Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-co-thien-dinh-thai-tu-quan-lam-van-co-tue-nguyet.jpg

Ta: Cổ Thiên Đình Thái Tử, Quân Lâm Vạn Cổ Tuế Nguyệt!

Tháng 2 3, 2026
Chương 160: Vạn tiên các Các chủ, Tù Ngưu vs Hỏa Kỳ Lân, dừng! Chương 159: Thiên địa thánh vật biến thành đặc thù sinh linh, phòng chữ Thiên phòng, cưỡng đoạt băng quan!
hong-hoang-ta-nam-dai-giao-hieu-lenh-quan-tien.jpg

Hồng Hoang: Ta Nắm Đại Giáo, Hiệu Lệnh Quần Tiên

Tháng 2 26, 2025
Chương 507. Quyết chiến bùng nổ, mới kỷ nguyên Chương 506. Lấy khẽ kéo ngũ, quyết chiến đêm trước
toan-dan-ban-cai-lucky-box-nguoi-day-phan-phai-danh-long-vuong.jpg

Toàn Dân: Bán Cái Lucky Box, Ngươi Dạy Phản Phái Đánh Long Vương

Tháng 1 2, 2026
Chương 42: 90w(441-450) (2) Chương 42: 90w(441-450) (1)
son-thon-cam-dia-ta-giao-hai-tu-bat-quy-bi-lo-ra.jpg

Sơn Thôn Cấm Địa: Ta Giáo Hài Tử Bắt Quỷ Bị Lộ Ra

Tháng 1 23, 2025
Chương 197. Trật tự trọng chỉnh Chương 196. Đột nhiên xuất hiện binh tượng
nguoi-choi-moi-len-xe

Người Chơi Mời Lên Xe

Tháng 2 6, 2026
Chương 1996: Tập sát Trịnh Ngọc Từ Chương 1995: Nổ tung cuồng ma
duong-cai-cau-sinh-gap-tram-lan-ban-thuong

Đường Cái Cầu Sinh: Gấp Trăm Lần Ban Thưởng

Tháng 1 31, 2026
Chương 525: Tinh linh tộc lựa chọn Chương 524: Thứ nhất Đại Thánh cấp nhân loại người chơi
hai-duong-tho-san.jpg

Hải Dương Thợ Săn

Tháng 1 22, 2025
Chương 829. Đại kết cục, ảnh gia đình Chương 828. Trên máy bay cơm hộp
ta-o-tan-the-co-can-phong.jpg

Ta Ở Tận Thế Có Căn Phòng

Tháng 2 24, 2025
Chương 1609. Thế kỷ hôn lễ Chương 1608. Dùng ác ma cái từ này càng thích đáng
  1. Lục Tiên
  2. Chương 854. Q3 - Chương 425: Hài cốt quen thuộc
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 854: Q3 – Chương 425: Hài cốt quen thuộc

Ánh sáng trắng chói lọi ẩn mình trong bóng tối chợt được phóng thích, quang mang từ thanh trường kiếm cổ xưa bắn ra bốn phía lập tức bức lui Hắc Ám xung quanh; giống như mặt trời xuất hiện giữa đêm đen phát ra vô vàn ánh sáng rực rỡ vô cùng đẹp mắt.

Hắc Ám lảo đảo rút lui, Thẩm Thạch hai tay cầm kiếm đứng trên thềm đá, chỉ thấy một màu trắng xóa vây lấy hắn, thế gian hy hữu nhưng vẫn chưa chịu trở lại bình thường, ngược lại còn không ngừng bành trướng. Đột nhiên như có tiếng gào thét không rõ ràng, ngàn vạn tia sáng cùng nhau hội tụ thành một cột sáng chói lọi ầm ầm bắn nhanh về phía trước.

Như là tia chớp xé toạc đêm đen, mảnh hắc ám nơi đây đã bị cột sáng điên cuồng xé tan thành hai nửa. Cột sáng kia bắn ra xa hơn trăm trượng, những nơi đi qua hắc ám phải tan ra nhường đường. Như một quân vương lạnh lùng cao ngạo cúi xuống nhìn những con dân của mình nhỏ nhoi như con sâu cái kiến.

Một lát sau, cột sáng chậm rãi rút ngắn về dáng vẻ bình thường. Thẩm Thạch cũng nhân cơ hội mượn ánh sáng cổ kiếm để quan sát tình hình xung quanh.

Sau đó hắn liền giật mình.

Té ra là chẳng biết từ lúc nào hắn đã vọt tới cuối thềm đá xoắn ốc. Chỗ hắn đứng hiện tại chính là cuối tầng một. Xuống bước nữa chính là đất bằng. Hơn nữa khi quang mang cổ kiếm rọi xuống giúp Thẩm Thạch phóng tầm mắt có thể thấy được đây là một mảnh đất bằng thật rộng lớn, nhìn không thấy giới hạn chứ đừng nói chi là có vách động.

Trong lúc bạch sắc quang mang đang từ từ thu lại cũng phần nào giúp cho cặp mắt Thẩm Thạch dần thích ứng với cái thế giới dưới lòng đất này. Hắn vô cùng kinh ngạc, chỗ sâu nhất dưới huyệt động vô cùng rộng lớn thì không nói, đàng này cũng không phải là hoàn toàn u tối. Bên trong thổ nhưỡng cùng nham thạch có một loại gì đó phát ra ánh sáng âm u thập phần kỳ dị. Ngoài ra nơi đây cũng không hẳn là một thế giới hoàn toàn hoang vu tĩnh mịch.

Cái thông đạo hình xoắn ốc kia chứa đựng tràn đầy lực lượng quỷ dị, dường như là có thể bóp chết hết thảy mọi sinh linh bước qua. Thế nhưng ở cái lối đi sâu trong lòng đất này vậy mà không phải là nặng trĩu tử khí, nơi đây rõ ràng còn có sinh linh tồn tại.

Thẩm Thạch thấy được mặt đất có ít đá đóng rêu qua một ít ánh sáng còn sót lại. Thậm chí hắn còn thấy được một số loài động vật kỳ dị thỉnh thoảng bò qua trước mặt. Đại đa số là có cơ thể thật nhỏ, có loại toàn thân trong suốt trắng tinh, nhìn giống như là một loài rủa nhỏ biến dị.

Trước mặt còn có gió thoang thoảng, trong không khí cũng không khô ráo. Thẩm Thạch thậm chí có thể cảm nhận được một chút mùi ẩm ướt. Có gió, có nước, có thực vật, lại còn có những loài động vật kỳ quái này, hiển nhiên tình cảnh trước mắt so với Hoàng Tuyền địa phủ thực sự chênh lệch quá xa. Khi một người đi vào lòng đất quá sâu, vô luận là ai thì cũng không tránh khỏi liên tưởng đến cái địa phương quỷ dị chỉ có trong truyền thuyết kia.

Quang mang bên trên Lục Tiên cổ kiếm đã thu hồi hoàn toàn, đại bộ phận là rút về trên thân cổ kiếm, còn lại một số ít vẫn bao bọc Thẩm Thạch vào trong kiên quyết thủ vệ cho hắn.

Thẩm Thạch lấy lại bình tĩnh, hít sâu một hơi, phóng chân bước xuống thềm đá tầng cuối cùng này.

Tại một khắc này hắn chợt nhớ tới một tỉnh cảnh của vạn năm trước lúc mà Nguyên Vấn Thiên cùng Hoàng Minh đồng thời tiến vào cái huyệt động này, Hoàng Minh bị lực lượng thần bí bên trong lối đi kia ăn mòn huyết nhục, thế nhưng Nguyên Vấn Thiên vẫn suôn sẻ một đường đi xuống.

Như vậy vị Thánh Hiền chi Vương của Nhân Tộc kia cũng đã bước tới đoạn cuối này hay không? Có phải cũng đã từng đặt chân lên chỗ này, thậm chí là còn đi được xa hơn.

&&&&

Bước chân đạp trên nền hang sâu tối tăm tiếp nhận từng hồi cảm giác cực kỳ kiên cố truyền đến từ mặt đất. Thời điểm hắn rởi bỏ cái thềm đá để bước chân lên nền đất, Thẩm Thạch chợt phát hiện tầng ánh sáng trắng vốn vây quanh hắn cũng dao động rồi nhẹ nhàng rút vào trong cổ kiếm, nhanh chóng biến mất chẳng thấy đâu.

Lục Tiên cổ kiếm lại lần nữa quay về trạng thái ngủ say. Trông như một cây côn bằng đá mà lại nắm giữ một lực lượng Thượng Cổ thần bí quá kinh hãi. Thế nhưng Thẩm Thạch cũng không dám thu hồi chuôi cổ kiếm này. Bên trong cái thế giới xa lạ này, hắn vẫn phải nắm thật chặt chuôi tiên kiếm tiến về phía trước.

Thế giới dưới lòng đất ánh sáng âm u, không tính là đặc biệt sáng ngời nhưng cũng đủ để soi rọi cảnh quang xung quanh. Thế nên Thẩm Thạch không sử dụng Hỏa cầu thuật, mà cứ thế hướng tiền phương bước tới. Trong lòng hắn nổi lên vài nghi hoặc khó có thể cởi bỏ, Hoàng Minh rốt cục đã đi đâu, cường địch thần bí đột nhiên xuất hiện rồi lại thất tung đi phương nào? Nếu như bọn họ đều xông qua cái thông đạo xoắn ốc đầy chết chóc kia để đến thế giới bên dưới thì ngay đây lại không hề có dấu vết gì.

Thẩm Thạch nhìn qua bốn phía phụ cận chỉ thấy một mảnh đất Nguyên Thủy, thô ráp, hiển nhiên không có dấu vết phá hoại nào. Mà thế giới trước mắt không thể nói là có thông đạo, tất cả đất đai hầu như đều là giống nhau như đúc, im ắng trải dài tới phía trước, không biết nơi đâu là tận cùng, cũng không thấy một bóng người.

Thẩm Thạch cũng không biết nên đi hướng nào. Bên trong một khu vực khổng lồ như thế muốn tìm một người sống tựa hồ như mò kim đáy bể.

Hắn mù tịt bốn hướng lại chẳng có bất kỳ chỉ dẫn nào. Tât cả mọi hướng đều giống nhau như đúc. Hắn chưa bao giờ nghĩ qua lòng đất sẽ có dạng thế này, trong lúc nhất thời do dự không biết nên đi về đâu. Hắn cẩn thận suy nghĩ một chút sau đó nhớ tới Lục Tiên cổ kiếm trong tay, nhẹ nhàng khua tay hai cái nhưng cổ kiếm cũng chẳng có chút phản ứng nào.

Mà ngoại trừ cổ kiếm ra thì trên người Thẩm thạch chẳng còn đồ vật nào có liên quan tới cái thế giới dưới lòng đất này. Hắn nhíu mày suy tư rồi lập tức thử rót một ít linh lực vào cổ kiếm.

Trong quá khứ hắn đã từng quán chú lên thanh Lục Tiên cổ kiếm nhưng tất cả đều là tốn công vô ích. Thế nhưng có lẽ là ở cái nơi thần bí dưới lòng đất này thì đồ vật cũng sẽ không giống nhau, lúc này Lục Tiên cổ kiếm có chút ít phản ứng. Theo linh lực hắn rót vào liền xuất hiện một luồng bạch quang nổi lên trên thân kiếm.

Thẩm Thạch liền trở nên vui vẻ, ánh mắt tập trung lực chú ý lên thân kiếm bạch quang nhưng chỉ thấy tia sáng không vọt tới hộ vệ xung quanh thân thể hắn như lúc trước mà lúc này phô ra một màn sáng hoàn toàn khác. Trông như một đoàn hỏa diễm màu trắng im lặng thiêu đốt.

Chẳng qua là giây lát sau, đột nhiên đoàn bạch sắc mạnh mẽ nghiêng sang hướng khác, giống như cánh tay đột nhiên chỉ hướng.

Khóe miệng Thẩm Thạch xẹt qua một nét cười lập tức quay người nhìn về bên đó. Ánh sáng âm u mờ nhạt, phía trước tựa hồ cũng là vô biên vô hạn. Nhưng lúc này đây lại chẳng đáng sợ tí nào.

Hắn nắm chặt trường kiếm trong tay bước nhanh tới trước.

Không có đường, chỉ dựa vào đôi chân.

Chẳng qua nơi này là một phiến rộng lớn còn hơn sự tưởng tượng của hắn nhiều. Hắn rời đi theo phương này đã thật lâu nhưng vẫn không có phát hiện chút gì khác thường, nếu không phải lâu lâu hắn lại rót linh lực vào chuôi cổ kiếm để xác định phương hướng thì chỉ sợ hắn đã có cảm giác lạc đường.

Thế nên một hồi dài dòng buồn chán. Không biết lộ trình đã qua tiêu tốn hết bao nhiêu thời gian nhưng thoạt nhìn tựa như gần muốn rối loạn, vài ngày, mấy tháng hay là vài năm? Mãi đến một ngày hắn chợt nhìn thấy trên mặt đất phía trước đột nhiên xuất hiện một cỗ hài cốt cực lớn.

Thân thể hắn khựng lại, nhìn qua bộ hài cốt có vài phần quen mắt, giống như là đã từng gặp ở nơi nào đó.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tay-du-mot-ngay-khong-thinh-kinh-ta-toan-than-kho-chiu.jpg
Tây Du: Một Ngày Không Thỉnh Kinh, Ta Toàn Thân Khó Chịu
Tháng 2 3, 2026
phu-nhan-de-cho-ta-canh-ba-chet.jpg
Phu Nhân Để Cho Ta Canh Ba Chết
Tháng 1 21, 2025
vong-tay-dao-tien-do
Vòng Tay Đạo Tiên Đồ
Tháng mười một 3, 2025
thien-dao-kiem-than.jpg
Thiên Đạo Kiếm Thần
Tháng 1 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP