Chương 242: Hơn Hẳn Người Thường!
Cửa sông Nậm Nưa ra khỏi Mường Thanh địa thế hiểm yếu, hai bên là đồi núi liên miên, duy chỉ có khu vực bờ nam thì loe rộng ra như miệng bát.
Cầm Sương canh đoạn hẹp nhất từ chân núi ra bờ sông cho đắp một đoạn tường lũy dài đến hơn bảy mươi trượng (280m) lại cho đắp hai cái thổ bảo (1) trên đỉnh núi hai bên là đủ để đề phòng người Cảnh Long từ trên cao đánh xuống bãi sông dưới thấp.
Bò lên trên đỉnh núi vây đánh thổ bảo là hành vi của bọn thiểu năng, thành ra quân Cảnh Long phải chấp nhận đánh thẳng vào đoạn tường lũy chắn ngang bãi sông.
Quân Cảnh Long tuy đông nhưng cùng lúc cũng chỉ có thể sử dụng hai đến ba ngàn người, quân Mường Thanh ở trên lũy chỉ cần độ trên dưới ngàn người là đã có thể đủng đỉnh trấn giữ.
Đao văn Trì không còn cách nào khác, chỉ có thể cắt quân các mường thành phiên thay nhau xa luân chiến bào mòn sức lực của quân thủ lũy hòng chờ một cơ hội giáng đòn sấm sét quyết thắng phụ.
Cho đến hôm nay, đồ là vờn nhau đủ rồi, hắn mới dùng miếng mồi lớn ra kích thích quân các mường tung hết sức cường công.
Đoạn tường lũy ngăn cản quân Cảnh Long hơn một tháng nay chưa chắc đã trụ được trước quân Mường Pa của nhà họ Long, đơn giản vì quân Mường Pa có rất nhiều người Vạn Tượng, hay chính xác hơn là người Mường Sua.
Họ Long là thứ chi của chúa Mường Sua, năm xưa vì không được thừa kế hoặc chạy loạn mà phân tán khắp nơi.
Giả như Phạ Xam Mứn – Long Triệu năm đó ngự ở Mường Thanh vốn là chắt nội của chúa Mường Sua – Phạ Cầm Phong (Souvanna Kham Phong) tính kỹ ra thì phải gọi Phạ Ngừm (Fa Ngum/ vua khai quốc Vạn Tượng) bằng chú họ.
Đó là lý do năm đó Phạ Lạn Cầm Đen (Lan Kham Deng/ vua thứ 3 của Vạn Tượng) chết, nàng Keo Phim Pha loạn chính, Long Triệu liền tuyên bố mình là chính thống, có ý muốn cạnh tranh ngai cao ở Mường Sua, thằng này có lòng tin là dựa vào gốc gác như thế.
Mường Pa còn có một gốc gác hiển hách hơn hẳn Phạ Xam Mứn, bọn hắn chính là hậu duệ trực hệ của Phạ Cầm Hiếu (Fa Kam Hiao/ chúa Mường Sua/ con trai của Phạ Cầm Phong/ chú ruột của Phạ Ngừm) sau khi Phạ Ngừm đem theo quân Cao Miên trở về Mường Sua quyết dành lại ngôi chúa, Phạ Cầm Hiếu thấy thế chống không nổi bèn sai thân tín đem mấy đứa con của mình phân tán đi các nơi, bản thân thì giải tán Hồng y quân, tự sát ở Mường Sua để bảo toàn danh dự.
Phạ Ngừm cũng vì nể phục lòng can đảm của chú mình mà mắt nhắm mắt mở tha cho mấy đứa em họ, hắn sẽ không truy cùng diệt tận. Đương nhiên, tiền đề là chúng phải biết điều, không nhảy ra trước mặt hắn phất cờ hò reo, bằng không, ha hả …
Cứ như thế hơn chín mươi năm nay con cháu Phạ Cầm Hiếu chia ra an phận ở cả Cảnh Long, Lan Nạp lẫn A Ngõa.
Gốc gác như thế nên xét chung các mường ở Cảnh Long, quân Mường Pa nổi tiếng là kiêu dũng thiện chiến, quyền lực họ Long ngày càng mở rộng.
Đến khi Phạ Xam Mứn chết, hậu duệ hắn đánh mất Mường Thanh vào tay họ Cầm thì con cháu Phạ Cầm Hiếu vẫn sống khỏe re, còn ngày càng hưng vượng.
Tuy đợt tấn công này chỉ có hết thảy hơn một ngàn Hồng y quân chinh chiến nhưng Đao văn Trì vững tin chỉ cần quân Mường Thanh có một chút nào khinh thị số lượng ít ỏi của quân Mường Pa ắt sẽ phải trả cái giá lớn.
Miễn là quân Mường Pa thực sự tung hết sức, quân Mường Thanh mất luôn mặt lũy sau một đợt cường công cũng không phải là không thể.
Quân Mường Pa sẽ bo bo giữ mình sao?
Cứ nhìn ngọn lửa tham lam hừng hực trong mắt Long Dụ là hiểu!
Phần chia ở cái thung lũng Mường Thanh này không phải miếng bánh từ trên trời rơi xuống, muốn lấy một phần năm hay một phần ba thì phải căn cứ vào chiến công nơi trận tiền.
Muốn ở ngoài múa mép mà giành được phần chia trong thung lũng Mường Thanh? Bọn mi khinh đao trong tay Đao văn Trì không đủ bén để chém bay đầu bọn mõm nhôm chăng!
Đao văn Trì nheo mắt nhìn màn về phía màn hơi nước ven tường lũy Prà Nậm dần tán đi, chân mày hơi nhướng.
Quân Mường Thanh dường như phản ứng rất nhanh, quan khun thủ lũy không do dự chút nào thổi tù và gọi chiến, thể hiện bản thân sẽ tử chiến đến cùng trên lũy, tinh thần hơi chùng xuống của quân Mường Thanh lại vững, đội ngũ rất nhanh đã được xốc lại chỉnh tề.
Ngay cả quân Mường Pa kiêu dũng thiện chiến cũng bắt đầu giữ không nổi vị trí của chúng trên tường lũy, dần dần bị quân Mường Thanh dùng giáo dài đẩy xuống.
Lắc đầu một cái, Đao văn Trì thở dài tiếc nuối nói với Minh văn Phúc.
– Xem ra Cầm Sương thực sự muốn đánh một trận quyết thắng phụ với chúng ta ở cái cửa sông này rồi. Quan khun dưới tay hắn bắt đầu tử chiến bất chấp tính mạng, muốn đánh vỡ cánh cửa thép này tiến vào Mường Thanh sẽ phải trả cái giá rất lớn đấy. Giờ nghĩ lại mới hiểu, nào phải tự nhiên mà ngoài trận Puổng Sai ra chúng ta không cần đánh trận nào ác liệt, chẳng qua là hắn muốn kéo dài đường tiếp tế của chúng ta, cuối cùng đãi chúng ta một chầu ra trò ở đây thôi.
Nói rồi quay về phía Cao Tử Dương hỏi.
– Lương thực của chúng ta còn bao nhiêu?
Cao Tử Dương không chần chờ chút nào báo.
– Hồi Chẩu Mường! Trừ lương ăn trên đường về, hết thảy còn đủ cho đại quân dùng ăn độ ba mươi tám ngày ạ!
Đao văn Trì cười xòa.
– Thấy không, thằng này lại dùng chiêu đổi đất lấy thời gian, có người nói với tao năm ngoái hắn đánh nhau với người Lạc cũng dùng chiêu đó. Đối mặt với loại chiến lược không cần danh dự này ngay cả cái quốc gia năm trăm vạn dân như An Nam cũng chịu không nổi, chúng ta không muốn công sức mấy tháng nay đổ sông đổ bể, chúng ta chỉ có thể dốc sức đánh. Không đánh nhanh, danh dự của tất cả chúng ta ở mường to mường nhỏ không còn chút nào hết! A Phúc, lệnh quân mường Bang của mi lên tiếp viện cho quân mường Pa. Tiếp tục tấn công!
Minh văn Phúc đi truyền lệnh cho Minh văn Đức cầm quân lên công lũy rồi quay lại, bên cạnh Đao văn Trì chỉ còn hai tên thân vệ cùng Cao Tử Dương, hắn đăm chiêu hỏi.
– Chẩu Mường, lúc nãy mọi người đều ở đây tao không tiện phản bác mệnh lệnh của mày, chỉ là … Cầm Sương không phải loại xoàng xĩnh, cơ ngơi họ Cầm còn Mường Muổi, Mường Tấc các nơi, vẫn còn không gian rút lui, lẽ nào nó lại chấp nhận tử chiến ở đây! E là …
Cao Tử Dương chen ngang, giọng cực kỳ khinh miệt.
– Phù Nạm mường Bang nói đúng lắm! Chẩu Mường chẳng qua là tính đến trường hợp vạn toàn thôi, Cầm Sương là loại người thế nào? Nói dễ nghe một chút là co được giãn được, nói thẳng ra là loại người khôn ranh! Nếu hắn can đảm như thế khi Cầm Nghiễm còn sống đã chẳng bỏ xứ mà đi, nếu hắn can đảm như thế đã chẳng phải gả em gái cho người mà lấy lòng họ Bạc. Loại như thế có dũng khí tử chiến đến cùng hay sao? Tại hạ thấy …
Đao văn Trì chăm chú nhìn quân Mường Pa lui về tuyến hai bắt đầu tu chỉnh hàng ngũ, đưa tay lên ngăn cản Cao Tử Dương nói tiếp, khóe miệng mỉm cười, chỉ là lời nói thì rét lạnh như dao cắt.
– Tử Dương, nếu được lựa chọn, tao thà đổi một trăm thằng như mày lấy thằng hèn Cầm Sương đấy! Loại chuột nhắt lít chít sao dám miệt thị hùng ưng?
Cao Tử Dương mặt đen lại thành màu gan lợn, chỉ là đứng trước con hổ dữ như Đao văn Trì không dám hé răng nửa lời.
Đao văn Trì khinh thường để ý nét mặt thằng này, vỗ vai Minh văn Phúc, thấp giọng khẽ nói.
– A Phúc, mày chưa gặp Cầm Sương những năm nó lưu lạc ở Chiềng Hung, tao từng nói với nó chỉ cần chịu từ bỏ cơ ngơi họ Cầm, tao sẵn lòng cắt đất một mường cho nó ăn lộc!
– Nó từ chối?
Đao văn Trì nặng nề gật đầu.
– Đúng vậy! Trong tình cảnh chó nhà có tang, ăn bữa nay lo bữa mai, thế mà nó vẫn từ chối lời đề nghị của tao. Người có ý chí kiên địch, nghị lực cao vời như thế, quả không phụ cái tên của nó.
(Tác không phịa tên bừa đâu, cái tên “Sương” (ສູງ) trong tiếng Tai có nghĩa là “cao quý, uy vọng hơn hẳn người thường”)
Rút kiếm ra lại tra kiếm vào, Đao văn Trì đại khí nói.
– Nó chặn ta trước cửa Mường Thanh hơn một tháng trời, khiến quân ta hao binh tổn tướng, nhưng nói với bọn mày một bí mật. Tao chả ghét gì nó, chỉ cần nó quy hàng, tao mừng còn không kịp, lời hứa ngày xưa đến nay vẫn còn hiệu lực đấy!
Nói rồi ra vẻ tiếc nuối.
– Tiếc rằng nó là hùng ưng chao liệng trên bầu trời, không bao giờ từ bỏ cơ nghiệp họ Cầm, thu nó về dùng mãi mãi chỉ là giấc mơ đẹp của tao thôi!
Minh văn Phúc không nghi ngờ lời Đao văn Trì chút nào, thằng này có chí khôi phục vinh quang của Mạt Nhã Chân – tổ tiên hắn. Lòng dạ rộng rãi như thung lũng Mường Lê (2) tâm tư thâm trầm như dòng Nậm Mễ (sông Mê Kông) chỉ cần chịu ra sức vì Chiềng Hung, dù là trôi sông lạc chợ gì Đao văn Trì cũng sẵn lòng chứa chấp cả.
Minh văn Phúc không ý kiến gì nữa, tập trung quan sát tình hình chiến trường, quân Mường Bang của Minh văn Đức đã tiến đến gần tường lũy.
Nhìn con em Mường bang hết đợt này đến đợt khác như cái chùy sắt liên tục nện vào lũy Prà Nậm, tâm tình thấp thỏm của hắn mới dần dần an tĩnh lại.
Cuộc tàn sát thực sự chỉ mới bắt đầu, vội vàng bây giờ không giải quyết được vấn đề gì.
Chiến tranh thực sự, bất kể là đọ sức với người Ngô hay nội chiến của người Thái, bao giờ cũng là một trận quần nhau hạng nặng!
Loại trò chơi này, người tầm thường không can dự được!
Chú thích:
(1) Thổ bảo là loại công sự phòng thủ dạng đồn trại đắp bằng đất, thường được xây dựng ở những nơi hiểm yếu như sơn hạp, đỉnh núi nhằm khống chế một khu vực nhất định.
(2) Mường Lê/ Mãnh Lặc/ Muang Lé/ Meng Le: Nay là thung lũng trung tâm tp.Tây Song Bản Nạp.