Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
sieu-cap-binh-vuong-tai-truong-hoc.jpg

Siêu Cấp Binh Vương Tại Trường Học

Tháng 1 22, 2025
Chương 2001. Đô thị người bảo vệ Chương 2000. Giết vào Vân Hải sơn trang
vo-dich-lao-to-che-tao-van-co-de-nhat-gia-toc.jpg

Vô Địch Lão Tổ: Chế Tạo Vạn Cổ Đệ Nhất Gia Tộc

Tháng 2 4, 2025
Chương 197. Hoàn tất á! Chương 196. Thân ảnh quen thuộc
cao-vo-ton-tho-ta-thien-phu-tat-ca-deu-la-than-cap.jpg

Cao Võ: Tổn Thọ, Ta Thiên Phú Tất Cả Đều Là Thần Cấp!

Tháng 1 17, 2025
Chương 377. Đại kết cục Chương 376. Siêu việt thập tứ giai Tinh thú
hon-xuyen-tay-du-ta-co-van-lan-bao-kich-he-thong

Hồn Xuyên Tây Du: Ta Có Vạn Lần Bạo Kích Hệ Thống

Tháng 10 18, 2025
Chương 552: Lấy phàm vi tôn vạn vật về phàm (đại kết cục) (2) Chương 552: Lấy phàm vi tôn vạn vật về phàm (đại kết cục) (1)
de-nguoi-ngo-dao-khong-co-de-nguoi-khieng-thien-dao-cat-canh-a.jpg

Để Ngươi Ngộ Đạo, Không Có Để Ngươi Khiêng Thiên Đạo Cất Cánh A

Tháng 1 21, 2025
Chương 334. Chứng Đạo Đế quân, đạo chi cuối cùng! Chương 333. Ô nhiễm Thần Tổ! Thần Đình đại tế tự khôi phục!
nguoi-tai-thon-phe-cung-xuyen-cung-huong-vo-so-thien-phu.jpg

Người Tại Thôn Phệ, Cùng Xuyên Cùng Hưởng Vô Số Thiên Phú!

Tháng 1 13, 2026
Chương 212. Thiên phú dòng, may mắn nhỏ, quầy bán quà vặt! Chương 211. Vương từ trên trời hạ xuống, phẫn nộ dữ tợn!
tuyet-lang-vuong-bat-dau-nhat-hai-cai-hai-nhi-lai-la-nu-de-chuyen-the.jpg

Tuyết Lang Vương: Bắt Đầu Nhặt Hai Cái Hài Nhi Lại Là Nữ Đế Chuyển Thế?

Tháng mười một 24, 2025
Chương 567: Kết cục, tân Thiên Đạo chi chủ Chương 566: Hết thảy, đều cái kia thanh toán.
tam-quoc-ta-cung-nguoi-hon-nguoi-lai-lam-cho-ta-cha-nha-xi.jpg

Tam Quốc: Ta Cùng Ngươi Hỗn, Ngươi Lại Làm Cho Ta Chà Nhà Xí

Tháng 1 24, 2025
Chương 673. Đại kết cục bốn Chương 672. Đại kết cục ba
  1. Lê Dung
  2. Chương 244: Gậy Quấy Cứt Cũng Cần Có Chuyên Môn (>3k7 chữ)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 244: Gậy Quấy Cứt Cũng Cần Có Chuyên Môn (>3k7 chữ)

Nhân vật trong chương

1. Lê Ê: Trấn man Tướng quân, Tây đạo chư vệ quân sự kiêm Hành quân Tổng Quản.

2. Đinh Phúc: Nhập nội Kiểm sát ty Đô chỉ huy sứ, quản chuyện Đại Tây Sơn.

3. Lê Niệm: Cận thị cục chánh chưởng kiêm Tổng quản Phủng thánh quân.

4. Lê Thọ Vực: Tổng quản một vệ thuộc Thiết Đột Hữu dực Thánh quân.

5. Đao văn Trì: Quốc vương Cảnh Long Kim Điện Quốc kiêm Tuyên úy sứ Xa Lý Tuyên úy Sứ ty.

6. Cầm Sương: Chúa Mường Thanh, Chẩu Mường mười sáu xứ Thái.

7. Chao Sỏm Phồn: Chúa Mường Sai, em trai cùng cha khác mẹ của vua Vạn Tượng Vàng Bu Lý (Chao WangBuri)

8. Lê Quy/ Lê Dịch: Vinh lộc Đại phu kiêm Trấn man phó Tướng quân.

Mộc Hạ/ Hưng Hóa.

Đại quân của Lê Ê đóng giữ ở Hưng Hóa từ tháng mười một năm ngoái đến trung tuần tháng ba vẫn chưa được về.

May mà thổ binh các mường ở Thanh Hóa cùng phần lớn dân phu đã chia ra về từ trước, cả đại doanh vốn có hơn hai vạn người cả lính lẫn phu bây giờ chỉ còn hơn vạn người, lại cộng với Bài Mộc lại nằm ngay bên dòng Sông Đà tiện cho việc tiếp tế, lương gạo chuyển lên bằng thuyền không hao hụt dọc đường là mấy, bằng không với số lương thực ít ỏi còn lại đội quân của lão chỉ có nước lột vỏ cây lót dạ.

Số là triều đình muốn dùng đạo quân này làm dao dí vào lưng đám Phù Tạo người Thái trong thời gian xây dựng hai thành trấn ở Bài Mộc cùng Mộc Châu.

Thứ đến là cũng có ý tận dụng sức lao động của đội quân này để phụ giúp vào việc xây dựng, nhất là Mộc Châu.

Mộc Châu là hạt nhân trong chiến lược của triều đình kiểm soát tây bắc mấy chục năm tới, vì vậy, không thể nào coi nhẹ việc đảm bảo giao thông lên thành trấn này.

Từ sau khi ăn tết đến nay phần lớn quân lính bị Lê Ê điều đi đắp đường dọc theo suối Miêng từ An Miêng (nay là Quang Minh/ Vân Hồ/ Sơn La) cùng Mộc Hạ (nay là Chiềng Khoa/ Mộc Châu/ Sơn La) lên thung lũng Mường Sang (tt.Mộc Châu/ Sơn La).

Con đường ven suối này trước kia chỉ đủ cho một đến hai người qua lại, tháng tám năm ngoái đã được dân phu theo quân mở rộng lên đủ để xe đẩy cùng pháo kéo đi qua, giờ lại mở rộng hơn nữa, đủ để xe ngựa tải hàng lưu thông thỏa mái.

Lê Ê cứ theo thiết kế dưới Đông Kinh gửi lên, dưới cùng là một lớp đất dầm chắc, bên trên là đá hộc, sau đó trải thêm một lớp đá dăm, cuối cùng là một lớp đất sét hoặc đất đỏ rồi xếp đá nhẵn lên trên.

Trong kế hoạch làm đường mà triều đình đang thực hiện thì loại đường bốn lớp này mới là hoàn chỉnh, chẳng qua hiện tại nguồn lực có hạn, trước mắt đường liên làng, liên xã chỉ yêu cầu dầm đất thật chắc thôi, ngay cả như thế cũng phải chia thành hai đến ba giai đoạn cho dân phu làm từ từ, nếu không chưa chờ đường làm xong dân phu chịu không nổi làm loạn thì hỏng hết.

Tương lai những con đường đất dầm kè tre đơn sơ đó sẽ là nền đất tuyệt vời để tạo nên những con đường đá hai đến bốn lớp thực sự bền vững với thời gian mưa gió.

Đó là kế hoạch tương lai dưới xuôi, đường lên Mộc Châu thì khác, được quy hoạch là trọng trấn biên cương, đường chuyển quân chuyển lương lên nơi đây phải được ưu tiên hoàn thành đồng bộ từ trước, đặng còn đảm bảo tốc độ phản ứng của triều đình với bất cứ dấu hiệu gì, dẫu chỉ là gió thổi cỏ lay ở miền Hưng Hóa.

Hết thảy hơn chín mươi dặm (36km) đường ven suối, lão chia thành bốn mươi phần, tùy vào địa hình mà mỗi phần thi công được chia từ 1,5 đến 3 dặm đường.

Ngoại trừ bốn ngàn quân trực chiến ra, lão chia số quân lẫn phu còn lại thành bốn mươi đội, mỗi đội chừng hơn hai trăm người, cứ thế cùng lúc đắp đường.

Tính ra đến nay đã hơn một trăm ngày thi công, mỗi đội hai trăm người trung bình mỗi ngày chỉ phải làm 1,5-3 trượng (6-12m) đường là đạt chỉ tiêu.

Quyết tâm của triều đình là vững chắc như thế, không dung cho Lê Ê có bất cứ chểnh mảng nào, thành ra hơn ba tháng này hôm thì lão ở Bài Mộc, hôm thì lại có mặt ở An Miêng đốc sát cực kỳ sát sao.

Trong núi quanh hành dinh Mộc Hạ có rất nhiều sói đang hú trăng. Mà cũng chả phải, tiếng hú của loại sói này không kéo dài, thường thì chúng sẽ kêu những tiếng [hứ … hứ …] liên tục, dường như có chứa một loại hàm nghĩa nào đó, đến mức Lê Niệm có một loại ảo tưởng rằng lũ sói lửa này đang sử dụng ngôn ngữ của mình để tuyên cáo sẽ trả thù loài người vì đã tàn sát đồng loại của mình.

Không hiểu sao miền rừng núi chó ăn đá gà ăn sỏi Hưng Hóa gần đây lại nhiều chó sói đến lạ, con nào con nấy da lông bóng mượt, thân hình núc ních.

Lê Ê cực kỳ quả quyết phủ định ý tưởng của Lê Thọ Vực cho rằng đám súc sinh này béo tốt là nhờ ăn thịt người chết mà bừng bừng hứng thú cầm cung đi săn.

Thế mà lão săn được sói lửa thật mới giỏi, chỉ nửa buổi chiều đã bắn được con sói béo núc ních, nặng chừng ba mươi cân (18kg). Làm thịt xong xuôi nói ít cũng được độ hai mươi cân (12kg) móc hàm.

Bình thường thì Lê Niệm đã sớm xán lại chỗ lão già Lê Quy đang xả thịt sói xun xoe phụ giúp rồi, chỉ là hôm nay hắn không dám bén mảng lại gần kiếm ăn.

Lê Thọ Vực đã mấy lần vụng trộm nói với Lê Niệm rằng kể cả có tìm thấy xương người trong dạ dày mấy con sói lửa này hắn cũng không lấy làm bất ngờ gì.

Lê Quy nghe được, liền cười bí hiểm nói cho bọn hắn:

“Bọn mi cứ yên tâm đi, phải biết dạ dày chó sói rất khỏe, xương người vào bụng sói sẽ thành nước pịa hết!”

Khiến mấy thằng ranh con bọn hắn trong bụng lợn cợn.

Lê Niệm né xa xa nhìn Lê Quy thoăn thoắt ướp riềng sả nướng thịt sói thơm phưng phức, hắn cực kỳ nghi ngờ thời kỳ Lam Sơn mấy lão già này sống được phải chăng là nhờ loại “thịt chó” này.

Lại nghe thấy tiếng sói kêu [hứ … hứ …] chung quanh từng tràng lắt nhắt, Lê Niệm khó chịu nghiêng thì thào nói với Lê Thọ Vực đang chăm chú vào con sóc vàng ruộm trên vỉ nướng.

“Nghe nói chó sói thù rất dai!”

Lê Thọ Vực không ngẩng đầu lên, chăm chú nướng sóc, tiếng được tiếng mất trả lời.

“Thì sao? Chúng nó làm gì được mấy lão già vô sỉ kia à? Nhìn loại ánh mắt lão già Lê Quy dành cho mấy xiên thịt sói kia mà xem!”

Lê Niệm ngoái đầu lại vụng trộm nhìn, Lê Quy dường như cảm nhận được ánh mắt của hắn, quay ngoắt lại đối mắt với Lê Niệm.

Thấy là hắn thì nở ra nụ cười đầy răng đen xì, gật đầu một cái, chỉ là Lê Niệm tinh ý phát hiện đúng là trong đáy mắt lão già này loáng thoáng có hai luồng lục quang.

Mả mẹ nó!

Tem tém ánh mắt lại, hắn không muốn bị mấy lão già từ trong đống người chết này chú ý chút nào.

Thấy Lê Niệm cụp pha xuống, Lê Quy liền không chú ý tới hắn nữa, hơi có vẻ bệnh trạng chăm chú nướng mấy xiên thịt sói.

“Haiz … đen cho chúng, mấy lão già vô sỉ này bị nhốt ở đất Hưng Hóa mấy tháng trời, đã sắp nhàm chán đến phát rồ rồi, chỉ còn thú vui duy nhất là đi săn cho khuây khỏa. Con hổ đực tháng trước nặng tới hơn bốn trăm cân (240 kg) chứ hả?”

Lê Niệm vừa dứt lời thì tiếng hú của bọn sói lửa chợt tắt, một lát sau Lê Ê cùng Lê Dịch trở về hành dinh, lưng đeo cung lớn, tay cầm dao rừng, bên hông hai lão già treo hai con sói lửa đã nghẹo đầu từ lâu.

Hai lão già này vênh vang đắc ý cực kỳ, lượn qua chỗ Lê Quy liền liệng chiến lợi phẩm xuống trước mặt lão, đoạn rồng rắn kéo về doanh trướng “dưỡng sức”!

Lê Quy phì cười, không chấp hai tên trẻ trâu, à không … phải là không chấp hai tên già trâu này mới đúng, xắn tay áo cực kỳ thông thạo xẻ thịt lột da hai con sói cho lên dàn sấy.

Cách chế biến này lão học của đám người Thái, xưa kia Chẩu Mường Xa Khả Tham vẫn còn sống, quan hệ giữa người Lạc với người Thái Ngưu Hống như anh em một nhà, chung lưng đấu cật cùng nhau đánh đuổi chó Ngô, haiz … giờ thì khác rồi!

Lê Ê vào trong lều, chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét, ánh sáng tậm tịt soi rõ không quá năm thước, có một thân ảnh mặt nhẵn không râu ngồi sau bàn tự lúc nào, kẻ này yên tĩnh như u linh, nếu không phải Lê Ê thân trải trăm trận, thường làm bạn với xác chết có khi bị kẻ này dọa cho hú vía.

Kẻ này không nói không rằng liệng một phong thư cho Lê Ê, lão mở thư ra, thì ra là của Lê Bồ.

Đầu năm nay lão đã để thằng này về Đông Kinh từ trước thám thính tình hình, xem ra bây giờ đã có kết quả.

Đọc kỹ bức thư, bên trên toàn là những lời ca ngợi phồn hoa của thành Đông Kinh, thể hiện lòng kính trọng với Thánh Từ, trung thành với Hoàng Đế.

Lê Ê hiểu, lời lẽ càng hoa mỹ thì hàm ý cảnh báo nguy hiểm càng nghiêm trọng.

Đặt thư xuống, Lê Ê hỏi dò.

“Tả Đô đốc đại nhân lại đích thân đến đây thế này! Không có chuyện gì nghiêm trọng chứ hả?”

Thân ảnh ngồi bên bàn lúc này mới hơi nhoài người ra, chính là Nhập nội Kiểm sát ty Đô chỉ huy sứ Đinh Phúc.

“Trấn Man tướng quân lại chê cười lão nô rồi! Đô Chỉ huy sứ, Chỉ huy sứ mà thôi! Ha hả …”

Lê Ê bắc một cái ghế xếp ngồi xuống, đưa bức thư cho Đinh Phúc, làm theo lệ thôi, lão biết Nhập nội Kiểm sát ty có một trăm cách đọc nội dung trong thư rồi dán lại xi như thường.

Chờ Đinh Phúc đọc xong rồi, lão mới hơi nghiêng người hỏi.

“Tả Đô đốc đại nhân cho là thế nào?”

Đinh Phúc không nhanh không chậm gõ lên phong thư trên mặt bàn, tiếng nhẹ như gió bay nói.

“Có người muốn thăm dò thái độ của Trấn man tướng quân ngài thôi! Dù sao thì tình hình Hưng Hóa cũng đã định rồi, sắp tới tướng lĩnh có quân công trên người như ngài sẽ thành bánh nướng có nhân đấy!”

Lê Ê bất giác nhìn về phía tây bắc, trước kia quân Cảnh Long hết vượt sông ở bến Hun lại đánh hạ lũy Puổng Sai (nay là Pa Poung/ Lào) từ lũy Puổng Sai lại đẩy lên lũy Nàng Lương (nay là Pa Sá Lào) v.v. có thể nói là thế công không gì cản nổi, chỉ đánh hơn một tháng đã tiến đến sát Mường Thanh.

Cầm Sương chỉ còn vài ngàn quân, khốn thủ cánh cửa cuối cùng ở Prà Nậm, những tưởng họ Cầm không thủ Mường Thanh được bao lâu nữa, Lê Ê còn đang tính nước gạ gẫm Cầm Sương để quân triều đình án ngữ ngã ba sông Vạn Yên (nay là Van Yên/ Quy Hướng/ Phù Yên/ Sơn La) từ nơi giao giới giữa sông Đà cùng dòng Nậm Tấc kiểm soát đường thủy từ Mường Tấc (nay là tt. Phù Yên) cùng Mường Vạt (Việt Châu, nay là tt. Yên Châu) xuống Bài Mộc.

Đối với triều đình, họ Cầm hay họ Đao ăn lộc ở đất Mường Thanh không có gì khác biệt, họ Đao tuy mạnh nhưng Mường Thanh cách trung tâm quyền lực của chúng quá xa, dù muốn hay không Đao văn Trì vẫn sẽ phải thỏa hiệp với các điều kiện có lợi cho triều đình Đông Kinh.

Chỉ là may sao, à không … rủi sao, không biết Cầm Sương dùng thủ đoạn gì mà dụ được Chúa Mường Sai (nay là Muang Xay/ Lào) Chao Sỏm Phồn (Chao Somphon) em trai cùng cha khác mẹ của Chúa Vạn Tượng -Vàng Bu Lý (Chao WangBuri) đem theo sáu ngàn quân xuôi dòng nậm Pấc (nay là sông Nam Phak/ Lào) xuống Mường Khừa (nay là Muang Khua/ Lào) đánh úp hơn một ngàn quân Cảnh Long ở đây, chém đầu bốn trăm thủ cấp, số còn lại chạy tan tác hết.

Đúng vậy, không có tù binh, quân Mường Sai trước giờ không có cái thói quen đó!

Là vương tử hiếm hoi sống sót qua thời đại hỗn loạn của nàng Keo PhimPha, đây coi như là chiêu trò để Chao Sỏm Phồn đảm bảo tinh thần chiến đấu cho quân đội cũng như tính mạng của mình.

Một đội quân không bắt tù binh cũng sẽ không bao giờ được nhận đãi ngộ tương tự từ kẻ thù của chúng, ý thức được điều đó, quân Mường Sai sẽ phải chiến đấu bằng tất cả tính mạng của mình.

Cái gì? Vì sao Chao Sỏm Phồn không sợ áp bức quá mức sinh binh biến á?

Đơn giản là binh biến đã nổ ra rồi, không chỉ một lần, kết quả là hơn một ngàn cái đầu được ướp muối sấy khô treo lủng lẳng bên ngoài dinh thự của hắn ở Chiềng Phồn – thủ phủ Mường Sai.

Vì vậy, mỗi lần quân Mường Sai ra trận đều là một tràng tàn sát cho đến khi quân Mường Sai chết hết hoặc kẻ địch bị quân Mường Sai giết đến phát sợ!

Kẻ này đóng quân ngay ngã ba sông Nậm U cùng Nậm Pấc ngày ngày diễn luyện thủy chiến, bộ chiến, đại quân cứ thế không tiến không lùi gần một tháng trời ở Mường Khừa.

Thế là đủ rồi, quân Cảnh Long trước mặt là lũy Prà Nậm công mãi không vào, sau lưng là quân Mường Sai lăm le chặn đường sông Nậm Pấc, quân tâm đã bắt đầu xao động, bất kể quân Mường Bang hay quân Mường Pa đều sợ hãi bị cắt mất đường về.

Đến lức này Đao văn Trì có hạ nghiêm lệnh đến mức nào đi chăng nữa cũng không ngăn cản nổi quân các mường lục tục rút lui.

Cầm Sương là loại người nào? Há có thể để quân Cảnh Long rút lui nhẹ nhàng như thế?

Thằng này lấy ra hơn bốn ngàn tinh tráng, chia làm năm cánh mà truy kích, bọn chúng như một bầy sói đói, chỉ cần quân Cảnh Long lơ là một chút ngay lập tức sẽ bị cắn trộm đau điếng, càng khiến Đao văn Trì đau đầu hơn là quân Mường Thanh tuyệt đối không ham chiến, chỉ nhắm chỗ yếu cắn trộm một cái rồi rút lui ngay vào núi thẳm.

Một đường từ lũy Prà Nậm xuôi dòng Nậm Nưa rút lui bị quấy rối liên tục, thậm chí xuống đến bản Hat Boun (nay là Hat Phuoc/ Lào) quân Cảnh Long cũng không được yên bình một ngày nào cả.

(Hat Boun trong tiếng Thái có nghĩa là bãi sông thanh bình, đây là tên của cái bản đấy thật chứ tác không phịa ra để làm văn chương hay ẩn ý gì đâu nhé. Đúng là trời cũng giúp ta, ha hả …)

Đến thượng tuần tháng ba, quân Cảnh Long mới lục tục chạy về đến Mường Khừa.

Mọi người đều biết danh tiếng quân Mường Sai, vũ dũng như quân Mường Pa nghe đến bọn chúng cũng có người không nhịn được hai chân run lập cập, những tưởng sẽ là một hồi ác chiến, ai ngờ Chao Sỏm Phồn đã rút quân về Mường Sai từ thuở nào rồi, ở lại chỉ đơn giản là vài trăm quân sơn cước làm nghi binh mà thôi.

Quấy cứt là một việc cần kỹ thuật, Chao Sỏm Phồn hung lệ chứ không đần độn.

Nói đùa cái gì! Quân Mường Sai của hắn chỉ có ba ngàn người là thiện chiến, góp cả trai tráng vào mới được sáu ngàn mà thôi, chơi trò ú tim với người Cảnh Long một chút còn được, dàn trận khô máu với kẻ địch đông gấp ba bốn lần là hành động của phường thiểu năng.

Quân Cảnh Long thở phào vì không phải đánh trận, không rảnh háng đánh lên Mường Sai chọc chó cũng nhanh chóng từ dòng Nậm Pấc rẽ sang dòng Nậm Noi (nay là sông Nam Noy/ Lào) rồi thẳng tiến về Nà Lương, từ Nà Lương bắc tiến thêm vài chục dặm đã là Mường Pa, là đất Cảnh Long rồi.

Tới đây, mấy ngàn dặm vuông lưu vực sông Nậm U hoàn toàn an tĩnh, cuộc đông chinh của Đao văn Trì kéo dài năm tháng qua cuối cùng cũng kết thúc.

Lê Ê xem báo cáo Đinh Phúc gửi cho mình cảm thán không thôi, Đao văn Trì đem quân đông chinh, nhìn qua là vô công mà về nhưng thực tế thì cũng không hẳn.

Thời nào cũng vậy, đế vương chi thuật khiến dòng suy tính của bậc quân chủ khác hẳn người thường, chỉ cẩn đảm bảo được quân vị, đảm bảo quyền chủ đạo của mình đến quyết sách của quốc gia thì không thủ đoạn nào là quá đê hèn, không hy sinh nào là quá lớn lao, không tình nghĩa nào là quá quan trọng.

Qua một hồi ác chiến, quân các Mường ở xa Chiềng Hung bị bào mòn sức mạnh không ít, nhất là Mường Bang cùng Mường Pa, hai mường này một mường đất đai màu mỡ, trai tráng sung túc, một mường võ đức cường thịnh, kiêu dũng thiện thiến, là đám quân hiếm hoi có thể đánh tay đôi với dòng chính Vạn Tượng ở Mường Sai.

Một hồi chiến tranh là đủ để đảm bảo các mường này không còn sức lực để nghĩ đến ngai cao ở Chiềng Hung nữa.

Lắc nhẹ đầu, gạt bỏ tạp niệm ra khỏi tâm trí, lão khẽ nói với Đinh Phúc.

“Tả Đô đốc đại nhân đừng úp mở nữa, ngài nói thẳng ra đi!”

Đinh Phúc bất đắc dĩ thở dài, nói.

“Coi như vì ba chữ Tả đô đốc của ngài, lão nô lắm lời vài câu vậy!”

Lê Ê thấy thằng này nhả ra, vội vàng rót một chén trà cho Đinh Phúc, đoạn nghiêng tai ra vẻ ghé chiếu lắng nghe.

“Tình hình Đông Kinh gần đây rất vi diệu, chủ mẫu nhà lão nô không biết vì lẽ gì lại ra tay lôi kéo thế tộc Sơn Nam. Điều này cũng tốt thôi, chẳng qua thủ đoạn hơi … ừm … khá khó nói, khiến cho ngay cả Đại tông chính đại nhân cũng hơi có vẻ mất kiên nhẫn, chẳng qua vì nể mặt tiểu chủ nhà lão nô mới không phát tác thôi. ”

Lê Ê giật mình, thốt.

“Lê Khôi không còn ủng hộ Thánh Từ nữa chăng?”

Đinh Phúc khẽ lắc đầu.

“Lão nô cũng chỉ là đọc thư của Chỉ huy sứ đại nhân thôi!”

Lê Ê nghiêng người, nghiêm trọng hỏi.

“Chỉ huy sứ Nguyễn Cung nói gì?”

Đinh Phúc châm chước một lát, lắc đầu nói.

“Không rõ, chỉ biết sau khi Đại tông chính đại nhân hay tin chủ mẫu, ờ … làm việc hơi ẩu tả ở Sơn Nam, ngài ấy ba ngày liền như con thoi không ngừng nghỉ chút nào, thăm viếng một lượt mười mấy vị đại thần, từ Đô đốc Trịnh Khả, đô đốc Lê Thụ, Tri từ tụng sự Lê văn Linh v.v. đều nói chuyện rất lâu, mà lại ngài ấy rất cảnh giác. Haiz … một vị Đại tông chính, tay cầm nửa tấm binh phù Nhập nội Kiểm sát ty mà lên lòng cảnh giác thì trong ty không ai dám mạo hiểm vuốt ria cọp cả!”

Tròng mắt Lê Ê loạn chuyển, trong đầu xoay vòng, không biết Lê Khôi cuối cùng muốn làm gì.

Đinh Phúc liếc mắt nhìn lão một cái, khẽ nói.

“Tình thế hiện giờ, ít nhất là còn một chút cân bằng mong manh. Vì vậy, lão nô vẫn là khuyên ngài … kiếm cớ gì cũng được, tốt nhất là dần dần phân phát các vệ Thiết Đột có thứ tự về kinh yên lặng nhất có thể, còn ngài, thân là Tây đạo chư vệ quân sự kiêm Hành quân Tổng quản, lại vừa lập công lao hãn mã, quân quyền quá nặng. Mà quân quyền, thường thường đại biểu cho tác nhân không thể tính toán!”

Nói rồi, Đinh Phúc hạ giọng thấp hơn nữa.

“Quấy cứt là một việc có hàm lượng kỹ thuật cao, quấy không khéo ý hả … dây ra mình một thân thối cũng không chừng! Lời lão nô đến đây thôi, quyết đoán ra sao là ở ngài!”

Đinh Phúc ăn nói có lý có cứ, lời lẽ thống thiết, Lê Ê không thể không nghiêm túc cân nhắc tiếp tục ở lại Bài Mộc đi săn sói.

Hai mắt đảo quanh mấy vòng, tư duy nhanh chóng vận chuyển, một lát sau, lão thở ra một hơi trọc khí, giọng khẽ run, chắp tay với Đinh Phúc.

“Đa tạ Tả Đô đốc đại nhân đề tỉnh! Tình thế hiện tại, sơ sẩy một bước, để chư vị đại nhân trong triều giải đọc nhầm ý tứ của bản thân thì chết không có chỗ chôn thây vậy!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tan-the-long-de-tu-danh-dau-bat-dau-tien-hoa.jpg
Tận Thế Long Đế: Từ Đánh Dấu Bắt Đầu Tiến Hóa
Tháng 1 24, 2025
doi-khat-tan-the-cuoi-vo-lien-co-the-thu-duoc-max-cap-ti-le-roi-do.jpg
Đói Khát Tận Thế, Cưới Vợ Liền Có Thể Thu Được Max Cấp Tỉ Lệ Rơi Đồ
Tháng 1 21, 2025
to-tinh-tin-nhan-quan-phat-tieu-di-khoc-loc-ke-le-phat-cham.jpg
Tỏ Tình Tin Nhắn Quần Phát, Tiểu Di Khóc Lóc Kể Lể Phát Chậm?
Tháng 1 25, 2025
tong-vo-dai-minh-tu-y-thien-hau-nhan-bat-dau.jpg
Tống Võ Đại Minh, Từ Ỷ Thiên Hậu Nhân Bắt Đầu
Tháng 2 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved