Chương 46: Người đồng đội này quá tà môn
Lee Ji Hoon vừa muốn mở miệng nói hai người ra ngoài ăn cơm sau đó tiếp tục tập luyện, Ssumday lại đột nhiên nói: “Huấn luyện viên, có thể hẹn Swan đánh với bọn em một trận không, chúng em muốn xem thử trình độ chuẩn xác của cậu ấy thế nào”
“Ồ được, để anh hỏi xem thế nào” Lee Ji Hoon gật đầu một cái, lập tức lấy ra điện thoại lần nữa gọi Lục Cảnh.
…
Lúc này, điện thoại di động của Lục Cảnh lại lần nữa vang, hắn lập tức nhận lấy điện thoại: “Sao vậy huấn luyện viên”
“Ừm, em có thời gian không”
“Cũng đang rảnh rỗi”
“Ssumday cùng Score muốn mời em đánh cùng, như vậy được chứ” Lee Ji Hoon nói: “Vừa tiện thể tiến hành phối hợp xem tình huống như thế nào”
“Đây cũng xem như để mấy đứa quen biết trước một lần, có gắng thể hiện thật tốt, đừng để mấy thằng nhóc kia khinh thường, không vấn đề gì chứ?”
“Được, không có vấn đề”
Mà cũng đúng lúc này hỗ trợ Fixer vừa vặn tiến vào, ngay lập tức cũng được Lee Ji Hoon yêu cầu tiến hành xếp hạng cũng ba người.
Lục Cảnh nghe theo mã số phòng Lee Ji Hoon đọc mà đi vào, hắn liếc nhìn qua màn hình, lập tức liền nhìn thấy ba người Score, Fixer cùng Ssumday đã sớm chờ đợi từ trước.
Mà rất nhanh, cả ba người đều lần lượt chủ động gửi yêu cầu kết bạn tới hắn, Lục Cảnh lập tức cũng click đồng ý.
Tâm tình Lục Cảnh có chút kích động, lần đầu tiếp xúc với tuyển thủ chuyên nghiệp, hơn nữa còn là đồng đội của mình, Lục Cảnh đúng là cảm giác thụ sủng nhược kinh, âm thầm kiêu ngạo một hồi.
Lúc này, Ssumday trước tiên đánh chữ chào hỏi: “Xin chào, là Swan a, chúng ta làm một trận không?”
“Được” Lục Cảnh không chút do dự, ngón tay thần tốc ấn vào xác nhận trận đấu, đồng thời lựa chọn vị trí đường giữa.
Mà Lee Ji Hoon ngồi ở bên cạnh cũng rất hứng thú, cầm lên ghế xích lại ngồi phía sau Ssumday dự định xem trận đấu này.
Sau đó, Sever Hàn liền bắt đầu xuất hiện một đoàn đội ngũ bốn người càn quét xếp hạng.
Mà người chơi ở phía đối diện, lập tức một đầu đầy chấm hỏi.
“Wtf? Score, Ssumday, Fixer… mẹ nó cái này cũng được à ? ”
KT Score
KT Ssumday
Ry Fixer
Phải nói là tại xếp hạng đỉnh cao không thiếu tuyển thủ xuất hiện, thế nhưng là rất ít khi nhìn thấy được bọn hắn xếp đánh chung với nhau, đây dường như là luật ngầm từ lâu về trước, bởi vì những người này đã có trình độ chơi game rất tốt, nếu như còn xếp vào một đội hiển nhiên là rất khó để những người chơi bình thường đánh lại.
Mà lúc này nhìn thấy ba cái tổ hợp tên hết sức quen thuộc này, năm tên người chơi đối diện lập tức chấn kinh.
“Cmn, biệt đội KT Rolster đánh chung à”
“Mẹ ta, như này làm sao đánh?”
“Cảm giác ván này không có hi vọng, nghỉ sớm đi tố cáo KT kéo đội phá rank”
Mà trái ngược với tâm trạng của đối thủ, một tên đồng đội còn lại lúc này hiển nhiên là vui vẻ cực kỳ, sảng khoái đánh chữ.
“Hôm nay vào đúng giờ hoàng đạo, chia buồn mấy người anh em”
“Mấy idol lát nữa cho đánh chung được không vậy?”
Sau đó, hắn lại lập tức quay sang thảo luận với Lục Cảnh: “Người anh em, cậu đánh hỗ trợ đi, tự giác bú win là được”
Nhìn thấy lời này, đối thủ lập tức sôi trào cực kỳ phẫn nộ mà phản kích.
“Cmn, như vậy cũng ra oai được à”
“Tặng một con dao, đừng để trận sau ông nội gặp lại cháu”
…
Chỉ là, đột nhiên vào lúc này, một người mới bắt đầu vô tình chú ý được ID hết sức quen thuộc nằm chiễm chệ phía dưới Score.
“Mẹ ơi, Swan ! Cmn cũng có Swan đánh”
“Bên đối diện còn có Swan, má nó tuyển thủ cũng đánh với hack, đánh bẩn à?”
Tình hình khung chat lúc này trực tiếp hỗn loạn không ngừng.
“Bị ngu hả, hack để bị cấm đấu?”
“Cmn chẳng là Swan gia nhập KT? nếu không làm sao lại xếp đội cùng KT”
“Căng, tin nóng, Swan thật không phải là hack, mẹ ta ơi quái vật”
Chuyện này trong lúc nhất thời khiến bọn hắn cực kỳ kích động, dường như rất có thể bọn hắn vừa phát hiện một bí mật động trời.
Không biết có phải trùng hợp hay không, mà tại phía đối diện, Lục Cảnh lại đúng lúc xếp phải Moon, tuyển thủ trẻ đội Winners, cũng chính là người chủ động lên tiếng tố cáo Lục Cảnh.
Đương nhiên Lục Cảnh cũng không hề biết Moon, cũng không biết hắn lên tiếng tố cáo chính mình, nhưng là Moon thì hiển nhiên là biết.
Lần này không phải một mình hắn đánh xếp hạng, mà còn có người đồng đội Bokgu cùng một đội, chỉ là những lần trước một mình Swan hắn đều không đỡ nổi chứ nói gì đến lúc này có thêm ba tên tuyển thủ đẳng cấp cao bên cạnh, có cho cả đội hình Winners đi vào, chính Moon cũng không quá tự tin có thể chiến thắng.
Cũng là tuyển thủ với nhau, nhưng đẳng cấp giữa đội LCK cùng đội trẻ hạng hai hoàn toàn là chênh lệch khác biệt.
Dường như là ám ảnh tâm lí, Moon vậy mà chủ động nhường lại vị trí, cười ái ngại quay qua nói: “Bokgu, cậu đánh đường giữa đi, tôi đánh hỗ trợ”
Sau đó không chờ đồng đội đáp ứng, rất trực tiếp lựa chọn vào Alistar, hắn trước kia rất ghét bỏ thể loại anh hùng đỡ đòn cứng này, nhưng mà hiện tại, bất chợt lại cảm thấy thật quá thơm…
Có thể lăn, có thể bò, khó bị giết chết, thật sự quá hữu dụng, quả thực là vị anh hùng hoàn mỹ không có điểm chết.
Quay đầu nhìn sang đồng đội, hắn vậy mà đột nhiên cảm thấy, đánh hỗ trợ rất tốt, không cần quá nhiều thao tác, không cần chịu đựng áp lực carry, đặc biệt là, cmn không phải đối mặt với quái vật.
Trận đấu bắt đầu, mọi người chơi đều lựa chọn vị trí quen thuộc của mình.
Sau đó, nguyên một trận đấu, ba tên đồng đội lập tức trợn mắt ngoác mồm nhìn lấy Lục Cảnh.
Mặc dù Lục Cảnh đã gia nhập KT Rolster, trở thành đồng đội của bọn hắn, nhưng là bọn hắn cũng không hề biết, mặc dù trên rank vẫn thỉnh thoảng được xếp cùng trận, nhưng cũng không đủ quen thuộc.
Đến lúc này, ba tên đội viên mới bắt đầu có chút ấn tượng, có thể tổng kết lối đánh của hắn thành hai chữ: Tà đạo!
Bởi vì, đấu pháp của Lục Cảnh thật sự quá khó hiểu, thẳng thắn mà nói là mù mịt.
Cách chơi của người đồng đội này cũng không phải dạng đường giữa cổ điển như bọn hắn gặp phải.
Nói chung là rất kỳ quái, không hiểu được.
Trận đầu tiên, hắn đánh là Galio, mà đối diện lựa chọn Azir, kèo đấu chênh lệch rất khó để Galio chống đỡ được, mà kết quả cũng đúng như vậy, sáu phút đầu trận, Galio chỉ có thể chịu khó đứng dưới trụ ăn lính.
Cùng lúc đó Elise bất ngờ từ rừng đi lên, hai đánh một, tại tình huống tất cả mọi người đều cho rằng hắn chắc chắn không thể đánh được, Lục Cảnh lại đột nhiên bất ngờ quay người phản kích, QE nối liền chiêu cuối trực tiếp hất tung hai người, cuối cùng lại thần kì chống đỡ được đến lúc Score với Jarvan chạy lên hỗ trợ, sau đó rất nhẹ nhàng bồi thêm một Q cùng lúc tiễn cả hai lên đường.
Ván thứ hai.
Lần này Lục Cảnh cầm Yasuo trực tiếp đánh bể đầu Anivia, liên tục tự tin tiến vào trụ solokill đối thủ, mỗi lần gặp phải nguy hiểm, rất tiêu sai tường gió an toàn lui trở về.
Ván thứ ba lại càng để bọn hắn mù mịt.
Irelia từ cấp độ ba trực tiếp liền đảo đường xuống phía dưới đi gank, kết quả một lần đánh sập đường dưới.
Mà sau đó đối thủ kéo đoàn năm người muốn vây bắt, rõ ràng nhìn qua đều chắc chắn phải ngã xuống, thế nhưng là… Đỉnh cao thao tác kéo dài đến lúc đồng đội chạy lên hỗ trợ, mơ màng cầm lấy Pentakill.
Là Pentakill?
Ba người toàn thể đều trợn tròn mắt, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.
Mà Lee Ji Hoon ngồi ở bên cạnh cũng tĩnh mịch nắm lấy chỏm tóc.
Bọn hắn có chút hoài nghi nhân sinh.
Cái này cũng làm được?
Lúc này cả bốn người, trên đầu tựa hồ toát ra vô số dấu chấm hỏi, không biết phải nên nói thế nào.
“Không thể không nói, đây mới thật sự là tốc độ tay” Sau khi suy nghĩ một chút, Lee Ji Hoon ung dung nói một câu.
“Ssumday, các cậu cảm thấy Swan so sánh với Nagne đánh như thế nào” Lee Ji Hoon đột ngột quay đầu lại hỏi.
Ssumday trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi nói: “Khả năng phối hợp đồng đội tuy còn chưa tốt lắm. Nhưng mà thao tác lại cực kỳ ghê gớm”
Score cũng gật đầu bổ sung: “Lối chơi của cả hai hoàn toàn trái ngược, Nagne đánh theo hướng ổn định, bất kể là đi đường hay phối hợp tổ đội đều đặt cẩn thận lên hàng đầu”
“Nhưng Swan thì khác, cậu ấy cực kỳ tự tin, dám đánh dám liều, khả năng đối đầu gần như tuyệt đối chiến thắng, không ai có thể đè ép được, trong trận đấu có thể tạo ra rất nhiều đột biến”
“Mặc dù cách đánh này vẫn có nhiều rủi ro, nhưng nếu để mà lựa chọn, bọn tôi vẫn nghĩ Swan rất thích hợp”
Hiển nhiên, tất cả bọn hắn đều thừa nhận trình độ của Swan mạnh hơn Nagne.
Qua mấy trận vừa rồi, toàn thể đã đồng loạt bị đánh phục! Không chịu phục không được.