Chương 300: Giảo biện
Trường An, Thăng Bình Phường, Đỗ trạch.
Chập tối, quản sự Toàn Thụy bước vào thư phòng, liền thấy Đỗ Hữu Lân đang ngồi đó, sắc mặt có chút âu sầu. Chắc hẳn là vì nay đã nhậm chức Kinh Triệu thiếu doãn, lại bị Kinh Triệu doãn Dương Quốc Trung đì cho chết dí.
“A lang, đây là bái thiếp hôm nay.”
Đỗ Hữu Lân nhận lấy chồng bái thiếp, đầu tiên thấy được tên của Lưu Yến, Đệ Ngũ Kỳ, trong lòng biết đây là những quan viên được Tiết Bạch nhân vụ án Vương Hồng mà đề bạt năm trước đã vào kinh.
Hắn lật xem một hồi, rất thích thư pháp, lời lẽ của những người này, cộng thêm hắn đã xem qua hồ sơ của họ, không khỏi cảm khái: “Đều là người có tài năng, môn sinh cố cựu đều là tinh anh, mới là nền tảng của bậc trọng thần.”
Nói cứ như thể hắn rất am hiểu cách làm trọng thần, Toàn Thụy liên tục gật đầu, vô cùng khâm phục.
“Vậy tiểu nhân trả lời, a lang chiều mai sẽ gặp họ.”
“Được.”
Đỗ Hữu Lân nói rồi, lật đến một phong bái thiếp trong đó, lại kinh ngạc một chút, nói: “Người này không được.”
Toàn Thụy đưa mắt nhìn, chỉ thấy tên của người bái kiến viết hai chữ “Nghiêm Vũ” vô cùng xa lạ, không khỏi hỏi: “A lang, vị này là?”
“Tiết lang chọn tới chọn lui, sao lại chọn ra một tên sát tinh như thế này.”
Đỗ Hữu Lân lẩm bẩm, lấy riêng bái thiếp của Nghiêm Vũ ra, suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn phải gặp đối phương, nhưng gặp một nhân vật như vậy ở nhà thực sự có chút sợ hãi, bèn nói: “Ngươi hồi đáp hắn đi, sáng mốt đến Kinh Triệu Phủ gặp mặt.”
Toàn Thụy vâng lời lui ra, trong lòng vẫn có chút nghi hoặc, a lang đối với Nghiêm Vũ dường như vô cùng kiêng dè, nhưng không biết là vì sao.
…
Sau khi Đỗ Ngũ Lang thi đỗ Minh Kinh, đã chờ đợi bổ nhiệm được hai năm, năm nay dù thế nào cũng nên mưu một chức quan.
Hôm nay hắn bị a gia ép đến Lại bộ tham gia thuyên tuyển, kết quả ngay cả cửa cũng chưa vào đã bị chặn lại.
Thế thái viêm lương, cùng với việc Dương Tiêm chết, Tiết Bạch bị biếm, những vây cánh của Dương đảng như bọn họ không có ai chống lưng, ngoại trừ những người đi đầu quân cho Dương Quốc Trung, những người còn lại đa phần quan đồ không thuận lợi.
(Thế thái viêm lương mô tả một thực trạng xã hội phũ phàng: thái độ của người đời thay đổi một cách chóng vánh tùy thuộc vào địa vị, quyền thế, và sự giàu sang của người khác. Khi bạn có quyền lực hoặc giàu có, người ta sẽ vồ vập, nồng nhiệt [炎 – viêm]; nhưng khi bạn sa cơ lỡ vận, họ sẽ lập tức trở nên lạnh nhạt, thờ ơ [凉 – lương])
Đỗ Ngũ Lang thì không quan tâm những chuyện này, vui mừng vì không nhận được chức quan, tâm trạng nhẹ nhõm từ Hoàng thành trở về Thăng Bình Phường.
Lúc về đến nhà, vừa hay có người từ Đỗ trạch đi ra, dáng người cao lớn anh tuấn, Đỗ Ngũ Lang còn tưởng là Tiết Bạch trở về, vui mừng xông lên.
“Tiết Bạch!”
Người đến quay người lại, lại không phải Tiết Bạch, hơn nữa tướng mạo khác xa Tiết Bạch.
Không phải nói người này trông xấu xí, mà là khí chất của hắn vô cùng sắc bén.
Hắn độ chừng hăm bốn hăm lăm tuổi, xương mày nhô cao, hai hàng lông mày vừa thẳng vừa xếch, tạo cảm giác anh khí quá mức. Râu quai nón mọc quanh hàm, khiến tướng mạo trông thật trầm tĩnh và chững chạc hơn tuổi. Đặc biệt nhất là đôi mắt của hắn, hắc bạch phân minh, tinh quang bắn ra tứ phía.
Vừa gặp mặt, Đỗ Ngũ Lang đã bị khí thế của đối phương chấn nhiếp, lùi lại một bước, áy náy nói: “Ta… ta nhận nhầm người rồi.”
“Nghiêm Vũ, tự Quý Ưng.” Đối phương chắp tay thi lễ, nói: “Chắc hẳn ngươi chính là Đỗ Ngũ Lang.”
“Ngươi nghe qua ta rồi?” Đỗ Ngũ Lang có chút bất ngờ.
Hắn cảm thấy vị Nghiêm Vũ trước mắt này thật đúng như tên gọi, uy vũ, cũng sắc bén như chim ưng.
“Ta biết Ngũ lang và Tiết lang là hảo hữu chí giao.” Nghiêm Vũ không hề tâng bốc Đỗ Ngũ Lang, có chuyện nói thẳng: “Ta tuy chưa gặp được Tiết lang một lần, hắn đã đề bạt ta từ Thái Nguyên phủ tham quân đến Kinh Triệu phủ pháp tào, nay ta đến Trường An, lại nghe nói hắn đã bị ngoại biếm?”
“Chuyện tuy là vậy, nhưng ngươi không cần lo lắng, Tiết Bạch rất nhanh sẽ về Trường An.”
Nghiêm Vũ xem xét Đỗ Ngũ Lang một lượt, sau một thoáng trầm tư nói: “Xem ra, tin tức Nam Chiếu phản loạn là thật.”
“A, ngươi lại biết?” Đỗ Ngũ Lang càng thêm kinh ngạc, mời Nghiêm Vũ vào nhà nói: “Đến sảnh đường nói chuyện đi, nào.”
Nghiêm Vũ quay đầu liếc nhìn Đỗ trạch, ánh mắt có chút mỉa mai, vì đã biết Đỗ Hữu Lân là một kẻ nhát gan nhu nhược, bèn nói: “Lạc Du Nguyên có vài quán rượu, ngươi và ta qua đó vừa uống vừa bàn.”
Đỗ Ngũ Lang không hiểu tại sao, tóm lại là bị dẫn đến tửu lâu, ngồi xuống trong nhã gian.
Nghiêm Vũ không câu nệ tiểu tiết, chọn một vị trí thích hợp để nói chuyện, không hề để ý trên đất còn có bãi nôn của thực khách mà ngồi thẳng xuống, gọi chủ quán, cũng không hỏi khẩu vị của Đỗ Ngũ Lang, trực tiếp gọi rượu và thức ăn.
“Còn nữa, lấy báo, tất cả các loại báo các ngươi có thể mua được đều mang đến.”
“Khách quan, triều đình bây giờ không cho…”
Chủ quán còn đang lải nhải, Nghiêm Vũ đã đưa qua hai xâu tiền, cùng với một ánh mắt không dễ chọc vào.
Không lâu sau, rượu và thức ăn được bưng lên, dưới khay còn có mấy tờ báo.
Nghiêm Vũ chỉ vào báo, nói: “Các La Phượng đã công hạ Diêu Châu, cùng với ba mươi hai thành ở Tiểu Di Châu. Tin này cả thành đều đang truyền, Ca Nô muốn ém cũng không ém được nữa.”
Đỗ Ngũ Lang nâng chén rượu nhấp một ngụm, khen: “Rượu ngon.”
“Tiết lang vì trực gián chuyện Nam Chiếu mà bị biếm, định mượn Nam Chiếu phản loạn để đông sơn tái khởi.” Nghiêm Vũ nói, “Nhưng hắn đã bỏ qua một chuyện, Thánh nhân không thích trực gián, điều này không liên quan đến việc trực gián đúng hay sai, không phải cứ chứng minh hắn đúng là có thể phục quan.”
Nói xong, hắn lại lần nữa xem xét biểu cảm của Đỗ Ngũ Lang.
Chỉ thấy trên khuôn mặt béo đó, hai con mắt nhỏ như đường chỉ cong cong, lộ ra nụ cười có chút thần bí.
“Nghiêm huynh, vấn đề mà ngươi nói, ta thật sự biết Tiết Bạch định làm thế nào.” Đỗ Ngũ Lang nói, “Dù sao ta cũng là Xuân Thí Ngũ Tử.”
“Ngươi thật sự biết?” Nghiêm Vũ có vẻ không tin.
“Chúng ta đâu phải đang ép Thánh nhân thừa nhận người sai.” Đỗ Ngũ Lang nói: “Giống như vụ án ‘Dã vô di hiền’ năm Thiên Bảo thứ sáu, các sĩ tử gây rối, gây rối cũng là vì Ca Nô che mắt Thánh nhân, phong tỏa ngôn lộ, đâu có ai là muốn Thánh nhân nhận sai?”
Nghiêm Vũ lúc này mới nhận ra Đỗ Ngũ Lang trông tuy ngốc nghếch, nhưng không phải không có chủ kiến. Có lẽ là vì ở bên cạnh Tiết Bạch danh tiếng lẫy lừng kia đã lâu, thấy nhiều chuyện, đã có vài phần năng lực.
Như vậy đại khái cũng có thể biết được năng lực của Tiết Bạch.
Thế là, Nghiêm Vũ hỏi câu tiếp theo: “Tiết lang nếu có thể phục quan, định tiến cử ai để bình định Nam Chiếu?”
“Hả, hỏi ta? Ta còn chưa được bổ nhiệm đâu.” Đỗ Ngũ Lang nói, “Tất nhiên, Tiết Bạch ngay cả a gia của ta cũng có thể đưa lên vị trí Kinh Triệu thiếu doãn, chuyện này hắn tất nhiên có thể lo liệu ổn thỏa. Nhưng cũng phải đợi hắn phục quan, triều đình quyết định bình định Nam Chiếu rồi mới nói.”
Nói đến đây, Nghiêm Vũ mới chịu nhắc đến một chút khó khăn của mình, hắn là người không muốn dễ dàng để lộ yếu điểm cho người khác thấy, nói: “Ta được Tiết lang tiến cử thăng quan, nay đến Trường An, hắn đã bị ngoại biếm, Lại bộ không cấp cho ta cáo thân.”
“Vậy ngươi tìm a gia ta vô dụng.” Đỗ Ngũ Lang thẳng thắn đáp, “Ta biết ngươi nên đi tìm ai…”
~~
Tiếng trống chiều ở thành Trường An lại vang lên.
No say rượu chè, Đỗ Ngũ Lang xoa bụng trở về Đỗ trạch, nhớ lại cuộc trò chuyện với Nghiêm Vũ, trong lòng vẫn vô cùng đắc ý.
“Ta cũng có thể một mình đảm đương một phương rồi.”
Khi Tiết Vận Nương ra đón, hắn liền tự đánh giá mình một câu như vậy.
Nhưng lời vừa dứt, chỉ thấy Đỗ Hữu Lân đã sa sầm mặt mày đi tới, quát: “Đi uống rượu với kẻ nào?”
“Bái kiến a gia, là Nghiêm Vũ, hắn là người được Tiết Bạch tiến cử…”
“Lão phu biết hắn là ai, ngươi theo lão phu lại đây!”
Đỗ Hữu Lân sắc mặt không vui, quay thẳng về thư phòng, đóng cửa lại, lập tức chỉ vào Đỗ Ngũ Lang, mắng: “Ngươi biết hắn là hạng người nào không mà còn cùng hắn đi uống rượu.”
“A gia, Nghiêm Vũ vừa nhìn đã biết rất có tài cán, Tiết Bạch từ trong bao nhiêu tiểu quan chọn ra hắn…”
“Lão phu há lại không biết? Nghiêm Vũ là nhi tử của Nghiêm Đĩnh Chi.” Đỗ Hữu Lân vuốt râu than thở, “Năm xưa, lão phu và Nghiêm Đĩnh Chi giao tình cũng không tệ.”
Nghiêm Đĩnh Chi cũng là một trong những danh thần thời Khai Nguyên, giữ chức Hữu Thập Di khi Diêu Sùng làm tướng, giữ chức Thượng Thư Tả Thừa khi Trương Cửu Linh làm tướng, lúc đó Trương Cửu Linh vốn định tiến cử Nghiêm Đĩnh Chi làm tể tướng, nhưng lại bị Lý Lâm Phủ dùng kế một mũi tên trúng hai đích, đẩy cả hai ra khỏi kinh thành.
Xét từ phương diện này, Nghiêm Vũ là một đối tượng vô cùng thích hợp để lôi kéo, có ân oán không nhỏ với Lý Lâm Phủ, hơn nữa còn có tài cán.
Đỗ Ngũ Lang chỉ cảm thấy, thảo nào Tiết Bạch lại tiến cử Nghiêm Vũ.
“Vậy không phải tốt sao?”
“Tốt?” Đỗ Hữu Lân nói, “Nhưng nhi tử này của Nghiêm Đĩnh Chi, tính tình có chút… khác thường.”
Vì hắn quen biết Nghiêm Đĩnh Chi, nên biết một chút chuyện nhà họ Nghiêm, nhíu mày, bắt đầu kể.
“Nghiêm Đĩnh Chi tuổi già mới có con, gần năm mươi tuổi mới có một nhi tử, vô cùng yêu thương. Nhưng sinh mẫu của Nghiêm Vũ là Bùi thị không được Nghiêm Đĩnh Chi yêu thích, Nghiêm Vũ lớn đến tám tuổi, bèn hỏi Bùi thị, Bùi thị đáp ‘A gia của ngươi chỉ yêu ái thiếp A Anh’ ngươi có biết Nghiêm Vũ đã làm thế nào không?”
Đỗ Ngũ Lang lắc đầu.
“Hắn cầm một cây chùy sắt, đến phòng A Anh, đập nát đầu nàng ta.”
“Hả?”
Đỗ Ngũ Lang giật nảy mình, không dám tin.
“Phải biết lúc đó hắn mới tám tuổi.” Đỗ Hữu Lân bứt râu nói: “Sau khi xảy ra chuyện, gia nhân nói với Nghiêm Đĩnh Chi ‘Lang quân lỡ tay giết người’ Nghiêm Vũ lại đáp ‘Làm gì có chuyện đại thần hậu đãi thiếp mà bạc đãi thê? Hài nhi cố ý giết nàng, đâu phải trò đùa’.”
“Vậy… vậy hắn…”
Đỗ Hữu Lân lắc đầu, nói: “Nghiêm Đĩnh Chi không giận, ngược lại còn kinh ngạc trước sự bất phàm của Nghiêm Vũ, khen hắn ‘Thật là nhi tử của ta’.”
Đỗ Ngũ Lang nghĩ đến cảnh tượng hôm nay cùng Nghiêm Vũ uống rượu, không khỏi sợ hãi.
Nào ngờ, Đỗ Hữu Lân tiếp tục nói: “Còn một chuyện nữa, ta cũng là nghe người khác đồn. Thời niên thiếu, Nghiêm Vũ ở cạnh nhà một vị quân sứ ở Trường An, thấy nhà đối phương có một nữ nhi dung mạo tuyệt sắc, Nghiêm Vũ bèn dụ dỗ nàng, trốn khỏi Quan Trung. Khi thuê thuyền ở Củng huyện để đi về phía nam, thấy vị quân sứ dẫn người đuổi theo, Nghiêm Vũ bèn chuốc say tiểu nương tử đó, tháo dây đàn tỳ bà siết cổ giết nàng, rồi ném xác xuống sông. Đợi đến khi vị quân sứ kia đuổi kịp, lục soát thuyền bè, đã không còn bất kỳ chứng cứ nào.”
“Hả…”
Đỗ Ngũ Lang không biết phải nói sao cho phải.
“Nghiêm Vũ có tài cán không giả, nhưng bản tính tàn bạo, nhiều nhất cũng chỉ là hạng người như Ngô Khởi mà thôi.” Đỗ Hữu Lân nói, rồi thở dài: “Tuy rằng, Ngô Khởi cũng là một nhân vật phi thường.”
Hắn nói đến điển cố danh tướng Ngô Khởi thời Chiến Quốc giết vợ, dù biết rõ hạng người này có thể làm nên nghiệp lớn, hắn vẫn sợ hãi qua lại với đối phương.
“Lão phu sẽ gặp Nghiêm Vũ ở nha thự, đừng để ta thấy ngươi qua lại riêng với hắn nữa, nhớ chưa?!”
“Vâng, hài nhi nhớ rồi.”
Đỗ Ngũ Lang lòng còn sợ hãi, lui khỏi thư phòng, nắm tay thê tử, nói: “Quan trường quá hiểm ác, ta vẫn là không cầu công danh thì hơn.”
…
Ngày hôm sau, Nghiêm Vũ lại đến Đỗ trạch tìm Đỗ Ngũ Lang, Đỗ Ngũ Lang bèn báo là không có nhà.
Nhưng qua một ngày nữa, Nghiêm Vũ cũng không đến Kinh Triệu Phủ gặp Đỗ Hữu Lân.
Khắp thành Trường An đều đang đồn chuyện Nam Chiếu phản loạn, nhưng Thánh nhân không hề triệu hồi bọn người Nhan Chân Khanh, Lý Bí, Tiết Bạch, những kẻ tự cho mình là có tầm nhìn xa trông rộng này vẫn là những kẻ thất bại.
Tiết Bạch bản thân khó bảo toàn, những tiểu quan mà hắn tốn công lôi kéo vào Trường An, cũng đành phải đi nương tựa người khác — nào Trần Hi Liệt, nào Dương Quốc Trung, nào Trương Ký.
Ngay cả một số ít người như Nghiêm Vũ tìm đến Đỗ gia trước, dường như cũng bị phụ tử Đỗ gia phá hỏng.
~~
Hưng Khánh Cung.
Mấy tờ báo được đặt trên trác án của Lý Long Cơ.
Khi nhìn thấy câu “Tây Nam chưa yên, Tây Nhạc dừng phong” hắn cảm nhận được người trong thiên hạ đang cười nhạo mình, không khỏi đại nộ, thẳng tay ném hết báo ra ngoài.
“Quá càn rỡ.”
Cương vực Đại Đường mấy chục năm chưa từng mất một châu một huyện nào, vậy mà Nam Chiếu vừa phản loạn, tin tức ém cũng không ém được.
“Tiết Bạch khuấy động dư luận, đáng giết. Ca Nô cũng là đồ vô dụng, ngay cả một tiểu tử cũng không chèn ép được.” Lý Long Cơ nói, “Càn rỡ đến mức này, xem ra là do quá khứ trẫm quá dung túng hắn rồi.”
Cao Lực Sĩ thấp giọng nói: “Thánh nhân nói, những tin tức này là do Tiết Bạch tung ra?”
“Không phải hắn thì còn ai? Báo chí là do hắn bày ra, chuyện Nam Chiếu là hắn nói trước, bài thơ đối đáp với Lý Bạch cũng là hắn viết.”
“Chính vì như vậy, lão nô ngược lại cho rằng, e là có hơi quá rõ ràng rồi.”
Một câu nói, ngay cả Lý Long Cơ cũng có chút kinh nghi, cười khẩy nói: “Chẳng lẽ không phải tiểu tử đó sao?”
Giây lát, hắn nghĩ đến tình hình trên triều đường hiện nay, phân phó: “Tra xem.”
…
Ninh Thân công chúa phủ.
Trương Ký đã gặp Nghiêm Vũ, nhìn bóng lưng hắn đi xa, cảm khái nói: “Tiết Bạch nhìn người thật tinh tường, từ vô số tiểu quan nhỏ bé trong thiên hạ chọn ra mấy người đều là nhân tài.”
“Nghiêm Vũ tuy có tài, nhưng bản tính e rằng quá bạc bẽo hung tàn.”
“Thời Chiến Quốc, Ngô Khởi sát thê, mẫu chết không về, có thể nói là bạc bẽo không? Thế nhưng, hắn ở nước Ngụy, người Tần không dám đông tiến; ở nước Sở, thì Tam Tấn không dám nam mưu.”
“Phò mã nói rất phải.”
Trương Ký đi đi lại lại, suy tư, nhận ra đây là một cơ hội ngàn năm có một để thay thế tướng vị của Lý Lâm Phủ.
Toàn bộ cục diện đại khái phù hợp với kế hoạch của Tiết Bạch, Lý Lâm Phủ mất đi Vương Hồng chẳng khác nào tự chặt một cánh tay, cộng thêm chuyện Nam Chiếu, uy vọng đã rơi xuống đáy vực. Thánh nhân đều đã dừng việc phong Tây Nhạc, Lý Lâm Phủ lại không thể ém được tin tức, sự bất tài của hắn có thể thấy rõ.
Nam Chiếu sinh biến, triều dã xôn xao, đúng lúc Xuân thí sắp đến, bắt đầu bàn tán sôi nổi, đều chỉ trích Ca Nô che mắt Thánh nhân, làm lỡ chiến sự biên cương, Thánh nhân cần một tể tướng có tài năng, danh vọng hơn.
Thánh nhân nhất định sắp không chịu nổi những chuyện phiền lòng gần đây rồi.
Tiết Bạch chỉ đoán sai một điểm, Thánh nhân quyết định là theo tâm trạng, chứ không phải đúng sai. Ngay lúc Tiết Bạch hoàn thành tính toán đối với Lý Lâm Phủ, ấn tượng của bản thân hắn trong lòng Thánh nhân cũng đã xấu đến cực điểm.
Nói cách khác, toàn bộ kế hoạch rất thuận lợi, chỉ hy sinh một Tiết Bạch, Trương Ký chỉ có thể càng quyết tâm hơn tiến về phía tướng vị.
“Phò mã.” Lúc này có mạc liêu vội vã vào sảnh.
“Gọi là ‘Thiếu khanh’.” Khí chất của Trương Ký đã có chút khác so với trước đây, bớt đi vài phần tiêu sái, thêm vài phần trang nghiêm.
“Vâng, Thiếu khanh. Tiết Bạch sai người đưa chứng cứ đến rồi, là tấu chương lúc sinh thời của Trương Kiền Đà, ở Kiếm Nam Tiến Tấu Viện bị Lý Diên Nghiệp trộm mất. Có thể chứng minh Vân Nam Phủ đã sớm cảnh giác với sự phản loạn của Các La Phượng, nhưng tin tức triều đình trên dưới bị cách trở.”
“Đưa ta.” Trương Ký nhận lấy xem qua một lượt, ánh mắt càng thêm ngưng trọng, nói: “Bảo người của hắn đăng lên đi.”
“Bọn họ nói không đăng được nữa.”
“Tại sao?”
“Triều đình không cho đăng, nhân thủ của hắn đã rút khỏi Trường An.”
Trương Ký nói: “Ngươi đi an bài, không được để lại bất kỳ dấu vết nào.”
Đăng báo không khó, hiện nay trong thành Trường An có rất nhiều người có thể in báo tư, thuê một nhóm người làm, không ai biết là ai tung ra tin đồn.
Trương Ký làm người cẩn trọng, vốn không muốn làm vậy, nhưng lần này Tiết Bạch cung cấp bằng chứng vô cùng quan trọng, một khi đưa ra, sự phẫn nộ mà trong ngoài triều đình tích tụ đối với Lý Lâm Phủ hơn mười năm sẽ bùng phát một lần.
Ngựa đứng chầu? Thật sự coi văn võ cả triều là ngựa đứng chầu sao?
Gây dựng thanh thế trước không khó, cái khó là, đưa ra chứng cứ này, tất sẽ chọc giận Thánh nhân, giống như Nhan Chân Khanh, Lý Bí, Tiết Bạch, mà giao cho người khác đệ trình, nguồn gốc cũng không dễ giải thích.
Nghĩ đến đây, Trương Ký đã có tính toán, hiểu tại sao Tiết Bạch lại đưa chứng cứ này cho mình.
Hắn do dự một lát, hạ quyết tâm, liền trải giấy mực, bắt đầu viết tấu chương.
Phong tấu chương này trước tiên giải vây cho Thánh nhân, cho rằng sự phản loạn của Nam Chiếu mà triều đình không thể sớm phòng bị là tội ở Lý Lâm Phủ, thứ hai, tiến cử một loạt người mà hắn cho là rất am hiểu tình hình Nam Chiếu, quan vị tuy không cao, nhưng đều là những bậc danh sĩ có tiếng đương thời.
Trong đó có Nghiêm Vũ, con trai của Thượng thư tả thừa Nghiêm Đĩnh Chi, tám tuổi giết ái thiếp của cha; Lưu Yến, bảy tuổi được ca tụng là thần đồng, tám tuổi nhân dịp Thánh nhân phong thiện Thái Sơn, dâng “Tụng” được thụ phong làm Bí thư tỉnh chính tự; Lý Bí, cũng là thần đồng, hơn hai mươi tuổi làm Đãi chiếu hàn lâm; Nhan Chân Khanh, một tay tiểu khải nổi danh đương thời; Tiết Bạch, Trạng nguyên lang mười bảy tuổi…
~~
“Trương Ký không nhịn được nữa rồi.”
Lý Long Cơ xem xong tấu chương, cảm khái một câu như vậy.
Đối với Trương Ký, Cao Lực Sĩ cũng nói lời hay, thưa: “Phò mã đây cũng là muốn vì Thánh nhân mà san sẻ ưu phiền.”
“Nói không sai, hắn đúng là muốn thay Ca Nô vì trẫm mà san sẻ ưu phiền.” Lý Long Cơ hồi tưởng lại một chút, nghĩ đến Trương Thuyết, vẫn không mấy vui vẻ.
Hắn ghét sự chuyên quyền của Trương Thuyết, nhưng chuyện đã qua nhiều năm, cũng không nhớ nổi những việc nhỏ nhặt mà Trương Thuyết đã chọc giận mình, chỉ có ấn tượng là vẫn còn ở đó.
“Trẫm biết, luận về phong độ tài hoa, Trương Ký hơn Lý Lâm Phủ nhiều, những năm nay, Lý Lâm Phủ cũng già rồi.”
Nghe Lý Long Cơ nói tốt cho Trương Ký, Cao Lực Sĩ liền quay sang nói xấu, cốt là để cân bằng cảm xúc của Thánh nhân, thưa: “Tuy nói san sẻ ưu phiền không giả, nhưng Trương phò mã gần đây làm việc, thực sự có lòng riêng.”
“Trẫm há lại không nhìn ra? Thao túng dư luận, có lẽ chính hắn là kẻ chủ mưu đứng sau.”
“Hắn chắc chắn không dám, lão nô tin hơn là do Tiết Bạch tuổi trẻ bồng bột, cũng không cho rằng phò mã dám làm mất mặt Thánh nhân.”
“Đủ rồi, bọn người này lòng dạ ra sao trẫm đều biết cả.”
Không hiểu sao, trong lòng Lý Long Cơ ngược lại thấy thoải mái hơn một chút.
Sự việc lại quay về cuộc tranh đấu giữa các thần tử, tất cả đều là Trương Ký, Lý Lâm Phủ tranh giành tướng vị. Rất khó coi, nhưng đây là điều mà người làm Thánh nhân như hắn có thể khống chế được.
So ra, việc Lý Bí, Tiết Bạch thẳng thắn nói Nam Chiếu sắp phản loạn càng khó chấp nhận hơn, mấy kẻ trẻ tuổi, tưởng rằng vị hoàng đế là hắn đây tai điếc, mắt mù, muốn vả vào mặt hắn để nhắc nhở hay sao?
Nguyên lai, là Trương Ký đã lợi dụng sự trẻ người non dạ của họ để đối phó với Lý Lâm Phủ.
Nghĩ đến đây, cơn giận của Lý Long Cơ nguôi đi vài phần, lửa giận còn lại chuyển sang người Trương Ký, sau đó, hắn nghĩ Trương Ký chỉ muốn tướng vị, việc này e rằng cũng bị người khác lợi dụng rồi.
Kẻ thực sự muốn hoàng vị chỉ có một người, Lý Hanh.
“Thánh nhân?”
“Ca Nô có lẽ già rồi, xem xem mấy người này ai có thể xử lý ổn thỏa chuyện Nam Chiếu đi.”
Lý Long Cơ ngự bút phê một nét, quyết định cho phép Trương Ký cũng vào cuộc tranh giành tướng vị với Lý Lâm Phủ, mỗi người tự thể hiện tài năng, vì hắn cần giải quyết nhanh chóng những chuyện phiền lòng gần đây.
Còn chuyện tướng vị giao cho ai, thì đó lại phụ thuộc vào tâm ý của hắn.
~~
Mồng ba tháng ba, Trường An xuân ý đậm nhất, mấy kỵ mã phi nhanh vào Xuân Minh môn.
Tiết Bạch rời kinh vào ngày mười tám tháng giêng, loanh quanh một tháng rưỡi không chịu qua Lam Quan, vậy mà trong vòng ba ngày sau khi nhận được chiếu thư đã thúc ngựa trở về Trường An, vì Thánh nhân triệu hắn về triều nhậm chức Điện trung thị ngự sử.
Thời gian đã là năm Thiên Bảo thứ chín, hắn biết ở Triều Châu không thể thay đổi được cục thế thiên hạ, chỉ có Trường An, mới là đầu não và trái tim của Đại Đường.
Có thể trở về Trường An, là ngẫu nhiên sao?
Không, trong chuyện Nam Chiếu, hắn đã thể hiện năng lực, tầm nhìn xa, và quyết tâm. Vậy thì, chỉ cần chuyện Nam Chiếu xảy ra, sự việc bày ra ở đó cần giải quyết gấp, bất kể là ai muốn xử lý nhanh chóng phiền phức này, đều sẽ dùng đến hắn, ít nhất dùng hắn là có thể dẹp yên dư luận.
Chỉ cần vẫn có người muốn tranh giành tướng vị, thậm chí là hoàng vị.
Mà Tiết Bạch đã giật dây đủ nhiều người đi tranh giành, những người này rồi sẽ không nhịn được mà ló đầu ra gánh chịu sự bất mãn của Lý Long Cơ. Đồng thời trong lúc nguy nan này, lợi dụng hắn để giải quyết sự tình.
…
Xuân thí vừa qua, trên đại lộ Xuân Minh Môn đâu đâu cũng là cử tử, sinh đồ từ các châu huyện đến, lại đúng vào lúc Nam Chiếu phản loạn, Tây Nhạc dừng phong, khắp nơi đều thấy người công kích quốc sự, náo nhiệt vô cùng.
Có người từ cửa sổ Khang gia điếm ló đầu ra, hô một tiếng.
“Tiết lang về rồi!”
Cùng với tiếng hô đó, từ trong các tửu quán trà tứ, rất nhiều cử tử ùa ra, bảy miệng tám lưỡi ngâm nga đủ loại câu thơ.
Tiết Bạch bị chặn ở đó, tiến không được, lùi cũng không xong, trong lòng đoán không biết đây là cử tử tự phát hay do Trương Ký kích động.
“Chư quân, chư quân chỉ biết đối thơ ở Lam Điền dịch, có nhớ Tiết lang làm thế nào mà đến Lam Điền dịch không?!”
“Dục vi thánh minh trừ tệ sự, khẳng tương suy hủ tích tàn niên!” (Vì đấng thánh minh trừ việc xấu, há đem thân già tiếc năm tàn!)
Cuối cùng, tiếng hô của đa số bọn họ đều hợp thành cùng một bài thơ.
“Vân hoành Tần Lĩnh gia hà tại, tuyết ủng Lam Quan mã bất tiền” (Mây giăng Tần Lĩnh nhà đâu tá, tuyết phủ Lam Quan ngựa chẳng đi) vốn là một câu thơ khá thê lương, nhưng cảnh ngộ của Tiết Bạch đã thay đổi, hắn không đi qua Tần Lĩnh mây giăng, mà là trở về nhà ở Trường An, vó ngựa của hắn chưa từng đạp qua Lam Quan, do đó, ngay cả thi ý cũng thay đổi, trở thành lời lên án Lý Lâm Phủ.
Lúc này những người đang hoan hô chưa chắc đã thích Tiết Bạch, nhưng họ có thể thỏa sức phát tiết nỗi oán hận tích tụ hơn mười năm qua, đem hết tội lỗi “Tây Nam sinh biến, Tây Nhạc dừng phong, Thánh nhân mất hết thể diện” đổ lên đầu Lý Lâm Phủ.
Sĩ khí phấn chấn.
Liên tục ngâm hơn mười bài thơ, bàn luận rất nhiều chính sự, một nhóm sĩ nhân khác từ phía tây đại lộ Xuân Minh Môn kéo đến, vừa đi vừa lớn tiếng la hét.
“Các ngươi đang làm gì? Chào đón tội nhân bức phản Nam Chiếu sao?!”
“Chính là Tiết Bạch hùng hổ dọa người, bức phản Nam Chiếu vương, các ngươi còn dám làm ầm ĩ chuyện này lên.”
“…”
Tiết Bạch vẫn ngồi trên ngựa, nhìn quanh bốn phía. Hắn vừa về Trường An, đã cảm nhận được dân ý cuồn cuộn.
Nhưng thay vì nói là dân ý cuồn cuộn, chẳng bằng nói là cuộc tranh giành tướng vị đã đến giai đoạn cuối cùng, Trương Ký và Lý Lâm Phủ đều đang dốc hết sức, muốn chứng minh mình có thể xử lý thỏa đáng chuyện Nam Chiếu hơn.
Mà Lý Long Cơ hy vọng dùng việc này để che đậy sự lúng túng của việc dừng phong Tây Nhạc.
Những tâm tư này của bậc thượng vị, sĩ nhân thường không biết, những sĩ nhân này tranh luận kịch liệt, mặt đỏ tía tai, cho rằng mình đúng, lại không biết mình đã là con rối bị giật dây.
“Các La Phượng sớm đã có ý phản, một lần công hạ Diêu Châu, há lại là bị ai bức phản?”
“Tin con tin Phụng Già Dị chết truyền đến Nam Chiếu, Các La Phượng mới phản, sao có thể không liên quan đến Tiết Bạch?”
“Phụng Già Dị cớ gì lại lén trốn đi sao ngươi không nói?”
Bỗng nhiên, nhiều người hơn chạy đến, hô lớn: “Nam Chiếu Vương đã dâng biểu thỉnh tội, Nam Chiếu không có thật sự phản loạn!”
Các cử tử bên này nghe xong, đều không cho là đúng, cười ồ lên: “Ca Nô vẫn còn đang tô son điểm phấn cho thái bình, thật đáng cười, đáng cười.”
“Triều đình dán cáo thị, há có thể là giả?”
“Nhan Chân Khanh, Lý Bí, Tiết Bạch sớm đã có dự ngôn, ngược lại bị biếm trích. Vì Ca Nô trên dưới che đậy, ngăn chặn thánh thính, hắn bây giờ để giữ được tướng vị, còn muốn che giấu chuyện Nam Chiếu, chúng ta có thể tin được không?”
Điều này đúng là sự thật, hiện nay sách lược của Lý Lâm Phủ chỉ có thể là một con đường đi đến cùng, biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ; còn Trương Ký muốn thay thế tướng vị, thì phải nhìn thẳng vào sự phản loạn của Nam Chiếu, đưa ra sách lược bình định phản loạn.
Thánh nhân có lẽ định xem xem, che đậy được thì tiếp tục dùng Lý Lâm Phủ, không che đậy được nữa, vậy thì chỉ có thể thay tể tướng.
Mà Lý Lâm Phủ cũng có chút thủ đoạn, giữa một mảnh ồn ào, vậy mà thật sự có người cầm bảng cáo thị chạy đến.
“Các La Phượng viết ‘Ta! Ngã vô sự, Thượng Thương khả giám. Cửu trùng Thiên tử, nan thừa chỉ xích chi nhan. Vạn lý trung thần, khởi thụ gian tà chi hại’ hắn không muốn phản Đường, thực là bị gian tà hãm hại!”
(Than ôi! Lòng ta trong sạch, trời xanh có thể thấy rõ. Thiên tử ngự nơi chín tầng trời cao, khó mà diện kiến để giãi bày. Một kẻ trung thần như ta ở nơi xa vạn dặm một lòng vì xã tắc, cớ sao lại phải chịu cảnh bị lũ gian thần ngay cạnh bệ hạ hãm hại như thế này?)
Lời này nghe đến Tiết Bạch cũng phải nhíu mày, quát: “Kẻ nào là gian tà?! Các La Phượng dám nói là ta ở ngoài vạn dặm bức phản hắn sao?!”
“Tiết Bạch, ngươi sở dĩ chỉ trích Các La Phượng phản loạn, là vì cớ gì? Có phải vì tấu chương của Vân Nam thái thú Trương Kiền Đà không?”
“Không sai.” Vì nay Trương Ký đã tiến cử Tiết Bạch hồi triều, Tiết Bạch thật sự không sợ ra mặt đảm đương, lập tức nói: “Lý Diên Nghiệp trộm tấu chương của Trương Kiền Đà, chứng cứ xác thực.”
“Vậy ta nói cho ngươi biết, Nam Chiếu phản loạn, tội ở Vân Nam thái thú Trương Kiền Đà! Trương Kiền Đà làm Vân Nam thái thú, trưng thu vô độ, nhiều lần tấu sớ sai trái, tư thông với thê tử của Các La Phượng…”
Nghe lời này, mọi người xôn xao, quên cả tranh luận, chỉ lo bàn tán chuyện Trương Kiền Đà và thê tử của Các La Phượng tư thông.
“Chư quân! Nam Chiếu đã sai sứ đến Trường An thỉnh tội, Các La Phượng nói ‘Vì Kiền Đà gièm pha, khiến Đại Đường và Nam Chiếu sinh lòng nghi kỵ lẫn nhau, nay Thổ Phồn rình rập ở Lãng Khung, nếu như cò trai tranh nhau, e bị ngư ông đắc lợi. Cúi xin bậc thánh minh hãy “yên nghĩ đến nguy, được lo cho mất” rộng lòng cho thần một cơ hội để sửa chữa sai lầm, làm lại từ đầu’ triều đình lệnh chúng ta không được vọng nghị thời chính nữa.”
Nội dung như vậy, quả thực khiến một số người cảm thấy cục diện đã dịu đi.
Cơn tức giận ban đầu cũng tiêu tan hơn nửa.
“Chư quân!” Tiết Bạch hỏi: “Các La Phượng đã ngoài bốn mươi, thê tử của hắn cũng vậy. Trương Kiền Đà phụng thánh mệnh trấn thủ một phương, sẽ vì tư thông với một phụ nhân man di bốn mươi tuổi, mà làm lỡ gia quốc đại sự sao?”
“Đó là thiếp thất của Các La Phượng…”
“Nếu là thiếp thất, Trương Kiền Đà trấn thủ Diêu Châu, làm thế nào mà gặp được thiếp của Các La Phượng? Trừ khi là Các La Phượng cố ý dâng lên.”
Tiết Bạch nói xong, thúc ngựa tiến đến, giật lấy một tờ cáo thị, xé toạc.
“Nam Chiếu sớm đã có ý phản nghịch, Ca Nô cũng biết rõ, cho nên mới lệnh Trương Kiền Đà xây thành, nhận con tin, sửa sang áo giáp, luyện binh. Tuy nhiên, Ca Nô đánh giá sai tình hình, khiến cục diện trở nên không thể cứu vãn. Đến lúc này, vẫn còn đổ tội lên đầu một vị tướng lĩnh đã vì nước tận trung mà chết.”
Hắn cao giọng hơn một chút, hỏi: “Các ngươi nếu là Trương Kiền Đà, có tư thông với thê tử của Các La Phượng không? Gánh lấy cái danh sau khi chết như vậy, có thấy đau lòng không?”
Câu trả lời trong đám đông thưa thớt.
Nhưng đã có người nhận ra, Nam Chiếu Vương Các La Phượng lòng lang dạ sói, dưới tờ biểu thỉnh tội có vẻ thành khẩn kia, ẩn giấu một trái tim vô cùng giảo hoạt và đầy dã tâm.
Cũng có người có thể từ cái gọi là “vụ án tư thông” này mà thấy được những kẻ cầm quyền của Đại Đường thịnh thế này đã bắt đầu ngày càng nhu nhược, họ thật sự không nhìn ra lời lẽ của Các La Phượng có vấn đề sao? Không, họ biết cả, chẳng qua là họ bằng lòng cho vị tiểu vương Nam Chiếu kia một cơ hội để ngụy biện thôi.