Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
hokage-ta-uchiha-nam-ngua

Hokage: Ta Uchiha, Nằm Ngửa !

Tháng mười một 9, 2025
Chương 493: Thống nhất giới Ninja, tiến quân vô hạn! (hết trọn bộ) - FULL Chương 492: Mê mang Zetsu đen, quỷ dị mộng cảnh!
tu-may-moc-tho-san-bat-dau.jpg

Từ Máy Móc Thợ Săn Bắt Đầu

Tháng 1 15, 2026
Chương 120: Tin tức 1 Chương 119: Thẩm tra 5
toan-dan-lanh-chua-ta-dua-vao-gian-lan-tranh-ba.jpg

Toàn Dân Lãnh Chúa: Ta Dựa Vào Gian Lận Tranh Bá

Tháng 2 1, 2025
Chương 389. Hành trình mới Chương 388. Không trở về
thang-cap-chuyen-gia.jpg

Thăng Cấp Chuyên Gia

Tháng 1 26, 2025
Chương 585. Cuối cùng chi chương Chương 584. Thế giới quả sinh
prince-of-tennis-chi-mau-den-vinh-quang.jpg

Prince Of Tennis Chi Màu Đen Vinh Quang

Tháng 1 22, 2025
Chương 832. Bại Nanjiro, ta vì là truyền kỳ, hệ thống kích hoạt Chương 831. Rửa sạch chì hoa, đao chém song tử, đăng đỉnh thế giới
dang-than-tu-song-nghe-nghiep-bat-dau.jpg

Đăng Thần: Từ Song Nghề Nghiệp Bắt Đầu

Tháng 1 3, 2026
Chương 216: Long Vương chi tức! Trật tự pháp ấn! Toàn t nhậtnh áp chế! (4K) Chương 215: Nghịch luyện Viêm Long múa =?
bat-dau-cao-vo-nguoi-o-re-vung-trom-them-diem-thanh-than.jpg

Bắt Đầu Cao Võ Người Ở Rể: Vụng Trộm Thêm Điểm Thành Thần

Tháng 1 7, 2026
Chương 352: sau khi chiến đấu dư ba, kiếm nhiếp thiên hạ Chương 351: Tru Tiên Kiếm hiện, trong nháy mắt diệt địch
luong-kiem-sat-thep-hung-tam

Lượng Kiếm: Sắt Thép Hùng Tâm

Tháng mười một 11, 2025
Chương 248: Đoàn quân tan tác Chương 247: Khúc nhạc dạo
  1. Lê Dung
  2. Chương 230: Âm Hiểm Như Nhau!
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 230: Âm Hiểm Như Nhau!

Lê Ý cứ thế đứng trên vọng gác trong doanh trại quân Nam Xương, ánh mắt xa xăm nhìn quanh bao quát cả cái thung lũng Bình Xuyên.

Vậy là một năm nữa lại tới, nó đến cái thời đại này đã mười lăm năm, bà Vân nhất quyết tính cả tuổi mụ vào cho tròn mười sáu.

Mẹ nó có mưu đồ gì thì người có mắt đều thấy, chẳng qua là thúc ép nó sinh cháu nội cho mình mà thôi.

Cũng không trách bà Vân được, thời đại này người ta coi vạn ác lấy bất hiếu làm đầu, mà trong tam đại bất hiếu thì đoạn tử tuyệt tôn đứng hàng thứ nhất.

Vậy nên từ xưa tới nay việc cưới gả, sinh con dưỡng cái củng cố tông đường được coi là việc hệ trọng bậc nhất trong đời người. Nó không chỉ là việc riêng của cá nhân đôi vợ chồng trẻ mà còn là việc lớn của xã hội.

Con người, cũng như tất cả các loài sinh vật khác, cần thông qua việc sinh nở để kéo dài sự hiện diện của giống loài trên thế giới này. Đây có lẽ cũng là lúc tư tưởng của con người ta gần nhất với cái gọi là “ý chí của tạo hóa”.

Chăm chú nhìn quân Nam Xương chia thành đội thành ngũ chăm chỉ rèn luyện, thân là tướng chủ, trong vài năm sắp tới nó phải tính toán tới chuyện thành gia lập thất cho đám khỉ đột này.

Hít sâu một hơi, cảm nhận từng luồng thanh lương thấm vào ruột gan, trong lòng Lê Ý lại lần nữa dâng lên một luồng cảm giác không thật.

Kể cả trong chuyến đi Đại Hòa vừa rồi nó đã rất chắc chắn không những trong thân thể nó chảy dòng máu của bà Vân mà linh hồn nó còn mang theo thiên phú di truyền của lão Khôi.

Nó vẫn không tài nào thực sự từ bỏ được thói quen dùng thái độ của người ngoài cuộc, của một game thủ để quán chiếu thời đại này.

Trong bất giác, nó luôn đặt bản thân ở vị trí của nhà tiên tri, cả cái thế giới này, cả cái thời đại này tựa như một giấc mộng vô cùng chân thực mà thôi.

Nó biết, nếu không có sự tác động tích cực của nó, Nguyễn thị Anh cùng Lê Bang Cơ rồi sẽ bị Lê Nghi Dân dẫn người vào Hoàng thành giết chết.

Nó biết, kết cục tất yếu của Lê Nghi Dân sau khi làm những chuyện không nên làm.

Nó biết, thằng nhóc thứ tư nhà Lê Nguyên Long sẽ tập tành cái gì mà thiên cổ đệ nhất rồi sau đó chết lãng xẹt vì bệnh hoa liễu, ờ … ngay cả cháu nội Lê Nguyên Long cũng thế, đúng là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, ba đời tổ tôn chết vì cùng một lý do.

Tựu chung lại, may mắn cũng là bất hạnh, vì cái lăng kính game thủ chết tiệt này nên nó không có chút lòng kính sợ trời sinh nào với cái sập vàng ở Đông Kinh.

Bất hạnh ở chỗ “có vẻ như” giấc mộng mà nó đang dần trầm mê này – khốn nạn thay – đã đang từ tốn mà chắc chắn kéo nó thực sự dung nhập vào thời đại này như một lẽ tất nhiên không thể nào hoàn nguyên lại được.

Những con chữ, những hình ảnh mà nó vốn cho là sản phẩm của trí tưởng tượng dường như đã bắt đầu có thể uy hiếp đến sinh mạng nó.

Nói đâu xa, vợ chồng Lê Nguyên Long – Nguyễn thị Anh. bất kể là ả hay chàng đều không phải loại hiền lành gì.

Cứ nhìn cái cách Nguyễn thị Anh hớt tay trên Lê Khôi ở Nhập nội Kiểm sát ty vừa rồi là hiểu:

“Rồng – dù là đực hay cái – chưa và không bao giờ là loại sinh vật biết đến cái gọi là nhớ ơn!”

Đây là một điểm quan trọng cần phải ghi nhớ, bằng không sa vào chỗ chết lúc nào không hay.

Tự dặn lòng mình thôi chưa đủ, đôi lúc phải đề tỉnh cho long tộc biết thiên hạ này không chỉ có chúng là thần thú, bất kể là Đào Ngột, Thao Thiết, Kỳ Lân v.v. không loại nào là dễ chơi.

Đến mức long tộc không nghe lời cảnh tỉnh à?

Ha hả … Nó từng nghe ở Thiên Trúc còn có loại chim chuyên ăn thịt rồng, khi cần thiết thì nhập khẩu vài con về dùng tạm cũng không phải là chuyện gì to tát lắm!

À quên, chỉ nói mặt trái như thế là không trung thực!

Lật lại mặt phải, công bằng mà nói, nhờ cái lăng kính của người đứng ngoài này, Lê Ý luôn có thể lấy cái nhìn cực kỳ trung dung mà quan sát mọi thứ.

Tuy đôi lúc lý lẽ của nó vẫn bị sự non nớt về kinh nghiệm, nông cạn về kiến thức ràng buộc, tuy nhiên, về tổng quan nó luôn giữ được cho mình một chính kiến tương đối khách quan và tỉnh táo.

Qua đó, hết sức hạn chế để mình bị kéo vào cảnh thân bất do kỷ.

Đương nhiên, đó chỉ là hạn chế chứ không phải nó hoàn toàn miễn dịch với biến đổi khôn lường của thời cuộc – mà đôi khi, những biến đổi đó vừa đủ để khiến cho nó muốn tiến không được muốn lùi chẳng xong.

“Kể cả có là đệ tử tiên nhân đi chăng nữa thì thân ở trong thế tục cũng phải tường tỏ đạo lý của thế tục. Thân đã nhập thế nhưng tâm trí cứ như ở thế ngoại đào nguyên thì đấy là đạo chết. Không phân biệt được rạch ròi, không thủ vững được bản tâm thì sớm muộn gì cũng phải chịu thiệt, bỏ mình tộc diệt cũng không phải lời nói suông!”

Tự nhiên lại nhớ đến mấy lời bâng quơ của Lê văn Linh trên bàn tiệc ở Nghi Sơn độ nửa năm trước.

“Hề hề … chịu thôi, ai bảo trí nhớ của mình quá tốt cơ chứ!”

Tự khen mình một câu, Lê Ý vắt tay lên trán, càng nghĩ càng thấy đúng, chả trách ông già nhà nó suốt ngày gọi Lê văn Linh là con cáo già mãi không chịu chết.

Đừng nhìn thường ngày Lê văn Linh tham món lợi nhỏ, u mê trong phật đạo mà coi nhẹ lão già này, hết thảy … hoặc ít nhất phần lớn các biểu hiện đó đều là giả tượng lão bày cho người ta nhìn thôi.

Càng nghĩ nó càng ngờ ngợ cảm thấy lão già này đúng là diệu nhân.

Đôi khi, loại tham lam, u mê đó mới là tấm kim bài miễn tử của bậc trí giả chân chính.

Bỏ nơi phồn hoa trốn đi biệt tích như ông Đào Chu chẳng qua là hạ sách thôi, so với Lê văn Linh ăn ngon uống sướng quyền thế không lúc nào rời tay vẫn còn kém hẳn một bậc.

Lại nói, Lê Ý phải khảng khái thừa nhận cuộc sống hiện tại của nó ở Đại Việt không coi là tệ.

Thân là con cháu hoàng tộc, đỉnh tiêm huân quý đời thứ hai, từ An Bang vào đến Hưng Hóa, nó đi đến đâu cũng có người cho ông già nó chút thể diện, đãi nó rất đủ lễ tiết, tiểu hầu gia nhà chúng ta cũng coi là nhân vật ăn nên đọi nói nên lờ ở cái đất Đại Việt này.

Phải biết, năm nay nó vừa mới mười lăm!

Hay thẳng thắn hơn, chỉ cần nó bỏ qua lòng kiêu ngạo của thanh niên thời đại Hồ Chí Minh, thi thoảng thể hiện biết điều một chút, bằng vào năng lực, dòng dõi của mình ắt sẽ được vài thế hệ hoàng đế tiếp theo trọng thị, cuộc sống phong phú đề huề muốn tiền có tiền muốn quyền có quyền này sẽ kéo dài mãi mãi, thậm chí thế tập võng thế (2) dữ quốc đồng hưu (3) cũng không phải là không được.

Có thể sẽ có độc giả cho rằng người hiện đại có năng lực, có tiền vốn việc chó gì phải khổ thế, vua láo vác súng vào cung lật đổ đi thay vào là được, hoặc giả làm không được thì giong thuyền ra biển xuống Nam Dương. Một thân bản lĩnh còn sợ chết đói hay sao?

Nói đùa cái gì, tạm thời bỏ qua đôi rồng vàng Lê Nguyên Long – Nguyễn thị Anh, bốn đứa con của Lê Nguyên Long – ờ …. kể cả hai đứa trông có vẻ hiền lành là Lê Tư Thành cùng Lê Khắc Xương – có đứa nào là loại đơn giản?

Lê Bang Cơ nhìn lớt phớt thế thôi chứ hành động của vua có chỗ nào không phải là hạn chế quyền lực của huân quý?

Lê Tư Thành sau này dựa vào huân quý mà lên được ngôi cửu ngũ, hành xử với người đứng đầu phái võ quan – Lý Lăng như thế nào?

Cái gia đình đó, rặt một lò đều là ác long cả, chỉ khác nhau mỗi một điều là người thành kẻ bại thôi!

Còn xuống Nam Dương!

Hề hề … không có Đại Việt làm chỗ dựa, không có hạm đội Vĩnh Xương với mấy trăm khẩu đại pháo họng đen ngòm trong tay mà muốn xuống Nam Dương kiếm miếng đất cắm dùi, ha hả … Bọn mi cho là đám lãnh chúa, Hồi Vương, Phật Chủ ở đó toàn là đất nặn sao?

Xì … Trên đời làm quái gì có miếng ăn dễ kiếm thế!

Đang thả hồn lên mây sỉ vả cái gia đình toàn quái thai kia, Lê Ý đột nhiên như có linh cảm quay đầu lại phía sau, liền thấy ba thân ảnh rảo bước về phía mình.

Ai nấy đều cao to vạm vỡ. Nhất là người đi ở phía trước nhất, trong một khoảnh khắc, nó còn tưởng kẻ đó là một quả núi lớn che khuất thương khung.

Ngưng thần nhìn lại mới nhận ra ngọn núi kia là một trung niên lưng hùm vai gấu, mặt vuông trán rộng thể hiện rõ là người chính trực, đáng tin cậy, duy chỉ có đôi mắt là nhanh nhẹn khác thường, chỉ trong một khoảnh khắc đã đảo quanh doanh trại của quân Nam Xương mấy lượt.

Trung niên này đem lại cho Lê Ý một cảm giác quai quái, khiến nó bất giác lui lại phía sau một bước, theo bản năng bày ra tư thế phòng thủ.

Trung niên chỉ nheo mắt nhìn, thấy tư thế của nó thì ánh mắt nhanh nhẹn đột nhiên ngưng lại tỏ vẻ sắc bén, đoạn chồm người lên như diều hâu bắt gà con dễ dàng túm lấy gáy nó xách lên như xách mèo.

Lê Ý một lần nữa bị mấy lão già Lam Sơn này làm nhục, trước mặt mấy trăm binh lính quân Nam Xương bị trung niên kia sờ mó một lượt từ trên xuống dưới, đến khi Lê Ý đã bắt đầu như con chó nhỏ triệt để từ bỏ chống cự mới gật đầu hài lòng liệng tiểu Hầu gia nhà chúng ta xuống đất thấp giọng lầm bầm.

– Không tồi!

Trần Lựu cười ha hả, mặt mày như không có gì nháy mắt với trung niên kia.

– Đã nói là thằng nhóc con này rất không tệ rồi mà còn không tin!

Trung niên gật đầu.

– Thể chất, thân thủ không so được với Lê Niệm nhưng cũng coi là rất khá, mười lăm mười sáu tuổi đã là tam phẩm đỉnh cao, vào nhị phẩm là chuyện nay mai thôi. Con cháu huân quý nên có phong thái như thế!

Lê Điền lúc này mới từ bỏ trò tập đếm kiến dưới đất, nhanh nhẹn đỡ Lê Ý vẻ mặt đần độn như cá chết đứng dậy, thấy thiếu chủ nhà mình như con búp bê vải bị chơi nát, lão vuốt ve tà áo cho phẳng phiu lại mới nói.

– Hầu gia thường nói nhà chúng ta lấy được thiên hạ bằng cung cứng đao sắc, nghề kiếm cơm không thể để mai một được!

– Ha hả … Giữ gìn được ý chí như vậy là tốt lắm!

Lê Điền đưa tay giới thiệu với Lê Ý.

– Thiếu chủ, đây là Nhập nội Đô đốc kiêm quản Hải Tây chư vệ quân sự – đại nhân Lê Khuyển!

Lê Ý bị người nắn xương từ đầu tới chân trước mặt gần bốn trăm tên thân binh, vẻ mặt cáu bẳn vái Trần Lựu một cái trước rồi mới miễn cưỡng chắp tay hành lễ với Lê Khuyển.

– Lạy ông! Ý, ra mắt ông ạ!

Lê Khuyển chả có vẻ gì là hối lỗi về hành động “mần nhục” Lê Ý ngay giữa đám đông, cười ha hả vỗ vai nó.

– Phú quý hôm nay không phải trên trời rơi xuống, lũ hậu bối chúng bây không quên nếp xưa, ngày ngày rèn luyện cung đao làm an lòng lão già ta lắm!

Lê Ý không nghe lọt lời “nịnh nọt” muộn màng này, mời Lê Khuyển cùng Trần Lựu ngồi xuống ghế xếp, trà qua ba tuần, Lê Ý mới thấp giọng hỏi Lê Khuyển.

– Bố cháu nhờ ông vào Cẩm Giang dạy dỗ cháu à?

Lê Khuyển chả có vẻ gì là bất ngờ, tự đắc thấm một ngụm chè nóng, thỏa mái phóng tầm mắt ra trường bắn, ngoài đó đám quân Nam Xương đang tập sử dụng điểu thương.

– Cuối tháng này có đợt hội quân lớn, kế hoạch quân dịch sẽ sớm được triển khai, bố mi không về Cẩm Giang! Từ giờ đến khi chế độ quân dịch hoàn toàn hoạt động bình thường nói ít cũng mất nửa năm, kể cả mi có ra Đông Kinh hắn cũng chả có thời gian kèm cặp mi được. Thành ra hắn có ý để lão già này ôm đồm thêm việc trau dồi kiến thức về quân bị cho thằng nhóc mi!

Lê Ý trầm trọng gật đầu, có ý có tứ nghiêng đầu nói.

– Xem ra phản ứng của mấy gia tộc lâu đời ở Kinh Lộ mãnh liệt hơn dự đoán!

Lê Khuyển cười ha hả, châm chọc.

– Cha con mi đang chặt đứt sống lưng của bọn chúng đấy, đến nay mới chỉ có vài cuộc nổi loạn “tự phát” nho nhỏ ở Đông Đạo nghĩa là chúng đã khắc chế lắm rồi

Lê Ý nghe vậy hừ lạnh.

– Phép canh tác lúa mới là tông tộc họ Lê đổ tiền muôn bạc biển ra nghiên cứu, muốn dây máu ăn phần thì phải trả giá lớn, có ai ép chúng đánh đổi sao?

Lê Khuyển nghe thái độ thằng nhóc con này không khỏi ê răng.

“Mả mẹ nó! Món lợi to lớn như thế không dây máu ăn phần mà được à? Nhóc con mi tin không, hôm nay gia chủ mấy nhà đó nói nửa chữ “không” ngày mai thân tộc của chúng liền cắt cái đầu của tộc trưởng … à nhầm … cựu tộc trưởng, để tân tộc trưởng đem nộp cho triều đình!”

Trần Lựu thân là huân quý, lợi ích lớn nhỏ phụ thuộc vào quyền uy nhiều ít của triều đình, hận nhất là những kẻ tối ngày lăm le ăn mòn hệ thống quyền lực tập trung của Thái Tổ, nghiến răng nói.

– Tốt nhất là chúng ngoan ngoãn một chút, bằng không ta không ngại cho con em Thanh Hóa lần nữa quân lâm Kinh Lộ. Đến lúc đó coi cái cổ của chúng dai hay chiến đao của ta sắc!

Lê Khuyển liếc xéo Trần Lựu, gắt tiếng nói.

– Đừng ngạo mạn như vậy, thiên hạ này không phải mỗi mình quân Thanh Nghệ biết đánh trận!

Lê Ý cười trộm.

Không trách Lê Khuyển thái độ ra mặt như thế, thân binh của Lê Khuyển trong quân Thiết Đột chính là vệ Tráng Sĩ, lấy toàn lính trấn Thiên Quan.

Sắc lính này kiêu dũng thiện chiến không thua kém gì quân Thanh Nghệ, năm xưa có trận người Minh dồn quân đánh bãi Sa Đôi, quân Lam Sơn ít người, chỉ có thể cố thủ quyết chiến, đến mức binh khí hết sạch phải đem nồi chõ đập vỡ lấy mảnh nhọn dùng làm đồ thủ lũy.

Giặc đánh mãi không được bèn dỡ nhà dân ra lấy củi làm kế hỏa công, quân thủ lũy không chống nổi, đều tan tác bỏ lũy nhảy sông mà chạy, chỉ có quân Thiên Quan phần nhiều không biết bơi ở lại tử chiến với quân Minh, bị dồn vào thế cùng, ai nấy đều ra sức đánh, quân Minh chống không nổi phải thua chạy.

Từ đó về sau các sắc quân khác đều phải nể quân Thiên Quan một phép.

Lê Khuyển được cắt cử cầm đầu quân ấy, vẫn luôn lấy làm chỗ ngạo, nay nghe Trần Lựu ăn nói khinh mạn liền chỉnh ngay tại chỗ.

Trần Lựu biết mình nói lỡ, chỉ biết ngượng ngùng gãi mũi, lại đánh trống lảng sang chủ đề khác.

– Chiến tranh với Chiêm Thành đã thành xu hướng tất yếu hay sao? Quốc gia đang buổi dựng xây, nếu có thể né tránh được tràng chém giết này thì sẽ có dư lực làm nhiều chuyện khác!

Lê Khuyển gật đầu thở dài.

– Từ cuối năm trước đến nay triều đình đã gửi ba đoàn sứ giả đến thành Đồ Bàn rồi, Ma Kha Bí Cai trước mặt thì xoen xoét “một lòng thờ nước lớn” sau lưng lại bí mật ra lệnh triệu tập quân thủy bộ từ các Lư-lan (1) chuẩn bị luôn luôn. Nay nước Chiêm Thành khắp nơi đều tăng cường mộ binh, ngày đêm diễn luyện.

Không biết Lê Ý móc từ chỗ nào ra một xấp tài liệu, đưa cho Trần Lựu khẽ nói.

– Thương lâu của chúng ta ở Quảng Châu cùng Bắc Trực Lệ phát hiện tổng cộng bốn đoàn sứ thần Chiêm Thành sang Ngô Quốc. Không cần nói cũng biết chúng đang dẹp đường cho chiến dịch sắp tới!

Lê Khuyển nhíu mày, cũng châu đầu vào chỗ Trần Lựu xem xét.

Quân Lam Sơn năm đó tuy đánh cho quân Minh liểng xiểng hết lần này tới lần khác nhưng những lão già bò từ trong đống người chết ra như lão trước nay chưa bao giờ dám có chút khinh thường nào với cái đế quốc này.

Ai bảo thể lượng của nó quá khổng lồ cơ chứ!

Cái sự khổng lồ của nó khiến những kẻ ở chung quanh dù ghét hay yêu cũng phải cẩn thận cân nhắc thái độ của nó mà hành sự.

“Đời mà! Có những kẻ khi làm bạn không giúp ích được gì cho ta nhưng khi trở mặt thành thù sẽ khiến ta khốn đốn!”

Lê Ý không nghe được tiếng lòng của Lê Khuyển, giả dụ như nghe được hẳn là sẽ vỗ đùi khen hay.

Trong trí nhớ không mấy toàn vẹn của nó, năm sáu trăm năm sau, trong thời đại hùng tráng của những Võ Nguyên Giáp, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Nguyễn Văn Linh v.v. cũng là như vậy.

Người Việt Nam khinh ghét những thứ hổ lốn như ASEAN, LHQ ra mặt nhưng cuối cùng không thể không gia nhập vào những thứ hổ lốn đáng khinh đó.

Bọn chúng không trực tiếp cắn xé chúng ta, thế nhưng bơm tiền bơm đồ, hậu thuẫn hỗ trợ cho lũ chó điên cắn lấy gấu quần ta cũng đủ khiến cho người Việt thở không nổi.

Nhà Minh ở thời đại này cũng có cái năng lực tương tự như thế, với vị thế của mình, người Ngô chỉ cần cho vài vạn quân “tuần thú” biên giới đúng lúc Chiêm Thành động binh là Đại Việt đã không dễ chịu rồi.

– Ha hả …

Bật cười một tiếng châm chọc, Lê Khuyển thấp giọng hỏi.

– Hành động của chúng ta thì sao?

Lê Ý chả coi trọng chút nào, phóng khoáng nói.

– Cũng chả có gì to tát, sứ thần của chúng ta cũng sang Ngô quốc tố cáo người Chiêm Thành động binh luôn luôn. Năm đó Tiên Đế có ý muốn nhân Ma Kha Bí Cai mới lên ngôi, quyền lực chưa ổn định mà động binh ở phía nam, việc dọn đường kiếm cớ động binh đã được tiến hành liên tục từ mấy năm nay rồi.

Lê Khuyển mân mê chén trà.

– Hoàng Đế Đại Minh sẽ không đứng ra giàn xếp hòa bình sao?

Lê Ý cười xòa.

– Người Minh ước gì chúng ta cùng Chiêm Thành chó cắn chó, tốt nhất là có thể đồng quy vu tận, sao lại can thiệp hòa giải cơ chứ!

Lê Khuyển ngẫm nghĩ một lát, cũng cho là phải, hơi thả lỏng hỏi tiếp.

– Còn gì nữa? Đừng nói với lão phu năm ngoái mi đích thân ra biển để giải quyết mấy chuyện to vừa bằng hạt vừng ở Quảng Châu!

Lê Ý bật ngón tay cái với Lê Khuyển, thỏa mái thừa nhận nói.

– Mặt khác, đám sơn khấu chúng ta nuôi thả ở Lưỡng Quảng gần đây đã bắt đầu hoạt động mạnh hơn, gây gián đoạn con đường lưu thông lương thực ở khu vực này. Đám cự thương ở Lưỡng Quảng sẽ giúp chúng ta làm nốt phần còn lại, đảm bảo triều đình Đại Minh sẽ không rảnh tay can thiệp xuống phương nam.

Trần Lựu vẻ mặt thú vị, chẹp miệng nói.

– Khá khen cho một tên Lê Khôi mày rậm mắt to, hóa ra cũng có thể âm hiểm như thế!

Chú thích:

(1) “Lư lan” hay “Linga” là biểu tượng của thần Shiva trong văn hóa Ấn quyển, Lư lan được sử dụng để biểu thị quyền lực và uy quyền của một nhà lãnh đạo hoặc vua chúa cai trị. Qua đó, nó đc coi là biểu tượng thể hiện sự hợp pháp và quyền cai trị của vị vua đối với một vùng lãnh thổ cụ thể.

Vì vậy, từ này dần biến nghĩa trở thành từ chỉ các xứ trong hệ thống Mạn-đà-la.

(2) “Thế tập võng thế” hay “đời đời thế tập” là khái niệm liên quan đến việc thừa kế và phân chia quyền lực, tước vị, hay của cải trong các gia đình có dòng dõi quý tộc hoặc hoàng gia, thường thấy trong lịch sử Trung Quốc, VN, Cao Ly, Đại Hòa.

(3) “Dữ quốc đồng hưu” nghĩa đen là “cùng tốt đẹp với quốc gia”.

Hệ thống phong tước xưa thường có quy định hạ cấp sau mỗi thế hệ, giả dụ đời bố là nhất đẳng Hầu tước thì đời con đích sẽ chỉ được thế tập nhị đẳng Hầu, không có con đích mà để con thứ thế tập thì hạ hai cấp, chỉ còn tam đẳng Hầu.

Các gia tộc được tặng bốn chữ “dữ quốc đồng hưu” thường đứng ngoài hệ thống kế thừa thông thường này, có thể truyền thừa tước vị từ đời này sang đời khác mà không bị hạ cấp.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trung-sinh-bat-dau-bi-sieu-ngot-minh-tinh-ty-ty-buc-hon
Trùng Sinh: Bắt Đầu Bị Siêu Ngọt Minh Tinh Tỷ Tỷ Bức Hôn
Tháng mười một 12, 2025
bac-canh-vuong-quyen
Bắc Cảnh Vương Quyền
Tháng 1 10, 2026
trung-sinh-vay-coi-nhu-mot-cai-phu-nhat-dai-di.jpg
Trùng Sinh: Vậy Coi Như Một Cái Phú Nhất Đại Đi
Tháng 2 3, 2025
hon-don-thap
Hỗn Độn Tháp
Tháng 1 12, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved