Chương 245: Cặn Đường
Đầu tháng tư Hưng Hóa đã tương đối nóng nực, may mà Bài Mộc không nằm trong một cái thung lũng kín gió, nếu không Lê Niệm khẳng định bản thân sẽ bị ngột chết ở cái xứ khỉ ho cò gáy này.
Mà cũng không hẳn, thời tiết không phải là thứ duy nhất có thể khiến cho người ta hô hấp khó khăn, mấy bữa nay, cả cái đại doanh Bài Mộc đã sắp bị tên thiên sứ từ Đông Kinh gửi lên làm cho ngột chết rồi.
Lê Hoằng Dục – con trai của Tri từ tụng sự Lê văn Linh.
Tên này vừa lên đến Bài Mộc liền tay cầm thánh chỉ phong thưởng cho chúng tướng lãnh ở đây, chỉ là ai cũng biết thằng này chỉ coi đây là việc phụ, bày hương án, vị bái các thứ xong liền cho hoạn quan đi cùng đánh nhanh rút gọn đọc thánh chỉ, đoạn ngay lập tức lượn một vòng quanh thành trấn.
Ấn tượng ban đầu của Lê Niệm đối với kẻ này là nghi biểu trang trọng, khí thái đường đường lại thiện phép giao tế, dù đường xa mệt mỏi vẫn không thể hiện chút bực dọc nào, trên gương mặt khoan hòa lúc nào cũng treo nụ cười cực kỳ dễ gây thiện cảm với người đối diện.
Chỉ là thân hình hắn hơi gầy, Lê Niệm không biết vị nhị đại cấp bậc đỉnh nóc này có thể sống khỏe ở đất dữ Hưng Hóa này được bao lâu, hắn thực lòng lo cho sức khỏe của người dũng cảm này.
Đúng vậy, người dũng cảm.
Tên này dạo hai vòng quanh thành trấn Bài Mộc, thấy tây quân an trí gọn gàng sạch sẽ (ờ … cũng tương đối thôi) lương hưởng đầy đủ, thành quách vững vàng rồi mới thở ra một hơi nhẹ nhàng.
Lê Niệm dùng đầu ngón chân cũng đoán ra được thằng này vội vàng như vậy chẳng qua là đang xem xét đường lui của mình mà thôi.
Từ hành tích của Cầm Sương, thằng ngu cũng biết hắn không phải là loại hàng xóm thiện lành gì, cẩn thận đến mức nào cũng là không đủ.
Thời điểm này dám lên Mộc Châu đi hót cứt, à nhầm … là đi làm Trấn phủ sứ, mưu tính san sẻ nỗi lo của Quan gia mới phải … thời điểm này dám lên Mộc Châu làm Trấn phủ sứ ắt hẳn phải là người văn võ kiêm tài, lại còn phải hội đủ dũng cảm cùng độ lượng mới được.
Thành thì trăm đời lưu tiếng, dù là sử quan thiên lệch nhất cũng không dám buông nửa câu nói xấu. Bại thì ngàn năm thóa mạ, dẫu là người tri kỷ cũng không dám hé răng nửa lời bao biện cho.
Thử hỏi không có tài đức hơn hẳn người thường ai dám đứng ra gánh vác nhiệm vụ thế này?
Người khác Lê Niệm không rõ, hắn thì tự biết mình không có cái đảm phách đấy.
Trong bụng thầm than, Lê Niệm lại không mảy may có ý định dây vào việc của người khác, cha con Lê văn Linh chơi keo này hẳn là mưu đồ lợi ích lớn, mạo hiểm cao là nghiễm nhiên.
Lê Hoằng Dục dạo chán rồi quay lại quân doanh đã thấy Lê Ê không vội không chậm ngồi uống chè ăn kẹo vừng.
Lão già này không hiểu vì sao rất thích sinh hoạt trong quân doanh, trong thành trấn Bài Mộc cất đến mấy trăm nóc nhà bằng gỗ chắc chắn lão không chịu vào ở, thành ra nhà gỗ cất lên chỉ có binh lính vào ở, còn đám tướng lãnh phải theo hầu lão dựng quân trướng quây thành một vòng.
Cặn đường dính vào răng làm lão thi thoảng lại đưa lưỡi lên lấp liếm, toan dùng lưỡi đẩy cặn đường ra, trông đến là hài.
Lê Hoằng Dục bước vào hành quân lễ đoạn ngồi xuống chõng chỉ có thể vờ như không thấy, nuôi chuyện một lúc mới chắp tay cung kính nói.
-Trấn Man tướng quân dẫn quân chinh chiến mán mọi, vì Quan gia xông pha mũi tên hòn đạn, Dục vẫn lấy làm kính nể lắm!
Lê Ê bây giờ đã chính thức chào thua cặn đường trong răng rồi, lấy tăm xỉa xỉa, khều ra được thì khoan khoái mầm lấy mầm để, trông đến tởm.
Đắc thắng mầm mầm chút cặn đường cuối cùng, lão không vội không chậm nói.
– Việc trong phận sự thôi, lũ chúng ta chỉ có ngón nghề ấy, một khi huân quý không còn leo lên được yên ngựa nữa thì Quan gia còn cần chúng ta làm gì?
– Tướng quân dạy phải lắm!
Lê Ê chẳng quan tâm đến hắn, nằm chườn ra chõng, hai mắt khép hờ lẩm bẩm.
– Kẹo vừng thì ngon thật, cứ nấu ấm chè tươi, phải nấu bằng nước suối ý, loại ấy mới ngọt nước, lủm miếng kẹo nhấp ngụm chè rồi làm điếu thuốc, đời … chỉ thế là sướng, mỗi tội giắt răng!
Lê Hoằng Dục chau mày, hắn nghe ra ý ở ngoài lời của lão già này, nghiêm nghị cầu thị.
– Dục, xin rửa tai lắng nghe!
Hé mắt thấy Lê Hoằng Dục vội chắp tay thụ giáo, lão lại câu được câu mất.
– Từ thời Chúa công (ý chỉ Thái Tổ) đến nay, Hưng Hóa mỗi cách hai năm một loạn nhỏ, năm năm một loạn lớn, biên cương không lúc nào yên, phên dậu chẳng khi nào lặng. Cho nên lần này tuy có thể coi là khải hoàn mà về, chẳng qua lão già ta đây vẫn là nửa đêm khó an, thường thường trở giấc, trăm đường suy tưởng, cuối cùng cũng lần ra một chút da lông, mi có biết là lý làm sao không?
Không chờ Lê Hoằng Dục trả lời, lão đã thấp giọng như gió thoảng.
– Chúng sợ! Sợ chúng ta học theo người Ngô lại một lần nữa muốn thống hợp bọn chúng, tàn phá thiết chế xã hội của người Thái, đó là hệ thống mà chúng nghiễm nhiên được hưởng lợi. Đoạn tài lộ của người như thù giết cha đoạt vợ, đây là mâu thuẫn, mâu thuẫn không tài nào hóa giải được! Hiểu không?
Lê Ê nói liên tù tằng một hơi, một lát sau Lê Hoằng Dục mới hơi định thần lại, lần nữa chắp tay chỉ là trong giọng nói hơi có chút mê mang.
– Ý lão tướng quân là?
– Ha ha ha ha ha …
Lê Ê chợt phá ra cười ha hả, ngặt nghẽo trên chõng một hồi, lão mới đưa tay lên xoa nước mắt sống tanh ngòm rỉ ra bên khóe mắt.
– Không có ý gì, chỉ là gánh nặng này, lão phu ôm trong bụng hơn nửa năm nay, giờ tìm được người gánh thay rồi, từ nay không liên quan cóc khô gì đến lão phu nữa. Đông Kinh phồn hoa, ta còn đang mong nhớ, dù bản thân lão phu tạm thời không thể về kinh cũng không hề gì, giờ đây có miếng quân công trên người, vợ già hẳn là cũng có thể dính chút hào quang, chắc là đã mang cả nhà thượng kinh rồi, còn điều chi lo lắng nữa. Nhóc con, hôm nay tâm tình lão phu thỏa mái, nhắc mi một câu, kẹo vừng dính răng, vạn lần không nên cố sống cố chết nhai lấy làm gì, tốt nhất là dùng tăm mà cạy, cạy ra rồi lại dùng răng cửa mà mầm, nước bọt mà thấm, ấy mới có thể nhai nuốt hết được! Hiểu?
Thấy vẻ mặt Lê Hoằng Dục đần ra, lão rướn người dậy vỗ vai hắn, an ủi nói.
– Thứ lỗi! Thứ lỗi! Già rồi, lắm khi ăn nói linh tinh. Mi đừng để trong bụng! … Nào, chú cháu ta làm bữa nhậu chứ hả? Chú đang còn cất được một cái hổ tiên, hôm nay dứt ruột đãi mi đấy, ha hả … món này tráng dương tốt lắm đấy, hơn nửa năm nay ở trên này không có vợ già bên cạnh chú không dám ăn … mi biết đấy! …
…
Lê Hoằng Dục bị Lê Ê làm cho mơ hồ, không biết bản thân mình trở về quân trướng từ lúc nào.
Đúng như ông già nhà hắn nói, lão già Lê Ê này đúng là thiên mã hành không, khiến ấn tượng của hắn về lão vô cùng, ờ … hỗn loạn, vô định, không chắc chắn.
Khi thì nhã nhặn ôn hòa như trưởng bối trong nhà, lúc thì không lớn không bé như bọn đầu đường xó chợ, qua một tuần rượu thì trách nhiệm tràn đầy mà lo cho dân cho nước, lật mặt một cái lại giảo quyệt như tên giặc già vô sỉ v.v. cứ như vậy cả buổi tối hắn bị lão già này trêu chọc như một con rối, không biết đông tây đâu mà lần.
Cuối cùng, hắn chỉ có thể quy sự vô định, khó lường này là do lão già này không cam tâm buông bỏ quá nửa binh quyền.
Đúng rồi, tám chín phần mười là như thế, loại phản ứng này dường như hắn đã thấy trên người mấy đứa huân quý đời thứ hai, dục cầu bất đắc khổ, chấp niệm của bọn chúng về quân quyền cần được phát tác dưới một hình thái nhất định, chẳng qua lão già này thì hơi nhiều “nhân cách” nên cách phát tác cũng đặc sắc hơn người thường mà thôi.
Hắn phải viết ngay một phong thư gửi cho ông già, đúng như Lê văn Linh tiên liệu, lão già này có dấu hiệu của cố chấp với binh quyền các vệ Thiết Đột, biểu hiện cực kỳ khó đoán.
Điều duy nhất hắn có thể chắc chắn là lão già này không phải loại người dễ chơi. Nếu như để lão về Đông Kinh, với quân công cùng quân quyền tây đạo hiện tại, Lê Ê sẽ là một nhân tố không thể tính toán được khả dĩ tác động đến tình thế triều đường hiện tại.
Thổi cho khô lá thư rồi, hắn đóng vào bao rồi phong xi lại, đưa cho gia thần đem về Đông Kinh.
Gia thần vừa bước ra khỏi trướng, hắn lại gọi trở lại, xé xi, lần nữa mở thư ra viến thêm một chữ “惑” (hoặc – nghi hoặc) thật to vào cuối thư, đoạn lại lấy một phong thư khác, lần nữa đóng xi, bên ngoài đề một chữ “急” (cấp – tin khẩn) rồi đưa cho gia thần.
Lê Hoằng Dục chỉ nghỉ ngơi một ngày, sáng hôm sau đã đem theo một đoàn gần sáu trăm người nhanh nhẹn bước trên con đường ven suối mới được mở rộng tiến về Mộc Châu.
Lê Ê liếc qua rồi, đi cùng với Lê Hoằng Dục còn có con cháu hoàng gia Vương Văn Đán cùng con trai trưởng của Nguyễn Xí – Nguyễn Bá Kiệt cùng vài gương mặt khiến lão ngờ ngợ, chắc cũng là đời thứ hai nhà công thần cả, chắc hẳn là đi theo Lê Hoằng Dục tráng men một chút.
Trong mắt lão ngoại trừ Lê Hoằng Dục ra mục đích của mấy thằng còn lại chẳng qua là như thế, đi lăn lộn cơ sở kiếm lý lịch chính là tráng men, chả có gì phải giấu diếm.
Huân quý mà, nào có ngoại lệ gì! Ngay cả lão cũng thế, thằng con trai cả dù không nên thân Lê Ê cũng gắng nhét cho một chức tuần kiểm ở Nam Sách chứ sao!
Thôi, cha chú mấy đứa này chỉ cho mỗi đứa mấy chục gần trăm thân binh theo hầu ấy đã là khắc chế lắm rồi! Bản thân lão cũng không sạch sẽ hơn ai, nào có mặt mũi gì gây chuyện!
Vừa nghĩ lão vừa đến chỗ Đinh Phúc, tên hoạn quan truyền chỉ hôm qua hẳn là ở chỗ thằng này.
Quả nhiên!
Vừa thấy tên mặt trắng không râu đang ngồi cùng Đinh Phúc, lão liệng đến huỵch sổ sách trên tay xuống trước mặt thằng này.
Tên hoạn quan tính tình rất tốt, biết là Lê Ê đến đưa sổ sách cần ban thưởng, hắn lên Hưng Hóa lần này là để đọc phong thưởng cho Lê Ê cùng với đối chiếu đống sổ sách này đặng xuất kho ban thưởng cho mười bốn mường người Thái, người Lào trung thành với triều đình.
Chỉ là, không quá hai khắc giờ sau, mắt tên hoạn quan này liền trợn to lên.
– Trấn man tướng quân! Ngài đề nghị phong thưởng cho mỗi mường hơn mười tạ sắt tốt, vài ba trăm tạ muối thì cũng thôi đi, đàng này còn đề xuất một ngàn hai trăm bộ chiến giáp bọc sắt, rốt cuộc ngài muốn làm gì đây hả? Ngài có biết không, thiên tử lục quân hơn bốn vạn người chỉ có chưa đến ba vạn bộ giáp sắt, ngài một lèo phát ra một ngàn hai trăm bộ, đây là lý lẽ gì?
Nhìn tên hoạn quan thở phì phì như muốn ăn tươi nuốt sống bản thân Lê Ê chỉ có thể nhún vai một cái.
“Biết liền mà!”
Lão chậm rãi móc một phong thư từ trong túi dấu, trải con dấu đỏ “Đại tông chính thân ấn” to đùng trước mặt tên hoạn quan, bực dọc nói.
– Đây là ý của Đại tông chính Lê Khôi đại nhân! Có ý kiến gì chúng bây tự về Đông Kinh mà hỏi ngài ấy! À quên, ngài ấy phát hết thảy ba ngàn bộ chiến giáp chứ không phải một ngàn hai trăm bộ, chẳng qua một ngàn tám trăm bộ đã phát từ tháng bảy năm ngoái, bây giờ là kết toán thôi!
Nói ra những lời này chính lão cũng buồn thối ruột, ba vệ tây quân cộng lại cũng chỉ có chưa đến hai ngàn bộ giáp sắt, tính ra mỗi vệ năm đội thì chỉ có non hai đội là có giáp sắt, số còn lại vẫn phải mặc giáp da trâu đấy.
Loại giáp Lê Khôi phát cho bọn mán lão đã thấy rồi, là loại giáp hai lớp, bên trong là da trâu thuộc mềm, bên ngoài bọc một lớp liễu diệp giáp (giáp lamellar) cấu hình như là áo cộc, chỉ bảo vệ nửa thân trên cùng hai bên cầu vai, cơ mà chất lượng cũng rất tốt, nỏ cứng một tạ rưỡi ngoài mười trượng bắn phá thỏa mái không ăn thua gì.
Thằng ôn già Lê Khôi một hơi phát cho bọn mán ba ngàn bộ giáp sắt, đúng là phá của!
Mả mẹ nó!
Sớm biết tông tộc họ Lê giàu có như thế lão đã mặt dày đòi vài trăm bộ, trang bị toàn giáp sắt cho một vệ của tây quân.
“Phá gia chi tử! Khiến người ta da mặt ngưa ngứa, khó ở hơn cả cặn đường vậy!”