Chương 231: Phổ Cập Khoa Học 1
Lê Khuyển dựa người vào gốc cây đại thụ trên ghề đồi, tay cầm khẩu điểu thương, mắt chăm chú nhìn xuống đám quân Nam Xương đang luyện tập ném đá vào mấy cái giỏ.
Lão hiếu kỳ nghẹo đầu hỏi Lê Ý.
– Bọn chúng đang làm gì đấy? Bây giờ binh giáp khí giới đầy đủ, nào giống ngày mới dựng cờ khởi nghĩa hai người dùng chung một thanh đao đâu mà mi phải khiến quân tốt rèn luyện thuật ném đá thế?
Lê Ý cung kính chắp tay đáp.
– Hồi Tổng quản đại nhân, thực ra chúng đang tập ném quả nổ đấy ạ!
– Quả nổ?
Lê Ý vươn cổ vẫy tay với một tên thân binh đang tập luyện dưới sân, bảo hắn bê nguyên một khay quả nổ mười hai trái trong kho ra đưa cho Lê Khuyển, đoạn lại nhanh nhảu thuyết minh.
– Đây là thứ vũ khí chuyên dùng cho cận chiến, uy lực lớn, có tác dụng uy hiếp đối phương cả về tính sát thương lẫn chế áp tinh thần. Có thể sử dụng cho trận công – thủ thành lẫn đánh dã chiến đều hiệu quả. Trong tương lai mỗi doanh pháo binh sẽ có từ hai đến bốn cơ chuyên ném loại quả nổ này! Tiểu tử muốn quy hoạch quân Nam Xương ở đây thành lực lượng tác chiến đặc biệt, chuyên làm những nhiệm vụ gian khó không ai làm được, vì vậy huấn luyện sử dụng thứ vũ khí cầm tay này cũng là không thể thiếu.
Lăn qua lăn lại quả nổ trong tay, Lê Khuyển cứ thấy ngờ ngợ thế quái nào, thứ vũ khí này có kích thước chừng hai tấc năm phân (10cm) nặng độ một cân rưỡi (0.9 kg) vỏ bằng sành, trên đỉnh có một sợi dây dường như được bện bằng cây gai dầu, hẳn là dùng để châm lửa.
Càng nhìn càng quen, hình như loại vũ khí này lão đã từng thấy ở đâu đấy. Như chợt nhớ đến cái gì, lão vỗ đầu một cái, xì một tiếng khinh miệt nói với Lê Ý.
– Nhóc con, thứ vũ khí này năm xưa người Ngô cũng có đem sang nước ta, uy lực đúng là rất lớn, sức phá hoại lẫn đàn áp tinh thần rất khủng khiếp, quân Lam Sơn chúng ta cũng chịu nhiều tổn thất trước thứ này. Gọi là gì nhỉ? À đúng rồi … là thủ lôi, đúng không Lựu?
Trần Lựu lúc này dường như cũng đã nhớ ra, cười khành khạch nói.
– Uy lực đúng là rất khủng khiếp, chúng ta mấy lần bị bất ngờ chịu thiệt lớn, sau này mới biết được thứ này khủng khiếp như thế nhưng lại sợ nước, quân Ngô mỗi lần hành quân đều phải gói ghém kỹ càng trong hộp gỗ kín, đến khi sử dụng mới mở hộp lấy ra dùng. Như vậy chưa xong, thứ này khi ném phải canh me rất cẩn thận, ném xuống những mảnh đất ẩm ướt thì dây ngòi cũng tắt ngấm, thành một quả bóng chết, rất là bất tiện. Lũ chúng ta nắm bắt được điểm ấy, chuyên môn lựa chọn những ngày mưa gió hoặc ẩm ướt mà đánh, mỗi lần đánh úp đều nghiêm chỉnh tuân theo quý tắc chợt ẩn chợt hiện, xuất kỳ bất ý, làm cho chúng không có thời gian bố trí thủ lôi, khiến thứ này tuy mạnh nhưng không có đất dụng võ. Còn tưởng mi có thứ hay ho gì, hóa ra là đồ chơi lý thuyết thì hay nhưng không dùng được này!
Lê Ý không nói gì, lại lấy một quả nổ khác từ trong khay, đoạn lấy cốc nước trên bàn đổ lên dây cháy chậm, từ đầu đến cuối không sót chỗ nào rồi móc từ trong ngực ra một cái chiết hỏa tử (đồ châm lửa) châm vào đầu ngọn dây.
Trong ánh mắt ngạc nhiên của mười mấy trung niên chung quanh, đoạn dây cháy chậm thế mà thực sự bắt lửa kêu xèo xèo, chẳng mấy chốc đã cháy hơn một nửa.
Chờ mười mấy lão già Lam Sơn lão nào lão nấy mắt đã lồi hết cả ra, lão nào lão nấy núp hết phía sau cây đại thụ thì nó mới xoay eo vận sức ném quả nổ đã gần cháy hết mồi ra xa đến mười hai mười ba trượng.
Quả cầu bằng sành màu nâu nhám lăn lông lốc xuống một cái hố phi nhân tạo trong sân tập, đoạn dây cháy chậm trên đỉnh kêu xì xì thêm độ nửa đây thì tắt ngấm, đang lúc Lê Khuyển định nói “quả thủ lôi này tịt à” thì.
[Oành …]
Đất cát bay tứ tung, một tiếng nổ vang rền cả sân tập, mấy trăm tên khỉ đột đang tập ném quả nổ nhồi cát trong sân dáo dác vươn cổ ra nhìn xem đứa nào vừa nghịch dại liền thấy Lê Ý vẫn giữ tư thế ném quả nổ cực kỳ tiêu chuẩn.
Té ra là tướng chủ nhà mình!
Thế là ai lại vào việc nấy.
Chịu thôi! Ai bảo tướng chủ nhà bọn hắn não bộ không được bình thường lắm cơ chứ, mấy trăm tên hãn tốt ở đây không ai coi tướng chủ bày trò nghịch dại là chuyện gì to tát nữa!
– Ha ha ha … Bạo tạc mỹ học! Lúc nào cũng tuyệt vời như thế!
Lê Ý bật cười ha hả. Đây không phải lần đầu tiên nó dùng quả nổ, thế nhưng lần nào thứ đồ chơi hạng nặng này cũng cho nó một thứ cảm giác tuyệt vời như ngày hôm qua.
“Đây mới gọi là chân ái của bậc trượng phu, là tình yêu vĩnh cửu của người quân tử!”
Mười mấy tên trung niên núp kỹ ở sau thân cây cổ thụ lúc này mới nhú đầu ra, Trần Lựu nhân đức không nhường ai tiến lên trước nhất đưa tay vươn về phía vành tai Lê Ý?
Tiểu Hầu gia nhà chúng ta có tâm muốn tránh nhưng không sao thoát nổi ma trảo của Trần Lựu, bị lão xách tai lên kêu oai oái.
– Tiên sư nhà mi! Hù bọn chú bác mi vui lắm hả!
– Chú Lựu … đau … chờ chút … có gì từ từ nói!
Lê Khuyển ngăn cản Trần Lựu đang hành hung Lê Ý lại, vẻ mặt rõ ràng là đã sắp không khống chế được con sâu tò mò trong ruột.
Lê Ý cuối cùng cũng được tha, khỉ gió thật, hôm nay là ngày gì không biết, đầu giờ chiều bị lão già Lê Khuyển sờ mó thân thể một lượt, cuối giờ chiều lại bị ông chú vô sỉ Trần Lựu này xách tai như xách lợn.
Lê Khuyển giọng nói nghiêm túc tra hỏi.
– Mi giải quyết vấn đề dây ngòi như thế nào?
Lê Ý nhún vai, giải thích.
– Cái này thì có gì đâu! Đầu tiên là lựa chọn những đoạn dây cháy chậm bằng cây gai dầu có chất lượng tốt nhất, sau đó cách ly chúng với môi trường bằng sáp, dầu hoặc mỡ động vật. Những thứ đó là chất dẫn lửa, lại kỵ nước, chỉ cần một lớp mỏng cũng đủ để vừa bảo vệ nó khỏi bị ngấm nước, vừa tăng khả năng bắt lửa của dây ngòi trong điều kiện không thuận lợi.
– Nói tiếng người!
Lê Khuyển không kiên nhẫn cắt ngang, Lê Ý gãi mũi, tìm cách mô tả.
– Ngài cứ hiểu nó là chất chống thấm nước là được. Thứ này cháu thử rồi, chỉ cần mưa đừng quá to hoặc nhúng hẳn xuống vũng nước thì có thể cháy cả cuộn thỏa mái.
Dây cháy chậm kỵ nước này thực ra là một sản phẩm bất đắc dĩ, vốn là nó muốn sử dụng cơ chế châm ngòi bằng mỏ chim cho toàn bộ điểu thương và đại pháo.
Thông cảm đi! Trung nhị mà, lúc nào chả muốn dùng những thứ tốt nhất, tiên tiến nhất, ha hả …
Hiềm một nỗi nó kiếm khắp Nam Dương, Nhật Bản, Thiên Trúc không sao kiếm được nguồn đá lửa chất lượng cao.
Chịu thôi, ai bảo trời không thương, ở phương đông toàn loại đá lửa chất lượng kém.
Thứ đá này không những hiệu suất cùi, hao mòn nhanh mà sử dụng loại đá hạng hai còn phải chấp nhận độ tin cậy ối zời ơi.
Nói không ngoa, nguồn đá lửa chất lượng cao thừa mứa ở Châu Âu là một trong những lý do mà người ta thường dùng để giải thích vì sao hỏa khí phương đông đột nhiên trở nên tụt hậu so với phương tây như vậy.
Thề có Phật Tổ! Chưa bao giờ nó ủng hộ cái Đế quốc Thổ-tô–man như bây giờ, chỉ hận không thể khiến Hồi vương Murad đệ nhị vĩ đại sau khi đánh thắng trận Varna liền tiến thẳng vào Đồng bằng Đại Hung (Great Hungarian Plain) chiếm lấy cái mỏ đá lửa ở đó.
Nếu nó nhớ không nhầm thì phải cả trăm năm nữa người Thổ mới làm cỏ được người Hung ở bán đảo Balkan, đến lúc đó đám thương nhân Hồi giáo mới có thể cung cấp nguồn đá lửa chất lượng cao ổn định tới phía đông.
Hồi vương Murad đệ nhị vĩ đại trên cao chỉ cần làm đến như thế thôi, đám thương nhân Ả-rập sẽ làm nốt phần còn lại.
Đá lửa Hungary tuy không xịn sò bằng mấy mỏ ở Vùng đất thấp (nay là Bỉ) cùng Bohemia (nay là Séc) nhưng cũng tạm đủ với nhu cầu hiện tại của Đại Việt.
Cứ mơ đến cảnh từng hòm từng hòm đá lửa chất lượng cao được bốc xếp từ thương thuyền đi Malaca trở về vào kho quân khí là Lê Ý không nhịn được chảy nước miếng!
Từ từ đã! Hồi vương Murad đệ nhị đã đủ vĩ đại rồi, để lão vĩ đại thêm chút nữa thì cả châu Âu cải sang đạo Hồi mất, mấy idol của nó ở Iberia (nay là Tây Ban Nha cùng Bồ Đào Nha) vừa mới rút ống thở chưa nổi hai trăm năm.
Đến tận hôm nay có cái hồi quốc bé xíu ở phía nam đánh mãi không xong, giờ thằng Thổ tả nó mà mạnh lên bơm đồ cho đám đệ tử một dải từ Bắc Phi lên đến Iberria thì các idol lại cắm bình oxi vào bú tiếp à!
Mà thôi … các idol của nó phải chịu cảnh đó thì nhục lắm!
Lê Ý lắc mạnh đầu cố vung cái ý tưởng vừa hấp dẫn vừa độc hại kia ra khỏi dòng suy nghĩ.
Quay lại chuyện cái dây cháy chậm.
Biết tương lai gần không thể mơ đến nguồn đá lửa chất lượng cao, tiểu Hầu gia nhà chúng ta chỉ có thể lo trước khỏi họa, liền để tâm đến chuyện kiếm một thứ gì đó làm đồ thay thế, thời hiện đại gọi là cái gì nhỉ … à, là “đảm bảo kỹ thuật”.
Sau này lại càng cần kíp hơn, bất kể là đạn nổ mạnh cho pháo cối hay loại lựu đạn sơ khai trên tay nó đều cần một loại dây ngòi đủ tin cậy.
Thế là với nền kiến thức hóa học 8-9-10 thui chột của mình, Lê Ý đột nhiên nhớ ra muốn hạn chế ảnh hưởng của độ ẩm, của mưa gió thì cách hiệu quả nhất, đơn giản nhất không phải là sử dụng các loại phụ gia có tính chất kỵ nước sao! Tốt hơn hết là các chất này còn dẫn lửa nữa thì hết ý.
Mà những chất như thế trong thời đại này cũng chả phải gì hiếm lạ, nó có bảy bảy bốn chín cách để khiến cái sợi dây bằng sợi gai dầu kia cháy xì xì trong mưa nhỏ.
[Đoàng …]
Mả mẹ nó! Lê Ý đang thả hồn lên mây đột nhiên bị một tiếng súng chát chúa kéo về thực tại.
Nó ngoái đầu lại nhìn chỉ thấy lão già Lê Khuyển đang giữ vững tư thế ngắm bắn, chĩa cây điểu thương về phía một tảng đá cao bằng nửa thân người.