ở Vị Thành ngươi có nghe dì của ngươi nói không? Ghen tị ta có một lang tế trạng nguyên, dù sao Tam nương từ nhỏ cũng do ta nuôi lớn, phải tính là nữ nhi của ta. Chỉ có điều không được thập toàn thập mỹ, a gia của ngươi không chịu gác lại công vụ để về một chuyến.”
“Vâng, hài nhi đã nghe.”
“Nhưng mà chuyện hôn sự này, thật sự phải là ta. Hai năm trước đến Trường An, ta đã thấy Tam nương và Tiết Bạch có tình ý, quả nhiên đã thành đôi, nhớ hồi nhỏ Tam nương nói muốn tìm một phu tế ngọt ngào như que kẹo hồ lô, bây giờ coi như đã tìm được cho nó rồi…”
Nhan Quý Minh không hiểu Tiết Bạch giống kẹo hồ lô ở chỗ nào, nghe tiếng vó ngựa vang lên, hắn lại vén rèm xe nhìn về phía sau.
Thôi thị không vui, vỗ vào người nhi tử một cái, nói: “Suốt đường đi rốt cuộc ngươi đang nhìn cái gì?”
“Phía trước có người đến đón rồi.”
“Xem xem búi tóc của vi nương có bị rối không, lấy khăn tay ra lau mặt đi, tiểu tử nhà ngươi vụng về quá, thật đáng lẽ nên mang theo một nữ nhi.”
Cuối quan đạo là thành Trường An nguy nga sừng sững, bên cạnh đình nghỉ chân ven đường, Tiết Bạch đã xuống ngựa đứng đợi sẵn ở đó.
“Tiết lang, đã lâu không gặp, vẫn bình an chứ.” Nhan Quý Minh cười lớn tiến lên, vỗ vai Tiết Bạch một cách thoải mái, nói: “Sắp thành muội phu của ta, gọi một tiếng a huynh đi.”
“A huynh, đi đường vất vả rồi.”
“Huynh đệ nhà mình, khách khí làm gì… Ngũ lang cũng đến rồi sao, sao lại ủ rũ thế?”
“Ai, mấy ngày nữa ta phải rời Trường An đi nhậm chức rồi.”
Đỗ Ngũ Lang còn một bụng tâm sự muốn trút ra, nhưng bọn họ đã không để ý đến hắn nữa, mà nghênh đón Thôi thị.
Thôi thị chậm rãi bước xuống xe, nhìn Tiết Bạch, ánh mắt tràn đầy vẻ tán thưởng, bà còn hài lòng về người lang tế này hơn cả Vi Vân, bởi bà không chỉ nhìn trúng tài mạo của Tiết Bạch, mà còn nhận ra sự trợ giúp mà hắn có thể mang lại cho cả đại gia tộc.
“Bái kiến bá mẫu.”
“Sắp thành thân rồi, ngươi cứ theo Tam nương gọi ta là ‘a nương’ đi.”
Tiết Bạch tuy mặt dày, nghe vậy cũng có phần lúng túng.
Đúng lúc này, bỗng có một đội người từ phía tây kéo đến, người dẫn đầu còn ở trên ngựa đã cao giọng chào hỏi.
“Nhan thập nhị lang, đã lâu không gặp!”
Tiết Bạch và Nhan Quý Minh đồng thời quay đầu nhìn lại, đợi đến khi nhìn rõ người tới, nhân lúc ngựa còn chưa đến gần, Nhan Quý Minh liền nói: “Đó là An Khánh Tông, tự Nhân Hành, là trưởng tử của An Lộc Sơn… À, ta biết ngươi không thích An Lộc Sơn, nhưng hắn dù sao cũng là Phạm Dương tiết độ sứ do triều đình bổ nhiệm, là quan trên của a gia ta, đừng quá thất lễ.”
“Biết rồi.” Tiết Bạch nói: “Ta còn muốn giúp An Lộc Sơn thăng quan nữa là.”
Trong lúc nói chuyện, An Khánh Tông đã thúc ngựa đến trước mặt họ, hắn chừng hai mươi mấy tuổi, tướng mạo người Túc Đặc, tuy không gầy, nhưng cũng không béo phì như An Lộc Sơn, có thể thấy sự béo phì của An Lộc Sơn rất có thể là do bệnh tật về sau này.
“Nhan phu nhân hữu lễ, chắc hẳn vị này chính là Tiết lang? Ta đã ngưỡng mộ thịnh danh của Tiết lang từ lâu, hôm nay cuối cùng cũng được gặp mặt.”
An Khánh Tông tiến lên hành lễ, cử chỉ ôn văn nhã nhặn, đã hoàn toàn là phong thái của một công tử người Hán.
Tiết Bạch đáp lễ, mỉm cười nói: “Nếu xét theo giao tình của ta và lệnh tôn, ta phải hơn ngươi hai bối phận.”
An Khánh Tông thoáng có chút ngượng ngùng, đành cười nói: “Việc ai nấy tính đi, để ta và Tiết lang xưng hô ngang vai phải lứa, được chứ?”
Nếu hắn mặt dày nhận luôn, ngược lại sẽ khiến Tiết Bạch xem nhẹ một phần. Chính chút ngượng ngùng này, có thể thấy hắn là người biết liêm sỉ, không phải hạng người bất chấp thủ đoạn như phụ thân hắn.
“Là ta thất lễ rồi, Nhân Hành huynh đừng trách.”
Nghe một tiếng “Nhân Hành huynh” An Khánh Tông lộ vẻ vui mừng, nói: “Chỉ cần Tiết lang không cho rằng ta không biết đùa là được, thực ra ta ở Trường An đã lâu, sớm đã muốn kết giao với ngươi, chỉ là ngày thường ít ra ngoài.”
Nói đến đây, hắn cho người đưa lên một danh sách lễ vật.
“Biết tin Tiết lang sắp thành thân với Nhan gia nương tử, nay đã chuẩn bị một phần hạ lễ, mặt dày xin Tiết lang một tấm thiệp mời, không biết có được không.”
Phụ tử họ An bề ngoài vẫn luôn giữ lễ số chu toàn với Tiết Bạch như vậy, đôi khi trông Tiết Bạch ngược lại còn giống một nịnh thần chuyên gây khó dễ cho tướng lĩnh biên trấn hơn.
“Nhân Hành huynh có lòng rồi, vậy thì xin cung kính chờ đón đại giá.”
“Tốt quá rồi…”
“Nhan thập nhị lang!”
Trong lúc nói chuyện, lại có một đội người khác từ phía đông phi ngựa như bay đến, trong đó có mấy đại hán người Hồ hung hãn, người dẫn đầu là một nữ tử giọng hơi khàn, khoác áo choàng lật cổ, đi giày da hươu, như một cơn gió thúc ngựa đến trước mặt mọi người.
“Bắt kịp các ngươi rồi, Nhan thập nhị lang, ở dịch quán Vị Thành sao lại lừa ta, nói ngươi phải ở lại thêm một ngày, lại bỏ ta lại phía sau?”
Nhan Quý Minh nói: “Lâm thời khởi hành thôi.”
“An đại lang cũng ở đây à? Đây là ai thế? Thật tuấn tú.”
“Đây chính là người sắp làm muội phu của ta, Tiết Bạch.” Nhan Quý Minh nói rồi, lại hướng về phía Tiết Bạch: “Đây là Sử gia nương tử…”
Khuê danh của nữ tử không tiện nói ra ngoài, hắn còn đang nghĩ đến một cách xưng hô thích hợp, nữ tử ngồi vắt vẻo trên lưng ngựa đã ôm quyền với Tiết Bạch, thẳng thắn nói: “Ta tên Sử Triều Anh.”
“Sử tiểu nương tử là nữ nhi của Bình Lư binh mã sứ, lần này là…”
“Ta đuổi theo Nhan thập nhị lang đến đây, cũng muốn xem xem thành Trường An.” Sử Triều Anh cầm roi ngựa chỉ về phía thành trì phía trước, kinh ngạc than thở: “Thật là một tòa thành lớn.”
Tiết Bạch không ngờ hôm nay vừa gặp được nhi tử của An Lộc Sơn, lại còn gặp được nữ nhi của Sử Tư Minh.
Nhìn sơ qua, mặt Sử Triều Anh tuy có chút lem luốc, nhưng tướng mạo lại đẹp hơn An Khánh Tông nhiều, có thể xem là một tiểu mỹ nhân dị vực, độ mười sáu, mười bảy tuổi, sống mũi thẳng tắp, tóc tết thành bím, trước trán để một lọn tóc mái, có thể thấy là một người tính tình vô cùng hoạt bát.
Phụ thân nàng là Sử Tư Minh lúc còn nghèo khó đã được tiểu thư nhà giàu để mắt tới, ít nhất sẽ không có dáng vẻ như An Lộc Sơn.
Đợi mọi người hành lễ xong, ánh mắt Sử Triều Anh liền dừng trên người Tiết Bạch, cười nói: “Ta thích nam nhi người Hán trông tuấn tú, ta cũng từng nghe tên ngươi, biết ngươi làm thơ rất hay, à, ta cũng thích làm thơ.”
“Thì ra Sử tiểu nương tử còn là một tài nữ.”
An Khánh Tông cười nói: “Sử tướng quân rất thích làm thơ, cũng thích khoe thơ của mình, Sử tiểu nương tử có phong thái của phụ thân nàng.”
Phong trào thơ ca của Đại Đường thịnh hành, trong số các tướng lĩnh người Hồ ở biên trấn, người giỏi làm thơ không phải là ít, vì vậy mọi người cũng không ngạc nhiên, Đỗ Ngũ Lang còn hùa theo tỏ ý muốn nghe.
Sử Triều Anh là người thẳng thắn, lập tức đồng ý.
“Nếu Ngũ lang muốn nghe, ta bây giờ làm một bài nhé?”
“Hả, được không?” Đỗ Ngũ Lang vốn chỉ hùa theo cho vui, nói: “Vậy thì mời.”
Nhan Quý Minh dường như không muốn bàn luận về thơ ca, mời Thôi thị lên xe ngựa trước.
“Nhất tọa Trường An thành, tam ngũ niên khinh nhân.”
(Một tòa Trường An thành, vài ba kẻ trẻ trung.)
“Bất phân Hồ dữ Hán, tương tri quý tại thành.”
(Chẳng phân Hồ cùng Hán, quý ở tấm lòng chung.)
Sử Triều Anh lúc thì chỉ vào thành Trường An, lúc thì chỉ vào những người xung quanh, ngâm xong bài thơ, tự cảm thấy hài lòng, chờ đợi lời khen ngợi của mọi người.
“Các ngươi thấy thế nào?”
An Khánh Tông cười nói: “Có được bảy phần công lực của Sử tướng quân.”
“Các ngươi nói xem?”
Đỗ Ngũ Lang gãi đầu, lẩm bẩm: “Thật là… hay.”
Sử Triều Anh nhìn Tiết Bạch, ánh mắt vô cùng mong đợi, hỏi: “Tiết lang thấy thế nào?”
Nhan Quý Minh từ bên xe ngựa đi tới, giải vây nói: “Đi thôi, trời không còn sớm nữa.”
“Phải, trời không còn sớm nữa…”
Mọi người cùng nhau vào thành, Sử Triều Anh thúc ngựa đi đầu, nhìn cái gì cũng thấy mới lạ, sai thuộc hạ đi mua.
Đỗ Ngũ Lang không khỏi lẩm bẩm: “Vị Bình Lư binh mã sứ kia cũng không vào triều cận kiến, nữ nhi của hắn chạy đến đây làm gì?”
Nhan Quý Minh bất đắc dĩ nói: “Trước đây ở Phạm Dương quen biết, nàng liền theo đi du ngoạn khắp nơi.”
“Ta còn chưa được đi du ngoạn bốn phương, một tiểu cô nương theo ngươi chạy xa như vậy, thật kỳ lạ?”
“Nàng là nữ nhi của tướng Hồ, tính tình khác với nữ tử Trung Nguyên.”
“Ta vẫn không hiểu.” Đỗ Ngũ Lang nói: “Nàng là người tình của ngươi sao?”
Nhan Quý Minh giật mình, vội vàng xua tay: “Không phải, ta có thê thất, chưa từng có chút động lòng nào với nàng, huống hồ a nương của ta đặc biệt không thích nàng, nàng chỉ là đi theo thôi… Tiết lang hiểu được chứ?”
“Ta không hiểu.” Tiết Bạch nói: “Chưa từng có tiểu cô nương nào theo ta chạy cả ngàn dặm.”
“Đúng vậy.” Đỗ Ngũ Lang nói: “Thật không thể tưởng tượng nổi.”
Đợi mọi người quay đầu lại, Sử Triều Anh đã lẻn vào chợ Đông, nói là đi mua chút hạ lễ, để đến hôn lễ của Tiết Bạch uống một chén rượu mừng.
~~
Cứ thế mỗi ngày nghênh đón tân khách, hôn kỳ của Tiết Bạch cũng đã đến…
~~
Canh ba, tiếng trống canh trong phường vừa vang qua, Thanh Lam lay lay Tiết Bạch.
“Lang quân, dậy thôi.”
“Ừm.”
Tiết Bạch ngồi dậy, lẩm bẩm: “Ngủ không ngon.”
“Lang quân mơ thấy gì sao?”
“Cũng không hẳn, chỉ là nghĩ đến hôn yến của ta có đủ loại người.”
“Vâng.” Thanh Lam bây giờ ngày càng dạn dĩ trêu chọc hắn, khẽ lẩm bẩm: “Tiểu thư khuê các cũng có, thị tỳ cũng có, nữ quan cũng có, quốc phu nhân cũng có.”
Tiết Bạch cười khổ, thực ra điều hắn muốn nói là đủ loại người với những lập trường khác nhau đều sẽ đến, gian thần như Lý Lâm Phủ, Dương Quốc Trung thì cũng thôi đi, còn có cả nhi nữ của những phản tặc như An Lộc Sơn, Sử Tư Minh, có lẽ vì hắn cũng là một tên gian thần, một tên phản tặc.
Nhưng mà, nghe Thanh Lam nói vậy, cảm giác lo âu về tương lai cũng vơi đi phần nào… có lẽ, nhiều năm sau, khi mọi người đã trở mặt thành thù, kẻ chết người tan, họ sẽ nhớ lại lần cuối cùng tụ họp đông đủ chính là tại hôn yến của hắn.
Đang suy nghĩ, Thanh Lam đưa ngón tay ra, khẽ ấn vào giữa hai hàng lông mày của Tiết Bạch.
“Lang quân đừng nghĩ đến chuyện vặt vãnh nữa, để nương tử trông thấy lại tưởng ngươi không vui, mau dậy đi để ta chải đầu cho ngươi.”
“Không vội, ngồi thêm một lát nữa.”
Thanh Lam thế là dựa vào người Tiết Bạch, cùng hắn ngồi thêm một lát.
Nàng nghĩ đến đêm hôm đó cùng hắn ở ngoài thành Trường An, nàng đã từng muốn cùng hắn cao chạy xa bay, nếu lúc đó ra đi, có lẽ nàng đã là thê tử của hắn, nhưng hắn không muốn, lúc đó nàng cho rằng hắn không thích mình, nhưng dần dần nàng đã hiểu ra, Tiết Bạch là một người vô cùng trân quý chính bản thân hắn.
Hắn trân quý chính bản thân hắn, mới đáng để nàng ngưỡng mộ.
Giữa hai người, có lẽ chính là như vậy.
“Lang quân, dậy thôi, ta phải trang điểm cho ngươi thật tuấn tú, mới tiện đi nghênh đón nương tử.”
…
Trong viện đã dựng sẵn một tòa thanh lư.
Đây là tập tục truyền từ phương Bắc, đã có từ thời Đông Hán, dùng vải xanh dựng thành một ngôi nhà, để cùng tân nương bái đường tại đây.
Trước khi trời sáng, trong Tiết trạch đã một phen bận rộn, may mà toàn bộ hôn sự đều do Đỗ gia giúp đỡ lo liệu, Tiết Bạch gần như không cần phải bận tâm.
Nhưng khi hắn từ gian nhà chính bước ra, thấy Đỗ Xuân đang dặn dò Đỗ Ngũ lang rất nhiều việc, bèn đứng đó lặng lẽ nhìn.
Đỗ Xuân nói xong, đang định đi lo việc khác, quay đầu lại thì thấy Tiết Bạch, hai người lặng lẽ nhìn nhau một lúc.
“Trang điểm xong nhanh vậy sao?”
“Ừm, không muốn thoa phấn lên mặt.”
Hai người vừa nói chuyện vừa đi qua hành lang dài, sóng vai đứng ở một nơi vắng người nhìn lên bầu trời xa xăm, chờ đợi ánh ban mai ló dạng trên mái hiên.
“Đợi mặt trời lên, ngươi sẽ thành phu quân của người ta.” Đỗ Xuân khẽ nói, “Lúc nhỏ ta đọc câu ‘Thệ giả như tư phu, bất xả trú dạ’ (Thời gian trôi đi như dòng nước này, ngày đêm không ngừng) không ngờ quang âm lại dễ trôi qua đến thế.”
Nói rồi, nàng mỉm cười, nắm lấy tay Tiết Bạch, lại nói: “Nếu ông trời chịu trả lại cho ta mười năm quang âm, ta quyết không dễ dàng trao ngươi cho người khác.”
Ngày thường nàng luôn dịu dàng, hiếm khi lại có thái độ như thế này.
Không đợi Tiết Bạch trả lời, nàng lại nói: “Ngày đại hôn của ngươi, không nói chuyện khác, hôm nay ngươi cứ coi ta là tỷ tỷ của ngươi.”
Tiết Bạch ghé vào tai nàng, nói nhỏ: “Vẫn có vài chuyện phải nói.”
“Hửm?”
“Giúp ta an bài một nơi, lúc tửu yến ta muốn gặp Lý Tông và Lý Lâm Phủ một lát.”
~~
Tại Nhan trạch, trong khuê phòng, Vĩnh Nhi đang bận rộn trang điểm cho Nhan Yên, bỗng nghe có người nói một câu không nên nói.
“Ta nghe nói, Tiết Bạch cưới Tam nương, trong thành Trường An có rất nhiều tiểu cô nương tan nát cõi lòng.”
Người nói chính là Sử Triều Anh mới đến ở nhờ tại Nhan trạch.
Trong mắt Vĩnh Nhi, vị Sử gia tiểu nương tử này cùng Nhan gia chẳng có giao tình gì, lại cứ tự nhận là bằng hữu của Tam nương, chạy đến đây cùng trang điểm thì cũng thôi đi, ăn nói cũng quá không biết chừng mực.
Quay đầu nhìn quanh, quả nhiên, sắc mặt Lý Đằng Không, Lý Quý Lan đều có chút không tự nhiên, đặc biệt là Lý Quý Lan, đến mang tai cũng đỏ ửng, xấu hổ cúi đầu.
Bởi vì các nàng là bằng hữu tốt của Nhan Yên, dĩ nhiên là có nhận được lời mời, Vĩnh Nhi có lúc cũng giận tiểu nương tử nhà mình không nhìn ra được ý đồ của các nàng, nhưng dù sao Lý Đằng Không cũng thường xuyên xem bệnh cho Nhan Yên, nàng cũng không dám nói nhiều.
Đối mặt với Sử Triều Anh thì khác, Vĩnh Nhi không nhịn được đáp lại: “Sử tiểu nương tử mới đến Trường An, sao lại nghe được chuyện này?”
Sử Triều Anh không biết phân biệt lời hay lẽ dở, thấy Vĩnh Nhi đang cười, nói chuyện lại dịu dàng, hứng thú càng cao, nói: “Khắp nơi đều đang nói đó, trên Khúc Giang yến, rất nhiều tiểu nương tử muốn gả cho Tiết Bạch, duy chỉ có hắn lại đem hoa tặng cho Tam nương.”
“Ai nói là cho ta?” Nhan Yên cười nói: “Bông hoa đó của a huynh rõ ràng là cho Thanh Lam mà.”
“Hắn thật đúng là đa tình, ta còn nghe đồn, hắn và…”
“Sử nương tử, ngươi biết làm thơ đúng không?” Lý Quý Lan vội vàng ngắt lời nàng, nói: “Tam nương ngại ngùng rồi, chúng ta thảo luận thơ từ được không?”
Lý Đằng Không không khỏi liếc Lý Quý Lan một cái, thầm nghĩ, thì ra Quý Lan Tử biết chuyện giữa Tiết Bạch và Quắc Quốc phu nhân, ngày thường lại tỏ ra như không hề để tâm.
Sử Triều Anh vừa nghe đến làm thơ liền có hứng thú, mở miệng liền làm một bài.
“Nhất song tiểu nhi nữ, thập ngũ đăng hỷ đường. Bách niên cộng giai thủ, thiên thu tiện lương duyên.”
(Đôi trẻ vừa tuổi trăng tròn,
Cùng nhau kết tóc xe duyên vợ chồng.
Trăm năm chung bước mặn nồng,
Ngàn năm ngưỡng mộ tơ hồng trời ban.)
Nhan Yên đang mím môi tô son, nghe vậy không khỏi bật cười, tay run lên, son môi quệt cả lên chóp mũi, nàng nhìn vào gương, lại cảm thấy như vậy trông rất đẹp, nghiêng đầu, lại cười.
Vĩnh Nhi thì lo sốt vó, suýt nữa thì khóc òa lên.
“Tam nương, ta khó khăn lắm mới trang điểm cho người xong mà.”
“Được rồi được rồi, tô lại là được chứ gì.”
Sử Triều Anh thì đã nhìn sang Lý Quý Lan, hỏi: “Quý Lan Tử, ngươi thấy thơ của ta thế nào?”
“Cái này… nếu có thể hợp với niêm luật một chút thì tốt rồi.”
“Niêm luật thì có gì thú vị?” Sử Triều Anh nói: “Trong thơ của ta có huyền cơ đó.”
Lý Quý Lan vô cùng khó xử, nhưng đối với bài thơ này thực sự không thể nào khen nổi.
Vĩnh Nhi thì trang điểm lại cho Nhan Yên, dần dần, nàng không còn nghe thấy tiếng nói chuyện ríu rít xung quanh nữa, trong mắt chỉ còn lại dung nhan vừa mới được trang điểm của Tam nương tử nhà mình.
“Tam nương.”
“Hửm?”
“Hôm nay ngươi đẹp quá.”
Nhan Yên ngẩn ra một lúc, lẩm bẩm: “Làm gì có.”
Nàng đang lén giấu một quyển truyện mua ở chợ Trường An vào trong tay áo, vì nghe nói lúc hôn yến phải đợi rất lâu trong thanh lư, nàng mang theo để xem cho đỡ chán.
Điểm tâm nàng cũng đã chuẩn bị xong, giấu trong một túi áo khác.
Cát phục vốn không có túi áo, cũng là do nàng tự mình lén may, trước đây giúp Tiết Bạch may quan phục nên cũng học được một chút công việc thêu thùa này.
Bỗng nhiên nghe Vĩnh Nhi khen mình đẹp, nàng trước nay không hề để tâm đến chuyện này, tự nhiên quay đầu lại, liền nói: “Ta làm gì có đẹp bằng Đằng Không Tử, Quý Lan Tử…”
Ánh mắt Lý Đằng Không nhìn sang, thấy Nhan Yên quay đầu lại.
Tân nương mặc cát phục này sau khi trang điểm thực ra không có nhiều thay đổi, chỉ là được làm đẹp mặt, kẻ mày, búi tóc rủ xuống vai thời thiếu nữ được vấn thành búi tóc cao, tóc mái trước trán đều được vấn lên, tăng thêm một chút duyên dáng.
Chỉ một chút thay đổi này, nàng đã rực rỡ chói lòa.
Lý Đằng Không nhìn một lúc, trong lòng càng thêm chua xót.
Nhan Yên bị nhìn đến không biết phải làm sao, đành phải giấu quyển truyện trong tay áo chặt hơn một chút. Nàng cảm nhận được sự ngưỡng mộ, khao khát trong mắt các nàng, không khỏi có chút xấu hổ… nhưng thực ra, mơ hồ vẫn có một chút đắc ý, cảm thấy mình cuối cùng cũng đã đẹp được một lần.
Bỗng nhiên.
“Tân lang đến rồi!”
Các thị nữ trong viện hét lên, như thể người đến là sơn tặc thổ phỉ phản tặc vậy.
Vì bên này có hơi chậm một chút, Vĩnh Nhi cũng vô cùng hoảng hốt.
“Mau mau mau, quạt tròn, giày thêu mang vào.”
Khó khăn lắm mới sửa soạn xong cho Nhan Yên, Vĩnh Nhi cũng không quên tô son cho mình, vội vàng soi gương một cái, sau đó vội vàng cho người chặn cửa.
“Mau chặn cửa lại, phải có thơ thúc trang mới được… này, Sử tiểu nương tử, ngươi đừng có gài then cửa…”
Nhan Yên nhìn tất cả những điều này chỉ thấy mới lạ, chỉ hận không thể nhìn qua khe cửa xem Tiết Bạch đang làm gì.
Nàng nghe thấy mọi người đang đòi hắn thơ thúc trang, nghĩ một lúc, biết hắn thực ra không giỏi làm thơ ứng chế, bèn nói: “Ta không cần thơ thúc trang, ta muốn a huynh viết cho ta một cố sự để xem…”
“Trời ơi, Tam nương ngươi không được nói chuyện đâu.” Vĩnh Nhi vô cùng lo lắng.
Ngoài cửa lại vang lên một trận cười lớn của mọi người.
“Tân nương tử còn gọi là ‘a huynh’ kìa, phải gọi là ‘phu quân’ rồi.”
Nhan Yên vừa nghe, vội vàng che mặt lại.
Sau đó nàng mới nhớ ra có quạt tròn, vội vàng dùng quạt tròn che mặt mình.
Đến lúc này, nàng mới cảm thấy tai mình nóng bừng, cảm nhận được sự e thẹn của việc thành thân.
~~
Trong khuê phòng của Nhan phủ, tân nương tử chỉ để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này, son môi, truyện kể, đồ ăn vặt, sau đó thỉnh thoảng lại thoáng chút e thẹn, và trong lòng cười nhạo dáng vẻ ngây ngô như con rối bị người khác sai khiến của Tiết Bạch.
Nàng nhìn thấy chính là một hôn lễ đơn giản như vậy, ngay cả những vị khách bên cạnh Tiết Bạch có bao nhiêu tài tử thi nhân, vương tôn công tử cũng không để ý đến.
Mà nàng không biết rằng, gần như toàn bộ Trường An, những người có địa vị quyền thế đều đã bị hôn lễ này lay động…
~~
“Bản tướng nghe nói, Lý Hanh cũng muốn đi?”
“Vâng, mấy ngày trước, Hòa Chính quận chúa đã đến Thiếu Dương Viện một chuyến, sau đó thưa với Thánh nhân rằng Thái tử muốn thể hiện tấm lòng của một quốc trữ.”
“Chẳng qua là lôi kéo lòng người mà thôi.”
Lý Lâm Phủ có chút không vui, thầm nghĩ tin tức của mình dạo này đến quá chậm, vậy mà đến hôm nay mới biết Lý Hanh muốn đi.
Hắn vốn đã chuẩn bị ra ngoài, lúc này lại ngồi xuống.
“Hôn sự tiến hành thế nào rồi?”
“Tiết Bạch đã nghênh thân, tân khách đã bắt đầu vào trong, đợi tân khách đến đủ, Nhan Chân Khanh sẽ ban tự cho hắn, sau đó bái đường.”
“Khánh Vương xuất phát chưa?”
“Tiểu nhân đi xem tin tức đã về chưa…”
Lý Lâm Phủ ngay sau đó đứng dậy đi đi lại lại chờ đợi, lại tỏ ra lo lắng như thể hôm nay chính mình gả nữ nhi vậy.
Thực tế, lúc gả nữ nhi hắn còn lâu mới căng thẳng như thế, bởi vì không chỉ có Khánh Vương, Thái tử sẽ đến, hắn còn nhận được tin, Vương Trung Tự đã phái người về Trường An, rất có thể cũng sẽ đến dự tiệc.
Nếu có thể thông qua Tiết Bạch để giảng hòa với Vương Trung Tự, đối với việc giữ vững tướng vị cũng vô cùng quan trọng.
Cuối cùng, Thương Bích vội vã chạy về, nói: “A lang, Khánh Vương đã xuất phát rồi.”
Lý Lâm Phủ do dự một lát.
Hắn rất ít khi hạ thấp thân phận đi dự hỷ yến, bình thường mà nói, hắn không muốn đến sớm hơn Lý Hanh, điều này bất lợi cho uy vọng của hắn, nhưng hôm nay tốt nhất là gặp Lý Tông càng sớm càng tốt.
“Đi.”
“A lang, Trương Ký vẫn chưa xuất phát.”
Lý Lâm Phủ lại dừng bước.
Đến sớm hơn trữ quân thì không sao, nhưng nếu khí thế thua Trương Ký, rơi vào mắt người khác thực sự là bất lợi.
“Lễ vật thêm một phần nữa… đem Tích hàn tê tặng cho Tiết Bạch.”
“A lang, đó là trân bảo ngự ban, Đại Đường chỉ có hai chiếc thôi.”
“Tặng cho hắn.”
“Vâng.”
Đó là đông chí năm Khai Nguyên thứ hai, sừng tê do Giao Chỉ quốc tiến cống, sứ giả dùng mâm vàng dâng lên điện, lập tức có một luồng hơi ấm ập đến. Còn chiếc kia thì là do thời Tùy Văn Đế tiến hiến. Thánh nhân thương Lý Lâm Phủ sợ lạnh, nên đặc biệt ban cho hắn một chiếc.
Không lâu sau, Thương Bích bưng một chiếc hộp tới.
Lý Lâm Phủ từ trong hộp lấy ra chiếc Tích hàn tê, cảm thấy trong tay một luồng hơi ấm, không khỏi thở dài tiếc nuối.
“Ghi vào trong lễ đơn, thiệp mừng xem cho kỹ, đừng để có chữ viết sai nữa.”
~~
“Ngân thanh quang lộc đại phu, Kinh triệu doãn, Thái phủ thiếu khanh, Ngự sử trung thừa, Quan nội đạo cập Kinh kỳ thải phóng xử trí sứ, Lưỡng kinh câu đương tô dung chú tiền sứ, Tư nông xuất nạp sứ, Giám thương cung thị sứ, Trường Xuân cửu thành cung sứ, Chi độ sứ… Hoằng Nông huyện khai quốc bá, Dương quốc cữu đến!”
“Ha ha ha, các vị không cần đa lễ, không cần đa lễ, ta và Tiết lang là huynh đệ, hôm nay chỉ luận tình riêng, chỉ luận tình riêng… Chà, Tả tướng đã đến trước rồi sao?”
Dương Quốc Trung cười sang sảng bước vào Tiết trạch, liếc nhìn xướng lễ lang ngoài cửa một cái, tự có người đem danh sách lễ vật của hắn đưa qua.
“Dương quốc cữu hạ lễ, một đôi ấm phượng hoàng men xanh, một bộ trâm cài đầu hình bướm bằng vàng nạm đá tùng lam, một sợi đai lưng bằng ngọc trắng nạm vàng, một cây đàn Cửu Tiêu Hoàn Bội bằng gỗ ngô đồng…”
Chỉ riêng danh sách lễ vật đã đọc rất lâu, khiến Dương Quốc Trung trước mặt mọi người được một phen nổi bật.
Dĩ nhiên, không phải tân khách nào cũng phô trương như hắn.
Lúc Lý Tông đến, đưa thiệp mời qua, đợi xướng lễ lang ngẩng đầu lên gọi một tiếng “Khánh vương” y đã giơ tay xua xua, ra hiệu không cần làm ầm ĩ.
Hạ lễ chỉ là một đôi ngọc như ý, vẫn là do người khác tặng y năm xưa. Nhưng Lý Tông cho rằng, người khác tặng Tiết Bạch bao nhiêu vật ngoài thân cũng không bằng y, sau này thứ y có thể cho Tiết Bạch, là một đời vinh hoa phú quý, thanh sử lưu danh. (hạ lễ: quà mừng)
“Cứ gọi ta ‘Lý đại lang’ là được.”
“Lý đại lang mời vào.”
Lý Tông bước vào trong sân, đưa mắt nhìn quanh, các quận vương như Tự Kỳ vương Lý Trân, Tự Tiết vương Lý Huyên, Quảng Vũ vương Lý Thừa Hoành cùng các vị quận vương khác; lại có các phò mã như Vương Diêu, Thôi Huệ Đồng, Độc Cô Minh, Dương Hồi… Công khanh quý tộc không biết đã đến bao nhiêu, đều là người quen của y.
Y vừa không lẩn tránh, cũng không gây chú ý, do hạ nhân của Tiết gia dẫn đến ngồi sau một chiếc bàn nhỏ ở sảnh bên, uống mấy chén rượu, chờ Tiết Bạch an bài.
Một lúc sau, ngoài cửa lại có tiếng xướng lễ cao giọng.
“Tấn quốc công, Thượng thư Tả bộc xạ, Trung thư lệnh Lý công đến!”
Chức quan mà Lý Lâm Phủ kiêm nhiệm không ít hơn Dương Quốc Trung, nhưng trước nay không cần phải nói hết ra, chỉ cần nhắc hai ba chức là đủ, bởi vì đó mới là quyền bính thực sự.
“Lý công hạ lễ, một chiếc Tích hàn tê, mười thớt Nam Hải giao tiêu sa…”
Khi danh sách lễ vật được xướng lên, ngay cả Lý Tông cũng có chút hâm mộ.
Đến địa vị của y, tài vật của bản thân thực ra không thiếu, vì vậy thứ y hâm mộ không phải là có được Tích hàn tê, Nam Hải giao tiêu sa, mà là sự vẻ vang do việc ban thưởng, tặng lễ này mang lại.
Giống như y rất hâm mộ Thánh nhân mỗi năm ban yến vô số.
Thú vui của ban yến, người thường không hiểu được, chỉ cho rằng “tặng người tài vật, quả thật quá ngốc” nhưng thực ra ban yến cực kỳ khoái hoạt.
Tuy nhiên, tuy Lý Lâm Phủ đã tặng lễ vật hậu hĩnh như vậy, trong sảnh vẫn có người khe khẽ xì xào.
“Hữu tướng đến sớm như vậy.”
“Chắc là ngồi không yên rồi?”
“…”
Một tiểu đồng mặc áo xanh đi tới, nói: “Lý đại lang, có cần tiểu nhân dẫn ngài đi thay y phục không?”
Nói là thay y phục, thực ra là chỉ việc đi vệ sinh, trên thực tế là đi mật đàm với Tiết Bạch.
“Đi thôi.”
Lý Tông gật đầu, theo đối phương đi qua lối nhỏ quanh co.
Trong lòng y có chút kích động, nhìn con đường phía trước, tựa như cảm thấy mình đang bước về phía ngôi vị Thái tử.
~~
Lý Lâm Phủ bước vào Tiết trạch, không tránh khỏi bao lời chào hỏi xã giao, hắn vẫn giữ khí độ của một tể tướng, thản nhiên liếc nhìn Trần Hi Liệt, Dương Quốc Trung một cái, rồi ngồi xuống vị trí cao nhất trong chính sảnh.
Xa xa, thấy Nhan Chân Khanh, Đỗ Hữu Lân đón khách, hắn bỗng có chút thất thần.
“Hữu tướng đích thân quang lâm, thật khiến bồng tất sinh huy.”
Lý Lâm Phủ quên cả đáp lời, chỉ mải nghĩ, nữ tế mà mình chọn, cuối cùng lại thành người của Nhan Chân Khanh.
Hôn yến hôm nay, nếu tân nương là nữ nhi của mình, có lẽ trăm năm sau hắn cũng được yên ổn hơn nhiều.
“Hữu tướng?”
“Hữu tướng?”
Lý Lâm Phủ lúc này mới hoàn hồn, khẽ gật đầu, hàn huyên đôi chút, rồi nói: “Bản tướng đi thay y phục trước đã.”
“Mời đi lối này…”
Đi một mạch vào một thiên viện hẻo lánh, Lý Lâm Phủ bỗng dừng bước, vì hắn thấy một đôi nam nữ đi tới, lại là Tiết Bạch và Lý Đằng Không từ hậu đường sang.
Tiết Bạch mặc một bộ cát phục, trông còn phong độ hơn cả ngày thường; Lý Đằng Không cuối cùng cũng thay bộ đạo bào thanh đạm, khoác lên mình một bộ xiêm y màu sắc có phần tươi tắn hơn, tuy không phải cát phục, nhưng cũng khiến người ta sáng mắt.
Nhìn cảnh này, Lý Lâm Phủ không khỏi cảm khái, đợi hai người đến gần, liền than một tiếng.
“Năm đó, là a gia đã làm lỡ dở ngươi.”
Lý Đằng Không hơi có chút ngượng ngùng, nhỏ giọng nhắc nhở: “A gia không cần phải nói những lời như vậy, không làm loạn được tâm trí của hắn đâu, ngược lại còn làm mất mặt phụ nữ chúng ta.” (phụ nữ: phụ + nữ)
Tiết Bạch thì như không nghe thấy cuộc đối thoại của họ, nói: “Hữu tướng, mời.”
Mấy người tiến vào một gian vũ phòng, Lý Tông đã đợi sẵn ở trong.
“Thời gian không còn nhiều, chúng ta vào thẳng vấn đề.” Tiết Bạch nói: “Hữu tướng hôm nay đã đến, chính là đứng cùng thuyền với chúng ta. Chỉ cần dâng sớ thay thế An Lộc Sơn, ta có thể bảo đảm tướng vị của Hữu tướng không mất.”
Lý Tông nhìn Lý Lâm Phủ, cố gắng che giấu vẻ nóng bỏng trong mắt, hạ giọng nói: “Ta có thể hứa, sẽ bảo vệ cho tử tôn của Hữu tướng một đời bình an.”
“Bản tướng muốn biết, các ngươi có năng lực gì để làm được những điều này?”
“Bởi vì Vương Trung Tự sẽ đứng về phía chúng ta, sau khi bình định Nam Chiếu, hắn sẽ về triều ủng hộ Khánh Vương làm trữ quân.”
“Bản tướng không tin.” Lý Lâm Phủ nói: “Vương Trung Tự còn chưa về kinh.”
“Nhưng hôm nay hắn sẽ đến, còn An Lộc Sơn thì không.” Tiết Bạch nói: “Hữu tướng có thể chọn, hoặc là kết minh với chúng ta bây giờ, hoặc là tiếp tục ủng hộ An Lộc Sơn. Ít nhất, chúng ta đang ở ngay trước mắt ngài, còn An Lộc Sơn thì xa tận chân trời…”