Chương 243: Không Phải Ai Cũng Muốn Làm Gậy Quấy Cứt
Không chỉ ở Hưng Hóa xa xôi, ở Đông Kinh dường như cũng sắp diễn ra một hồi tàn sát … hoặc ít nhất là không khí ở đây khiến người ta cho là như vậy.
“Gia chủ! Đại nhân Lê Thận đột nhiên hẹn người ra ngoài, e rằng không phải chuyện tầm thường!”
Lê Cẩn vừa đánh xe trâu vừa câu được câu mất nói chuyện với Lê Khôi.
Lê Khôi nằm chéo ngoe trong xe đọc sách, không ngẩng đầu dậy, nhếch miệng cười nói.
“Có thể nhờ chú Thận dàn xếp, sao mà đơn giản được! Ha hả …”
“Giờ này tìm chúng ta làm gì? Muốn chúng ta can thiệp vào quyết định của bà Thánh Từ ru?”
Lê Khôi gấp cuốn “Trung dung Chú giải” lại, thấp giọng.
“Ngoài chuyện này còn có chuyện gì? Đơn thuần là muốn kéo Hoàng gia tông tộc đứng cùng một chiến tuyến với huân quý thôi!”
Xe trâu chở Lê Khôi túc tắc đi trên đường lớn ra khỏi La thành, phía sau có thân binh cũng ngồi xe trâu không nhanh không chậm theo hầu.
Không khác được, từ khi Nguyễn thị Anh chơi trò con bò ở Sơn Nam, không khí trong thành Đông Kinh liền trở nên là lạ.
Vậy nên sáng nay nhận được lời mời của Lê Thận ra ngoại thành lão liền dẫn theo hẳn ba ngũ thân binh đề phòng bất trắc. Là người tự thân trải qua một tràng ám sát, lão tự cho là đề phòng đến mấy cũng là không đủ.
“Tắc!”
Đến dinh thự ven bờ sông Tô Lịch, Lê Cẩn kéo nhẹ dây cương con trâu ra hiệu dừng lại. Hơn sáu mươi tên thân binh phía sau cũng lục tục nhảy xuống xe, tay khiên tay nỏ không thiếu món nào.
Gia thần nhà Lê Thận đã chờ từ trước nhìn thấy cảnh tượng này liền chạy vào trong nhà gọi chủ tử nhà mình. Đích thân Lê Thận chạy ra, liếc qua một chút không khỏi khóe miệng giật giật.
‘Mả mẹ nó! Có cần cẩn thận đến thế sao?’
Trong bụng lầm bầm, ngoài miệng cũng không sót, lập tức chỉ vào mặt Lê Khôi chửi.
“Chờ mi nửa ngày, không phải đã bảo lúc đến chú ý kín đáo chút sao? Phô trương thế này, sợ là nửa tòa thành Đông Kinh đều biết mi đến nhà chú rồi còn gì …”
Lê Khôi chẳng nề hà gì, xoa tay cười nịnh bợ với Lê Thận.
“Cháu ra Đông Kinh đem theo hai trăm thân binh đấy, thế này đã là kín đáo lắm rồi!”
Lê Thận lựa chọn bỏ qua thằng ranh con trước mặt, nhìn về phía sáu chục tên thân binh đã bắt đầu lục tục kiểm tra tất cả lùm cây ngọn cỏ chung quanh phủ đệ của lão, vẻ mặt chết lặng.
“Mi gọi cái này là kín đáo?”
Lê Khôi từ bỏ vẻ dầu mỡ luồn cúi.
‘Ha hả … Kín đáo? Trấm trộm gọi mình tới đây tám chín phần mười là huân quý. Mấy thằng ôn đó liên hệ tới mình tám chín phần mười là có chuyện, còn là chuyện không tốt đẹp gì. Tình thế hiện tại kín đáo để mà kích thích thần kinh của người khác à?’
Trên miếu đường thứ quan trọng nhất là thái độ, giả như hôm nay, bọn hắn thông qua Lê Thận gọi lão Khôi đến nói chuyện, được, chút thể diện này lão rất sẵn lòng trao cho bậc trưởng bối.
Nhưng không vì thế mà lão sẽ chấp nhận nguy cơ bị người vô thanh vô tức gài vào thế có miệng khó nói.
Thân là Lê thị Đại tông chính, lão có quyền lợi cũng như trách nhiệm của chính mình.
Coi như nói chuyện vào nhịp, có chuyện hợp tác với nhau thì thế của hai bên cũng phải bình đẳng.
Lê Thận bó tay, chờ đám thân binh nhà Lê Khôi kiểm tra chung quanh xong mới dắt tay lão đi vào, nói.
“Đi thôi! Mọi người ở bên trong đợi đã lâu!”
Đến cửa chính, lão dừng lại, đoạn ngoái đầu nhìn độ hai mươi tên thân binh có ý muốn đi theo.
“Bên trong rất an toàn, thân binh thì không cần!”
Lê Khôi gật đầu, xua tay với bọn thân binh.
Hơn hai mươi kiêu binh khí tức hung hãn canh ngay ngoài cửa, chỉ có Lê Cẩn vẻ mặt điềm nhiên theo Lê Khôi đi vào.
Đi qua sảnh trước, Lê Thận thú vị hỏi.
“Sao mi không hỏi ai muốn nói chuyện với mi?”
Lê Khôi cười xòa.
“Có gì hiếu kì đâu chú! Tìm cháu giờ này một là Thánh từ, hai là anh em huân quý. Thông qua chú thì câu trà lời đã quá rõ ràng còn gì!”
Lê Thận hơi lạc nửa nhịp, nhìn quyển Trung dung Chú giải trong tay Lê Khôi.
“Sách vở, thực sự có thể giúp người khôn ra rõ ràng như thế hay sao?”
…
Chẳng bao lâu, Lê Thận đã đưa chủ tớ hai người ra vườn sau, ở góc bên trái khu vườn có một cái am nhỏ, Lê Thận khẽ gõ cửa hai tiếng.
[Cộc cộc]
Gần như ngay lập tức, có người từ bên trong mở cửa ra.
Vừa nhìn thấy người mở cửa, Lê Cẩn không nói không rằng xù lông lên đứng chắn trước mặt Lê Khôi.
Sát thủ!
Người mở cửa ra trăm phần trăm là sát thủ, Lê Cẩn cảm giác được một tia hung lệ rất nhạt được ẩn giấu gần như hoàn mỹ dưới lớp ngụy trang gia phó của tên kia.
Lê Khôi đặt bàn tay thô dày của mình Lên vai Lê Cẩn, giọng trầm thấp khe khẽ nói.
“Cẩn, lui về sau đi! Người có thể uy hiếp được tau thì mi đứng chắn lại có tác dụng gì!”
Lê Khôi thỏa mái lướt qua tên gia phó bước vào trong am, chỉ thấy ba người đang quây quần bên bàn ăn.
Vị trí nhìn ra cửa mà một ông lão, mặt mũi hiền hoà, ánh mắt quắc thước dường như có thể dễ dàng thấu triệt mọi nhẽ.
Bên trái lão là một trung niên, mặt mũi nghiêm cẩn, khóe mắt tràn ra túc sát, hẳn là mãnh tướng trăm trận không bại.
Người còn lại mũi ưng hàm én, khóe mắt có một chút khắc nghiệt, nhìn qua cũng biết không phải là loại dễ gần.
Trông thấy ba người này, mà không, nhìn thấy lão già ở giữa, đáy mắt Lê Khôi hơi co lại.
‘Mả mẹ nó, lão già này cũng ở đây!’
Cũng phải thôi, chỉ có hàng đại lão như Nguyễn Lý mới có thể diện lớn đến mức để Lê Thận phải ra mặt cho mình.
Bên ngoài Lê Khôi vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, hành lễ với lão già một nhịp, cười nói!
“Không ngờ hôm nay có thể gặp Nhập nội Thiếu úy đại nhân ở đây!”
Nguyễn Lý cười khẽ, chỉ vào vị trí đối diện với lão.
“Nhân tiết xuân chưa tàn làm bữa lẩu cho ấm người! Lẩu cá trắm đen đấy, phê pha lắm! Ngồi xuống làm vài miếng chứ hả!”
“Đại nhân cho mời, Khôi sao dám chối!”
Lê Khôi tự nhiên như ở nhà ngồi xuống bên cạnh Lê Thận, tự khắc có gia phó đem bát đũa đến bày trước mặt lão.
Lê Khôi nhìn vào sọt rau, hơi nhíu mày, nói với gia phó nhà Lê Thận.
“Ta nhớ vườn sau có mấy luống cải cúc (tần ô) cơ mà! Ra hái mấy bó vào đây!”
Nguyễn Lý thấy Lê Khôi tự nhiên như thế, cũng cảm thấy mát mặt, cười rất thỏa mái.
“Xem ra mi cũng thiện món này, vừa ngồi vào mâm đã biết thiếu cái gì! À mà quên mất, món này từ thành Nghi Sơn lan ra Đông Kinh, hẳn cũng là trong phủ nhà mi truyền ra chứ hả!”
Lê Khôi cười vâng dạ, không nhanh không chậm gắp một lát cá thật mỏng nhúng vào nổi lẩu.
Thấy Lê Khôi thực sự nhập tâm ăn uống, trung niên bên phải hé mắt, nói.
“Ngài thực sự có tâm trạng ngồi ăn lẩu!”
Lê Khôi vẫn chăm chú quan sát miếng cá trong nồi.
“Lý Thiếu úy! Gió tanh mưa máu gì cũng phải ăn cái đã, ăn mới có sức đấu trí đấu dũng với thiên hạ chứ! Ngài cứ như thế không có chút phong thái nào của cha ngài năm ấy cả!”
Nói xong thì cá cũng vừa chín, lão không coi Lý Thiếu úy ra gì, chấm ngay miếng cá vào bát chẻo nấu từ xương cá thơm nức tập trung tận hưởng.
Cảm nhận hết độ tươi giòn ngon miệng của miếng trắm đen xong lão mới thở ra một hơi.
“Lại nói! Các vị mượn lời chú Thận gọi Khôi đến không phải vì ăn chung một nồi lẩu sao!”
Mắt Nguyễn Lý hơi có khác biệt, không rõ Lê Khôi thực sự đang nói đến nồi lẩu nào, hơi híp mắt cười thăm dò nói.
“Lẩu cá rất ngon, tiếc là một con trắm đen hơi ít, chúng ta ở đây đều là hạng võ biền, sức ăn lớn, chút cá đó ai ăn ai nhịn! Thành ra …”
Lý Thiếu úy cũng nói kế vào.
“Thành ra nhiều người ăn quá cũng không phải là chuyện hay!”
Lê Khôi không nói gì, đánh mắt với Lê Cẩn một cái, chỉ chốc lát sau, Lê Cẩn đã quay lại, trên tay cầm một cái móc, móc con cá trắm đen hơn mười cân (6kg).
Lê Khôi thấy con cá đủ to, ra chiều hài lòng lắm, cười xòa nói.
“Cái này đơn giản! Thêm thịt là được!”
Lê Cẩn làm cá ngay tại chỗ, gia phó nhà Lê Thận vào đưa rau cải cúc bị trưng dụng vào chân thái thịt, từng lát thịt cá trắm mỏng dính đều tăm tắp.
Chỉ cần không mù đều thấy đường đao sao mà điêu luyện, xong xuôi, Lê Cẩn vê nguyên một khay hơn năm cân thịt cá thái mỏng lên bàn.
Bày biện gọn gàng, Lê Cẩn cùng gia thần nhà Lê Thận ra ngoài, thuận tiện đóng kín luôn cửa lại.
Trên bàn ăn, chỉ còn năm người ngồi vây quanh, không hẹn mà cùng yên tĩnh ngồi thưởng thức nồi lẩu cá.
Rất nhanh, nồi lẩu hai con trắm đen bị năm cái thùng cơm hạng nhất oánh chén không sót lại gì.
Ngay cả Lý Thiếu úy cũng không thể không bày tỏ nghi ngờ hôm nay Lê Khôi thực là đơn thuần đến ăn lẩu.
[Cạch]
Đặt đũa xuống, Nguyễn Lý vừa xỉa răng vừa đủng đỉnh nói.
“Hành động của Thái Hậu ở Sơn Nam vừa rồi hẳn là mi cũng rõ, thái độ của mi đối với việc này như thế nào?”
Lê Khôi không chút do dự nào, thẳng thắn nói.
“Không thích!”
Nguyễn Lý gật đầu hài lòng.
“Mấy lão già chúng ta đồng cam cộng khổ từ thời còn ở Linh sơn, đến nay vài mươi niên, mâu thuẫn dù có nhưng phần lớn vẫn tự điều hòa được, đến nay, Thái Hậu lại muốn mượn sức thế tộc chơi trò gì mà cân bằng quyền lực, mi cho là sao?”
“Ủng hộ!”
“Đúng vậy, Thái Hậu làm vậy hết sức khó coi … chờ đã, mi nói mi ủng hộ?”
Lê Khôi không có chút gánh nặng nào gật đầu nói.
“Khôi rất không thích nhưng vẫn phải lý trí mà ủng hộ! Quyền lực là tốt, chẳng qua không có chế ước thì nó dễ bào mòn lý trí người ta, dù là Tần Chính, Hán Triệt cũng không chống cự lại được. Vậy nên, có một chút chế hành là tốt nhất!”
Ánh mắt Nguyễn Lý đột nhiên trở nên lăng liệt, trung niên bên trái nãy giờ không nói gì cũng gằn giọng.
“Ngài cũng tham dự vào chuyện này?”
Lê Khôi nhìn trung niên này như kẻ ngốc.
“Tây đạo Hành khiển đại nhân, ngài phải học dùng cái đầu của mình, đương nhiên, nếu như ngài có!”
Chưa chờ trung niên kia phát tác, lão nói tiếp.
“Giả như mỗ thực sự tham dự vào trong đó còn có thể ngồi đây cùng ngài ăn lẩu? Lại nói, mấy danh ngạch lại thuộc kia tính là cóc khô gì! Xem như thế tộc Sơn Nam chiếm được hết lại chuyển vận được bao nhiêu quyền nói chuyện? Hay ngài cho rằng mỗ gia rảnh rang đến mức đi lấy lòng thế tộc Sơn Nam? Ngài nói coi, những thứ đó có gì đáng để vào tầm mắt mỗ!”
Nghe lời này, bao gồm cả Lê Thận bốn người đều nhìn xem thằng này, ánh mắt phức tạp, hàm răng ngưa ngứa.
Hơn trăm danh ngạch lại thuộc cũng dám không để vào mắt? Quan hệ với hơn trăm nhà thế tộc Sơn Nam cũng không để vào mắt?
Đặt ở đâu cũng là không thể tin nổi.
Chẳng qua, Lê Khôi là ai?
Ngự tiền Võ sĩ Thái Giám, tay cầm hơn vạn ngự tiền cấm quân, kiêm nhiệm Hoàng tộc Lê thị Đại tông chính đồng nghĩa với một nửa tấm binh phù Nhập nội Kiểm sát Chỉ huy sứ ty.
Chút lại thuộc lèo tèo đó đúng là không đáng để Lê Khôi ra mặt thật!
Còn quan hệ với thế tộc Sơn Nam?
Đừng đùa, Lê Khôi từ đầu đến cuối là một tên võ biền, nói khoác một chút là nửa tên huân quý cũng không có vấn đề gì lớn.
Huân quý lấy lòng thế tộc … chuyện cười thế kỷ à?
Chỉ cần lão cùng con cháu lão không làm chuyện gì ngu đến không tưởng nổi thì thế tập vọng thế, dữ quốc đồng hưu đã là chuyện nằm trong lòng bàn tay, còn cần gì hơn nữa?
Nguyễn Lý nhận ra, đúng là thằng này không có động cơ, cũng chả cần thiết phải làm như thế thật.
Lão Lý hít một hơi thật sâu, châm chước nói.
“Vậy đối với việc bọn chúng gia tăng tiếng nói trên triều, thái độ thực sự của mi như thế nào?”
Lê Khôi móc cái điếu cày dưới chân bàn ra, rít một hơi thật sâu, đoạn như ngáp ngủ nói.
“Muốn mỗ đồng tâm hiệp lực với phái huân quý dẹp trò lố của Thái Hậu không phải không được, chẳng qua, nói nghe một chút, vì sao mỗ cùng Hoàng gia tông tộc phải đứng ra dọn dẹp đống bầy hầy này? Hay nói cách khác, đối phó với bọn chúng, hoàng gia tông tộc lại nhận được cái gì?”
Lý Thiếu Úy vỗ bàn, hơi cao giọng nói.
“Thiên hạ này do huân quý Lũng Nhai cùng Hoàng tộc đánh lấy, bảo vệ quyền lực nằm trong tay chúng ta không phải là nghĩa vụ trời sinh sao?”
Lê Khôi ngoáy ngoáy lỗ tai, búng một cái châm chọc nói.
“Lý Thiếu úy, phải chăng ngài cũng giống Tây đạo Hành khiển đại nhân, không biết sử dụng cái đầu của mình trước khi phát ngôn rồi? Hoàng tộc chỉ cần miếu đường ổn định, quyền lực cân bằng, những thứ khác, miễn là không động chạm vào quyền uy của Bệ hạ, chúng ta không có nghĩa vụ mạo hiểm theo hầu!”
Ra hiệu Lý Thiếu úy đừng vội phản bác, Lê Khôi nhấp một ngụm nước chè khoan thai nói.
“Chưa kể, trung thực mà nói, tiếng nói của thế tộc Sơn Nam càng thịnh triều đình càng cân bằng, khỏi phải tối ngày dè chừng con dao hai lưỡi cắt vào tay mình như trước!”
Lý Thiếu úy như mèo bị dẫm phải đuôi, kêu lên ngao ngao.
“Ngài ám chỉ cái gì?”
Lê Khôi ngả người ra ghế.
“Ý gì mọi người đều hiểu! Có những chuyện ta không tiện cũng không dám điều tra ra ngô ra khoai, chẳng qua đó cũng không phải là lý do ta không có một số suy đoán của mình!”
Lý Thiếu úy gầm lên.
“Nhữ có gan thì nói toẹt ra đi!”
Lê Khôi ngửa mặt nhìn lên hàng rường cột trong am, cười âm âm rít từng chữ.
“Từ giờ đến khi Bệ hạ có con nối dòng mỗ sẽ kiên thủ trong Hoàng Thành, kẻ nào mơ tưởng đến chuyện cũ họ Lê … Hừ, coi chừng cái đầu trên cổ đấy, hà hà …”
Nguyễn Lý thấy câu chuyện đã đi hơi xa, gắt giọng.
“Khôi! Đừng nói nữa!”
Lê Khôi nhún vai yên lặng, chỉ là khóe miệng cong lên cực kỳ khiêu khích.
Nguyễn Lý đưa tay nên nắn hai bên thái dương.
‘Mả mẹ nó! Chuyện Lý Công Uẩn thả cho người của Lê Long Đĩnh vào cung thí quân thời Tiền Lê mà thằng ôn này cũng dám đem ra nói!’
Thư thả xuống một chút, Nguyễn Lý giọng mệt mỏi cất tiếng.
“Nói điều kiện của mi đi!”
“Một, các thương hội trong nước thống nhất khai thuế, triều đình, mà nói thẳng ra là Hoàng tộc, có quyền cử quan viên tiếp cận sổ sách đầu vào đầu ra. Hai, năm quân Thiết Đột đang tiến hành biên chế lại thành các sư mới, mỗ muốn tất cả các sư mới thành lập đều nằm dưới quyền kiểm sát của Ngự tiền Thái giám! Thứ ba …”
Chưa nghe đến điều kiện thứ ba, Lý Thiếu úy đã nhảy dựng lên.
“Nhữ bị điên à? Hay nhữ cho rằng chúng ta đều là lũ ngu? Điều đầu tiên cũng thôi đi, điều thứ hai là trò gì đấy? Thật cho Ngự tiền Thái giám quyền giám sát Cấm quân nhữ có đảm bảo chính bản thân mình không bày trò con bò không? Mà kể cả nhữ có tu dưỡng tốt, tự khắc chế cực cao thì cái gì đảm bảo các Ngự tiền Thái giám kế nhiệm không làm trò con bò?”
Lần này, Nguyễn Lý cũng không ngăn cản Lý Thiếu úy, điều kiện thứ nhất tương đối ổn.
Sổ sách mà, khai thuế cho đúng thì không có gì phải lăn tăn, là chuyện sớm muộn thôi, kể cả Lê Khôi không thúc đẩy thì bọn huân quý cũng sẽ ra mặt làm chuyện này.
Không gì khác, địa vị của huân quý tính bằng quân công, mà chiến tranh thì đánh bằng hậu cần, bằng nguồn lực. Tiền lương càng nhiều thì quân lực càng mạnh, quân lực càng mạnh vớt quân công càng dễ.
Chỉ là, điều số hai … chỉ có trời mới biết Lê Khôi sẽ mượn cái quyền lợi kiểm sát của mình để làm những gì.
Láo nháo đôi chút không sao, thật cầm lông gà làm lệnh tiễn quấy cứt lên cho thơm không ai ngửi được thì hỏng hết.
Lê Khôi cười cười, cũng không phản bác.
“Vậy thì không còn chuyện gì để nói rồi!”
Lại tự rót cho mình một chén nước chè, uống một phát hết sạch, đoạn lão đủng đỉnh bước ra cửa, đem theo Lê Cẩn rời đi, không dông dài chút nào.
Trong phòng, Lý Thiếu úy nghiêng người hỏi Nguyễn Lý.
“Bây giờ xử lý như thế nào? Thái hậu có Ngự tiền võ sĩ làm chỗ dựa, ắt sẽ không thoái nhượng đâu!”
Thanh âm ngón tay gõ lên bàn của Nguyễn Lý đột nhiên dừng lại, cười như cáo vào chuồng gà nói.
“Có!”
Cả mấy người còn lại đều chắp tay.
“Mời đại nhân dạy ta!”
Nguyễn Lý theo thói quen miết miết hai bên mép, nhếch mép cười nói.
“Ta sẽ đánh vào chỗ mà chúng không cách nào coi nhẹ được!”