Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
nguoi-tai-tokyo-lam-ma-than.jpg

Người Tại Tokyo Làm Ma Thần

Tháng 1 8, 2026
Chương 445: Bạc nằm sấp... Đồ long không gọi ta? Chương 444: Một khắc cũng không có là Phong Ảnh mất đi mà chia buồn, lập tức chạy tới chiến trường chính là...
lam-tinh-huy-diet-ta-di-di-the-di-lam-ruong

Lam Tinh Hủy Diệt, Ta Đi Dị Thế Đi Làm Ruộng

Tháng mười một 26, 2025
Chương 551 Chương 550: Đại kết cục —— bên dưới
abc8486da9027a5f62aff23db498d9c1

Ta Có Thể Vô Hạn Tăng Lên

Tháng 1 16, 2025
Chương 778. Hằng vũ Chương 777. Chân tướng
nhat-thong-nhan-gioi-phia-sau-nguoi-lai-xam-lan-song-song-nhan-gioi.jpg

Nhất Thống Nhẫn Giới Phía Sau, Ngươi Lại Xâm Lấn Song Song Nhẫn Giới

Tháng 1 13, 2026
Chương 643:: Tín hiệu cầu cứu Chương 642:: Thật không nghĩ tới
senju-nha-konoha-ninja.jpg

Senju Nhà Konoha Ninja

Tháng 1 22, 2025
Chương 668. Phiên ngoại thiên · Senju nhà cặn bã nam Ninja? Chương 667. Phiên ngoại thiên · Madara quýt rất ngọt?
hoa-thanh.jpg

Họa Thánh

Tháng 1 23, 2025
Chương 978. Hoành Độ Hư không đi tìm tòi Chương 977. Chúng sinh nguyện lực, thịnh thế họa quyển!
vo-han-dau-tu-thien-menh-nhan-vat-chinh-che-tao-vinh-hang-tien-toc.jpg

Vô Hạn Đầu Tư Thiên Mệnh Nhân Vật Chính, Chế Tạo Vĩnh Hằng Tiên Tộc

Tháng 1 9, 2026
Chương 414: Đan Tháp thủy tổ cố ý trông nom, Chuẩn Đế Ngũ kiếp Mạn Đồ La Hoa! Chương 413: Thu được phong phú nhiệm vụ ban thưởng, Chuẩn Đế Ngũ kiếp thể nghiệm, Thánh Thể bản nguyên mảnh vụn!
dau-la-dai-luc-trung-sinh-duong-tam.jpg

Đấu La Đại Lục Ⅴ Trùng Sinh Đường Tam

Tháng 1 21, 2025
Chương 1183. Đấu La, đại đoàn viên Chương 1182. Về nhà
  1. Lê Dung
  2. Chương 248: Thăm Dò 2
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 248: Thăm Dò 2

Trong sảnh đón khách của công xưởng Vĩnh Xương, Nguyễn Lý ngồi trên sập, thỏa mái đưa chén lên nhấp một ngụm trà, đoạn tay lên miết miết hai bên mép, nhổ miếng vụn trà vào bô, ánh mắt nhìn Lê Điền hấp háy mấy lần, dường như muốn nói cái gì lại không tiện mở miệng.

Ngay lúc này, Lê Chiêm biến mất hồi lâu lại xuất hiện trước mặt lão, thằng này đi trước mở đường, dáng điệu phục tùng kính cẩn, đưa mắt nhìn đến liền thấy một quý phụ bước vào, thân mặc một thân giao lĩnh màu xanh, ngoài khoác đối khâm màu tía, trên đầu phủ khăn voan mỏng, mái tóc đen dài buông xõa quá thắt lưng, bước đi không vội không chậm mà khí thế từ lên.

“Con bé nhà lão Vấn đây chăng?”

Quý phụ đến trước mặt Nguyễn Lý mới kính cẩn hành lễ.

– Lạy ông! Lê – Phạm thị vái gặp ông ạ!

Nguyễn Lý ngồi trên sập, vẫy tay ra hiệu bà Vân lại gần ngồi xuống bên cạnh lão, đoạn xoa xoa lên đầu bà Vân cười nói.

– Con Tít đây mà! Nhớ năm nào thân già đến nhà thăm lão Vấn mi núp sau đít thằng Muộn đấy, nay đã ra dáng chủ mẫu một phủ, lão Vấn dưới suối vàng có biết hẳn là cũng an lòng lắm!

Bà Vân nghe lão Lý gọi thẳng tên hồi nhỏ của mình, dáo giác nhìn quanh, thấy bọn Lê Điền, Lý Nguyên Hạo mười mấy người không hẹn cùng cắm mặt xuống nền nhà tập đếm kiến mới thở nhẹ ra một cái, nắm lấy bàn tay gân guốc của vị trưởng bối đã gần đất xa trời này.

– Gần đây thân thể ông có được khang kiện chăng?

– Sắp xuống lỗ rồi, mấy bữa nay hay nằm mộng thấy Chúa công (chỉ Lê Lợi) thấy thầy mi (Phạm Vấn) lại thấy cả bọn lão Lai (Lê Lai) lão An (Lê văn An) v.v. hẳn là ngày được đoàn tụ với bọn hắn cũng không còn xa. Haiz … chỉ mong Chúa công không trách tội lão già ta!

– Khụ khụ …(x13)

Mấy tên gia thần gia tướng trong sảnh không hẹn cùng ho lên sù sụ.

Lão già này bây giờ là cấp bậc tổ tông rồi, trên đời đã chẳng còn mấy người có thể đe nẹt được, vậy nên nói năng không kiêng dè gì nữa.

Ngay cả bà Vân cũng không dám tiếp lời lão già này, trực tiếp cúi đầu giả điếc.

Nguyễn Lý chẳng để ý, không nhanh không chậm phết vôi lên lá trầu, đoạn ném cái cối dã nhỏ bằng hai ngón tay cho bà Vân.

Phạm Vân rất biết điều, nhận lấy cái cối đồng nhanh nhẹn dã cho dập rồi trả lại tay lão.

Nguyễn Lý khều đống trầu, cau, mấu, vôi đầy đủ đã bị giã dập bỏ vào miệng, nhai nhóp nhép, nhổ một ngụm nước trầu xuống bô mới đủng đỉnh nói.

– Tít à!

– Con ở đây!

Dường như hơi say trầu, lão chậm rì rì.

– Mi có biết tại sao một ông lão sắp lăn xuống lỗ như ta lại không quản đường xa mệt nhọc lên Cẩm Giang không?

Bà Vân trực tiếp giả ngu.

– Con một thân đàn bà thôi, sao lại biết được tâm tư của ông cơ chứ!

Nguyễn Lý liếc xéo bà Vân một cái, xì cười.

– Bé con nhà mi, điệu bộ giả ngu y hệt thầy mi đó!

Bà Vân chắp tay, từ chối cho ý kiến.

Nguyễn Lý tháo mũ đinh tự trên đầu để xuống phản, khẽ thở ra một hơi nói.

– Thôi lão già ta nói thẳng đi, công xưởng nhà mi gánh trách nhiệm sản xuất hỏa khí cho triều đình, hẳn là cũng hiểu hiện tại trong kinh đang náo loạn như thế nào. Cải chế mà, Ngự tiền Võ sĩ là lực lượng đặc thù, lại lên kế hoạch trước nhất, chúng nhận được hạn ngạch hỏa khí đầy đủ là phải đạo lắm, mọi người đều chấp nhận điều đó cả. Chỉ là, phần cơm thừa thịt nguội còn lại phân chia như thế nào là chuyện nhạy cảm, không ai muốn quân sĩ dưới tay mình là lực lượng hình thành sức chiến đấu cuối cùng. Năm quân Thiết Đột tách thành mười sư, chia nhau hơn bốn ngàn khẩu điểu thương, ba mươi tám khẩu pháo dã chiến, tính ra mỗi sư tân quân chỉ có hơn bốn trăm khẩu điểu thương cùng ba đến bốn khẩu pháo dã chiến.

Bà Vân vẫn một bộ ngây ngô, rất có mùi vị nghé con lon ton ra sức phụ họa.

– Đúng vậy, biết được lẽ ấy, con thân là đàn bà cũng rất là xót ruột, sai gia thần đốc xúc công nhân dưới xưởng làm việc ba phiên bốn tổ, máy móc, búa đe làm hết công suất bất kể ngày đêm. Mỗi một cây điểu thương, một khẩu pháo kéo ra lò đều được nhanh chóng đóng thùng gửi ra Đông Kinh, chỉ mong có thể góp một phần nhỏ vào công cuộc canh tân quân bị!

Lý Nguyên Hạo ở đàng sau Nguyễn Lý hai mắt trợn tròn, bà Vân đây là đơn thuần đặt điều nói bậy, nhà Lý Lăng có người nằm vùng trong công xưởng của thương hội Vĩnh Xương ở Cẩm Giang.

Đừng nhìn xưởng sản xuất sáng đèn cả ngày lẫn đêm, thực tế công nhân chỉ chia làm hai phiên sáng – tối, mỗi phiên độ bốn đến năm canh giờ tùy dây chuyền, tùy công đoạn.

Tính ra, mỗi ngày máy móc im tiếng chí ít hai canh giờ, làm cóc khô gì có chuyện ba phiên bốn tổ.

Chỉ là, chuyện này biết rồi bấm bụng để đấy, chả lẽ bây giờ nhảy ra nói nhà ta có người ẩn núp trong xưởng sao?

Nguyễn Lý chả thèm nghĩ nhiều như thằng này, hôm nay lão đến đây là đòi súng, cũng không phải đòi súng.

Nghe lời khẳng định của bà Vân, trong mắt ánh lên một tia sắc bén, nở nụ cười được như ý, nếu không phải hai hàm của lão đã cái còn cái không móm ma móm mém thì cũng có mùi vị cáo vào được chuồng gà lắm.

Chỉ là bây giờ … à mà thôi, tả ra lại rơi rớt hình tượng đại lão.

– Vậy tại sao lão già ta nghe có người nói trong kho còn trên dưới hai ngàn khẩu điểu thương? Thân già muốn biết số súng tay đó để dành cho ai? Dùng làm gì? Hay đúng như lời mấy thằng nhóc ngoài kia nói, là để dành cho Hậu dực Thánh quân của Đô đốc Khả?

Nguyễn Lý nói rồi còn nhìn về phía Lê Điền ở đàng sau bà Vân, chỉ thấy thằng này đưa tay lên che mặt.

Bà Vân trợn to mắt nhìn Nguyễn Lý, lão nghiêng người tựa vào gối dựa, cười nhẹ không nói.

Bà Hầu gia tuy không hay quản chuyện bên ngoài Hầu phủ nhưng mưu đồ của hai chú cháu nhiều liêm sỉ Lê Nguyên Long – Lê Ý thì chắc chắn là ngoại lệ.

Hai thằng này trấm trộm làm chuyện gì đó khuất khỏi ánh mắt người đời, hơn nữa chuyện trấm trộm này còn cần hỏa khí, rất nhiều hỏa khí.

Chuyện này ngay từ đầu Lê Nguyên Long đã không có ý định giấu diếm, vì giấu cũng chả được.

Thị trường Đại Việt nhỏ như lòng bàn tay, tự nhiên có một lượng quặng sắt lớn như thế chảy vào thì dạ dày đến mức nào mới có thể tiêu hóa nổi.

Thương hội Vĩnh Xương làm việc rất phóng khoáng, lấy hai phần ba lượng quặng sắt từ mỏ Thạch Lục ở Quỳnh đảo (đảo Hải Nam) đưa về đem bán cho tất cả các nhà khác, khiến mọi người giả câm vờ điếc không thấy chuyện thương hội nuôi một đội ngoại binh.

Ha hả …! Đến chính bản thân lão đã già sắp xuống lỗ còn biết một nửa trò “tiêu khiển” của hai tên này trên Quỳnh đảo cơ mà! Huống chi là đám mèo già hóa cáo trên triều?

Lão có cơ sở để tin rằng ở Đông Kinh còn có kẻ biết rõ cụ thể cái mỏ sắt đó ra làm sao kia!

Chỉ là, chuyện này lão cùng tập đoàn của lão vốn là người được lợi, mọi người hiểu ngầm với nhau đưa đám ngoại binh của thương hội Vĩnh Xương xuống gầm bàn nghị sự, giờ này lão đặt lên mặt bàn quấy lên cho thơm nhìn thế nào cũng hơi nhiều liêm sỉ.

“Mà thôi, thân già này sắp xuống lỗ rồi! Còn huyền niệm chút mặt mũi cỏn con đó làm gì nữa!”

Bà Vân ngáp ngáp một lát không nói gì, đoạn xua tay ra hiệu đám lâu nhâu trong khách sảnh lui ra, chỉ để Lê Điền cùng Lý Nguyên Hạo ở lại, đợi trong sảnh chỉ còn bốn người mới khó khăn nói.

– Ông đem vấn đề này ra nói không khỏi có chút …ờ, hơi kỳ cục!

Nguyễn Lý ra vẻ lão ma lanh, cười khằng khặc.

– Khà khà … Mi một giới nữ lưu thôi, không làm khó mi nữa! Nói thật ra đi! Lần này Thánh Từ làm việc hơi khó coi, xem thái độ của người hẳn là vụ mùa vừa qua xác nhận phương thức canh tác mới hiệu quả cao, tự thấy vốn liếng dày dặn, muốn đám huân quý chúng ta cúi đầu với người. Cứ nhìn thái độ của Lê Khôi, lão già ta liền biết hành động lần này bà Thánh Từ chắc hẳn là không trưng cầu ý kiến hắn cũng như tông tộc họ Lê. Chuyện này Lê Khôi có thể nhịn, bọn Trịnh Khắc Phục, Đinh Liệt nhịn được sao? Lão già ta thấy, hiện tại tốt nhất là chúng ta đứng chung một hàng ngũ mà gây áp lực lên Thánh Từ, khiến người nhận thức được rằng cái sập vàng kia chỉ có đầy đủ quyền uy của nó khi có chúng ta hết lòng ủng hộ. Vua tôi đồng lòng, anh em hòa mục, đó không phải là chuyện tốt sao? Nếu lần này Lê Khôi chịu vì nghĩa lớn mà lên tiếng, trò chơi nho nhỏ của Tiên Đế cùng thằng nhóc nhà mi, lại đáng là gì?

Nhổ một ngụm nước trầu vào bô, lão co chân lên phản, cực kỳ khệnh khạng nói.

– Lão già ta sắp xuống lỗ rồi, còn cháu bất tài, không cần dùng nhiều uy vọng quá làm gì, lấy một chút ra làm việc này việc kia không phải là chuyện khó khăn gì lắm.

Lý Nguyên Hạo cùng Lê Điền đứng hầu phía sau hai mặt nhìn nhau.

“Mả mẹ nó!” (x2)

Hóa ra chuyện hai ngàn khẩu điểu thương hay đám ngoại binh vượt pháp chế của thương hội Vĩnh Xương chỉ là vật đánh đổi ngang giá thôi, ngay từ đầu con mèo già hóa cáo này đã chẳng mảy may quan tâm đến mấy thứ đó.

Bọn hắn không hẹn thầm nhủ may mắn, bản thân chỉ là một tên gia thần thôi, những chuyện đau đầu này không đến phiên mình can dự.

Bà Vân yên lặng ngồi nghe, không thể không thừa nhận lão già này quả biết mình biết người, lại rất thẳng thắn mà ngã giá, hiện tại chồng bà cầm quyền quá lớn, có những việc người khác làm được nhưng lão động tay vào sẽ dẫn đến nghi kỵ, lại thành bó tay bó chân.

Nếu bây giờ có thể mượn mồm lão mà làm vài chuyện thì khác gì nắng hạn gặp mưa rào cơ chứ, bà Vân mấp máy môi đang muốn trả lời thì [cộc … cộc … cộc …] cửa ngoài bị người gõ vang.

Nguyễn Lý hơi nhướng mày, lão ghét nhất bị làm phiền những thời khắc quyết định như thế này.

Lê Điền bước ra mở cửa, liền thấy hai bóng người một lớn một nhỏ theo lão bước vào, người chưa tới giọng nói trầm ấm đã vào trước.

– Lão Lý, ăn ở không phải đạo lắm chứ hả! Vào đến Cẩm Giang mà không ghé qua Lam Sơn thăm chiến hữu một cái, ha hả …

Nguyễn Lý nhìn ra phía gian giữa, liền thấy một bóng lưng đã từng hùng tráng, nay lại hơi rủ xuống trông thật chướng mắt, thân mặc viên lĩnh nghiêm cẩn, bên hông lại giắt một ngọn roi.

Thân ảnh này, dù lão đã từ dưới lỗ bò lên mấy lần rồi vẫn còn nhớ kỹ – thủ tịch gia thần, cánh tay phải của Chúa công – Lê Lễ.

Lê Lễ bước vào gian bên tả, phía sau lão còn có một thanh niên, dáng điệu đường hoàng, nghi thái nghiêm chỉnh. Thanh niên kia chờ Lê Lễ không coi ai ra gì đuổi bà Vân sang một bên, tự nhiên như ở nhà ngồi xuống đối mặt với Nguyễn Lý rồi mới kính cẩn hành lễ với lão.

– Lạy ông! Lê Ý ra mắt ông ạ!

Nguyễn Lý thu ánh mắt lại chăm chú nhìn xem thằng nhóc này, nghe nói mới mười lăm mười sáu mà đã cao hơn thanh niên mười tám, người thẳng tắp như cán thương, bên khóe miệng lúc nào cũng treo nụ cười như nắng sớm, nhìn qua thì có vẻ ôn nhã lễ độ.

Người bình thường, dù tự phụ cái gọi là nhân tinh cũng khó mà nhận ra một tia không thật rất khẽ kia, nhưng lão – một kẻ đã gần chục bận bước một chân xuống mồ – chỉ cần khẽ liếc qua là thấy, đó là loại nụ cười khinh miệt, coi thường hết thảy, hoặc đổi một cách nói khác, nếu như lão sinh sống ở sáu trăm năm sau sẽ biết, nụ cười của Lê Ý còn được gọi là … nụ cười của người chơi điện tử!

Để cái chân đang gác trên sập xuống, đầu Nguyễn Lý hơi hơi nghẹo sang một bên nghiêm túc lật tìm trong ký ức.

Loại nụ cười này, đã rất lâu rồi lão chưa thấy. Là đặc điểm của đứa nào nhỉ?

À! Phải rồi, là đặc trưng của thằng Thạch, cháu gọi Chúa công bằng chú – Trung vũ Vương – Lê Thạch.

“Ha hả … Đều là huyết duệ của cái gia tộc kia cả! Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, chỉ là giống gì không giống, lại giống loại nụ cười thèm ăn đòn kia … hừ hừ!”

Lê Ý giả dối cười hành lễ, giả dối nịnh bợ đến bên lão, giả dối rót trà mời mọc, lễ tiết không có gì có thể chê trách, duy chỉ có một điểm khiến người buồn nôn, đó là giả dối.

Đến mức khiến lão phải tự nhận gần đây mình tu thân có thành mới không chỉ vào mặt thằng nhóc này nguyền rủa nó lăn theo vết xe đổ của thằng trời đánh chết trẻ kia.

Lê Lễ tinh ý nhận ra cuối khóe mắt Nguyễn Lý có một chút nước ậng lên, nong một phần ba rồi rất nhanh bị bờ mi khô cằn xóa sạch dấu vết.

Dường như nghĩ đến cái gì, Lê Lễ âm thầm thở dài một hơi, năm đó quan hệ giữa lão Lý với công tử Thạch rất tốt, nói không ngoa, nếu bây giờ công tử Thạch còn sống, lão Lý phải là một phần tử của phái tông tộc mới đúng, chỉ là năm đó người Vạn Tượng tráo trở, công tử Thạch đem quân truy kích lại bất hạnh mà ngộ hại … haiz!

Tinh ý nhận ra khác thường, Lê Lễ vỗ vai Nguyễn Lý hồ hởi nói.

– Để xem lén lút mò lên trên này làm gì nào, lão Lý! Định cậy già ăn hiếp con bé Tít một giới nữ lưu à, ha hả…

Nguyễn Lý bị lão Lễ kéo từ trong dòng hồi tưởng trở ra, đưa tay lên thấm nước mắt gần như không tồn tại, đoạn nhún vai cười không phản pháo.

Bà Vân lần thứ hai trong ngày có người gọi tên hồi còn bốc đất bỏ mồm của mình hiêng hiếng nhìn Lê Ý, thấy thằng quý tử không có vẻ gì là lưu ý đến, mới khe khẽ thở nhẹ ra một hơi.

Lê Lễ nhận lấy miếng trầu từ tay bà Vân, nhóp nhép nhai một lát, nhổ vào bô một cái mới nghiêng người tựa vào gối, dường như không coi là việc quan trọng nói.

– Đến mức này cơ à? Lúc đó thằng Ý cầm thư của thằng Khôi mời thân già này xuống núi mỗ còn tưởng là ở Đông Kinh người ta làm quá lên cơ đấy!

Nguyễn Lý lần nữa co giò lên sập, cười khà khà, ánh mắt hơi híp.

– Bà Thánh Từ hứa hẹn danh ngạch thuộc lại cho thế tộc Sơn Nam, mấy cái ghế tre chưa được tính vào phẩm trật thôi, nhìn qua không phải là chuyện to tát gì. Chỉ là, mỗ luôn có một cảm giác, mục đích thực sự của Thánh Từ là mượn chuyện này nếm thử giới hạn của lũ võ biền bọn ta. Nếu lần này chúng ta cuộn cờ gác trống, e là sắp tới động tác của người sẽ ngày càng quá đáng.

Lê Lễ trầm tư suy xét, gật nhẹ đầu rồi lại lắc nhẹ, cảm thán nói.

– Lão Lý, mỗ hiểu là anh em có điều bất mãn, chẳng qua thời loạn sùng võ, thời bình chuộng văn, đây là lẽ tất yếu xưa nay, Thánh Từ nếm thử lấy lòng bọn thế tộc cùng sĩ lâm, đây là chuyện sớm muộn thôi!

Nguyễn Lý chân mày hơi nhíu, chẳng qua cũng chẳng vội phản bác, nhổ miếng nước trầu vào bô rồi mới nói.

– Mỗ tuy ít học cũng là người biết lý lẽ, Thánh Từ muốn gia tăng ảnh hưởng của quan văn, cân bằng quyền lực trên triều, ấy là chuyện phải làm, chẳng qua hành sự cũng nên nhìn trước nhìn sau một chút, chờ mấy lão già chúng ta xuống lỗ rồi muốn làm gì thì làm. Đàng này, bọn chúng ta hẵng còn đương thế đã vội làm việc không nể mặt ai như thế, ngài không thấy tác phong rất giống Tiên Đế sao? Làm như vậy …

– Được rồi … không cần nói nữa!

Nhắc đến Lê Nguyên Long, ánh mắt Lê Lễ đột nhiên trở nên lăng lệ gắt gỏng nói!

Thiếu chủ băng hà lúc còn trẻ tuổi vẫn luôn là chỗ đau của lão Lễ, nói là nghịch lân, động vào tất nộ cũng không phải là nói quá.

Rất rõ ràng, Lê Lễ là một trong số ít người mà Nguyễn Lý còn phải kiêng kỵ, lão rất biết mình lỡ lời, cực kỳ ngoan ngoãn chấm dứt loại chủ đề có thể khiến Lê Lễ rút kiếm gọi chiến này. Trong bụng thầm chửi.

“Hôm nay không biết đứa nào bê nước súc miệng cho ta, để mồm thối hại ta quá lắm!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thien-menh-trong-nhien.jpg
Thiên Mệnh Trọng Nhiên
Tháng 1 25, 2025
thuc-son-van-yeu-chi-to
Thục Sơn Vạn Yêu Chi Tổ
Tháng 12 17, 2025
cao-vo-khap-noi-bao-ruong-bat-dau-sss-thanh-the.jpg
Cao Võ: Khắp Nơi Bảo Rương, Bắt Đầu Sss Thánh Thể
Tháng 1 15, 2026
gia-toc-tu-tien-ta-co-the-thang-cap-phap-khi
Gia Tộc Tu Tiên: Ta Có Thể Thăng Cấp Pháp Khí
Tháng 1 16, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved