Chương 306: Nghiêm Võng
Tiền nha của Kinh Triệu Phủ người đến kẻ đi, vô cùng bận rộn.
Nhưng trong quan xá của Thiếu doãn lại rất thanh tĩnh, Đỗ Hữu Lân cầm một quyển sách xem xem, bất giác ngủ gật.
“Thiếu doãn, Tiết ngự sử đến hỏi về vụ án ở Tịnh Vực Tự.”
Nghe tiếng thông báo ngoài cửa, Đỗ Hữu Lân tỉnh lại, vội lau khóe miệng, chỉnh lại râu ria, đón Tiết Bạch vào trong, cười nói: “Đến đúng lúc lắm, báo cho ngươi một tin tốt, Ngũ lang cuối cùng cũng đã bổ được khuyết rồi.”
“Nhậm chức ở đâu?”
“Kim Thành huyện úy.”
“Là một vị trí không tồi.” Tiết Bạch vậy mà có thể thuận miệng đáp lời, nói: “Thuộc một trong hai mươi huyện dưới quyền quản hạt của Kinh Triệu Phủ, huyện úy tiền nhiệm là Thôi Kiều chi tử Thôi Dị?”
“Không sai, Ngũ lang cuối cùng cũng có được chức quan khởi đầu giống như tài tuấn trong Thanh Hà Thôi thị, nhưng nó thật sự thua ngươi quá xa rồi.” Đỗ Hữu Lân cảm khái, nhìn Tiết Bạch với ánh mắt càng thêm tha thiết.
Tiết Bạch hỏi: “Bá phụ nhậm chức Kinh Triệu thiếu doãn, mà Ngũ lang lại làm quan dưới quyền quản hạt của Kinh Triệu Phủ, không sợ bị người ta dị nghị sao?”
Đỗ Hữu Lân khẽ nhướng mày, ngạc nhiên nói: “Không phải là ngươi sắp xếp sao?”
“Ngũ lang có thể nhanh như vậy bổ được khuyết, Lại bộ hẳn là đã nể mặt bá phụ và ta, nhưng chức quan cụ thể ta không hề hỏi đến.”
“Ta thấy ngươi hiểu rõ Kim Thành huyện như vậy, còn tưởng là ngươi chứ.” Đỗ Hữu Lân lẩm bẩm, cúi đầu xem lại tờ tin tức do Lại bộ gửi đến một lần nữa.
Lý do Tiết Bạch hiểu rõ Kim Thành huyện, là vì ngày thường đã bỏ công tìm hiểu, ngoài ra, hắn quả thực từng để ý đến nơi này.
Kim Thành huyện vốn tên là Thủy Bình huyện, khi Kim Thành công chúa hòa thân sang Thổ Phồn, Đường Trung Tông đã tiễn nàng đến đó, nên đổi tên thành Kim Thành huyện. Huyện thành cách Trường An chín mươi dặm, về phía tây bắc hơn hai mươi dặm có một nơi, tên là “Mã Ngôi Pha”.
“Thì ra là Dương Quốc Trung.” Đỗ Hữu Lân nói: “Ta vừa mới thấy phía sau còn có một câu ‘Kinh doãn tiến cử’.”
“Không lạ, hắn trước nay vẫn luôn giỏi luồn lách.”
Đỗ Hữu Lân lắc đầu cười khổ: “Những năm gần đây, mỗi dịp lễ tết, lễ số của hắn chưa bao giờ thiếu, thật là…”
Tiết Bạch nói là đến vì vụ án của Hoài Hương, nhưng nhân chuyện Đỗ Ngũ Lang bổ khuyết, lại nói về chuyện thăng tiến của bè cánh.
Hắn dự định nhân cuộc tranh giành tướng vị này, điều Nguyên Kết, Đỗ Phủ, Hoàng Phủ Nhiễm… về lại kinh thành, bổ nhiệm những quan viên giỏi hình danh tiền cốc mà hắn đã tuyển chọn từ khắp nơi trong thiên hạ đến Hà Đông chủ trì việc buôn muối. (hình danh: luật; tiền cốc: tài chính)
Đang nói chuyện, Bùi Tư đã đến ngoài cửa cầu kiến.
Năm xưa, Bùi Khoan đang giữ chức Phạm Dương tiết độ sứ bị điều về Trường An, vốn tưởng là về triều bái tướng, không ngờ cuối cùng dưới sự chèn ép của Lý Lâm Phủ đã phải trí sĩ bảo thân, Bùi Tư vì thế ở mãi vị trí Kinh Triệu Phủ thương tào tham quân suốt nhiều năm.
Nay ngược lại Tiết Bạch quan vị cao hơn, lần này tiến cử y làm Thái Nguyên Phủ doanh điền phán quan. Nghĩ lại chuyện cũ trước khi Tiết Bạch nhập sĩ, không khỏi khiến người ta bùi ngùi cảm khái.
“Hôm nay đến là để cảm tạ Tiết lang.” Bùi Tư nay đã ngoài ba mươi, để râu dài, trầm ổn mà có phong độ, nói: “Đầu tháng sau ta giao lại công việc ở Kinh Triệu Phủ, sẽ đến Thái Nguyên nhậm chức.”
“Lệnh tôn vẫn khỏe chứ?”
“Nay đã về Đông Đô an dưỡng.” Bùi Tư nói: “Hôm trước a gia còn kể với ta một chuyện thú vị, năm xưa Ca Nô mơ thấy một nam tử da trắng râu rậm, dáng người cao lớn áp sát hắn, vì thế mà bức bách a gia của ta. Nay xem ra, người trong mộng của Ca Nô, hẳn là Trương Ký.”
Tiết Bạch nói: “Trong các trọng thần của triều đình, người cao lớn, râu dài, có phong độ rất nhiều, giấc mộng của Ca Nô sớm muộn gì cũng sẽ ứng nghiệm, bất kể là ứng lên người nào.”
“Lời của Tiết lang rất phải.” Bùi Tư nói: “Những năm qua ta làm quan ở Trường An, ngược lại đã nhìn thấu, quan vị cao thấp không cần phải so đo, chỉ cần làm tròn trách nhiệm với lê dân xã tắc, không thẹn với lòng là được.”
Lý do Tiết Bạch chiêu mộ Bùi Tư, vốn là nhìn trúng thân phận Văn Hỉ Bùi thị của y, và cả nhân mạch của phụ thân y năm xưa khi còn làm Phạm Dương tiết độ sứ. Không ngờ người này lại có tấm lòng như vậy, không khỏi càng coi trọng y hơn.
Bùi Tư đến chẳng qua là để chào hỏi, nói chuyện vài câu liền đứng dậy, trước khi đi còn cười nói: “À phải rồi, còn phải chúc mừng Tiết lang sắp thành hôn, tiếc là Lục nương nhà họ Bùi chúng ta không có phúc phận này.”
“Sĩ Minh huynh đừng trêu chọc ta nữa.”
Hai người cười với nhau, Bùi Tư rời khỏi quan xá, đi về phía lục tào của Kinh Triệu Phủ.
Khi đến sân trước, y vừa hay gặp La Hi Thích và Nghiêm Vũ.
“Bùi thương tào.”
“La ngự sử, Nghiêm pháp tào.”
Chào hỏi xong, hai bên lướt qua nhau, La Hi Thích quay đầu nhìn lại, trên mặt lộ ra một nụ cười mỉa mai, nói: “Ngươi có biết phụ tử hắn năm xưa suýt nữa thì chết trong tay ta không?”
Nghiêm Vũ nhìn bóng lưng của Bùi Tư, trong mắt thoáng qua một tia hâm mộ.
La Hi Thích nói: “Lúc đó Hữu tướng mơ thấy Bùi Khoan muốn thay thế tướng vị, đã lệnh cho ta áp giải Bùi Khoan vào ngục rồi, lão già đó thức thời, đã chủ động xin từ chức.”
“Thì ra là vậy, Hữu tướng lúc đó đúng là như nhật trung thiên.”
“Bây giờ cũng vậy.”
Tấu chương của La Hi Thích đã đệ trình lên, hôm nay đến, là để dằn mặt Kinh Triệu Phủ một phen, chuẩn bị cho việc đến nhà Trương Ký lục soát chứng cứ, bắt giữ nhân chứng.
Đi trên đường, Nghiêm Vũ đột nhiên hỏi: “La ngự sử, ngài có biết a gia của ta cũng bị Hữu tướng bãi quan không?”
La Hi Thích tất nhiên biết rõ đầu đuôi chuyện Lý Lâm Phủ năm xưa hãm hại Nghiêm Đĩnh Chi, nói: “Sao lại không biết?”
“Nếu đã như vậy, La ngự sử vẫn bằng lòng dùng ta?”
“Ha ha.” La Hi Thích cười nói: “Nếu người có oán với Hữu tướng đều không dùng, trong triều có mấy người có thể dùng được chứ?”
Nghiêm Vũ không phải là người hay cười, nghe câu nói đùa này cũng bị chọc cười.
“Ta hiểu ngươi.” La Hi Thích nói: “Ngươi không phải là người sẽ vì chuyện cũ mà làm lỡ tiền đồ, ngươi là một nhân tài về hình danh.”
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đến trước quan xá của Đỗ Hữu Lân.
La Hi Thích cũng không chào hỏi, cứ thế đẩy cửa bước vào, ngạc nhiên nói: “Tiết ngự sử cũng ở đây, vừa hay, nói luôn một thể, vụ án của Hoài Hương, triều đình đã có kết luận. Trong tay Đỗ thiếu doãn còn một số nhân chứng vật chứng, mau giao ra đây.”
Đỗ Hữu Lân đứng dậy, hỏi: “Triều đình đã có kết luận, là kết luận thế nào?”
“Tấu chương của Ngự Sử Đài đệ trình lên, Hữu tướng đã phê duyệt rồi.”
“Nhưng không biết, Thánh nhân đã phê duyệt chưa?”
La Hi Thích chỉ cảm thấy nực cười, hỏi: “Ngươi thấy Thánh nhân bận tâm đến những vụ án nhỏ nhặt này bao giờ chưa?”
Đỗ Hữu Lân ngạc nhiên, quay người nhìn Tiết Bạch một cái, lẩm bẩm: “Vậy lỡ như, Thánh nhân cho gọi tấu chương của Trung thư môn hạ qua xem…”
“Bảo ngươi giao hết chứng cứ trong tay ra đây.” La Hi Thích mất kiên nhẫn nói: “À phải rồi, ta biết Dương Quốc Trung muốn đối phó ta, các ngươi đừng để hắn lợi dụng, bất kể là Ngự Sử Đài hay Kinh Triệu Phủ, đều chưa đến lượt hắn định đoạt.”
Bỗng nhiên, ngoài sân có người cao giọng nói một câu, ngữ khí đầy đắc ý.
“Vậy thì ai định đoạt đây?”
La Hi Thích quay đầu nhìn lại, đập vào mắt hắn là Dương Quốc Trung, thân vận tử bào, đang vênh váo bước tới với cái điệu bộ ra vẻ ta đây.
Giống như cái bình nhổ mà Hữu tướng thường dùng được bọc một lớp vải tím.
“Dương trung thừa ngậm đờm của ai, người đó liền định đoạt.”
Dù Dương Quốc Trung mặt dày đến đâu, nghe vậy cũng không khỏi nổi giận đùng đùng.
La Hi Thích không khỏi đắc ý, hắn mới là tâm phúc, cựu thần của Hữu tướng phủ, còn cái bình nhổ, dù quan giai có lên cao đến đâu, cũng chỉ có chừng đó bản lĩnh. Ở Ngự Sử Đài, hắn có thể gạt Dương Quốc Trung, vị Ngự sử trung thừa này, sang một bên, ở Kinh Triệu Phủ, hắn đã mua chuộc được Nghiêm Vũ.
Trước đây “La Kiềm Cát Võng” ngay cả trữ tướng cũng dám đối phó, khiến thành Trường An không biết đến tên của Kinh doãn, “La Kiềm Nghiêm Võng” ngày nay cũng vậy.
“Bắt hắn lại cho ta!” Dương Quốc Trung quát lớn một tiếng.
La Hi Thích quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Nghiêm Vũ nhìn về phía Tiết Bạch.
“Dương trung thừa coi đây là… a!”
La Hi Thích còn chưa dứt lời, Nghiêm Vũ đã đạp mạnh một cước vào khoeo chân hắn.
Đau đớn dữ dội, La Hi Thích ngã quỵ xuống đất, còn chưa kịp giãy giụa, một đôi tay như kìm sắt đã đè chặt cánh tay hắn, vặn mạnh một cái, “cạch” một tiếng, bẻ trật khớp tay hắn.
Hắn chỉ có cái danh “La Kiềm” hai tay còn lâu mới mạnh bằng Nghiêm Vũ.
“Nghiêm Vũ? Ngươi làm gì vậy?!”
“Ngươi bức bách ta tạo ra oan án, nhận tội đi!”
La Hi Thích không thể tin được, Nghiêm Vũ lại dám phản bội hắn, là để trả thù cho Nghiêm Đĩnh Chi đã chết sao? Nhưng Nghiêm Vũ không nên là người không thực tế như vậy.
“Ngươi? Đắc tội với Hữu tướng, kết cục còn thảm hơn a gia của ngươi nhiều…”
“Hữu tướng như nhật trung thiên?” Nghiêm Vũ ghé vào tai La Hi Thích, nói: “Ngươi ngay cả việc Bùi Tư thăng quan cũng không biết.”
“Ngươi… thiển cận!”
“Đồ ngu, ta chưa bao giờ nghĩ sẽ làm loại khốc lại như ngươi.”
Nghiêm Vũ thực sự không thể giải thích lý do phản bội với La Hi Thích, bởi vì y chưa bao giờ để tâm đến La Hi Thích, tuy y còn trẻ, quan vị cũng rất thấp, nhưng y nhìn La Hi Thích cứ như nhìn một con kiến.
Chí hướng của y luôn giấu kín trong lòng, chưa từng nói với bất kỳ ai, chỉ riêng ngày gặp Tiết Bạch, Tiết Bạch đã hỏi y một câu ——
“Ngươi có muốn lên Lăng Yên Các không?”
(Lăng Yên Các là một tòa gác nằm trong hoàng thành Trường An, kinh đô của nhà Đường. Nó được xây dựng theo lệnh của Hoàng đế Đường Thái Tông Lý Thế Dân vào năm Trinh Quán thứ 17 (năm 643) để vinh danh và treo tranh chân dung của 24 vị công thần khai quốc có công lao lớn nhất trong việc giúp ông xây dựng và củng cố giang sơn nhà Đường.
Cụm từ “Danh đề Lăng Yên Các” trở thành một thành ngữ chỉ việc lập nên công trạng vĩ đại, được lưu danh sử sách.)
Lúc đó, Nghiêm Vũ đột ngột ngẩng đầu nhìn Tiết Bạch, ánh mắt đầy kinh ngạc.
“Kết giao bằng hữu, ta sẽ tiến cử ngươi đi Nam Chiếu.”
“Được!”
Giữa Nghiêm Vũ và Tiết Bạch, không cần phải nói thêm gì nữa, hai câu nói ngắn gọn này, đã đủ rồi.
Còn những lời La Hi Thích nói khi lôi kéo y… y nghe còn chẳng thèm nghe.
Yến tước an tri hồng hộc chi chí. (Én, sẻ sao biết được chí của hồng, hộc)
Lúc này, La Hi Thích vẫn không thể tin được, còn muốn hỏi cho ra nhẽ.
“Nghiêm Vũ, có phải ngươi bị Tiết Bạch mê hoặc không…”
“Bốp!”
Nghiêm Vũ không nói thêm gì nữa, một bạt tai đã tát La Hi Thích vẹo cả cổ.
Cú tát này cực mạnh, La Hi Thích lập tức nghĩ đến cảnh Nghiêm Vũ, một đứa trẻ tám tuổi, dùng búa sắt đập nát đầu của phụ thiếp, sợ đến mức không dám hé răng nữa.
Nói gì đến “La Kiềm” trước mặt kẻ tàn nhẫn thực sự, chỉ có nước run lẩy bẩy.
Dương Quốc Trung phá lên cười ha hả, tiến lên, nhổ một bãi nước bọt vào mặt La Hi Thích, nói: “Ngươi biết ngươi thua ở đâu không? Thánh nhân, Hữu tướng đều cảm thấy ngươi quá ngu ngốc… Lôi xuống.”
La Hi Thích ngơ ngác bị lôi đi, ánh mắt rơi vào chỗ Tiết Bạch vẫn luôn bình tĩnh đứng đó, như thể không liên quan gì đến chuyện này.
Hắn lại bỗng nhiên nghĩ đến mùa đông năm Thiên Bảo thứ năm, cảnh hắn áp giải Cát Ôn đi. Lúc đó Cát Ôn phẫn nộ đến thế nào, không cam lòng đến thế nào… giống hệt hắn lúc này.
La Kiềm Cát Võng, cuối cùng cũng đi đến cùng một vận mệnh…
~~
Phụ Hưng Phường, Ngọc Chân Quan.
Hôm nay, trong Ngộ Đạo Đường của đạo quán lại toàn bàn luận chuyện thế tục.
“Chuyện này chắc chắn là bút tích của Tiết Bạch, cái bình nhổ kia thì có bao nhiêu bản lĩnh chứ.”
Hiểu Nô đứng giữa sảnh, nói về thủ đoạn mà nàng đã thấy khi theo Tiết Bạch đối phó với Cát Ôn năm xưa. Thực ra lúc đó nàng không hiểu, sau này mới dần dần lĩnh hội được.
Lần này thì đến lượt La Hi Thích bị lưu đày, Hữu tướng phủ sau này e là khó mà lại đại hưng oan ngục nữa.
“Nhưng ta vẫn không hiểu, Tiết lang hại La Hi Thích ở chỗ nào?” Lý Quý Lan hỏi.
“Thánh nhân đã chán ghét thủ đoạn vu oan của La Hi Thích rồi.” Lý Đằng Không nói: “Tiết Bạch dùng kế rút củi đáy nồi, khiến kết quả phá án của hắn càng thêm vụng về, Thánh nhân vì thế càng thêm chán ghét, cộng thêm việc hắn đắc tội với quá nhiều người, nên ta đã khuyên a gia, vứt bỏ La Hi Thích, để bình dân oán.”
“Thì ra là vậy, Đằng Không Tử ngươi thật lợi hại.”
Lý Quý Lan yêu thích thi từ ca phú, đối với những chuyện thế tục này không cầu hiểu rõ, chỉ nghe cho vui.
Nàng đang ngồi trên bồ đoàn, trước nay không chịu khoanh chân, mà đặt hai chân khép lại sang một bên, người tựa vào Miên Nhi đang ngủ, nửa nằm nửa ngồi rất thoải mái, chẳng có chút dáng vẻ đạo sĩ nào.
Lý Đằng Không thì đang đi đi lại lại, trầm ngâm nói: “Trừ được một hại là La Kiềm, tuy đại khoái nhân tâm, nhưng uy vọng của tướng phủ cũng đã rơi xuống đáy vực. Thánh nhân chỉ sợ bất cứ lúc nào cũng sẽ bãi tướng vị của a gia… Lần này, Tiết Bạch đã chơi ta một vố.”
“Vậy phải làm sao?”
“Nhìn qua thì tướng phủ chịu thiệt, nhưng trước mắt chịu thiệt chưa chắc đã là không tốt.” Lý Đằng Không nói: “A gia của ta muốn nói chuyện trực tiếp với Tiết Bạch…”
“Đằng Không Tử, ngươi qua đây.” Lý Quý Lan bỗng vẫy tay.
“Hửm?”
Lý Quý Lan đưa tay lấy hai sợi tóc trên vai Lý Đằng Không xuống, hỏi: “Gần đây ngươi có bị rụng tóc không?”
“A? Có sao?”
“Ta thấy ngươi vẫn là nên ít tham gia vào những chuyện này thì hơn, chuyện phiền não nhiều, dễ bị rụng tóc lắm.”
“Ngươi chỉ biết chưng diện thôi.”
Lý Đằng Không khẽ đưa tay, sờ mái tóc trong chiếc mũ hoa sen.
Tóc của nàng vẫn còn nhiều, không giống như Lý Thập Nhất Nương hay Hàm Nghi công chúa còn phải đi mua tóc… Bởi vì thời Đại Đường thịnh hành kiểu búi tóc cao như mây, nhiều nữ tử đều phải thêm chút tóc giả, mua từ của nữ tử Cao Ly hoặc nữ tử nghèo khó trong dân gian.
Vì bị Lý Quý Lan cắt ngang, nên Lý Đằng Không đã không nhắc đến chuyện Lý Lâm Phủ muốn gặp mặt Tiết Bạch tại hôn lễ của hắn nữa.
Không lâu sau, Tiết Bạch đến.
…
“Chúc mừng ngươi, lại cao tay một bậc.”
“Nói thế là sao?”
“Mượn vụ án ở Tịnh Vực Tự, ngươi trừ khử La Hi Thích, cảnh cáo a gia của ta, ông ấy đã đồng ý sau khi gặp Khánh Vương sẽ dâng sớ trở mặt với An Lộc Sơn.” Lý Đằng Không nói: “Ngươi sắp xếp đi, đến lúc đó a gia của ta muốn nói chuyện trực tiếp với ngươi.”
Tiết Bạch nhìn gương mặt nàng, nói: “Ngươi sẽ đến chứ?”
Lý Đằng Không đang nghiêm túc nói chuyện, không ngờ hắn lại đột nhiên hỏi một câu như vậy, liền quay mặt đi.
“Nếu ta không đi, sợ ngươi không cho a gia của ta một lối thoát.”
Tiết Bạch không muốn nàng đến hôn lễ của mình cho lắm, bèn mở miệng, muốn nói lại thôi, cuối cùng nói: “A gia của ngươi đến nơi đông người như vậy… không sợ bị hành thích sao?”
Lý Đằng Không liền trừng mắt nhìn hắn.
Nàng không muốn nói thêm những chuyện vặt vãnh này với hắn nữa: “Nghe sư phụ nói, Trương Ký đã dâng sớ, thăng Ma Cật tiên sinh làm Trung thư xá nhân, thăng lão sư của ngươi làm Khố bộ lang trung rồi phải không?”
“Chuyện này bên Hữu tướng có thể đồng ý sao?”
“Không thể.” Lý Đằng Không tỏ thái độ công sự công biện, nói: “Lão sư của ngươi mới thăng Viên ngoại lang được bao lâu.”
“Không bì được với tốc độ thăng tiến của Dương Quốc Trung.”
“Ta càng lúc càng nghi ngờ ngươi vốn không muốn cuộc tranh giành tướng vị này lắng xuống, mà nhân lúc a gia của ta và Trương Ký tranh đấu để tiến cử người thân cận với ngươi.”
Tiết Bạch cười nói: “Vậy thì ta nên để mình thăng quan trước mới phải.”
Lý Đằng Không lại tỏ ra nghiêm túc, nói: “Ngươi nên hiểu, ta hy vọng có thể thúc đẩy sự hợp tác giữa ngươi và a gia của ta… như lời ngươi nói, để Đại Đường tránh khỏi họa loạn.”
Nữ đạo sĩ này của nàng cuối cùng vẫn khác với các chính khách, Tiết Bạch và Lý Lâm Phủ vẫn đang ngấm ngầm đâm sau lưng nhau, chỉ có nàng là nghiêm túc, trước sau vẫn kiên nhẫn, hy vọng họ có thể đạt được sự đồng thuận.
Vốn là một chuyện rất mong manh, dần dần dường như đã có khả năng.
Tiết Bạch nhìn đôi mắt trong veo của nàng, cuối cùng, gật đầu, nói: “Ta hiểu.”
~~
Gặp Lý Đằng Không xong, Tiết Bạch còn ngồi lại Ngọc Chân Quan một lúc, có chút thắc mắc tại sao Vương Duy vẫn chưa đến.
Hắn có khá nhiều lời muốn nói với Vương Duy.
Trung thư xá nhân tuy quan giai không cao, nhưng lại là một vị trí cực kỳ quan trọng, tuy Trương Ký đã tiến cử, nhưng bản thân Vương Duy cũng phải bỏ chút sức lực… Thân là Thái Nguyên Vương thị, lại là thi nhân tài danh khắp thiên hạ, còn có mối quan hệ với Ngọc Chân công chúa, hẳn là có thể giành được vị trí này.
Đến lúc đó, Nhan Chân Khanh cũng sẽ có thể nương theo lực đẩy mà Vương Duy tạo ra để tiến thêm một bước.
Đợi một lúc lâu, lại thấy tiểu đồng tên Vô Trần bên cạnh Vương Duy vội vã chạy tới.
“Tiết lang!”
“Ma Cật huynh không đến, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”
“A lang không thể đến dự hẹn, sai tiểu nhân đến báo cho Tiết lang một tiếng.”
Vô Trần quỳ lạy xuống đất, hai tay dâng lên một phong thư, nói: “Lão phu nhân trong nhà đã tiên thệ, a lang đã vội vã trở về Võng Xuyên biệt nghiệp.”
Tiết Bạch sững người, nhận lấy phong thư xem.
Bút tích của Vương Duy nguệch ngoạc, nói rằng mẫu thân qua đời, chuyện mưu cầu quan chức đã hẹn với Tiết Bạch từ nay đành gác lại, ông chỉ nguyện ở ẩn chịu tang, lấy làm tiếc vì không thể đến dự hôn yến của Tiết Bạch. Cuối cùng nói, nam nhi tuy nên cầu công danh sự nghiệp, nhưng người sống ở đời, công danh sự nghiệp không phải là chuyện quan trọng nhất.
Xem xong lá thư này, Tiết Bạch trầm mặc một lúc lâu.
Hắn vội vã rời khỏi Ngọc Chân Quan, thúc ngựa đuổi đến ngoại ô phía đông Trường An muốn tiễn Vương Duy một đoạn, nhưng đưa mắt nhìn ra xa, đất trời mênh mông, trên quan đạo đã không còn thấy xe ngựa của Vương Duy đâu nữa.
Thế sự không thuận theo ý người, luôn có thể xảy ra sai sót ở những nơi không ngờ tới.
Vì vậy, vào ngày hôm đó, tâm trạng của Tiết Bạch cũng có chút khác biệt, không còn nhìn chằm chằm vào những con cáo già trên triều đình để nghĩ cách đấu đổ ai, mà trước hôn lễ, đã cố gắng hết sức dành thời gian cho những người bên cạnh.
~~
Thiếu Dương Viện.
Lý Hanh ngồi xuống bên cạnh Trương Đinh, nói: “Nghe nói Tiết Bạch sắp thành thân?”
“Ngươi hỏi ta?” Trương Đinh nói: “Cứ như thể ta có kênh tin tức nào khác vậy.”
Gần đây tính khí của nàng không tốt lắm, đáng tiếc Lý Hanh thân là quốc trữ, riêng tư đối mặt với nàng cũng chẳng có chút tính khí nào.
Nếu hắn có quyền, ngược lại có thể đem vị trí Thái tử phi cho nàng để dỗ nàng vui.
“Hửm?” Một lúc sau, Trương Đinh thấy Lý Hanh không nói gì, liền liếc mắt nhìn hắn một cái, nói: “Ngươi muốn đi?”
“Không có tang yến, đi dự một bữa hỷ yến cũng tốt.”
“Quan vị của Tiết Bạch quá thấp, không có lý nào để một trữ quân đường đường đến chúc mừng hắn cả.”
Lý Hanh trầm ngâm, nói: “Ta và hắn có nhiều hiềm khích, nếu có thể đích thân đến tặng quà mừng, mới có thể thể hiện phong độ của một quốc trữ. Huống hồ, hắn là nghĩa đệ của Quý phi, đây cũng là biểu hiện ta tận hiếu với Phụ hoàng.”
“Nghĩa đệ của Quý phi?” Trương Đinh ung dung nói: “Hắn còn cao hơn chúng ta một bối phận đấy.”
Nàng đưa ngón tay vào miệng nhi tử cho nó mút lấy, cười nói: “Thập nhi nói có phải không? Tiết Bạch cao hơn ngươi hai bối phận.”
“Đừng chế giễu Phụ hoàng nữa, để người khác nghe thấy là mất mạng đó.”
“Ngươi muốn ta đi thỉnh cầu Thánh nhân?”
“Nếu là ta đi, chỉ sợ lại bị cho là ta muốn lôi kéo thần tử.”
“Ta đi cũng vậy thôi.” Trương Đinh nói: “Để nhi nữ của ngươi đi đi.”
Lý Hanh gật đầu, đứng dậy phân phó Lý Phụ Quốc: “Thập nhi muốn gặp tỷ tỷ rồi, để Hòa Chính quận chúa đến một chuyến được chứ?”
“Tuân lệnh.”
Nhìn Lý Phụ Quốc đi xa, Lý Hanh vẫn đứng đó trầm tư.
“Đang nghĩ gì vậy?” Trương Đinh hỏi.
“Vẫn là không dễ dùng bằng Lý Tĩnh Trung.” Lý Hanh thở dài.
“Nội thị này không ngốc, rất thông minh.” Trương Đinh nói: “Nhưng vẫn chưa đủ trung thành, chưa đủ tận tâm?”
“Không sai.”
Đôi phu thê nói chuyện, chủ đề rất nhanh đã chuyển khỏi người nội thị này.
Trương Đinh nói: “Nguyệt Thố tuổi cũng đã lớn, nên xuất giá rồi.”
“Phải đó.” Lý Hanh lẩm bẩm thở dài: “Tiết Bạch thành thân rồi… Ta vốn nghĩ đến việc nhi nữ có thể gả cho hắn là trong lòng lại thấy khó chịu, nay ngược lại thở phào một hơi, Đinh nương có người nào thích hợp không?”
“Gần đây ta cũng đang nghĩ về chuyện này, có hai người được chọn.” Trương Đinh nói: “Một là Trung xá thư nhân Liễu Sầm chi tử Liễu Đàm. Liễu Sầm có hai vị nhi tử, trưởng tử Liễu Trừng cưới Tần Quốc phu nhân, thứ tử chính là Liễu Đàm, hai mươi hai tuổi, tướng mạo anh tuấn, văn võ song toàn, ta vốn chọn cho tam muội của ta, nhưng tam muội của ta chịu tang không gả…”
Lý Hanh nói: “Làm chị em dâu với Dương bát di?”
Bối phận này nói loạn cũng loạn, nhưng thực ra lại không loạn, dù sao tỷ muội nhà họ Dương vẫn còn trẻ.
“Có thể liên hôn với Dương gia luôn là chuyện tốt.”
Lý Hanh thở dài một tiếng, trưởng tử của hắn là Lý Thục cưới nữ nhi của Hàn Quốc phu nhân, nhưng cũng không thấy Dương gia ủng hộ hắn được bao nhiêu.
“Nàng còn một người được chọn nữa?”
“Phải.” Trương Đinh chậm rãi nói: “Nhi tử của An Lộc Sơn…”
Lý Hanh không đợi nàng nói xong, đã lập tức xua tay: “Không thể nào.”
…
Bên kia, Lý Phụ Quốc đi cầu xin một hồi và đưa thêm chút vàng bạc châu báu, cuối cùng mới thuyết phục được mấy cung nhân đến xin Cao Lực Sĩ, cho phép Hòa Chính quận chúa vào cung một chuyến.
Chỗ vàng bạc châu báu này vẫn là của hồi môn của Trương lương đệ.
Hắn làm xong việc này, thấy có chút rảnh rỗi, liền đi về phía Thượng nghi cục.
Xa xa, một đám cung nga đang phơi giấy tờ cất giữ trong cung, trong đó có một người tướng mạo thanh tú, làm việc rất nghiêm túc.
“Tiểu Nga Tử.”
Lý Phụ Quốc ló đầu ở cửa nghi môn, nói: “Ngươi qua đây.”
Cung nga tên Tiểu Nga Tử kia ngẩng đầu lên, vừa thấy là hắn, không khỏi bật cười, gương mặt vốn chỉ thanh tú lập tức trở nên rạng rỡ, nàng cười lên mới đúng là một đại mỹ nhân.
“Cẩu Nhi Ca.”
“Còn gọi ta là Cẩu Nhi, đã nói rồi, Thái tử đặt tên cho ta là Phụ Quốc.”
“Tên này lớn quá.” Tiểu Nga Tử nói: “Ta không muốn Cẩu Nhi Ca có cái tên lớn như vậy.”
Lý Phụ Quốc nói: “Tại sao?”
“A nương của ta nói, tên quá lớn, người gánh không nổi, sẽ rước họa vào thân.”
Lý Phụ Quốc gãi đầu, cũng không quan tâm mình tên gì, nhìn quanh một lượt, lấy ra một chiếc vòng tay từ trong tay áo.
“Cho ngươi này.”
Tiểu Nga Tử giật mình, nói: “Vòng tay quý giá như vậy, lại là của Thái tử tặng sao?”
“Phải, ta ở trong cung, không có chỗ dùng tiền, nhưng Thái tử cứ luôn tặng, ngươi giữ đi.”
“Cẩu Nhi Ca, từ khi huynh được điều đến Thiếu Dương Viện, trong lòng ta lúc nào cũng bất an.”
“Không sao đâu.” Lý Phụ Quốc nói: “Ta không tranh, không giành. Cứ ngoan ngoãn nghe lời làm việc, đợi ngươi được thả ra khỏi cung, chúng ta cùng về quê.”
“Vậy còn phải mấy năm nữa.”
“Không sao, ta đã hứa với a huynh của ngươi, sẽ chăm sóc tốt cho ngươi.”
Chàng trai trẻ vốn tên là Lý Cẩu Nhi trước nay cũng chỉ có một câu này, sau đó cứ ngây ngốc đứng đó.
Năm xưa, hắn cùng nàng vào Cung thành, lúc đó thậm chí còn không biết vào cung nghĩa là gì.
“Đi đây.”
“Cẩu Nhi Ca.” Tiểu Nga Tử lúc này mới nhớ ra nhét đôi giày mà nàng khâu cho hắn.
Một hơi ấm chợt lan tỏa trong lồng ngực, Lý Phụ Quốc quay người trở về Thiếu Dương Viện…
Mà ngay buổi chiều ngày hôm sau, Tiểu Nga Tử cùng mấy cung nga khác bị đưa ra khỏi cung.
“Đây là đâu?”
“Bách Tôn Viện.”
Nội thị đi phía trước quay đầu lại nhìn một cái, cười làm lành: “Các ngươi có phúc rồi, Thánh nhân tuyển chọn cung nhân ban thưởng cho Kiến Ninh quận vương, các ngươi tài mạo đoan chính, đã được chọn.”
Tiểu Nga Tử sững người, dừng bước, lập tức bật khóc.
~~
“Khóc cái gì?”
Lý Hanh đưa hai tay ra định đỡ Lý Phụ Quốc dậy, nhất thời lại không đỡ nổi, đành phải nói: “Sau này ngươi muốn bao nhiêu cung nữ đối thực, ta đều sẽ ban cho ngươi.”
“Điện hạ, ta không cần người khác… Ta vào cung chính là vì Tiểu Nga Tử, ta mới…” Lý Phụ Quốc khóc không thành tiếng, quỳ trước mặt Lý Hanh, khổ sở van xin: “Nàng bị đưa đi rồi, không biết đi đâu nữa… Cầu xin Điện hạ giúp đỡ nô tài… Cầu xin Điện hạ!”
“Được rồi.”
Lý Hanh miễn cưỡng đồng ý, còn thở dài một hơi, nói: “Hoàn cảnh của ta hiện nay, ngươi cũng hiểu rõ, chỉ có thể cố gắng hết sức mà thôi.”
“Điện hạ hậu ân!” Lý Phụ Quốc lòng nóng như lửa đốt, dập mạnh đầu xuống đất, trán vỡ cả máu.
May mà, ngay trong đêm đó, Thái tử đã nhờ Trương lương đệ dò hỏi được tin tức.
“Thánh nhân đã ban nàng cho Thịnh Vương, ta đã để Đàm nhi đến chỗ Thịnh Vương xin người, đưa đến phủ Kiến Ninh quận vương rồi… Yên tâm đi, vẫn còn kịp.”
“Tốt quá rồi! Đa tạ Điện hạ trọng ân!” Lý Phụ Quốc mừng rỡ, vội vàng lại quỳ xuống, do dự hỏi: “Điện hạ, có thể để Kiến Ninh quận vương cho nàng về quê không? Nô tài…”
“Cung nga do Thánh nhân ban thưởng, ai dám tự ý thả đi?” Lý Hanh bất lực nói: “Nhưng ngươi yên tâm, Đàm nhi nhất định sẽ đảm bảo an toàn cho nàng, đợi sau này, thời cơ đến, ta sẽ làm chủ cho các ngươi đối thực, ngươi có thể cho nàng hưởng vinh hoa phú quý không hết.”
“Tạ ơn Điện hạ, tạ ơn Điện hạ!”
Lý Phụ Quốc cảm kích rơi nước mắt, dập đầu như giã tỏi.
Lý Hanh lúc này mới đỡ được hắn dậy, vỗ mạnh vào vai hắn, khổ khẩu bà tâm nói: “Trải qua chuyện này, còn chưa hiểu sao? Người không thể một ngày không có quyền, nếu không có quyền lực, ai cũng có thể dẫm lên ngươi một bước.” (khổ khẩu bà tâm: chân thành khuyên bảo như người bà từ ái)
“Nô tài đã hiểu.”
Lý Hanh lúc này mới hài lòng, như vậy, mới dám cùng Lý Phụ Quốc bàn bạc những chuyện cơ mật hơn.
“Ngươi tìm cách dò hỏi xem, nghĩa huynh của ta là Vương Trung Tự khi nào về Trường An? Có đến dự hôn lễ của Tiết Bạch không? Chuyện này đối với ngươi và ta vô cùng quan trọng.”
“Tuân lệnh.”
Lý Phụ Quốc nhận lệnh, so với trước đây đã tận tâm hơn một chút.
Hắn lập tức đi tìm một nội thị phụ trách quét dọn ở Hoằng Văn Quán, yêu cầu đối phương giúp mình dò la tin tức.
“Cẩu Nhi? Ngươi điên rồi sao? Chuyện này ta làm sao làm được?”
“Năm Thiên Bảo thứ tám, sau khi Dương Thục Phi qua đời, ngươi đã trộm chiếc Dương Châu thủy tâm kính của bà ấy, chuyện này nếu ta phanh phui ra, ngươi sẽ có kết cục gì?”
“Ngươi đâu phải không biết, a nương của ta bị bệnh…”
“Ta không quan tâm nữa!” Lý Phụ Quốc gầm lên.
“Cẩu Nhi ngươi…”
“Trong số các Chính tự của Hoằng Văn Quán chắc chắn có người giao hảo với Tiết Bạch, ngươi đi tìm họ thăm dò ý tại ngôn ngoại…”
~~
Thời gian trôi qua từng chút một, đã sắp đến ngày hai mươi tháng ba.
Hôn kỳ của Tiết Bạch sắp đến, nhưng Vương Trung Tự vẫn chưa về triều, nghe nói là muốn thu xếp ổn thỏa mọi việc ở Hà Đông rồi mới khởi hành… Từ đó có thể thấy, Vương Trung Tự bằng lòng đi bình định Nam Chiếu.
Tiết Bạch vốn hy vọng có thể gặp Vương Trung Tự trước khi thành thân, sau lại nghĩ, như vậy cũng tốt, cứ an tâm thành hôn trước, sau đó hãy lo những chuyện quốc sự rối rắm này.
Nhưng ngay trước hôn lễ, trên đường từ Ngự Sử Đài hạ nha về nhà, bỗng có người từ xa gọi hắn một tiếng.
“Tiết Bạch!”
Tiết Bạch quay đầu lại nhìn, không khỏi nở nụ cười, nói: “Cao Tam Thập Ngũ Lang, về khi nào vậy?”
“Vừa vào Trường An! Tướng quân còn ở phía sau, ta đi trước một bước, bảo ngươi để dành một chén rượu mừng…”