Lễ Hỏi Gấp Bội: Tại Chỗ Cầu Hôn Cao Lãnh Nữ Tổng Giám Đốc
- Chương 81: Long Thần Cổ Phiếu Sụt Giảm
Chương 81: Long Thần Cổ Phiếu Sụt Giảm
Khương Thành bị bắt tại công ty, chuyện này náo động đến mức toàn bộ người Long Thần đều biết, mặt mo của phu phụ Khương Kinh Minh cũng sắp mất sạch.
Nhi tử này, thật sự khiến hắn thất vọng đến cực điểm.
Bất luận thế nào, mượn tiền vẫn là trọng yếu nhất, tuyệt đối không thể để chuỗi vốn của Long Thần tập đoàn đứt đoạn.
Rất nhanh, Khương Kinh Minh bắt đầu liên hệ bằng hữu cùng các loại đối tác thương nghiệp của mình.
Nhưng vừa nghe Khương Kinh Minh đến mượn tiền, liền trực tiếp cúp máy.
Đây là thương trường, không phải từ thiện, hiện tại thấy ngươi gặp khó khăn không tranh thủ giẫm thêm mấy cước đã là tốt lắm rồi, còn ai chịu bỏ đại giá cho ngươi mượn tiền?
Mà Tô Bình đối với Khương Thành cũng thất vọng đến cực điểm, bất quá Khương Thành bị bắt, Tô Bình dĩ nhiên vẫn lấy cứu nhi tử làm đầu.
Nói ra, chuyện này nàng cũng có đại sai, nếu không phải nàng nóng lòng muốn chứng minh với Khương Kinh Minh, Khương Thành cũng sẽ không lạc lối.
Hiện tại đầu óc nàng trống rỗng, nghe Khương Kinh Minh nói, lần này Khương Thành bị bắt đã không còn là vì lợi ích thương nghiệp, mà là liên quan đến lợi ích quốc gia nên mới động tĩnh lớn như vậy.
Tô Bình liên hệ mấy nhà luật sở nổi danh ở Ma Đô, muốn nhờ bọn họ giúp đỡ kiện tụng, bao nhiêu tiền cũng không tiếc, chỉ cần có thể cứu được nhi tử ra ngoài!
Nhưng rất nhiều luật sở vừa nghe là án của Khương Thành, đều tỏ ý không thể giúp, khuyên nàng nên mời cao nhân khác.
Hiện tại phu thê hai người là bụng trước lưng sau đều bị địch, căn bản cô lập vô viện!
Cổ phiếu bạo điệt, thị giá đại giảm, nếu không phải vì tên nhi tử phế vật này, Khương Kinh Minh đến nỗi rơi vào tình cảnh này sao?
…
Lần này chuyện của Khương Thành náo động không nhỏ, bởi vì nguyên bản Long Thần ở thị trường di động vừa khai mở một dự án mới, công ty giai đoạn đầu đã đầu tư bốn mươi ức, còn chờ dùng năm mươi ức tiếp tục nghiên cứu sản xuất.
Nhưng sau khi khoản tiền này bị thâm hụt, nghiệp vụ này liền đình chỉ nghiên cứu, vốn dĩ đây là dự án hắn kỳ vọng nhất, hiện tại cũng chỉ có thể bán đi để thu hồi vốn.
Nếu khoản tiền này không thể thu hồi, vị trí chủ tịch của Khương Kinh Minh cũng nên đổi người rồi.
Mà bên Khương Thành, tự ý chuyển dụng công quỹ công ty dẫn đến tổn thất, đã phạm tội chuyển dụng công quỹ, lại thêm kỹ thuật này là cơ mật quốc gia, tội danh của Khương Thành tuyệt đối không thể thoát!
Nghe được tin này, Tô Bình trực tiếp khóc đến không thể tự kềm chế, sau đó thân thể không chịu nổi bị đưa vào bệnh viện.
Cổ đông Long Thần đều mắng nhi tử phế vật của Khương Kinh Minh, thật sự là không ra gì.
Nói người sao có thể ngu đến mức ấy, nếu là mình có nhi tử như vậy, nhất định sẽ đánh chết hắn, tiện thể lão nương hắn cũng đánh chết luôn!
…
Bên này, Trần Dịch ôm Khương Lê Nguyệt thoải mái tựa vào sô pha, đôi mắt xinh đẹp của nàng không ngừng lướt qua các tin tức về Long Thần tập đoàn.
Chuyện Khương Thành trộm cắp cơ mật khiến hình tượng Long Thần tổn hại nghiêm trọng, rất nhiều công ty hợp tác đều gọi điện tới chấm dứt hợp tác, ai lại muốn hợp tác với một công ty trộm cắp cơ mật của người khác chứ?
Hiện tại Long Thần tập đoàn, thị giá đã đại giảm, ít nhất rớt hơn hai trăm ức!
Trần Dịch hiện tại đã phân phó thủ hạ mật thiết quan sát động tĩnh của Long Thần, một khi có cơ hội ra tay liền lập tức xuất thủ, lý tưởng nhất là trực tiếp nhập cổ phần, trở thành cổ đông lớn nhất của Long Thần, gạt bỏ quyền lực của Khương Kinh Minh, sau đó hai tay dâng công ty cho ái thê.
Tất cả ý nghĩ này chỉ trong khoảnh khắc, Trần Dịch không hề biểu lộ ra ngoài, trong tay cầm máy sấy tóc nghiêm túc sấy mái tóc ướt cho nàng.
Ngón tay trắng nõn mềm mại của Khương Lê Nguyệt không ngừng lướt trên màn hình sáng bóng, Trần Dịch nhìn mà có chút bồn chồn.
“Phu nhân, không nỡ sao?”
Bàn tay của Trần Dịch bắt đầu không an phận, trượt trên lưng trần bóng loáng của Khương Lê Nguyệt.
Khương Lê Nguyệt dường như đang trầm tư suy nghĩ, không chú ý đến bàn tay làm loạn của Trần Dịch.
Nàng chưa điểm phấn tô son, vừa tắm xong, toàn thân phảng phất sắc hồng nhạt, xương quai xanh trắng nõn gầy yếu lộ ra, phía dưới còn có thể thấy đường cong đầy đặn.
Nàng hoàn toàn không cảm nhận được bầu không khí có chút khác thường, tháo kính xuống xoa huyệt thái dương mỏi nhừ, nhẹ nhàng lắc đầu.
“Hôm nay Long Thần đi đến bước này là tự làm tự chịu, chẳng có gì mà không nỡ.”
“Nghĩ đến hai mươi năm qua bọn họ sống rất vui vẻ, mà mẫu thân dưới suối vàng lại đau khổ, trong lòng ta liền không thoải mái.”
“Lần này chính là cho bọn họ một bài học, về sau ngày tháng còn dài. Long Thần, ta nhất định phải đoạt lấy!”
Nói xong Khương Lê Nguyệt còn giơ nắm đấm nhỏ, làm động tác cổ vũ.
Đôi mắt nàng tròn xoe, trong mắt tràn đầy tự tin.
Trần Dịch khẽ cười, vuốt mái tóc đã sấy khô của nàng, mềm mại trơn mượt, phảng phất hương thơm nhàn nhạt.
Lúc này, Khương Lê Nguyệt lại cảm thấy bầu không khí có chút không đúng.
Nàng đột nhiên cảm thấy không thoải mái, nhẹ nhàng vặn eo.
Trần Dịch: “……”
Sau đó Khương Lê Nguyệt đột nhiên ngẩng đầu, phát hiện trong đôi mắt đen sâu của hắn đã tích tụ một cơn bão.
Toàn thân nàng dán sát vào hắn, đôi mắt long lanh ướt át.
Nàng hít sâu một hơi, dường như đã hiểu ra điều gì. Khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng, cảm giác này vừa đáng sợ vừa quen thuộc, lần trước khiến nàng đau lưng mấy ngày!
“Phu quân, tạm biệt, ta muốn đi ngủ rồi!”
Khương Lê Nguyệt nhanh chóng hôn lên môi hắn một cái, theo bản năng muốn chạy trốn.
Còn chưa chạy được một trượng, đã bị Trần Dịch kéo lại, đè lên sô pha bắt đầu công thành đoạt đất.
“Ô ô!”
“Phu nhân đừng chạy, chúng ta sinh một hài tử đi…”
Sau đó, nụ hôn càng thêm sâu đậm.