Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
vo-dao-mo-phong-bat-dau-ta-cuoi-nu-de.jpg

Võ Đạo Mô Phỏng: Bắt Đầu Ta Cưới Nữ Đế

Tháng 2 4, 2025
Chương 309. Không phải kết thúc, mà là vì càng tốt đẹp hơn tân sinh Chương 308. Cuối cùng chi chiến (4)
tien-thien-dai-de.jpg

Tiên Thiên Đại Đế

Tháng mười một 29, 2025
Chương 585: Khai thiên tịch địa (đại kết cục)! Thứ 5 180 Chương 584: Thần vật phun trào
ngo-tinh-nghich-thien-luyen-sai-ta-cong-phap-thien-tuong-dia

Luyện Sai Tà Công, Pháp Thiên Tượng Địa

Tháng 1 2, 2026
Chương 591: không phải ca môn nhi, các ngươi nạn tinh tại thế a? (2) Chương 591: không phải ca môn nhi, các ngươi nạn tinh tại thế a? (1)
to-tinh-giao-hoa-he-thong-ban-thuong-trai-chan-dong

Tỏ Tình Giáo Hoa, Hệ Thống Ban Thưởng Trái Chấn Động

Tháng 10 25, 2025
Chương 426: Thần Linh? Đây là nhân loại chúa tể thời đại!【 Hết trọn bộ 】 Chương 425:: Tiến về Tinh Không Thành làm việc!
cao-vo-vo-than-mo-ban-ta-thay-quoc-thu-thien-mon.jpg

Cao Võ: Võ Thần Mô Bản, Ta Thay Quốc Thủ Thiên Môn!

Tháng 1 11, 2026
Chương 925: Tiểu Chu Chương 924: nhện hoàng
tai-ha-truong-vo-ky-hoanh-hanh-vo-ky

Tại Hạ Trương Vô Kỵ, Hoành Hành Vô Kỵ!

Tháng mười một 11, 2025
Chương 316 Hoàn tất cảm nghĩ: Võ hiệp đường đi vĩnh viễn không kết thúc! Chương 315: Vĩnh không xong xuôi đường đi (hết trọn bộ)
vo-dao-truong-sinh-khong-chet-ta-cuoi-cung-roi-se-vo-dich

Võ Đạo Trường Sinh, Không Chết Ta Cuối Cùng Rồi Sẽ Vô Địch

Tháng 1 13, 2026
Chương 1530:Trần đại nhân là đáng tin cậy nhất người Chương 1529:Quyền hạn là hết thảy
tan-the-sieu-cap-nong-truong.jpg

Tận Thế Siêu Cấp Nông Trường

Tháng 1 25, 2025
Chương 1016. Tinh hà rực rỡ Chương 1015. Bay về phía tinh không chiến hạm
  1. Lê Dung
  2. Chương 241: [Uuu...]
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 241: [Uuu…]

Nhân vật xuất hiện trong chap:

1. Cầm Sương: Chúa Mường Thanh/ Chẩu Mường của mười xứ Thái đen.

2. Cầm Thịnh: Quan khun Chiềng Muôn (nay là tt. Tuần Giáo)

3. Cầm Thanh: Chúa Mường Hia (nay là Núa Ngam, h.Điện Biên/ Điện Biên)

4. Cầm Sản: Em thứ ba của Cầm Sương/ chúa Mường Pồn (nay là Mường Pồn/ h. Điện Biên/ Điện Biên)

5. Cầm Lý: Chúa Mường Puổng Sai (nay là Na Luổng Nay/ Lào)

—————————————————

Cầm Sương thân mặc sơn văn giáp, đầu đội chiến khôi, hông đeo kiếm ngắn đặt hai tay lên tường lũy Prà Nậm hơi híp mắt về phía quân Cảnh Long vừa mới rút lui chưa được một canh giờ lại đã khí thế như hồng chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo.

Cầm Lý ở bên cạnh chắc nịch nói.

– Trận chiến công kiên phải đánh như thế này mới đúng, ai như bọn chó người xuôi, hỳ hục đào chân tường như con mó đất (1) sau đó gài hỏa dược làm sập chân tường, thế thì còn đánh đấm con mẹ gì nữa!

Cầm Thanh nhún vai.

– Nếu cuộc chiến tranh lần này người xá không có sức mạnh của hỏa khí thì sao đánh nổi lên Mường La? Kể cả có đến cũng phải bỏ ra tổn thất nặng nề. Tiếc là bọn hèn mạt liên hệ với chúng ta chết sống không chịu giao ra bí phương, nếu không chúng ta lấy đạo của người trả cho người thì ưng cái bụng biết mấy!

Cầm Sương dựa lưng vào tường lũy.

– Nghiên cứu hỏa dược vẫn không có tiến bộ gì à?

Cầm Thanh nghiến răng ken két, bực dọc nói.

– Chém ba bốn tên tượng sư người Ngô rồi, thứ hỏa dược chúng tạo ra chỉ phù hợp để làm pháo hoa, không đủ sức làm vỡ một viên gạch!

Cầm Sương đặt bàn tay thô dày lên vai Cầm Thanh an ủi.

– Không cần phải gấp! Sở trường của chúng ta là nai nịt gọn gàng luồn sâu đánh hiểm. Chẳng phải chiến dịch vừa rồi cũng dựa vào mấy trận tập kích mà làm hỏng kế hoạch chiến tranh của quân triều đình đó sao! Hỏa khí tuy lợi hại nhưng không phải thế mạnh của ta, có thì càng tốt, không có cũng không nên chấp nhất quá làm gì. Nên làm phiên phiến thôi, nếu ta cứ tốn công vào phương diện này mà làm sao nhãng chỗ khác là lợi bất cập hại đấy!

– Đúng thế! Ở phương diện này người xuôi đã đi trước và sẽ luôn luôn đi trước chúng ta, một khi cứ mù quáng chạy theo sở trường của người mà bỏ bẵng sở trường của mình thì mãi mãi vẫn ở thế yếu. Anh Thanh nên tập trung vào huấn luyện con cháu các tạo, các phìa, sao cho chúng có thể dẫn theo trai tráng vượt núi băng rừng, tránh chỗ mạnh đánh chỗ yếu là hơn!

Cầm Sản thân mặc giáp nặng, đầu đội mũ mềm hông đeo kiếm ngắn, cũng ra một thân nhanh nhẹn dũng mãnh lắm. Vừa bước lên mặt lũy liền vái Cầm Sương một cái nối lời nói.

Cầm Sương khẽ gật đầu một cái ra hiệu đồng ý với lời thằng này, trong mắt lại hiện lên một vệt lo lắng, hỏi Cầm Sản.

– A Thịnh vẫn chưa về à?

Nửa đêm hôm qua tiền tiêu báo về phát hiện doanh trại tiền phương của quân Cảnh Long có dấu hiệu riệu rã, đám quan khun, phù nạm đều cho là cơ hội hiếm có, quyết ý muốn ra lũy tấu cho bọn chúng một trận.

Duy chỉ có Cầm Thanh là bảo thủ, cho rằng “miếng xương có thịt chỉ xuất hiện trong chậu bả chó” vậy nên ra sức can ngăn.

Cuối cùng Cầm Sương phân vân, chỉ dám ra lệnh cho Cầm Thịnh đem theo sáu trăm tinh nhuệ nai nịt gọn gàng đi trước đánh dò đường, đích thân hắn lại điểm hai ngàn người phục ở ngoài xa quan sát tình thế.

Quả nhiên giống như Cầm Thanh lo ngại, quân của Cầm Thịnh nhân lúc tranh tối tranh sáng đổ xuống toan cướp trại của người Cảnh Long thì nhận ra đó chỉ là một hành trại trống rỗng, ngoài mấy chục người già yếu canh cổng đốt đèn thì không còn gì khác.

Cầm Thịnh nghe mùi không thơm vội cho quân thoái lui, khốn nạn thay, ba mặt quanh trại đã bị quân Cảnh Long phục sẵn từ trước, mặt duy nhất bỏ trống là mặt bắc thì nhìn ra dòng Nậm Nưa, thế là đương đêm mùa xuân lạnh căm căm, bốn năm trăm người còn lại dưới tay Cầm Thịnh chỉ còn cách lao xuống dòng nước xiết lạnh lẽo cầu sinh.

Cuối cùng chỉ có hơn hai trăm người có thể vượt sông mà về.

Đấy là Cầm Sương vừa nhận ra tình hình không ổn đã đốc thúc các quân còn lại từ mặt đông đánh vào nhằm thu hút sự chú ý của quân Cảnh Long, khiến chúng không rảnh đứng trên bờ câu cá, bằng không, ngay cả hai trăm người này cũng không về nổi!

Chỉ là, trong hơn hai trăm người an toàn trở về lại không có Cầm Thịnh, không biết thằng này ra sao.

Hoặc là đương trường bị giết, hoặc là chậm chân bị bắt làm tù binh, thậm chí, không ngoài khả năng thằng này bị con nước dòng Nậm Nưa cuốn đi rồi!

Cầm sản cởi mũ mềm đặt lên đùi, lắc đầu trả lời.

– Hồi Chẩu Mường, vẫn chưa có tin tức gì của khun Thịnh!

Cầm Sinh nghe thế liền lặng thinh một lát, đoạn hít một hơi, khẽ phất tay.

– Sống chết có số vậy, lũ chúng ta hiện giờ lo thủ lũy cái đã. A Thanh, phiên thứ ba của mày chịu trách nhiệm thủ lũy đợt này. Để người nhanh chóng điều quân lên thay thế cho phiên thứ hai sẵn sàng tương sát với quân Cảnh Long!

– Rõ!

[Uuu … uuu … uuu …]

Tiếng tù và trầm thấp vang vọng khắp khoảng sơn hạp, vô số mũi tên như mưa rào từ trận hình quân Cảnh Long vẽ thành một hình cầu vồng gần như hoàn hảo vun cút lao về phía tường lũy Prà Nậm.

[Viu … viu … phập … kịch … phốc …]

Trai tráng Mường Thanh ai nấy không nhanh không chậm núp dưới rào gỗ, thi thoảng có một vài mũi tên bằng cách thần kỳ nào đó len qua được khe hẹp trên hàng rào bắn trúng ai đó liền có đồng đội nhanh nhẹn mà thuần thục kéo chúng xuống lũy tường đi cứu trị.

Không ai bảo ai, mọi việc cứ diễn ra yên lặng mà trơn chu đến lạ.

[Thùng … thùng … thùng …]

Cùng với tiếng trống đều nhịp, từng hàng quân Cảnh Long lại chậm rãi nâng thang lớn cùng khí cụ che chắn tiến sát đến chân lũy.

Quân Cảnh Long đến nơi này đã ngoài một tháng, trang bị để đánh công kiên cực kỳ đầy đủ.

Cầm Thanh hiếng mắt nhìn xuống dưới, thấy quân Cảnh Long đã lúc nhúc đẩy xe phân huân (2) người khỏe mạnh tay cầm mộc lớn (3) hè nhau tiến tới đen kịt cả nửa bãi bồi.

Hít sâu một hơi, nơi khóe miệng hắn chợt nở nụ cười khó hiểu.

“Đây mới đúng là loại chiến tranh mà chư Thái quen thuộc, không tà đạo như kiểu của người xuôi!”

– Cung thủ sẵn sàng! … Tăng lửa đun nước! … Nhanh lên, đem thêm bó tên lên đây! …

Thấy quân Cảnh Long đã vào tầm tên nhọn bắn thẳng, Cầm Thanh bình tĩnh ra lệnh cho cung thủ sẵn sàng xạ kích, lại truyền lời cho gỗ đá cùng nước sôi hoàn tất chuẩn bị.

Đồ chơi phải liên miên bất tuyệt, quân thủ lũy chỉ cần núp sau rào gỗ thỏa mái “chiêu đãi” quân địch.

Cầm Thanh nhìn từng khuôn mặt quân Mường Thanh trên tường lũy, quá nửa là loại đã trải qua non nửa năm chiến tranh với người xuôi, sau đó lại đánh nhau liên tục gần ba tháng với người Cảnh Long, hiện giờ bọn chúng đều đã là kiêu binh thân trải trăm trận.

Quân Cảnh Long lít nhít như kiến dưới bãi bồi nhìn thì khí thế đấy, chẳng qua cũng đến thế thôi, số tân quân mới được điều động thấy lão binh bên cạnh không coi quân giặc ra gì cũng len lén thở ra, dựa vào rào gỗ thỏa mái đợi giặc.

– Bắn tên!

[ Phăng … phăng … viu … viu … phập … kịch …]

Một loạt tên từ trên tường lũy bắn xuống gần như không tạo được thương vong nào đáng kể cho quân Cảnh Long.

Chớp lấy thời cơ này, từ hậu quân Cảnh Long nổi lên một tràng tù và.

[Uuu … uuu … uuu …]

Quân Cảnh Long đồng loạt hò hét, vài trăm tên khỏe mạnh tay cầm mộc lớn đi đầu rời khỏi sự yểm hộ của xe phân huân che chở cho đồng đội vác thang lớn bắc lên tường lũy.

Đồng thời với đó, đội cung nỏ bên công thành cũng bắt đầu bắn tự do lên mặt lũy áp chế quân Mường Thanh.

– Nhanh lên! … Nhắm chuẩn xạ kích! …

Cầm Thanh không chậm trễ chút nào, vừa thấy quân Cảnh Long rời khỏi mái che của xe phân huân liền ra lệnh cho cung nỏ trên tường lợi dụng khoảng trật nhịp hiếm hoi mà tự do xạ kích, chính bản thân hắn cũng nhân đức không nhường ai nhoài người ra bắn liền hai mũi tên.

[ Phăng … phăng … viu … viu … phập … kịch … phốc …]

-Đủ rồi! … Núp nhanh! …

Mắt thấy chỉ trong một loạt tên bắn đã hạ được hơn hai mươi tên giặc Cảnh Long, Cầm Thanh hớn hở ra lệnh cho đám xạ thủ của mình núp sau rào gỗ.

Quả nhiên!

(Viu … viu … kịch … phập …]

Cầm Thanh vừa rụt đầu yên ổn thì ngoài rào gỗ đã nghe thấy tiếng mũi tên cắm vào hàng rào lộp độp như mưa rào dội lá chuối.

Quân Mường Thanh cũng có ba bốn tên tham chiến, cố bắn thêm lượt nữa liền bị ghim thành con nhím, Cầm Thanh liếc qua, bất đắc dĩ thở dài một cái.

Sự khác biệt giữa lão binh với tân binh ở chỗ nào?

Lão binh nhìn thấy cung thủ của địch giương cung, liền tự động hít một hơi, đến khi thở ra thì phải tự ý thức được mũi tên đã sắp đến, tức khắc chú ý hiệu lệnh của chỉ huy mà ẩn núp.

Còn tân binh, những đứa này đều là quân mới chinh chiêu được, là số chưa nhiều kinh nghiệm tác chiến.

Hắn cũng ý thức được điều này, trước trận đã dặn dò rất nhiều lần rồi, trên chiến trường kỵ nhất là ham chiến.

May mà ở đây là thủ lũy, dựa thế trên cao mà đánh, chứ với trình độ của bọn này mà đánh dã chiến giữa đồng thì nội chuyện ham chiến không để ý đội hình đã đủ để một đội quân vỡ trận tan tác.

Mà thôi, loại ngu độn đã phải trả giá bằng tính mạng của mình rồi, Cầm Thanh không huyền niệm chút nào tiếp tục chỉ huy.

– Nước sôi cùng gỗ đá sẵn sàng! …

Hắn không thèm ngóc đầu lên, cứ thế ngồi đếm đốt ngón tay, mỗi một nhịp hít thở gập một ngón, đúng đến ngón thứ tám liền ngoạc mồng hét.

– Đổ nước sôi xuống! … Gỗ đá cũng kế theo sau! …

Đúng như Cầm Thanh dự đoán, đám quân thủ lũy vừa nhoài người đổ nước sôi xuống đầu thang đã thấy quân Cảnh Long miệng ngậm đao thép, tay trái cầm khiên tay phải leo thang như một bầy kiến leo dây nối đuôi nhau trên thang lớn.

[Ào … á … phịch …]

Mấy chục tên Hồng y quân Cảnh Long ở trước nhất có khiên lớn che thì phần lớn không việc gì, chỉ khổ bọn còn chầu chực ở dưới.

Nước sôi đổ lên thịt sống, bất ngờ bị nóng khiến hàng ngũ của bọn chúng có chút rối loạn.

Dường như chỉ chờ có thế, quân Mường Thanh trên lũy không tiếc tay liệng từng khối gỗ đá nặng cả sáu bảy mươi cân xuống đầu đối thủ.

Trong lúc bị nước sôi dội hỗn loạn, quân Cảnh Long đứng trong hàng không chịu được bị xô đẩy khỏi phạm vi che chắn của mấy tấm mộc lớn.

[Phịch … huỵch … bịch … crắc …]

Nhất thời tiếng đá đập lên mộc gỗ, đập lên thịt người, đập gãy xương người tràn ngập khắp chân lũy.

Lúc này Cầm Thanh mới hơi hiếng người trộm nhìn xuống, đây đúng là loại hiệu quả mà hắn muốn thấy.

Chả lẽ thực sự có người cho rằng đổ nước sôi xuống đầu quân tấn công thực sự có thể tạo thành thiệt hại gì đáng kể à?

Từng nồi nước sôi sùng sục đó chẳng qua là để làm rối loạn hàng ngũ dưới chân lũy làm lộ ra kẽ hở cho gỗ đá làm việc mà thôi!

Giờ vẫn đương là tháng hai, trời hẵng còn lạnh, hơn trăm nồi nước sôi hắt xuống trong phút chốc biến chân lũy Prà Nậm thành một dải mênh mông sương khói.

Cầm Thanh nheo mắt lại, hơi đánh giá phía dưới một cái, như nhận ra cái gì, ngoạc mồm hét lớn.

– Đao thuẫn thủ sẵn sàng!

Chưa chờ đám đao thuẫn thủ triển khai toàn bộ lên tuyến trước, từ trong màn hơi nước, từng bóng người thân mặc áo đỏ, đầu chít khăn đen, tay cầm khiên lớn, mồm ngậm đoản đao tựa như một bầy ngạ quỷ từ địa phủ nhảy lên mặt tường.

Cầm Thanh không hoảng hốt chút nào, rút kiếm ngắn bên hông đâm lút cán xuyên quả cổ một tên, vừa thu kiếm lại vừa hét.

– Tụ thành đội thành ngũ mà đánh! … Tao vẫn ở đây cùng anh em! … Gậy chữ “chi” (ㄓ) đâu! … Mau đến đẩy hết thang của bọn chúng xuống! … Cung thủ sau tường, bắn rát vào, không cần tiếc mũi tên! …

Cầm Thanh phản ứng rất kịp thời, thang lớn bị đẩy ngã quá nửa, cung thủ sau lũy bắn không tiếc tên, dập tắt ý đồ dồn quân lên mặt tường của quân Cảnh Long.

Đám tử sĩ bò được lên mặt lũy rất nhanh trở thành cô quân.

Quân Mường Thanh kết thành đội, thành ngũ rất nhanh chiếm được thế chủ động trên mặt lũy.

Chỉ là đám quân Cảnh Long này dường như có gì đó khác lạ với những làn sóng tấn công hơn một tháng qua.

Cầm Thanh vất vả chém một nhát đứt hẳn đầu tên tử sĩ Cảnh Long, nhìn một vòng chung quanh, sắc mặt ngay lập tức đen lại.

Đám tử sĩ này, mặc cho đã lâm vào thế yếu vẫn mặt mày lầm lỳ, dù bị áp đảo buộc phải lui về đầu tường vẫn không nao núng chút nào.

Trăm người như một, ai ai cũng tử chiến tới cùng không thèm nháy mắt nửa cái, không ba đao sáu động khó mà loại được mấy con chó điên này khỏi vòng chiến, khiến hắn không nhịn được nhớ tới quân Thiết Đột của người xuôi trên mặt lũy Chiềng Đông nửa năm trước.

“Chẳng lẽ mấy tháng trước quân của Cầm Lý mất lũy uổng Sai cũng là do bọn tử sĩ này!”

Nghĩ đến cảnh tường lũy thất thủ, hai vạn Hồng y quân Cảnh Long tràn vào thung lũng Mường Thanh, Cầm Thanh không chần chờ chút nào cầm tù và lên thổi.

[Uuuuu … uuuuu … uuuuu … uuu .. uuu …]

Cầm Sương đang ủy lạo thương binh ở mặt đông lũy Prà Nậm, đột nhiên quay ngoắt lại nhìn về phía tây, lầm bầm.

– Tù và gọi chiến ba hồi dài hai hồi ngắn, đây là!

Nói rồi hét về phía Cầm Sản.

– Nhanh! Đem theo người của mày chi viện tường tây! A Thanh đã ra tín hiệu … nó muốn tử chiến tới cùng rồi!

Chú thích:

(1) Con mó = con dúi.

(2) Xe phân huân là loại xe lớn bốn bánh, có mái che cho người núp ở dưới.

(3) Tấm mộc là loại khiên lớn đủ để che kín đầu người.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

het-thay-tu-cam-y-ve-bat-dau.jpg
Hết Thảy Từ Cẩm Y Vệ Bắt Đầu
Tháng 1 23, 2025
truong-sinh-tu-tien-ta-dem-vo-dao-tien-hoa-lam-tien-dao.jpg
Trường Sinh Tu Tiên, Ta Đem Võ Đạo Tiến Hóa Làm Tiên Đạo
Tháng 2 26, 2025
huyet-mach-than-nong-thien-ho-xuat-the.jpg
Huyết Mạch Thần Nông – Thiên Hồ Xuất Thế
Tháng 12 17, 2025
hai-tac-bao-tau-nui-lua.jpg
Hải Tặc Bạo Tẩu Núi Lửa
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved