Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-cung-nam-cai-dai-my-nu-xuyen-qua-den-bac-tong.jpg

Ta Cùng Năm Cái Đại Mỹ Nữ Xuyên Qua Đến Bắc Tống

Tháng 1 12, 2026
Chương 387: Khải hoàn, thu hoạch khổng lồ Chương 386: Phong sói cư tư
one-piece-buntora-dai-tuong

One Piece: Buntora Đại Tướng

Tháng 2 4, 2026
Chương 312: Một cái truyền thuyết (đại kết cục) Chương 311: Thời đại mới
hong-hoang-tu-vu-binh-den-hon-nguyen-vo-cuc-dai-la-tien

Hồng Hoang: Từ Vu Binh Đến Hỗn Nguyên Vô Cực Đại La Tiên

Tháng mười một 10, 2025
Chương 539: Tam Thiên Đại Đạo chi chủ Chương 538: Ta là Bàn Cổ, cũng không là Bàn Cổ
game-of-thrones-rong-ba-dau-viserys.jpg

Game Of Thrones: Rồng Ba Đầu Viserys

Tháng 2 11, 2025
Chương 291. Đêm dài chung kết Chương 290. Trời đông chi tâm
hong-hoang-ta-tran-nguyen-tu-bat-dau-bi-buc-hon.jpg

Hồng Hoang: Ta, Trấn Nguyên Tử, Bắt Đầu Bị Bức Hôn!

Tháng 1 17, 2025
Chương 246. Mới hành trình bắt đầu Chương 245. Long hoàng ngược Độc Long
mao-son-quy-vuong.jpg

Mao Sơn Quỷ Vương

Tháng 1 19, 2025
Chương 4296. Phiên ngoại: Cô độc cẩu Chương 4295. Phiên ngoại: Sư phụ hiểu ta
hero-academia-manh-nhat-kousei.jpg

Hero Academia Mạnh Nhất Kousei

Tháng 1 23, 2025
Chương 473. Đại kết cục! Chương 472. Chung cực cuộc chiến! (2)
ao-thuat-than-toa.jpg

Áo Thuật Thần Tọa

Tháng 1 24, 2025
Chương 30. Phiên ngoại các nhân vật 4 Helen Chương 29. Phiên ngoại các nhân vật 3 Tử tước Claudius
  1. Long Cơ Chiến Hồn
  2. Chương 356: Trêu đùa Nhược Tuyết, xém tí là hoạ tới
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 356: Trêu đùa Nhược Tuyết, xém tí là hoạ tới

Triệu Hoài thân tàn ma dại, cả người vật vờ. Chưa gì hết, đã nằm lăn trên đất, không chịu đứng dậy. Đây rõ ràng là muốn ăn vạ với đối phương. Nhược Tuyết thấy vậy, cũng không biết nói gì hơn. Chỉ là không ngờ tới, tên đó lại có thể làm đến mức độ này.

– Ngươi rốt cuộc là muốn cái gì thì nói thẳng ra đi! Làm như vậy, không thấy phiền sao? Ngươi còn làm như này nữa, có tính là ta bỏ mặc ngươi thật không hả?- Đối với một màn này, Nhược Tuyết bất lực không thôi. Bỏ thì bỏ không được mà làm thì không hay. Hắn chính là nắm lấy điểm này, mà gây ra khó dễ cho nàng.

– Ta đói!- Triệu Hoài cất tiếng, giọng điệu bơ phờ thấy rõ.

– Thì ngươi ăn đi, có ai cấm cản gì ngươi đâu!- Nhược Tuyết nhíu nhẹ hàng chân mày, sắc mặt còn là có chút khó coi.

– Ta không có sức, tay không có lực, cầm không có nổi!- Hắn ta nói tiếp, bày ra dáng vẻ yếu đuối vô cùng.

– Ngươi…

– Aaa!- Triệu Hoài há miệng chờ sung, mưu đồ bất chính. Kết quả là, đợi đến mỏi cả quai hàm, sung lại chẳng thấy đâu.

– Wa, làm người đừng có vô tình như vậy có được không? Giúp được thì giúp đi, tích đức cho con cháu đồ. Coi như tiện tay cũng không được sao? Ta sắp chết rồi đây, cô đừng có mà hối hận đấy nhé!- Hắn ta đưa mắt nhìn về đối phương, lộ rõ vẻ thâm tình nhưng miệng lại nói lời trêu đùa.

– Ngươi có giỏi thì chết đi, ta thật sự muốn xem. Dáng vẻ lúc chết của ngươi, nó như thế nào!- Nhược Tuyết lạnh giọng mà đáp, cô ta đối với một màn này sớm đã không còn kiên nhẫn. Bởi vì nàng ấy tin rằng, đối phương sẽ không làm đến mức độ đó. Nhưng đây lại là Triệu Hoài, kẻ có thể làm ra bất kì chuyện gì.

– Đây là cô nói đấy nhé, vậy thì… Tạm biệt!- Triệu Hoài nhẹ giọng mà nói nhưng tâm tư lại nặng trĩu, nhìn lấy nàng ta lần cuối rồi đưa tay lên cao. Sau đó đánh thật mạnh vào lòng ngực của mình, phun ra một ngụm máu tươi giữa trời. Khung cảnh này, đẹp đẽ nhưng không kém phần bi tráng.

Hắn ta hai mắt lim dim, từ từ mà nhắm chặt lại. Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, Nhược Tuyết không khỏi ngỡ ngàng. Nàng ta ngàn lần không ngờ tới, hắn lại có thể làm đến mức độ này. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, cô ta nhất thời chưa phản ứng kịp. Phải nói là một màn này, quá đổi kinh người.

– Triệu Hoài, Triệu Hoài, ngươi làm cái gì vậy? Đừng có mà bị làm sao đấy, tỉnh lại đi!- Ngay lập tức, Nhược Tuyết dìu lấy hắn ta. Ra sức kêu gào, đổi lại là không một lời hồi âm. Ban nãy chỉ là lời bực tức, giờ đây cô ta đã hối hận rồi.

Trong giây lát, nàng ấy không biết làm sao mới phải. Đôi bàn tay run rẩy, vẻ mặt thất thần. Như thể, bầu trời kia dường như đã sụp xuống. Lại đưa mắt nhìn về Triệu Hoài trong vòng tay của bản thân, không biết từ bao giờ những giọt nước mắt đã lăn dài trên má. Từng giọt từng giọt, cứ thế mà nhỏ xuống mặt hắn ta.

Bất chợt, một bàn tay chạm nhẹ vào khuôn mặt của cô ta như lời an ủi. Theo đó là thanh âm quen thuộc vang lên, nham nhở nhưng lại ấm áp đến lạ thường: ‘Được rồi, đừng khóc nữa, vì loại người như ta không đáng đâu. Xấu lắm! Là ta đùa với cô đấy, khóc cái gì không biết nữa!’

Nghe được lời này, Nhược Tuyết vội vã đưa tay lao đi nước mắt. Tiện thể mà đẩy hắn ta qua một bên, giận hờn mà đứng phắt dậy. Không thèm ngó ngàng đến cái tên khốn đó nữa nhưng lại kiềm lòng không được mà liếc nhìn lấy đối phương một cái.

– Aaa, đau chết mất! Ta đùa với cô nhưng thương trên người là thật đấy. Muốn lấy mạng nhau à?- Triệu Hoài nhăn mặt, rên rỉ từng hồi.

– Cho ngươi chết luôn đi, hừ!- Nói rồi, Nhược Tuyết lạnh lùng mà rời đi. Lần này đã hạ quyết tâm bỏ mặc hắn ta, chơi ngu thế này chết cũng đáng.

– Wa, bỏ đi rồi sao? Xem ra là hơi quá trớn rồi, đúng là không có cái dại nào giống cái dại nào mà!- Triệu Hoài buông lời cảm thán, vẻ mặt lại vương chút buồn. Ẩn sâu trong đó, là một nổi đau khó mà diễn tả thành lời.

Mắt thấy là đối phương dần xa, hắn ta liền lẻo đẽo theo sau. Trong đầu không ngừng suy nghĩ, làm thế nào mới dỗ ngọt được nàng ta. Về phần cá cược, Triệu Hoài sớm đã để qua một bên. Chuyện trước mắt, mới là ưu tiên hàng đầu.

– Đi chậm chậm đợi ta với, nhanh quá ta theo không kịp!- Triệu Hoài gắng gượng từng bước, khó khăn mà đi. Với vết thương trên chân, mỗi bước đi đối với hắn ta mà nói, đau đớn không ít.

– Ngươi còn đi theo ta làm gì, không phải thích đi chết lắm sao? Hừ, bọn họ đều nói ngươi khốn nạn, giờ ta mới tin là thật. Ngươi đó, tránh ta ra càng xa càng tốt. Ta không muốn dính líu gì tới ngươi nữa đâu!- Lời này nói ra, Nhược Tuyết muôn phần bực tức. Nếu không phải là vì Triệu Hoài đang bị thương, thật là muốn đánh cho hắn một trận.

– Chỉ là giỡn chơi một chút thôi mà, có cần phải lạnh lùng như này hay không hả? Vả lại, là cô kêu ta đi chết, ta nào dám không nghe!- Triệu Hoài dùng cái giọng điệu ủy khuất mà nói, nhằm xoa dịu phần nào tâm tình của cô ta.

– Ta kêu ngươi đi chết là ngươi đi chết thật à? Có giỏi thì ngươi chết tại đây đi!- Nhược Tuyết giờ đây, chẳng buồn mà quan tâm tới đối phương nữa.

– Ây da!- Bỗng nhiên, hắn ta bước hụt bước chân liền được phen ngã nhào.

Nghe được tiếng hét, Nhược Tuyết ngay lập tức quay đầu nhìn lại. Mắt thấy, là Triệu Hoài đang ôm lấy cái chân bị thương, máu chảy đầm đìa. Nhuộm đỏ cả màu vải, chảy dài xuống mặt đất. Chỉ nhìn thôi là đã cảm thấy đau rồi nhưng hắn ta lại không chút biến sắc.

– Chậc chậc, sơ ý rồi! Biết vậy, băng bó kĩ một chút. Giờ, cũng đâu có thảm như này!- Triệu Hoài tháo lớp băng ra, máu tươi thấm đượm phải nói là rất nhiều.

– Triệu Hoài, ngươi tại sao lại không biết quý trọng mạng sống của mình vậy? Hết lần này đến lần khác đều làm chuyện ngu ngốc, tự tổn thương chính mình, rốt cuộc là vì cái gì?- Nhược Tuyết sớm đã nhịn không được mà nói ra nổi lòng.

– Vì sao ư? Ta cũng không rõ nữa, chỉ là cảm thấy như này cũng không tệ lắm. Xem như, thêm chút gia vị cho cuộc sống nhàm chán của ta đi!- Vừa nói, Triệu Hoài vừa chậm rãi mà băng bó vết thương trên chân. Hắn ta giờ đây, một thân điềm nhiên, bình thản đến lạ thường.

– Ngươi…

– Chơi như thế là đủ rồi, ta còn có việc cần phải làm. Tạm biệt trước vậy, hẹn ngày sau gặp lại!- Không để cho nàng ấy nói hết câu, Triệu Hoài đã cắt ngang.

Theo đó, hắn ta xoay người rời đi. Để lại đây, Nhược Tuyết đôi phần bực tức. Tức vì hắn chẳng biết nghĩ cho chính mình, bực vì hắn ta hết lần này đến lần khác trêu đùa cô. Nhưng bực tức là thế, vẫn là khó tránh khỏi quan tâm lấy hắn.

– Tên khốn đó, tốt nhất là… Là… Là…- Nhược Tuyết muốn mắng nhưng lại không đành lòng.

Triệu Hoài bên này, thương tích trên người là nhiều vô số kể. Chỉ vì Hoa Bạch Dương Tử, hắn xém chút nữa là mất mạng. Nhưng đổi lại là bảo vật về tay, xem ra cũng rất đáng. Hiện tại, cần giúp Cảnh Hoà lấy được ngôi vị đầu bảng. Xem như lần này, thành công mỹ mãn. Nhưng khó khăn là vẫn còn đó, tiếp theo đây đối mặt, là những nguy hiểm không ai biết được. Nhưng như thế, cũng thế cản bước được hắn ta.

– Hazz, cái tên kia không biết là đã trốn đi đâu rồi, còn phải bắt ta đi tìm nữa. Đúng là làm khổ tấm thân này mà!- Triệu Hoài thở dài một hơi, ngao ngán không ít.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nhan-to.jpg
Nhân Tổ
Tháng 1 9, 2026
ta-co-mot-cai-vo-han-giet-choc-giao-dien.jpg
Ta Có Một Cái Vô Hạn Giết Chóc Giao Diện
Tháng 5 7, 2025
chi-ton-hong-do.jpg
Chí Tôn Hồng Đồ
Tháng 2 23, 2025
bien-thien.jpg
Biến Thiên
Tháng 12 5, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP