Chương 246: Thăm Dò 1
Bài Mộc, trải qua hơn bốn tháng xây dựng đã cơ bản hoàn thiện dáng vẻ của một trọng trấn biên thùy. Nói đúng ra là tòa thành này đã bắt đầu được xây dựng từ thời Đại Bảo (Lê Thái Tông) nhưng tên thiên hạ đệ nhất trung nhị đó cứ nhất quyết đòi ốp bên ngoài lớp đất dầm bằng gạch xanh nên mới chậm trễ đến bây giờ.
Số là Lê Nguyên Long cho rằng họ Lê sùng thủy đức cùng mộc đức, gạch đỏ thuộc hành hỏa là xung khắc với họ Lê, bèn chấp nhất cho rằng thành trì, cung điện trong nước về sau nên đổi hết thành gạch xanh cho hợp với phong thủy.
Vì lý do này mà Lê Ê đã cãi nhau với tên hoạn quan Đinh Phúc để lại “giám quân” không biết bao nhiêu lần.
Thằng hoạn quan đó chỉ biết sống chết tuân theo di nguyện của chủ tử nhà hắn thôi, nào biết vì cái lý do phong thủy chết tiệt của Lê Nguyên Long mà thành trấn Bài Mộc đã bị chậm trễ đến mức nào.
Không giống như gạch đỏ chỉ khó khăn ở khâu xếp lò, sau khi xếp phôi gạch xong xuôi chỉ cần đốt rồi để đó là hoàn thành, gạch xanh không những yêu cầu ủ đất trong thời gian dài mà khi nung, kỹ thuật đổ nước lẫn điều tiết không khí rất kỹ lưỡng, nếu đổ nước láo thì vỡ, kiểm soát không khí không tốt thì nửa xanh nửa đỏ các thứ.
Nói chung không may lơ là một chút thì bách nhục.
Hơn nữa, thời gian nung một lò gạch xanh bọn công tượng có thể nung ra hai đến ba lò gạch đỏ, lại còn nhàn hạ không phải canh me gì, vừa tiết kiệm thời gian, vừa tiết kiệm nhân lực.
Đương nhiên, gạch xanh có độ bền cao, chất gạch đặc, ít bị biến dạng, gần như không bao giờ bị mủn, chống thấm lẫn chống mài mòn đều cao gấp hai đến ba lần gạch đỏ. Thế nhưng thứ triều đình Đông Kinh cần hiện tại không phải là sản phẩm chất lượng cao mà là vật liệu để xây dựng những cứ điểm được xây dựng với tốc độ nhanh và giá thành rẻ, triệt tiêu hoàn toàn khả năng lật lọng của đám tù trưởng các xứ kimi.
Thành trấn Bài Mộc thì chịu rồi, Lê Ê chỉ có thể cực kỳ quyết đoán gạt phắt ý kiến tiếp tục dùng gạch xanh để xây dựng thành trấn Mộc Châu của viên hoạn quan giám quân mà chuyển qua xài gạch đỏ.
Nhờ vậy mà chỉ mất hơn bốn tháng mấy chục tên công tượng đã nung xong số gạch cần thiết để ốp mặt ngoài tường thành trấn Mộc Châu để đó, chỉ chờ đám tù binh dầm xong tường đất là ốp lên thôi.
Xác định đâu vào đó rồi Lê Ê bắt đầu cho phân phát những đơn vị cấm quân cuối cùng lên thuyền về Đông Kinh, thành trấn Bài Mộc sau này sẽ do một vệ của Tây quân đóng giữ.
Lê Hoằng Dục đi rồi, chỉ để lại cái lệnh bài thiên sứ cho một tên hoạn quan ở lại kiểm kê chiến lợi phẩm.
Hưng Hóa là đất nghèo, nhưng đó là dưới con mắt của dân tộc nông canh như người Lạc, còn thổ sản như quế, hồi, ngà voi, sừng tê, da thú lại đặc biệt phong phú. Tài nguyên khoáng sản ngoại trừ sắt ra thì vàng, bạc, đồng, thiếc các thứ đều rất khả quan.
Năm ngoái quân triều đình bất ngờ vây đánh Mai Châu, Việt Châu cùng với Mộc Châu, bọn thổ tù chỉ có thể vác giò lên cổ chạy tháo thân, trân sản quý khoáng trong nhà hầu như còn để lại nguyên vẹn.
Số quy vào phần chia của tướng sĩ, hoặc là bị thổ binh triều đình rồng rắn đem về, hoặc là đã được bọn thương nhân cắt người theo quân chất lên thuyền về xuôi hết rồi.
Quan thương mà, sau lưng mấy nhà này kiểu gì chả có bóng dáng cả chục hoặc vài chục nhà huân quý, thương hội Vĩnh Xương chưa ngu đến mức tìm cách nuốt chửng toàn bộ số hàng này, lợi ích cỡ này chưa đủ để bọn Lê Khôi, Trịnh Khả trở mặt với cả thiên hạ.
Phần chiến lợi phẩm còn lại phải nộp và kho của triều đình, do bọn Lê Niệm cùng Lê Thọ Vực hộ tống về kinh bằng thuyền lớn.
Đỗ Lam không có mặt ở đây, hôm trước Lê Niệm lên đại doanh Mường Sang kiểm tra điều lệ vệ sinh của quân Ưng Dương còn thấy thằng này lén lút trốn ở hậu doanh to nhỏ với mấy chục cái hũ sành.
Mắng bọn chúng ngày thường chểnh mảng việc tập luyện, thao trường bớt mồ hôi, lên chiến trường phải đổ thêm máu là vì lẽ ấy.
Nhận ủy thác của Đỗ Lam, Lê Niệm có trách nhiệm đem mấy chục cái hũ tro cốt này về Quốc Oai, quân Ưng Dương phần lớn tuyển ở xứ ấy.
Trước khi thuyền rời bến, Lê Ê còn kéo áo Lê Niệm dặn dò.
– Số chiến lợi phẩm này, phải đăng ký vào sổ sách đàng hoàng, phần chia của mọi người đã được đưa về xuôi từ trước rồi, đều có phần cả, không ai đói đâu. Chỗ còn lại phải nộp vào quốc khố, không thể mảy may tâm tư chút nào, ta không tin được thằng Vực, chỉ có thể bàn giao cho mi!
Lê Ê không nể mặt chút nào cứ thế nói ngay trước mặt Lê Thọ Vực, mặc kệ hắn bên mạn thuyền ra sức khóc lóc.
Lê Niệm hết nhìn đống ngà voi, sừng tê, hồi quế, linh chi, tam thất chất thành đống, lại nhìn đuôi mắt lấm lét của Lê Thọ Vực, cảm thấy những lời thanh minh của thằng này thiếu một chút sức thuyết phục.
Thuyền xuôi sông Đà ra đến huyện Bất Đạt (nay là Kỳ Sơn/ Hòa Bình) Lê Niệm chợt cảm nhận được một luồng mát mẻ phơi phới đập vào mặt.
Cách nhau một cái sơn hạp mà thôi, không hiểu sao từ nóng chuyển lạnh dễ dàng thế, Lê Niệm không nhịn được vào trong khoang thuyền lấy một cái phi phong khoác lên người.
Lê Thọ Vực đang hứng thú bừng bừng ngồi đọc sách trong khoang, nghe tiếng hắn vào cũng không ngẩng đầu lên, Lê Niệm lấy làm lạ chậm rãi đến sau lưng Lê Thọ Vực nheo mắt đọc, được một đoạn không nhịn được miệng phun lời hay.
– Mả mẹ nó! Hay cho Lê Thọ Vực cũng coi là mày rậm mắt to, thế mà trốn trong khoang thuyền đọc dâm thư! Phong hóa ở đâu, gia giáo ở đâu …
Lê Thọ Vực thấy hắn oang oang cái mồm ra như thế, giật mình chồm dậy bịt mồm Lê Niệm lại.
– Mi be bé cái mồm thôi, để cho đám binh lính nghe được thì uy phong của anh còn cóc khô gì nữa!
Lê Niệm chỗ nào chịu, cười ha hả chạy khắp thuyền liên tục bêu rếu thằng này với đám gia thần.
Bọn gia thần theo quân đợt này đều là người trẻ tuổi cả, nghe Lê Niệm hét lên liền xúm lại đánh cướp cuốn dâm thư trong tay Lê Thọ Vực.
Lê Thọ Vực ngửa mặt lên trời, không thiết tha gì nữa.
“Xong! Xong thật rồi bu em ạ!”
Bao nhiêu công sức vun đắp hình tượng tân tú tướng tinh của hắn coi như đổ sông đổ bể!
Thằng này mắt như cá chết dựa vào ván thuyền, Lê Niệm ở bên cạnh nằm võng chăm chú đọc sách, thuyền đi chòng chành theo con nước, cố sống cố chết ngồi thẳng thì chả mấy chốc lại nhớ em “Huệ”.
Nằm võng thì khác, lợi dụng con nước đung đưa qua lại, không tốn sức chút nào tận hưởng, cực kỳ thỏa mái, hắn nằm đó, thi thoảng khóe miệng còn kéo ra nụ cười nhè nhẹ.
Đừng hiểu nhầm Lê Niệm, Cận thị cục Chánh chưởng kiêm Tổng quản Phủng Thánh quân nhà chúng ta là ai cơ chứ, đời nào lại đọc dâm thư bao giờ, khác hẳn với Lê Thọ Vực, thằng này đọc sách thật, là “Đại học Chú giải” của Lê Ý, là phiên bản do Hàn lâm viện Hiệu giám Nguyễn Khắc Trung chỉnh biên.
Là nam đinh hiếm hoi còn lại nhà Lê Lai, lợi lộc nào ở đất Đại Việt này cũng khó mà thiếu phần chia của hắn. Ngay từ khi kỹ thuật in ấn mới được công khai ở Quốc học Lam Sơn tháng tám năm ngoái thì Lê Lễ đã sớm cho gửi nguyên bộ mười mấy quyển sách hàng mẫu xuống huyện Thuần Hựu (đại trạch nhà Lê Lai) rồi.
Từ đây bộ sách nhanh chóng được gửi ra Đông Kinh, rồi lại từ Đông Kinh theo thuyền chở quân nhu ngược lên Hưng Hóa.
Càng đọc Lê Niệm càng thấy Lê Ý không đơn giản, thằng ranh con này mới mười mấy tuổi nhưng đã có thể thân viết một quyển sách hàm lượng tri thức cao như thế này, khiến hắn duyện đọc như si như say, hóa ra những kiến thức âm u tối nghĩa trong Đại học lại có thể được hiểu đơn giản mà thực dụng đến thế.
Lê Niệm cứ thế vắt vẻo trên võng đọc một mạch đến cuối giờ chiều mới mò dậy ăn cơm.
Rảnh mà, quân Phủng Thánh đã theo thuyền về Đông Kinh từ tháng giêng rồi, số là để thành lập ba sư tân quân kiểu mẫu.
Lê Niệm thì ở trên này thêm vài bữa cùng Lê Thọ Vực, cũng đồng thời không muốn dây vào chuyện chia cắt mấy vị trí doanh trưởng trong đợt tái biên chế sắp tới của Phủng Thánh quân.
Nói đùa cái gì!
Vị trí Tổng quản chắc suất là của hắn, không ai cướp đi được, tự dưng chạy về đâm đầu vào vũng nước đục làm chi, đến lúc đó có người vào hàng chú bác gọi hắn qua nhà ăn cơm nhân tiện gợi ý vài nhân tuyển thì mớ miệng cũng khó mà khép miệng cũng chả dễ gì.
Mấy con mèo già hóa cáo ở Đông Kinh không muốn chơi trò quyết tuyệt với nhau dễ mà ném củ khoai nướng vừa ra lò này cho hắn lắm.
Cho nên tốt nhất là ở Hưng Hóa chịu khó chạy qua chạy lại giám sát điều lệ vệ sinh vài tháng cho nhàn thân.
Mấy hôm trước Trịnh Tú gửi thư lên, nói tất cả các vị trí quan quân trong quân Phủng Thánh đã phân chia xong, Phủng Thánh quân Tổng quản nhà chúng ta mới không nhanh không chậm lên thuyền về Đông Kinh.
Nghe nói mấy vị ở Đông Kinh không còn ai phản đối thành lập tân quân nữa rồi.
Dù chưa có đủ điểu thương nhưng gần hai vạn ngoại binh mới mộ trong đợt hội quân tháng giêng cũng đã bắt đầu từ bỏ vệ -sở chế kiểu nhà Minh mà xây dựng theo cơ – doanh chế theo kiểu tân quân.
Nghe nói hai vạn người biên chế thành bảy sư.
Đừng hiểu nhầm, với quy mô sản xuất hỏa khí hiện tại thì đương nhiên là không đủ trang bị cho toàn quân, trước mắt bảy sư mới thành lập này chỉ có biên chế của tân quân thôi, vũ khí vẫn chủ yếu là thủ đao, câu liêm, hỏa đồng, thần cơ các thứ như cũ.
Không trách mấy lão già vô sỉ ở Đông Kinh được, trước từng tờ báo cáo người thật việc thật từ Hưng Hóa gửi về, kể cả những lão già cố chấp nhất cũng đã sắp chịu không nổi! Kể cả bảy sư kia chỉ đơn thuần có cơ cấu tổ chức chứ không có vũ khí của tân quân cũng là tốt, cùng lắm thì sau này phát bù.
Chốn miếu đường nhà Lê Sơ rặt một đám thực dụng đến mức lạnh người, ban đầu Lê Khôi chỉ có ý cải biên Ngự tiền võ sĩ làm thí điểm, chỉ là thí điểm chưa xong thì quân báo ở Hưng Hóa khiến ngay cả người cứng rắn như Thiếu úy Lý Lăng cũng quay ngoắt một trăm tám mươi độ ủng hộ cải biên, trước mức độ hiệu quả đã được chứng minh của tân quân, toàn bộ năm quân Thiết Đột cũng được lệnh chuẩn bị cải chế từ cuối năm ngoái.
Tháng ba năm nay, ngay sau khi lính quân dịch mới tuyển tháng giêng đã được biên chế ổn thỏa rồi năm quân Thiết Đột liền thực hiện cải biên.
Mỗi quân nhanh chóng được tách thành hai sư, sư thiếu hay sư thừa trong mắt mấy lão già vô sỉ ở Đông Kinh không quan trọng, có thể từ từ bổ sung lại.
Chưa có pháo dã chiến đúng không? Không can hệ, doanh pháo binh tạm thời sử dụng ống phun lửa từ thời Thái Tổ, chờ có pháo rồi sẽ trang bị đủ.
Mọi việc diễn tiến nhanh đến mức công xưởng Vĩnh Xương ở Cẩm Giang nhất thời không phản ứng kịp, trong kho chỉ có tám ngàn khẩu điểu thương mà thôi, đối với mười ba sư cấm quân mới thành lập quả là sư nhiều cháo ít.
Kết quả là ngoại trừ ba sư Ngự tiền Võ sĩ cải biên từ trước được trang bị đủ súng, toàn bộ mười sư còn lại mỗi sư chỉ có hơn bốn trăm khẩu súng mà thôi.
Trước mắt mỗi sư được biên chế một doanh súng tay, một doanh đủ mười hai cơ chí ít cũng cần gần một ngàn ba trăm khẩu điểu thương.
Không sao!
Bọn Lê Thụ, Nguyễn Xí, Lý Lăng v.v. đều bày tỏ không nề hà chút nào, hiện tại chưa đủ mỗi người một khẩu thì tạm thời hai – ba người một khẩu lấy cái luyện tập vậy!
Năm quân Thiết Đột cực kỳ biết điều không ai bảo ai tĩnh lặng phân chia mỗi quân hơn tám trăm khẩu nuốt sạch không nhả cả xương.
Nuốt xong rồi không hẹn mà cùng vươn tay ra kêu gào đòi thêm súng!
Cứ nhìn mấy tên chân chó mấy ngày nay le ve quanh công xưởng Vĩnh Xương trên Cẩm Giang là hiểu mấy lão già này quyết tâm đến mức nào.
Bất cứ một lô súng nào, chỉ cần vừa ra lò ắt sẽ có đại diện của cả năm quân Thiết Đột đi theo hộ tống về Đông Kinh, đảm bảo không ai có thể mượn quan hệ đánh quả lẻ.
Trong tiền sảnh dinh thự nhà Lê Khôi ở Cẩm Giang.
Bà Vân cực kỳ kiên nhẫn ngồi nghe gia thần nhà Lê Thụ khóc lóc nửa ngày trời về chuyện hai sư của Thiết Đột Tiền dực Thánh quân của Lê Thụ ba bốn người thay phiên nhau học sử dụng điểu thương như thế nào.
Nhìn điệu bộ vội vàng sốt sắng của thằng này, nếu không phải Lê Điền hai mắt khép hờ đứng sau lưng bà Vân tay không lúc nào rời đao thì hắn đã vồ lấy vị quý phụ này đem xuống công xưởng rồi.
Bà Vân nghe thằng này trình bày xong, tỏ vẻ bản thân cũng là bất lực, than thở nói.
– Không phải nhà ta không nể mặt Nhập nội Đô đốc đại nhân, chẳng qua sản xuất điểu thương là việc cần kỹ thuật, sản lượng mỗi năm chỉ có như vậy, công xưởng nhà ta chỉ có trách nhiệm sản xuất sau đó giao cho triều đình, việc triều đình phân phối như thế nào, thứ cho Thị một người đàn bà không quyết đoán được!
Gia thần nhà Lê Thụ cười bồi nói.
– Lệnh bà nói rất đúng, chỉ là thiên hạ không chỉ có mình công xưởng Vĩnh Xương có sử dụng hệ thống sản xuất theo dây chuyền, nếu công xưởng Vĩnh Xương thực sự đã hết mức sản lượng, chi bằng …
– Vớ vẩn!
Chưa đợi thằng này nói hết, bà Vân đã xửng cồ lên.
Nói đùa cái gì, Lê Thụ lại dám có ý tưởng với cái dây chuyền sản xuất vũ khí của thương hội Vĩnh Xương.
– Quay về nói với gia chủ nhà mi, hoặc là cầm được thủ lệnh của lão gia nhà ta vào đây, bằng không chuyện này về sau không cần nhắc đến nữa!
Tên gia thần nhà Lê Thụ còn muốn nói gì, Lê Chiêm đã từ bên ngoài chạy vào, rủ rỉ nói vào tai Lê Điền mấy lời.
Lê Điền mặt liền biến sắc, thấp giọng nói với bà Vân.
– Phu nhân! Dưới công xưởng có chuyện, thần đi giải quyết trước!
Gia thần nhà Lê Thụ nghe chữ được chữ không, chỉ là không có vẻ tò mò hay bất ngờ gì lắm, không nhanh không chậm nâng chén trà lên nhấp một ngụm, khóe miệng dần nổi lên điệu cười nhàn nhạt.