Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bi-nu-nhan-vat-phan-dien-thoi-mien-chi-phoi-ta-dao-nguoc-cong-luoc.jpg

Bị Nữ Nhân Vật Phản Diện Thôi Miên Chi Phối? Ta Đảo Ngược Công Lược!

Tháng 2 1, 2026
Chương 203: điêu vong chi sâm, cùng bữa ăn khuya Chương 202: uy hiếp, cùng tình báo
tho-he-chi-co-the-phong-ngu-ta-len-tay-cat-thac-nuoc-dua-tang.jpg

Thổ Hệ Chỉ Có Thể Phòng Ngự? Ta Lên Tay Cát Thác Nước Đưa Tang!

Tháng 2 9, 2026
Chương 258: Đại kết cục! Chương 257: Loạn lên
phan-dau-tai-hong-lau.jpg

Phấn Đấu Tại Hồng Lâu

Tháng 4 29, 2025
Chương 981. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 980. 1 đêm Ngư Long vũ
van-vat-lam-khe.jpg

Vạn Vật Làm Khế

Tháng 1 9, 2026
Chương 371: Phong mang tất lộ (hạ) Chương 370: Phong mang tất lộ (thượng)
vo-hiep-ta-o-tong-vo-them-dong

Võ Hiệp: Ta Ở Tổng Võ Thêm Dòng

Tháng 12 4, 2025
Chương 353: Kiếm tiên phi thăng (đại kết cục) Chương 352: Thung lũng ác chiến, thắng bại rõ ràng
khoan-thai-son-trang.jpg

Khoan Thai Sơn Trang

Tháng 1 17, 2025
Chương 751. Mới mở bắt đầu Chương 750. Ngươi chết, 1 cắt hoàn tất!
vo-dao-tien-nong.jpg

Võ Đạo Tiên Nông

Tháng 2 4, 2025
Chương 236. Đại kết cục Chương 235. Tinh Hà viên mãn
dau-la-chi-ta-co-mot-ban-vo-danh-phap

Đấu La Chi Ta Có Một Bản Vô Danh Pháp

Tháng mười một 23, 2025
Chương 537: Phiên ngoại: Vô danh pháp lai lịch, chư thiên kim thủ chỉ chi chủ Chương 536: Phiên ngoại: Kết nối song song vũ trụ
  1. Long Cơ Chiến Hồn
  2. Chương 411: Mạc Hảo, Cảnh Hoà, đi dạo
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 411: Mạc Hảo, Cảnh Hoà, đi dạo

Chẳng mấy chốc, Mạc Hảo đã đến nơi cần đến. Trước mắt, là một khoảng trống với từng chiếc phi thuyền lớn. Nhìn sơ qua một lượt, mơ mơ hồ hồ thấy được bóng dáng người mà bản thân cần tìm. Không nghĩ ngợi gì nhiều, trực tiếp theo bóng hình đó mà đến.

– Cảnh Hoà, là ngươi sao?- Mạc Hảo vui vẻ chạy tới, háo hức nói.

Người thiếu niên đó quay đầu về sau, ông trời không phụ lòng người. Người mà cô ta muốn gặp, cuối cùng cũng thấy. Cảnh Hoà nghe được tiếng ai đó gọi, liền quay người trở lại. Mắt thấy, là hai người con gái đang băng băng tới mình.

– Cô… Cô là?- Cảnh Hoà nhíu mày, trong giây lát vẫn chưa nhớ ra đối phương là ai.

– Là Mạc Hảo, không phải chúng ta trước đó đã từng gặp nhau ở tại bờ biển hay sao? Sao ngươi mau quên thế?- Mạc Hảo tiếp lời, còn là có chút hờn dỗi.

– À, là cô à! Tìm ta có việc gì không?- Nhìn về bọn họ, Cảnh Hoà đã nhớ ra phần nào.

– Không có chuyện gì, không tìm ngươi được sao? Ngươi đó, đúng là đồ vô tâm mà!- Mạc Hảo khoanh tay trước ngực, cao giọng nói.

– Nếu như không có chuyện gì thì thôi vậy, ta còn có việc cần phải làm. Tạm biệt!- Lời vừa dứt, Cảnh Hoà đã có ý định rời đi. Sau sự việc lần trước, không liên quan đến bọn họ vẫn là tốt hơn.

– Way, ta khó khăn lắm mới tìm được ngươi. Chưa nói được hai ba câu nữa, là ngươi muốn rời đi rồi. Không lẽ nói chuyện với ta, làm cho ngươi khó chịu hay sao?- Nghe được lời ấy, Mạc Hảo lộ ra vẻ mặt không vui. Kèm theo đó, là từng lời oán than.

– Vậy, cô muốn cái gì ở ta?- Cảnh Hoà khó hiểu, nghi hoặc hỏi.

– Chúng ta… Hay là cùng nhau di dạo một chút đi, bồi dưỡng tình cảm… Không phải, là tìm hiểu về nhau… Cũng không phải, là quan tâm hỏi thăm nhau mới đúng, nhân tiện ôn lại chuyện xưa!- Mạc Hảo ngại ngùng, khuôn mặt đã đỏ hơn nửa. Thiếu nữ e thẹn, chính là cái dáng vẻ này.

– Hình như… Làm như vậy, không được tốt cho lắm thì phải. Dù sao ta và cô, cũng không thân quen lắm. Lỡ như để người khác nhìn thấy, ảnh hưởng đến danh tiếng của cô mất!- Cảnh Hoà khéo léo từ chối, để Bích Hạ thấy được thì hắn coi như toang.

– Không sao đâu, đi thôi!- Không để đối phương kịp thời phản ứng, Mạc Hảo đã lôi hắn ta đi. Việc mà cô ta muốn làm, nào đâu có cần phải để ý đến sắc mặt bất kì một ai.

– Tiểu thư, người làm như này. Còn gì là mặt mũi của hoàng gia nữa. Ngươi có nên cân nhắc lại một chút hay không?- Chứng kiến một màn trước mặt, Thị liền cất tiếng khuyên can. Nói nhỏ vào tai Mạc Hảo, đôi lời nhắc nhở.

– Chuyện của ta, em bớt để ý lại đi. Em đó, làm lỡ nhân duyên của ta. Ta hỏi tội em!- Mạc Hảo liếc xéo đối phương một cái, doạ cho Thị không dám nói thêm lời nào.

Thế là, Mạc Hảo lôi lôi kéo kéo Cảnh Hoà đi từ nơi này đến nơi khác, ngắm nghía cảnh vật nơi đây. Dù việc này trước đó đã làm hàng trăm hàng ngàn lần, nhưng đây có lẽ là lần vui nhất của cô ta. Cảnh đẹp cũng vì đó mà trở nên xuân sắc lạ thường.

Một bên khác, Triệu Hoài sau khi hết giá trị lợi dụng, bị hai người bọn họ vứt bỏ qua một bên. Không còn cách nào khác, đành lê lết tấm thân này, trở về phi thuyền. Chơi như thế là đủ rồi, đã đến lúc làm việc nên làm.

– Vắt chanh bỏ vỏ, còn hơn cả ta nữa. Hazz, lòng người!- Triệu Hoài thở dài một hơi, toàn thân ưu uất. Loại chuyện như này, sớm đã quen thuộc. Nhưng mỗi lần trải qua, tâm tình không khỏi trống trải. Xem đây như một bài học vậy, sau này lừa người cho nó dễ.

– Triệu Hoài, tiếp theo đây ngươi định làm gì? Chuyện mà kẻ đó giao phó, ta thấy không đơn giản đâu!- DG bất chợt lên tiếng, cảnh báo sự tình.

– Chuẩn bị trước đã, rồi tùy cơ hành động sau. Muốn ta bán mạng, nằm mơ đi. Nhưng mà nhiệm vụ này, không thể không làm. Chậc chậc, phiền phức thật đấy!- Triệu Hoài than ngắn thở dài, suy tư đủ đường. Mới tránh cho bản thân, rơi vào thế yếu.

– Nhưng hiện tai, chuyện đó để sau đi. Ta ấy mà, bận rộn lắm đấy. Còn có chuyện quan trọng hơn cần phải làm, đâu dư hơi mà quan tâm ba cái chuyện không đâu. Bất quá, không hoàn thành nhiệm vụ. Bị cái lão già đó trừng trị thừa sống thiếu chết mà thôi, có gì đâu mà lo lắng!- Cái bộ dạng không sợ trời không sợ đất này của Triệu Hoài, quả thật là rất gợi đòn.

– Wa, nói nghe nhẹ thế. Người không biết, còn tưởng ngươi cứng lắm. Nhưng đâu có hay, ngươi vì hoàn thành nhiệm vụ mà chuyện gì cũng dám làm. Toàn mõm!- DG buông lời chế giễu, khinh thường lộ rõ.

– Xì, ngươi không biết sao? Ta một đời liêm khiết, chống lại gian ác. Loại chuyện trái với đạo đức lương tâm, ta quyết không làm!- Triệu Hoài mạnh miệng mà nói, một thân khí thế ngời ngời.

– Đúng rồi, ngươi có lương tâm với đạo đức quái đâu mà làm trái. Lưu manh bày đặt giả danh tri thức, người ta lại cười cho!- Được nước, DG càng lấn tới. Nói đến độ, hắn cứng luôn họng.

Chuyện quan trọng cần phải làm mà Triệu Hoài nói, không gì khác ngoài việc dỗ ngọt Diệp Ninh. Làm sai thì phải chịu, đây cũng là điều hiển nhiên. Hắn lân la đi đến phòng cô ta, nửa muốn nửa lại không. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cuối cùng cũng hạ quyết tâm.

– Cốc cốc cốc, có ai không?- Triệu Hoài gõ cửa, nhẹ giọng mà nói.

– Không có ai cả, cút về đi!- Đổi lại, là gáo nước lạnh từ Diệp Ninh. Xem ra, còn chưa hết giận hờn.

– Êy, giận gì không biết nữa, có đem bánh đến cho cô này. Ăn không?- Triệu Hoài mở cửa bước vào, quét mắt ngang một lượt. Những gì hắn ta thấy được là một căn phòng vô cùng xa hoa lộng lẫy. Khác xa với căn phòng mà hắn ta đang ở, người so với người, chung quy vẫn là cách biệt quá lớn.

Diệp Ninh ngồi trên một chiếc ghế dác ngọc, thưởng thức bánh ngọt, trà ngon. Tay ôm hồ ly nhỏ, ân cần vuốt ve. Tuyệt nhiên, lại không thấy Trung đâu. Đây chẳng phải thời cơ tốt, để hắn làm lành hay sao.

– Tới đây làm gì?- Diệp Ninh ngẩng cao đầu, chẳng thèm đối hoài tới hắn ta nữa. Nhưng nhịn không nổi mà liếc nhìn trộm lấy hắn một cái.

– E hèm, không phải là sợ cô đói không có gì ăn hay sao? Tìm được món ngon, ta nghĩ đến cô đầu tiên đấy!- Triệu Hoài cười tươi như hoa, cố gắng mà xoa dịu tình hình.

– Vậy người thứ hai thứ ba là ai? Nói đi!- Diệp Ninh hỏi như hỏi cung, sắc mặt ưu ám cực độ.

– Wa, có cần nhất thiết phải như thế không? Làm gì có người thứ hai thứ ba ở đây. Cô không ăn thì thôi, ta đem về!- Nói rồi, Triệu Hoài xoay lưng lại, ý định rời đi.

Hắn ta đây là đang muốn, Diệp Ninh mở lời giữ bản thân ở lại. Chỉ có như vậy, hắn mới danh chính ngôn thuận mà bước vào. Trung mà trở về bất thình lình, còn có cái mà nói. Ít nhất là, tránh được một trận chiến không đáng có.

( Sao còn chưa gọi ta nữa? Giận thật rồi à? Chậc, đành phải mặt dày mày dạn vậy!) Mọi chuyện dường như không diễn ra như những gì mà Triệu Hoài muốn, đành phải tìm cách khác vậy.

– Khoan đã…- Ngay lúc hắn ta đắn đo, Diệp Ninh lại lên tiếng.

Triệu Hoài chỉ chờ có thế, nhanh như chớp mà ngồi xuống đối diện với cô ta. Đặt hộp bánh mực lên bàn, tạo tiền đề cho những bước về sau. Bước đầu đã thành, những bước sau đây càng là đơn giản hơn nhiều.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ten-ta-ryan.jpg
Tên Ta Ryan
Tháng 2 17, 2025
thien-kieu-bang-ta-hang-the-trung-dong-chi-ton-cot.jpg
Thiên Kiêu Bảng: Ta, Hàng Thế, Trùng Đồng Chí Tôn Cốt
Tháng 2 25, 2025
quay-ve-19-tuoi-nu-than-nguoi-lam-sao-khong-kieu-ngao
Quay Về 19 Tuổi, Nữ Thần Ngươi Làm Sao Không Kiêu Ngạo
Tháng 2 5, 2026
tu-tien-the-gioi-qua-nguy-hiem-ta-tro-ve-dia-cau-hien-thanh.jpg
Tu Tiên Thế Giới Quá Nguy Hiểm, Ta Trở Về Địa Cầu Hiển Thánh
Tháng mười một 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP